Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Chương 24: “Đồng ý với nàng, cũng được.”
Chử Thanh Oản quay đầu nhìn Tư Nghiên Hằng, đặc biệt là Hà Tu dung dưới chân hắn, trong lòng nàng thoáng ngẩn ra vì ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu.
Sao nàng lại thấy Tư Nghiên Hằng đối với Hà Tu dung có phần khoan dung?
Xét về người thẳng tính trong cung, ai cũng nghĩ đến Lý Mỹ nhân đầu tiên, nhưng thật ra Hà Tu dung cũng không kém, song thái độ của Hoàng thượng với hai người khác nhau một trời một vực.
Chuyện của Đỗ Tài nhân trước đây, dù Đỗ Tài Nhân với gương mặt bị thương, bất kể Trường Lạc Cung xảy ra chuyện gì, kết quả cuối cùng là Hà Tu dung cũng không bị phạt.
Hôm nay Ngụy Tự Minh còn khiến Tư Nghiên Hằng không vui, mọi người không dám lên tiếng, vậy mà Hà Tu dung vẫn dám lại gần hắn.
Nàng ta phải có chỗ dựa.
Hà Tu dung không con không sủng, điểm đáng nói duy nhất là nàng ta là người của Thái hậu.
Nhưng mâu thuẫn giữa Tư Nghiên Hằng và Thái hậu ai cũng thấy, dựa vào Thái hậu không thể là vốn liếng của Hà Tu dung.
Cao vị trong cung đếm trên đầu ngón tay, mà Hà Tu dung lại chiếm một.
Chỗ dựa của Hà Tu dung là gì?
Chử Thanh Oản thoáng nghĩ ra gì đó, nhưng thiếu chứng cứ và tin tức, khiến nàng không sao hiểu nổi.
Trong điện chỉ có tiếng khóc của Hà Tu dung, Lý Mỹ nhân cuối cùng thông minh một lần lên tiếng:
“Tiểu Lâm Tử vô tội, chắc chắn bị người sai khiến mới nhận tội, kẻ sau lưng rõ ràng nhắm vào Hà Tu dung, không tìm được chứng cứ nhưng chỉ nhìn Hà Tu dung bị phạt, ai được lợi nhất, cũng đoán được hôm nay ai chủ mưu.”
Nói xong Lý Mỹ nhân lén liếc Chu Quý phi.
Mọi người thầm hít một hơi, Lý Mỹ nhân thật dám nói.
Hà Tu dung trong cung chỉ thân với Lý Mỹ nhân, người không hòa hợp thì khắp nơi, nhưng thù sâu hận lớn lại chẳng có ai.
Hà Tu dung bị phạt, ai là người được lợi nhất? Đương nhiên là Chu Quý phi, người không hòa hợp với Thái hậu.
Chu Quý phi lạnh mặt, nhếch môi không mang theo ý cười: “Ồ? Theo cao kiến của Lý Mỹ nhân, Hà Tu dung bị phạt, ai là người được lợi nhất?”
Lý Mỹ nhân gượng cười im bặt, nào dám chỉ đích danh Chu Quý phi.
Nàng ta không dám, nhưng sẽ có người dám.
Hà Tu dung cuối cùng tỉnh ngộ, trong cung tốn công sức đối phó nàng ta, cũng chỉ có Chu Quý phi!
Nàng ta khóc nói với Tư Nghiên Hằng: “Hoàng thượng! Ngoài Chu Quý phi, còn ai trong cung muốn đối phó thần thiếp thế này?! Ngoài nàng ta, ai có thể khiến Tiểu Lâm Tử phản bội thần thiếp!”
Chu Quý phi siết chặt tay trong tay áo, cảnh cáo nhìn Hà Tu dung:
“Không có chứng cứ, Hà Tu dung đừng ăn nói bừa bãi!”
Nàng ta không quan tâm Hà Tu dung, mà là Tư Nghiên Hằng có tin lời này không.
Chu Quý phi nghiêng đầu nhìn Tư Nghiên Hằng nhưng không thấy rõ thần sắc của hắn.
Hà Tu dung uất hận nhìn nàng ta: “Mọi thứ trong cung đều nằm trong tay người, người thẩm án cũng là người, dù có chứng cứ, chẳng lẽ Quý phi nương nương không thể tiêu hủy sao! Kẻ trộm hô bắt trộm, Quý phi nương nương chơi trò này bao lần rồi mới có thể thành thạo như thế này!”
Chu Quý phi lạnh mặt đứng bật dậy đập bàn:
“To gan!”
Nàng ta nhắm mắt, thoáng chốc lại mở ra thì sắc mặt dịu hơn đôi chút nhưng vẫn lãnh đạm: “Trong cung xảy ra chuyện này, bổn cung cũng đau lòng như ngươi nhưng đây không phải lý do để ngươi làm càn.”
Nhất phẩm cao vị ép chết người.
Hà Tu dung biết tiếp tục tranh cãi với Chu Quý phi cũng vô ích, chỉ có thể cầu xin nhìn Tư Nghiên Hằng: “Hoàng thượng! Ngài hãy tin thần thiếp!”
“A Nguyên, thận trọng lời nói.”
Hà Tu dung lòng đột nhiên lạnh giá.
Hắn gọi tên thân mật của nàng ta nhưng không cho nàng ta truy cứu hung thủ.
Hà Tu dung từng chút buông tay, cuối cùng đôi tay rũ xuống đất như không còn chút sức lực, cúi đầu không nói, tiếng khóc cũng ngừng bặt.
Chu Quý phi siết chặt tay cuối cùng được thả lỏng, nàng ta thở dài quay sang Tư Nghiên Hằng:
“Trong cung xảy ra chuyện này, là thần thiếp thất trách, xin Hoàng thượng trách phạt.”
Chu Quý phi xin thỉnh tội, cúi người quỳ xuống, Khâu tần chưa kịp phản ứng, vẫn còn đang đứng, trong điện ngoài Chu Quý phi và Hà Tu dung, chỉ còn Khâu tần tước vị cao nhất, nàng ta vẫn đang đứng nên những người khác cũng sẽ nhìn theo đó mà không quỳ.
Tư Nghiên Hằng rũ mắt, ánh nhìn như rơi vào vết máu, lại như nhìn Hà Tu dung, hồi lâu không nhúc nhích nhàn nhạt nói:
“Vậy thì phạt.”
Chu Quý phi khựng lại không rõ, ngẩng đầu nhìn Tư Nghiên Hằng có phần hơi nghẹn lời.
Mọi người cũng giật mình.
Ai cũng biết Chu Quý phi lần này xin phạt chỉ là lý do thoái thác, không ai ngờ Tư Nghiên Hằng thật sự phạt nàng ta.
Chu Quý phi thở đều nhẹ nhàng. Hoàng thượng là có ý gì? Thật sự thấy nàng ta thất trách hay tin lời Hà Tu dung?
Chu Quý phi không hiểu nổi, Hoàng thượng không phải ghét Thái hậu sao, sao lại thiên vị với Hà Tu dung?
Nàng ta vốn nghĩ về chuyện Thái hậu, Hoàng thượng sẽ đứng cùng phía với nàng ta, nhưng giờ mới giật mình, có lẽ tất cả chỉ là ảo tưởng của nàng ta.
