Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh

Chương 25: “Lá gan lớn vừa nãy kéo trẫm nghịch đâu rồi?”

Chử Mỹ nhân ngày càng đắc thế gần đây có chút lo lắng, nàng khó mà không chú ý đến sự bất thường của Tô tần. Gió lạnh rít gào, Chử Thanh Oản qua khung cửa sổ nhìn ánh nắng ngoài kia, chỉ còn lại ánh chiều tà. Nàng ôm đồ sưởi tay để làm ấm, quay đầu hỏi Trì Xuân:
“Tô tần mấy ngày nay thường về Chiêu Dương Cung vào lúc nào?”

Trì Xuân cả ngày đều ở trong điện, tuy không thể nói là nắm rõ mọi thứ về Chiêu Dương Cung, nhưng loại tin tức này nàng nhất định biết.
Trì Xuân nghiêm túc nhớ lại một lúc, mới trả lời: “Tô tần hôm nay về sớm hơn, hai ngày trước đều phải đợi đến khi trời tối hẳn mới trở lại.”
Cùng ở một cung, điểm bất tiện chính là vậy, chỉ cần động tĩnh nhỏ cũng khó mà giấu được.

Chử Thanh Oản điều chỉnh đồ sưởi tay trầm ngâm nói: “Bảo người để ý một chút, đừng để kẻ nào thò tay vào Ngọc Quỳnh Uyển.”
Tụng Hạ hơi do dự:
“Có cần phái người theo dõi không?”

Chử Thanh Oản cau mày suy nghĩ, một lát sau vẫn gật đầu, nàng không muốn làm người mù trong cung, chẳng quan tâm đến chuyện đời.
Nhưng sự khác lạ của Tô tần quá rõ ràng, khiến nàng không thể không nghi ngờ liệu đây có phải là cái bẫy. Nàng xoa trán đau nhức, dặn dò:
“Chỉ bảo người theo dõi, còn lại không cần làm gì thêm.”

Tụng Hạ tự nhiên hiểu đạo lý này, nhưng nàng vẫn có chuyện cần báo: “Hôm nay sau khi thỉnh an kết thúc, nghe nói Chu Quý phi đã đích thân đến trước ngự tiền.”

Chu Quý phi tự dựa vào thân phận, hiếm khi làm chuyện giống như tranh sủng thế này, nhưng ai ngờ được Tư Nghiên Hằng hơn một tháng không bước chân vào Triều Hòa Cung, Chu Quý phi dù bình tĩnh đến đâu cũng không thể ngồi yên thêm nữa.
Chử Thanh Oản thờ ơ gật đầu.

Chu Quý phi có thể khiến Tư Nghiên Hằng yên tâm giao quyền quản lý cung cho nàng ta, tự nhiên biết cách kéo lại thánh tâm. Hơn nữa, nàng nghe nói sinh nhật của tiểu công chúa sắp đến, Triều Hòa Cung sớm muộn cũng sẽ náo nhiệt trở lại.

Trọng tâm của Chử Thanh Oản vẫn đặt trên người Tô tần.

Chẳng bao lâu, không cần người của mình báo lại, Chử Thanh Oản đã biết Tô tần đang làm gì.

Không chỉ Chử Thanh Oản, cả hậu cung đều biết tin, Tô tần không rõ từ đâu có được đồ vật, vào ngày tuyết lớn đầu tiên rơi xuống, nàng ta trượt băng trên hồ trong cung, tình cờ bị Tư Nghiên Hằng – người đang cùng Chu Quý phi dạo chơi – bắt gặp.

Khi Chử Thanh Oản nghe tin này, nàng nói một câu với giọng khó đoán:
“Thật khéo làm sao.”

Sắc mặt Tụng Hạ càng thêm kỳ lạ: “Hôm nay là sinh nhật tiểu công chúa.”

Chu Quý phi dùng sinh nhật tiểu công chúa làm cớ để tranh sủng cho Tô tần? Tụng Hạ quả thật không dám tin, Tô tần đã thất sủng lâu như vậy, sao Chu Quý phi đột nhiên lại đặt cược vào nàng ta?

Chử Thanh Oản cũng thắc mắc, nhưng nguyên nhân thực sự e rằng chỉ Chu Quý phi và Tô tần biết.
Thấy trời dần tối, Chử Thanh Oản hôm nay không đợi thêm tin từ ngự tiền, Chu Quý phi đã làm đến mức này, lại là sinh nhật tiểu công chúa, Tư Nghiên Hằng tự nhiên sẽ nể mặt nàng ta một chút.

Quả nhiên tối nay Chiêu Dương Cung lại sáng đèn, nhưng không phải Ngọc Quỳnh Uyển, mà là Trường Xuân Hiên.
Tại Trường Xuân Hiên, Tô tần sau khi nhận tin vẫn rất yên lặng, Thanh Ly quỳ trước mặt nàng ta, xoa bóp chân cho nàng ta, Thanh Ly lau khóe mắt.

Thanh Ly không cần nghe ngóng cũng đoán được người trong cung sẽ đánh giá chủ tử thế nào.
Dù là ghen tị hay bôi nhọ, Thanh Ly đều không muốn nghe.

