Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Chương 20: “Đáng tiếc, hôm nay trẫm đã hẹn với người khác rồi”
Trong Thái Hòa điện, trên đài có nghệ nhân gảy đàn ca hát nhưng Chử Thanh Oản lại thỉnh thoảng quay đầu nhìn ra ngoài.
Sao Lộng Thu vẫn chưa về?
Tụng Hạ an ủi nàng: “Có lẽ có việc gì đó làm chậm trễ, chủ tử đừng quá lo lắng.
Lời nói là vậy nhưng Tụng Hạ cũng không nhịn được lo lắng đề phòng, Lộng Thu đi lấy ô cho chủ tử, có thể có gì khiến nàng ấy chậm trễ việc được giao?
Tư Nghiên Hằng ngồi ở vị trí trên cao, hai bên là Thái hậu và Chu Quý Phi, trưa nay là gia yến, người đến đều là hoàng thân quốc thích, người vui nhất trong hậu cung không ai ngoài Cố Mỹ Nhân, nàng nâng chén kính về phía chỗ Trưởng công chúa, cười đến lông mày cong nhẹ.
Trưởng công chúa hơi bất đắc dĩ lắc đầu, cẩn thận quan sát nàng từ đầu đến chân, thấy cảm xúc nàng không có chỗ nào giảm sút, cũng dần yên tâm.
Chử Thanh Oản liếc nhìn Cố Mỹ Nhân một cái, trong lòng có phần hơi ghen tị, vào cung rồi như cách một vực sâu với gia đình ngày trước, muốn gặp lại người thân phải có thánh ân phê chuẩn mới được gặp.
Vị trí của Chử Thanh Oản cách Tư Nghiên Hằng hơi xa, nhưng Tư Nghiên Hằng nghiêng đầu một cái là thấy nàng, đương nhiên cũng thu hết được vẻ mất tập trung của nàng vào mắt.
Tư Nghiên Hằng bất ngờ nhướng mày, trưa nay chẳng phải tinh thần nàng còn phấn chấn sao.
Chử Thanh Oản không biết ý nghĩ của Tư Nghiên Hằng, khi thấy bóng dáng Lộng Thu xuất hiện ở cửa điện, nàng cuối cùng cũng thở phào, nhưng ngay sau đó, Chử Thanh Oản lại nhíu mày.
Lộng Thu lúc ra ngoài với nàng, không hề mặc bộ y phục này.
Khi Lộng Thu đến gần, Chử Thanh Oản mới nhận ra nàng ta thoa chút phấn son, thêm chút hồng hào cho khuôn mặt, trong lòng nàng không nhịn được sinh ra chút khó hiểu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Chử Thanh Oản khẽ hỏi: “Sao chậm vậy?”
Lộng Thu muốn khóc, nàng thật sự đã khóc một trận, khi về Ngọc Quỳnh Uyển thay quần áo đã làm Trì Xuân giật mình, nàng cũng không nhịn được lao vào lòng Trì Xuân trút cảm xúc.
Nàng chỉ mới mười mấy tuổi, lần đầu tận mắt chứng kiến khung cảnh đó, nỗi kinh hoàng trong lòng căn bản không nói ra được.
Vẫn là Trì Xuân giúp nàng sửa soạn lại, vốn Trì Xuân muốn thay nàng mang ô đến, nhưng bị Lộng Thu ngăn, nàng lo Trì Xuân thuật lại với chủ tử sẽ có sơ sót.
Lộng Thu rót một chén rượu trái cây cho Chử Thanh Oản, khi Chử Thanh Oản chạm tay nàng, cảm giác lạnh lẽo khiến nàng giật mình.
Lúc này, tay Lộng Thu run lên, rượu trái cây đột nhiên đổ lên người Chử Thanh Oản, nàng khẽ hoảng hốt, vội xin lỗi: “Là nô tỳ tay run, xin chủ tử thứ tội.”
Loại yến tiệc cung đình như vậy, để phòng bất trắc, các chủ tử mỗi cung không chỉ chuẩn bị một bộ y phục.
Cố Mỹ Nhân nhìn họ một cái, nàng vốn thiện tâm, nhắc nhở:
“Chử Mỹ Nhân mau đi thay y phục đi, nếu không thất lễ trước điện bị người khác bắt lỗi, luôn không tốt chút nào.”
Chử Thanh Oản hơi đau đầu chỉ vào Lộng Thu: “Ngươi đúng là hậu đậu.”
Nói rồi, nàng đứng dậy cùng Lộng Thu kín đáo đi đến điện phụ, Tụng Hạ không đi theo, lát nữa Chử Thanh Oản còn phải quay lại, nàng ấy phải ở lại thay chủ tử để ý chuyện xảy ra trong điện.
Chính điện náo nhiệt càng làm điện phụ yên tĩnh, Lộng Thu lấy y phục dự bị mang ra, rèm cũng được kéo kín, xung quanh hoàn toàn không còn người ngoài.
Cảm giác đau đầu trên mặt Chử Thanh Oản tan đi, nàng nhíu mày, cực kỳ bình tĩnh hỏi:
“Đã xảy ra chuyện gì rồi?”
