Con Trai Là Nam Phụ
Chương 73: Không Có Chữ Nếu
Thấy Lục Châu bình tĩnh như vậy, Đường Dĩ Tố cũng dần yên tâm, nghiêm túc nghe anh kể lại mấy chuyện trên thương trường.
Đường Dĩ Tố là diễn viên, chỉ biết diễn xuất, thương trường như chiến trường, với mưu trí của cô, đừng nói là tham gia vào, ngay cả khi nghe Lục Châu kể về biến động cổ phần, tính toán tài chính... cô cũng chỉ hiểu lơ mơ.
Mãi tới đoạn nói về thủy quân trên mạng, gần gũi với đời sống của cô hơn thì mới lờ mờ hiểu được chút đỉnh.
Thật ra tối qua lúc về, Lục Châu đã phát hiện chuyện Đường Táo bị lộ. Đối phương muốn dùng thủy quân bôi nhọ, anh bèn tương kế tựu kế, "gậy ông đập lưng ông".
Sau đó Lục Châu bận rộn đối phó với âm mưu của đám chi thứ, giải quyết xong xuôi mới rảnh tay lo tới chuyện này.
Chỉ trong một ngày mà dư luận trên mạng xoay chiều chóng mặt. Đối với cái loại phồn vinh giả tạo do thủy quân dựng lên này, cách đáp trả tốt nhất chính là đánh trực diện.
Cho nên khi biết có mấy kẻ khả nghi lảng vảng gần trường Thiên Quỳnh, Lục Châu dứt khoát lấy danh nghĩa cá nhân gọi phóng viên chính thống tới, công khai sự thật trước bàn dân thiên hạ...
Dù đã biết kết quả, biết Lục Châu không sao, nhưng nghe lại toàn bộ quá trình, Đường Dĩ Tố vẫn thấy thót tim.
Cái đáng sợ nhất không phải là thủ đoạn, mà là tốc độ phản ứng của mọi người đều nhanh kinh khủng. Một bước nối tiếp một bước, như thể đã tính trước nước đi của đối phương, tình thế thay đổi trong chớp mắt.
Nếu không có Lục Châu, với cái kiểu ngủ một giấc dậy nghe điện thoại Tần Hoa mới biết có biến như Đường Dĩ Tố, chắc bị người ta nuốt chửng không còn mảnh xương.
Vừa nghe Lục Châu phân tích, Đường Dĩ Tố vừa không nhịn được nhìn chằm chằm anh.
Nhìn một hồi, bệnh nghề nghiệp lại tái phát, cô bắt đầu soi kỹ từng chi tiết trên gương mặt và biểu cảm của Lục Châu.
Quả nhiên đàn ông lúc làm việc nghiêm túc là quyến rũ nhất. Ngày thường ở bên nhau, trừ mấy lần đầu gặp mặt ra thì Lục Châu luôn âm thầm kiểm soát nhịp độ. Sau này thân thiết hơn, anh gần như tháo bỏ lớp vỏ bọc bên ngoài.
Đừng nói là kiểm soát chủ động, anh còn bị Đường Dĩ Tố chọc ghẹo không biết bao nhiêu lần.
Giờ nghe anh nói chuyện công việc, cái vẻ nghiêm túc này khác hẳn ngày thường, tạo nên sự tương phản mạnh mẽ.
Lục Châu đang nói, thấy Đường Dĩ Tố nhìn mình không chớp mắt, tốc độ nói của anh cũng chậm lại, cuối cùng gọi khẽ: "Dĩ Tố."
"Hửm?" Đường Dĩ Tố nhìn anh.
"Em đừng nhìn anh kiểu đó..." Lục Châu thì thầm.
"Kiểu nào cơ?" Đường Dĩ Tố liếc thấy tai anh đỏ lựng lên, hiểu ra ngay, vội vàng dời mắt đi chỗ khác.
"Khụ..." Đường Dĩ Tố ho khan một tiếng, chưa kịp nói gì thì bàn tay để bên người bỗng bị nắm lấy.
Tay Lục Châu to hơn tay cô nhiều, nắm lấy tay cô xong, anh bao trọn cả mấy ngón tay cô vào lòng bàn tay mình.
Cảm nhận được hơi ấm từ tay anh, Đường Dĩ Tố khẽ động đậy ngón tay, dùng đầu ngón tay gãi nhẹ vào lòng bàn tay Lục Châu, rồi quay sang nhìn anh.
Y như rằng, vẻ mặt Lục Châu lập tức trở nên mất tự nhiên. Thấy cô nhìn mình, anh vội quay đi chỗ khác, vành tai càng đỏ hơn.
Đường Dĩ Tố lại gãi nhẹ thêm hai cái, mắt long lanh nhìn anh chằm chằm, cảm nhận rõ cơ bắp toàn thân anh bắt đầu căng cứng.
