Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 94: Đội Cứu Viện Đến Rồi
Cuối cùng, bọn họ dùng mấy chiếc đèn pin siêu sáng rọi xuống nước, vớt nòng nọc và trứng ếch cho vào bể kính mang về. Nhân tiện, Chu Vân lại dùng một viên Nhân sâm mật hoàn, dụ hết cá trong hang, rắn nước trong đầm sâu ra, một lưới bắt sạch chúng rồi cho vào túi nước cao su.
Sau khi ra khỏi hang động, thấy trời vẫn còn sớm, hai anh em Tần Mộ và Tần Thịnh dẫn theo Tuệ Tinh đi càn quét khắp nơi, bắt được vô số gà rừng, vịt trời biến dị. Còn Chu Vân thì đi tìm một lượt, tìm được một số dược liệu biến dị như Kê huyết đằng, Thảo san hô, Thiết bì thạch hộc, Tam thất, thu hoạch thêm mấy cây linh chi hoang dã, rồi lại lái chiếc xe bồn cứu hỏa rầm rộ quay về.
Trên đường về, ở con suối Phục Long dưới chân núi, bọn họ bắt gặp một đàn dê núi đen khoảng hai ba mươi con. Sừng dê cứng và cong như sừng sắt, bộ lông đen bóng lấp lánh dưới ánh mặt trời, thân hình rắn chắc, bốn chân thoăn thoắt.
Có lẽ đây là đàn dê được thả nuôi trong trang trại của dân làng từ trước mạt thế. Con dê đầu đàn đã biến dị thành dê núi hệ Mộc, chỉ cần “be be” hai tiếng là có thể triệu hồi vô số dây leo để trói kẻ địch, sau đó cả đàn co giò chạy lên vách núi thẳng đứng, leo trèo như bay. Kẻ địch chỉ đành đứng nhìn vách núi mà than thở.
Chẳng trách chúng có thể sống sót đến tận hôm nay.
Dê là thứ tốt, đưa về vườn thuốc Nam Sơn chăm nuôi cẩn thận thì sẽ có sữa dê, thịt dê, da lông dê dùng mãi không hết. Nếu có thể nhân giống ra một đàn dê biến dị thì càng hoàn hảo.
Chu Vân thấy vậy thì mừng rỡ, liền cùng Tần Thịnh, Tần Mộ xuống xe tới, khống chế con dê đầu đàn rồi trùm kín nó lại bằng lưới đánh cá.
Tuệ Tinh và Tuyết Đậu lùa từ bốn phía, đuổi cả đàn dê từ trên vách núi xuống, dồn chúng vào trong chiếc xe cứu hỏa dạng nhà di động. Cuối cùng, bọn họ cũng thu hoạch đầy xe mà về.
Khi bọn họ về đến vườn thuốc Nam Sơn thì đã là nửa đêm. Chu Triện nhìn thấy cả một xe dê thì cũng vui mừng khôn xiết: “Tốt quá rồi! Có sữa dê uống rồi!”
Hắn ta khen Tần Mộ: “Trước đây cậu toàn nói mình xui xẻo, chơi bài lúc nào cũng bốc phải bài xấu, bây giờ vận may tốt hơn nhiều rồi… À phải rồi, con ếch biến dị đâu? Chưa bắt được à?”
Tần Mộ bất ngờ bị khui lại quá khứ đen tối: “…”
Tần Thịnh cười ha hả: “Ếch biến dị bị bàn tay đen thui của anh tôi thu phục rồi. Nói mới nhớ, hồi trước Tết nhất anh tôi đánh mạt chược cũng toàn thua. Anh ấy nhớ bài thì có nhớ, nhưng người ta thì ù Thiên Hồ, còn anh ấy thì thả quân nào là bị người ta phỗng quân đó, đánh quân nguy hiểm là bị ù đền.”
Chu Vân nói: “Chả trách, hóa ra là dắt theo hai tên quỷ xui xẻo các cậu. May mà tôi vận khí tốt, một tay xoay chuyển tình thế, trong đen có đỏ, hóa nguy thành an.”