Chử Thanh Oản nhìn cảnh này, nghĩ Hoàng thượng sẽ phạt Chu Quý phi thế nào?
Nàng nghĩ tới nghĩ lui chỉ có thể là cấm túc.
Không có chứng cứ rõ ràng chỉ là thất trách.
Nhưng lời Tư Nghiên Hằng khiến mọi người không khỏi ngạc nhiên đều ngẩng đầu lên: “Nàng đã không quản nổi lục cung, vậy thì để người khác quản.”
Chu Quý phi không tin nổi vào mắt mình: “Hoàng thượng?!”
Hà Tu dung cuối cùng có phản ứng, mắt từ ảm đạm sáng lên một chút.
Tư Nghiên Hằng nhìn nàng ta: “Nàng không đồng ý?”
Chuyện này vốn là lời hắn định đoạt, sao có thể cho phép Chu Quý phi nói không đồng ý.
Chu Quý phi hiểu rõ, chỉ miễn cưỡng nói: “Thần thiếp không dám.”
Chốc lát sau Chu Quý phi trấn tĩnh ép mình phải bình tĩnh. Hoàng thượng muốn đoạt lại cung quyền nhưng chưa nói giao cho ai, chỉ cần không phải Thái hậu hay Du Phi, nàng ta vẫn còn chỗ xoay sở.
Chu Quý phi siết chặt tay, cay đắng nói: “Thần thiếp không quản tốt hậu cung, khiến Hoàng thượng thất vọng, không biết Hoàng thượng muốn ai thay thần thiếp cùng quản lý lục cung?”
Nàng ta đổi hướng, biến đoạt quyền thành cùng quản lý lục cung.
Nói xong, Chu Quý phi căng thẳng nắm chặt khăn tay với sắc môi trắng bệt, lo lắng Tư Nghiên Hằng trực tiếp bác bỏ lời nàng ta, suy cho cùng thì vị Hoàng thượng này vốn tùy hứng, tâm trạng không tốt thì chẳng nể mặt ai.
May mà Tư Nghiên Hằng không phản bác.
Tư Nghiên Hằng đảo mắt nhìn quanh các phi tần, Chử Thanh Oản cảm nhận hắn liếc nàng một cái, hơi thở nàng trở nên gấp gáp.
Nàng thoáng kích động nhưng nhanh chóng bình tĩnh, tình cảnh hiện tại không cho phép nàng nổi bật.
Ai dám nhận cung quyền lúc này, chắc chắn là cái gai trong mắt Chu Quý phi.
Chử Thanh Oản kìm nén sự kích động, đối diện ánh mắt Tư Nghiên Hằng, nàng lập tức quay đi như chưa có gì xảy ra.
Tư Nghiên Hằng ngừng động tác xoay chén trong tay.
Hắn đúng là muốn Chử Thanh Oản cùng quản lý lục cung. Với hắn nàng khá thông minh, là người có thể đảm nhận việc quản lục cung được, dù còn non kinh nghiệm nhưng chỉ cần cùng quản lý, nàng ắt hẳn sẽ làm được.
Nhưng nàng không muốn.
Tư Nghiên Hằng biết cung quyền hiện tại là củ khoai nóng bỏng tay.
Dù sao đây là lần đầu Chu Quý phi bị buộc mất một phần cung quyền, là người lần đầu thay thế, đương nhiên sẽ rất bị để ý.
Nàng mới nhập cung không lâu, có sợ hãi cũng là điều bình thường.
Chỉ là đêm Trung thu để nàng thị tẩm đã khiến nàng suy nghĩ lung tung, giờ nếu có thêm cung quyền trong tay, e là ngày nào cũng lo sợ.
Thôi vậy.
Chu Quý phi thấy hắn lâu không nói, như đang cân nhắc người, nàng ta cắn răng, chủ động đề xuất: “Nếu cần người cùng quản lý với bổn cung, Du phi đáng ra là phù hợp nhất, nhưng nàng ta phải chăm nhị hoàng tử, chắc chắn không rảnh.”
Nàng ta liếc Hà Tu dung, điều nàng ta không muốn nhất là để người của Thái hậu chạm vào cung quyền.
Nàng ta định nói thêm thì bị Tư Nghiên Hằng cắt lời, hắn liếc nàng ta, Chu Quý phi lập tức im bặt, chút tâm tư ấy đã bị hắn nhìn thấu.
Tư Nghiên Hằng lạnh lùng:
“Dung Tiệp dư.”
Chu Quý phi khựng lại, nàng ta tưởng Hoàng thượng sẽ đề xuất Tống Chiêu nghi, người không tranh không gây sự, dù có cung quyền cũng không dám chống đối nàng ta.
Sao lại là Dung Tiệp dư?
Chu Quý phi đang nghi hoặc lại nghe Tư Nghiên Hằng nói: “Dung Tiệp Dư vốn làm việc đàng hoàng, để nàng ta cũng quản lý lục cung, rất thích hợp.”
Hắn nói “rất thích hợp”, nụ cười trên mặt Chu Quý phi suýt không giữ nổi.
Chu Quý phi cuối cùng nhớ đến thời được sủng ái của Dung Tiệp dư trước khi sảy thai, nàng ta tưởng Hoàng thượng đã quên Dung Tiệp dư, giờ xem ra có lẽ không, nếu không sao lúc này hắn còn nhớ đến nàng ấy.
Chu Quý phi đè cảm xúc nói:
“Hoàng thượng nói phải, Dung Tiệp dư làm việc ổn thỏa, là người thích hợp nhất.”
Nhưng không ai ngờ Tư Nghiên Hằng lại nói: “Tước vị nàng ta hơi thấp, cùng quản lý lục cung e bị bó tay bó chân.”
Chu Quý phi giờ đây không cười nổi nữa.
Hôm nay có gì liên quan đến Dung Tiệp dư? Sao nàng ấy vừa được cung quyền lại được thăng vị?
Mọi người đều khó hiểu, phảng phất có chút bất bình và chua xót.
Chử Thanh Oản hơi bùi ngùi, không ngờ chuyện này vòng vo, cuối cùng Chu Quý phi vẫn bị phạt.
Nàng đột nhiên tò mò, Tư Nghiên Hằng thật sự không biết chân tướng sao?
—
Sáng hôm sau mọi người tỉnh dậy mới giật mình nhận ra cung đình đã đổi trời.
Chu Quý phi từ phủ cũ đã luôn quản lý trung cung, đây là lần đầu quyền lực của nàng ta bị chia sẻ, mà người nhận cung quyền lại bất ngờ.
Phúc Ninh Điện.
Cung nhân truyền khẩu dụ của Hoàng thượng đã rời đi từ lâu,
Dung Tiệp dư vẫn chưa hoàn hồn, nàng ngẩn ngơ ngồi nhìn cây lê ngoài cửa sổ.
Cây lê ấy được trồng khi nàng được sủng, người ở hoa phòng biết nàng thích hoa lê nên đã đặc biệt trồng cho nàng.
Khi hoa lê nở rộ là lúc nàng vui nhất sau khi vào cung, nàng mang thai hoàng tự, Hoàng thượng đối tốt với nàng, dù ở trong thâm cung nàng vẫn giữ chút hy vọng vui vẻ.