Không biết có phải do hơi ấm từ tay Lục Châu hay không mà Đường Dĩ Tố thấy nhiệt độ trong xe tăng lên vùn vụt. Đúng lúc này, Lý Chí đang lái xe bỗng lên tiếng: "Khụ, cái đó..."
Đường Dĩ Tố giật mình hoàn hồn, đừng nói là chọc ghẹo Lục Châu nữa, ngay cả bàn tay đang bị nắm cô cũng rụt về ngay tắp lự.
Lý Chí hai tay nắm chặt vô lăng, mắt nhìn thẳng, mãi tới khi Lục Châu nhìn mình, anh ta mới nói: "Thiếu gia, cô Liễu Tĩnh gọi tới, chắc là không gọi được cho cậu nên mới gọi vào máy tôi."
"Biết rồi." Lục Châu nói, lấy điện thoại ra.
Điện thoại anh để chế độ im lặng, từ góc độ của Đường Dĩ Tố có thể thấy rõ trên màn hình hiện thông báo cuộc gọi nhỡ.
Đúng lúc này, màn hình thay đổi, lại có một cuộc gọi mới.
Lục Châu và Đường Dĩ Tố nhìn nhau, rồi anh bắt máy ngay trước mặt cô.
Giọng Liễu Tĩnh không lớn, Lục Châu cũng chẳng nói gì nhiều, ngoài mấy từ "ừ" với "được" ra thì không có câu nào dư thừa. Tới lúc cúp máy, Đường Dĩ Tố vẫn chưa biết họ nói cái gì.
Cũng may Lục Châu không giấu giếm, vừa cúp máy xong liền nói với cô: "Liễu Tĩnh muốn gặp anh."
"Muốn gặp anh?" Đường Dĩ Tố ngạc nhiên.
"Em muốn đi cùng không?" Lục Châu hỏi.
"Hả?" Đường Dĩ Tố trố mắt. "Bây giờ luôn á?"
Lục Châu nói: "Hai tiếng nữa."
Đường Dĩ Tố không ngờ vừa nhắc đến Liễu Tĩnh, quay đầu lại sắp phải gặp người thật.
Tuy trong thâm tâm cô cũng muốn giải quyết mớ bòng bong này sớm một chút, nhưng bắt cô đối mặt trực tiếp với Liễu Tĩnh thì cứ thấy kỳ kỳ sao đó.
Hơn nữa hai tiếng nữa là trễ lắm rồi, tối nay cô còn phải nói chuyện với Đường Táo, sợ không sắp xếp được thời gian.
"Thôi em hông đi đâu." Đường Dĩ Tố nói. "Trễ quá rồi, Đường Táo buồn ngủ."
Lục Châu gật đầu.
Đường Dĩ Tố nhìn đồng hồ, giờ chưa tới 7 giờ, còn sớm chán, nhưng Liễu Tĩnh hẹn hai tiếng nữa, tức là 9 giờ.
Lục Châu với Liễu Tĩnh mà nói chuyện thì ít nhất cũng phải tới 10 giờ...
Nếu là người khác thì Đường Dĩ Tố không nghĩ nhiều đâu, nhưng Liễu Tĩnh thân phận đặc biệt, đêm hôm khuya khoắt, trai đơn gái chiếc...
Nghĩ vậy, cô không nhịn được hỏi: "Vậy hai người hẹn gặp ở đâu?"
"Công ty." Lục Châu đáp.
"Công ty?" Đường Dĩ Tố không ngờ hai người lại chọn gặp ở công ty, hơn nữa lúc nãy nghe điện thoại Lục Châu không hề nhắc tới hai chữ "công ty", chứng tỏ địa điểm này là do Liễu Tĩnh chọn.
Hai người này gặp nhau, nếu không phải ở nhà thì cũng ra quán cà phê chứ, sao lại lôi nhau lên công ty làm gì.
Thấy vẻ mặt Đường Dĩ Tố thắc mắc, Lục Châu hỏi: "Em tưởng ở đâu?"
"Em tưởng gặp ở nhà anh..." Đường Dĩ Tố nói.
"Nhà tổ họ Lục hả?"
Đường Dĩ Tố gật đầu.
Lục Châu nói: "Liễu Tĩnh chưa bao giờ tới đó."
"Ủa?" Đường Dĩ Tố càng ngạc nhiên hơn. "Chẳng phải hai nhà là thế giao sao?"
Đường Dĩ Tố tin Lục Châu và Liễu Tĩnh không có gì mờ ám, nhưng đến cả nhà tổ họ Lục mà cô ta cũng chưa từng bước chân vào thì cái danh "thế giao" này nghe có vẻ hơi ảo. Quan hệ nhạt nhẽo vậy mà người ngoài đồn thổi hai người sắp cưới tới nơi.
"Đó là quan hệ từ đời trước ở nước ngoài, về nước rồi ai cũng bận, thỉnh thoảng gặp nhau một lần cũng không hẹn ở nhà." Lục Châu giải thích.
