Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 95: Đông Quân Đã Một Lần Ghé Qua

Tại vườn thuốc Nam Sơn, Chu Vân đang châm cứu cho Triệu Dực. Cậu bé là người cuối cùng bước vào giai đoạn cai thuốc, cứ khóc mãi không ngừng. Lúc hắn bắt mạch, cậu bé nói với hắn: “Bác sĩ Chu, cháu đau quá.”

 

Chu Vân nói: “Một lát nữa chú sẽ châm cứu để cháu ngủ sớm hơn. Việc châm cứu này đã được chứng minh là có tác dụng giảm đau, cơn đau của cháu sẽ dần dần giảm đi, và cháu cũng sẽ dần dần khỏe hơn.”

 

Khuôn mặt Triệu Dực đẫm nước mắt: “Cháu muốn được ôm, chị Hoa Nhu đâu rồi?”

 

Chu Vân cúi xuống ôm cậu bé một cái: “Chị Hoa Nhu cũng đang rất đau, ai cũng có những lúc đau đớn vô cùng, phải một mình chịu đựng và vượt qua. Cháu là dị năng hệ Tinh thần, có thể thử dùng dị năng để chữa trị trong hệ thần kinh của mình xem sao.”

 

Triệu Dực nức nở hỏi: “Bác sĩ Chu cũng có lúc rất đau sao ạ?”


 

Chu Vân đáp: “Có chứ.” Hắn bế Triệu Dực lên, một tay nhanh chóng ghim những cây châm ấn vào tai cậu bé để giảm đau, một tay khẽ trò chuyện với cậu để phân tán sự chú ý: “Nhưng bây giờ chú rất vui.”

 

Hắn thành thạo đâm những cây kim nhỏ vào các huyệt Nội Quan, Ngoại Quan ở mặt trong và mặt ngoài cổ tay của Triệu Dực, cùng với huyệt Lao Cung và Hợp Cốc ở lòng bàn tay và mu bàn tay, rồi truyền dị năng hệ Mộc vào theo đó.

 

Triệu Dực nói: “Có phải vì bác sĩ Chu đã vượt qua được rồi không ạ?”


 

Chu Vân đáp: “Đúng vậy, vì người mình yêu vẫn còn sống.” Hắn gắn các miếng dán xung điện lên những huyệt vị khác trên người Triệu Dực, chuẩn bị dùng xung điện tần số thấp để k*ch th*ch một số huyệt vị trên cơ thể cậu bé, nhằm khôi phục chức năng tiết ra các chất giảm đau bên trong.

 

Triệu Dực hỏi: “Làm như vậy là sẽ không đau nữa ạ?”

 

Chu Vân đáp: “Ừm.” Hắn khởi động máy trị liệu châm cứu bằng xung điện, quan sát sắc mặt của Triệu Dực.


 

Quả nhiên, vẻ mặt Triệu Dực đã dịu đi nhiều, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không, cậu bé thì thầm: “Chú cũng muốn được người ấy ôm, phải không ạ?”

 

Chu Vân nói: “Chúng ta có thể tự mình trở nên mạnh mẽ, để ôm lấy người mình yêu.”

 

Triệu Dực nén nước mắt, nhưng một lúc sau lại khóc: “Nhưng mà, cháu vẫn muốn được ôm.”

 

Chu Vân nói: “Cháu vẫn còn nhỏ… Để chú gọi Tuệ Tinh vào chơi với cháu nhé.”


 

Triệu Dực lí nhí: “Vâng ạ.”

 

Chu Vân ra ngoài một lát rồi dẫn Tuệ Tinh vào, để nó nằm xuống bên cạnh Triệu Dực. Tuệ Tinh nhiệt tình l**m má cậu bé, Triệu Dực thì gục đầu lên người nó, dù vẫn đang mặc chiếc áo trói buộc bằng vải đay bóng tối, nhưng đã vui vẻ hơn nhiều.

 

Cậu bé khẽ nói với Chu Vân: “Thật ra, mặc bộ đồ này cũng tốt lắm ạ, như vậy cháu sẽ không nghe được người khác nghĩ gì trong lòng. Cháu biết, thật ra chú Thẩm và mọi người không thích ôm cháu, chỉ là trong lòng họ có quá nhiều chuyện, không muốn bị cháu nghe thấy. Đôi khi chị Tiểu Nhu có tâm sự cũng không ôm cháu.”