Tần Mộ: “…”
Tần Thịnh: “…”
Chu Triện an ủi Tần Mộ: “Không sao không sao, dù cuộc sống có đóng một cánh cửa của cậu, nhưng vẫn mở cho cậu một cửa sổ mà.”
Hắn ta sắp xếp một sân thể dục trước đây dùng cho phạm nhân đi dạo để nuôi dê. Xung quanh sân đều có lưới thép gai giăng kín, rất hợp để thả nuôi đàn dê. Chu Triện chọn một phạm nhân từng có kinh nghiệm nuôi dê để phụ trách, rồi tìm một sợi xích sắt khóa vòng cổ con dê đầu đàn hệ Mộc lại. Dê đầu đàn ngoan ngoãn rồi thì những con dê khác cũng trở nên hiền lành. Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, bọn họ phát hiện trong đàn còn có ba con dê cái đang mang thai, chắc sẽ sớm sinh dê con, quả là một niềm vui bất ngờ.
Chu Vân đến xem tình hình mấy bệnh nhân đang trong giai đoạn cai nghiện, thấy tinh thần của Thẩm Lan đã tốt hơn nhiều, cũng có thể nói chuyện vài câu với hắn, phản ánh cảm nhận cụ thể của cơ thể mình. Cậu ta hỏi Chu Vân: “Tôi thấy Chu Triện ở đây một mình bận rộn quá, trước đây tôi cũng có chút kinh nghiệm, có thể giúp một tay.”
Tất nhiên là Chu Vân rất vui mừng: “Không vấn đề gì, tôi sẽ bảo Chu Triện sắp xếp cho cậu một chức vụ ở Dược Phẩm Thanh Điểu. Trước đây tôi cũng hơi lo cậu ấy chỉ là người thường, quản lý vườn thuốc có thể hơi nguy hiểm, có cậu hỗ trợ thì tốt quá rồi.”
Hắn đang rất thiếu nhân lực, mà đây lại là một nhân tài của giới cảnh sát quốc tế đó. Mặc dù Thẩm Lan luôn tránh nói về chuyện này, nhưng rõ ràng khi ở cùng Chu Triện, cậu ta thoải mái hơn nhiều, cũng bất giác tiết lộ một số chuyện như mình từng học ở trường cảnh sát trong quá khứ.
Thẩm Lan gật đầu: “Đúng là vậy, nơi này của anh chắc chắn có nhiều người muốn đến dò la. Nghe nói các anh được thành chủ thành Bắc Minh ở gần đây bảo kê, nhưng một khi bên đó có biến, hoặc lợi ích của hai bên xung đột, thì một mình Chu Triện là người thường, quả thực không chống đỡ nổi.”
Cậu ta đã thấy quá nhiều chuyện lòng người hiểm ác, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng khi đến Đan Lâm, những người ở đây dường như vẫn giữ được một trái tim chân thành, nhiệt huyết trong thời mạt thế, hơn nữa lại còn đang hăng say làm việc, phát triển sự nghiệp thịnh vượng.
Mà tất cả những điều này dường như đều là nhờ có vị bác sĩ thần bí kia.
Đại sư Tâm Hải cũng ở trong trạng thái khá tốt, dù lúc thần trí không tỉnh táo vẫn nhớ gầm Sư Tử Hống, sau đó bọn họ thực sự sợ ông quá tổn hại thân thể nên đã bịt miệng ông lại. Đến tối, lúc ăn cơm uống thuốc thì ông đã đỡ hơn nhiều. Ông rất tiếc nuối nói với Chu Vân rằng: “Nghe nói sắp tổ chức hoạt động Công hội lần đầu tiên phải không?”
Chu Vân vừa châm cứu cho ông vừa nói: “Vâng, đại sư đừng vội, sau khi dưỡng tốt thân thể rồi ngài hãy đến. Đến lúc đó cháu sẽ mời ngài làm Phó hội trưởng.”