Chủ tử đã chuẩn bị bao lâu cho ngày này, người ngoài căn bản không thể biết. Nàng ta tận mắt chứng kiến Tô tần vụng về học trượt băng thế nào, vô số thuốc cao bôi lên chân và người, mới khiến chủ tử hôm nay có thể xuất hiện rực rỡ trước mặt hoàng thượng.

Tô tần nhìn nàng ta, giọng dịu dàng:
“Khóc gì chứ?”
Thanh Ly ghẹn ngào: “Nô tỳ chỉ thấy chủ tử quá khổ cực.”

Tô tần hơi muốn cười, nhưng nàng ta không cười, chỉ lắc đầu, không đồng tình cũng chẳng phản đối lời Thanh Ly.

Khổ cực có đáng gì? Điều đáng sợ là khổ cực bỏ ra mà không được hồi báo.

Ít nhất, nàng ta đã thấy ánh sáng, đúng không?

Mấy ngày nay nàng ta đến Triều Hòa Cung thỉnh an càng ngày càng muộn, cũng vì ngày hôm nay, cả ngày bận rộn với việc khác, thể lực cạn kiệt, sáng hôm sau thức dậy càng khó khăn. Chu Quý phi biết rõ, đương nhiên không bị người ngoài chia rẽ.

Còn chuyện cố ý chọc giận Hà Tu dung ngày đó, cũng là ý của Chu Quý Phi.

Chu Quý phi chán ghét Hà Tu dung ngày nào cũng đối đầu, lại thêm lúc đó quyền lực của nàng ta bị phân tán, lòng người trong cung dao động, nên cần tìm cớ giết gà dọa khỉ.

Tô tần nhớ lại sự lúng túng ngày đó ở Triều Hòa Cung, ánh mắt thoáng tối đi, khóe môi hiện lên chút tự giễu rồi biến mất.

Quý phi nương nương cao cao tại thượng, tự nhiên không quan tâm người dưới có cảm thấy nhục nhã hay lúng túng không.
Tô tần ngồi trước bàn trang điểm, cẩn thận nhìn mình trong gương đồng, nàng ta nghiêng đầu nhìn về phía Ngọc Quỳnh Uyển, nơi thường náo nhiệt hôm nay lại yên tĩnh sớm.

Hoa không thể nở trăm ngày, cũng như chẳng có lý do gì để nàng ta mãi nhìn Ngọc Quỳnh Uyển náo nhiệt, đúng không?
Nàng ta nhắm mắt, không để mình suy nghĩ lung tung thêm, dồn toàn bộ tâm trí vào việc hầu hạ tối nay.

Tô tần hạ giọng dặn:
“Tìm hộp cao hương mà nương nương gửi đến trước đây ra.”
Thanh Ly không dám chậm trễ, lấy cao hương ra, tự tay thoa lên da cho chủ tử, nàng ta không nhịn được nói: “Không biết nương nương lấy cao hương này từ đâu, đúng là thơm lạ.”
Khác với hương xông thông thường, cao hương này có mùi thơm kín đáo mà lâu tan, lặng lẽ gợi lòng người.
Tô tần cười nhẹ: “Người ở vị trí cao, tự nhiên sẽ có được vài thứ tốt.”
Nàng ta khẽ nhấn mạnh ba chữ “thứ tốt”, nhưng Thanh Ly không nhận ra.
Khi màn đêm ngoài kia dày đặc, Tô tần cuối cùng cũng đợi được thánh giá, nhìn Tư Nghiên Hằng bước vào, nàng ta thoáng chút hoảng hốt.
Thực ra nàng ta đến lúc này vẫn không hiểu vì sao hắn lại lạnh nhạt với mình.
Nàng ta vốn cẩn thận, chút thơ tình mà Lư Bảo lâm phát hiện, nàng ta đương nhiên cũng nhận ra, nhưng sao lại phạm vào điều cấm kỵ được?
Còn chuyện cây thường xanh, trong cung này chẳng lẽ chỉ mình nàng ta có?
Như hoa mẫu đơn dùng để bày tỏ tình ý, Tư Nghiên Hằng cũng từng nhận, chưa bao giờ thấy hắn có chút phản cảm hay không thích.
Tô tần nghĩ mãi không ra, nàng ta từng bóng gió hỏi Chu Quý Phi.
Chu Quý phi chỉ cau mày: “Có lẽ Du phi nói gì đó, mới khiến hoàng thượng có khoảng cách với ngươi.”
Đúng rồi, lần Vạn Thọ Tiết đó là Cam Tuyền Cung hầu hạ, Du phi và Chu Quý phi vốn không hợp, nàng ta có lẽ chỉ vô tình bị cuộc tranh đấu giữa hai vị nương nương ảnh hưởng.
Tô tần khẽ thở ra, chôn mọi suy nghĩ vào lòng, mang nụ cười dịu dàng bước đến trước mặt Tư Nghiên Hằng.
Cơ hội nàng ta khó khăn lắm mới giành được, tuyệt đối không thể để vuột mất!
Sáng hôm sau.
Chử Thanh Oản dậy không sớm không muộn, khi rời Ngọc Quỳnh Uyển, tình cờ đụng mặt Tô tần. Nàng ta ngồi trên kiệu, ánh mắt chứa nụ cười dịu dàng, như đẹp hơn ngày thường, tràn đầy vẻ đắc ý.
Thấy Chử Thanh Oản, kiệu còn cố ý dừng lại, Tô tần thân thiện bắt chuyện:
“Chử Mỹ nhân hôm nay dậy sớm thật.”
Chử Thanh Oản không thấy nàng ta thân thiện, mùa đông mặc đồ rườm rà, nửa ngồi nửa hành lễ rất mệt, nàng cố giữ tư thế, như không nhận ra sự nhằm vào của Tô tần: “Tần thiếp hôm nay dậy sớm, thấy chẳng có việc gì nên muốn đến Triều Hòa Cung thỉnh an sớm một chút.”
Nàng biết Tô tần muốn nghe gì.
Quả nhiên lời vừa dứt, Tô tần nở nụ cười bảo nàng đứng dậy: “Đã vậy, ta cũng không làm lỡ giờ thỉnh an của Chử mỹ nhân.”
Tô tần chắc mẩm nàng đêm qua không ngủ ngon, trong lòng có một cảm xúc kỳ lạ, khiến nàng ta không nhịn được mà vui vẻ.
Chử Thanh Oản đứng dậy, nhìn theo bóng lưng Tô tần, nàng dậm chân cho bớt lạnh, khẽ nói:
“Có kiệu đúng là thoải mái.”
Không phải như nàng, còn phải đội tuyết lớn đến Triều Hòa Cung thỉnh an.
Nàng như chỉ đơn thuần ngưỡng mộ Tô tần có kiệu.
Tụng Hạ cúi đầu không dám đáp, thực ra chủ tử và Tô tần chỉ kém một phẩm cấp, nhưng chỉ một phẩm cấp này đã khiến chủ tử phải hành lễ với Tô tần, dù Tô tần không cố ý làm khó, nhưng cái gai mềm nhất cũng khiến người ta khó chịu.
Trời lạnh, Du phi vốn quen ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới* với việc thỉnh an.


Ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới*: ý chỉ làm việc không kiên trì, thường gián đoạn
Hôm nay lạnh thế này, nàng ta lại hiếm hoi đến. Chu Quý phi vừa ngồi xuống, nàng ta đã nhắc đến chuyện sinh nhật tiểu công chúa hôm qua, Du phi che môi:
“Dù là thần thiếp, vào sinh nhật nhị hoàng tử, cũng không nỡ để nhị hoàng tử không gặp được phụ hoàng.”
Chu Quý phi sớm đoán được cảnh này, sắc mặt bình tĩnh: “Hoàng thượng đi đâu, chẳng phải do ta quyết định.”
Du phi ghét nhất vẻ điềm tĩnh của nàng ta, như thể chẳng có chuyện gì khiến nàng ta động lòng, Du phi khẽ hừ bóng gió: “Vẫn là Quý phi nương nương nhớ đến tình chị em.”
Chu Quý phi như không nghe ra ý châm chọc, chỉ cười hiền:
“Hoàng thượng giao cho bổn cung quản lý lục cung, bổn cung tự nhiên phải chăm sóc các tỷ muội.”
Nghe nàng ta lại nhắc đến quyền cung, Du phi nheo mắt, cuối cùng không nói thêm.
Chử Thanh Oản cúi đầu nhấp trà, chỉ thấm môi, nghe mấy lời này như gió thoảng qua tai, khó khăn lắm mới đến lúc thỉnh an kết thúc, nàng nhìn kiệu của Tô tần rời đi, hiếm khi không lập tức về cung.
Tụng Hạ hơi khó hiểu.
Đồ sưởi tay của Chử Thanh Oản đã nguội, nàng liếc nhìn con đường sạch tuyết, khẽ nói:
“Hoàng thượng còn nợ ta một chuyện.”
Tụng Hạ nhớ đến lần đó, không nhịn được cười thầm.
Thế là, đám người chưa tan hẳn còn thấy Chử Mỹ nhân không về cung, mà thẳng đường đến ngự tiền, có người trợn mắt, Dương Quý tần đang lên kiệu, cũng bị cảnh này làm giật mình, không nhịn được nói:
“Đúng là nghé mới sinh không sợ hổ.”
Cho rằng Chu Quý phi đến ngự tiền được, thì người khác cũng có thể sao?
Chu Quý phi dù sao cũng quản lý lục cung, đến ngự tiền còn miễn cưỡng gọi là có việc chính đáng, Chử Mỹ nhân đến đó có chuyện gì?
Dương Quý tần dù mang thai nhị hoàng tử, cũng không dám phạm điều cấm kỵ chạy đến ngự tiền, nên thấy Chử Thanh Oản dám đi, vừa thấy nàng ta không biết lượng sức, vừa muốn biết kết quả.
Dung Tu nghi kéo áo choàng, ánh mắt thoáng qua bóng lưng Chử Thanh Oản rồi rời đi, nàng ta thu tầm mắt, nhẹ nhàng nói:
“Chử Mỹ nhân nhập cung đã được sủng, có chút ngông cuồng cũng là thường tình.”
Huống chi ai biết được Chử Mỹ nhân có hẹn trước với hoàng thượng không, giờ kết luận thì hơi sớm.
Dương Quý tần biết Dung Tu nghi vốn không hứng thú với mấy chuyện này, nghe vậy cũng không tiện nói thêm, cùng Dung Tu nghi lên kiệu rời đi.
Chử Thanh Oản không biết người khác đánh giá mình thế nào, khi đến ngự tiền, đồ sưởi tay đã nguội lạnh, được Tụng Hạ nhận lấy.
Nàng đi bộ đến, vừa ló đầu từ lối nhỏ, đã bị người ngự tiền phát hiện.
Ngụy Tự Minh thò đầu nhìn, nhận ra nàng thì giật mình, hoàng thượng không thích phi tần hậu cung đến ngự tiền, nên dù phi tần muốn tranh sủng, cùng lắm chỉ dám gửi chút canh nước đến.
Không phải chưa từng có người đến, nhưng trong đám phi tần mới này, Chử Mỹ nhân là người đầu tiên.
Ngụy Tự Minh nhớ cách hoàng thượng và Chử Mỹ nhân ở chung, ông ta khách sáo tiến lên, dẫn nàng đến dưới hành lang: “Chử Mỹ nhân sao lại đích thân đến?”
Chử Thanh Oản nghiêng đầu nhìn cửa Dưỡng Tâm Điện, cả người quấn trong áo choàng, chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn:
“Ta muốn gặp hoàng thượng, xin công công vào thông báo một tiếng.”
Dù Ngụy Tự Minh nghĩ gì trong lòng, ngoài mặt ông ta chỉ chắp tay, cung kính: “Xin Chử Mỹ nhân đợi một lát.”
Chử Thanh Oản ngẩng đầu nhìn ngói lưu ly trên Dưỡng Tâm Điện phủ tuyết lấp lánh, dưới nắng ấm như hơi chói mắt, mấy ngày nay hiếm có ngày nắng đẹp, nàng nghĩ cũng vừa lúc để Tư Nghiên Hằng thực hiện lời hứa.
Tư Nghiên Hằng không để nàng đợi lâu, Ngụy Tự Minh rất nhanh quay lại mời nàng vào.
Khác với tưởng tượng của Chử Thanh Oản, trong điện yên tĩnh, cung nhân đứng trật tự, đều cúi đầu ngoan ngoãn, im lặng đến mức như không tồn tại. Tư Nghiên Hằng ngồi ở vị trí cao, có lẽ biết nàng đến, hắn không xử lý chính sự, mà lười biếng nhìn xuống.
Trước khi Chử Thanh Oản hành lễ, hắn vẫy tay:
“Lên đây.”
Bậc thang không cao, Chử Thanh Oản nhanh chóng đến trước mặt Tư Nghiên Hằng, nàng tự nhiên đưa một tay ra, giọng giòn tan: “Hoàng thượng hôm nay bận không?”
Nàng luôn thẳng thắn như vậy.
Chỉ thiếu nước nói thẳng muốn hắn hôm nay ở cùng nàng.
May mà Tư Nghiên Hằng không chán ghét sự thẳng thắn này, hắn kéo nàng vào lòng, không để ý cung nhân trong điện, liếc tay nàng, không đáp mà nhướng mày hỏi:
“Đến tay không sao?”
Phi tần hậu cung hiếm ai đến ngự tiền, dù là Du Phi cũng sẽ mang chút bánh làm cớ.
Nàng thì hay rồi, trực tiếp đến thẳng luôn.
Chử Thanh Oản chớp mắt, không chút ngại ngùng, chỉ nhăn mũi: “Tần thiếp cũng muốn mang chút tâm ý, tiếc là cung của tần thiếp không có bếp nhỏ, nghĩ thôi cũng đành bỏ.”
Tư Nghiên Hằng khẽ chậc lưỡi, ngừng chủ đề này.
“Hôm nay nàng rảnh rỗi nên đến đây à?”
Nói như thể ngày thường nàng không đến vì bận rộn vậy.
Chử Thanh Oản thầm bĩu môi, tựa vào vai Tư Nghiên Hằng, khẽ hỏi: “Hoàng thượng còn nhớ lời hẹn với tần thiếp không?”

