Con Trai Là Nam Phụ

Chương 72: Sự Theo Đuổi Cả Đời


Sắc mặt Đường Dĩ Tố cũng dần trở nên nghiêm trọng.


Tuy mũi dùi dư luận rốt cuộc cũng chĩa sang hướng khác, không còn nhắm vào cô và Đường Táo nữa, nhưng nó lại hướng về phía Lục Châu một cách khó hiểu. Đây không phải là điều Đường Dĩ Tố muốn thấy.


Đường Dĩ Tố nói: "Sao em thấy từ lúc cái tên Lục Châu xuất hiện, đám thủy quân trên mạng như thay máu vậy? Ban đầu bọn họ tính lôi em với Đường Táo xuống nước, giờ lại quay sang cắn Lục Châu?"


Mấy lời công kích Đường Dĩ Tố, mọi người nghe nhiều xem nhiều cũng dần thấy chán. Bởi vậy khi vừa xuất hiện mấy cái tin bát quái hào môn ân oán của Lục Châu, những người qua đường thích hóng hớt lập tức bị thu hút.


Thủy quân và công chúng đồng loạt đổi hướng, làm cho đám fan và thủy quân đang bênh vực Đường Dĩ Tố cũng chưng hửng vì mất mục tiêu phản kích. Chỉ trong chốc lát, Lục Châu trở thành cái bia đỡ đạn cho mọi người chỉ trích.


Nếu coi internet là một chiến trường thì giống như phe công thành đột ngột đổi hướng, đánh thẳng vào sào huyệt của quân địch. Không chỉ làm Đường Dĩ Tố trở tay không kịp, mà Lục Châu đang không chút phòng bị cũng bị lôi ra ánh sáng, trở thành đối tượng mua vui cho thiên hạ.


Tần Hoa dù sao cũng là người đại diện lão làng, phản ứng nhanh nhạy, phát hiện ra vấn đề ngay tức khắc: "Không đúng, mục tiêu của đám người này vốn dĩ không phải là cô, ngay từ đầu đã nhắm vô Lục Châu rồi!"


Đường Dĩ Tố ngước lên nhìn Tần Hoa.


"Cũng chưa đúng, phải nói là một mũi tên trúng hai con nhạn." Tần Hoa bỏ điện thoại xuống, sắc mặt nghiêm trọng. "Lợi dụng cô để dẫn dụ Lục Châu, phơi bày quan hệ của cô, Đường Táo và Lục Châu trước công chúng. Dù là đối với ai trong ba người thì đây cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.


Khả năng thao túng của đội thủy quân này rất mạnh. Lợi dụng cô để khơi mào chủ đề, lợi dụng sự bảo vệ của Lục Châu dành cho cô để hâm nóng dư luận, sau đó dùng hai ngọn đuốc này nướng chín Lục Châu. Kẻ địch muốn đối phó là Lục Châu, đồng thời triệt hạ luôn cả cô, người được Lục Châu bảo vệ."


Đường Dĩ Tố nghe tới đây thì ngớ người: "Chẳng lẽ là do đối thủ cạnh tranh của Lục Châu làm?"


Tần Hoa nhíu mày, đang định trả lời thì điện thoại bỗng ting một tiếng, thông báo tin nóng hiện lên ngay vị trí dễ thấy nhất. Dòng chữ in đậm không phải là về Đường Dĩ Tố sáng nay, cũng không phải mấy chuyện thâm cung bí sử nhà họ Lục, mà là một tin tức hoàn toàn mới.


[Lục gia phủ nhận tin đồn, tuyên bố Đường Dĩ Tố không xứng với Lục Châu.]


Tần Hoa vừa thấy, tranh thủ lúc Đường Dĩ Tố chưa để ý, lén mở khóa bấm vô coi nội dung.


Hóa ra do tin đồn trên mạng ầm ĩ quá nên phóng viên đã gọi điện cho Lục gia để hỏi về chuyện của Lục Châu và Đường Dĩ Tố, kết quả bị Lục gia phủ nhận thẳng thừng.