Sau đó hoa lê rụng, nàng cũng từ cao ngã đau, ngã quá nặng khiến nàng không muốn tỉnh lại.
Ngọc Lộ vui mừng: “Nương nương, Hoàng thượng vẫn nhớ đến ngài!”
Không sai, nương nương, bên cạnh thánh chỉ cùng quản lý lục cung, còn có ý chỉ thăng nàng thành Dung Tu nghi.
Khi mang thai nàng không được thăng, khi sảy thai cũng không được thăng.
Nàng từng nghĩ khi sinh hoàng tự, Hoàng thượng sẽ ban ơn cho nàng tự nuôi hoàng tự, sẽ không rơi vào cảnh như Dương Quý tần.
Kết quả lại vào một ngày nàng cảm thấy bình thường nhất thì nàng lại bất ngờ được thăng vị.
Dung Tu nghi nhếch môi không cười nổi, chỉ lặp lại lời Ngọc Lộ:
“Nhớ đến ta sao.”
Đến hôm nay Dung Tu nghi mới hiểu, nàng căn bản không hiểu Tư Nghiên Hằng.
Nàng vốn biết Tư Nghiên Hằng từng kỳ vọng vào hoàng tự trong bụng nàng, nên khi nàng sảy thai hắn mới thất vọng với nàng.
Nàng vốn ổn thỏa nhưng cớ sao ngày ấy lại hồ đồ.
Dù biết nàng là nạn nhân nhưng cảm xúc đâu dễ kiểm soát.
ung Tu nghi không hiểu, mỗi ngày sau sảy thai nàng đều hối hận, nhưng hối hận chẳng đổi được gì.
Tựa như nửa năm lạnh nhạt của Tư Nghiên Hằng.
Dù bây giờ nàng được thăng làm chủ một cung, vốn như ân sủng trở lại nhưng trong lòng nàng hiểu rõ, nàng và Hoàng thượng không thể quay về trước kia.
Ngọc Lộ thấy nương nương im lặng không vui, nàng ấy biết nút thắt trong lòng nương nương.
Đứa con ấy là ranh giới mãi mãi giữa nàng và Hoàng thượng.
Ngoài điện có động tĩnh, Ngọc Lộ nhìn ra ngoài, nhanh chóng hướng về nàng bẩm báo: “Nương nương, Dương Quý tần đến.”
Dung Tu nghi thở ra, ép mình tỉnh táo không chìm vào cảm xúc cũ, nàng gật đầu:
“Cho nàng ta vào.”
Diên Hi Cung.
Hà Tu dung tâm tình chết lặng ngồi đó, Vân Lâm vào bẩm báo:
“Nương nương, Tiểu Lâm Tử đã sắp xếp xong.”
Dù sao cũng từng làm việc cùng, Vân Lâm cho người lo hậu sự tử tế cho Tiểu Lâm Tử.
Hà Tu dung nghiến răng, không rõ nói với Vân Lâm hay chính mình: “Bổn cung ghét nhất là phản bội.”
Vân Lâm không dám nói, với thân phận nàng ta, lúc này nói gì cũng sai, có khi còn khiến nương nương nghi ngờ nàng ta.
Hà Tu dung nhận định chuyện này do Chu Quý phi làm nên lòng đầy hận ý, nhưng nàng ta vẫn không hiểu tại sao Tiểu Lâm Tử phản bội nàng ta.
Nàng ta cắn giọng ra lệnh: “Mau kiểm tra xem Tiểu Lâm Tử từng tiếp xúc với ai.”
Chu Quý phi nắm được điểm yếu gì của Tiểu Lâm Tử?
—
Hôm nay không cần thỉnh an, Chử Thanh Oản về cung ngủ thêm một lát đến trưa mới tỉnh.
Lộng Thu được nàng cho nghỉ hai ngày, để nàng ta nghỉ ngơi bình tĩnh lại.
Trong điện là Trì Xuân và Tụng Hạ hầu hạ.
Trì Xuân giúp nàng mặc y phục, kể chuyện trong cung hôm nay: “Dung Tiệp dư được thăng thành Dung Tu nghi.”
Chử Thanh Oản không ngạc nhiên, lời Tư Nghiên Hằng hôm qua đã lộ ý này.
Nàng hơi lười tựa vào lòng Trì Xuân, giấc ngủ này không yên, tinh thần không tốt, nhưng nghe Tụng Hạ nói: “Dung Tu nghi cũng là khổ tận cam lai.”
Chử Thanh Oản nhướng mày không để ý.
Nàng không hiểu Dung Tu nghi, nhưng hiểu Tạ Hạ Từ, nếu chị em này tính tình giống nhau thì có lẽ Dung Tu nghi không muốn cái gọi là cung quyền này.
Còn thăng vị? Nếu đứa con kia bình an ra đời, có lẽ nàng ta đã sớm là chủ một cung.
Chuyện hôm qua không liên quan đến Dung Tu nghi nhưng kết quả lại tốt cho nàng ấy.
Chu Quý phi bị chia quyền, nghĩa là sau này bản thân nàng cũng có thể nhắm đến cung quyền.
Nàng muốn leo lên vị trí cao, trong cung tốt nhất không nên chỉ một nhà độc chiếm, hơn nữa cục diện trước đây quá ổn định, không có lợi cho việc nàng nổi lên.
Nhưng với tình thế này, Chu Quý phi có lẽ không vui.
Có điều Chử Thanh Oản không biết, không vui đâu phải chỉ có mỗi Chu Quý phi.
Cam Tuyền Cung, Du phi biết Dung Tu nghi cùng quản lý lục cung thì mặt lạnh cả ngày, móng tay đâm vào lòng bàn tay, đau đớn nhưng nàng không buông.
Cầm Tâm thầm thở dài vội an ủi:
“Nô tỳ nghe nói, Chu Quý phi bảo nương nương chăm Nhị hoàng tử nên không sẽ không có nhiều thời gian, vì thế Hoàng thượng mới chọn Dung Tiệp dư.”
Hoàng thượng có chọn nương nương hay không không quan trọng, quan trọng là phải khiến nương nương nghĩ vậy.
Du phi mạnh tay ném xuống ngọc như ý, nàng ta cười lạnh: “Tốt lắm Chu Quý phi! Nàng ta không thoải mái, cũng muốn bổn cung không thoải mái!”
Cầm Tâm quen thuộc an ủi:
“Quý phi không làm gì được nương nương, chỉ có thể giở trò vặt này.”
Lời này Du phi nghe cả trăm lần, nhưng lòng vẫn không thoải mái.
Sao Hoàng thượng lại nghe lời Chu Quý phi? Chẳng lẽ nàng không hợp cùng quản lý lục cung hơn Dung Tu nghi sao.
Ai cũng nói nàng ta được sủng, nhưng quyền lực ở lục cung này nàng ta chưa từng chạm đến!
Du phi nghiến răng: “Nói đi nói lại, Hoàng thượng vẫn thương nàng ta!”
Khi Dung Tu nghi sảy thai, mọi chứng cứ cho thấy là tai nạn do nàng ta bất cẩn, khiến Tư Nghiên Hằng thất vọng.
Lúc ấy ân sủng của Dung Tu nghi từng khiến Du phi cảm thấy chút uy h**p.