Đại sư Tâm Hải vô cùng mong đợi: “Lão nạp có được không?”
Chu Vân nói: “Sao lại không được, ngài có thể viết một số pháp môn tu luyện như Dịch Cân Kinh để chia sẻ trên diễn đàn ngay từ bây giờ.”
Đại sư Tâm Hải đã phiêu diêu trong tâm tưởng. Lòng ông vốn đã như tro tàn, nhưng vẫn kiên trì nhờ một niềm tin trảm yêu trừ ma, không ngờ nay tình thế đã xoay chuyển, lại có được kỳ ngộ này. Mọi kiếp nạn đều có nhân quả.
Cơn đau buốt như vạn mũi kim châm của hội chứng cai nghiện lại ập đến, nhưng ông thầm niệm “Chúng sinh vô biên thệ nguyện độ, phiền não vô tận thệ nguyện đoạn, pháp môn vô lượng thệ nguyện học, Phật đạo vô thượng thệ nguyện thành”. Tứ hoằng thệ nguyện của nhà Phật, nếu lấy Hiệp hội dị năng hệ Mộc này làm thuyền, tu vô lượng công đức, liệu có thể độ cho ông một chặng đường không?
=====
Ngày hôm sau, Chu Vân dẫn Tần Thịnh và Lý Minh đến Vân Đỉnh Sơn Uyển, xúc cả gốc những đám cỏ chăn nuôi đang mọc um tùm trong rừng cây mang về sân thể dục nuôi dê ở vườn thuốc Nam Sơn. Bọn họ trải cỏ ra, thi triển một dị năng hệ Mộc, lập tức có ngay một đồng cỏ rộng lớn.
Đàn dê vui vẻ nô đùa trong đám cỏ cao đến đầu gối, Tuệ Tinh cũng vui vẻ đuổi theo đàn dê chạy mấy vòng.
Bên Hiệp hội dị năng hệ Mộc có hai mươi lăm người đăng ký, tình hình này tốt hơn nhiều so với hắn tưởng tượng. Bốn vị quản lý mà hắn chọn ra lại hữu dụng một cách bất ngờ. Bản thân họ vốn là những người xuất sắc trong việc tu luyện dị năng hệ Mộc, năng lực tổ chức và tầm ảnh hưởng đều rất ưu tú, sự nhiệt tình của họ đối với hoạt động lần này cũng vượt quá mong đợi của hắn.
Ba ngày sau, Tần Mộ và Tần Thịnh đại diện cho Dược Phẩm Thanh Điểu, dẫn đầu đoàn người của Hiệp hội dị năng hệ Mộc cùng xuất phát. Lần này bọn họ đi cùng đội viện trợ của thành Bắc Minh, ngồi trên một chiếc máy bay chở khách cỡ nhỏ, còn mang theo một chiếc trực thăng vận tải, chở theo một lượng lớn thành phẩm của Thanh Điểu, lương thực, trứng sữa gia cầm viện trợ, cùng với rượu Tequila, quần áo lụa tơ tằm do Dược Phẩm Thanh Điểu tài trợ đặc biệt, tất cả đều được vận chuyển đến đó.
=======
Căn cứ Trấn Bắc.
“Không nhận phỏng vấn, không chấp nhận quay phim tuyên truyền đi cùng đội.”
Quan Viễn Phong sải bước từ ngoài vào trong lều, mày nhíu chặt, cơn tức trong lồng ngực cứ bốc lên hừng hực: “Không phải đã nói rồi sao? Bảo bọn họ đi chụp ảnh nạn dân nhiều vào! Chụp quái thú biến dị, châu chấu biến dị, chụp tang thi! Chụp những cánh đồng đã trơ trụi ấy!”
Giang Dung Khiêm nói: “Thư ký trưởng Triệu của đoàn đại biểu cứu trợ Liên minh nói, lần tuyên truyền này phải tập trung vào mặt tích cực, không thể chỉ quay cảnh khổ đau, phải quay thành quả, tuyên truyền tinh thần nhân định thắng thiên. Hoạt động cứu trợ của Đội đặc nhiệm chúng ta được quần chúng vô cùng ủng hộ, nhất định phải tuyên truyền mạnh mẽ.”
