Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh

Chương 17: Từ Ninh Cung thỉnh an

Sau khi chia tay Lư Bảo lâm, Chử Thanh Oản vẫn nghĩ về tin tức nàng ta mang đến.
Trong cung, ngoài nữ quan và ngự nữ ra, Bảo lâm là phẩm vị thấp nhất. Nhưng từ chuyện hồ Trường Diên đến lý do Tô tần thất sủng, nàng ta đều biết chút ít. Nếu nàng ta không có đường dây thăm dò tin tức trong cung, chỉ có thể nói nàng ta tâm tư tỉ mỉ như bụi.
Chử Thanh Oản trầm ngâm, gọi Tụng Hạ: “Ngươi biết gì về Lư Bảo lâm?”
Tụng Hạ khó xử. Nàng ở cung lâu, nhưng phi tần như Lư Bảo lâm – chẳng nổi bật – hiếm ai để ý.
Tụng Hạ ngập ngừng lắc đầu: “Nô tỳ biết rất ít về Lư Bảo lâm.”
Chử Thanh Oản không bất ngờ, căn dặn ngắn gọn: “Ngươi quen biết nhiều, đi hỏi thăm cách đối nhân xử thế của Lư Bảo lâm trước đây đi.”
Tụng Hạ gật đầu ngay. Ở cung sáu bảy năm, nàng có chút quan hệ.

Tụng Hạ nhanh chóng lui ra.
Trì Xuân nghe đến đây, khẽ hỏi:
“Chủ tử muốn kết giao với Lư Bảo lâm?”
Nàng dùng từ “kết giao”, nhưng Chử Thanh Oản hiểu ý, khẽ lắc đầu: “Cứ tra đã, có kết quả rồi tính.”
Nàng luôn giữ một lớp phòng bị với phi tần trong cung.
Chử Thanh Oản ánh mắt bình tĩnh: “Nàng ta vào cung hai năm, dù địa vị thấp không ai để ý, vẫn thăm dò tin tức, lại dụng tâm tìm người dựa dẫm, chắc chắn có mục đích.”
Sủng ái trong cung, ai được thì người khác mất phần.
Chử Thanh Oản không ngại Lư Bảo lâm có ý đồ, nàng quan tâm điều nàng ta cầu là gì.
Nếu mâu thuẫn lợi ích của nàng, kết giao với Lư Bảo lâm chỉ là gieo họa sau này.
Trì Xuân gật đầu: “Chủ tử chu đáo, là nô tỳ lo xa rồi.”
Chử Thanh Oản nắm tay nàng, lắc đầu:

“Ngươi và Lộng Thu là ta mang vào cung, ngoài các ngươi, ai có thể thay ta lo nghĩ? Trong cung này không thể lơ là, ngươi nghĩ nhiều một phần, tình cảnh của ta sẽ dễ dàng hơn một phần.”
Trì Xuân cảm động.
Chử Thanh Oản thầm thở dài. Vào cung, nàng dựa nhiều vào Tụng Hạ, Trì Xuân và Lộng Thu khó tránh thất vọng. Lúc này, nàng không thể không để ý cảm xúc kẻ dưới.
Lòng trung thành của Trì Xuân và Lộng Thu không cần bàn cãi. Hai người hầu nàng từ nhỏ, đều được sinh ra và lớn lên trong nhà họ Chử, nếu không, nàng chẳng mang họ vào cung.
Nhưng lòng người khó lường.
Vấn đề có thể dễ dàng giải quyết lúc này, sao phải đợi đến lúc lòng người nguội lạnh mới hối tiếc?
Chung Túy Cung, Tiết Phương Uyển.
Lư Bảo lâm về cung, cung nhân Linh Lung không nhịn được: “Chủ tử, sao phải nói nhiều với nàng ta?”
Chử Mỹ nhân mới vào cung, ngày tháng sau này còn dài, giờ đặt cược, có vội vàng quá không?
Lư Bảo lâm sắc mặt không đổi. Nàng cố chấp, đã quyết thì hiếm khi thay đổi, bình tĩnh đáp Linh Lung:
“Chính vì Chử Mỹ nhân giờ chỉ là địa vị thấp nên ta mới có cơ hội lấy lòng. Dệt hoa trên gấm thì dễ, nhưng đến lúc đó, nàng ta dựa gì mà phải để mắt đến ta?”
Linh Lung cúi đầu ủ rũ.
Lư Bảo lâm hồi cung một lúc, cung nhân mới mang đồ ăn đến. Hộp thức an mở ra, món ăn đều đã nguội lạnh, bốn món mặn một món canh, có thịt cá, nhưng để nguội nên mỡ nổi lên, nhìn vậy chẳng ai muốn ăn.
Linh Lung tức giận: “Đám cẩu nô tài này nhìn đĩa chọn món!”
Dù mắng kẻ làm việc tắc trách, nàng cũng phải đè thấp giọng, sợ bị nghe thấy, ngày sau càng khó khăn.
Lư Bảo lâm bình thản dùng bữa.
Nàng từng khó chịu, nhưng cũng chẳng thay đổi được gì. Không ăn thì phải chịu đói.
Nàng không muốn đói, không muốn ăn cơm nguội. Nàng mới mười tám, đời còn dài, nên mới phải khổ tâm mưu tính.