Cầm Tâm nhìn quanh, lo nương nương nói điều không nên, hạ giọng:
“Nương nương sao phải để tâm vào mấy chuyện vụn vặt này, xét ân sủng, ai trong cung sánh bằng người? Tâm ý của Hoàng thượng với người, ai cũng biết.”
“Như Cam Tuyền Cung này, vốn là nơi sủng phi ở, ngài vừa vào cung, Hoàng thượng đã để ngài ở đây, chẳng lẽ chưa đủ rõ tâm ý sao.”
Cầm Tâm hiểu Du Phi, mỗi lời đều trúng lòng nàng, sắc mặt Du phi dịu đi nhưng vẫn buồn bực nói:
“Nơi bổn cung muốn ở, sao chỉ là Cam Tuyền Cung được.”
Khi Tư Nghiên Hằng lên ngôi, hậu viện không có vương phi, nàng ta lại là người được sủng nhất, chẳng lẽ chưa từng mơ đến Khôn Ninh Cung sao.
Chỉ vì Tư Nghiên Hằng chưa từng lộ tâm ý này, nàng mới lấy lùi làm tiến tỏ ra hài lòng với Cam Tuyền Cung.
Nương nương không nói rõ “Khôn Ninh Cung”, Cầm Tâm cũng giả như không nghe thấy, phi tần trong cung ai chẳng mơ ước vị trí ấy.
Nương nương có tâm tranh giành, họ làm nô tỳ chỉ cần dọn đường là đủ.
—
Sau vụ Trương Ngự nữ, Tư Nghiên Hằng một thời gian không vào hậu cung, cung đình dần yên tĩnh, chút lời đồn này đều bị Chu Quý phi đè xuống.
Thay đổi duy nhất là Hà Tu dung và Chu Quý phi hoàn toàn đối đầu, nếu trước kia mâu thuẫn vì lợi ích của Thái hậu, giờ là hận ý cá nhân của Hà Tu dung.
Chử Thanh Oản hiện không rảnh để ý hậu cung, nàng nửa sống nửa chết nằm trên giường, cả người khó chịu, chẳng chút thoải mái.
Trì Xuân mang nước nóng vào, lo lắng:
“Chủ tử mau uống chút nước nóng.”
Chử Thanh Oản không muốn động, mắt uể oải rũ xuống nhưng bị Trì Xuân ép ngồi dậy uống.
Dưới thân từng đợt nóng dâng lên, nàng bực bội vùi đầu vào chăn.
Trì Xuân nhíu mày: “Ngày thường kinh nguyệt của chủ tử luôn đúng, cũng không đau, lần này sao lại khó chịu thế?”
Chử Thanh Oản cũng cảm thấy lạ, nhà ngoại nàng có người làm y vì vậy mẹ nàng cũng hiểu chút y thuật. Vốn chú trọng việc săn sóc điều dưỡng nên kinh nguyệt cỉa nàng luôn đúng ngày, không khó chịu như người khác.
Đây là lần đầu.
Bất thường là có vấn đề.
Nằm nửa canh giờ, Chử Thanh Oản kìm nén sự ngại ngùng, cắn giọng: “Đi Thái Y Viện mời thái y.”
Nàng nhớ lại lời mẹ từng nói, nhịn xuống sự khó chịu, không dám sơ suất:
“Hỏi xem Tôn Thái y có trực không.”
Trì Xuân lập tức hiểu, mẹ chủ tử họ Tôn, nàng ta không nhờ ai mà tự đi Thái Y Viện.
Thái y đến rất nhanh, Chử Thanh Oản thấy người quen thầm thở phào nhẹ nhõm. Trong điện không có người ngoài, nàng khẽ hỏi:
“Biểu ca.”
Tụng Hạ hơi giật mình, có phần vui mừng. Chủ tử thể hiện việc này trước mặt nàng ta chứng tỏ là đang chấp nhận nàng ta.
Tôn Thái y thấy nàng thế này thì nhíu mày, không quên thân phận cúi người nói: “Chử Mỹ nhân.”
Trì Xuân mang ghế đến cho Tôn Thái y ngồi, lo lắng hỏi: “Chử Mỹ nhân sao vậy?”
Chử Thanh Oản ngại ngùng không biết phải trả lời thế nào, Trì Xuân giải thích đơn giản, Tôn Thái y nghiêm mặt bắt mạch cho nàng, khẽ nhíu mày rồi hỏi:
“Chử Mỹ nhân gần đây có tiếp xúc gì đó lạnh không?”
Chử Thanh Oản lạnh mắt, lời Tôn Thái y cho thấy tình trạng nàng do ngoại vật gây ra, vậy nàng trúng chiêu khi nào?
Trì Xuân lắc đầu:
“Đồ ăn uống hay dùng hàng ngày của chủ tử, nô tỳ đều kiểm tra kỹ.”
Nàng ta luôn chú ý mấy thứ này, nô tài dưới cũng học theo, đồ nàng dùng càng cẩn thận.
Tôn Thái y không nói gì, đứng dậy kiểm tra khắp Ngọc Quỳnh Uyển nhưng không phát hiện bất thường.
Chử Thanh Oản nhíu mày, thoáng nghĩ ra gì đó, hơi thở nhẹ đi:
“Nếu nói đồ ăn, chỉ vài ngày trước ở yến tiệc Trung thu, tần thiếp ăn một miếng bánh Trung thu trên bàn.”
Nàng nói khó khăn.
Bánh Trung thu ở yến mọi người đều ăn, nếu nàng trúng chiêu lúc đó, là nhắm vào nàng hay tất cả?
Sắc mặt Tôn Thái y cũng nặng nề, nghiêm túc dặn dò:
“Ta kê đơn cho Chử Mỹ nhân, sau này đồ ăn uống phải cực kỳ cẩn thận.”
Chốc lát sau hắn hạ giọng: “Chử Mỹ nhân chăm sóc mình mới là quan trọng, về vụ Trung thu, vi thần sẽ tra hồ sơ gần đây của Thái Y Viện, có kết quả sẽ báo lại Chử Mỹ nhân.”
Tôn Thái y không ở lâu tại Ngọc Quỳnh Uyển, không căn dặn nhiều nhưng vẫn lo lắng.
Biểu muội này mới vào cung bao lâu đã trúng chiêu, đủ thấy thâm cung không ngày nào yên.
Tôn Thái y chỉ mừng vì Chử Thanh Oản chưa mang thai, chỉ tiếp xúc chút vật lạnh, cơ thể tốt thì điều dưỡng vài ngày sẽ đỡ.
Tôn Thái y đi rồi, Chử Thanh Oản bình tĩnh thầm hồi tưởng những chi tiết về yến tiệc Trung thu.
Nhưng hôm ấy tâm trí nàng đều ở lời kể Lộng Thu nên không để ý nhiều. Nàng cắn môi nhất định phải nhớ bài học này.
Tụng Hạ do dự: “Không biết ai lại ra tay lớn vậy.”
Chử Thanh Oản cười lạnh, còn ai nữa? Yến tiệc Trung thu do Chu Quý phi lo, người để ý nàng chưa ăn bánh cũng là Chu Quý phi.
Dưỡng Tâm Điện.