 

Chu Vân có chút chạnh lòng, thảo nào cậu bé lại khao khát một cái ôm đến thế. Nhưng thực ra, chiếc áo trói buộc hệ Ám không có tác dụng với Triệu Dực vốn là hệ Ám. Triệu Dực không nghe được suy nghĩ trong lòng hắn là do bị đẳng cấp dị năng áp chế. Việc cho cậu bé mặc chiếc áo này chỉ để ngăn cậu tự cào cấu làm mình bị thương, đồng thời có tác dụng ám thị tâm lý, khiến cậu bé không còn vô thức sử dụng dị năng, gây ảnh hưởng đến việc điều trị. Triệu Dực nói: “Cháu đã nói với chị Tiểu Nhu rồi, đợi bọn cháu khỏi bệnh, nhờ chị ấy dùng loại vải gai này may cho cháu một bộ đồ để mặc.”

 

Chu Vân nói: “Ừ, cháu còn nhỏ, nghe thấy quá nhiều suy nghĩ cũng không tốt. Đợi cháu từ từ học được cách kiểm soát dị năng của mình, đi học rồi thì sẽ ổn thôi.”


 

Triệu Dực hỏi: “Mắt cháu không nhìn thấy, có đi học được không chú?”

 

Chu Vân đáp: “Tất nhiên là được chứ.”

 

Hắn triệu hồi Linh Chi để giúp cậu bé ngưng thần, rồi lại triệu hồi Nhân Sâm để giúp cậu hồi phục nguyên khí.

 

Dần dần, hơi thở của Triệu Dực cũng trở nên đều đặn và kéo dài, cậu bé đã ngủ thiếp đi.


 

Có một liệu pháp gọi là liệu pháp cai nghiện bán ngủ đông, dùng thuốc khiến bệnh nhân hôn mê trong vài ngày, ở trạng thái bán ngủ đông, để các triệu chứng cai nghiện trôi qua trong giấc ngủ. Bây giờ có thể cân nhắc áp dụng phương pháp này cho Triệu Dực xem sao, dù sao cậu bé cũng là một đứa trẻ, lại có cảm xúc nhạy cảm, đau đớn quá có thể gây ra sang chấn tâm lý.

 

Hắn vừa suy nghĩ vừa định bụng sẽ nói chuyện này với thầy của mình, nhìn đồng hồ, tắt máy trị liệu, dọn dẹp một chút rồi ra khỏi phòng giám sát.

 

Hắn trở về phòng, theo thói quen lên diễn đàn xem tình hình, nhưng dù có làm mới thế nào cũng không vào được. Hắn thấy hơi lạ, đành gọi điện cho Chu Triện. Một lúc sau, Chu Triện nhắn tin cho hắn: “Không biết tại sao, tự nhiên có nhiều người truy cập và đăng ký quá, máy chủ sập rồi. Đợi tôi khởi động lại máy chủ, rồi kiểm tra xem có phải bị tấn công không.”


 

Chu Vân: “…”

 

Hắn phát hiện ở trên còn có một tin nhắn chưa đọc, mở ra xem, không ngờ lại là của Giang Dung Khiêm gửi tới: “Cậu mau xem trang tin tức online của Nhật báo Trung Châu đi, Hiệp hội dị năng trồng trọt hệ Mộc nổi như cồn rồi.”

 

Chu Vân chuyển sang trình duyệt, vào trang web của Nhật báo Trung Châu.

 

Quả nhiên, dòng tít lớn trên video tin tức trang chủ là: “Cú sốc đến từ Hiệp hội dị năng trồng trọt hệ Mộc —— Sức mạnh của tự nhiên.”


 

Chu Vân: “…”

 

Hắn nhấn vào xem video. Mở đầu video là một chùm khoai tây căng mọng hấp dẫn, vừa được đào lên từ dưới lớp đất ẩm. Lớp vỏ màu vàng đất mịn màng, trên đó vẫn còn dính đất tươi. Củ nào củ nấy tròn trịa to lớn, mấy củ to nhất phải bằng hai nắm đấm của một người đàn ông trưởng thành gộp lại, trông rất nặng.

 

Cảnh quay chuyển, trên bờ ruộng trong nhà kính, khoai tây vàng óng vừa được bới lên chất đầy ắp. Những chiếc lá xanh tươi um tùm được lót bên dưới, từng củ khoai tròn vo mập mạp trông vô cùng thích mắt. Bên đường còn có những bao tải chứa đầy khoai tây căng phồng, một cảnh tượng mùa màng bội thu hiện ra rực rỡ.

