Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 93: Ếch Bóng Tối

Chu Vân dặn dò xong xuôi, định rời khỏi vườn thuốc, nhưng bốn người kia lại không nỡ đi: “Hội trưởng, anh có việc thì cứ đi trước đi, chúng tôi muốn trải nghiệm thêm một lát!”

 

Chu Vân nói: “Được. Nhưng đừng chọn mảnh này nữa, mọi người đổi sang một khoảnh ruộng thuốc khác đi, ruộng sắn dây biến dị bên cạnh cũng được đó, đừng lãng phí.”

 

Bốn người vô cùng kích động: “Vâng!” Bọn họ lập tức túm tụm lại với nhau, bắt đầu thảo luận về cảm nhận vừa rồi và phương pháp thi triển dị năng cụ thể, nhưng ánh mắt nhìn Chu Vân lại vô cùng cuồng nhiệt.


 

Trác Hải Thanh kích động nói: “Chiêu này thật sự quá mạnh, hội trưởng ơi! Có thể truyền thụ cho các thành viên khác trong hiệp hội không ạ?”

 

Chu Vân đáp: “Đương nhiên, gọi mọi người đến đây chính là định để mọi người dạy lại cho các thành viên khác mà. Nếu không thì chi viện lên phía Bắc kiểu gì.”

 

Phép cộng hưởng này bắt buộc phải tập hợp nhiều dị năng giả hệ Mộc có thiên phú, quen với cách thức vận chuyển dị năng. Kiếp trước hắn đã mở lớp dạy, thông thường phải từ bậc ba trở lên mới thi triển được, nhưng bây giờ có thể để bọn họ tự mày mò, biết đâu bọn họ lại tự tìm ra được cách nào đó.


 

Đời này hắn không định tự mình làm tất cả. Học sinh cũng giống vậy, cứ bón tận miệng thì bọn họ sẽ không biết quý, thậm chí còn tìm cách trốn học.

 

Vẫn là phải để bọn họ có động lực nội tại mạnh mẽ muốn học, muốn học cho bằng được, như vậy mới dễ dạy.

 

Thầy giáo nói đúng, kiếp trước hắn đã lãng phí quá nhiều thời gian cho những kẻ tầm thường.

 

Diệp Trạch Vũ nói: “Hội trưởng thật là hào phóng, không chút tư lợi.”


 

Trần Huy Tuấn: “Hội trưởng, cái này vẫn nên giới hạn truyền thụ trong nội bộ thành viên hiệp hội thôi, như vậy chúng ta mới chiêu mộ thêm được nhiều thành viên.”

 

Mắt thầy Trần sáng lấp lánh: “Lúc trước tôi còn lo bọn họ không chịu đi, sợ rủi ro quá lớn, bây giờ có phép cộng hưởng này… à không, có sức mạnh tự nhiên này, tôi tin chắc là các thành viên khác nhất định sẽ nô nức đăng ký!”

 

Lộc Lộ Lộ cũng hăng hái khen ngợi: “Quá hữu dụng!”


 

Chu Vân: “…”

 

Dưới ánh mắt nóng bỏng của bốn người, hắn rời khỏi vườn thuốc, rồi leo lên xe đạp địa hình, quay về khu nhà giam đặc biệt.

 

Trên bãi cỏ trước khu nhà giam, Tuệ Tinh đang chơi ném đĩa với Triệu Dực. Tuy Triệu Dực không nhìn thấy, nhưng lại có thể cảm nhận được chiếc đĩa mình dùng sức ném đi đều được chú chó lớn tha về, cậu bé vui vẻ cười khanh khách, gương mặt trắng bệch cũng ửng hồng.


 

Tuệ Tinh ngậm đĩa bay chạy đến trước mặt Chu Vân, vẫy đuôi khoe khoang.

 

Hắn thấy Tuệ Tinh đang chơi vui, liền xoa đầu nó khen vài câu rồi để nó chơi tiếp.