Đêm buông xuống, chưởng sự Kính Sự Phòng Vương Trung Quang dẫn tiểu cung nhân, mang khay đến Dưỡng Tâm Điện.
Ngụy Tự Minh thấy thế thì bảo hắn đợi vào bẩm báo rồi mới cho vào.
Trong điện Tư Nghiên Hằng ngồi ngược sáng, cúi đầu xử lý chính sự, nghe tiếng Vương Trung Quang thỉnh an, hắn thẳng người, lơ đễnh liếc khay, không thấy thẻ của ai đó thì nhướng mày:
“Thẻ của Chử Mỹ nhân đâu?”
Vương Trung Quang ngạc nhiên, không ngờ Hoàng thượng để ý thẻ của Chử Mỹ nhân không có.
Việc xếp thẻ mỗi ngày cũng có sự coi trọng, như thẻ của Chu Quý phi và Du phi luôn ở đầu, lần này vì Dung Tu nghi mới cùng quản lý lục cung, thẻ nàng ấy cũng ở trước.
Còn lại tùy thời điểm, các chủ t* c*ng đến Kính Sự Phòng điểm danh, họ sẽ xếp thẻ lên trước.
Vương Trung Quang ghi nhớ thông tin này, nhận bao nhiêu lợi cũng không bằng làm Hoàng thượng vui.
Vương Trung Quang: “Chử Mỹ nhân gần đây hơi không khỏe, cố ý cho người đến lấy thẻ.”
Phi tần đến kỳ phải rút thẻ, tránh Hoàng thượng phạm phải điều kiêng kỵ, giờ Vương Trung Quang không thể nói rõ tình trạng Chử Thanh Oản, chỉ dùng “không khỏe” thay thế.
Hắn không ngờ Tư Nghiên Hằng hỏi thêm:
“Nàng ấy sao vậy?”
Vương Trung Quang cười gượng, không trả lời được.
Tư Nghiên Hằng có đáp án, không hỏi nữa, tùy ý lật thẻ trên cùng, bảo Vương Trung Quang lui.
Vương Trung Quang liếc một cái, không chút bất ngờ.
Lại là Cam Tuyền Cung thị tẩm.
Vương Trung Quang đi rồi, Ngụy Tự Minh suy nghĩ chốc lát, nói: “Nghe nói hôm nay Ngọc Quỳnh Uyển mời thái y.”
Tư Nghiên Hằng không ngừng bút, cũng không đáp, Ngụy Tự Minh thầm đoán, hay là mình nhiều lời?
Hồi lâu, khi Tư Nghiên Hằng buông bút, đứng dậy ra ngoài mới để lại một câu:
“Bảo Thái Y Viện chiếu cố nàng ấy.”
Ngụy Tự Minh lau mồ hôi lạnh thầm thở phào, đoán đúng ý Hoàng thượng là tốt.
Ánh trăng nhạt chiếu xuống, loan giá đi qua Triều Hòa Cung, Tư Nghiên Hằng không nhìn sang, Ngụy Tự Minh cũng nhận ra sự bực bội của Hoàng thượng với Chu Quý phi.
Không ai phủ nhận Hoàng thượng coi trọng Chu Quý phi.
Dù là ở Từ Ninh Cung bảo vệ nàng ta, hay bao năm giao cung quyền, đều thấy thái độ rõ ràng của Tư Nghiên Hằng.
Nhưng sau vụ Trương Ngự nữ, hắn đã lâu không đến thăm Chu Quý phi.
Gần đây Tư Nghiên Hằng lười gặp nàng ta, không phải vì Trương Ngự nữ hay Hà Tu dung, mà vì tay nàng ta càng ngày càng dài tay.
Sự ân sủng mù quáng sẽ khiến người ta sinh dã tâm.
Hắn cho nàng ta cung quyền, không có nghĩa hậu cung là nơi nàng ta muốn làm gì thì làm.
Đã đến lúc nàng ta tỉnh ngộ.
Không ai bất ngờ khi tin Cam Tuyền Cung thị tẩm truyền đến hậu cung. Chử Thanh Oản chỉ vùi sâu vào chăn, thuốc Tôn Thái y kê có lẽ có tác dụng an thần, nàng uống xong buồn ngủ không chịu nổi.
Có thể thuốc phát huy hoặc giấc ngủ giúp nàng đỡ hơn, sáng hôm sau tỉnh dậy, Chử Thanh Oản cuối cùng có chút tinh thần.
Trì Xuân thoa chút phấn cho nàng, gương mặt trắng bệch điểm chút son phấn, trắng hồng như hoa phù dung, đẹp không tả nổi, Chử Thanh Oản liếc sương ngoài điện, nhíu mũi:
“Ngày càng lạnh, phải đi thỉnh an có hơi khó chịu.”
Ngày trước ở phủ, đến đông nàng luôn ngủ đến khi mặt trời lên cao, chẳng ai thấy nàng bất quy tắc.
Nhưng giờ không ở khuê các, cũng không thể lười biếng thế nữa.
Trì Xuân lấy áo choàng khoác cho nàng, ra khỏi Ngọc Quỳnh Uyển, một luồng gió lạnh thổi tới, Chử Thanh Oản kéo áo, nghe tiếng động thì ngẩng đầu, kiệu của Tô tần cũng vừa rời đi.
Nàng và Tụng Hạ đối mắt.
Tụng Hạ cảm thán: “Có lẽ trời thật sự lạnh, giờ Tô tần đi thỉnh an cũng muộn hơn.”
Không liên quan lắm đến trời lạnh, từ khi Dung Tu Nghi cùng quản lý lục cung, giờ thỉnh an của Tô tần muộn hơn.
Chử Thanh Oản nhướng mày, không hiểu Tô tần làm gì?
Nàng không nghĩ Chu Quý phi dung thứ kẻ gió chiều nào theo chiều ấy.
Điều khiến Chử Thanh Oản ngạc nhiên là Tô tần rõ ràng rời Chiêu Dương Cung trước nàng, nhưng khi nàng đến Triều Hòa Cung lại không thấy bóng dáng Tô Tần.
Chử Thanh Oản ngồi xuống vị trí của mình, chốc lát mới thấy Tô tần vén rèm tầng hai vào.
Chử Thanh Oản xoay chén, che cảm xúc trong mắt.
Không chỉ nàng chú ý giờ thỉnh an của Tô tần thay đổi, Lý Mỹ nhân tặc lưỡi: “Ngày trước Tô tần rất kính trọng Quý Phi nương nương, sao gần đây thỉnh an càng ngày càng muộn, chẳng lẽ thấy cung quyền của Quý Phi bị chia, nghĩ nàng ta thất thế?”
Lời này không chỉ kích động mâu thuẫn gây chia rẽ, mà còn ám chỉ quyền lực Chu Quý phi không bằng xưa.
Lý Mỹ nhân không muốn, nhưng Hà Tu dung và Chu Quý phi đã đối đầu hoàn toàn, nàng ta là người của Hà Tu dung, không thể không chọn phe.
Hà Tu dung người xướng người họa với nàng ta: “Cũng khó trách Tô tần thế này, trong cung động một cái là chết người, ai không sợ.”
Sợ chết người thì liên quan gì đến Chu Quý phi?