Không chỉ phủ nhận tin đồn tình cảm, họ còn phủ nhận luôn cả con người Đường Dĩ Tố, nói loại phụ nữ như cô không có cửa xứng với Lục Châu. Đồng thời họ cũng bác bỏ tin đồn về bệnh di truyền, tuyên bố Lục Châu sớm muộn gì cũng sẽ tìm được người con gái mình yêu để kết hôn và sinh con đẻ cái.


Tần Hoa vừa xem tin này liền cảm thấy không ổn.


Mấy trang tin chính thống kiểu này khác xa với mấy tờ báo lá cải, chắc chắn họ phải gọi điện xác minh đàng hoàng mới dám đăng bài như vậy.


Về chuyện giữa Đường Dĩ Tố và Lục Châu, Tần Hoa thực sự biết rất ít. 


Theo quan điểm của người ngoài thì hai người đúng là đũa mốc chòi mâm son, không môn đăng hộ đối. Nhưng Lục Châu từng vì Đường Dĩ Tố mà suýt mất mạng, cái gan đó đâu phải người thường nào cũng có.


Trong lúc Tần Hoa còn đang phân vân thì ngẩng lên thấy điện thoại Đường Dĩ Tố cũng sáng đèn thông báo. Điều làm Tần Hoa ngạc nhiên là Đường Dĩ Tố đọc xong, sắc mặt vẫn bình thản như không.


"Dĩ Tố?" Tần Hoa gọi.


Đường Dĩ Tố nhìn Tần Hoa, thấy tin tức trên điện thoại chị y chang mình, biết chị đang lo lắng. Cô cười nhẹ, lắc đầu kiên định: "Tin giả đó."


"Giả hả?" Tần Hoa không ngờ lại nhận được câu trả lời này.


"Em từng tới nhà họ Lục rồi. Ba mẹ Lục Châu mất sớm, chỉ còn Lý thúc chăm sóc anh ấy từ nhỏ. Lý thúc từng gặp em, ông ấy đối xử với em tốt lắm..." Đường Dĩ Tố nói.


Thật ra cô nói vậy là còn vô cùng khiêm tốn. Lý thúc nhiệt tình tới mức coi cô như con dâu trong nhà, Đường Dĩ Tố vừa tới là ông ấy hận không thể quyền quản gia cho cô, làm cô ngại ngùng không dám đến nữa.



Lý thúc là bậc trưởng bối mà Lục Châu kính trọng nhất, Đường Dĩ Tố tin rằng chú không đời nào nói với phóng viên mấy lời trong bài báo đó.


"Mấy trang tin lớn cỡ này không thể nào đăng tin vịt được đâu. Kể cả không bàn tới chuyện sĩ diện, chỉ riêng việc đắc tội với Lục gia thôi cũng đủ..." Tần Hoa đang nói bỗng im bặt, ngay cả Đường Dĩ Tố cũng nghiêm mặt lại.


Với hào môn thế gia như Lục gia, những tin đồn bát quái ngẫu nhiên trên diễn đàn thì không nói, nhưng cuộc thảo luận quy mô lớn, đào bới đời tư như hôm nay thì gần như là chuyện không thể xảy ra.


Chưa nói tới chuyện Lục gia sẽ làm gì, chỉ cần nghe danh Lục gia thôi là người ta đã phải nể ba phần rồi, ai dám đắc tội để sau này khó nhìn mặt nhau.


Vậy mà bây giờ, không chỉ Lục Châu bị tập kích dữ dội, mà ngay cả phản hồi từ "Lục gia" cũng lù lù xuất hiện.


Ai dám tự xưng là người nhà họ Lục, đại diện cho Lục gia lên tiếng?


Nhà họ Lục đâu chỉ có mỗi mình Lục Châu. Cái gia tộc truyền thừa mấy trăm năm này con cháu đông như quân Nguyên, nếu không phải người nhà Lục Châu thì chỉ có thể là bà con thân thích trong dòng tộc!


Nếu là nội đấu gia tộc thì mọi chuyện đều hợp lý rồi.


Nghĩ thông suốt điểm này, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đầu Đường Dĩ Tố lại là gương mặt của Đường Táo.


"Em đi rước Đường Táo!" Đường Dĩ Tố thậm chí không kịp suy nghĩ tại sao mình lại nghĩ tới Đường Táo, vội vàng nói với Tần Hoa rồi lao vô phòng thay đồ chuẩn bị đi ngay.


