Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 96: Giáng Đòn Sấm Sét

Cơn chấn động về Hiệp hội Dị năng giả hệ Mộc của Giới Trồng Trọt mới qua được một ngày, thì hôm sau, một video Đội đặc nhiệm diệt châu chấu lại trở thành chủ đề nóng.

 

Video được quay trên một vùng bình nguyên rộng lớn, đàn châu chấu đen kịt dày đặc che trời lấp đất càn quét qua, tựa như một đám mây đen mang theo sấm rền gầm rú áp sát ống kính, giống như đám mây ác quỷ giáng xuống một cánh đồng cao lương trĩu nặng những bông lúa màu đỏ rực.

 

Ống kính zoom lại gần, quay cận cảnh những đứa con đáng sợ của ác quỷ này. Chúng có chân sau hình răng cưa và đôi cánh ma sát rung động phát ra âm thanh rợn người, khiến người ta nghe mà tê dại cả da đầu.


 

Ngay cả những khán giả đang xem video cũng phải rùng mình trước đôi mắt kép to lớn kỳ dị, cặp râu mảnh khảnh khẽ đung đưa trong không trung, và bộ phận miệng phát triển bên dưới đầu như thể có thể nuốt chửng mọi thứ.

 

Tiếng châu chấu gặm cao lương nghe như tiếng ồn sào sạc của mưa gió, cả cánh đồng cao lương đều bị bao trùm bởi thứ âm thanh âm u đó. Lũ châu chấu này vừa há miệng gặm cao lương, vừa đi vệ sinh, giao phối, và cắm bụng vào đất để đẻ trứng.

 

Trên thân cây, trên lá, trong ruộng cao lương, bò lúc nhúc những con châu chấu to bằng quả trứng gà, cánh bóng loáng, tiếng kêu như sấm.


 

Gió rít gào thổi qua, biển cao lương xanh lay động, chỉ trong chốc lát, những bông lúa đỏ rực, vàng óng trên thân cây xanh mướt đã bị gặm trơ trụi, những chiếc lá bóng dầu chi chít những lỗ lớn hình răng cưa, run rẩy trong gió như một tấm lưới đánh cá rách nát. Mà trên trời vẫn còn những đám mây châu chấu bay tới và hạ xuống không ngớt, cảnh tượng này khiến người ta không rét mà run.

 

Ở đường chân trời xa xa, một tia chớp chói lòa rạch ngang bầu trời đen kịt, ánh điện lóe lên trong khoảnh khắc, soi sáng cả đất trời, những người trước video bỗng kinh hãi la lên: “Là lốc xoáy!”

 

Một cơn lốc xoáy khổng lồ từ mặt đất cuộn lên, gào thét cuốn theo cát bay đá chạy mà đến, xoay tròn, uốn éo như những con sóng đục ngầu, sừng sững giữa trời đất, mang theo khí thế không gì có thể cản phá, vừa lay chuyển vừa gào thét tiến tới.


 

Ầm ầm, ầm ầm, gió gào thét cuồn cuộn, như sư tử đực gầm rống, như hắc long nổi cơn thịnh nộ, hung hãn gào thét lao tới!

 

Cơn lốc xoáy nhảy múa trên không trung, đi đến đâu, châu chấu đều bị cuốn vào đến đó. Lũ châu chấu vùng vẫy bất lực trong cuồng phong nhưng không thể thoát khỏi lực hút mãnh liệt của lốc xoáy.

 

Trong cơn lốc xoáy mờ mịt, những tia sét tàn khốc như những ngọn roi hung tợn, nặng nề quất mạnh vào những con châu chấu biến dị bị cuốn vào, xé nát và thiêu cháy chúng.


 

Cơn lốc xoáy dường như có mắt, hoàn toàn đi vòng qua cánh đồng cao lương, chỉ càn quét và hủy diệt những đàn châu chấu biến dị trên không trung ở vùng bình nguyên gần đó.

 

Vậy những con châu chấu trong ruộng cao lương thì sao? Cao lương đã bị gặm sạch rồi, tại sao còn phải e dè chùn bước?

 

Ống kính chuyển cảnh, một nhóm thành viên mặc quân phục Đội đặc nhiệm đứng thẳng tắp bên bờ ruộng, bên cạnh là xác của vài con thú biến dị và tang thi biến dị nằm rải rác. Viên chỉ huy trẻ tuổi đứng đầu phất tay, chỉ thấy một dị năng giả trong số họ bước ra, dang hai tay, đột nhiên có một con ếch đen khổng lồ từ trong hố đen xuất hiện!


 

Con ếch hang động kỳ dị này nằm bên rìa ruộng cao lương, toàn thân như được tạo thành từ khói, sương đen lượn lờ, đôi mắt lồi sâu thẳm và ma quái.