 

Phóng viên xuất hiện và nói: “Cảnh tượng mà mọi người đang thấy là một vụ thu hoạch khoai tây bội thu. Nhưng, ai có thể ngờ rằng, đây lại là căn cứ Trấn Bắc vừa phải hứng chịu sự tàn phá của nạn châu chấu biến dị?”

 

“Những vùng đất nông nghiệp rộng lớn vì nạn châu chấu biến dị mà không còn một hạt thóc, mất hết sức sống, quần chúng nhân dân phải đối mặt với nguy cơ sinh tồn.”

 

Màn hình bắt đầu chiếu lại những bức ảnh đã quay được về cảnh tai họa châu chấu biến dị hoành hành, châu chấu biến dị trong ruộng đồng như đám mây đen ập xuống, cây trồng lập tức bị gặm nhấm sạch sẽ, cảnh tượng vô cùng kinh hoàng.

 

“Và liệu quý vị có thể tưởng tượng được rằng, mười phút trước, những cây khoai tây trong mảnh ruộng này vẫn chỉ là những cây non mới được trồng xuống một tuần không?”

 

Cảnh quay chuyển sang một cây khoai tây non vừa được nhổ lên từ dưới đất, trên củ mọc ra một mầm khoai tây, yếu ớt mỏng manh.

 

Giọng nói của phóng viên vang lên bên ngoài: “Dị năng giả hệ Mộc có thể dùng Thuật Phồn Vinh để thúc đẩy cây trồng chín nhanh, nhưng hiện tại đa số các dị năng giả hệ Mộc chỉ có thể thúc đẩy trên phạm vi nhỏ, khó đáp ứng được nhu cầu thúc chín cây trồng trên diện rộng. Tuy nhiên hôm nay, các dị năng giả hệ Mộc đến từ Hiệp hội Người trồng trọt của căn cứ Bắc Minh đã mang đến cho chúng ta một bất ngờ.”

 

Rất nhanh, ống kính chuyển đến Lộc Lộ Lộ, cô mỉm cười ngọt ngào phát những chiếc cốc giấy cho mọi người, chất lỏng trong cốc còn được quay một cảnh đặc tả: “Đây là rượu tequila được chưng cất từ cây thùa biến dị, có thể nâng cao năng lực của dị năng giả trong thời gian ngắn.”

 

Sau đó là đoạn video các dị năng giả hệ Mộc đứng thành hàng, kết thành trận pháp… và một loạt các động tác thi triển cộng hưởng Thuật Phồn Vinh khiến chính Chu Vân xem cũng thấy ngượng thay cho họ.

 

Nhưng rõ ràng các phóng viên đã vô cùng kinh ngạc, bọn họ quay rất nhiều cảnh đặc tả hiệu ứng dị năng, biểu cảm, động tác của các dị năng giả, cũng như cảnh tượng khoai tây nảy mầm, ra hoa rồi chín mọng như một đoạn phim tua nhanh thời gian. Sau khi thi triển dị năng xong, họ đào khoai tây lên, củ nào củ nấy sai trĩu, to lớn vô cùng.

 

Tiếp theo là cuộc phỏng vấn một chuyên gia nông học, ông trình bày rằng nếu trồng bình thường trên mảnh đất này thì phải mất bao lâu mới thu hoạch được, sản lượng mỗi mẫu là bao nhiêu, trong khi hiện tại sản lượng tăng năm mươi phần trăm, mà tốc độ chỉ mất mười phút.

 

Với tốc độ này, chỉ cần liên tục thi triển dị năng, cuộc khủng hoảng lương thực cấp bách có thể sẽ được giải quyết ngay lập tức.

 

Sau đó nữa, một dị năng giả hệ Mộc cấp ba của căn cứ Trấn Bắc đã thi triển Thuật Phồn Vinh một mình, nhưng nhiều nhất cũng chỉ có thể thúc đẩy ba đến năm cây khoai tây gần đó lớn hơn một chút, lá um tùm hơn một chút, chứ không thể ngay lập tức thúc chín để thu hoạch.

 

Cuối cùng là thầy Trần của diễn đàn người trồng trọt xuất hiện để trả lời phỏng vấn. Mặt mày anh ta hồng hào, tinh thần phơi phới, ưỡn ngực hóp bụng, nói năng trôi chảy, như thể đang giảng bài cho học sinh: “Đây là phương pháp thi triển dị năng liên hợp do hội trưởng Đông Quân của Hiệp hội dị năng trồng trọt hệ Mộc của chúng tôi phát minh và truyền dạy. Bất cứ ai đăng ký gia nhập Hiệp hội dị năng trồng trọt hệ Mộc của chúng tôi đều sẽ được truyền dạy miễn phí. Tên miền trang web diễn đàn của hiệp hội chúng tôi là 413.386.777.8.”