Tần Hoa ngớ người mất vài giây mới phản ứng lại.


Sở dĩ hai người yên tâm để Đường Táo đi học là vì nghĩ chuyện của Đường Dĩ Tố sắp giải quyết xong, sẽ không ảnh hưởng tới thằng bé. Hơn nữa trường Thiên Quỳnh có vốn đầu tư của Lục gia, chắc chắn sẽ bảo vệ Đường Táo an toàn.


Nhưng nếu là Lục gia nội đấu thì mọi kết luận trước đó đều bị lật đổ. Đường Táo đang ở trường không có phụ huynh bên cạnh, liệu có gặp nguy hiểm không?


Đối với dân thường như họ, Lục gia giống như một con quái vật khổng lồ, ngẩng đầu không thấy đỉnh, căn bản không thể biết người Lục gia nếu muốn nội đấu sẽ dùng thủ đoạn gì.


Chuyện liên quan tới con cái thì không thể đánh cược được. Đường Dĩ Tố là mẹ, bản năng mách bảo cô phải cảnh giác, não bộ thậm chí chưa kịp phản ứng thì cơ thể đã hành động trước một bước.


Từ nhà Đường Dĩ Tố đi ra, tuy không có phóng viên canh cửa nhưng càng tới gần trường mầm non Thiên Quỳnh thì người cầm máy quay càng đông.


Đường Dĩ Tố và Tần Hoa lăn lộn trong giới giải trí nên cực kỳ nhạy cảm với ống kính, đã cố gắng cẩn thận hết mức nhưng không ngờ vẫn bị người ta nhận ra.


Chỉ nghe ai đó la lớn "Đường Dĩ Tố kìa", ngay lập tức bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về phía họ.


Không chỉ mấy tay săn ảnh khả nghi, mà cả những người đi đường không biết chuyện nghe thấy tên cô cũng tò mò ngoái nhìn, vì cái tên Đường Dĩ Tố vẫn đang treo lủng lẳng trên hot search.


Trong chốc lát, Đường Dĩ Tố và Tần Hoa trở thành tâm điểm chú ý.


Cuối cùng vẫn là Tần Hoa phản ứng lẹ hơn, kéo Đường Dĩ Tố chạy thục mạng về phía cổng trường.


"Đường Dĩ Tố, khoan đã!"


"Đường Dĩ Tố, cô với Lục Châu có quan hệ gì?"


"Cô với Lục Châu đang yêu nhau hả?"


"Hai người quen nhau sao vậy?"


"Lục gia phủ nhận tin đồn của cô với Lục Châu, cô có gì muốn nói không?"


"Đường Táo rốt cuộc có phải con của cô với Lục Châu không?"



Phóng viên và nhiếp ảnh gia áp sát, Đường Dĩ Tố và Tần Hoa gần như liều mạng chạy xuyên qua đám đông, lao thẳng tới cổng trường. Đường Dĩ Tố rút thẻ phụ huynh đã chuẩn bị sẵn ra quẹt, ngay giây cuối cùng trước khi bị ai đó túm áo, cô kéo Tần Hoa lách người chui tọt vào trong.


Bảo vệ phòng trực tuy làm ở Thiên Quỳnh đã lâu, quen thấy cảnh gia đình giàu sang phú quý, nhưng chưa bao giờ thấy cảnh tượng náo loạn cỡ này. Thấy Đường Dĩ Tố có thẻ phụ huynh, chắc chắn là người nhà học sinh, anh ta mới bước tới làm thủ tục đăng ký cho Tần Hoa, xác nhận không có vấn đề gì mới cho hai người trú tạm trong phòng bảo vệ.


Trong lúc đó, ngoài cổng trường phóng viên tụ tập thành đàn, bút ghi âm và ống kính chen chúc tầng tầng lớp lớp. Đừng nói bảo vệ, ngay cả Đường Dĩ Tố vô nghề lâu như vậy cũng là lần đầu thấy cảnh tượng kinh hoàng thế này.


Chỉ có Tần Hoa - người đại diện vàng - là vẫn giữ được bình tĩnh. Dù sao dưới trướng bà cũng có cả đống sao lưu lượng, cảnh tượng còn hỗn loạn hơn thế này bà đây cũng gặp rồi.