Quan Viễn Phong chế giễu: “Có phải vì bọn họ đến đây chẳng làm được cái gì, ngày ngày chỉ biết co rúm trong căn cứ chính phủ, chẳng có gì đáng kể, nên mới chỉ có thể quay chúng ta thôi đúng không?”
Giang Dung Khiêm muốn cười nhưng không dám cười: “Đội ngũ phóng viên đã đợi ở bên ngoài rồi. Bọn họ nói sẽ tự mang lương khô, tuyệt đối không gây phiền phức cho Đội đặc nhiệm, sau khi quay xong trước khi đăng nhất định sẽ đưa cho chúng ta duyệt trước.”
Quan Viễn Phong nói: “Không dẫn theo! Còn phải phân tâm bảo vệ bọn họ!”
Giang Dung Khiêm mặt mày khó xử: “Nhật Báo Trung Châu lần này cử đến toàn là dị năng giả, nói là có khả năng tự bảo vệ…”
Quan Viễn Phong chau mày, đang định gầm lên thì Đổng Khả Tâm ở bên cạnh cười nói: “Đội trưởng Quan, hôm nay đoàn cứu trợ của Bắc Minh cũng đến rồi, hay là mời các nhà báo đến quay bọn họ trước, tuyên truyền một chút? Lần này Dược Phẩm Thanh Điểu viện trợ rất lớn.”
Quan Viễn Phong đột ngột quay đầu: “Người đến rồi à?”
Đổng Khả Tâm mím môi cười: “Sáng nay đến rồi, Giám đốc Đại Tần đã liên lạc với tôi, nhưng mà, phải làm Đội trưởng Quan thất vọng rồi, bác sĩ Chu không đến.”
Quan Viễn Phong nói: “Nơi này nguy hiểm như vậy, lại còn hỗn loạn, em ấy không đến là đúng. Người ngợm quá tạp nham, thấy tình hình ổn định một chút là đủ thứ yêu ma quỷ quái đều mò ra! Chỉ tổ gây thêm phiền phức cho chúng ta!”
Đổng Khả Tâm nói: “Chẳng phải sao? Toàn là đến để hớt tay trên, đâu như bác sĩ Chu, bỏ ra nhiều công sức như vậy, những thứ đưa đến đều là những món đồ tốt mà nạn dân đang thiếu thốn. Còn tổ chức nhiều dị năng giả hệ Mộc đến để khôi phục sản xuất, thật là khiêm tốn.”
Quan Viễn Phong nói: “Được, cứ làm theo lời cô, để đoàn phóng viên đi theo họ phỏng vấn tuyên truyền trước. Cứ nói đội đặc nhiệm đang nghỉ ngơi chỉnh đốn, tạm thời không có hoạt động cần tuyên truyền.”
Đổng Khả Tâm cười nói: “Vâng ạ.”
Quan Viễn Phong lại hỏi: “Đoàn viện trợ Bắc Minh ở đâu?”
Đổng Khả Tâm nói: “Nghe nói được sắp xếp ở khu chăn nuôi trồng trọt phía Bắc thành phố. Vì họ mang theo một số gia cầm, hạt giống và thảo dược.”
Quan Viễn Phong nói: “Được. Hôm nay cho nghỉ nửa ngày, mọi người mấy hôm nay mệt rồi, nghỉ ngơi đi.” Nói xong, anh cầm điện thoại đi ra ngoài.
Giang Dung Khiêm giơ ngón tay cái với Đổng Khả Tâm: “Vẫn là Khả Tâm lợi hại. Anh đang rầu chết đi được, quan chức bên chính phủ Liên minh gây áp lực lớn quá, anh không biết từ chối thế nào.”