 

Hắn lên lầu xem tình hình của Thẩm Lan và những người khác trong khu nhà giam, nhân lúc họ đang ngủ, hắn lại bổ sung nguyên khí cho họ thêm một lần nữa rồi mới đi ra.

 

Chu Triện nhìn ra ngoài cửa sổ cười: “Tiểu Thịnh lái một chiếc xe bồn cứu hỏa về rồi kìa, chúng ta xuống thôi.”


 

Chu Vân và Chu Triện xuống lầu, thấy Tần Mộ cũng đã ở đó, anh ta lái một chiếc xe việt dã chở theo một số trang bị leo núi, đồ cắm trại ngoài trời, thức ăn….

 

Tần Thịnh đỗ chiếc xe bồn cứu hỏa xong, xuống xe bước tới, vô cùng khó hiểu hỏi: “Tại sao lại cần xe bồn chở nước? Mất bao nhiêu công sức mới mượn được đấy, đổ xăng cũng tốn không ít.”

 

Tần Mộ giải thích: “Con ếch biến dị đó rất lớn, người chứng kiến nói nó to như một con báo.”


 

“Ghê thật!” Tần Thịnh kinh ngạc: “Ếch mà to như vậy sao!” Cậu ta bắt đầu lo lắng: “Thế thì nuôi nó cho ăn gì đây, ruồi biến dị, muỗi biến dị à?”

 

Chu Vân: “…Lúc người chứng kiến thấy nó thì nó đang ăn rắn, rắn năm bước. Là động vật ăn thịt, chắc cho ăn thịt là được rồi.”

 

Tần Thịnh thấy xót của: “Chậc, nuôi Tuệ Tinh đã tốn kém lắm rồi. Nói vậy thì nuôi vịt vẫn là rẻ và hợp lý nhất nhỉ.”

 

Tần Mộ nói: “Không thể chỉ nhìn người ta ăn nhiều được, người ta cũng rất giỏi chiến đấu. Hơn nữa nếu may mắn là Ếch Bóng Tối biến dị thì chúng ta có thể có rất nhiều nòng nọc bóng tối rồi.”


 

Tần Thịnh xoa cằm, trầm tư hỏi: “Con ếch biến dị đó là đực hay cái? Nếu là con cái, chúng ta đi đâu tìm một con đực to như vậy để giao phối với nó?”

 

Chu Vân: “…”

 

Chu Triện: “…”

 

Tần Mộ lại hùa theo em trai: “Con đực cũng phiền phức mà… biết đi đâu tìm con cái bây giờ…”


 

Chu Triện giải thích: “Ếch có thể thụ tinh ngoài, t*nh tr*ng của ếch đực và trứng của ếch cái có thể kết hợp trong nước tạo thành trứng thụ tinh, sau đó phát triển thành nòng nọc.”

 

Tần Thịnh bừng tỉnh ngộ: “Hiểu rồi, nhưng như vậy thì liệu kích thước có không tương xứng lắm không…”

 

Tần Mộ nói: “Đến lúc đó thì thử nghiệm sau, em có thể từ từ tìm hiểu.”

 

Chu Vân không chịu nổi hai anh em nhà này nữa, bèn chuyển chủ đề: “Chúng ta đi bắt thêm một lượng lớn gà rừng biến dị, chim hoang nữa đi.”

 

Tần Thịnh nhìn Tuệ Tinh đang chạy tới chạy lui tiếp tục bắt đĩa bay ở đằng kia, nói: “Thế thì Tuệ Tinh sẽ thất vọng lắm đây, nó thích bắt mấy con đó nhất, bây giờ bắt về mà không cho nó ăn thì tàn nhẫn quá.”

 

Chu Vân nhìn về phía Tuệ Tinh, khóe miệng nhẹ nhàng nở nụ cười: “Để lại thứ khác cho nó ăn là được.” Hắn vẫy tay gọi: “Đi thôi Tuệ Tinh, về rồi chơi tiếp.”

