Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Chương 18: “Nàng là người khó đối phó nhất”
Đám phi tần im lặng lẳng lặng nghe Chu Quý phi bị mắng. Cho dù là Du phi nương nương lúc này cũng chẳng dám thể hiện.
Không khí nặng nề, Chử Thanh Oản an phận ngồi yên, không dám đụng đến chén trà vì sợ gây chú ý.
Bầu không khí này chấm dứt khi Tư Nghiên Hằng đến.
Trong điện yên tĩnh trở lại, Chu Quý phi thở phào, không muốn nhìn Thái hậu thêm chút nào nữa, vội đứng dậy hành lễ: “Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng.”
Hiếm khi nàng lộ vẻ u sầu, gượng cười với Tư Nghiên Hằng.
Chu Quý phi không nói, nhưng ai cũng nhìn ra sự ủy khuất của nàng.
Tư Nghiên Hằng không nhìn mọi người, Du phi cũng bị bỏ qua một bên, kéo Chu Quý phi đứng dậy, như chẳng biết gì, nhướn mày hỏi :“Có chuyện gì vậy?”
Hoàng thượng chẳng hỏi chuyện gì, đã quy hết cho Thái hậu khắt khe.
Du phi bất giác siết chặt khăn tay.
Mỗi lần thế này, nàng không hiểu Hoàng thượng. Rõ ràng nàng được sủng nhất, nhưng ngài luôn thiên vị Chu Quý phi một cách khác thường.
Thái hậu mặt khó coi, thực sự thất vọng với hoàng nhi này.
Thấy Tư nghiên Hằng bênh vực Chu Quý phi, bà cảm thấy chướng mắt.
Thái hậu từng muốn chia rẽ, phân quyền Chu Quý phi, dần kéo về tay mình. Bà đề nghị Du phi tiếp quản một phần cung quyền, nhưng Tư Nghiên Hằng lặng lẽ bác bỏ.
Nếu là Hạo nhi ngồi đây, sao dám vì người khác mà trái ý bà?
Chu ma ma dâng trà, tiếng động khẽ kéo Thái hậu tỉnh táo. Bà hít sâu, lạnh giọng:“Chính vì ngài luôn bênh vực nàng ta, khiến nàng ta có chỗ dựa, giờ ngay cả ai gia cũng chẳng coi ra gì!”
Tư Nghiên Hằng không dao động, liếc trà Chu ma ma dâng, không đụng đến: “Quý phi luôn kính trọng mẫu hậu, có lẽ hiểu lầm gì đó. Mẫu hậu hà tất phải so đo với hậu bối.”
Thái hậu tức nghẹn.
Chứng kiến cuộc tranh cãi của mẫu tử Hoàng thượng, Chử Thanh Oản nín thở, nhưng lúc này nàng hiểu rõ: tuyệt đối không nên dây vào Thái hậu.
Trong cung này có rất nhiều người ở vị trí cao, nhưng Hoàng thượng là người nắm quyền, chủ nhân thật sự trong cung chỉ có một.
Nàng nhớ cha kể nàng kể rằng, trước khi Tư Nghiên Hằng lên ngôi, Thái hậu chỉ là một Tu dung, miễn cưỡng làm chủ một cung. Hiện nay trong cung không có Hoàng hậu, cũng liên quan đến việc ngài không được trọng dụng trước đó.
Trước khi lên ngôi, Tư Nghiên Hằng đã hai mươi hai, qua tuổi thành niên.
Các hoàng tử được Tiên đế coi trọng, mười sáu mười bảy đã có vương phi. Trước khi lên ngôi, ngài chỉ có hai trắc phi, Du phi còn là năm cuối cùng mới vào vương phủ.
Khi lên ngôi, Thái hậu đề nghị ngài cưới nữ nhân nhà họ Chu làm hậu, bị ngài từ chối thẳng.
Từ đó, quan hệ mẹ con vốn đã nhạt nay càng rơi xuống đáy.
Thái hậu và Chu Quý phi tuy cùng họ Chu, nhưng không cùng nhà, chẳng phải danh môn vọng tộc, ngay cả Chử Thanh Oản cũng tự tin gia thế của mình vượt hai nhà một bậc.
Nhà mẹ Chu Quý phi và Du phi, sau khi ngài lên ngôi mới dần hưng thịnh, đến nay cũng đã thành một thế lực.