 

Phóng viên hỏi: “Gia nhập hiệp hội có cần đóng hội phí gì không?”

 

“Không thu phí, ngược lại nếu nhận thảo dược biến dị về trồng thì sẽ có phúc lợi tương ứng, mà chúng tôi cũng sẽ thu mua lại thảo dược trồng được với một mức giá nhất định. Trang chủ của diễn đàn có hướng dẫn gia nhập, đồng thời cũng giới thiệu chi tiết về nghĩa vụ và phúc lợi của hội viên.”

 

Phóng viên tiếp tục hỏi: “Hội trưởng Đông Quân là người như thế nào? Ngài ấy cũng là một dị năng giả hệ Mộc cấp cao phải không?”

 

“Chuyện này thì đợi sau khi gia nhập hiệp hội của chúng tôi, mọi người sẽ biết. Mỗi ngày Hội trưởng Đông Quân đều lên diễn đàn giải đáp thắc mắc cho tất cả các hội viên hệ Mộc của hiệp hội, không hề biết mệt mỏi.”

 

“Ngài ấy có tấm lòng hào hiệp, nhiệt thành, vừa uyên bác lại vị tha, dạy dỗ hội viên hết lòng hết sức, dốc lòng truyền thụ.”

 

 

Tai Chu Vân nóng bừng, tắt video đi, nghĩ đến việc Quan Viễn Phong chắc chắn cũng đã xem video này, hắn lại cảm thấy xấu hổ vô cùng.

 

Mà lúc này Quan Viễn Phong cùng anh em Tần Mộ, Tần Thịnh cũng đang xem video.

 

Tần Mộ nói với Quan Viễn Phong: “Các hội viên này vô cùng sùng bái hội trưởng của họ. Nhưng mà, tốt nhất là anh đừng thảo luận về bác sĩ Chu với bọn họ.”

 

Quan Viễn Phong nhìn anh ta: “Tại sao?”

 

Tần Mộ nói: “Tôi cũng là sau này mới vô tình phát hiện ra. Trong Hiệp hội dị năng trồng trọt hệ Mộc, chỉ có bốn ủy viên của hiệp hội từng gặp Đông Quân. Nhưng ấn tượng của bọn họ về Đông Quân lại rất mơ hồ, đầy những tưởng tượng chủ quan.”

 

“Bọn họ hỏi tôi Đông Quân sống ở đâu, có cần học trò hay không, tôi hỏi bọn họ sao không tự mình hỏi hội trưởng, thì bọn họ đều tỏ ra kính cẩn và nói rằng, sao dám đường đột hỏi như vậy.”

 

“Tôi rất ngạc nhiên, vì thật ra bác sĩ Chu rất dễ gần. Sau đó tôi lần lượt nói chuyện riêng với từng người, vòng vo dò hỏi, mới phát hiện ra điều bất thường. Thứ nhất, bọn họ không biết tên thật và thân phận nghề nghiệp của bác sĩ Chu.”

 

“Thứ hai, bọn họ thuật lại cuộc đối thoại trong buổi gặp mặt hôm đó rất rõ ràng, về các kỹ năng dị năng lại càng nói rành mạch, đâu ra đấy.”

 

“Nhưng mà, tuổi tác, diện mạo cụ thể, trang phục, và cách nói chuyện của ‘hội trưởng Đông Quân’ mà bọn họ nhớ lại thì không hề nhất quán.”

 

“Về những động tác cử chỉ mà ‘hội trưởng Đông Quân’ đã dạy cho bọn họ hôm đó cũng có điểm khác biệt, và ai cũng cho rằng những gì mình nhớ là chính xác nhất.”

 

“Hội trưởng Đông Quân mà bốn người nói đến, chi tiết đầy những tưởng tượng của riêng bọn họ.”

 

“Ví dụ như trong mắt cô bé Tiểu Lộc, hội trưởng Đông Quân giống như một pháp sư, lịch sự nho nhã, thi triển dị năng như thần, nhưng lại sâu sắc khó lường, cự tuyệt người khác đến gần mình, đẩy bọn họ ra xa ngàn dặm. Ngài ấy mặc áo sơ mi đen, đeo kính, trên người có mùi hương bí ẩn của cây lãnh sam.”

