Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Chương 19: “Lộ công công, ngài hãy làm người tốt đến cùng đi”
Tư Nghiên Hằng đưa Chử Thanh Oản về Ngọc Quỳnh Uyển rồi đi thẳng về ngự tiền.
Du phi cũng vừa về đến Cam Tuyền Cung. Nàng định vào thăm Nhị hoàng tử thì nghe được tin này, trong mắt thoáng ngưng đọng.
Cầm Tâm gọi nàng: “Nương nương, Nhị hoàng tử đang đợi người.”
Du phi giật mình đi vào nội điện. Nhị hoàng tử ngồi ngay ngắn đợi nàng, tuy tuổi còn nhỏ mà lại ra vẻ người lớn khiến lòng nàng tan chảy. Nàng ném chuyện vừa rồi ra sau, ôm Nhị hoàng tử vào lòng cười nói: “Châu nhi hôm nay sao ngoan thế?”
Châu nhi được khen, mặt đỏ vùi vào lòng nàng, cũng không quên thỉnh an: “Thỉnh an mẫu phi.”
Du phi như ở trong nắng ấm, cười mãi. Hồi lâu, nàng nhớ đến yến tiệc Trung Thu tối nay, chạm mũi Nhị hoàng tử: “Hôm nay Trung Thu, tối Châu nhi sẽ được gặp phụ hoàng, có vui không?”
Nhị hoàng tử ít gặp Tư Nghiên Hằng, nhưng Hoan Phi dạy cậu bé gần gũi ngài. Có lẽ tình cảm với phụ thân khiến cậu bé mong chờ, cậu bé gật đầu ngay.
Cầm Tâm nhìn nương nương, thầm thở dài. Giá như Nhị hoàng tử là con ruột của nàng thì hay biết mấy. Nàng lo chủ tử phí tâm vì Nhị hoàng tử, cuối cùng thành công dã tràng.
Sau bữa trưa, các phi tần háo hức chuẩn bị cho yến tiệc buổi tối.
Giờ Dậu, Lộng Thu đi qua đi lại, ngó trời, hỏi: “Chủ tử, ta nên đi chưa?”
Chử Thanh Oản liếc nhìn đồng hồ cát, thấy gần đến giờ nên gật đầu.
Trì Xuân lấy áo choàng chuẩn bị sẵn để khoác cho nàng, ân cần dặn dò: “Trời đã vào thu, tối sẽ có gió lớn, chủ tử vào Thái Hòa Điện rồi hẵng cởi áo.”
Thái Hòa Điện hơi xa. Chử Thanh Oản đi một lúc thì gặp Lư Bảo lâm. Nàng ta hành lễ, tự nhiên đi cùng.
Lư Bảo lâm khéo léo gọi nàng một cách thân mật: “Tỷ tỷ.”
Cố Mỹ nhân nhìn thấy hai người nhưng không tiến đến gần. Dù chỉ là Mỹ nhân nhưng nàng ta có kiệu, liếc nhìn Chử Thanh Oản, thầm nghĩ không ngờ Lư Bảo lâm lại nhanh chóng kết giao được như vậy.
Cố Mỹ nhân lặng lẽ sai cung nhân đi đường vòng tránh hai người.
Chử Thanh Oản ngơ ngác, nàng có cảm giác sao Cố Mỹ nhân tránh nàng như rắn rết?
Nàng đoán không sai. Cố Mỹ nhân đúng là tránh nàng, không chỉ nàng, mà Chu Quý phi, Du phi, thậm chí Đỗ Tài nhân, nàng đều xa lánh.
Cố Mỹ nhân sáng suốt, thấy Chử Thanh Oản vừa vào cung đã được sủng, dễ gây sóng gió.
Nàng ta không muốn dính thị phi.
Suy nghĩ mãi vẫn không hiểu, Chử Thanh Oản đành gác nghi ngờ đến Thái Hòa Điện. Trong điện đã náo nhiệt, nàng nhìn lên những vị trí cao bên trên. Chu Quý phi đã đến, Du phi thì chưa.
Nàng ngồi xuống phát hiện Cố Mỹ nhân ngồi cạnh.
Cố Mỹ nhân ngượng ngùng, tránh mãi mà vẫn đụng nhau, không thoát được.
Chử Thanh Oản có linh cảm, mắt thoáng buồn: “Cố Mỹ nhân không muốn ngồi một chỗ cùng tần thiếp?”
Cố Mỹ nhân lúng túng phủ nhận: “Không phải.”