Sau khi Tô tần thất sủng, đãi ngộ vẫn như cũ, chẳng phải nhờ bám vào Chu Quý phi sao?
Bị khinh, bị mắng tâm cơ, nàng không quan tâm. Sống đã khó, còn để ý hư danh làm gì!
Chung Túy Cung không có chủ vị, khó tránh lạnh lẽo vắng vẻ. Nàng liếc nhìn Vân Quang Lâu bên cạnh.
Vân Quang Lâu là chỗ của Dương Quý tần.
Nàng từng nghĩ Dương Quý tần có thể vào chính điện, nhưng giờ nàng thấy, chỉ dựa vào mang thai mà từ mỹ nhân địa vị thấp nhảy thành phi tần địa vị cao là điều xa xỉ.
Trời tối dần, Lư Bảo lâm không nghỉ sớm, mà đợi tin từ ngự tiền.
Nghe Ngọc Quỳnh Uyển thị tẩm, nàng thở phào. Con đường nàng chọn, hiện tại vẫn chưa sai.
Còn sau này, ai quản được nhiều vậy?

Yến tiệc Trung Thu là cung yến đầu tiên phi tần mới tham gia.
*cung yến: yến tiệc trong cung
Gọi là gia yến, nhưng có hoàng thân quốc thích, là cơ hội hiếm để vài phi tần gặp Hoàng thượng nên mọi người đều chuẩn bị từ sớm.
Chử Thanh Oản cũng vậy. Gần đây được sủng nên việc nàng dặn dò, kẻ dưới không dám chậm trễ.
Hai ngày trước Trung Thu, Thượng Y Cục mang y phục nàng muốn đến.
Tư Nghiên Hằng thưởng cho nàng nhiều gấm vóc, đa phần là màu sáng. Hiểu ý, Chử Thanh Oản chuẩn bị cung trang cũng là màu hoa mai đỏ, tay rộng eo thon, mỗi chiếc khuy cũng là hình hoa mai, làm từ gấm vân ngự ban.
Chử Thanh Oản vuốt áo, không giấu niềm vui, khẽ nói:“Cất kỹ đi, đến ngày Trung Thu lấy ra.”
Lộng Thu cười: “Ngày đó Hoàng thượng chắc chắn thấy chủ tử ngay.”
Bị Chử Thanh Oản nhắc vài lần, nàng không dám nói những lời như kiểu “áp quần phương”, sợ rắc rối. Nhưng nàng thầm nghĩ, với dung mạo tài tình của chủ tử, trong cung cũng đứng đầu.
*Áp quần phương: thường được dùng để miêu tả một người có vẻ đẹp, tài năng hoặc phẩm chất vượt trội, lấn át tất cả những người khác, như một bông hoa nổi bật giữa đám hoa đẹp. Trong ngữ cảnh cung đấu hoặc tiểu thuyết cổ, nó có thể ám chỉ một phi tần hoặc nhân vật nữ chính có sức hút và vị thế áp đảo các đối thủ.

Chỉ là chủ tử và Trì Xuân cẩn thận, không cho nàng nói sự thật.
Lộng Thu chưa từng được dự cung yến, đến gần Chử Thanh Oản nài nỉ: “Chủ tử, nô tỳ chưa được thấy cung yến thế nào. Trung Thu cho nô tỳ theo, được không?”