 

Quan Viễn Phong sững sờ.

 

Tần Mộ cười: “Lúc đầu tôi nghe còn thấy bình thường, nhưng nghe đến cặp kính thì phát hiện có gì đó không đúng. Hơn nữa hôm đó bác sĩ Chu gặp bọn họ xong là cùng chúng tôi vào núi, tôi nhớ hôm đó để tiện vào núi, rõ ràng anh ấy mặc áo sơ mi vải bố màu xanh nhạt.”

 

“Sau đó tôi lại hỏi riêng thầy Trần, ông ấy là giáo viên dạy sinh học, có cách ghi nhớ học sinh của riêng mình, quả nhiên ông ấy nói với tôi rằng, hội trưởng Đông Quân rất trẻ, giống như một sinh viên vừa tốt nghiệp, mặc áo sơ mi trắng, đi giày vải, học thức uyên bác, lúc thi triển dị năng rất cẩn trọng, con người nghiêm túc, không hay nói cười, trên người có mùi cam.”

 

“Còn trong mắt ông Diệp, một nhân viên ngân hàng đã về hưu, hội trưởng Đông Quân lại tao nhã cao quý, lúc thi triển dị năng giống như một nhạc trưởng chỉ huy dàn nhạc, hôm đó mặc áo sơ mi lụa màu trắng và đi giày da chỉnh tề, đeo đồng hồ đắt tiền, dùng nước hoa cao cấp, phong độ ngời ngời.”

 

“Còn có Trác Hải Thanh, trước đây chị gái của cậu ấy bị giam ở nhà tù Nam Sơn và được chúng tôi cứu ra, trong mắt cậu ấy, bác sĩ Chu lại là người vừa thông tuệ vừa có chút khí phách hiệp sĩ, hôm đó mặc áo sơ mi kẻ ca rô đơn giản, quần vải bạt, không câu nệ tiểu tiết, trên tay đeo một chuỗi trầm hương.”

 

Quan Viễn Phong: “…”

 

Tần Mộ cười nói: “Hãy chú ý đến chi tiết này, cả mấy người đều nhắc đến việc trên người Đông Quân có mùi hương. Nhưng rõ ràng, Đông Quân mà bọn họ miêu tả là một Đông Quân hoàn hảo trong trí tưởng tượng của bọn họ.”

 

“Tôi có cảm giác, ký ức của bọn họ đã bị can thiệp và làm xáo trộn, nhưng tôi không biết bác sĩ Chu đã làm điều đó bằng cách nào.”

 

Tần Mộ nhìn Quan Viễn Phong, nhưng Quan Viễn Phong lại nói: “Có lẽ bọn họ chỉ quá phấn khích nên nhớ nhầm thôi.”

 

Tần Mộ cười: “Có lẽ vậy, bây giờ hiểu biết của mọi người về dị năng vẫn còn rất nông cạn, dù sao đây cũng là một lĩnh vực hoàn toàn mới.”

 

“Nhưng bác sĩ Chu vừa tinh thông dị năng hệ Thủy, lại có thể tổ chức Hiệp hội Người trồng trọt, đích thân chỉ điểm cho các dị năng giả hệ Mộc, thậm chí còn phát minh ra phương pháp có thể khiến các dị năng giả hệ Mộc cùng lúc thi triển dị năng, tương tác và khuếch đại lẫn nhau…”

 

Quan Viễn Phong lạnh mặt ngắt lời Tần Mộ: “Em ấy vốn đã rất thông minh.”

 

Tần Mộ mỉm cười: “Bây giờ tin tức này vừa đưa ra, chắc chắn tất cả các dị năng giả hệ Mộc đang điên cuồng đăng ký trang web đó… Viện Nghiên cứu Dị năng và các dị năng giả hệ khác nhất định cũng sẽ thắc mắc, nguyên lý của dị năng thi triển dị năng tập thể này rốt cuộc là gì? Các dị năng khác liệu có thể làm được như vậy không?”

 

“Hôm nay tôi nói chuyện với dị năng giả ở Trung Châu, nghe nói Viện Nghiên cứu Dị năng bây giờ sẽ ban hành lệnh triệu tập, chiêu mộ những nhà nghiên cứu có thiên phú đặc biệt và lý luận đặc biệt trong việc nghiên cứu dị năng, để thành lập phòng thí nghiệm chuyên biệt… Tài năng như anh ấy, lại còn có một giáo sư Diêu nữa, chắc chắn sẽ khiến nhiều người thèm muốn.”

