Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Chương 21: Thầm kinh ngạc vì sự bạc tình của hắn
Chử Thanh Oản trong lòng có chuyện bận tâm, thật ra không quá để tâm đến việc hôm nay Tư Nghiên Hằng sẽ đi đâu.
Nhưng Tư Nghiên Hằng nhớ lời hẹn với nàng, đối với nàng cũng là chuyện tốt. Nàng luôn nhớ một điều, khi nên vui thì vui, khi nên buồn thì buồn, không thể làm mất hứng, cũng không thể để Tư Nghiên Hằng nghĩ nàng không quan tâm ngài ấy.
Chử Thanh Oản dưới ánh nhìn của mọi người, cùng Tư Nghiên Hằng xoay người rời đi.
Hà Tu dung liếc Du Phi một cái, không nhịn được che môi cười, hôm nay nàng ta vốn không có hy vọng gì nhưng lại được xem trò hay của Du Phi cũng không tệ.
Chu Quý phi quét mắt nhìn nàng ta một cái, so với mối uy h**p từ Du Phi, thật ra nàng cũng không thích Hà Tu dung, ai bảo Hà Tu dung là người của Thái hậu, nàng lạnh giọng:
“Được rồi, còn đứng đây làm gì, về sớm đi.”
Hà Tu dung nói bóng gió: “Cung của thần thiếp lại chẳng chuẩn bị canh giải rượu, về muộn chút cũng không sao.”
Không ai để ý Hà Tu dung nhưng không thể không kiêng dè người sau lưng nàng.
Du Phi không làm gì được nàng ta, nhưng cũng không có chuyện mìnhbị châm chọc mà cũng dễ dàng bỏ qua, nàng ta lạnh mắt:
“Chẳng trách Hà Tu dung thân với Lý Mỹ nhân, đều cùng một mạch, không quản được miệng mình.”
Lý Mỹ nhân tròn mắt, chỉ thấy mình vô cớ gặp họa, nàng ta cũng chẳng nói gì, sao còn bị Du phi mắng chung?
Hà Tu dung cũng tức đến xanh mặt.
Du phi không nhanh không chậm cười khẽ, ý giễu cợt không cần nói cũng rõ: “Cũng phải, nếu không Hoàng thượng đã chẳng lười đến Diên Hi Cung.”
Hà Tu dung đúng là lâu không được thị tẩm, bị người châm chọc trắng trợn thế này, nàng ta xấu hổ đến mặt đỏ tai hồng, nhất thời không quan tâm gì khác, buột miệng nói:
“Du phi nương nương được sủng thì sao, chẳng phải cũng không giữ được Hoàng thượng sao?!”
Phi tần xung quanh sợ đến ngẩn người, cúi đầu như chim cút không dám nhìn cũng không dám nghe, chỉ hận mình không điếc, còn hơi ghen tị Chử Thanh Oản vì được đi sớm.
Ánh mắt Du phi hoàn toàn lạnh xuống, nàng vào cung bao lâu, đây là lần đầu bị người lấy ân sủng của Tư Nghiên Hằng ra giễu.
Cung nữ của Hà Tu dung, Vân Lâm sợ hãi, vội kéo tay áo nàng ta, Hà Tu dung tỉnh táo lại, cả người cứng đờ không dám nhìn sắc mặt Du phi.
Hồi lâu Du phi khẽ cười:
“Được lắm, Hà Tu dung.”
Phi tần xung quanh nhìn nhau, không ai dám xen vào lúc này.
Chu Quý Phi xoa trán cảm thấy hơi đau đầu, Du phi vốn được sủng chưa từng bị ai chỉ mặt trêu tức, nếu thật sự nổi giận sẽ chẳng kiêng nể Hà Tu dung là người của ai.
Hà Tu dung tối nay uống rượu, uống luôn cả đầu óc sao?
Hết người này đến người kia, chẳng ai khiến nàng bớt lo!
Chu Quý phi cắt ngang tranh chấp của hai người: “Đủ rồi! Các ngươi làm gì vậy? Hôm nay Trung Thu, nhất định phải náo loạn đến khó coi mới chịu dừng sao?”
Hà Tu dung đang lo không khí cứng đờ, lời Chu Quý phi như cho nàng ta bậc thang, nàng ta lập tức hành lễ:
“Thần thiếp biết sai.”
Du phi nhìn chằm chằm Hà Tu dung một cái, không thèm để ý Chu Quý phi, xoay người rời đi.
Cảm xúc trong mắt Chu Quý phi cũng nhạt đi, nàng lạnh lùng nhìn Hà Tu dung:
“Hà Tu dung bất kính với người trên, trở về chép cung quy ba lần.”
