Con Trai Là Nam Phụ

Chương 74: Nước Mắt Của Thiên Chi Kiêu Nữ


Người nọ bị trái banh chặn đường, khựng lại một cái, liếc nhìn trái banh rồi đột ngột vung chân đá một cú thật mạnh. Trái banh bay vèo vào bụi cỏ bên đường, mắc kẹt trên ngọn cây.


Đường Táo trố mắt nhìn trái banh bị đá bay.


Liễu Tĩnh đá xong mới phát hiện trước mặt mình có một cậu nhóc.


Thằng bé mặc áo phao trắng, đeo cái cặp nhỏ xíu, đầu đội mũ len lông xù che gần hết khuôn mặt, chỉ lộ ra ngũ quan.


Đôi mắt đó, đen láy như hai hòn bi ve, vừa to vừa sáng, hàng lông mày hơi nhướn lên nhìn cô, thần thái khiến Liễu Tĩnh thấy quen quen.


Chỉ tiếc là miệng thằng bé bị thương, môi trên sưng vù, bên cạnh còn dán miếng băng gạc, ngoài đôi mắt ra thì chẳng nhìn rõ mặt mũi ra sao, chỉ thấy tội nghiệp vô cùng.


Liễu Tĩnh đang điên tiết, nhưng nhìn thấy cậu nhóc thảm thương này, cơn giận tự dưng xẹp xuống một nửa. Nhìn lại trái banh bị mình đá bay, mặt Liễu Tĩnh thoáng vẻ xấu hổ.


Cô nàng đang giận quá mất khôn, thấy cái gì ngáng đường là đá cho bõ ghét, ai ngờ lại là đồ chơi của con nít.


Liễu Tĩnh cô tuy chẳng phải người tốt lành gì nhưng cũng chưa tới mức đi bắt nạt một đứa trẻ...


Thấy trái banh mắc trên cao quá tầm với của đứa bé, Liễu Tĩnh đành bước tới, gỡ trái banh xuống rồi đưa cho Đường Táo: "Nè, trả cho nhóc."


Giọng Liễu Tĩnh nghèn nghẹt vì mới khóc xong, mắt sưng húp, mũi đỏ hoe.


Bộ dạng thê thảm này mà để người khác thấy chắc Liễu Tĩnh tức điên, nhưng trước mặt chỉ là thằng nhóc con hỉ mũi chưa sạch, biết gì đâu mà ngại.


Đường Táo đứng im re, không nhúc nhích.


Do thằng bé thấp quá nên Liễu Tĩnh nhìn từ trên xuống không biết nó đang nhìn cái gì. Thấy nó không chịu đưa tay nhận banh, Liễu Tĩnh nhìn lại trái banh trong tay mình mới phát hiện nó dính đầy bùn đất lúc nãy cô đá trúng.


Tuy mất kiên nhẫn nhưng dù sao cũng do mình làm, Liễu Tĩnh một tay cầm bóng, tay kia lục túi lấy khăn giấy lau sạch bùn đất, rồi đưa lại cho Đường Táo: "Sạch rồi đó, trả nhóc nè."


Đường Táo lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn Liễu Tĩnh.


Ánh mắt đó lại một lần nữa khiến Liễu Tĩnh thấy quen thuộc lạ lùng.


Nhà họ Lục con cháu ít ỏi, trong thế hệ này của nhà họ Liễu, Liễu Tĩnh là nhỏ nhất (không tính mấy chi nhánh phụ). Bao năm qua cô chỉ lo sự nghiệp, gần như chưa bao giờ tiếp xúc với con nít cỡ tuổi Đường Táo.


Cậu nhóc này mặt mũi bị thương be bét, chỉ có đôi mắt là đen thẳm hút hồn. Thường thì tụi nhỏ tuổi này phải hiếu động nghịch ngợm, chứ kiểu im lìm lầm lì như nó thì ít ai ưa, vậy mà Liễu Tĩnh lại thấy có chút thân thiết.



Năm đó nếu đứa con của cô và Lục Châu giữ được thì giờ chắc cũng cỡ này...


Ý nghĩ đó vụt qua, Liễu Tĩnh hoàn hồn, nhét quả bóng vào tay Đường Táo, dúi luôn gói khăn giấy cho nó: "Chiều mới mưa xong đất còn ướt, lát chơi xong con nhớ lau tay cho sạch nghe chưa."


Nói xong, Liễu Tĩnh đứng thẳng người dậy định bỏ đi.


Không ngờ tay cô chưa kịp rút về thì đã bị nắm lấy.


Bàn tay nhỏ xíu, mềm xèo như bông gòn, nói đúng hơn là mấy ngón tay bé tẹo đang móc vào ngón tay cô ta.