Lời hẹn của hai người đã qua hơn một tháng.
Nhưng Tư Nghiên Hằng nhớ ngày đó, vẫn không nhịn được nheo mắt.
Lúc nàng toại nguyện, đúng là đặc biệt ngoan ngoãn. Nàng ôm vai hắn, dù bị ép đến đâu cũng chỉ rưng rức bên tai hắn, không hẳn để hắn muốn làm gì thì làm, nhưng sẽ không như ngày thường, chưa được bao lâu đã đẩy hắn ra.
Hơn nữa đó còn là lần đầu nàng rơi nước mắt trước mặt hắn giữa ban ngày.
Không nhớ sao nổi.
Tư Nghiên Hằng hừ nhẹ đầy ẩn ý: “Trẫm nào dám quên.”
Chử Thanh Oản không muốn nghĩ lời này có ý sâu xa hay không, tai nàng hơi đỏ lên, vẫn như không có gì hỏi:
“Vậy hôm nay hoàng thượng có giữ lời hẹn không?”
Ai đó khẽ cười: “Nàng đích thân đến, trẫm sao có thể không đáp ứng.”
Dù lời này là dỗ dành hay thật lòng, cũng khiến người ta vui, Chử Thanh Oản khẽ cong môi.
Thế là, chưa đầy một khắc ở Dưỡng Tâm Điện, Chử Thanh Oản đã cùng Tư Nghiên Hằng chuyển địa điểm.
Khi hậu cung biết tin này thì không khỏi kinh ngạc, Chử Mỹ nhân làm sao nổi, ngoài khó hiểu còn có chút ghen tỵ, từ khi nhập cung nàng ta thuận buồm xuôi gió đến mức khiến người ta khó chịu!
Rừng mai, xa giá* dừng ngoài kia.
*Xa giá: xe của vua
Cung nhân chuẩn bị mọi thứ, biết Chử Mỹ nhân muốn hâm rượu ở rừng mai, Ngự Thiện Phòng đặc biệt chuẩn bị rượu trái cây khó say, bánh và trái cây đầy đủ, trong đình bày biện rực rỡ.
Tuyết trên hoa mai đỏ chưa bị quét, mặt đất chỉ quét ra lối nhỏ để đi, Chử Thanh Oản kéo Tư Nghiên Hằng, cố ý giẫm tuyết bên cạnh, từng dấu chân in lên, giày thêu lông cáo nhanh chóng ướt hơi nước.
Tư Nghiên Hằng để nàng nghịch, chỉ hỏi:
“Nàng là đến ngắm mai hay chơi tuyết?”
Giọng nàng từ phía trước vang lại, hơi thắc mắc: “Rõ ràng đều có, sao tần thiếp phải chọn?”
Nàng đứng dưới hoa mai đỏ, lông mày thanh tú cong lên nhìn hắn, váy đỏ chạm đất, hôm nay nàng mặc gấm Vân Cẩm, vải quý như vậy rất kén, qua hôm nay e là không mặc lại lần hai, nhưng giữa tuyết trắng, dường như trời đất chỉ còn nàng và hoa mai đỏ là hai màu sắc duy nhất.
Xinh đẹp đến chói mắt.
Còn xa xỉ lãng phí? Chẳng ai quan tâm.
Người thấy cảnh này chỉ có thể thừa nhận, nàng nên mặc màu sắc rực rỡ như vậy, nên được hưởng những thứ tốt nhất trên đời.
Thế nên chút tham lam trong giọng nàng cũng bị bỏ qua.
Tư Nghiên Hằng nheo mắt, không nói lời mất hứng, lặng nhìn nàng nghịch ngợm, có thể là ngắm mai, cũng có thể là ngắm tuyết, tóm lại, trước mắt hắn là mỹ cảnh hút hồn, khiến hắn thật không thể dời mắt.
Tư Nghiên Hằng không ngờ, nàng nghịch chưa đủ còn kéo hắn cùng tham gia.
Giọng nàng có chút oán trách:
“Hoàng thượng chỉ ngồi nhìn tần thiếp, không thấy chán sao?”
Lúc nàng đến gần vô tình chạm phải cành mai, tuyết rơi xuống tóc đen. Khi đứng trước hắn, vừa hóa thành nước, như sắp rơi xuống, cuối cùng nhỏ xuống mu bàn tay hắn.
Ngón tay Tư Nghiên Hằng xoa qua vệt ẩm, khẽ miết, giọng ghét bỏ: “Trẫm nhớ nàng năm nay hai mươi, chứ không phải chín tuổi.”
Chử Thanh Oản không nghe, bảo cung nhân lăn hai quả cầu tuyết lớn, tháo khăn quàng cổ quấn lên quả cầu tuyết tuyết, nàng ngồi thụp bên quả cầu tuyết, ngẩng mặt nhìn Tư Nghiên Hằng:
“Hoàng thượng giúp tần thiếp tìm hai cành mai được không?”
Tư Nghiên Hằng nhìn nàng thật sâu, đưa tay bẻ cành mai trên đầu nàng, đưa cho nàng, lại có cung nhân phối hợp, chẳng bao lâu, người tuyết nhỏ đã đứng trước mặt.
Chử Thanh Oản thở ra hơi trắng, hiếm khi vui vẻ: “Đây là lần đầu tần thiếp làm người tuyết.”
Nàng chỉ nói cho Tư Nghiên Hằng nghe, không mong hắn đồng cảm.
Nhưng bất ngờ là Tư Nghiên Hằng đáp lại, giọng nhẹ nhàng:
“Xem ra trẫm và Chử Mỹ nhân cũng có điểm chung.”
Chử Thanh Oản kinh ngạc quay đầu, nhưng thấy Tư Nghiên Hằng không nhìn nàng, ánh mắt dừng trên người tuyết, đáy mắt thoáng lạnh, lại như bị gió tuyết che khuất, thật khó nhìn rõ.
Chử Thanh Oản có trực giác, đến đây là đủ.
Nàng không hỏi chuyện cũ của Tư Nghiên Hằng, hắn cũng không chủ động nhắc.
Khi Chử Thanh Oản chịu về đình, nàng đã ở rừng mai nửa canh giờ, cung nhân hâm nóng rượu trái cây, Chử Thanh Oản cầm một chén, ấm áp lan trong miệng, nàng không nhịn được cong mắt cười.
Tư Nghiên Hằng bỗng có cảm giác, hôm nay có hắn hay không, nàng cũng sẽ vui vẻ.
Chung quanh yên tĩnh, thoáng chút quyến rũ khó tả, khiến người ta không nỡ phá vỡ bầu không khí này.
Nhưng không khí ấy không duy trì được lâu, khi tiếng động từ ngoài rừng mai vang lên, Chử Thanh Oản khẽ cau mày, đoán chuyến ngắm mai hôm nay có lẽ đến đây là hết.
Nàng nghiêng đầu, khi thấy rõ người đến, hơi uể oải bĩu môi.
Người đến rất quen, là Giang Bảo lâm.
Lần đầu Chử Thanh Oản hầu hạ, thực ra nhờ Giang Bảo lâm, dù cố ý hay vô tình, nàng chính xác là đã chặn người của Giang Bảo lâm.