Hà Tu dung giận mà không dám nói, xét bất kính với người trên, ai hơn được Du phi? Du phi vừa hất mặt với Chu Quý phi, kết quả Chu Quý phi không phạt Du phi, lại phạt nàng ta?
Triều Hòa Cung.
Chu Quý phi tháo trâm ngọc trên tóc, ném lên bàn trang điểm hơi mạnh, trâm ngọc lập tức vỡ một góc.
Mai Ảnh thấy cảnh này, lập tức im bặt.
Hồi lâu, Chu Quý phi đối diện người trong gương đồng, giọng lạnh nhạt: “Hoàng thượng cuối cùng cũng sủng nàng ta quá mức, mới khiến nàng ta dám không coi bổn cung ra gì.”
Mai Ảnh không dám thả lỏng, lập tức nói:
“Nương nương so đo với nàng ta làm gì, người ở trong cung bao lâu, chẳng lẽ còn không rõ, ân sủng là thứ tan là tan, sao sánh được với cung quyền thực sự nắm trong tay?”
Chu Quý phi cười khẩy.
Lời là vậy nhưng nỗi cay đắng của việc được sủng hay không, căn bản không nói ra được với người ngoài.
Ai cũng biết nàng nắm cung quyền, nhưng Du phi vẫn chẳng coi nàng ra gì, nàng làm gì được Du phi?
Bị xúc phạm, nàng không phạt được Du phi, bên kia có khi đã tìm Hoàng thượng mách rồi, chẳng lẽ nàng còn vượt qua Hoàng thượng được?
Cái gọi là cung quyền này với ân sủng có gì khác nhau? Chẳng phải đều là thứ Hoàng thượng nói thu là thu sao.
Mai Ảnh thấy thần sắc chủ tử mình không tốt, biết lời này không làm nương nương thoải mái, nàng dừng một chút, hạ giọng nói:
“Hoàng thượng nếu thật sự sủng nàng ta không ngớt, sao Nhị hoàng tử đến nay vẫn chưa sửa ngọc điệp?”
Hãnh diện bề ngoài thì có tác dụng gì, nói cho cùng, phải xem lợi ích thực sự có rơi vào tay hay không.
Sắc mặt Chu Quý phi hơi dịu, nàng hít sâu, cầm lại trâm ngọc trên bàn, tiếc nuối: “Trâm này cũng không tệ, thật đáng tiếc.”
Mai Ảnh thấy nàng bỏ qua chuyện, biết chuyện này đã qua, mặt không đổi sắc nhận trâm:
“Nương nương đã đeo nó một lần, là vinh hạnh của nó, sao gọi là đáng tiếc.”
Hôm nay Trung thu, người vui kẻ buồn, cũng có người yên lặng chờ chuyện xảy ra.
Chử Thanh Oản không ngủ được, trong lòng nàng tính toán, theo vị trí Lộng Thu nói, muộn nhất sáng mai cung nhân trực sẽ phát hiện bất thường.
Nàng tựa lên người Tư Nghiên Hằng, ngón tay quấn tóc đen của hắn, ngứa ngáy nhẹ khiến người hơi khó chịu.
Tư Nghiên Hằng trong bóng tối mở mắt, đột nhiên nắm tay nàng, bóng tối không thấy rõ mặt hắn, chỉ lờ mờ mượn ánh trăng thấy đường nét, giọng hắn nhàn nhạt, hơi khàn:
“Ngủ không được sao?”
Chử Thanh Oản vùi vào cổ hắn, má áp trên vai, cả hai vừa tắm xong nên khá thoải mái, nhưng da thịt dường như vẫn còn nhớ dư vị mồ hôi dính nhớp lúc nãy, khiến tim người khẽ run.
Chử Thanh Oản nửa thật nửa giả: “Hoàng thượng hôm nay từ chối người khác đến cung tần thiếp, tần thiếp tối nay rất vui, nhưng ngày mai thỉnh an không biết có khó khăn hay không.”
Nàng nói “người khác”, thật ra tối nay mời Tư Nghiên Hằng chỉ có Du phi.
Chử Thanh Oản không ngốc, không thể chỉ đích danh Du phi, nàng vào cung đã được bao lâu chứ? Tiếng tăm sủng ái của Du phi đã vang mấy năm, nàng nếu có chút tự biết mình, sẽ không bao giờ so sánh với Du Phi.
Ngón tay của ai đó chạm lên lưng nàng, trượt xuống làn da trơn như ngọc, giọng nhàn nhạt không tiếp lời:
“Xem ra vẫn còn sức nên mới nghĩ mấy chuyện linh tinh này.”
Chử Thanh Oản nhếch môi, với Tư Nghiên Hằng, đương nhiên không cần để ý mấy chuyện này, hắn đứng ở vị trí quá cao, sự lấy lòng hay lời bóng gió của người khác, hắn dễ dàng đoán ra tâm tư ẩn giấu trong đó, cũng lười cúi xuống nhìn khó khăn của họ.