"Đám người này... không phải cánh phóng viên giải trí bình thường đâu. Nếu muốn săn tin giải trí, dù không kiếm được Lục Châu thì cũng phải tới canh cửa nhà em chứ, không có lý do gì chạy tới trường mầm non làm chi." Tần Hoa đứng trong phòng bảo vệ quan sát một hồi rồi nói với Đường Dĩ Tố.


"Tụi nó muốn đối phó Lục Châu, cùng lắm thì tới tìm em, chạy tới trường kiếm Đường Táo làm gì chứ." Nỗi lo lắng trong lòng Đường Dĩ Tố đã thành sự thật. Thấy đám người kỳ cục này, cô giận run người, nhíu mày nói.


Cũng may là cô với Tần Hoa tới kịp, nếu hôm nay hai người không tới, đợi lát nữa tan học mà bọn họ ập tới bất ngờ thì không biết Đường Táo sẽ bị dọa sợ tới mức nào.


Tần Hoa cũng thấy lạ, chỉ đoán: "Có khi nào... vì Lục Châu là thành viên hội đồng quản trị của trường không?"


Dù là lý do gì thì Đường Dĩ Tố cũng tuyệt đối không muốn Đường Táo bị dính líu. Cô tranh thủ gọi điện cho cô Lâm, nhờ cô lát nữa tan học khoan hãy đưa Đường Táo ra ngoài.


Đường Táo hôm qua mới bị thương ở miệng do sơ suất của giáo viên, nay đi học còn dán băng gạc. 


Tuy Đường Dĩ Tố không truy cứu nhưng nhà trường đã phạt nặng nhân viên liên quan để làm gương. Cộng thêm tin tức về hai mẹ con nổ ra hôm nay, sợ ảnh hưởng tới bé nên cả ngày nay cô Lâm gần như kè kè bên cạnh Đường Táo.


 Giờ nhận được điện thoại của Đường Dĩ Tố, đương nhiên cô đồng ý liền.


Tuy nhiên, thời gian cứ trôi, tiếng chuông tan học đã vang lên, nhìn mấy đứa nhỏ khác lần lượt được ba mẹ đón về, các phóng viên bị dòng người tách ra nhưng vẫn kiên trì bám trụ hai bên cổng. Đường Dĩ Tố đâu thể nào để Đường Táo ở lì trong trường tới tối được.


"Dĩ Tố, hay là gọi cho Lục Châu đi?" Tần Hoa nói.


Phụ huynh trường này đón con rất nhanh, mới đó mà cái trường rộng lớn đã vắng hoe. Cô Lâm vì lời dặn của Đường Dĩ Tố nên giờ vẫn giữ Đường Táo ở gần khu lớp học, đứng từ xa nhìn về phía Đường Dĩ Tố.


Vấn đề trước mắt rõ ràng có liên quan tới Lục Châu, nếu anh ra mặt thì chắc chắn giải quyết được.


Đường Dĩ Tố nhìn Tần Hoa, do dự.


Với năng lực của Lục Châu, nếu xử lý được thì anh đã xử lý sớm rồi. Khi anh không giải quyết được, thậm chí để rắc rối lan tới chỗ cô, chứng tỏ bản thân anh đang gặp rắc rối còn lớn hơn nhiều.


Nội đấu Lục gia, chỉ nhìn thủy quân đấu đá trên mạng thôi đã thấy rùng mình, ai biết thực tế trong nhà họ Lục đang xảy ra chuyện gì. Giờ cô và Lục Châu đều đang bị phóng viên bao vây, biết đâu bên phía Lục Châu tình hình còn nguy cấp hơn.


Trải qua bao nhiêu chuyện, lần nào cũng là Lục Châu âm thầm giúp đỡ, Đường Dĩ Tố tự thấy mình cũng hiểu tính anh rồi. Nếu Lục Châu tới giờ vẫn chưa xuất hiện, cô không muốn làm phiền anh thêm nữa lúc dầu sôi lửa bỏng thế này.