Có lẽ vì thế, Giang Bảo lâm biết nàng đang bồi giá, mới xuất hiện ở rừng mai này.
Chử Thanh Oản ngột ngạt: “Xem ra tần thiếp không thể độc chiếm hoàng thượng cả ngày được.”
Tư Nghiên Hằng cười khẩy, như chế giễu nàng:
“Lá gan lớn vừa nãy kéo trẫm nghịch đâu rồi?”
Chử Thanh Oản không nhịn được ngẩng đầu, nghi ngờ mình hiểu sai ý Tư Nghiên Hằng, rồi thấy hắn liếc Ngụy Tự Minh, Ngụy Tự Minh cúi người rời đi.
Sau đó Giang Bảo lâm bị chặn ngoài rừng mai.
Đồ sưởi tay mà Tụng Hạ thay hình như hơi nóng, lòng bàn tay Chử Thanh Oản đổ mồ hôi, ấm áp giữa đông khiến nàng không nhịn được vui vẻ, nghiêng đầu cong mắt cười.
Một lát sau, nàng kìm cảm xúc, giả vờ hỏi: “Như vậy có phải không tốt lắm không?”
Tư Nghiên Hằng lười để ý sự khẩu thị tâm phi của nàng:
“Trẫm bảo người gọi nàng ta lại nhé?”
Chử Thanh Oản im lặng.
Ngoài rừng mai, Giang Bảo lâm buộc phải dừng bước, nhìn người trước mặt miễn cưỡng cười: “Công công làm gì vậy?”
Ngụy Tự Minh vẫn cung kính:
“Hôm nay Hoàng thượng ngắm mai trong kia, không muốn bị quấy rầy, xin Giang Bảo lâm chọn ngày khác đến.”
Giang Bảo lâm ngẩng đầu nhìn đình, dù hoa mai che khuất nàng ta vẫn thấy nụ cười trên mặt người kia, không kìm được siết chặt tay.
Nàng ta không muốn để lại ấn tượng xấu với Tư Nghiên Hằng, dù bất bình cũng chỉ nói: “Ra là vậy.”
Giang Bảo lâm xoay người rời đi, mỗi bước về đều nặng nề, gió lạnh cắt da cắt thịt, nhưng trong đầu vẫn là nụ cười của người kia, nàng nhắm mắt, khẽ nói:
“Bảo nàng ta, ta đồng ý hợp tác.”
Xuân Hoa hơi bất ngờ, vốn nghĩ Giang Bảo lâm chịu được, hóa ra vẫn không nhịn nổi k*ch th*ch.
Cũng không uổng công nàng ta xúi Giang Bảo lâm đến đây.
Xuân Hoa che giấu cảm xúc, thay Giang Bảo lâm bất bình: “Chử Mỹ nhân đúng là ngang ngược, dù là Quý phi nương nương, cũng không có lý cấm hoàng thượng gặp người khác.”
Ánh mắt Giang Bảo lâm càng lạnh.
Xuân Hoa thu hết vào mắt, khẽ cong môi không để lại dấu vết.
Tối đó, đương nhiên là Ngọc Quỳnh Uyển hầu hạ.
Tại Trường Xuân Hiên, Tô tần cầm chén trà, rất lâu không có động tĩnh, trà trong chén sớm đã nguội lạnh, nàng ta như không cảm nhận được gì, từng chút nuốt xuống.
Thanh Ly lo lắng nhìn nàng ta, không biết bao lâu mới nghe giọng chủ tử:
“Nàng ta cố ý sao?”
Sớm không đi ngự tiền, muộn không đi, lại chọn ngày sau khi nàng ta hầu hạ.
Thanh Ly không biết khuyên thế nào: “Chủ tử hà tất phải để ý nàng ta, nàng ta chỉ mới nhập cung, hoàng thượng đang lúc thấy mới mẻ, qua thời gian này, chưa biết nàng ta sẽ ra sao.”
Tô tần không tin lời an ủi này.
Nhưng nàng ta quay đầu nhìn hộp cao hương hôm qua Thanh Ly thoa cho mình, rất lâu sau nói:
“Ngươi nói đúng.”