Hà Tu dung rõ ràng ám chỉ cung đình ra nông nỗi này, Chu Quý phi là thủ phạm chính.
Tô tần liếc họ, không để ý Lý Mỹ nhân, chỉ nói với Hà Tu dung:
“Nương nương nói đùa, cung đình vốn yên bình, chỉ một lần ngoài ý muốn ai cũng không muốn, nương nương hà tất bám lấy chuyện này không buông, chỉ thể hiện nương nương quá so đo, hơn nữa nếu thật do Quý Phi nương nương, sao Hoàng thượng không chút biểu hiện, nương nương cho rằng Hoàng thượng thiên vị sao?”
Tô tần tính tình hiền lành, nhưng bị bắt nạt cũng không chịu nuốt giận, nhất là ở Triều Hòa Cung, sao có lý bị nhóm người Hà Tu dung áp đảo.
Nàng ta không những đáp trả đúng mực, còn lôi Tư Nghiên Hằng ra.
Hà Tu dung cười lạnh: “Không có biểu hiện?”
Nàng ta cười lạnh liên tục, dù không nói rõ nhưng ai cũng nghe ra giễu cợt, không có biểu hiện mà cung quyền bị chia, có biểu hiện nữa chẳng phải sẽ là giáng vị sao?
Tô tần như không nghe ra giọng mỉa mai, mặt vẫn dịu dàng không đổi: “Quý Phi nương nương sơ suất, Hoàng thượng mới bất mãn, liên quan gì đến vụ Trương Ngự nữ, nương nương đừng xuyên tạc ý chỉ của Hoàng thượng nữa.”
Hà Tu dung nghẹn lời:
“Ngươi!”
Tô tần mỉm cười nhìn nàng ta: “Nương nương khó nguôi giận thế này, là bất mãn với Hoàng thượng sao?”
Chử Thanh Oản hơi không hiểu nổi buổi thỉnh an hôm nay.
Sao Tô tần lại tranh cãi với Hà Tu dung, không giống tính nàng ta ngày thường.
Đột nhiên có tiếng đồ vật vỡ vang lên, âm thanh chói tai khiến người giật mình, Chử Thanh Oản ngẩng đầu ngồi thẳng, ngẩn ngơ nhìn cảnh trước mắt.
Hà Tu dung ném chén vào Tô Tần, chén rơi xuống đất vỡ tan.
Cả điện kinh ngạc, đây là Triều Hòa Cung, Hà Tu dung dám sao?!
Tô tần bị dội nước trà đầy người, đầu óc trở nên trống rỗng, phút chốc tỉnh táo lại thì dù có bình tĩnh đến mấy cũng không kìm được mặt đỏ bừng, run rẩy nói:
“Tần thiếp làm sai gì, khiến nương nương nhục nhã tần thiếp thế này?”
Hà Tu dung cười lạnh: “Bổn cung không thể bất mãn với Hoàng thượng, không thể bất kính với Quý Phi, chẳng lẽ còn không làm gì được Tô tần ngươi sao?”
“Ngươi là thứ gì, cũng dám chỉ trỏ bổn cung?!”
Khi Hà Tu dung nói đạo lý với Tô Tần, nàng ta còn có chỗ nói, giờ không muốn nói đạo lý nữa, Tô tần làm được gì?
Trong điện cuối cùng có động tĩnh, Mai Ảnh vén rèm ở tầng hai, Chu Quý phi bước ra thấy cảnh này, gương mặt đen sì:
“To gan! Triều Hòa Cung là nơi các ngươi dám làm càn sao?!”
Tô tần lặng lẽ rơi lệ quỳ xuống: “Xin Quý Phi làm chủ cho tần thiếp, tần thiếp dù sao cũng là phi tần, không phải nô tài của Hà Tu dung, sao có thể vô cớ bị mắng thế này, nếu thường xuyên vậy thì trong cung còn quy củ sao.”
Nàng ta cắn răng hung dữ:
“Hôm nay Hà Tu dung không cho tần thiếp một lời giải thích, thần thiếp sẽ đâm đầu chết trước Diên Hi Cung, để mọi người và Hoàng thượng biết, thần thiếp không thể chịu được sự nhục nhã này!”
Hà Tu dung không ngờ Tô tần dám lấy cái chết ép nàng ta.
Chu Quý phi mặt lạnh, đầy chán ghét:
“Nhìn xem chuyện tốt ngươi làm! Vụ Trương Ngự nữ qua lâu rồi, ngươi náo loạn chưa đủ sao? Nhất định phải loạn đến trời nghiêng đất lệch mới chịu dừng à?”
Hà Tu dung bị nàng ta chọc cười, nàng ta bị hắt nước bẩn, cung nhân chết ngày đó, Chu Quý phi còn nói nàng ta náo loạn?
Chu Quý phi không nhìn Hà Tu dung nữa, lạnh giọng: “Người đâu!”
“Đưa Hà Tu dung xuống, cấm túc một tháng, không có lệnh bổn cung, không được tự ý ra vào Diên Hi Cung.”
Lập tức có người tiến lên đưa Hà Tu dung đi, Mai Ảnh chưa kịp bước tới, đã bị nàng ta tát một cái: “Bổn cung xem ai dám làm càn!”
Chử Thanh Oản bị một màn này làm cho kinh ngạc nuốt nước bọt.
Hà Tu dung cười lạnh nhìn Chu Quý phi: “Chỉ bằng lệnh của Quý Phi, còn không giữ nổi thần thiếp, muốn cấm túc thần thiếp, xin Quý Phi đến chỗ Hoàng thượng hay Thái hậu nương nương xin chỉ!”
Chu Quý phi sao theo lời Hà Tu dung đi xin chỉ, nếu không nàng ta thật sự mất hết thể diện.
Hôm nay nếu không đè được Hà Tu dung, uy tín bao năm nàng ta dựng lên sẽ tan tành.
Chu Quý phi mặt không biến sắc: “Áp giải xuống.”
Hà Tu dung còn muốn phản kháng, Mai Ảnh tiến lên kẹp tay nàng ta, cùng cung nhân đè nàng ta xuống, Chu Quý phi lạnh lùng nhìn:
“Bổn cung phụng chỉ quản lý lục cung, đừng nói cấm túc, hôm nay dù dùng hình với ngươi, ngươi cũng chỉ có thể ngoan ngoãn chịu phạt!”
Hà Tu dung run lên, nhận ra Chu Quý phi nói thật, nếu nàng ta còn làm loạn, Chu Quý phi chắc sẽ dám dùng hình.
Hà Tu dung bị kéo đi.
Tô tần cúi đầu lau nước mắt.
Chu Quý phi lạnh lùng liếc mọi người, không ai dám đối mắt, ngay cả Chử Thanh Oản cũng lặng lẽ cúi xuống.
“Hy vọng các ngươi lấy Hà Tu dung làm gương, nếu còn ai dám làm càn, ta tuyệt đối sẽ không nhẹ nhàng bỏ qua nữa.”
Chử Thanh Oản im lặng.
Hà Tu dung bị đè ngay tại chỗ, đầu tóc rối nùi, mặt mũi chẳng còn, vậy mà chỉ là nhẹ nhàng bỏ qua?
Diên Hi Cung.