"Lát nữa em ra ngoài ứng phó phóng viên, chị dắt Đường Táo tìm cơ hội chuồn đi nha. Để em gọi cho cô Lâm cái đã." Đường Dĩ Tố khéo léo từ chối đề nghị của Tần Hoa, cầm điện thoại định gọi cho cô Lâm.


Không ngờ vừa đưa máy lên thì một cuộc gọi tới, tên Lục Châu hiện lên màn hình.


Đường Dĩ Tố sững lại, phản xạ tự nhiên bấm nghe. Thấy thời gian cuộc gọi bắt đầu chạy, cô mới hoàn hồn, vội áp điện thoại vô tai: "Dĩ Tố."


"Dạ?" Đường Dĩ Tố đáp khẽ.


Rõ ràng từ tối qua tới giờ chưa đầy 24 tiếng, nhưng một ngày xảy ra quá nhiều chuyện khiến cô cảm giác như cả mấy ngày trời không gặp anh.


Bao nhiêu thắc mắc lo lắng nãy giờ, vừa nghe giọng anh là tan biến hết. Cô nghe Lục Châu nói: "Anh đã nói rồi, nếu em đồng ý, anh có thể công khai quan hệ của chúng ta với bên ngoài bất cứ lúc nào."


Đường Dĩ Tố đứng hình mất một giây, không ngờ lúc này mà Lục Châu lại nhắc tới chuyện đó.



"Lục Châu..."


"Em có đồng ý không?" Lục Châu hỏi. "Anh đang trên đường tới trường Thiên Quỳnh."


Đường Dĩ Tố nghe vậy hiểu ngay, Lục Châu chắc chắn đã biết tình hình bên này rồi!


Ngay giây tiếp theo, ngoài cổng trường nhốn nháo hẳn lên.


"Xe nhà họ Lục kìa?"


"Tài xế là Lý Chí, Lục Châu tới rồi!"


"Lục Châu tới đây chi vậy trời?"


Các phóng viên đang chực chờ ngoài cổng lại được phen xôn xao. Không biết có chuyện gì mà phóng viên kéo tới càng lúc càng đông. 


Tin Lục Châu xuất hiện lan ra làm ai nấy đều nhốn nháo, đến cả Tần Hoa trong phòng bảo vệ cũng nghe thấy, quay đầu nhìn Đường Dĩ Tố đầy ngạc nhiên.


Mấy chiếc xe mở đường, vệ sĩ liên tục ngăn cản đám nhiếp ảnh gia đang giơ máy lên chụp. Xe của Lục Châu rẽ đám đông tiến vào trường Thiên Quỳnh trong vòng vây trùng điệp. Vì phòng bảo vệ nằm ngay sát cổng nên xe vừa qua cổng là dừng lại ngay. 


Cửa xe mở ra, Lục Châu trong bộ vest chỉnh tề bước xuống.


Anh vừa xuất hiện, đèn flash chớp liên hồi. Rõ ràng chỉ là cái cổng trường mầm non thôi mà ánh đèn máy ảnh chớp nháy nhiều tới mức tạo ra ảo giác như đang đi thảm đỏ.


"Sao tự nhiên phóng viên đài truyền hình tới đông dữ vậy, Lục Châu tính làm gì thế này?" Tần Hoa nhìn cảnh tượng hoành tráng đó, hỏi Đường Dĩ Tố.


Mới nãy ngoài cửa chỉ toàn mấy tay săn tin không rõ lai lịch, máy móc giấu giếm lén lút nên bảo vệ cũng khó đuổi. Vậy mà chỉ trong chốc lát, truyền thông chính thống ùn ùn kéo tới, tình thế đã thay đổi hoàn toàn mà không ai hay biết.


Nếu nói mấy tiếng trước thế lực nào đó đang kiểm soát bên ngoài, thì giờ phút này cục diện đã nằm gọn trong tay Lục Châu.


Đường Dĩ Tố lờ mờ hiểu ra. Thấy Lục Châu bước vào phòng bảo vệ, không gian vốn chật hẹp giờ có thêm anh càng trở nên chật chội.


Lục Châu đi tới trước mặt Đường Dĩ Tố, hơi cúi người, đưa bàn tay ra trước mặt cô.


Tới nước này rồi mà Đường Dĩ Tố còn không hiểu ý anh nữa thì thôi.