 

Ba người cùng Tuệ Tinh lên xe, chạy thẳng đến núi Chiêu Diêu. Núi Chiêu Diêu cách thành Bắc Minh không xa, ngày thường lái xe mất một giờ, sau mạt thế thì đường sá khó đi hơn, vậy nên đi đường cũng có chút vất vả hơn.

 

Có lẽ vì chiếc xe của bọn họ quá bắt mắt và nghênh ngang, nên trên đường đi lại chẳng có ai chặn đường cướp bóc, nhưng thỉnh thoảng lại gặp phải các cuộc tấn công của động vật biến dị và tang thi biến dị.

 

Bọn họ ỷ vào xe đủ lớn nên cứ thế đâm bay tất cả.

 

Chu Vân nói: “Lần trước vào núi, trên đường có không ít kẻ cướp.”

 

Tần Thịnh nói: “Sau khi trời nóng lên, lại liên tiếp nhiều ngày không mưa, ngoài trời quá nóng, người thường rất khó ở lại. Cộng thêm thú hoang biến dị, côn trùng biến dị ngày càng nhiều, càng độc, người thường thực sự rất khó rời khỏi căn cứ.”

 

“Bây giờ những kẻ dám ở ngoài trời cơ bản đều là dị năng giả, lỡ đụng phải cũng chưa biết ai mạnh ai yếu, cho nên còn ai dám đi cướp nữa chứ. Chúng ta đã xem như sống rất tốt rồi.”

 

Chu Vân nghĩ đến kiếp trước mình vẫn luôn ở trong căn cứ làm nghiên cứu, trị liệu, trồng thảo dược biến dị, quả thực không mấy để tâm đến thế giới bên ngoài.

 

Kiếp trước, những tai họa châu chấu, những vụ sáp nhập căn cứ này chắc hẳn cũng liên tục xảy ra ở những nơi hắn không nhìn thấy, mà Quan Viễn Phong hẳn cũng đã làm rất, rất nhiều việc.

 

Hắn không nhịn được lại lấy điện thoại ra, định nhắn tin, rồi lại nhớ ra Quan Viễn Phong chắc chắn đang rất bận, hơn nữa, nếu thực sự trò chuyện thì khó tránh khỏi lại nói đến việc mình đang vào núi, không chừng lại khiến anh ấy lo lắng, phân tâm.

 

Thôi, tốt nhất là vẫn cứ giả chết đi.

 

Hắn vui vẻ quyết định như vậy, rồi tìm một cuốn sách mở ra đọc.

 

Hai giờ sau, cuối cùng bọn họ cũng đến chân núi và bắt đầu leo lên. Vì muốn đánh nhanh thắng nhanh, bọn họ thả Tuệ Tinh đi trước mở đường, gà bay rắn chạy tán loạn, bầy thú hoang cũng vô cùng khôn ngoan, tránh xa mấy tay thợ săn sát thần này thật xa.

 

Dựa theo tấm bản đồ vẽ tay của người chứng kiến, bọn họ nhanh chóng tìm thấy hang động đó. Cửa hang quả thực bị các loại bụi cây che khuất, nhưng thực ra cây phong khổng lồ mọc trên tảng đá kia lại rất dễ thấy.

 

Sau khi vào hang, bọn họ bật đèn pin đội đầu, men theo những tảng đá trơn trượt, cẩn thận bước từng bước vào sâu bên trong khám phá.

 

Hang động này là một hang động karst điển hình, bên trong đầy các loại thạch nhũ, măng đá, đá có hình thù kỳ quái.

 

Mặt đất gập ghềnh không bằng phẳng, càng vào sâu càng chật hẹp. Đi vào đến nơi sâu nhất, bọn họ nhìn thấy một vũng nước sâu, dùng đèn pin cường độ cao chiếu qua mặt nước, có thể mơ hồ thấy dưới nước còn có một số hang động khác kéo dài ra, thông đến những nơi sâu thẳm không tên.

 

Bọn họ cầm đèn pin cường độ cao soi một lúc, tìm khắp nơi trên dưới, nhưng trong hang chỉ có vài con côn trùng như thạch sùng, ngoài ra không có gì khác. Tuệ Tinh cũng ngửi khắp nơi một lượt, không thấy bóng dáng của con ếch hang động biến dị nào.