 

Sắc mặt Quan Viễn Phong tái mét, Tần Mộ nhìn anh rồi từ từ nói: “Hình như bác sĩ Chu có kiến thức vượt xa người thường, lại thường mang trong mình những lo lắng và ưu phiền. Lần đầu tiên biết tôi là dị năng giả hệ Ám, anh ấy đã nhắc nhở tôi tốt nhất là nên ẩn mình chờ thời, vì cây cao hơn rừng, gió ắt sẽ dập cho tơi tả.”

 

“Lúc đó tôi đã nói với bác sĩ Chu rằng, tôi là kẻ chân đất không sợ kẻ mang giày, chắc chắn bác sĩ Chu có nhiều điều lo ngại, nên mới chọn an phận ở một nơi, ẩn mình không lộ diện. Vậy thì hãy để tôi làm lưỡi đao sắc bén, làm con tốt thí tiên phong, cứ thế tiến về phía trước.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Cậu vẫn chưa đủ mạnh.”

 

Tần Mộ cười: “Nhưng tôi và Tiểu Thịnh có thể ở lại Đan Lâm giúp đỡ bác sĩ Chu. Anh ấy không thích lộ diện trước mặt người khác, cũng không thích đứng trước sân khấu, không thích nói chuyện với những người mình không ưa, và cũng rất khó tin tưởng người khác.”

 

“Có rất nhiều chuyện, chỉ khi anh ấy hoàn thành rồi chúng ta mới có thể cảm nhận được sự sắp đặt từ trước của anh ấy trong những chi tiết nhỏ nhặt trước đó.”

 

“Nhưng có vẻ như, anh ấy thường không nói với bất kỳ ai.”

 

Tần Mộ nhìn vẻ mặt của Quan Viễn Phong, cuối cùng xác định rõ ràng, quả nhiên Quan Viễn Phong cũng có những điều không biết, liền cười nói: “Anh ấy rất thiếu cảm giác an toàn, có lẽ chúng ta vẫn chưa hoàn toàn có được sự tin tưởng của anh ấy.”

 

“Tôi vẫn luôn có một cảm giác rằng, nếu không có thứ gì đó quan trọng níu giữ anh ấy, có lẽ anh ấy đã sớm hoàn toàn im lặng, cách biệt với thế gian, và thế giới sẽ không bao giờ biết được, đã từng có một con người tài năng kinh diễm tuyệt vời như vậy.”

 

Quan Viễn Phong đặt tách trà trên tay xuống bàn, im lặng một lúc lâu mới nói: “Vẫn là nói chuyện đi diệt châu chấu đi, con Ếch bóng tối của cậu có thể triệu hồi được bao lâu?”

 

Tần Mộ thấy anh không muốn bàn luận về Chu Vân với mình, liền cười: “Chỉ được mười phút thôi. Đúng là có hơi lơ là luyện tập, cấp bậc dị năng thăng cấp hơi chậm. Lần này đến thực chiến, cần phải nhờ Đội trưởng Quan chỉ giáo nhiều rồi.”

 

Quan Viễn Phong không trách móc sự lười biếng của anh ta như trước đây, dường như tâm trí đã chìm vào một nơi nào khác, chỉ đơn giản xác nhận thời gian hành động và chiến thuật với Tần Mộ, rồi đứng dậy trở về doanh trại.

 

Chỉ là những lời nói đầy ẩn ý của Tần Mộ, giống như một viên sỏi ném vào lòng anh, những gợn sóng không ngừng lan rộng, không thể nào tĩnh lặng được.

 

Từ khi quen biết Chu Vân, những kiến thức bí ẩn của em ấy, những hành động bất thường nhưng sau khi sự việc xảy ra lại hợp lý đến kinh ngạc, những bước đi như có thể đoán trước tương lai…

 

Anh cầm điện thoại lên, thấy mười phút trước Chu Vân vừa gửi cho anh một tin nhắn: “Tối nay anh ăn gì chưa? Em ăn cua. Gió thu nổi lên, lại đến mùa ăn cua rồi.”

 

Anh bỗng nhớ lại lúc mới quen Chu Vân, ngày nào em ấy cũng gửi thực đơn cho mình.

 

Em ấy vẫn luôn đơn giản và thẳng thắn như trước đây. Dù em ấy chưa bao giờ thổ lộ, nhưng cũng chưa từng che giấu điều gì trước mặt anh.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 95: Đông Quân Đã Một Lần Ghé Qua
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...