Nói cách khác, trước khi lên ngôi, nữ nhân hậu viện của ngài chẳng giúp được gì.
Vì thế, các thế gia thèm khát hậu vị.
Chử Thanh Oản thoáng lóe lên một ý nghĩ vi diệu, cảm thấy rằng hậu vị chỉ là mồi nhử của Tư Nghiên Hằng, khiến các thế gia ra sức vì ngài.
Lúc mới lên ngôi, Hoàng thượng do dự mãi không quyết về hậu vị, khiến người ngoài đều nghĩ mình có cơ hội.
Các thế gia, khi đó hậu cung chưa có nữ nhân nhà mình, không ép lập hậu, ngầm đồng ý gác lại.
Giờ hậu cung ngày càng mạnh, các thế gia muốn nhắc lại hậu vị, mới giật mình thấy Tư Nghiên Hằng đã nắm đại quyền, như mãnh thú trên đầu, đè họ nghẹt thở, thậm chí còn để cho người ngoài thao túng.
Chử Thanh Oản thu lại ý nghĩ, ngẩng đầu lên thấy Chu Quý phi ngồi thẳng, gương mặt rạng rỡ không còn uất ức nữa.
Nàng vội thu lại tầm mắt, không dám nhìn lung tung.
Thỉnh an tan, Chử Thanh Oản cùng mọi người chậm rãi rời Từ Ninh Cung. Lúc này loan giá còn ngoài cung vẫn chưa đi.
Mọi người chậm bước lại, muốn dừng trước loan giá nhưng chẳng ai dám. Ngay cả Chu Quý phi cũng biết thánh giá không đợi mình.
Nếu không thì lúc rời Từ Ninh Cung, Tư Nghiên Hằng đã cùng nàng đi ra.
Chu Quý phi lên kiệu, cảm xúc nhạt dần. Tâm trạng tốt khi được bênh bỗng tan biến.
Mai Ảnh không hiểu: “Nương nương người sao vậy?”
Chu Quý phi thu mắt khỏi loan giá, nhàn nhạt: “Không có gì.”
Nàng chỉ nghĩ, trước hay sau khi lên ngôi, Tư Nghiên Hằng có từng đặc biệt dừng đợi nàng không.
Không có, hay nàng không nhớ.
Chu Quý phi nhắm mắt.
Du phi đã sớm thấy loan giá. Khác với mọi người, nàng được sủng nên lá gan lớn hơn, thong thả bước tới trong ánh mắt ngưỡng mộ.
Rèm hoa được vén, mọi người không nghe được ngài và Du phi nói gì, chỉ thấy Du phi bĩu môi, thỏa hiệp rời đi.
Trước khi đi, Du phi liếc nhìn đám người, như đang tìm gì đó trong số những người này.
Chử Thanh Oản ngạc nhiên. Du phi còn không thành công, vậy Tư Nghiên Hằng đang đợi ai?
Như nghe được nghi ngờ của nàng, Ngụy Tự Minh bước tới, cười: “Chử Mỹ nhân, Hoàng thượng nói tiện đường đưa người về Ngọc Quỳnh Uyển.”
Xung quanh mọi người đều nghe thấy, quay sang Chử Thanh Oản, gương mặt không khỏi kinh ngạc, không hiểu vì sao nàng được Hoàng thượng coi trọng như vậy. Nhưng khi nhìn qua khuôn mặt của Chư Thanh Oản, mọi kinh ngạc và thắc mắc đều nuốt xuống.
Chử Thanh Oản sững sờ, mày ngài thoáng vui, xuân sắc rạng ngời, át cả cây quế vàng phía sau: “Công công nói thật ư ?”
Chử Thanh Oản biết hắn không thể giả truyền ý chỉ, nhưng vẫn làm ra vẻ ngạc nhiên, xách váy bước nhanh đến loan giá, ai cũng thấy nàng sốt ruột.
Trong loan giá, ai đó đang nhắm mắt dưỡng thần.
Chử Thanh Oản đưa tay, để Tư Nghiên Hằng kéo vào loan giá. Hắn không khách sáo kéo nàng lên. Nàng như không vững, ngã ngồi lên đùi hắn.
Hôm nay nàng quả thật có chút nổi bật.
