Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Chương 23: Kẻ trộm hô bắt trộm
Chử Thanh Oản nhìn Lư Bảo lâm một cái, Lư Bảo lâm không đối mắt với nàng, Hà Tu dung lập tức phụ họa:
“Lư Bảo lâm nói đúng, nếu là thần thiếp làm, sao thần thiếp lại để mình rơi vào tình cảnh này.”
Khi Hà Tu dung tiếp lời, Lư Bảo lâm lại im lặng như chưa từng lên tiếng.
Chu Quý phi nhíu mày, như đang nghiêm túc suy nghĩ lời Lư Bảo lâm, trong điện rơi vào một mảng im lặng. Chử Thanh Oản hơi nghi ngờ, cục diện này rốt cuộc điều tra thế nào đây?
Không có nhân chứng, cũng chẳng có vật chứng.
Nhưng Chu Quý phi không thấy khó, chuyện hồ đồ trong cung này còn ít sao? Không phải việc gì cũng tra ra chân tướng.
Có khi chân tướng bày trước mắt, mọi người vẫn phải giả vờ mù.
Chu Quý phi nhìn đồng hồ cát, thấy trời sắp sáng định quay đầu khuyên Tư Nghiên Hằng đừng lỡ triều sớm, thì ngoài điện có người bước vào, là Ngụy Tự Minh:
“Hoàng thượng, pháp y có phát hiện.”
Chử Thanh Oản đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt có chút u ám.
Ngụy Tự Minh cúi người: “Là cung nhân kia, kẽ tay có mô da thịt, pháp y suy đoán, hẳn là khi cung nhân bị hại, để lại dấu vết trên người hung thủ.”
Rất khéo, giếng này bỏ không lâu, không có bao nhiêu nước, mà cung nhân bị ném xuống sau ngay trên Trương Ngự nữ nên không bị ngâm phồng, chứng cứ trong kẽ tay còn sót lại.
Chử Thanh Oản nắm chặt khăn, nàng luôn lặng lẽ quan sát mọi người, đặc biệt là thần sắc Chu Quý phi. Nên khi Ngụy Tự Minh báo tin, chút thay đổi nhỏ trên mặt Chu Quý phi cũng bị nàng thu vào mắt.
Chử Thanh Oản hơi thở nhẹ đi, che giấu cảm xúc trong mắt.
Quả nhiên là nàng ta.
Khi Lộng Thu nhắc đến tên Lỗ Đức Thắng, Chử Thanh Oản đã nhận ra chuyện này do ai làm, nàng ngày ngày đến Triều Hòa Cung thỉnh an, đương nhiên biết tên đại thái giám của Triều Hòa Cung.
Nàng cũng hiểu sao Tiểu Lộ Tử đoán được chân tướng mà vẫn không dám dính vào.
Ai cũng không muốn đắc tội kẻ nắm quyền trong cung hiện nay, nếu hôm nay không lật đổ được Chu Quý phi, kết cục của họ sẽ ra sao, rõ như ban ngày.
Chu Quý phi không biết có người thấy Lỗ Đức Thắng hành hung, nàng buông tay khỏi trán như thở phào:
“Cuối cùng cũng có tiến triển.”
Nàng nghiêng đầu xin ý kiến Tư Nghiên Hằng: “Thần thiếp sẽ cho người tra xem ai trên người có vết thương.”
Tư Nghiên Hằng gật đầu.
Chu Quý Phi quay đầu dặn Mai Ảnh:
“Ngươi cùng Lỗ Đức Thắng đi, đừng bỏ qua bất kỳ điểm khả nghi nào.”
Mai Ảnh cúi đầu không để lộ cảm xúc, cung kính đáp: “Nô tỳ đi ngay.”
Chử Thanh Oản chớp mắt, kẻ trộm hô bắt trộm, hung thủ thật sự lại điều tra vụ án, tra ra chân tướng mới là lạ.
Hồi lâu, Chử Thanh Oản đợi đến tê cả chân, Mai Ảnh và Lỗ Đức Thắng cuối cùng dẫn người về.
Hà Tu dung vừa thấy người bị dẫn vào, sắc mặt đột nhiên cực kỳ khó coi, nàng ta cứng nhắc nhếch môi:
“Có nhầm lẫn gì không, sao lại là Tiểu Lâm Tử?”
Tiểu Lâm Tử chính là thái giám trong cung nàng ta, Hà Tu dung nghiến răng suýt vỡ, nàng ta không ngừng nghĩ, là ai hãm hại nàng ta, hay Tiểu Lâm Tử phản bội nàng ta?
Dù là kết quả nào, hôm nay nàng ta e khó thoát khỏi rắc rối.
Mai Ảnh không bị Hà Tu dung dọa, bình tĩnh nói: “Nô tỳ cùng người ngự tiền tra xét, chỉ Tiểu Lâm Tử có vết thương mới trên tay.”
Nàng ta như vô tình nhắc đến người ngự tiền, khiến mọi người không thể nghi ngờ kết quả tra xét là giả.
