Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Chương 22: Lén lén lút lút
Diên Hi Cung.
Hà Tu dung tức giận đứng trước giếng cạn, nàng ta không nói rõ được cảm xúc, vừa kinh hoàng vừa phẫn nộ.
Rốt cuộc là ai, dám ném thi thể gần cung điện của nàng ta?
Nghĩ đến chỗ cách nàng ta ngủ không xa có hai thi thể nằm đó, Hà Tu dung không nhịn được run lên.
Thi thể trắng bệch vì ngâm nước được phủ vải trắng, Hà Tu dung vừa nhìn thoáng qua đã nôn đến trời nghiêng đất lệch, lúc Chu Quý phi đến, còn nghe được tiếng mắng của nàng ta:
“Đêm Trung thu mà dám làm chuyện thất đức thế này, cả đời đáng bị cô độc khổ sở!”
Chu Quý Phi vốn ngủ không ngon, bị ồn ào đến đau đầu, nàng không kiên nhẫn: “Ngươi im lặng chút đi!”
“Quý phi nói thì dễ, người không bị ném xác ở Triều Hòa Cung của người đương nhiên người nhẹ nhàng vô sự!”
Hà Tu dung mắng chửi ác độc như vậy, cũng có ý rửa sạch nghi ngờ cho mình, dù sao người chết gần Diên Hi Cung, nàng ta là chủ vị nơi đây, khó tránh khỏi mang tội sơ suất.
Chử Thanh Oản và Tư Nghiên Hằng đến đúng lúc này.
Chử Thanh Oản vừa thấy thi thể, sắc mặt lập tức trắng bệch. Nàng lập tức quay mặt đi. Cơn buồn nôn dâng lên, nàng kéo tay áo Tư Nghiên Hằng khiến hắn cũng phải khựng lại.
Mọi người nghe tiếng động, không nhịn được quay đầu nhìn. Chu Quý phi đành nuốt lời quở trách Hà Tu dung, lạnh lùng liếc nàng ta một cái.
Hà Tu dung không để ý, vừa thấy Tư Nghiên Hằng, nước mắt đã tuôn rơi, khóc như hoa lê đái vũ:
“Hoàng thượng, ngài phải làm chủ cho thần thiếp, không biết kẻ khốn nào ném thi thể gần Diên Hi Cung, rõ ràng là ác ý!”
Nàng ta làm chủ một cung, chỉ kém Tống Chiêu nghi sinh Đại hoàng tử một tước vị, đương nhiên không chỉ dựa vào Thái hậu nương nương, nàng ta khóc nước mắt như chuỗi ngọc đứt rơi xuống mặt, hơn nữa trước mặt Tư Nghiên Hằng nàng ta luôn biết chừng mực, giờ sợ đến thất sắc thế này, đủ thấy sự kinh hoàng của nàng ta.
Hà Tu dung nắm tay áo Tư Nghiên Hằng, trâm ngọc trên đầu lỏng lẻo, hạt châu rủ xuống bên tai, nghẹn ngào nhìn hắn.
Tay áo bị kéo, Tư Nghiên Hằng hơi mất kiên nhẫn, liếc Hà Tu dung một cái:
“Nàng là chủ một cung, đừng để người ta cười nhạo.”
Hà Tu dung nghẹn lời, nàng ta thế này là khiến người cười nhạo, còn Chử Mỹ nhân yếu đuối không chịu nổi thì lại đáng sao?
Thật là thiên vị.
Nàng ta lập tức buông tay, nghiêng đầu lau nước mắt, giọng nghẹn ngào:
“Là thần thiếp thất thố.”
Tư Nghiên Hằng không để ý nàng ta, hắn vừa ngủ đã bị đánh thức, tâm trạng vốn không tốt, đâu rảnh an ủi người khác?
Người duy nhất hiểu được Tư Nghiên Hằng lúc này là Chử Thanh Oản, trước khi ngủ nàng rõ ràng đợi rất lâu, sớm không đến muộn không đến, đúng lúc khi nàng vừa ngủ thì chuyện xảy ra, đúng là hành hạ người khác mà.
Chử Thanh Oản cũng buông tay áo Tư Nghiên Hằng. Nàng liếc nhìn giếng cạn thấy một nhóm phi tần đứng đó, hẳn cũng như nàng cảm thấy khó chịu nên sắc mặt trắng bệch.
Nàng hơi khó hiểu, nếu đã sợ hãi thì sao còn ra đây?
Nếu không phải nàng nhận tin cùng Tư Nghiên Hằng, nàng tuyệt đối không muốn nửa đêm ra ngoài thế này.
Tư Nghiên Hằng cũng lạnh mặt:
“Nơi này là danh lam thắng cảnh gì sao, khiến các ngươi nửa đêm chạy đến đây?”
Mọi người lập tức im bặt, nghe ra sự mất kiên nhẫn trong lời hắn, sợ hãi rụt đầu. Họ nhận tin, không kìm được mới chạy đến, không ngờ lại chọc Hoàng thượng nổi giận.