Liễu Tĩnh ngẩn ra, cúi đầu xuống thì thấy thằng bé đặt gói khăn giấy lại vào lòng bàn tay cô ta. Sau đó nó thò tay vào túi bên hông cặp, mò mẫm lấy ra một thứ, đặt lên trên gói khăn giấy.


"Giày cô cũng dơ rồi kìa." Đường Táo nói.


Liễu Tĩnh nhìn xuống chân, giờ mới phát hiện lúc nãy đi vào bãi cỏ nhặt banh, đôi giày hàng hiệu đắt tiền đã dính đầy bùn đất mà cô không hề hay biết.


Hóa ra nãy giờ thằng nhóc không chịu nhận bóng là vì mải nhìn giày mình?


Liễu Tĩnh cầm thứ mà thằng bé vừa để lên gói khăn giấy: "Cái gì đây?"


Nhìn giống viên kẹo?


"Má mi bỏ trong cặp con đó." Đường Táo nói. "Má mi nói lúc nào không vui ăn viên kẹo là sẽ vui lên liền."


Liễu Tĩnh lớn đầu rồi, đã bao nhiêu năm không có ai cho cô kẹo.


Nhìn viên kẹo nhỏ xíu trong tay, lại nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cậu nhóc sún răng trước mặt, dù cái mặt nó đang sưng vù xấu xí nhưng Liễu Tĩnh vẫn phì cười. 


Nước mắt vốn đã ngừng rơi, không hiểu sao lại trào ra lần nữa.


Đến một đứa con nít thấy cô khóc còn biết lấy kẹo an ủi, vậy mà Lục Châu lại tàn nhẫn với cô đến thế, trước mặt Đường Dĩ Tố không chừa cho cô chút mặt mũi nào.


Vừa từ nhà Đường Dĩ Tố đi xuống, Liễu Tĩnh nhận được tin Lục Châu đã công khai quan hệ với Đường Dĩ Tố từ trước khi về đây.


Nực cười thay, khi hai người họ ân ái công khai trước truyền thông, cô lại đứng khổ sở chờ đợi trước cửa nhà Đường Dĩ Tố, còn mơ tưởng tối nay hẹn gặp Lục Châu, dệt mộng đẹp được ở bên anh.


Càng nghĩ càng thấy tủi thân, nếu là người khác thì còn lâu Liễu Tĩnh mới khóc, nhưng trước mặt đứa nhóc cho kẹo này, không hiểu sao cô bỗng buông bỏ phòng bị.


Đường Táo không ngờ mình cho kẹo xong thì cô này lại khóc to hơn.



Giờ nó có má mi yêu thương, đi học có bạn chơi, mỗi ngày trôi qua đều vui vẻ, đâu cần ăn kẹo giải sầu. Số kẹo này cậu bé đều dùng để an ủi các bạn nhỏ khác, lần nào cũng hiệu nghiệm.


Không ngờ lần này phản tác dụng.


Chắc tại người lớn to xác quá nên phải ăn hai viên mới chịu nín khóc hả ta?


Nghĩ vậy, Đường Táo tháo cái cặp xuống, lục lọi một hồi lấy ra viên kẹo thứ hai đưa cho Liễu Tĩnh: "Cô đừng khóc nữa, con vẫn còn nè."


Liễu Tĩnh đang khóc nức nở, thấy thằng bé lại chìa ra viên kẹo nữa thì bật cười thành tiếng.


Vừa khóc vừa cười trông kỳ cục hết sức. Cô quệt nước mắt, cố nén cảm xúc rồi ngồi xổm xuống.


Nhìn viên kẹo trong tay Đường Táo, Liễu Tĩnh cười nhẹ, không nhận lấy mà còn trả lại viên kẹo đang cầm cho nó.


Với cô, viên kẹo chẳng đáng là bao, nhưng với con nít thì là cả gia tài.


Liễu Tĩnh nói: "Cảm ơn nhóc nha. Đừng thấy cô bây giờ lấm lem thê thảm vậy chứ cô giàu lắm đó. Không nói cái khác, chứ mua đứt cái khu này thì dư sức, nên cô không lấy của nhóc đâu."


Liễu Tĩnh khóc hai chặp, nước mắtèm nhèm làm trôi hết phấn son, chỗ đen chỗ đỏ, đúng là nhìn thê thảm thật.


Bộ dạng này thật sự không thể khiến Đường Táo tin phục, thằng bé nắm chặt ngón tay, không chịu nhận lại viên kẹo.