Khi hỏi câu này, lòng Chử Thanh Oản nặng trĩu, rốt cuộc xảy ra chuyện gì mà khiến Lộng Thu phải nhắc nhở nàng như thế này?
Nàng quá hiểu Lộng Thu, vừa thấy trạng thái Lộng Thu bước vào đã thấy không đúng, thoa chút phấn son không phải để thêm sắc mà là để che đi gương mặt trắng bệch của mình.
Chử Thanh Oản cũng hiểu rõ Lộng Thu trung thành với nàng, nếu không phải bất đắc dĩ, Lộng Thu tuyệt đối không để nàng dễ dàng thất lễ trước người ngoài.
Lộng Thu mắt rưng rưng, cũng đè thấp giọng, run rẩy nói:
“Chủ tử, nô tỳ thấy có người giết người…”
Nàng ép thanh âm đến cực thấp, bất chấp phạm sai lầm trước mọi người, thầm nghĩ nhanh chóng đem sự tình nói cho chủ tử, bởi vì nàng lo lắng nếu đợi lát nữa sự việc xảy ra, chủ tử vẫn không biết gì cả, có lẽ sẽ bị người khác tính kế.
Lộng Thu kể lại từng chi tiết chuyện nàng thấy cho Chử Thanh Oản.
Lộng Thu vội lau nước mắt:
“Lộ công công nói, người bị ném xuống là Trương Ngự nữ.”
Thậm chí không phải nô tài, mà là một chủ tử đường đường chính chính nhưng trong cung cấp bậc rõ ràng, dù là yến tiệc hay thỉnh an cũng luôn có những người dù muốn cũng không chen vào được.
Ngự nữ thân phận thấp, ngay cả tư cách thỉnh an cũng không có, cung yến như hôm nay, Ngự nữ và Nữ quan cũng không thể tham gia., những người này mất tích, ngoài nô tài của họ ra nhất thời chẳng ai chú ý.
Chẳng trách trong cung ai cũng muốn leo lên, nếu không, ngay cả chết cũng lặng lẽ không ai hay.
Chử Thanh Oản thật ra có biết Trương Ngự nữ, hai người từng ở Trữ Tú Cung một tháng, Trương Ngự nữ xuất thân từ huyện Chương, Ngô Châu, xuất thân thấp kém, khiến nàng ở Trữ Tú Cung cũng đặc biệt yên lặng, càng lo lắng bản thân sẽ gây chuyện thị phi.
Có lẽ vì xuất thân phương Nam, dung mạo nàng trong cung không tính là xuất chúng, nhưng ngô nông nhuyễn ngữ* thật sự khiến người khác không nhịn được sinh lòng thương.
*Ngô nông nhuyễn ngữ – (tiếng nói mềm nhẹ của người Ngô): thường được dùng để tán dương tiếng Ngô ở vùng Tô Châu, Thượng Hải, là các nhánh tương đối mềm mỏng êm tai hơn so với tiếng Ngô ở các vùng khác.
Lòng Chử Thanh Oản lạnh đi, không muốn nhớ lại, nàng nắm chặt tay Lộng Thu giữ cho mình bình tĩnh, lau nước mắt cho nàng ta rồi khẽ hỏi:
“Có phải sợ lắm không?”
Nàng không trực tiếp đối mặt cảnh đó còn thấy sợ hãi, huống chi Lộng Thu là người tận mắt chứng kiến.
Lộng Thu vội lắc đầu: “Nô tỳ không sao.”
Lời này không đáng tin chút nào, nhưng Lộng Thu không muốn chủ tử lúc này còn lo cho mình.
Chử Thanh Oản nhớ đến Tiểu Lộ Tử mà Lộng Thu nhắc, khẽ nhíu mày thấp giọng hỏi: “Vị Lộ công công đó nói đúng, lúc đó không vạch trần, giờ chỉ có thể án binh bất động chờ đến khi có người phát hiện ra.”
Lộng Thu hơi khó hiểu, Trương Ngự nữ nhát gan như vậy, không thể chủ động đắc tội với ai, sao lại bị người khác xuống tay độc ác?
Nếu không phải Trương Ngự nữ đắc tội người khác, chỉ có một khả năng—giết người diệt khẩu.
Rốt cuộc là bí mật gì, đáng để kẻ sau lưng trực tiếp ra tay giết một phi tần?
Chử Thanh Oản nắm khăn tay, kìm ngón tay khẽ run, nàng vào cung hai tháng, có lẽ vì trong cung chưa xảy ra chuyện gì khiến nàng có ảo giác hoàng cung này bình yên, cái chết của Trương Ngự nữ hoàn toàn nhắc nhở nàng rằng nơi này không phải là chỗ để nghỉ ngơi dưỡng sức, có lẽ ở nơi nàng không thấy, khắp nơi đều là sát cơ*.
*Sát cơ: ý định giết người
Khiến chủ tử thất nghi* trước điện, chỉ bị mắng đã là kết quả rất nhẹ.
*Thất nghi: nghĩa là không phù hợp lễ tiết nghi thức, không có lễ phép, không lịch sự .