 

Tần Thịnh nói: “Cái hang này ở dưới nước hết rồi, không vào được nữa, không lẽ con ếch kia cũng ở dưới nước à?”

 

“Trong núi này còn có hang khác mà không? Hay là đi hang khác xem thử?”

 

Chu Vân nói: “Loài ếch hang động này khá hiếm, vì việc sinh sản và sinh sống của nó đòi hỏi môi trường nước rất cao, nòng nọc con sinh ra lại thường dễ bị rắn ăn thịt, nên rất khan hiếm. Bắt không được con này, đi tìm loài ếch khác không phải thuộc tính Thủy thì khó lắm.”

 

Tần Thịnh nói: “Nó không ra thì làm sao, biết thế đã mang theo cần câu rồi.”

 

Tần Mộ nói: “Cần câu có đây, anh có mang theo. Vấn đề là mồi câu dùng gì? Tinh hạch? Câu ếch cần mồi sống, không lẽ đi bắt một con rắn về à.”

 

Tần Thịnh xoa tay hăm hở: “Có lý, em và Tuệ Tinh ra ngoài bắt một con rắn về.” Dường như Tuệ Tinh nghe hiểu, nó gâu một tiếng đáp lại.

 

Chu Vân: “…” Vẫn cứ bị sốc bởi trí tưởng tượng của hai anh em nhà này.

 

Hắn có chút chột dạ nghĩ, lấy một viên nhân sâm mật hoàn làm mồi câu chắc không tính là vi phạm hợp đồng đâu nhỉ, mồi câu là nhân sâm mật hoàn chứ có phải là bản thân hắn đâu.

 

Chu Vân nói: “Lấy cần câu ra đây, tôi có mồi.”

 

Rất nhanh, Tần Mộ đã lấy chiếc cần câu đang đeo trên lưng xuống, mở ra, đưa cho Tần Thịnh: “Cần câu biển cao cấp, sợi carbon cấu hình cao, chống tuột, thu cần chống kẹt, chịu tải nặng, giá cả phải chăng. Đây là bảo bối của anh đó, em đừng làm gãy của anh đấy, bây giờ không dễ tìm đâu.”

 

Tần Thịnh cạn lời: “Hay là anh câu đi.”

 

Tần Mộ nói: “Không, câu cá phải xem người khác câu mới thấy thú vị.”

 

Đột nhiên anh ta ngửi thấy một mùi hương ngào ngạt, quay đầu lại, thấy Chu Vân bóp nát một viên sáp, lấy ra viên thuốc rồi móc vào lưỡi câu. Anh ta có chút kinh ngạc: “Đây là cái gì mà thơm thế?”

 

Tần Thịnh cũng hít hít mũi: “Thơm thật đấy, mùi thuốc, ngọt ngào, muốn ăn quá.”

 

Chu Vân nói ngắn gọn: “Nhân sâm mật hoàn biến dị, mau thả câu đi.”

 

Lưỡi câu móc viên thuốc chìm xuống nước, chưa đầy một phút, đáy nước đã sôi trào lên, như thể ở đáy vũng nước sâu không thấy được, vô số cá hang động từ các hốc đá điên cuồng bơi tới, phao câu động đậy.

 

Tần Thịnh điên cuồng thu dây, một lực kéo cực mạnh truyền đến từ cần câu.

 

Một bóng hình khổng lồ dần dần nổi lên mặt nước, dưới ánh đèn cắm trại, con ếch hang động này quả nhiên to bằng một con báo, toàn thân có hoa văn màu vàng xanh xen kẽ, tỏa ra ánh sáng huyền bí mờ ảo.

 

Đôi mắt nó sâu thẳm, lấp lánh ánh vàng, trông như mắt của ác quỷ, đang hung tợn nhìn chằm chằm vào bọn họ.