Anh đã xuất hiện, nghĩa là mọi chuyện đã êm xuôi.


Hôm nay bao nhiêu tin tức nhắm vào hai người, thậm chí người nhà họ Lục còn tuyên bố Lục Châu không thèm để mắt tới cô. Vậy thì ngay lúc này đây, Lục Châu muốn trước mặt mọi người thừa nhận thân phận và vị trí của Đường Dĩ Tố trong lòng anh.


Chỉ là...


"Nãy em vội đi rước con quá, chưa kịp trang điểm gì hết, đồ cũng chưa phối nữa." Đường Dĩ Tố lí nhí nói với anh.


Phòng bảo vệ toàn cửa kính, người bên ngoài tuy không thấy rõ mồn một bên trong nhưng nhìn lờ mờ thì vẫn thấy được.


Từ lúc Lục Châu bước vào, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía này làm Đường Dĩ Tố cảm giác như không có chỗ trốn. Nhìn Lục Châu bảnh bao sáng láng, lại nhìn bản thân xuề xòa, cô thực sự do dự.


Lục Châu nói: "Vậy chúng ta về nhà trước, có chuyện gì hôm khác nói sau."


Đường Dĩ Tố nhìn dòng người chen chúc bên ngoài: "Được không đó anh?"


Lục Châu bật cười, nắm lấy tay cô dắt đi ra ngoài: "Đừng để Đường Táo đợi lâu."



Nói rồi, ngay khoảnh khắc cửa phòng bảo vệ mở ra, Lục Châu kéo Đường Dĩ Tố sát vào mình, để mặt cô úp vào ngực anh, dùng cơ thể mình che chắn cho cô. Mãi tới khi hộ tống Đường Dĩ Tố lên xe an toàn, anh mới giúp cô đóng cửa lại.


Hai người ở phòng bảo vệ thu hút hết mọi sự chú ý, nên khi có người âm thầm đón Đường Táo và Tần Hoa lên một chiếc xe khác thì chẳng mấy ai để ý.


"Cảm ơn mọi người đã quan tâm tới chuyện hôn nhân đại sự của tôi." Trước khi đi, Lục Châu nói với ống kính truyền thông. "Hôn nhân của Lục Châu, tự Lục Châu làm chủ. Dĩ Tố rất tốt, là người tôi theo đuổi cả đời, mong nhận được sự chúc phúc của mọi người. Cảm ơn."


Lời nói ngắn gọn nhưng hàm lượng thông tin cực lớn, lại còn trái ngược hoàn toàn với tin tức "Lục gia" tung ra hồi sáng.


Nhiều người ngớ ra, định hỏi thêm mấy câu như "bao giờ cưới", "con cái là sao", "Liễu Tĩnh là ai"... nhưng đã lỡ mất cơ hội.


Tuy nhiên chỉ riêng những gì quay được chiều nay cũng đủ làm tư liệu viết bài rồi. Lục Châu không chỉ bật lại Lục gia mà còn công khai thừa nhận Đường Dĩ Tố, tin tức chấn động này dư sức chạy KPI cả tháng.


Bên kia, đoàn xe dần rời khỏi trường Thiên Quỳnh. Do lúc lên xe trật tự khác nhau nên giờ Đường Táo và Tần Hoa ngồi một xe, còn Đường Dĩ Tố và Lục Châu ngồi chung băng ghế sau xe khác.


Ban đầu Đường Dĩ Tố còn bối rối chưa hoàn hồn, mãi tới khi hai xe chạy song song chờ đèn đỏ, cô thấy Tần Hoa và Đường Táo hạ kính xe xuống nhìn sang bên này thì mới sực tỉnh, quay sang hỏi Lục Châu: "Lục Châu, hôm nay xảy ra nhiều chuyện lắm đúng không anh?"


"Anh giải quyết xong hết rồi." Lục Châu nói.


Thấy Đường Dĩ Tố nhìn mình chằm chằm không nói gì, Lục Châu suy nghĩ một chút rồi nói: "Liễu Tĩnh hợp tác với họ hàng xa nhà họ Lục, cùng nhau diễn một vở kịch."


Liễu Tĩnh?