Liễu Tĩnh nhìn nắm tay bé xíu của nó, ánh mắt dịu lại. Biết thằng bé không tin, cô ta lắc đầu cười khổ, lảm nhảm tiếp: "Cô là người thừa kế nhà họ Liễu đó, tổ tiên cô từng làm ngự y cho hoàng thất, gia tộc danh giá, tiền xài ba đời không hết. Đi tới đâu người ta cũng phải cúi đầu gọi một tiếng 'Đại tiểu thư Liễu gia'.


Dù ở trong nước hay nước ngoài, nhà họ Liễu đều có thế lực, lại còn độc lập hoàn toàn với Lục gia nữa. Người theo đuổi cô xếp hàng dài đếm không xuể, cô muốn cái gì chỉ cần mở miệng là có người mang đến tận nơi..."


Cô ta nói mấy lời này, ngoài miệng là kể cho Đường Táo nghe, nhưng thực chất là đang nói cho chính mình nghe, tự trấn an bản thân.


"Vậy giờ cô có kẹo ăn không?" Đường Táo nghe một hồi, rốt cuộc cũng lên tiếng hỏi.


Nếu cô này có kẹo rồi thì nó cất lại, kẹo ngon thiệt nhưng má mi dặn ăn nhiều sâu răng.


Đường Táo vừa bị mẻ nửa cái răng nên quý răng lắm, tuyệt đối không để mình bị sâu răng, cũng không muốn người khác bị sâu răng.


Liễu Tĩnh đang chìm đắm trong thân phận địa vị của mình, tự tẩy não bản thân, nghe Đường Táo hỏi một câu thì sững người.


"Cô... cô hiện tại không có..."


"Vậy con cho cô nè." Đường Táo nói.



Liễu Tĩnh ngẩn ngơ nhìn hai viên kẹo trong tay, cõi lòng đang dậy sóng bỗng dưng bình yên lạ thường.


Kẹo đã cho, cô này cũng nín khóc, Đường Táo yên tâm. Nó quay đầu nhìn lại, thấy Tần Hoa đã từ cửa hàng đi ra và đang dáo dác tìm mình, Đường Táo liền quay lưng định chạy về.


"Nè nhóc!" Liễu Tĩnh thấy nó đi vội gọi với theo.


Đường Táo mới đi được hai bước thì quay lại. Dưới ánh đèn đường, cổ áo lông xù làm khuôn mặt nhỏ nhắn của nó trắng bóc, đôi mắt đen láy còn sáng hơn sao trên trời.


Liễu Tĩnh nhìn nó, tự nhiên thấy cái môi sưng vù với miếng băng gạc trên mặt nó cũng thuận mắt hẳn.


"Nhóc tên gì vậy?" Liễu Tĩnh vẫn ngồi xổm, hỏi.


Ai dè Đường Táo nghe xong lại nhìn cô ta đầy cảnh giác: "Cô hỏi tên con chi?"


Liễu Tĩnh chưng hửng, không ngờ nó lại phản ứng kiểu này. Rõ ràng hồi nãy cho kẹo cô vẫn đang là một thiên sứ nhỏ ấm áp mà.


Nhưng mà xã hội giờ loạn lạc, con nít biết cảnh giác là tốt. Đứa nhỏ đáng yêu vầy mà bị người xấu bắt cóc thì ba mẹ nó đau lòng chết mất.


Nghĩ vậy, Liễu Tĩnh cũng không giận, nói: "Cô chỉ... muốn làm quen với nhóc thôi mà."


Đường Táo quan sát kỹ vẻ mặt Liễu Tĩnh, thấy cô này không giống nói dối, có vẻ muốn làm bạn thật.


Nó kết bạn với bao nhiêu đứa cùng lứa rồi, đây là lần đầu tiên có người lớn muốn làm bạn với nó nha.


Quả nhiên má mi nói đúng, không ai cưỡng lại được sức hấp dẫn của kẹo ngọt.


Nghĩ vậy, Đường Táo tháo cặp xuống, lấy ra một tấm thiệp đưa cho Liễu Tĩnh.


"Cái gì đây?" Liễu Tĩnh nhìn tấm thiệp màu sắc sặc sỡ, trang trí lộng lẫy, ngạc nhiên hỏi. Cô ta chỉ hỏi tên thôi mà, không lẽ con nít giờ cũng xài danh thiếp?


"Thiệp mời xem con diễn văn nghệ ở trường." Đường Táo nói, mặt mày hớn hở không giấu được vẻ đắc ý.


"Thiệp mời?" Liễu Tĩnh là tiểu thư danh gia vọng tộc, từ nhỏ tới lớn nhận không biết bao nhiêu thiệp mời, nhưng đây là lần đầu tiên nhận thiệp mời văn nghệ từ một đứa nhóc mẫu giáo.