Nhưng không nói thêm, nàng ta bóc vải nhét vào miệng để tránh tiếp tục câu chuyện.
Chử Thanh Oản cũng không muốn để ý nàng ta, nghe ai đó hỏi Tô tần: “Chử Mỹ nhân và Tô tần cùng cung, vì sao luôn đi riêng?”
Chử Thanh Oản nhíu mày, thấy Hà Tu dung liếc nàng, rồi thong thả nhìn Tô tần.
Tô tần khựng lại, cúi mắt: “Người với người cũng cần có duyên.”
Nàng như kể sự thật với giọng không chút cảm xúc.
Hà Tu dung cười khẩy. Duyên gì chứ, cùng cung, địa vị thấp phải theo địa vị cao chẳng phải lẽ thường sao?
“Cùng ở một cung đã là duyên hiếm có.”
Nhưng người mà Hà Tu dung muốn dây dưa không phải là Tô tần, mục tiêu của Hà tu dung không phải nàng ta. Hà Tu dung nhìn Chử Thanh Oản, nâng cằm nói: “Chử Mỹ nhân dù mới vào cung, cũng phải theo quy củ.”
Chử Thanh Oản khẽ nhíu mày. Đây là trách nàng không đúng phép tắc?
Nhưng Hà Tu dung quên rằng, Tô tần tuy phẩm vị cao hơn, nhưng không phải chủ Chiêu Dương Cung, nàng không cần việc gì cũng phả đặt Tô tần lên trước.
Người đã cố ý nhắm vào nàng, sao có thể nói lý với họ được?
Chử Thanh Oản không tranh cãi lại, khiến Hà tu dung như đấm vào bông:
“Hà Tu dung nói phải.”
Chu Quý phi trên cao nhìn, dời mắt như không thấy Chử Thanh Oản bị nhắm vào. Nàng ta khẽ cong môi.
Người này mới vào cung, trẻ tuổi ngông cuồng, tưởng một mình có thể làm nên chuyện, phải cho nếm chịu thất bại mới trưởng thành được.
Hà Tu dung lạnh lùng nhìn thoáng qua Chử Thanh Oản, đang định nói gì đó, lại thấy gì điều gì đó qua khóe mắt, nuốt lời muốn nói lại, “hừ” nhè một tiếng không rõ ý tứ.
Cố Mỹ nhân không ngạc nhiên khi Chử Thanh Oản bị nhắm vào.
Cây cao đón gió, thế gian luôn vậy, ai có thể tránh được?
Chử Thanh Oản cúi nhìn cái chén trước mặt, bên trong là rượu trái cây. Nàng không đụng vào thứ dễ bị động tay chân, chỉ nhìn trái cây chưa bóc. Định lấy một quả vải thì nàng nghe tiếng ngoài điện.
LộngThu ngó ra ngoài, nghe gì đó quay lại lo lắng: “Mưa rồi, làm sao đây?”
Lúc hai người đi không mang ô, yến tiệc kết thúc chẳng lẽ ướt như chuột mà về?
Lộng Thu không chậm trễ: “Giờ còn mưa nhỏ, nô tỳ về lấy ô, kẻo lát nữa không kịp.”
Không chỉ nàng, vài cung nhân trong điện lặng lẽ lui ra.
Chử Thanh Oản nhíu mày, căn dặn: “Ngươi cẩn thậnđi dưới hành lang, đừng dại dột dầm mưa.”
Lộng Thu đáp “Nô tỳ biết”, rồi vội rời Thái Hòa Điện.
Lộng Thu vội vàng chạy nhanh, nhớ lời chủ tử dặn nên đi dưới hành lang ít ướt nhất. Chưa về đến Ngọc Quỳnh Uyển thì nàng gặp Tiểu Mặc Tử mang ô đến.
Giao ô xong, Tiểu Mặc Tử thở phào:
“Trì Xuân tỷ thấy mưa, sai nô tài mang ô đến ngay.”
Có cả thảy 2 chiếc ô, Lộng Thu thấy mưa nhỏ, không mở ô vội mà chỉ cười: “Trì Xuân tỷ quả thật chu đáo.”
Nàng không nói thêm với Tiểu Mặc Tử, nhớ chuyện phải về hầu chủ tử, ôm ô chạy về. Đến Ngự Hoa Viên, nghe tiếng động, nàng quay đầu.
Lúc này cung yến sắp bắt đầu, bên ngoài trời tối lại mưa, một mảng tĩnh lặng không thấy rõ cảnh vật, người canh gác vội tìm chỗ trú.