Đường Dĩ Tố nghe xong ngẩn người vài giây, cứ thấy sai sai chỗ nào đó.
Đường Dĩ Tố và Liễu Tĩnh chẳng thân chẳng quen, điểm chung duy nhất là Lục Châu.
Nhìn cách Liễu Tĩnh ra tay với cô, hận không thể dìm cô xuống bùn, ép cô tự sát mới hả dạ, chứng tỏ cô ta cực kỳ để tâm đến mối quan hệ giữa cô và Lục Châu. Nhưng qua lời Lục Châu thì Liễu Tĩnh chỉ như một người bạn bình thường, ngoài cái mác thế giao và thỏa thuận năm xưa ra thì chẳng còn chút tình nghĩa nào dư thừa.
Rốt cuộc đến cửa nhà cũng chưa từng vào, điều này về cơ bản đã gián tiếp chứng minh lời Lục Châu nói là thật.
Mang theo tâm trạng kỳ lạ đó, xe chạy thẳng về nhà Đường Dĩ Tố.
Nhà cô ở khu tập thể cũ trong nội thành, giờ này ai cũng về nhà rồi nên bãi đậu xe kín chỗ, hai chiếc xe của Lục Châu lượn mấy vòng cũng không tìm ra chỗ trống.
Cái khó ló cái khôn, Lục Châu đành để Đường Dĩ Tố xuống trước, Lý Chí và mọi người đậu xe ở chỗ xa hơn một chút chờ, còn anh đưa Đường Dĩ Tố lên lầu.
Đường Dĩ Tố có chìa khóa nên đi trước dẫn đường.
Nhà cô ở tầng 3, phải đi cầu thang bộ, đèn hành lang là loại cảm ứng.
Vừa lên tới lầu 1, Đường Dĩ Tố đã thấy trên lầu có ánh đèn hắt xuống. Lên tới lầu 2 thì phát hiện ánh đèn phát ra từ lầu 3.
Vừa đi cô vừa ngước lên quan sát, qua khúc cua cầu thang, quả nhiên thấy một người đang đứng trước cửa nhà mình, dáng vẻ đó rõ ràng là đang đợi cô.
"Cô là..." Đường Dĩ Tố nhìn người khách không mời mà đến này.
Đó là một người phụ nữ trạc tuổi Đường Dĩ Tố, mặc bộ vest nữ màu trắng, kiểu dáng và chất liệu nhìn qua là biết hàng hiệu cao cấp mới ra lò.
Cô ta buộc tóc cao, trang điểm tinh xảo, khí chất có nét giống Tần Hoa nhưng sắc sảo hơn nhiều.
Nghe tiếng bước chân dưới lầu, người phụ nữ biết có người về nên quay đầu lại, ánh mắt nhàn nhạt nhìn xuống Đường Dĩ Tố.
Nếu là bình thường, Đường Dĩ Tố ăn diện lên cũng chẳng thua kém ai, nhưng hôm nay cô mặc đồ thường, trang điểm qua loa, đối phương lại chuẩn bị kỹ càng nên vừa chạm mặt đã thấy khí thế Đường Dĩ Tố bị lép vế.
Nhưng thua người không thua trận, Đường Dĩ Tố quan sát dung mạo và thần thái cô ta vài giây, trong đầu chợt lóe lên một tia sáng: "Liễu Tĩnh?!"
Vì quá ngạc nhiên nên Đường Dĩ Tố không kiềm chế âm lượng, tiếng cô vang vọng cả hành lang.
Lục Châu vừa bước lên tới lầu 2, nghe vậy khựng lại, xoay người đi xuống lầu 1, nói nhỏ với Tần Hoa đang dắt Đường Táo: "Phiền chị đưa Đường Táo đi dạo một chút, lát nữa hãy lên nha."
Tần Hoa và Đường Táo ngơ ngác nhìn Lục Châu. Hai người chưa vô hành lang nên không nghe thấy tiếng Đường Dĩ Tố, nhưng Lục Châu sẽ không vô cớ bắt họ đi chỗ khác. Tần Hoa làm người đại diện bao năm, nhìn mắt là biết chuyện, không hỏi nhiều, gật đầu rồi ngồi xuống nói chuyện với Đường Táo.
Lục Châu nhìn hai người rời đi xong mới quay người đi lên lầu.
Sau khi Đường Dĩ Tố xuất hiện, dưới lầu còn có tiếng bước chân, Liễu Tĩnh không phải không nghe thấy. Nhưng tiếng bước chân đó nhanh chóng dừng lại rồi im bặt, cô ta đoán chắc là người ở tầng dưới nên yên tâm, nói với Đường Dĩ Tố: "Là tôi."
Thấy Đường Dĩ Tố đứng chôn chân tại chỗ nhìn mình, Liễu Tĩnh nhếch môi: "Không mời tôi vô nhà ngồi chút sao?"