Sau khi phi tần mới nhập cung, Ngọc Quỳnh Uyển là nơi đắc ý nhất, nghe nói Chử Mỹ nhân không hà khắc với cung nhân, nhất thời Ngọc Quỳnh Uyển trở thành nơi nhiều cung nhân muốn đến.
Trung Tỉnh Điện, đêm ngày càng tối.
Tiểu Lộ Tử vừa trực xong trở về, cung nhân cùng phòng đang xoa tay hà hơi, thấy hắn về muộn, chui vào chăn, không thò đầu ra, chỉ nói:
“Giúp ngươi chuẩn bị nước nóng rồi.”
Trường hợp như hắn là cung nhân nhỏ, không có chủ tử, là tầng thấp nhất trong cung, không có cách sưởi ấm, trước khi ngủ ngâm nước nóng đã là tốt lắm.
Nếu không phải Tiểu Lộ Tử hòa đồng, giờ này về căn bản không còn nước nóng cho hắn.
Tiểu Lộ Tử thật lòng: “Cảm ơn.”
Tiểu Lộ Tử rửa ráy rồi nằm vào chăn, ủ nửa ngày mà chăn chẳng ấm, hắn nhắm mắt, tự thôi miên mình ngủ nhanh, sáng mai còn phải trực.
Nửa tỉnh nửa mơ, hắn nghe động tĩnh ngoài kia, lơ mơ lật người, lần này tiếng động rõ hơn.
Tiểu Lộ Tử hết buồn ngủ, tỉnh hẳn.
Hắn nằm trên giường đắn đo một lúc, cuối cùng nhẹ nhàng ngồi dậy, chỗ hắn gần cửa sổ nhất, tiện cho việc hành động.
Tiểu Lộ Tử áp sát cửa sổ, qua khe hở nhìn ra, thấy rõ bóng người lén lút đối diện.
Nhận ra người đó là ai, tiểu Lộ Tử im lặng.
Rất lâu sau, hắn quyết định đứng dậy, vốn quen làm kẻ điếc mù, nhưng đông năm nay quá lạnh, hơi ấm của ai đó đưa đến quá ấm áp, khiến đầu óc hắn như bị bỏng mà hỏng luôn rồi, vậy mà lại dám xen vào chuyện không đâu.