 

Nó đạp chân sau, nhảy vọt lên, thè ra chiếc lưỡi dài như mũi lao, l**m vô số châu chấu nhanh như chớp rồi cuộn vào bụng, còn lũ châu chấu biến dị dường như không ngờ lại đột ngột gặp phải thiên địch lớn như vậy, tất cả đều đứng yên như tượng.

 

“Ộp!” Con ếch được tạo thành từ bóng tối ăn uống thỏa mãn, phồng mang tai, kêu lên một tiếng tại chỗ, lũ châu chấu trong ruộng cao lương dường như bị sóng âm làm cho choáng váng, rơi xuống đất, cùng lúc đó, bên cạnh con ếch hang động bóng tối, đột nhiên xuất hiện vô số con ếch bóng tối nhỏ, như thể những con ếch ma quái được triệu hồi ra khỏi địa ngục.


 

Chúng tràn vào ruộng cao lương như thủy triều, nhảy lên như những viên đạn pháo, kêu ộp ộp không ngớt, bắt đầu nuốt chửng lũ châu chấu như thể Thao Thiết tham dự yến tiệc, chiếc lưỡi mỏng có chạc dính chặt vô số con châu chấu, cuộn vào miệng.

 

Tiếng ếch kêu vang thành một vùng, “ộp ộp ộp, ộp ộp ộp”, giống như tiếng trống trận dồn dập tựa sấm vang lên trên bình nguyên, vang lên không ngớt, lũ châu chấu bay lên, nhưng lại bị cơn lốc xoáy đang chờ sẵn bên cạnh cuốn đi rồi xé nát.

 

Không lâu sau, lũ châu chấu bay trong ruộng đã bị nuốt chửng sạch sẽ, những con ếch bóng tối đã nuốt một lượng lớn năng lượng tinh hạch biến dị cũng hài lòng biến mất vào hư không.


 

Các dị năng giả hệ Mộc lại đến ruộng cao lương, đứng ở bốn góc, uống rượu, kết trận, thi triển Sức mạnh Tự nhiên, dưới ánh sáng màu xanh lục, những chiếc lá rách nát của biển cao lương xanh vừa bị gặm nham nhở đã nhanh chóng được phục hồi.

 

Giữa những thân cao lương xanh mướt, những bông lúa đỏ rực lại kết thành, bông to trĩu hạt, vàng óng, nặng trĩu cúi đầu, lấp lánh dưới ánh mặt trời, tựa như những bó đuốc hy vọng.

 

Sau cơn gió, biển cao lương xanh xào xạc, như thể thảm họa vừa rồi chỉ là một cơn ác mộng.


 

Lúc này, những khán giả xem video mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, như thể vừa xem một bộ phim tài liệu thiên nhiên vô cùng gay cấn, mà lần này nhân vật chính không còn là con người ở vị thế cao ngạo quan sát động vật sinh tồn trong tự nhiên như trước mạt thế, mà con người cũng đã trở thành một mắt xích trong chuỗi sinh học.

 

Loài người vốn tự hào về trí tuệ của mình, tự hào vì đã học được cách sử dụng công cụ để trồng lương thực với số lượng lớn, dường như đột nhiên trở thành tầng lớp thấp nhất trong thời mạt thế.

 

Hoa màu vất vả trồng trọt đã vượt qua nắng gắt, lụt lội và sắp đến ngày thu hoạch, lại gặp phải nạn châu chấu ngay khi mùa đông giá rét sắp đến, bất cứ ai cũng cảm thấy sợ hãi.


 

Và trong video này, con người đã giành được chiến thắng áp đảo bằng một sức mạnh không thể tưởng tượng nổi, điều này khiến tất cả những người xem video đều cảm thấy phấn chấn từ tận đáy lòng.

 

Lượt xem, lượt tải xuống và bình luận của video tăng vọt, đạt đến một con số thật đáng kinh ngạc.

 

Bình luận được nhiều lượt thích nhất là “Đội đặc nhiệm uy vũ!” đứng đầu, theo sau là những lời khen khoa trương như “muốn gả”, “yêu chết mất”.

 

Bình luận được nhiều lượt thích thứ hai là “Ếch bóng tối! Tôi muốn có quá!”, trong đó xen lẫn một số thảo luận về kỹ năng của dị năng giả, đặc biệt là cuộc thảo luận sôi nổi về dị năng hệ Ám lần đầu tiên được thấy.

 

Có cảm giác như thế giới đang đào thải người bình thường. Những bình luận chán nản và thất vọng tương tự cũng không ít.

 

Dị năng giả mạnh quá rồi, thật sự không cần hạn chế sao? Giai đoạn này dị năng giả phạm pháp, còn có ai trừng trị được bọn họ không? Một số ít người dường như lần đầu tiên được thấy sức chiến đấu của dị năng giả một cách trực quan như vậy.