Màu mai đỏ khiến nàng như hồng mai trong tuyết, đai lưng thắt eo nhỏ gọn. Nàng ngã lên đùi hắn, ngài phải đỡ eo nàng. Như trong tâm trí tưởng tượng của con người ta, vòng eo của nàng quả thật mảnh khảnh đến mức như có thể bẻ gãy được, tư thế thập phần phong tình, làn váy được xốc lên, lộ một đoạn cẳng chân muốt như tuyết, sáng chói mắt.
Ánh mắt của Tư Nghiên Hằng có chút tối tăm, tay trên eo nàng khẽ trượt.
Nàng câu dẫn ngài?
Câu hỏi này, khi bốn mắt chạm nhau, có đáp án ngay.
Nàng quá lộ liễu.
Tư Nghiên Hằng giữ chặt eo nàng, hơi dùng sức chỉnh tư thế. Nàng rơi vào lòng hắn.
Chẳng ai để ý những người ngoài, chẳng ai thấy tư thế này có phần mạo phạm.
Nàng nhăn mũi, giờ mới đáp:
“Cả Du phi nương nương còn mất hứng mà đi về, tần thiếp làm sao dám tự mình đa tình nghĩ Hoàng thượng đang đợi tần thiếp.”
Biết đáp án mà nói “đa tình”, giữa hai người thoáng hiện lên một ý vị nồng đượm khó tả.
Tư Nghiên Hằng khẽ cười, đôi mắt hàm chứa ý cười “Giờ nàng còn nghĩ là nàng đa tình không?”
Chử Thanh Oản vùi vào cổ hắn, hơi thở ẩm phả lên da. Hắn nheo mắt, cúi nhìn tai nàng ửng đỏ, nghe giọng nàng thật nhẹ như câu dẫn lòng người: “Không, tần thiếp rất vui.”
Chử Thanh Oản nhớ tới lúc bị bắt gặp, mặt có chút đỏ, vội vã biện minh: “Tần thiếp… là đang nhìn Hoàng thượng, sao gọi là nhìn bậy?”
Tư Nghiên Hằng thong thả nhướn mày: “Ồ?”
Chử Thanh Oản thẳng lưng, đầu gối chạm vào đùi hắn. Hắn lười chỉnh tư thế, bình thản nhìn nàng khiến nàng đỏ mặt.
Nàng kìm ngượng, để sắc đỏ lan vào cổ áo, ám chỉ: “Hôm nay là Trung Thu, tần thiếp năm nào cũng ở cùng gia đình. Năm nay xa nhà, không biết một mình qua Trung Thu có lạnh lẽo không.”
Cung không có Hoàng hậu, không có lệ mùng một mười lăm nghỉ ở trung cung.
Nói xong, nàng thấy cảm xúc của Tư Nghiên Hằng lạnh đi, hắn nói: “Quen rồi sẽ không thấy lạnh lẽo nữa.”
Chử Thanh Oản ngẩn ra, lòng căng thẳng.
Nàng không dám để bầu không khí lạnh nhạt như vậy, kéo tay áo hắn, phản đối: “Tần thiếp không muốn quen.”
Tư Nghiên Hắng nhướng mắt, nhàn nhạt nhìn nàng.
Chỉ kẻ được thiên vị mới dám đòi hỏi.
Hắn nắm cằm nàng, khẽ dùng sức, để lại vết lõm trên má, giọng giống như bình thường: “Phi tần trong cung ai cũng vậy, nếu ai trẫm cũng phải ở cùng, trẫm làm sao nổi?”
Chử Thanh Oản ngửa mặt, mắt không rời khỏi hắn: “Nhưng tần thiếp là người đầu tiên trong năm nay đòi hỏi Hoàng thượng.”
“Xếp theo thứ tự, Hoàng thượng nên ở cùng tần thiếp!”
Tư Nghiên Hằng cười. Hắn là Hoàng đế, nào có “nên” hay không. Nếu tính trước sau, đến lượt nàng sao nổi?
Nhưng việc nàng ngang ngược càn quấy đã xua tan bầu không khí lãnh đạm vừa rồi.
Tư Nghiên Hằng lười biếng “hừ”: “Nàng là người khó đối phó nhất.”
Hắn không đáp thẳng, nhưng câu này như ngầm đồng ý.
Chử Thanh Oản vui mừng, nép vào lòng hắn. Chẳng ai biết, lưng nàng đã toát mồ hôi lạnh.
Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Story
Chương 18: “Nàng là người khó đối phó nhất”
10.0/10 từ 29 lượt.