Hà Tu dung bị áp giải về, giận dữ ngút trời, đập vỡ không biết bao nhiêu đồ ngọc xuống đất, tiếng lửa giận của nàng vang đến cả ngoài điện:
“Nàng ta sao dám đối xử với bổn cung thế này!”
Vân Lâm ôm chân nàng ta, khóc cầu xin: “Nương nương! Đừng đập nữa! Xin người!”
Diên Hi Cung trong điện hỗn loạn, Hà Tu dung suy sụp ngồi bệt, cúi đầu khóc lớn, vùi mình trong hai tay, hồi lâu lại nghiến răng:
“Bổn cung không tha cho nàng ta!”
Nàng ta đẩy Vân Lâm, cắn giọng: “Đi tìm Hoàng thượng, tìm Thái hậu! Bổn cung không thể ngồi yên chịu chết!”
Vân Lâm không dám chọc nàng ta lúc này, vội bò dậy. Nhưng ra khỏi Diên Hi Cung thì nàng ta do dự, nên tìm Hoàng thượng hay Thái hậu trước?
Do dự chốc lát, nàng ta chạy về Từ Ninh Cung.
Hoàng thượng chưa chắc sẽ phạt Chu Quý phi, nhưng chuyện không hòa hợp với Chu Quý phi, Thái hậu chắc chắn sẽ giúp nương nương.
Hà Tu dung vừa bị đưa về Diên Hi Cung, Tư Nghiên Hằng đã nhận được tin, đợi một lúc, biết người từ Diên Hi Cung đi Từ Ninh Cung, hắn cười khẽ đầy ẩn ý.
Ngụy Tự Minh do dự hỏi: “Hoàng thượng, chuyện này, chúng ta có cần quản không?”
Tư Nghiên Hằng giọng nhẹ nhàng:
“Nàng ta chẳng phải đã tìm người làm chủ sao.”
Ngụy Tự Minh im lặng, cung quyền do Chu Quý phi quản, dù Thái hậu muốn làm chủ cho Hà Tu dung cũng vô phương.
Ngụy Tự Minh thật lòng thấy Hà Tu dung tự đánh mất một ván bài tốt.
Khác với các phi tần khác, Hà Tu dung là người duy nhất quen biết Tư Nghiên Hằng trước khi vào phủ, có thể vì phần tình cảm với Thái phó, hoặc vì lúc nhỏ Hà Tu dung từng bảo vệ hắn, Hoàng thượng đối với nàng ta đúng là có chút khác biệt.
Nhưng Hà Tu dung không biết từ khi nào đã về phe Thái hậu, nhiều lần nói đỡ cho Thái hậu trước mặt Hoàng thượng, vì thế hắn càng lười gặp nàng ta.
Ngụy Tự Minh thấy rõ, Hà Tu dung đang dần đánh mất hết chút tình cảm trong lòng Hoàng thượng.
Như Ngụy Tự Minh dự đoán, Thái hậu đúng là nhúng tay vào chuyện này, nhưng khi chỉ ý truyền đến Triều Hòa Cung, bị Chu Quý phi nói một câu “Việc trong cung, thần thiếp tự cân nhắc” chặn lại.
Hoàng thượng không lên tiếng, cung nhân dưới thấy vậy, cũng không dám thả Hà Tu dung ra.
Ba ngày sau, Chử Thanh Oản cuối cùng thoải mái, bị bí bách trong điện mấy ngày, hôm nay sau thỉnh an, nàng hiếm hoi có hứng ở lại ngoài điện.
Tụng Hạ và Lộng Thu theo nàng, Tụng Hạ nói: “Chỉ vài ngày nữa, mai sớm sẽ nở, cảnh ấy mới thật sự tuyệt đẹp.”
Chử Thanh Oản không khỏi mong chờ, từ nhỏ ở ngoài kinh thành, cha làm quan ngoại tỉnh, nàng và mẹ theo cha, đến khi tổ mẫu qua đời nàng mới hồi kinh.
Giang Nam hiếm khi có tuyết, lúc hồi kinh nàng luôn mong tuyết rơi, nhưng trong thời gian chịu tang tổ mẫu, dù mong cũng không thể vô tư chơi tuyết.
Giờ đã hết chịu tang nhưng lại ở trong cung, có lẽ năm nay nàng sẽ được như ý nguyện, tuyết trắng hoa mai, ngồi đình hâm rượu, chỉ nghĩ thôi đã thấy hưởng thụ.
Chử Thanh Oản định cùng Tụng Hạ đi dạo rừng mai, chưa kịp đi, Tiểu Mặc Tử trong cung đã tìm đến.
Tiểu Mặc Tử thấy nàng, vội chạy tới: “Chủ tử, nô tài cuối cùng tìm được người.”
Chử Thanh Oản khó hiểu:
“Sao vậy?”
Tiểu Mặc Tử thở hổn hển, lộ vẻ vừa lo vừa mừng: “Là Hoàng thượng, Hoàng thượng đang ở Ngọc Quỳnh Uyển đợi người về!”
Chử Thanh Oản bất ngờ, không ở bên ngoài nữa, vội dẫn Tụng Hạ và Lộng Thu về cung, đến Chiêu Dương Cung nàng thấy loan giá, chậm bước kiểm tra y phục và tóc không rối, mới bước vào Ngọc Quỳnh Uyển.
Người chưa đến, tiếng đã vang:
“Hoàng thượng?”
Tư Nghiên Hằng đang nằm đọc sách, nghe tiếng nàng hắn ngẩng mắt, đúng lúc rèm hoa vén lên lộ khuôn mặt và dáng người nàng, lông mày xinh đẹp, khi thấy hắn thì đôi mắt long lanh sáng rực như chứa đầy niềm vui, khiến người nhìn không khỏi sinh lòng vui vẻ.
Tư Nghiên Hằng hừ nhẹ qua mũi, ném sách xuống, không để nàng thỉnh an, hỏi: “Cơ thể đỡ chưa? Sao thỉnh an xong còn chưa về?”
Hắn hỏi thẳng khiến Chử Thanh Oản đỏ mặt, dù ngại nói chuyện này với nam nhân, nàng giả vờ không nghe câu đầu, chỉ đáp câu sau:
“Tần thiếp mấy ngày nay buồn bực đến phát hoảng, mới nán lại ở bên ngoài một chút, không ngờ Hoàng thượng hôm nay đến thăm tần thiếp.”
Nàng thò đầu nhìn cuốn sách hắn vừa cầm, là sách trong điện nàng, một cuốn du ký, thỉnh thoảng nàng lật vài trang giết thời gian.
Tư Nghiên Hằng rất nghiêm túc gật đầu: “Xem ra không đúng lúc rồi, đúng là chưa đủ tâm linh tương thông.”
Chử Thanh Oản nghẹn lời, không phản bác cũng không giải thích, trực tiếp đảo khách thành chủ:
“Vậy Hoàng thượng tâm linh tương thông với ai?”
Bị cắn ngược lại, Tư Nghiên Hằng khẽ chậc lưỡi, liếc nhìn dáng vẻ đắc ý của nàng, không tranh cãi tiếp.
Chử Thanh Oản vui vẻ nói: “Tụng Hạ bảo vài ngày nữa mai sớm sẽ nở, đến lúc đó Hoàng thượng cùng tần thiếp đi ngắm mai nhé?”