Trong yên ắng có ai đó bước tới, kín đáo nhìn xung quanh, sau đó lại vẫy tay ra lệnh cho người khiêng thi thể tới ném xuống giếng.
Tiếng động Lộng Thu nghe chính là đây.
Hai người làm việc nhanh nhẹn, Lộng Thu rốt cục cũng lấy lại tinh thần , kinh hãi che miệng. Nàng biết nếu bị phát hiện, e là lành ít dữ nhiều.
Thấy họ sắp quay lại, Lộng Thu không kịp trốn, bỗng ai đó kéo nàng, nhét vào khe giả sơn*.
*Giả sơn: núi giả được dựng trong các hoa viên để tạo cảnh trí.
Gần chỗ miệng giếng khô, thái giám phụ trách Lỗ Đức Thắng quay lại, không thấy ai hắn bèn nhíu mày, là hắn nghe lầm sao?
Cung nhân kia sợ hãi: “Công công, ta đi được chưa?”
Lỗ Đức Thắng không thấy người, gác lại nghi ngờ bèn gật đầu, mặt âm trầm: “Ngươi lo mà giữ mồm giữ miệng, nếu mất mạng thì đừng trách ai!”
Cung nhân kia tái mặt.
Được sự đồng ý của hắn nên cả hai quay đi. Lỗ Đức Thắng chậm hơn, liếc cung nhân phía trước, nhặt đá lặng lẽ đập vào đầu cug nhân kia. Hắn tiến tới bịt miệng, chặn đứt tiếng kêu.
Hồi lâu mưa lớn trút xuống, ướt cả hai người. Đợi cung nhân kia không giãy giụa nữa, Lỗ Đức Thắng buông tay, mặt vô cảm đẩy người kia xuống giếng.
Mưa cuốn máu trên đất, rửa sạch vết máu trên người Lỗ Đức Thắng.
Lộng Thu qua khe đá thấy hết, nàng sợ hãi câm lặng với gương mặt trắng bệch.
Không biết qua bao lâu, đến lúc Lỗ Đức Thắng đi khỏi, tay chân Lộng Thu vẫn lạnh ngắt. Ai đó khẽ gọi: “Đừng nhìn.”
Lộng Thu giật mình, quay sang người kéo nàng vào giả sơn với đôi mắt kinh ngạc.
Nàng nhận ra, là Tiểu Lộ Tử – người dẫn đường cho chủ tử khi mới vào cung.
Lộng Thu đè giọng thấp xuống: “Sao lại là ngươi?”
Tiểu Lộ Tử cảm thấy thật xui xẻo. Hôm nay đến phiên hắn trực, đang định trú mưa ở giả sơn nhưng ai ngờ gặp phải chuyện này.
Hắn cũng nhận ra Lộng Thu.
Lộng Thu kìm nén nỗi sợ hãi cố gắng trấn tĩnh: “Giờ chúng ta phải làm sao?”
Tiểu Lộ Tử nhíu mày suy nghĩ: “Ta chẳng thấy gì.”
Trong hoàng cung này, đôi khi chính mình phải làm người mù người điếc mới có thể sống lâu được.
Hắn biết Lỗ Đức Thắng là ai nên càng phải giả mù.
Tố cáo Lỗ Đức Thắng, hắn có chứng cứ gì? Lỗ Đức Thắng chẳng lẽ không cắn ngược lại?
Lộng Thu hiểu ý, toàn thân nàng run rẩy vì sợ hãi nhưng vẫn nghiến răng bước ra chỗ cái giếng. Tiểu Lộ Tử nhíu mày, không hiểu sao nàng sợ mà còn tới xem.
Lộng Thu nhìn xuống giếng, một mảng tối đen lờ mờ thấy hai thi thể. Mặt nàng càng ngày càng trắng hơn như sắp muốn ngất đi.
Nàng nắm tay Tiểu Lộ Tử: “Ngươi biết nàng ta là ai không?”
Nàng chỉ thấy thi thể đầu tiên là nữ.
Tiểu Lộ Tử nhắc: “Đừng xen vào.”
Lộng Thu lắc đầu: “Ngươi có thể đứng ngoài, nhưng chủ tử của ta e đã là người trong cuộc, ta không thể giả mù!”
Tiểu Lộ Tử thấy không nên dính vào, nhưng Lộng Thu cầu xin: “Lộ công công, ngài hãy làm người tốt đến cùng, giúp nô tỳ lần nữa đi.”
Tiểu Lộ Tử im lặng.
Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