Với hắn, Chử Thanh Oản trưa nay mời hắn đến Ngọc Quỳnh Uyển, chẳng lẽ không nghĩ đến hậu quả?
Nếu không nghĩ thì là nàng tự mình thiếu suy xét.
Chỉ muốn lợi mà không chịu rủi ro, trên đời nào có chuyện tốt đến như vậy.
Chử Thanh Oản nghe ra ý dưới lời hắn, thầm kinh ngạc vì sự bạc tình của hắn, lời nói hành động chẳng màng trong khi vừa rồi hai người còn mặn nồng ân ái.
Chử Thanh Oản có chút khinh thường, nhưng nhanh chóng nuốt xuống cảm xúc dâng trào, nàng bất ngờ đưa tay sờ ngực Tư Nghiên Hằng.
Tư Nghiên Hằng bị nàng quấy giật mình, nắm tay nàng đang làm loạn, khẽ quát:
“Làm gì đấy?”
Chử Thanh Oản như oán trách: “Tần thiếp muốn sờ xem trái tim này còn chút độ ấm nào không, sao lại nói lời khiến người khác lạnh cả người.”
Tư Nghiên Hằng nhướng mày, nghe ra lời buộc tội này ít nhất bảy phần là thật.
Hiếm có.
Người trong cung này nói năng hành động đều giấu giếm, tệ hơn là như Lý Mỹ nhân, nói không suy nghĩ, vô cớ khiến người chán ghét.
Nàng thì hay rồi, nửa thật nửa giả nói ra lời buộc tội khiến người ta không phạt nổi.
Trong lòng bị nàng chọc cười, nhưng Tư Nghiên Hằng vốn không muốn người đắc ý, đáp rất không nghiêm túc:
“Để trẫm xem, lạnh ở đâu?”
Ngón tay hắn chậm rãi đặt lên eo nàng, giọng ý vị không rõ, khiến người không dám nghĩ sâu xa thêm, Chử Thanh Oản bị chọc đến mặt đỏ tai hồng, đưa tay che miệng hắn, không muốn nghe tiếp: “Ngài bắt nạt tần thiếp.”
Tư Nghiên Hằng không nhận, từng chút cắn ngón tay nàng, trong bóng tối không thấy gì, lại khiến các giác quan khác nhạy cảm hơn.
Ngón tay Chử Thanh Oản run lên, không khống chế được rút về, ngay sau đó, nàng vùi mặt vào lòng hắn.
Hồi lâu, trong bóng tối vang lên giọng Tư Nghiên Hằng, rõ ràng lại như ý vị sâu xa:
“Nàng ta sẽ không làm khó nàng.”
Ít nhất trong khoảng thời gian ngắn sẽ không.
Chử Thanh Oản ngạc nhiên, không ngờ hắn cuối cùng đáp lại nàng, nàng định ngẩng đầu, một bàn tay đè sau đầu nàng, giọng lạnh nhạt vang lên: “Đừng làm loạn nữa.”
Mai hắn có triều sớm, không rảnh như nàng.
Chử Thanh Oản cuối cùng cũng ngoan ngoãn.
Trong điện yên tĩnh, chốc lát, ngoài điện ồn ào, khiến hai người sắp ngủ trong điện đều nhíu mày.
Chử Thanh Oản giật mình tỉnh táo, nghe động tĩnh ngoài điện, chỉ có một ý nghĩ—cuối cùng cũng đến.
Thấy Tư Nghiên Hằng cũng bị đánh thức, Chử Thanh Oản giấu suy nghĩ, như không hiểu hỏi: “Sao vậy?”
Tư Nghiên Hằng cũng không biết, hắn mặc áo ngồi dậy, lúc này ngoài điện vang lên giọng Ngụy Tự Minh:
Chử Thanh Oản hơi thất thanh: “Cái gì?”
Cơn buồn ngủ của Tư Nghiên Hằng tan biến, trong điện thắp đèn, hắn ngẩng mắt, lông mày sắc lạnh, lộ ra một chút lãnh ý làm cho người ta khó đoán.
Ngay lập tức trong Ngọc Quỳnh Uyển đèn sáng rực.
Trong cung chết đi một phi tần, lại tìm thấy trong giếng cạn, thậm chí còn có thi thể một cung nhân, không thể là ngã nước vô tình.
Trời chưa sáng hẳn, cả hoàng cung đã tỉnh.
Tư Nghiên Hằng định cho người mang thi thể đến, liếc thấy sắc mặt trắng bệch của nàng, lời đến miệng thành:
“Mang thi thể đến cung gần đó.”
Chử Thanh Oản không nhận ra chút khác lạ này của Tư Nghiên Hằng.
Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