Đường Dĩ Tố bước tới trước mặt cô ta, cảnh giác hỏi: "Xin hỏi, cô tìm tôi có việc gì không?"
Liễu Tĩnh thấy cô không có ý định mở cửa, bèn dựa người vào tường, hơi hất cằm nhìn Đường Dĩ Tố: "Cô đã gọi được tên tôi thì chắc cũng biết quan hệ giữa tôi và Lục Châu. Mục đích tôi tới đây, chắc cô cũng đoán được.
Người quang minh chính đại không nói chuyện vòng vo, chỉ cần cô rời xa Lục Châu, chuyện này tôi sẽ giải quyết giúp cô, sau này cũng không làm khó dễ cô nữa."
Đường Dĩ Tố nhìn Liễu Tĩnh với ánh mắt kỳ quái. Thấy vẻ cao ngạo của cô ta không giống diễn, Đường Dĩ Tố hiểu ra ngay, chắc Liễu Tĩnh chưa nhận được tin, không biết Lục Châu vừa mới công khai quan hệ với cô ở cổng trường mầm non.
Đúng lúc này, tiếng bước chân lại vang lên từ dưới lầu. Khác với tiếng bước chân hỗn loạn lúc nãy, lần này chỉ có tiếng bước chân của một người, Đường Dĩ Tố nghe là biết ngay Lục Châu.
Vậy là... xem ra Liễu Tĩnh vẫn chưa biết chuyện Lục Châu đang đưa cô về nhà?
Chuyện hôm nay diễn biến quá nhanh, ngay cả Đường Dĩ Tố là người trong cuộc nắm rõ đầu đuôi còn phản ứng không kịp. Từ trường về tới đây mới hơn nửa tiếng, chi thứ nhà họ Lục bị Lục Châu đánh cho tan tác, ốc còn không mang nổi mình ốc, chắc chẳng ai rảnh mà báo tin cho Liễu Tĩnh.
Hèn chi lúc nãy Liễu Tĩnh hẹn Lục Châu hai tiếng nữa mới gặp, hóa ra là định tới đây dằn mặt cô trước rồi mới đi gặp anh.
Nghĩ tới đây, nhìn cái vẻ tự tin thái quá của Liễu Tĩnh, Đường Dĩ Tố thấy tình huống này thật nực cười.
Nhớ lại những chuyện trước đây, Đường Dĩ Tố nói thẳng: "Tôi với Lục Châu quen nhau là chuyện của hai người bọn tôi. Cô muốn có anh ấy thì tự đi mà tranh thủ, đi mà nói chuyện với Lục Châu ấy. Thời đại nào rồi mà còn tới làm khó dễ tôi, cô không thấy mắc cười hả?"
"Mắc cười? Tôi chỉ quan tâm tới hiệu quả thôi." Liễu Tĩnh cười khẩy. "Tôi biết cô là diễn viên, hay đóng phim truyền hình, nhưng đời không như phim đâu. Cô với Lục Châu chênh lệch quá lớn, chưa kể cô là phụ nữ cha mẹ mất sớm, lại còn sinh con rồi. Đứng trước sự nghiệp và tình yêu, sự nghiệp đáng tin hơn đàn ông nhiều.
Hơn nữa chuyện bệnh di truyền của Lục Châu ai cũng biết, hào môn thế gia không đơn giản như cô tưởng đâu. Không có con cái chống lưng, dù cô có cưới được anh ta thì sao, sớm muộn gì cũng bị đá ra khỏi cửa thôi.
Tôi mà là cô, tôi sẽ chọn buông tay. Hai bên hợp tác vui vẻ, sau này làm bạn bè gặp mặt cũng đỡ ngại. Với điều kiện của cô, không với tới Lục Châu thì kiếm người khá giả chút cũng đâu có khó."
Đường Dĩ Tố nghe tới đây là hiểu, hóa ra đây mới là mục đích thực sự của Liễu Tĩnh.
Nào là xúi giục Hàn Thu Nhã vu khống cô là tiểu tam, nào là tung tin về thân phận Đường Táo để vùi dập sự nghiệp cô, tất cả không phải để hả giận mà là để lót đường cho cuộc gặp mặt này.
Từng trải qua vụ Tống Thần Hạo, ai có chút tham vọng cũng sẽ coi trọng sự nghiệp của mình.
Liễu Tĩnh ra tay hai lần liên tiếp ngay lúc sự nghiệp Đường Dĩ Tố đang lên, lần nào cũng là đòn chí mạng, mà bản thân thì giấu mặt kỹ lưỡng.
Nếu hôm nay Liễu Tĩnh không tự vác xác tới, chắc Đường Dĩ Tố còn lâu mới sờ được tới cái bóng của cô ta.
Khoảng cách quá lớn giữa hai người, nếu không nhờ Lục Châu tỏ tình trước, cảm giác thất bại này rất có thể sẽ khiến Đường Dĩ Tố chọn cách khuất phục, đúng như ý Liễu Tĩnh muốn.