Đổng Khả Tâm nói: “Chẳng qua cũng chỉ vì chút thành tích chính trị thôi, đội trưởng của chúng ta lại quá khiêm tốn. Theo em thì, chúng ta thực sự đã làm rất nhiều, tại sao không tuyên truyền. Không tuyên truyền thì ai biết đội trưởng đã bỏ ra bao nhiêu công sức? Ngay cả bên tướng quân Bành ở căn cứ Trấn Bắc cũng cử một phó quan ra khóc lóc trả lời phỏng vấn, viết một bài đặc san ba nghìn chữ về việc tướng quân quên mình vì người, xả thân chiến đấu, tình quân dân như cá với nước đấy. Sau này ai mà muốn thay chỉ huy trưởng căn cứ, quần chúng trong căn cứ sẽ là người đầu tiên không đồng ý.”
“Chúng ta thì ngày đêm quay cuồng, không phải giết tang thi thì cũng là diệt châu chấu, hoặc là giải vây cho căn cứ, ngày nào quần chúng cũng tặng cờ thi đua, tặng hoa hồng cho chúng ta.”
Giang Dung Khiêm rầu rĩ: “Đội trưởng không thích nhận phỏng vấn, có cách nào đâu.”
Đổng Khả Tâm lén mách nước cho anh ta: “Anh nói với bác sĩ Chu, bảo anh ấy khuyên, cứ nói làm vậy sẽ có lợi cho đội trưởng, cho cả Đội đặc nhiệm, có được lòng dân rồi thì mới không dễ bị người ta tính kế. Nhanh lên, đội trưởng chắc chắn sắp gọi điện cho anh ấy rồi.”
Giang Dung Khiêm ngẫm nghĩ: “Vẫn là đầu óc em nhanh nhạy.”
Chu Vân vừa nhận được tin nhắn của Giang Dung Khiêm một lúc thì quả nhiên điện thoại của Quan Viễn Phong gọi tới.
Hắn đứng bên đồng cỏ, nhìn Tuệ Tinh đang chạy như điên trong đám cỏ chăn nuôi, nô đùa cùng đàn dê, vừa nhận điện thoại vừa mỉm cười: “Sao hôm nay anh có thời gian rảnh rỗi thế?”
Quan Viễn Phong nói: “Ừm, cho mọi người nghỉ nửa ngày. Mọi người cũng mệt rồi.”
Chu Vân nói: “Hôm nay đoàn viện trợ Bắc Minh chắc đến rồi nhỉ.”
Quan Viễn Phong nói: “Phải, chiều nay tôi sẽ đi gặp họ… Cứ tưởng em sẽ đến.”
Chu Vân cười: “Ở bên này, Thẩm Lan và những người ở thành Thương Sơn đã cai thuốc hoàn toàn, đang trong giai đoạn cai nghiện rồi. Nếu em đi thì chỉ còn lại một mình thầy, vất vả lắm.”
Quan Viễn Phong nói: “Đúng vậy, tôi biết bên em rất bận. Tôi chỉ hơi thất vọng thôi.”
Chu Vân cười nói: “Thực ra em cũng vậy, ngày nào em cũng xem báo mạng của Trung Châu, tìm tin tức về đội Đặc nhiệm trong đó, kết quả là gần như không có, chỉ có một hai câu báo cáo chiến sự lạnh lùng, còn lại là những bài dài lê thê nói về việc chính phủ Liên minh coi trọng thế nào, đã cử người nào, viện trợ vật tư gì.”
“Em thấy phóng viên của báo Trung Châu toàn là bọn ăn hại, cũng chẳng chụp được dáng vẻ chiến đấu anh dũng của Đội đặc nhiệm chúng ta. Chắc chắn là bọn họ không dám ra tiền tuyến đưa tin, chỉ có thể co rúm trong căn cứ thôi.”
Quan Viễn Phong nói úp mở: “Ừm… Thực ra là do tôi không thích dẫn theo người ngoài, cảm thấy ảnh hưởng đến hành động. Lần sau có hành động nào không quá nguy hiểm, tôi cũng sẽ để bọn họ chụp vài tấm ảnh, hoặc bảo Khả Tâm chụp vài tấm gửi cho họ. Nhưng tôi nghĩ Dược Phẩm Thanh Điểu đã đến rồi, có thể nhân tiện quảng cáo cho rượu Tequila của em.”