Tư Nghiên Hằng không để ý nàng.
Mai chưa nở, nàng đã định luôn lịch trình của hắn.
Hắn không muốn hứa trước.
Chử Thanh Oản nghiêng người, ngã vào lòng hắn, hắn buộc phải ôm nàng, nàng quấn quýt đòi một lời hứa, Tư Nghiên Hằng định nói một câu cho có lệ: “Trẫm rất bận.”
Nàng không vui, mắt uể oải rũ xuống: “Tần thiếp cũng không đòi ngài cả ngày theo tần thiếp, chỉ chiếm chút thời gian của ngài, ngài cũng không chịu, xem ra trong lòng Hoàng thượng, thật sự chẳng có tần thiếp.”
Tư Nghiên Hằng liếc nàng: “Vậy nàng nói xem, chút thời gian là bao lâu.”
Chử Thanh Oản sáng mắt: “Ba canh giờ.”
Cũng là nửa ngày.
Tư Nghiên Hằng trực tiếp đẩy nàng ra, Chử Thanh Oản thuận thế bị đẩy, không chút làm khó hắn.
Lần này, Tư Nghiên Hằng lại dừng lại.
Dễ dàng từ bỏ vậy sao?
Chử Thanh Oản ngồi sang một bên, lấy chén trà nhấp một ngụm, không dây dưa với hắn nữa, lông mày vẫn mỉm cười vui vẻ nhưng không nhắc chuyện ngắm mai vừa nãy.
Nàng nói: “Thời gian không còn sớm, tần thiếp cho người truyền thiện nhé?”
Nàng hỏi xem hắn có ở lại dùng bữa trưa không.
Tư Nghiên Hằng gật đầu tùy ý.
Khi dùng bữa, Tư Nghiên Hằng liếc nàng một cái, lại liếc cái nữa, đến khi xong bữa, nàng không nhắc lại chuyện ngắm mai.
Một cảm xúc không rõ quanh quẩn trong lòng, Tư Nghiên Hằng không nói rõ, nếu Chử Thanh Oản cứ quầy rầy, hắn đương nhiên không thích, thấy nàng chẳng biết nhìn tình hình.
Nhưng giờ đây chẳng phải quá biết điều sao?
Dù thế nào cũng khiến người khác không thoải mái.
Tư Nghiên Hằng không giấu cảm xúc, sau bữa trưa, hắn đặt đũa xuống, không đợi nàng ăn xong nói thẳng:
“Ngự tiền có việc, trẫm đi trước.”
Chử Thanh Oản nắm chặt đũa, lập tức buông xuống hành lễ: “Tần thiếp tiễn Hoàng thượng.”
Nàng cúi đầu mặt không còn ý cười, cảm xúc nhạt nhẽo, nắng ấm chiếu vào điện nhưng không chút ấm áp.
Từ góc nhìn của Tư Nghiên Hằng, thần thái nàng thu hết vào mắt, hắn không lập tức rời đi, ngón tay gõ lên bàn gỗ lê vàng, nhịp điệu lơ đễnh vang trong điện.
Chử Thanh Oản hành lễ lâu, tư thế hơi không giữ nổi, thân khẽ lảo đảo.
Nàng cắn răng chịu.
Hắn lạnh nhạt hỏi: “Nàng đang giận dỗi gì đấy?”
“Hức” một tiếng, nước mắt rơi xuống sàn, thấm vào thảm, biến mất không dấu vết.
Nàng hít mũi không nói gì, không ồn ào không náo loạn, nhưng rõ ràng ủy khuất cả điện đều biết.
Nhưng Tư Nghiên Hằng không chiều nàng: “Trẫm bảo nàng nói.”
Người vốn hợp ý hôm nay lại ương bướng không chịu nổi: “Tần thiếp không muốn nói.”
Ngụy Tự Minh nhìn mà toát mồ hôi lạnh, thật muốn bảo vị tổ tông này đừng làm loạn nữa, Hoàng thượng không phải người tốt tính.
Tư Nghiên Hằng muốn phất tay áo rời đi, nhưng tiếng nghẹn ngào của nàng càng to, nàng không muốn nói, cũng có chút cốt khí, nhưng đừng đến mức phải khóc chứ.
Tư Nghiên Hằng nhếch môi:
“Nếu cả cung đều như nàng, trẫm không theo là giận dỗi, còn ra thể thống gì?”
Chử Thanh Oản không nhận: “Tần thiếp không giận dỗi.”
Nàng đúng là không giận dỗi, biểu hiện rất đàng hoàng, nhưng có gì khác đâu?
Tư Nghiên Hằng “A!” lên ngắn gọn lạnh lẽo: “Cũng không ủy khuất?”
Chử Thanh Oản cúi đầu không nói, ngầm thừa nhận là mình ủy khuất.
Tư Nghiên Hằng cũng im lặng.
Hồi lâu, Chử Thanh Oản lên tiếng: “Ngài luôn so tần thiếp với người khác, nhưng tần thiếp không phải người khác, tần thiếp đúng là ủy khuất, cũng chẳng có cách nào, tần thiếp không nói gì, không náo loạn, là ngài ép tần thiếp thừa nhận.”
Nàng lau mặt, mắt đỏ hoe vì ép buộc, đáng thương không chịu nổi.
Lời nào cũng đổ lỗi cho hắn.
Nàng thật dám nói.
Tư Nghiên Hằng nắm cằm nàng, nhìn trái nhìn phải: “Nàng lớn gan thật đấy.”
Chử Thanh Oản không biết đã lần thứ mấy được nghe đánh giá này, cắn môi đến mức để lại dấu răng, buồn bực hỏi: “Tần thiếp biểu hiện không tốt sao?”
Tư Nghiên Hằng xoa môi nàng, xoa thật mạnh, không rõ là nóng hay đau, Chử Thanh Oản khẽ nhíu mày không quen, nhưng hắn thoải mái, cuối cùng nói: “Tốt.”
Nàng biểu hiện rất tốt, rất ngoan, yên tĩnh, đàng hoàng, chỉ là không đúng lúc.
Chỉ điều cuối đã đủ phủ định mọi điều tốt trước đó.
Nàng cuối cùng ngẩng đầu nhìn hắn: “Tần thiếp nhớ ra rồi.”
Nàng vẫn đang ngồi xổm.
Tư Nghiên Hằng cúi mắt nhìn, bốn mắt giao nhau, hắn kéo nàng, nàng không vững ngã vào lòng hắn, vẫn yên tĩnh nhưng không khí trong điện khác hẳn vừa nãy.
Trong điện yên lặng lạ thường, Ngụy Tự Minh không hiểu sao chuyện lại thành thế này.
Chẳng phải Chử Mỹ nhân chọc giận Hoàng thượng, rồi ngài ấy lạnh mặt rời đi sao?
Hồi lâu, giọng Tư Nghiên Hằng vang lên: “Đồng ý với nàng, cũng được.”
Chử Thanh Oản ôm cổ hắn, cắn giọng: “Bốn canh giờ.”
Tư Nghiên Hằng nhướng mắt, lần này không đẩy nàng, chỉ lạnh nhạt đánh giá: “Được đằng chân lân đằng đầu.”
Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