Người bên cạnh như bị hắn đánh thức, mơ màng hỏi:
“Sớm vậy, đi đâu đấy?”
Tiểu Lộ Tử hạ giọng: “Hôm qua tuyết rơi chưa quét sạch, ta nhân lúc còn sớm quét lại lần nữa.”
Trong phòng yên tĩnh, người kia lật người, chui vào chăn, như ngủ tiếp.
Tiểu Lộ Tử dừng lại, cuối cùng đẩy cửa bước ra, bám theo cung nhân kia, thấy hắn vào nội điện, Tiểu Lộ Tử nhẹ chân đến gần cửa sổ, không dám phát ra tiếng, chỉ lặng lẽ quan sát mọi hành động.
Hắn bỏ một thứ vào giỏ.
Cuối tháng, các giỏ đều chứa phần lễ cho chủ tử các cung.
Nhìn dấu hiệu dưới giỏ, Tiểu Lộ Tử lòng trầm xuống.
Khi cung nhân kia về phòng, Tiểu Lộ Tử vẫn núp dưới hành lang không động, đêm tối dày đặc, khiến người kia không thấy ai ở dưới đó.
Khi xung quanh yên tĩnh, Tiểu Lộ Tử lẻn vào nội điện, mở giỏ cầm thứ kia lên xem kỹ, nhưng kiến thức hạn hẹp, hắn không nhận ra, hơi sốt ruột mà không có cách nào.
Tiểu Lộ Tử không dám nán lại lâu trong nội điện, ra ngoài cũng không về phòng, thật sự rời Trung Tỉnh Điện đi quét tuyết.
Cuối tháng là lúc các cung đến Trung Tỉnh Điện nhận phần lễ, trừ vài cung do Trung Tỉnh Điện đích thân gửi.
Người nhận phần lễ của Ngọc Quỳnh Uyển luôn là Lộng Thu.
Chử Thanh Oản ngồi trước bàn trang điểm nhìn Lộng Thu, không hiểu sao nàng ta phấn khích thế.
Nàng và Trì Xuân nhìn nhau, tò mò:
“Nha đầu này sao vậy?”
Trì Xuân hạ giọng, không nhịn được cười: “Mấy ngày nay nàng ta bận chuẩn bị quà cảm tạ, nói Lộ công công cứu nàng ta, không tỏ chút lòng thì không được.”
Tình cờ Lộ công công trực ở Trung Tỉnh Điện, lần này Lộng Thu đi nhận phần lễ, vừa hay thuận tiện tặng quà.
Chử Thanh Oản không quản giao tình riêng của Lộng Thu, nô tài biết ơn là tốt hơn kẻ vong ân phụ nghĩa, hơn nữa, kết giao với cung nhân Trung Tỉnh Điện không phải chuyện xấu.
Nàng chỉ nhắc:
“Bảo nàng ta cẩn thận chút.”
Lúc đầu không thành thật về việc quen biết, thì không thể để lộ sơ hở nữa.
Trì Xuân gật đầu: “Chủ tử yên tâm, Lộng Thu có chừng mực.”
Lộng Thu quả thật rất có chừng mực, đến Trung Tỉnh Điện không tìm thẳng Tiểu Lộ Tử, mà nhận phần lễ trước, biết hắn trực ở đâu, nàng xách phần lễ rời Trung Tỉnh Điện.
Khi tìm được Tiểu Lộ Tử, hắn đang dựa vào giả sơn trốn việc.
Thấy nàng ta, Tiểu Lộ Tử lập tức đứng thẳng cau mày: “Ngươi đến làm gì?”
Hắn liếc xung quanh, thấy không ai chú ý mới khẽ thở phào.
Lộng Thu không hiểu sao hắn lén lút vậy, trong cung đâu cấm nô tài giao hảo? Nàng cúi nhìn vết nứt nẻ trên tay hắn, vội đưa quà chuẩn bị:
“Ngày đó ta thấy tay ngươi bị nứt nẻ, đây là cao (kem) trị nứt nẻ chủ tử thưởng, ngươi thoa mỗi ngày sẽ không khổ sở vậy nữa.”
Lộng Thu chỉ bị nứt nẻ một lần, đến giờ nhớ lại vẫn thấy ngứa ngáy khó chịu.
Vì thế thấy tay Tiểu Lộ Tử nứt nẻ, nàng ta mới cố ý xin chủ tử loại phấn này.
Tiểu Lộ Tử chỉ nhìn lướt qua tay nàng, đã biết đây không phải là người làm việc nặng, hắn đã quen người với người không giống nhau, cho dù là nô tài, nhưng một ít nô tài sống so với chủ tử bình thường còn tốt hơn. Rõ ràng, Lộng Thu là một trong số đó.