Lỗ Đức Thắng kéo tay áo Tiểu Lâm Tử, quả nhiên có vết thương. Dù bôi thuốc vẫn thấy là vết mới, ánh mắt nghi ngờ của mọi người đổ dồn lên Hà Tu dung.
Lộng Thu chỉ thấy kinh hãi, rõ ràng kẻ hại người là Lỗ Đức Thắng, sao Tiểu Lâm Tử cũng có vết thương mới trên tay?
Lại còn trùng hợp là vết cào.
Chu Quý phi trầm mặt: “Hà Tu dung! Thi thể Trương Ngự nữ ở gần cung ngươi, ngươi luôn mồm nói có người hãm hại, giờ vết thương của cung nhân này bày ra đây, hết lần này đến lần khác trùng hợp, ngươi còn muốn chối sao?!”
Hà Tu dung hoảng loạn, quỳ xuống, vội vàng lắc đầu với Tư Nghiên Hằng: “Hoàng thượng, ngài tin thần thiếp, thật sự không phải thần thiếp hại Trương Ngự nữ, thần thiếp với nàng ta không oán không thù, sao phải hại nàng ta?”
Tô tần như nhớ ra gì đó, khẽ nhíu mày: “Tần thiếp nhớ vài ngày trước, từng thấy Hà Tu dung và Trương Ngự nữ có mâu thuẫn.”
Hà Tu dung nghẹn lời.
Chu Quý phi nhíu mày: “Chuyện này sao ngươi không nói sớm, đỡ lãng phí thời gian.”
Hà Tu dung thấy họ thật vô lý:
“Đó là cung nhân của nàng ta va vào thần thiếp, thần thiếp mới phạt nàng ta, mà thần thiếp đã phạt xong, chẳng lẽ vì chuyện nhỏ này mà giết nàng ta, há chẳng tự chuốc phiền phức sao?!”
Nói xong, Hà Tu dung biết điểm mấu chốt ở đâu, sắc mặt nàng ta trở nên đáng sợ, quay đầu nhìn Tiểu Lâm Tử, ánh mắt như muốn giết người: “Vết thương của ngươi rốt cuộc là sao? Mau khai thật!”
Tiểu Lâm Tử mặt trắng bệch, như chưa phản ứng, bị Hà Tu dung chất vấn cũng không nói ngay.
Chu Quý phi hừ lạnh: “Chứng cứ rành rành, ngươi còn chối cũng vô ích!”
Tiểu Lâm Tử như suy sụp, dập đầu thình thịch: “Là nô tài đáng chết! Nô tài có lỗi với chủ tử!”
Hà Tu dung nghe vậy, nhắm mắt lại, nàng ta không ngốc, biết lời này của Tiểu Lâm Tử là định cục.
Nàng ta không hiểu, nàng ta đối xử với Tiểu Lâm Tử không tệ, sao hắn phản bội nàng ta?!
Tiểu Lâm Tử không dám nhìn Hà Tu dung, cúi đầu thật thấp, giọng nghẹn ngào khàn khàn: “Là nô tài nhất thời kích động giết Trương Ngự nữ, Tiểu Hà Tử cũng là nô tài giết để diệt khẩu, đều là lỗi của nô tài.”
Hắn nhận hết tội nhưng không nhắc lý do.
Hà Tu dung tức đến run người: “Toàn lời bịa đặt! Ngươi là nô tài, có thù oán gì với nàng ta, sao phải giết nàng ta!”
Hà Tu dung vào cung mấy năm, từ khi Tư Nghiên Hằng lên ngôi, Tiểu Lâm Tử luôn theo nàng ta, tình chủ tớ bao năm, khiến nàng ta vô thức nói đỡ cho hắn.
Nghe thế, Tiểu Lâm Tử càng cúi đầu thấp hơn.
Chử Thanh Oản khẽ nhíu mày, Tiểu Lâm Tử càng không dám nhìn Hà Tu dung, chứng tỏ hắn không phải không có chút tình chủ tớ với nàng ta, vậy Chu Quý phi làm sao khiến Tiểu Lâm Tử tự nhận tội mưu hại phi tần?
Khâu tần cũng thấy kỳ lạ: “Giết người luôn có lý do, ngươi ngày thường theo Hà Tu dung, không giống như người bốc đồng.”
Hà Tu dung tính bốc đồng nhưng nô tài dưới trướng nàng ta lại điềm đạm, thường giúp nàng ta bình tĩnh.
Tiểu Lâm Tử không chịu nói, hắn không muốn theo chỉ thị của Chu Quý phi vu oan Hà Tu dung, nhưng cũng không thể nói bí mật của mình.
“Mọi lỗi là của nô tài, là nô tài nhất thời mê muội giết Trương Ngự nữ!”