 

Dị năng giả mạnh, không phải là đang bảo vệ chúng ta sao? Còn nhóm dị năng giả hệ Mộc lặng lẽ phục hồi ruộng cao lương kia nữa, họ cũng rất tỏa sáng mà, phải không? Tại sao chỉ nhìn vào sức chiến đấu?

 

Hehe, có vài người giỏi nịnh bợ như vậy, sau này con cháu chắc chắn sẽ có được một công việc ổn định là xách cặp, lái xe cho các cậu ấm cô chiêu dị năng giả nhỉ.

 

Đấu tranh sinh tồn, chọn lọc tự nhiên mà, chẳng lẽ trước đây không có công dân hạng ba sao, bây giờ chỉ là chia lại bài thôi, chỉ có thể nói kẻ thất bại mãi mãi là kẻ thất bại.

 

Không hẳn là kẻ thất bại, có thể là những kẻ quyền quý ngồi không ăn bám trước đây, bây giờ đang run rẩy sợ hãi tương lai bị bóc lột. Ít nhất thì Đội đặc nhiệm trong thời gian này đã ngày đêm chiến đấu chống thiên tai ở chỗ chúng tôi, chỉ huy căn cứ nhường quân lương đến mức ngất xỉu, tại sao lại vào lúc này khơi mào mâu thuẫn giữa dị năng giả và người thường, có phải là có ý đồ khác không?

 

Bên dưới bắt đầu nổ ra tranh cãi điên cuồng, không khí bỗng trở nên hỗn loạn.

 

Chu Vân tắt khu vực bình luận, tải video xuống, xem đi xem lại đoạn Quan Viễn Phong xuất hiện ngắn ngủi trong đó, dù anh mặc đồ bảo hộ kín mít, không để lộ một tấc da nào, nhưng hắn vẫn nhận ra anh ngay từ những động tác quen thuộc, thậm chí có thể đoán được biểu cảm của anh lúc đó.

 

Hắn nhắn tin cho Quan Viễn Phong: “Em đã xem video diệt châu chấu, Đội đặc nhiệm đúng là khí thế ngất trời, oai phong lẫm liệt, Đội trưởng Quan anh dũng hơn người.”

 

Quan Viễn Phong trả lời: “…”

 

Chu Vân phát cho anh tin nhắn thường ngày: “Hôm nay phần lớn bệnh nhân đã vượt qua giai đoạn cai nghiện khó khăn nhất, dần dần có thể ăn uống được rồi.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Vậy thầy Diêu và em có thể có thể thoải mái hơn một chút rồi, nghỉ ngơi cho tốt.”

 

Chu Vân trả lời: “Ừm, có thể thở phào nhẹ nhõm rồi, một khi cai nghiện sinh lý hoàn thành, phần còn lại là điều trị tâm lý và tinh thần, không cần phải canh chừng căng thẳng như vậy nữa, còn lại đều dựa vào ý chí của họ thôi.”

 

Quan Viễn Phong lại nói: “Bên Tần Mộ đã nhận rất nhiều cuộc phỏng vấn, nghe nói đơn đặt hàng rượu Tequila biến dị và áo bông lụa tơ tằm biến dị đều đã kín lịch, nạn châu chấu về cơ bản đã được dẹp yên, phần lớn ruộng lương thực cũng đã được cứu về, hai ngày nữa đoàn cứu viện của họ chắc sẽ trở về.”

 

Chu Vân không nhịn được cười: “Cảm ơn Đội trưởng Quan đã quảng bá giúp em.”

 

Quan Viễn Phong trả lời: “Cảm ơn hội trưởng Đông Quân đã nghĩa hiệp hào phóng, có tấm lòng nhân ái.”

 

Chu Vân bật cười thành tiếng, Chu Triện và Thẩm Lan đang ngồi đối diện bàn bạc về việc sắp xếp việc sản xuất đều ngẩng đầu nhìn qua.

 

Thẩm Lan là người đầu tiên bước vào giai đoạn cai nghiện, hiện đang hồi phục tốt nhất. Có lẽ vì ý chí đủ mạnh, sau khi tỉnh táo lại, cậu ta gần như không kêu đau một tiếng, vẫn đang âm thầm chịu đựng. Sau khi những hành vi tự làm hại bản thân và ảo giác không thể kiểm soát trong giai đoạn cai nghiện biến mất, cậu ta đã cùng Lý Minh ra khỏi phòng giam đặc biệt, bắt đầu phụ giúp Chu Triện hoàn thành một số công việc quản lý hàng ngày.

 

Bọn họ dọn dẹp một phòng họp trong tòa nhà của khu giam giữ đặc biệt, các cuộc thảo luận về phương án điều trị hàng ngày, quản lý vườn thuốc Nam Sơn, cũng như phân công một số công việc nghiên cứu, về cơ bản đều được bàn bạc tại đây.