Thi thể ngâm cả đêm hơi khó nhận diện, Tư Nghiên Hằng cũng nhíu mày.
Thi thể có thái y và ngỗ tác* kiểm tra, Tư Nghiên Hằng chỉ liếc một cái rồi xoay người vào Duyên Hỷ Cung gần nhất, Hà Tu Dung thấy vậy, vội vàng theo vào.
*ngỗ tác: pháp y, người khám nghiệm tử thi (trong quan phủ, thời xưa), từ sau đoạn này sẽ dịch là pháp y cho dễ hiểu.
Chử Thanh Oản nghiêng đầu nhìn Lộng Thu, Lộng Thu lặng lẽ lắc đầu, nàng ta không thấy tên thái giám ném xác.
Đèn hoa như mưa mịn, chiếu sáng cả Diên Hi Cung.
Tư Nghiên Hằng ngồi ở chủ vị, lông mày lạnh nhạt hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì?”
“Là cung nhân của Trương Ngự nữ phát hiện nàng ta mất tích, chạy đến Triều Hòa Cung bẩm báo, thần thiếp định phái người đi tìm thì nghe tin gần Diên Hi Cung phát hiện thi thể.”
Hà Tu dung như nghẹn ở cổ, phát hiện thi thể thì cứ nói, sao cứ phải nhắc Diên Hi Cung!
Tư Nghiên Hằng nhếch môi, giọng không nghe ra cảm xúc:
“Một phi tần, mất tích lâu như vậy, giờ mới có người phát hiện báo lên?”
Chu Quý phi nhạy bén nhận ra sự bất mãn của Tư Nghiên Hằng, nàng khẽ nhíu mày.
Trong điện Diên Hi Cung, cung nữ của Trương Ngự nữ đang quỳ, nghe vậy lập tức khóc lóc giải thích: “Nô tỳ khi phát hiện chủ tử mất tích đã lập tức tìm quanh đó, đến khi chủ tử cả đêm không về, nô tỳ tìm khắp nơi không thấy mới dám đến báo với Quý phi nương nương.”
Cung nhân không báo ngay, là lo vừa báo xong chủ tử lại tự về, vậy chẳng phải vô cớ kinh động Hoàng thượng và nương nương sao?
Mọi người hiểu ý dưới lời nàng ta, không khỏi đồng cảm. Nếu cung nhân báo sớm có phải tránh được chuyện này không? Nhưng không chắc chủ tử gặp nạn, chỉ là chuyện nhỏ chủ tử về muộn, sao đáng quấy nhiễu sự yên tĩnh của nương nương cao vị.
Khâu tần nhìn trái nhìn phải, thấy không ai hỏi liền không nhịn được: “Ai là người phát hiện thi thể Trương Ngự nữ?”
Chu Quý phi như hơi đau đầu, nàng xoa trán đáp lời Khâu tần:
“Là cung nhân trực hôm nay.”
Cung nhân quét lá thường dậy trước khi trời sáng, phải dọn sạch lá và cỏ trên đường trước khi chủ tử ra ngoài, hôm nay cung nhân trực vừa đến gần giếng cạn, ngửi thấy mùi máu nên thò đầu xuống nhìn, suýt hoảng sợ đến rơi xuống giếng.
Cung nhân không dám chậm trễ, lập tức báo lên mới có cảnh này.
Lý Mỹ nhân lẩm bẩm: “Có khi nào nàng ta tự ngã không?”
Chử Thanh Oản không nhịn được nhếch môi, trong giếng không chỉ một thi thể, thi thể cung nhân còn có vết thương, rõ ràng không phải tự ngã.
Tư Nghiên Hằng lười nhìn Lý Mỹ nhân.
Hà Tu dung bực bội liếc nàng ta, không có đầu óc thì đừng nói, vô cớ khiến người khác cười.
Chu Quý phi quay đầu nhìn Tư Nghiên Hằng, nhẹ giọng: “Thần thiếp đã cho người hỏi cung nhân trực hôm qua.”
Chẳng bao lâu người được dẫn vào, Chử Thanh Oản nhìn kỹ, nhận ra là tiểu thái giám dẫn đường cho nàng khi nhập cung, nàng nghiêng đầu đối mắt với Lộng Thu.
Chuyện xảy ra gần Diên Hi Cung, Hà Tu dung là người muốn thoát nghi ngờ nhất, gấp gáp hỏi:
Tiểu Lộ Tử mặt khổ sở: “Bẩm nương nương, hôm qua lúc trời mưa, nô tài tìm chỗ trú, thật sự không thấy gì.”
Chẳng thu được tin tức gì, Hà Tu Dung tức giận trừng mắt nhìn Tiểu Lộ Tử.
Đột nhiên có người lên tiếng: “Nói đến lén lén lút lút, cung nhân của tần thiếp có nhắc một chuyện.”
Mọi người nhìn sang người nói, Đỗ Tài nhân, Chử Thanh Oản cũng nhìn, không ngờ đối mắt với nàng ta, nàng giật mình khẽ nhíu mày.