 

Một tấm lưới đánh cá được tung ra, từ trên trời giáng xuống bao trùm lấy con ếch hang động. Đó là Tần Mộ đứng bên cạnh đã nhanh tay quăng lưới, rồi nhanh chóng thu lưới lại.

 

Con ếch hang động giãy giụa trong lưới, tứ chi khỏe mạnh, từ miệng phun ra một luồng sương mù màu đen.

 

Chu Vân nhanh chóng thi triển một kỹ năng xua tan thanh tẩy, ba người tản ra, tạo thành thế bao vây. Chu Vân giữ chặt Tuệ Tinh đang hăm hở muốn lao lên, hét lên với Tần Mộ: “Hệ Ám! Giao cho cậu đấy! Tìm cách thu phục nó đi!”

 

Tần Mộ vung tay thả Tuyết Đậu ra. Thân hình của Tuyết Đậu được tạo thành từ bóng tối sâu thẳm trông rất quỷ dị, đôi mắt như hai ngọn lửa u tối đang cháy, nó lao về phía con Ếch Bóng Tối như một làn khói nhẹ. Ếch Bóng Tối phồng hai má lên, cùng với một tiếng gầm trầm thấp, từ miệng nó phun ra một luồng sóng xung kích màu đen, bùng nổ dao động năng lượng mạnh mẽ.

 

Tấm lưới đánh cá rách toạc, mỏng manh không chịu nổi một đòn. Bốn móng của Tuyết Đậu nhẹ nhàng, lao thẳng về phía trước. Nó hoàn toàn miễn nhiễm với sức sát thương của hệ Ám, nó nhảy lên, há miệng phun ra một quả cầu năng lượng bóng tối cô đặc, tấn công thẳng vào điểm yếu của con Ếch Bóng Tối.

 

Mỗi lần năng lượng bóng tối của hai bên va chạm đều đi kèm với sự méo mó và tan biến của bóng tối, giải phóng từng đợt dao động năng lượng.

 

Tần Mộ đứng một bên, tập trung tinh thần, ánh mắt khóa chặt chiến trường, xung quanh cơ thể tỏa ra sương mù đen kịt của bóng tối.

 

Tần Thịnh có chút lo lắng, nhìn sang Chu Vân: “Chúng ta không lên à?”

 

Chu Vân nói: “Để anh cậu lo.”

 

Khoảng nửa giờ sau, cuối cùng con Ếch Bóng Tối cũng cạn kiệt sức mạnh, tần suất thi triển kỹ năng giảm xuống. Tần Mộ đột nhiên đưa tay lên, phóng ra một quả cầu bóng tối, trông nó như một lỗ đen nuốt chửng con Ếch Bóng Tối kia. Thân hình con Ếch Bóng Tối khựng lại, cơ thể khổng lồ của nó trong lỗ đen dần dần tan biến thành từng làn khói đen, cuối cùng hội tụ thành một viên tinh thể bóng tối nhỏ nhắn, lơ lửng giữa không trung.

 

Tần Mộ nhẹ nhàng giơ tay ra, viên tinh thể bóng tối đó liền từ từ bay về phía anh ta, cuối cùng dung nhập vào lòng bàn tay anh ta.

 

Tần Thịnh há hốc miệng: “Đây… đây là gì?”

 

Tần Mộ cười: “Thuần dưỡng bằng năng lượng hệ Ám. Anh đã nuốt chửng và thuần dưỡng nó, dùng năng lượng hệ Ám của anh để nuôi nó, từ nay về sau nó có thể chịu sự sai khiến của anh.”

 

Chu Vân trầm ngâm: “Vậy nó còn được xem là sinh vật sống không?”

 

Nụ cười có phần đắc ý trên mặt Tần Mộ cứng lại: “…Chắc là không được tính là sống, xem như là sinh vật bóng tối, có thể triệu hồi bất cứ lúc nào.”

 

Tần Thịnh cười hả hê: “Hết rồi, trăm con ngàn cháu của Ếch Bóng Tối.”


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 93: Ếch Bóng Tối
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...