Chu Vân cười nói: “Cảm ơn anh vẫn còn nhớ.”
Quan Viễn Phong cười: “Chuyện tôi đã hứa với em, câu nào mà tôi không nhớ. Ngược lại là em đấy, vào núi rồi sau đó thế nào? Cũng không nói cho tôi biết kết quả, cứ thế mà bỏ dở.”
Chu Vân: “…”
Hắn ho nhẹ một tiếng: “Em tưởng Tần Mộ và Tần Thịnh sẽ nói với anh, bên em lại bận chữa bệnh cho Thẩm Lan và mọi người nên quên mất. Con ếch hang động đó thực sự đã bị Tần Mộ thu phục rồi, biến thành sinh vật bóng tối rồi, nên lần này mới để cậu ấy đi viện trợ. Cậu ấy có thể thả con ếch đó ra để trị châu chấu giúp các anh. Thực ra lần này đi núi Chiêu Diêu cũng không thu hoạch được gì nhiều, chỉ được một đàn dê thôi, tối em chụp ảnh gửi cho anh xem, Tuệ Tinh đang chơi với chúng đấy.”
Thấy hắn nói lảng sang chuyện khác, Quan Viễn Phong không nhịn được cười: “Chẳng lẽ không phải vì em lại dùng nhân sâm mật hoàn làm mồi nhử sao? Tần Thịnh miêu tả cho tôi rằng thuốc đó thơm vô cùng, cá dưới nước đều nổi lên tranh nhau ăn, ngay đến mạng cũng không cần, ở trong lưới đánh cá rồi mà vẫn còn tranh nhau một chút bột vụn.”
Chu Vân nói: “Em cũng rất ngạc nhiên, đã pha loãng nhiều như vậy mà hiệu quả vẫn tốt thế, chắc là cá trong vũng nước đó chưa được ăn thứ gì ngon. Bọn em vớt được rất nhiều về nấu canh cá, vị rất ngon và bổ dưỡng.”
“Mấy người đang lên cơn nghiện, ăn uống không được nhiều, dạ dày đều hỏng cả. Chúng em dùng cá nấu cùng đảng sâm, hoàng kỳ, xay nhuyễn cả thịt cá xương cá bằng máy xay sinh tố rồi hầm rất lâu, mọi người ăn vào ai cũng đều khen ngon.”
Quan Viễn Phong nói: “Nghe em nói làm tôi cũng hơi thèm canh cá rồi.”
Chu Vân nói: “Lần này Tần Mộ lại mang đến một lô mì cá, cá khô, anh bảo bọn họ nấu cho anh ăn, vị cũng rất ngon.”
Quan Viễn Phong gật đầu: “Lại phiền em tốn công rồi.”
Chu Vân nói: “Khách sáo với em làm gì, em cũng mong anh sớm giải quyết xong chuyện bên đó, Tết có thể về được thì tốt quá rồi.”
Quan Viễn Phong nói nhỏ: “Tôi sẽ cố gắng về ăn Tết.”
Hai người đều bất giác bật cười.
Các phóng viên của Nhật Báo Trung Châu được Đổng Khả Tâm dẫn đến khu chăn nuôi trồng trọt, nói rằng đoàn cứu trợ Bắc Minh viện trợ rất nhiều, buổi chiều Đội đặc nhiệm được nghỉ phép, nên dẫn bọn họ đến phỏng vấn bên đó trước.