Chuyện này liên quan gì đến nàng?
Chu Quý phi cũng thấy, nhẹ nhướng mày: “Chuyện gì, ngươi đã phát hiện thì đừng giấu giếm.”
Đỗ Tài nhân hơi do dự, như đang cân nhắc có nên nói không, Chử Thanh Oản thầm cười khẩy, nếu không muốn nói sao nhìn nàng lâu vậy.
Một hồi lâu Đỗ Tài nhân nhíu mày:
“Hôm qua lúc tiệc tối, cung nhân của tần thiếp về cung lấy ô, tình cờ thấy cung nhân của Chử Mỹ nhân đi về hướng chỗ tối khuất, nàng ta thấy lạ liền về kể với tần thiếp.”
Lộng Thu ngẩn ra, không tin nổi vấn đề lại rơi vào mình?!
Chử Thanh Oản cũng thấy chuyện này vô lý, nhưng thấy ánh mắt nghi ngờ của mọi người đổ lên mình, nàng đè cảm xúc, khẽ nhíu mày: “Hôm qua mưa, là tần thiếp dặn nàng ta đi chỗ tránh mưa đừng để ướt, không ngờ lại khiến Đỗ Tài nhân nghi ngờ.”
Lộng Thu hành lễ, biện minh: “Chủ tử thương nô tỳ, bảo nô tỳ đi dọc hành lang tránh mưa, nếu cung nhân của Đỗ Tài nhân thật sự thấy nô tỳ, hẳn cũng nhận ra điều này.”
Đỗ Tài Nhân chỉ đáp đơn giản:
“Vậy sao, nhưng tần thiếp nhớ, hôm qua cung nhân này về, hình như đã thay y phục.”
Nếu tránh mưa suốt đường, sao phải thay y phục? Chẳng phải trong lòng có tật sao?
Lúc này, một người run rẩy lên tiếng: “Nếu là chuyện này, nô tài có thể giải thích, hôm qua nô tài vội tránh mưa, vô tình va vào vị tỷ tỷ này, làm bẩn y phục của tỷ ấy, tỷ ấy tốt bụng cũng không trách nô tài.”
Lộng Thu không ngờ Tiểu Lộ Tử lại nói đỡ cho mình.
Nàng vẫn nhớ hôm qua Tiểu Lộ Tử sau khi nói thân phận Trương Ngự nữ, đã dặn nàng rằng hắn ta sẽ không dính vào.
Vậy nên nàng không ngạc nhiên với lời làm chứng của Tiểu Lộ Tử.
Xét tuổi, Tiểu Lộ Tử lớn hơn nàng, nhưng Lộng Thu theo chủ tử có danh phận, nên xứng với một tiếng “tỷ tỷ” từ hắn.
Đỗ Tài nhân nhíu mày, trùng hợp vậy sao?
Chử Thanh Oản cụp mắt, không làm ra vẻ ủy khuất, chỉ nhàn nhạt nhếch môi: “Tần thiếp không ngờ Đỗ Tài nhân lại quan tâm cung nhân của tần thiếp thế này.”
Tư Nghiên Hằng ngẩng mắt liếc nàng một cái, chợt nhớ lời nàng nói đêm qua—chưa đến sáng thỉnh an, nhưng những khó dễ nhắm vào đã đến.
Sắc mặt Đỗ Tài Nhân cứng đờ, nàng ta cắn răng nói: “Có lẽ tần thiếp nghĩ nhiều rồi, mong Chử Mỹ nhân đừng trách.”
Chử Thanh Oản giọng điệu lãnh đạm:
Lộng Thu kín đáo nhìn Tiểu Lộ Tử, hắn không ngẩng đầu.
Chử Thanh Oản lặng lẽ nắm tay nàng ta, khiến lòng Lộng Thu yên ổn lại.
Nếu Cố Mỹ nhân ở đây, có lẽ sẽ nhận ra điều bất thường từ đoạn đối thoại này, nhưng Cố Mỹ nhân vốn không dính vào mấy chuyện này, chẳng đến Diên Hi Cung.
Khâu tần nhớ Đỗ Tài nhân từng bất kính với mình, vui vẻ thấy nàng ta bị lép vế.
Lư Bảo lâm thấy cảnh này, nhẹ nhàng xen vào: “Sao lại vừa hay là Diên Hi Cung nhỉ?”
Một lời kéo sự chú ý về Diên Hi Cung, giúp Chử Thanh Oản thoát khỏi tâm điểm.
Hà Tu dung đổi sắc mặt:
“Lư Bảo lâm là ý gì đây?”
Lư Bảo lâm hành lễ: “Nương nương đừng vội, tần thiếp chỉ nghĩ, hung thủ chọn Diên Hi Cung ném xác, có lẽ muốn hãm hại nương nương, hoặc nơi hành hung ở gần đây, nếu thật là nương nương làm, ngược lại sẽ không chọn chỗ này ném xác.”
Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