Qua hành động của Liễu Tĩnh cũng thấy được, cô ta thực sự không coi Đường Dĩ Tố ra gì.
Có lẽ trong mắt cô ta, việc đứng đây nói chuyện trực tiếp thế này đã là một sự ban ơn rồi.
"Đề nghị của cô nghe cũng được đó."
Đúng lúc này, giọng Lục Châu vang lên từ phía sau.
Hai người đang chìm trong suy nghĩ riêng cùng quay đầu lại. Đường Dĩ Tố thì bình thường vì biết anh lên rồi, còn Liễu Tĩnh thì hoàn toàn bất ngờ. Cô ta không ngờ Lục Châu lại xuất hiện ở đây, khi nhìn rõ người tới là anh, Liễu Tĩnh lùi lại một bước, suýt đứng không vững: "Anh Lục... Lục Châu?"
Lục Châu bước tới bên cạnh Đường Dĩ Tố.
Hành lang khu tập thể cũ vốn chật hẹp, hai người đứng thì vừa, thêm Lục Châu nữa thành ra chật chội. Lục Châu nhìn Đường Dĩ Tố, thuận thế nắm lấy tay cô.
Liễu Tĩnh không tin vào mắt mình: "Sao anh lại ở đây? Không phải lúc nãy anh còn đang..."
"Anh ở trên xe đưa cô ấy về." Lục Châu nói.
Liễu Tĩnh lắp bắp: "Anh... nghe hết rồi hả?"
Lục Châu không trả lời, nhưng thái độ đó là ngầm thừa nhận.
Mặt Liễu Tĩnh xám ngoét. Cô ta hẹn giờ gặp Lục Châu là đã tính toán kỹ để tranh thủ lúc anh không có mặt mà ép Đường Dĩ Tố. Ai dè đâu, không những không ép được Đường Dĩ Tố cam kết gì, mà toàn bộ câu chuyện lại lọt hết vào tai chính chủ Lục Châu.
Liễu Tĩnh làm việc thiên về hiệu quả, cô ta biết mình ở kèo trên so với Đường Dĩ Tố nên nói chuyện chẳng cần vòng vo, đi thẳng vào vấn đề. Không chỉ khuyên Đường Dĩ Tố rời xa Lục Châu mà còn lôi cả chuyện bệnh di truyền ra nói, thử hỏi Lục Châu nghe xong khó chịu tới mức nào.
Nhưng chuyện đã rồi, hối hận cũng vô ích.
Liễu Tĩnh nghiến răng, cố gắng kiểm soát cảm xúc trên mặt.
Dù sao cũng là con nhà thế gia, tuy không thể hoàn toàn giấu nhẹm cảm xúc nhưng cũng biết cách che đậy đôi chút. Liễu Tĩnh nhìn Lục Châu nói: "Lục Châu, em xin lỗi anh. Là em tự ý lén lút tới tìm Dĩ Tố..."
Nói xong, cô ta quay sang cúi rạp người trước Đường Dĩ Tố: "Dĩ Tố, xin lỗi cô, vừa rồi là tôi không đúng. Nếu có mạo phạm, tôi thành thật xin lỗi cô."
Cô tự thấy mình không thể phản ứng nhanh như Liễu Tĩnh, càng không thể diễn sâu như cô ta. Giây trước còn nhìn người bằng nửa con mắt, giây sau đã chân thành tạ lỗi.
Phải công nhận kỹ năng diễn xuất của Liễu Tĩnh là hạng nhất. Thái độ xin lỗi chân thành, vẻ mặt hối lỗi pha chút bối rối, tủi thân, lại thêm ánh mắt nhìn Lục Châu đầy tình ý và yếu đuối đáng thương.
Tuy cô ta không đẹp bằng Đường Dĩ Tố nhưng thần thái lại cực kỳ động lòng người. Đường Dĩ Tố nhìn mà cũng bất giác liếc sang Lục Châu.
Gặp phải đàn ông bình thường, dù có giận Liễu Tĩnh tới đâu, thấy cô ta xuống nước kiểu này thì cơn giận cũng bay biến quá nửa.
Dù sao cũng là xuất phát từ tình yêu dành cho mình, ai mà hư vinh một chút thì giờ phút này không những hết giận mà còn cảm động trước tấm chân tình của Liễu Tĩnh nữa là đằng khác.
Tiếc thay, Lục Châu hình như chai sạn với mấy kịch bản kiểu này rồi hay sao mà hoàn toàn không dao động.
Ban đầu mặt anh thế nào thì giờ vẫn y chang vậy. Dưới cái nhìn lạnh lùng của anh, nụ cười gượng gạo trên mặt Liễu Tĩnh dần cứng lại.