Chử Thanh Oản vừa ngồi xuống, hai đĩa bánh Trung Thu được dọn lên, nàng và Cố Mỹ Nhân mỗi người một đĩa, đúng lúc trên cao vang lên giọng Chu Quý Phi:
“Hôm nay là Tết Trung Thu, Ngự Thiện phòng đặc biệt chuẩn bị bánh Trung Thu, mọi người nếm thử tay nghề của họ xem.”
Bánh Trung Thu rất tinh xảo, khiến người nhìn không nỡ phá hỏng, điểm không tốt duy nhất là có lẽ để tiện cho việc ăn, bánh sẽ bị cắt thành từng miếng nhỏ.
Chử Thanh Oản liếc qua, thấy mọi người đều nếm bánh nàng có phần hơi do dự.
Không ngờ chỉ chậm một nhịp, đã bị Chu Quý Phi trên cao nhìn thấy, Chu Quý Phi cười hỏi: “Chử Mỹ Nhân không thích ăn bánh Trung Thu sao?”
Chử Thanh Oản khựng lại, xấu hổ lắc đầu: “Không phải, tần thiếp chỉ thấy bánh này rất tinh xảo, nhất thời không nỡ ăn.”
Lời này nghe ra liền biết là giả.
Tư Nghiên Hằng khẽ bật cười.
Thần sắc Chu Quý Phi như thường, chỉ có ý cười trong mắt nhạt đi chút, nàng ta vẫn trêu Chử Thanh Oản như cũ:
“Nếu ngươi thích, bổn cung lát nữa sẽ bảo Ngự Thiện phòng gửi thêm đến Ngọc Quỳnh Uyển.”
Nghe vậy, Chử Thanh Oản biết không thể do dự nữa, như bị trêu đến ngượng, nàng cầm bánh cắn một miếng nhỏ, vị mềm ngọt thanh, thật ra hương vị rất ngon.
Lòng Chử Thanh Oản lo lắng không thôi, giải thích này càng khiến nàng không yên tâm.
Quy trình cố định thật ra là thứ dễ bị động tay chân nhất.
Chử Thanh Oản hơi đau đầu, nhưng đã ăn rồi thì không thể nhổ ra, chỉ mong là do nàng nghi ngờ quá mức.
Yến tiệc Trung Thu trôi qua yên bình, đến khi tiệc sắp tan mới là điểm mấu chốt các phi tần quan tâm. Du Phi nghiêng đầu nhìn Tư Nghiên Hằng, không che giấu mắt cười lưu chuyển:
“Lúc thần thiếp đến, đã bảo trong cung chuẩn bị canh giải rượu, Hoàng thượng hôm nay uống nhiều, nếu cứ thế ngủ thì ngày mai sẽ không được thoải mái.”
Ý trong lời của nàng ta gần như bày ra mặt.
Chu Quý Phi hiếm khi nhíu mày, tự đặt mình ở vị trí trung cung, cảm thấy hôm nay Hoàng thượng nên đến Triều Hòa cung.
Hà Tu dung thấy cảnh này, tức giận mà không dám nói, nàng ta quả thật cũng muốn tranh nhưng vốn dĩ không có bản lĩnh.
Du Phi không đặt Hà Tu dung vào mắt, cũng không nghĩ Tư Nghiên Hằng sẽ từ chối, dù sao những Trung thu năm trước Tư Nghiên Hằng thường cùng nàng về Cam Tuyền Cung.
Tư Nghiên Hằng không nói, chỉ cúi mắt nhìn ai đó.
Chử Thanh Oản cũng ngẩng mắt nhìn Tư Nghiên Hằng, không chỉ nhìn hắn, còn nhìn Du Phi và Chu Quý Phi, có lẽ cảm thấy hy vọng của mình mong manh, nàng không nhịn được uể oải rũ mắt, ngón tay có chút vô hồn nghịch chén.
Tư Nghiên Hằng thu hồi tầm mắt lơ đễnh đáp:
“Đáng tiếc, hôm nay trẫm đã hẹn với người khác rồi.”
Hắn nói đáng tiếc, nhưng thần sắc không chút tiếc nuối.
Du Phi không nhịn được khẽ đổi sắc mặt, nhanh chóng nghĩ đến “người khác” trong lời Tư Nghiên Hằng là ai, hôm nay hắn chỉ gặp riêng một phi tần.
Nàng ta đột nhiên quay đầu nhìn Chử Thanh Oản, đúng lúc thấy Chử Thanh Oản ngẩng đầu đối mắt với Tư Nghiên Hằng, thấy Chử Thanh Oản bất ngờ cong mắt cười, lông mày xinh đẹp động lòng người, khiến sợi tóc rủ bên mặt như thêm phần phong tình, ngay cả đến nàng ta cũng thấy vậy, huống chi là Tư Nghiên Hằng trực tiếp đối diện sự quyến rũ này.
Tư Nghiên Hằng chậm rãi xoay nhẫn trên tay, ánh mắt có chút đen tối.
Du Phi không nhịn được nhíu mày.
Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