Trải nghiệm này mới mẻ ghê.


"Nhóc mời cô đi coi nhóc diễn hả?" Liễu Tĩnh bật cười.


Cô ta với thằng bé chỉ là bèo nước gặp nhau, cô ta bận trăm công ngàn việc, thời gian là vàng bạc, rảnh đâu mà chui vô cái trường mầm non coi con nít múa may quay cuồng.



Liễu Tĩnh nhìn dòng chữ bên dưới tấm thiệp.


Trường mầm non Thiên Quỳnh. Thằng bé này ở khu tập thể cũ kỹ mà gia đình đầu tư cho giáo dục ghê thật. Trường Thiên Quỳnh của Lục gia nổi tiếng khó vô, học phí cắt cổ, vậy mà đứa nhỏ ở khu này cũng vô học được.


Nhưng mà nói gì thì nói, thằng bé này làm người ta thấy cưng thiệt.


Đường Táo nói: "Cô tới đi rồi con nói tên con cho cô biết, sau này mình là bạn bè nha."


Liễu Tĩnh nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nó, lại phì cười lần nữa. Ma xui quỷ khiến thế nào cô ta bỏ tấm thiệp vào túi xách, gật đầu: "Được rồi, nếu rảnh cô sẽ tới."


Đường Táo gật đầu, quay lại thấy Tần Hoa đã nhìn thấy mình và đang đi tới, nó vội vàng chào tạm biệt Liễu Tĩnh rồi chạy ù về phía Tần Hoa.


Liễu Tĩnh nhìn theo bóng lưng nhỏ xíu của nó, thấy Tần Hoa đưa đồ ăn cho nó, thằng bé cầm cái bánh mì gặm ngấu nghiến. Liễu Tĩnh quay người, chậm rãi bỏ đi.


Người phụ nữ đó chắc là mẹ nó?


Nhìn cũng lớn tuổi rồi, chắc sinh được đứa con trai này cũng vất vả lắm. Bữa tối mà cho con ăn bánh mì, chắc cũng vì dồn tiền cho con đi học trường xịn nên túng thiếu đây mà, cơm cũng không cho con ăn no được.


Nhớ tới vết thương trên mặt thằng bé, Liễu Tĩnh nhíu mày. Trên đường về, cô ta nói với trợ lý: "Cậu tra giúp tôi xem thủ tục tài trợ học phí cho trẻ mẫu giáo cần những gì."


Trợ lý ngớ người.


Liễu Tĩnh vừa xuất hiện với bộ dạng te tua làm nữ trợ lý sợ không dám hó hé, giờ mở miệng ra lại đòi tài trợ học phí cho con nít, mà lại là con nít mẫu giáo?


Thấy phản ứng của trợ lý, Liễu Tĩnh mới sực tỉnh.


Nãy giờ đầu óc cô toàn hình ảnh thằng nhóc kia, quên bẵng đi chuyện xảy ra tối nay. Giờ nhìn mặt trợ lý, ký ức ùa về.


Nhớ lại cảnh tượng trước cửa nhà Đường Dĩ Tố, mặt Liễu Tĩnh lại sầm xuống.


Cảm giác tức tối và uất ức dâng lên trong lòng ngực, Liễu Tĩnh hít sâu một hơi, lục túi xách. Tìm thấy viên kẹo, cô nàng xé vỏ bỏ tọt vào miệng.


Vị sữa ngọt ngào lan tỏa trong khoang miệng, ngọt thấu tim gan, cơn bực bội quả nhiên dịu đi đôi chút.


Dù Lục Châu không cần mình, thì Liễu Tĩnh cô vẫn là thiên chi kiêu nữ. Ngay cả lúc thảm hại nhất vẫn có đứa con nít thương tình cho kẹo ăn.


Từ nhỏ tới lớn cô luôn là người xuất sắc nhất... Lục Châu mù mới chọn Đường Dĩ Tố, là lỗi của Lục Châu, không phải lỗi của cô...


Cố gắng tự thôi miên bản thân như vậy, Liễu Tĩnh ngậm viên kẹo, nhắm mắt lại, ra lệnh cho trợ lý: "Sắp xếp lịch trình theo thời gian trên tấm thiệp này, chừa ra một ngày trống cho tôi, hôm đó tôi sẽ tới trường mầm non Thiên Quỳnh."


"Dạ sếp." Trợ lý nhìn sếp mình tâm trạng thất thường, vội vàng dạ dạ vâng vâng.


Con Trai Là Nam Phụ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Con Trai Là Nam Phụ Truyện Con Trai Là Nam Phụ Story Chương 74: Nước Mắt Của Thiên Chi Kiêu Nữ
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...