Chử Thanh Oản biết nàng hiếu động, nên mới giao việc lấy đồ ăn để nàng được ra ngoài.
Nàng khéo ăn nói, vào cung chưa đầy hai tháng đã quen nhiều cung nhân.
Chử Thanh Oản liếc Trì Xuân. Trì Xuân che miệng cười: “Chủ tử dẫn nàng ta đi đi, không thì nàng ta lại lải nhải, nô tỳ cũng đau đầu.”
Chử Thanh Oản chỉ Lộng Thu:
“Trì Xuân đã xin cho ngươi, vậy đến lúc đó theo ta.”
Đến Trung Thu, yến tiệc tổ chức vào buổi tối, nhưng sáng vẫn phải thỉnh an ở Triều Hòa Cung. Nhưng hôm nay hơi khác thường, Chu Quý phi ra đến nơi nhưng không ngồi, nói ngay: “Phi tần mới vào cung chưa lâu, chưa được gặp Thái hậu. Hôm nay Trung Thu, nên dẫn các ngươi đến Từ Ninh Cung thỉnh an.”
Chử Thanh Oản chớp mắt. Từ lúc nàng vào cung vẫn chưa gặp Thái hậu, nàng suýt chút nữa thì quên mất nhân vật này này.
Nhưng qua tin đồn nàng nghe được, Thái hậu không phải kiểu người an phận hưởng niềm vui tuổi già. Sao thời gian này lại yên ắng thế?
Nhắc đến Từ Ninh Cung, nàng nhớ Đỗ Tài nhân cùng nhập cung. Đỗ Tài nhân khỏi vết thương, sau cấm túc thì an phận hơn.
Chử Thanh Oản len lén liếc nhìn Đỗ Tài nhân. Nghe đến “Từ Ninh Cung”, Đỗ Tài nhân ngẩng đầu.
Chử Thanh Oản giật mình. Quả nhiên Đỗ Tài nhân liên quan đến Từ Ninh Cung?
Mọi người đến Từ Ninh Cung, đội ngũ rầm rộ. Lư Bảo lâm không biết từ lúc nào đã đến gần, Chử Thanh Oản nhìn nàng, hơi bất ngờ:
“Đã vào thu rồi, sao Lư Bảo âm còn gầy đi vậy?”
Lư Bảo lâm im lặng, rồi lắc đầu: “Chỉ là đổi mùa, tần thiếp chưa quen thôi.”
Chử Thanh Oản nửa tin nửa người, đảo tầm mắt sàng cung nhân, nàng muốn nói nhưng lại thôi, chợt hiểu ra. Dù ở đâu, tiểu quỷ cũng khó đối phó.
Nàng đoán được vì sao Lư Bảo lâm muốn dựa vào nàng.
Nhưng nàng lại thắc mắc, mình chỉ là phi tần mới, dù che chở được cho Lư Bảo lâm, thì cũng uy h**p được bao nhiêu kẻ dưới chứ?
Chử Thanh Oản dừng lại: “Trời sắp lạnh, Lư Bảo lâm phải giữ sức khỏe.”

Lư Bảo lâm ngạc nhiên nhìn nàng, không dám chắc mình đoán đúng, kìm cảm xúc, khẽ: “Tần thiếp tạ Chử Mỹ nhân quan tâm.”
Từ Ninh Cung.
Chu Quý phi dẫn mọi người vào, dù trong lòng không muốn, mặt vẫn tươi cười:
“Thần thiếp tham kiến Thái hậu. Thái hậu chưa gặp phi tần mới, hôm nay Trung Thu, thần thiếp dẫn họ đến thỉnh an.”
Thái hậu mặt không lộ vui giận, nhàn nhạt bảo nàng đứng dậy. Nàng ngồi xuống, Thái hậu không nói với nàng lời nào, lạnh nhạt để nàng qua một bên.
Chu Quý phi vẫn cảm thấy thoải mái, lười đối phó Thái hậu.
Thái hậu nhìn Hà Tu dung và Đỗ Tài nhân, tức trong lòng nhưng phải nhịn.
Đỗ Tài nhân bị cấm túc, phi tần mới ai đáng thị tẩm đều đã thị tẩm, chỉ Đỗ Tài nhân và Cố Mỹ nhân là bị bỏ qua.
Thái hậu nhìn kỹ Đỗ Tài nhân. Dù không đứng đầu cung về dung mạo, nàng ta vẫn nổi bật, nếu không, Thái hậu đã chẳng đặt cược vào nàng.
Dù sao cũng là người của mình, Thái hậu phải giúp, nhìn Chu Quý phi, giọng không rõ: “Hiện giờ trong cung không có hoàng hậu, ngươi có vị trí cao nhất, lại chấp chưởng cung quyền, nên khuyên hoàng thượng vào hậu cung kéo dài con nối dõi, mưa móc chia đều*, cũng là bổn phận của ngươi.”
*mưa móc chia đều: có nghĩa là không quá cưng chiều một số ít người, cũng không quá lạnh nhạt một số ít người, đối xử bình đẳng với sự vật hoặc người.
Chu Quý phi chửi thầm trong lòng. Nàng nghe ra cả đoạn chỉ có “mưa móc chia đều” là trọng tâm. Nàng nhíu mày, thở dài, khó xử:
“Thái hậu nói phải, nhưng vài người vô dụng, khiến Hoàng thượng chán, thần thiếp cũng không có cách.”
“Phi tần trong cung nhiều, ai làm Hoàng thượng vui là được. Thần thiếp không thể khuyên ngài thông cảm kẻ ngài không thích. Thái hậu, ngài nói xem có phải không?”
Thái hậu không tranh luận, nhíu mày: “Thôi được rồi, không làm tròn trách nhiệm thì nói không làm tròn, tìm nhiều cớ làm gì!”
Chu Quý phi uất nghẹn.
Thái hậu là trưởng bối, dù vô lý hay làm càn làm quấy, cũng đành bất lực.
Chử Thanh Oản thấy hết, ngỡ ngàng. Thái hậu không ưa Chu Quý phi, lại công khai rõ ràng thế sao?


Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Truyện Cuộc Chiến Vinh Sủng - Ốc Lí Đích Tinh Tinh Story Chương 17: Từ Ninh Cung thỉnh an
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...