Cuối cùng, Liễu Tĩnh đành nói: "Tiểu Ngô còn đang đợi em ở ngoài, em đi trước đây. Lục Châu, tối nay gặp ở công ty rồi nói sau nhé."
Nói xong, Liễu Tĩnh chỉnh lại túi xách, nhấc chân định đi.
"Liễu Tĩnh." Lục Châu gọi giật lại.
Liễu Tĩnh vừa quay lưng chuẩn bị xuống lầu liền xoay người lại, ánh mắt đầy mong chờ nhìn Lục Châu.
"Anh muốn kết hôn với Dĩ Tố." Lục Châu tuyên bố.
Liễu Tĩnh nhìn anh, thấy anh không giống đang nói đùa, tia hy vọng trong mắt cô ta vụt tắt.
Cô ta mấp máy môi định nói gì đó, nhưng sự xuất hiện của Lục Châu quá đột ngột, Liễu Tĩnh trở tay không kịp, nhất thời không biết nên nói gì, không nên nói gì.
Lục Châu nhìn sắc mặt biến ảo của cô ta, bồi thêm: "Lý thúc cũng rất thích cô ấy. Chỉ cần Dĩ Tố gật đầu, cô ấy chính là nữ chủ nhân của Lục gia."
Sáu chữ cuối cùng như kích động dây thần kinh của Liễu Tĩnh, mặt cô ta biến sắc: "Lục Châu, anh với cô ta..."
"Chuyện của anh và cô ấy, tự anh quyết định." Lục Châu nhìn thẳng vào Liễu Tĩnh.
Liễu Tĩnh không nhịn được nữa: "Cô ta chưa chồng mà chửa, con trai đi học mẫu giáo rồi. Loại phụ nữ như vậy mà anh cũng cưới về được sao? Cho dù không nghĩ cho Lục gia thì anh cũng phải nghĩ cho mặt mũi mình chứ? Người ngoài sẽ nghĩ gì về anh? Anh có biết ngay cả loại người như Tống Thần Hạo còn không thèm cưới cô ta, anh đường đường là người cầm quyền Lục gia, đám chi thứ như hổ rình mồi kia sao chịu để yên?!"
"Bọn họ đồng ý cả rồi." Lục Châu đáp.
Trái ngược với cảm xúc kích động của Liễu Tĩnh, Lục Châu lạnh lùng đến đáng sợ.
Vẻ phẫn nộ trên mặt Liễu Tĩnh cứng lại.
Dù sao cũng là một trong những đạo diễn của vở kịch hôm nay, phản ứng của cô ta cực nhanh, hiểu ra vấn đề ngay lập tức: "Lục Liên bọn họ..."
Cô ta nói được nửa chừng thì nghẹn lại vì quá sốc, ngừng một chút mới lẩm bẩm: "Em biết bọn họ không phải đối thủ của anh, nhưng em tưởng... ít nhất cũng cầm chân anh được hai ngày..."
Lục Châu vạch trần: "Hai ngày. Ngày đầu tiên em ép Dĩ Tố rời bỏ anh. Ngày thứ hai em hợp tác với anh đánh bại Lục Liên, khiến anh cảm kích em. Cộng thêm việc Dĩ Tố bỏ đi, em sẽ thuận lý thành chương ở bên cạnh anh, cùng anh vượt qua khó khăn. Chỉ cần anh không phải gỗ đá, dù sao cưới ai cũng vậy, chắc chắn sẽ chọn ở bên em."
Kế hoạch bị bóc trần, lại còn bị nói toạc ra ngay trước mặt tình địch Đường Dĩ Tố, mặt Liễu Tĩnh xanh mét.
Mới lúc nãy còn lên mặt dạy đời Đường Dĩ Tố, giây sau đã bị Lục Châu cùng Đường Dĩ Tố vạch trần tất cả, mặt mũi cô ta mất sạch.
Liễu Tĩnh kiêu ngạo biết bao, từ nhỏ tới lớn đây là lần đầu tiên chịu nhục nhã thế này. Mà cay đắng hơn là tất cả những điều này lại do chính Lục Châu mang lại!
Điều này còn đau đớn và phẫn nộ hơn cả sự phản kích của Đường Dĩ Tố. Đòn chí mạng từ người mình thầm thương trộm nhớ khiến Liễu Tĩnh suýt mất lý trí.
Cô ta cố kìm nén cảm xúc nhưng không thể bình tĩnh nổi, gào lên với Lục Châu: "Chẳng lẽ không phải sao? Lục Châu, chúng ta lớn lên cùng nhau, em thích anh bao nhiêu năm nay, anh không phải không biết.
Em từng hỏi anh có người trong lòng chưa, nếu có em sẽ rút lui chúc phúc cho anh. Nhưng anh bảo anh không có, anh còn nói rất có thể cả đời này anh sẽ không rung động trước ai!
Kết quả bây giờ thì sao? Bây giờ anh đòi cưới cô ta..."
Lục Châu đáp: "Cô ấy chính là người khiến anh rung động."