Cái tên vừa lạ vừa quen này làm Đường Dĩ Tố mở to mắt.


Chi thứ nhà họ Lục thì cô đoán được, nhưng Liễu Tĩnh thì... Nếu cô nhớ không lầm, Lục Châu từng kể Liễu gia và Lục gia có giao tình từ đời trước, luôn hợp tác làm ăn.


 Anh và Liễu Tĩnh từng có thỏa thuận gì đó nhưng vì một số nguyên nhân mà đã hết hạn từ lâu, hai người sớm đã không còn quan hệ gì.


Tuy Lục Châu không nói cụ thể nhưng Đường Dĩ Tố cảm giác họ vẫn giữ quan hệ tốt đẹp, không ngờ Liễu Tĩnh lại bắt tay với người nhà Lục Châu để gài bẫy anh?


Nội đấu Lục gia thực hư thế nào Đường Dĩ Tố không biết, nhưng nhớ lại những gì thấy trên mạng, tuy không có bằng chứng nhưng trực giác mách bảo cô: "Người tung tin về Đường Táo trên mạng là Liễu Tĩnh phải hông?"


Lục Châu gật đầu.


Vậy thì mọi chuyện đều khớp rồi.


Từ lúc gặp Liễu Oánh, Đường Dĩ Tố đã nghe nhắc tới cái tên "Liễu Tĩnh". Không biết Liễu Tĩnh chú ý tới cô từ bao giờ, nhưng manh mối rõ nhất là người mà Hàn Thu Nhã nhắc tới, chắc chắn là Liễu Tĩnh.


Vậy là ít nhất từ sau khi Lục Châu cứu cô, Liễu Tĩnh đã bắt đầu ra tay.


Bắt đầu từ việc nhắm vào Đường Táo và Đường Dĩ Tố để dụ Lục Châu ra mặt bảo vệ cô. 


Ban đầu cuộc chiến thủy quân bị Lục Châu chiếm thế thượng phong, nhưng khi cái tên "Lục Châu" bị lộ ra, thủy quân như được thay máu, tất cả đều chĩa mũi dùi vào anh. Chắc lúc đó là do chi thứ nhà họ Lục tiếp quản.


Mục đích của họ quá dễ đoán. 


Lục gia vì bệnh di truyền nên cực kỳ coi trọng sức khỏe và con nối dõi của người cầm quyền. Bôi nhọ Lục Châu từ khía cạnh này, dù không hạ bệ được anh ngay thì cũng biến anh thành trò cười, tin đồn tình ái lăng nhăng là thứ không thể tránh khỏi.


Để gây áp lực tuyệt đối lên Lục Châu, ngay cả bài PR đại diện Lục gia phủ nhận Đường Dĩ Tố cũng được tung ra, chứng tỏ Lục Châu phải đối mặt với sóng gió còn kinh khủng hơn nhiều.


Lục Châu thấy vẻ mặt Đường Dĩ Tố như vậy, cười nói với cô: "Chỉ bằng mấy người đó thì chưa đủ để uy h**p anh đâu."


Thấy Đường Dĩ Tố vẫn chưa tin, Lục Châu giải thích: "Hồi trước, nội bộ Lục gia cãi nhau ỏm tỏi về việc có nên đầu tư vào Hoa Quốc hay không. Một phe muốn cố thủ, phe kia muốn mạo hiểm thử sức. Người thực sự ký thỏa thuận hợp tác là ông nội anh, sự phát triển trong gần nửa thế kỷ qua phần lớn là công lao của ông.


Lúc đó đám họ hàng xa không dám mạo hiểm, giờ thấy Hoa Quốc phát triển rực rỡ thì muốn nhảy vô chia phần, đâu có dễ ăn vậy. Họ tưởng lôi kéo được phần lớn họ hàng ông già bà cả là có thể ép anh vô đường cùng, lại còn lôi chuyện bệnh di truyền với con cái ra để tung đòn quyết định. Thật ra kế hoạch đó đầy rẫy sơ hở, không đáng để bận tâm."


Con Trai Là Nam Phụ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Con Trai Là Nam Phụ Truyện Con Trai Là Nam Phụ Story Chương 72: Sự Theo Đuổi Cả Đời
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...