Một căn cứ tư nhân nhỏ, có gì đáng để quay chứ? Các căn cứ chính phủ lớn khác cũng viện trợ rất nhiều, nhưng bên chính phủ Liên minh đã nói rõ, việc đưa tin về cứu trợ của các căn cứ chỉ nên ở mức độ vừa phải, trọng tâm đưa tin phải làm nổi bật năng lực tổ chức và sức mạnh cứu trợ của chính phủ Liên minh và căn cứ Trung Châu, cũng như thành tích cứu trợ. Mấy phóng viên lẩm bẩm trong lòng, bọn họ đã bị Đội đặc nhiệm từ chối mấy lần, lần này lại đẩy bọn họ đi nơi khác, phần lớn là lại về tay không rồi. Nhưng đã có người chuyên môn dẫn đường, bọn họ cũng không thể từ chối, đành phải cắn răng lên xe đi theo.
Lần này, người dẫn đầu đoàn viện trợ Bắc Minh là Ngô Trụ, con rể của Thành chủ thành Bắc Minh. Trước mạt thế anh ta từng học trường đại học danh tiếng, ăn nói trôi chảy, cử chỉ đĩnh đạc. Anh ta nhanh nhẹn giới thiệu qua một lượt các vật tư viện trợ lần này, nói vài câu khách sáo chính thức như “một nơi gặp nạn, tám phương hỗ trợ”, sau đó mời Giám đốc Tần Mộ của Dược Phẩm Thanh Điểu dẫn các phóng viên đi tham quan và phỏng vấn tình hình vật tư thực tế.
Tần Mộ tươi cười, dẫn các phóng viên đến xem nhà kho chứa vật tư viện trợ lần này, giới thiệu từng thứ một, đặc biệt nhấn mạnh: “Lần này chúng tôi nghe nói đồng ruộng ở đây bị phá hủy, mùa đông chắc chắn sẽ thiếu lương thực, nên đã đặc biệt đưa các thành viên của Hiệp hội dị năng hệ Mộc ở Bắc Minh đến đây.”
“Các dị năng giả của Hiệp hội dị năng hệ Mộc vừa đến nơi, lòng mang nặng nỗi lo cho nạn dân, đã không quản ngại vất vả, vào ngay trong căn cứ để tiến hành thúc đẩy tăng trưởng cho các nhà kính rau củ rồi. Các vị đến thật đúng lúc, có thể lấy chút tư liệu.”
Các phóng viên đi theo đến khu trồng trọt, trong lòng vẫn có chút không cho là đúng. Những căn cứ chính phủ khác cũng có cử người đến, bản thân căn cứ Trấn Bắc cũng tổ chức dị năng giả hệ Mộc đến thúc đẩy tăng trưởng mỗi ngày, nhưng hiệu quả rất thấp.
Bọn họ bước vào nhà kính trồng rau lớn nhất, khu này trồng khoai tây.
Một nhóm dị năng giả của Hiệp hội dị năng hệ Mộc đang đứng ở lối vào, một cô gái có lúm đồng tiền ngọt ngào trên má đang dùng cốc giấy dùng một lần để phân phát một loại đồ uống gì đó, mùi hương vô cùng nồng đậm.
Tần Mộ gọi: “Tiểu Lộc, đang phát gì thế? Đây là các phóng viên của Nhật Báo Trung Châu, cũng phát cho họ một ít đi.”
Lộc Lộ Lộ quay mặt lại, đôi mắt cong cong: “Giám đốc Tần, là rượu Tequila, chúng tôi sắp thi triển dị năng rồi. Loại rượu Tequila biến dị này có thể k*ch th*ch dị năng tối đa của mọi người trong thời gian ngắn, chúng tôi định thúc chín toàn bộ cánh đồng khoai tây này, nên mỗi người được phát một cốc, uống trước khi thi triển dị năng.”
Trong lòng các phóng viên thầm nghĩ: Hay rồi! Kịch hay đến rồi!
Đây là muốn mượn tay bọn họ để quay quảng cáo đây mà! Đội đặc nhiệm nhận được tài trợ, nên lấy việc tuyên truyền của bọn họ ra làm quà sao?