"Em không tin! Anh quen cô ta bao lâu? Nửa năm? Một năm?" Liễu Tĩnh hét lên. "Anh không phải người như vậy... Anh kén chọn lắm mà, anh có thích ai đâu... Cô ta không xứng với anh, cô ta có gì đáng để anh rung động, có gì đáng để anh phá bỏ nguyên tắc vì cô ta, có gì đáng để anh cưới cô ta chứ!"
Liễu Tĩnh nói tiếp: "Anh chỉ bị ảo giác đánh lừa thôi. Đợi qua đợt này, anh bình tĩnh lại sẽ thấy lựa chọn hiện tại là sai lầm. Em hợp tác với Lục Liên đối phó anh là em sai, nhưng em chưa bao giờ hại anh cả..."
Nói đến đây, hốc mắt Liễu Tĩnh đỏ hoe, nhìn Lục Châu đầy uất ức: "Lục Châu, em từng nghĩ tới việc sinh con cho anh."
Nói xong, Liễu Tĩnh liếc nhìn Đường Dĩ Tố.
Đường Dĩ Tố đang hóng chuyện, nghe nhắc tới con cái thì sững sờ, quay sang nhìn Lục Châu.
Lục Châu nhìn bộ dạng này của Liễu Tĩnh, khẽ nhíu mày, chậm rãi nói: "Liễu Tĩnh, đúng là chúng ta lớn lên cùng nhau, nhưng chưa bao giờ có chút mờ ám nào. Mấy năm nay thậm chí chúng ta còn ít liên lạc. Em sống ở nước ngoài lâu như vậy, người em thích không phải là anh đâu, em chỉ là không chấp nhận được sự thật anh ở bên người khác mà thôi."
Liễu Tĩnh nghe vậy vội vã phân bua: "Nếu em không thích anh, sao em phải tiếp quản chuyện nhà họ Liễu? Nếu em không thích anh, mấy năm nay sao em phải cắm đầu trong phòng thí nghiệm nghiên cứu bệnh di truyền? Nếu em không thích anh... hồi đó em đã không làm thụ tinh ống nghiệm...
Nhắc lại chuyện cũ, Liễu Tĩnh rốt cuộc không kìm được nữa, nước mắt trào ra, đôi mắt đỏ hoe nhìn Lục Châu.
Nhưng Lục Châu cuối cùng chỉ đáp lại cô ta bốn chữ: "Không có chữ nếu."
Từng câu trả lời của anh đều quá tàn nhẫn, hoàn toàn không chừa cho Liễu Tĩnh chút đường lui nào. Bị từ chối phũ phàng ngay trước mặt Đường Dĩ Tố, Liễu Tĩnh vừa hận vừa tủi, cuối cùng quay người bước nhanh rời đi.
Đường Dĩ Tố nghe tiếng bước chân hỗn loạn của Liễu Tĩnh trong hành lang, mãi cho đến khi tiếng bước chân xa dần rồi biến mất, cô mới hoàn hồn.
Cuộc đối thoại vừa rồi lượng thông tin quá lớn, Đường Dĩ Tố nhìn Lục Châu, nhất thời không biết nói gì, đành bảo: "Vậy... anh vô nhà ngồi chút không?"
Nói ra những lời đó với Liễu Tĩnh, trong lòng Lục Châu rõ ràng cũng không dễ chịu gì. Anh nhìn Đường Dĩ Tố, gật đầu.
Đường Dĩ Tố mở cửa mời Lục Châu vào ngồi sofa. Thấy anh nhìn mình muốn nói lại thôi, cô cướp lời trước: "Em tin giữa anh và Liễu Tĩnh không có chuyện gì đâu."
Lục Châu ngồi trên sofa, ngước lên nhìn cô. Ánh đèn hắt vào đôi mắt anh lấp lánh.
Đường Dĩ Tố cười nói: "Em tuy chưa yêu đương bao giờ nhưng cũng đâu có ngốc. Quen anh lâu vậy rồi mà chưa bao giờ thấy mặt mũi Liễu Tĩnh đâu, tới lúc tụi mình tiến triển tới bước này cổ mới xuất hiện. Đã vậy trước khi lộ diện còn lén lút giở trò sau lưng, nhìn là biết không phải bạn gái chính thức rồi. Danh không chính ngôn không thuận nên mới phải tới khuyên em rút lui trước chứ gì."
Còn về chuyện con cái...
Lục Châu từng nói sau khi trưởng thành anh làm thụ tinh ống nghiệm đều thất bại. Ý của Liễu Tĩnh vừa rồi chắc là cô ta cũng từng thử sinh con cho Lục Châu nhưng không thành?
Chuyện này tuy nghe hơi lấn cấn nhưng xét về tình cảm thì cũng tha thứ được. Dù sao Lục Châu cũng chưa từng thân mật với cô ta, con cái cũng không thành, Đường Dĩ Tố dĩ nhiên sẽ không so đo chuyện quá khứ xa lắc xa lơ.