Nàng ta không cần cao trị nứt, phấn này từ đâu mà có, không cần nói cũng rõ.

Hắn cứng nhắc: “Ngươi không nợ ta gì cả, không cần phí tâm như vậy.”
Lộng Thu trừng mắt bực bội:
“Ngươi đúng là, ta tốt với ngươi mà ngươi còn không vui, mau cầm lấy đi, sao cứ độc mồm độc miệng thế.”
Bị phàn nàn nhưng Tiểu Lộ Tử không để tâm, hắn biết rõ trong cung không nên dễ tin ai.
Trên đời không có chiếc bánh nào miễn phí.
Đôi khi lòng tốt của người khác chỉ là thạch tín bọc đường, có thể lấy mạng người.
Nhưng như đêm đó, hắn không chọn im lặng mà báo cho Lộng Thu thân phận Trương Ngự nữ, lần này hắn cũng không từ chối nàng ta.
Lộng Thu nhét cao trị nứt vào tay hắn, xung quanh có cung nhân qua lại, Tiểu Lộ Tử tức nghẹn, dù hắn chỉ là thái giám, nhưng giữa thanh thiên bạch nhật lôi lôi kéo kéo, sẽ không thốt cho danh tiếng của nàng ta.
Hắn không dám dây dưa, đành nhận cao thoa này nhưng vẫn cảnh giác với Lộng Thu.
Thấy hắn nhận, Lộng Thu cuối cùng thấy nhẹ lòng, cảm giác đã giúp được hắn, xách phần lễ xoay người định đi.
Tiểu Lộ Tử không ngờ nàng ta đi dứt khoát vậy, ánh mắt rơi trên giỏ nàng ta cầm, từ từ siết chặt cao thoa trong tay.
Ánh mắt hắn thay đổi liên tục, cuối cùng vẫn gọi:
“Đợi chút.”
Lộng Thu khó hiểu dừng lại.

### Tóm tắt nội dung chương 25
Chử Thanh Oản nghi ngờ hành vi bất thường của Tô tần, sai người theo dõi nhưng không hành động thêm. Tô tần nhân ngày sinh thần tiểu công chúa, trượt băng trên hồ để thu hút Tư Nghiên Hằng, được Chu Quý phi hậu thuẫn thành công hầu hạ đêm đó. Chử Thanh Oản bất ngờ khi Tô tần đắc ý châm chọc nàng sáng hôm sau, rồi bất chấp quy tắc đến ngự tiền gặp Tư Nghiên Hằng, dẫn hắn đi ngắm mai và chơi tuyết ở rừng mai. Giang Bảo lâm xuất hiện nhưng bị chặn ngoài, tức giận đồng ý hợp tác với ai đó. Tối đó Chử Thanh Oản lại hầu hạ, khiến Tô tần thất vọng. Cuối chương, tiểu Lộ Tử phát hiện cung nhân bỏ thứ lạ vào phần lễ của Ngọc Quỳnh Uyển, định báo cho Lộng Thu khi nàng ta đến nhận quà.


Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Story Chương 25: “Lá gan lớn vừa nãy kéo trẫm nghịch đâu rồi?”
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...