 

Chu Triện nói: “Bác sĩ Chu cười gì vậy?”

 

Chu Vân cười nói: “Tôi đang xem tư thế anh hùng của Đội đặc nhiệm diệt châu chấu, trong đó còn có đoạn Tần Mộ thả ếch bóng tối, bình luận bên dưới rất hài hước.”

 

Lý Minh gật đầu vô cùng ngưỡng mộ: “Ôi, đến khi nào tôi mới được gia nhập Đội đặc nhiệm nhỉ, trông oai phong thật đấy, quân phục còn đẹp hơn của lính cứu hỏa!”

 

Chu Triện: “Cuối cùng cậu ấy cũng có dịp khoe mẽ rồi, hồi đi học cậu ấy rất thích tỏ vẻ. Bạn học cũ của chúng tôi đều bàn tán, cho rằng cậu ấy là loại cố tình ngủ gật trong lớp, đi trễ về sớm, rồi ban đêm thức khuya học như điên để ra vẻ.”

 

Chu Vân cười: “Thật sự kiêu ngạo như vậy sao? Bây giờ trông rất thân thiện mà.”

 

Chu Triện nói: “Trong lớp đặc biệt kiêu ngạo, thầy cô gọi cậu ấy lên giải bài, cậu ấy cũng viết roẹt roẹt ra được, vẻ mặt siêu lạnh lùng. Nhưng sau này tôi mới nghe nói, bố mẹ cậu ấy bệnh nặng, buổi tối cậu ấy ra mấy quán bar đen làm tài xế lái thuê, lúc chờ khách thì tranh thủ học bài, đọc sách, nên ban ngày lên lớp mới buồn ngủ.”

 

Chu Vân: “…”

 

Chu Triện nói: “Cho nên cậu ấy bỏ học thật sự rất đáng tiếc.”

 

“Nhưng may mà bây giờ tốt rồi, tôi cũng phải làm việc dưới trướng cậu ấy mà.”

 

Chu Vân cười: “Là sự nghiệp của mọi người. Cậu ấy đã mang về rất nhiều đơn hàng, chúng ta phải tăng cường sản xuất rồi.”

 

Chu Triện nói: “May mà có Thẩm Lan giúp tôi – à đúng rồi, còn một chuyện nữa.”

 

Hắn ta in ra hai tờ giấy: “Cung thành chủ bên kia có gửi một thư mời, nói rằng Viện Nghiên cứu Dị năng mời hội trưởng Hiệp hội dị năng trồng trọt hệ Mộc là Đông Quân đến Trung Châu để tiến hành nghiên cứu dị năng chuyên sâu, sẽ cung cấp điều kiện phòng thí nghiệm và kinh phí dự án hậu hĩnh, trả lương cao, đồng thời cung cấp nhà ở, xe cộ, dịch vụ hậu cần, an ninh bảo vệ và một loạt các đãi ngộ chuyên gia cao cấp khác.”

 

“Ngoài ra còn có thư mời cho Diêu lão nữa.”

 

Chu Vân nhận lấy, nhìn thấy phần đầu màu đỏ quen thuộc của thư mời, cùng với đãi ngộ ở kiếp này lại tốt hơn rất nhiều so với kiếp trước.

 

Chu Triện nói: “Cung thành chủ nói, chắc chắn là ông ấy không nỡ để hai vị chuyên gia đi, nhưng điều kiện đãi ngộ này quả thực rất tốt, nên cũng không dám giấu diếm, nhận được là chuyển qua ngay.”

 

Chu Vân thản nhiên đặt thư mời sang một bên: “Từ chối hết đi, lý do bên tôi cứ nói là khó rời xa quê hương.”

 

“Lý do bên thầy Diêu thì ghi là tuổi đã cao, lại là người thường, không chịu được thời tiết lạnh giá của Trung Châu, định ở lại miền Nam dưỡng bệnh.”

 

Kiếp này, Viện Nghiên cứu Dị năng không có giấy thử độ tương thích dị năng do mình phát minh, không có thuốc xua đuổi và bẫy tang thi do mình nghiên cứu, không âm thầm đào tạo một lượng lớn nhân tài dị năng hệ Mộc cho căn cứ Trung Châu, bọn chúng lại không có tiến triển gì trong các thí nghiệm kích phát dị năng, không thể hoàn toàn tranh thủ được sự ủng hộ hết mình của chính phủ Liên minh căn cứ Trung Châu và quân đội.

 

Xem bọn chúng còn lấy gì để thu hút nhân tài nghiên cứu từ các căn cứ lớn khác?

 

Ha ha, nghĩ đến đây, hắn hả hê đến mức không nhịn được cười, tối nay phải ăn thêm một bát cơm mới được.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 96: Giáng Đòn Sấm Sét
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...