Lục Châu thấy Đường Dĩ Tố không để bụng mấy chuyện đó thì yên tâm hơn hẳn.
Đường Dĩ Tố hỏi: "Tần Hoa tỷ với Đường Táo đâu rồi? Hồi nãy hai người đó đi theo sau anh mà?"
"Anh nói chị Tần lát nữa hẵng lên." Lục Châu đáp.
Có Liễu Tĩnh ở đây, đúng là không nên để Đường Táo nghe thấy cuộc đối thoại của người lớn. Đường Dĩ Tố gật đầu, lấy điện thoại gọi cho Tần Hoa.
Tần Hoa đang dắt Đường Táo đi dạo trong khu chung cư.
Khu nhà Đường Dĩ Tố tuy cũ nhưng quy hoạch đàng hoàng, có phân luồng người và xe, có cả cửa hàng tiện lợi và khu tập thể dục.
Giờ này chưa quá khuya, khu vực tập thể dục đèn đuốc sáng trưng, mấy đứa nhỏ đang chơi đùa.
Đường Táo ngày nào cũng đi xe bus trường với đám nhóc trong khu nên quen mặt hết. Thấy nó tới, đám bạn í ới gọi.
Tần Hoa không biết khi nào mới được lên nhà, bèn cho Đường Táo chơi với bạn một chút để giết thời gian.
Đừng nhìn mấy đứa nhóc tì chút xíu vậy chứ chơi lên là sung lắm.
Đường Táo tính trầm hơn, không chơi điên cuồng như mấy đứa khác, nhưng chơi đá banh thì cũng phải chạy tới chạy lui.
Thấy phụ huynh bên cạnh lấy sữa ra cho con uống, Tần Hoa nhìn Đường Táo đang chơi mới sực nhớ ra: Chết rồi, trễ vầy rồi mà nhóc Táo còn chưa ăn cơm.
Bên Lục Châu với Đường Dĩ Tố rõ ràng có chuyện, giờ dù có xong rồi thì gọi đồ ăn cũng tốn thời gian. Người lớn nhịn chút không sao chứ con nít thì không được.
"Tiểu Táo, Tiểu Táo ơi." Nghĩ vậy, Tần Hoa gọi với theo.
Tiếng cười đùa la hét của đám nhỏ át hết tiếng Tần Hoa. Đường Táo ở xa quá nên không nghe thấy.
Phụ huynh bên cạnh thấy vậy bảo Tần Hoa: "Tụi nó đang chơi hăng lắm, cô phải lại đó lôi nó ra mới được."
Tần Hoa nghĩ ngợi rồi nói: "Tôi chạy đi mua chút đồ ăn cho bé, chị coi giùm tôi mấy phút được không?"
"Được chứ, đây là khu vui chơi trẻ em mà, cô cứ yên tâm đi mua đi." Chị phụ huynh xua tay.
Trong khu này không có xe cộ, cũng không có đường nguy hiểm, tụi nhỏ chơi ở đây suốt, lại có nhiều người lớn canh chừng, ngoài chuyện chạy nhảy té ngã ra thì cơ bản là an toàn.
Tần Hoa gật đầu, quay người đi vào cửa hàng tiện lợi.
Đường Táo đang chơi đá banh, thấy Tần Hoa đi vào cửa hàng thì dừng lại.
Bạn nhỏ bên cạnh giục: "Đường Táo, Đường Táo, qua đây đỡ bóng nè!"
Đường Táo nhìn Tần Hoa, rồi nhìn về phía nhà mình, nói với bạn: "Mình không chơi nữa, mấy bạn chơi tiếp đi, mình lụm banh cho."
Lụm banh là việc tốn sức mà chẳng ai ham, giờ Đường Táo xung phong làm thì quá tốt rồi.
Đám nhỏ lại cười đùa tí tởn chơi tiếp. Đường Táo ngồi một bên, hễ banh văng ra xa thì cậu bé chạy đi lụm rồi lại ngồi xuống.
"Bốp" một tiếng, một quả bóng bị đá lệch hướng, bay vèo ra ngoài xa.
Đường Táo chán nản đứng dậy, lững thững đi theo hướng quả bóng bay.
Một bóng người từ xa bước nhanh tới. Cô nàng mặc bộ vest trắng, tiếng giày cao gót nện xuống đường lộp cộp. Khi Đường Táo nhìn rõ người đó thì trái banh cũng bay tới trước mặt cô ta, nảy lên người cô ta một cái rồi rớt xuống đất.
Con Trai Là Nam Phụ
Đánh giá:
Truyện Con Trai Là Nam Phụ
Story
Chương 73: Không Có Chữ Nếu
10.0/10 từ 14 lượt.
Truyện Con Trai Là Nam Phụ
Story
Chương 73: Không Có Chữ Nếu