Chỉ thấy Tần Mộ quả nhiên lấy mấy chiếc cốc giấy đưa cho bọn họ, cười nói: “Rượu Tequila biến dị này là sản phẩm mới được Dược Phẩm Thanh Điểu chúng tôi dày công nghiên cứu. Toàn bộ được ủ từ cây thùa biến dị, uống vào có thể tăng cường hiệu quả dị năng trong thời gian ngắn, rất quý hiếm. Nghe nói các vị phóng viên cũng đều là dị năng giả, nào, mời các vị nếm thử. Không phải chúng tôi keo kiệt đâu, mà là rượu này khá mạnh, một cốc nhỏ là đủ rồi. Để điều hòa khẩu vị, chúng tôi đã đặc biệt pha thêm mật ong biến dị và đá viên, vị đậm đà hơn, rất ngon.”
Các phóng viên đều là người từng trải, nhận lấy ly rượu Tequila biến dị màu trắng bạc, ngửi mùi, nhưng không uống. Bọn họ đều khách sáo cười nói: “Chúng tôi đang có nhiệm vụ quay phim, không tiện uống rượu. Trông rượu này có vẻ khá mạnh, chúng tôi vẫn nên làm việc trước thì hơn.”
Tần Mộ gật đầu cười: “Được, các vị cứ quay trước.”
Tiểu Lộc lại nhanh nhẹn bước lên, đào một gốc khoai tây ở mảnh đất gần nhất để cho các phóng viên quay phim: “Mời các vị quay trước hình dáng củ khoai tây trước khi thi triển dị năng. Đây là khoai tây vừa mới nảy mầm, được trồng cách đây một tuần. Các vị xem, củ khoai này vừa nảy mầm đâm cành, phần củ cắt ra vẫn còn đây.”
Các phóng viên làm theo lời, quay xong lại chĩa ống kính máy quay về phía những dị năng giả hệ Mộc đang cầm cốc rượu, đã tản ra khắp cánh đồng khoai tây.
Họ đứng tản ra, dường như theo một trận hình nào đó, nhưng không thi triển dị năng ngay, mà lần lượt đứng vào vị trí.
Chỉ thấy một người đàn ông trung niên ở giữa hô lớn: “Mọi người nghe lệnh tôi! Uống rượu!”
Các phóng viên: “…”
Thế nhưng họ thấy tất cả các dị năng giả hệ Mộc đều uống cạn ly rượu, rồi cất cốc giấy vào túi.
Người đàn ông trung niên lại hô lớn: “Tịnh tâm, chuẩn bị!”
Cả sân lặng ngắt, vô cùng trang nghiêm.
Những phóng viên vốn đang cảm thấy buồn cười cũng cảm nhận được sự nghiêm túc của mọi người trên sân, bất giác cũng im lặng theo.
“Thuật Phồn Vinh! Ba, hai, một! Bắt đầu!”
Chỉ thấy một vầng hào quang màu lục bừng lên từ người tất cả các dị năng giả hệ Mộc.
Các vầng hào quang lồng vào nhau, cộng hưởng vô hạn, nối tiếp vô tận, xoay tròn lên xuống, liên miên không dứt, cuồn cuộn không ngừng.
Dần dần, ánh sáng màu lục hòa quyện vào nhau, tràn ngập khắp nhà kính.
Năng lượng hệ Mộc màu lục như những đốm lửa đom đóm bay lượn, hòa vào những luống đất. Cánh đồng khoai tây được truyền vào một sức sống mãnh liệt vô hạn, bắt đầu phát triển nhanh chóng.
Mầm khoai tây đã bắt đầu đâm xuyên qua mặt đất với tốc độ mắt thường có thể thấy được, đâm cành nảy lộc, phát triển mạnh mẽ. Những chiếc lá kép hình lông chim màu xanh non trong chốc lát đã chuyển thành màu xanh đậm, mọc theo hình xoắn ốc trên thân cây khoai tây. Trên những nhánh cây rậm rạp nở ra từng chùm hoa hình ngôi sao màu tím, um tùm xanh tốt, tràn đầy sức sống.
Các phóng viên nhìn cảnh tượng như phép màu trước mắt, kinh ngạc đến mức há hốc miệng.
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