Lời vừa dứt, Tiểu Lâm Tử đột nhiên lao về phía Tư Nghiên Hằng, Tư Nghiên Hằng không nhúc nhích, cấm quân phía sau theo phản xạ giơ đao, thoáng chốc tiếng vải rách vang lên, máu b*n r* nhuộm đỏ sàn Diên Hi Cung.
Mọi người ngẩn ra nhìn Tiểu Lâm Tử đâm vào lưỡi đao, ngay sau đó trong điện vang lên tiếng kinh hãi.
Chử Thanh Oản lần đầu thấy cảnh này, vô thức che môi.
Hà Tu dung ngây người nhìn, hoàn toàn đờ đẫn, nàng ta nhắm mắt, hận ý trong lòng dâng trào.
Người chết như đèn tắt, dù nàng ta hận Tiểu Lâm Tử thế nào, hắn chết rồi cũng tan theo gió, nàng ta lại nhớ đến điểm tốt của hắn.
Vậy nên kẻ ép Tiểu Lâm Tử phản bội nàng ta mới khiến nàng ta hận đến run người.
Chu Quý phi lóe lên tia lạnh trong mắt, không ngờ Hà Tu dung ngu ngốc vậy mà khiến nô tài thà chết chứ không khai nàng ta.
Ngụy Tự Minh thấy vết máu trên vạt áo Tư Nghiên Hằng, sợ hãi run lên, quỳ xuống định lau bị Tư Nghiên Hằng đá ra: “Cút.”
Giọng không nặng không nhẹ vang trong điện, cuối cùng khiến mọi người tỉnh táo, trong điện im lặng đến nghe được tiếng kim rơi.
Tư Nghiên Hằng nhìn thi thể Tiểu Lâm Tử dưới đất, sắc mặt vẫn bình tĩnh, chỉ chút lạnh trong ánh mắt khiến người sợ hãi, cảm thấy như có một đợt giông bão đang kéo tới.
Chử Thanh Oản cũng nuốt nước bọt.
Duy nhất Chu Quý phi không thể im lặng, nàng nhíu mày: “Còn không mau kéo tên nô tài này xuống.”
Tư Nghiên Hằng cắt lời:
“Gấp gì chứ.”
Chu Quý Phi khựng lại, khoảnh khắc Tiểu Lâm Tử bị đâm chết, nàng đã cảm thấy chuyện thoát khỏi tầm kiểm soát.
Lời Tư Nghiên Hằng khiến nỗi bất an trong lòng nàng đạt đỉnh.
“Gọi thái y và pháp y vào, kiểm tra vết thương trên tay hắn.”
Chử Thanh Oản hơi ngạc nhiên, không dám nhìn Tư Nghiên Hằng lúc này. Hắn càng nhạy bén, nàng càng không thể biểu hiện khác người.
Nếu không, để Tư Nghiên Hằng biết nàng nắm chân tướng, không phải là chuyện tốt với nàng.
Chu Quý phi mặt cứng đơ như không hiểu: “Chẳng lẽ vết thương của hắn có gì sai?”
Dù hỏi vậy nàng ta cũng không dám do dự, lập tức cho thái y và pháp y vào.
Tiểu Lâm Tử nằm giữa điện, vết thương đẫm máu trên cổ không ngừng chảy, nhanh chóng nhuộm đỏ thảm, vạt áo Hà Tu dung cũng dính chút máu.
Vân Lâm ôm nàng ta, mặt mày chủ tớ đều trắng bệch, dù nghe lời Tư Nghiên Hằng cũng không phản ứng.
Thái y và pháp y kiểm tra, gỡ thuốc trên vết thương, nhanh chóng kết luận:
“Vết thương trên tay cung nhân này đúng là mới, nhưng…”
Thái y và pháp y nhìn nhau, thái y thở dài: “Nhưng vết thương này hơi quá mới, có lẽ chưa đến một canh giờ.”
Nói cách khác, không thể do cung nhân trong giếng cào.
Vậy Tiểu Lâm Tử sao lại nhận tội, thật đáng suy ngẫm.
Đáng tiếc người chết thì manh mối cũng đứt.
Tư Nghiên Hằng lạnh lùng ngắn gọn lên tiếng: “Hậu cung của trẫm, đúng là ngọa hổ tàng long*.”
*Ngọa hổ tàng long: chỉ nhân tài ẩn giấu chưa lộ diện
Không ai nghĩ đây là lời khen.
Hà Tu dung cuối cùng tỉnh táo lại sau cái chết của Tiểu Lâm Tử, khóc thảm thiết ngã nhào dưới chân Tư Nghiên Hằng, kéo vạt áo hắn: “Hoàng thượng!”
Nàng ta khóc đến không nói nên lời, máu trên tay dính lên áo Tư Nghiên Hằng.
Nhưng Tư Nghiên Hằng không đá nàng ta như Ngụy Tự Minh.
Chử Thanh Oản thoáng nghĩ ra gì đó, khiến nàng đột nhiên nheo mắt.
Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Story
Chương 23: Kẻ trộm hô bắt trộm
10.0/10 từ 29 lượt.
