Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 92: Sức Mạnh Của Tự Nhiên

Buổi tối, Cát Thần và Thiền sư Tâm Hải lần lượt lên cơn nghiện. May mà lần này đã có Đay bóng tối, mọi người cũng đều đã thành thạo, sau một hồi trói buộc họ lên giường thép. Lại có thêm hai người được hưởng thụ phòng giam riêng.

 

Diêu Hoán và Chu Vân bận rộn châm cứu một hồi, kê đơn sắc thuốc, cho uống thuốc, bấy giờ họ mới yên tĩnh trở lại.

 

Kết quả là Kỳ Thư Hồng ở bên cạnh cũng lên cơn nghiện, lại thêm một hồi bận rộn.

 

Mắt Lý Minh đỏ hoe: “Số thuốc còn lại không đủ, thời gian sau, anh Thẩm, anh Cát đều giảm liều lượng thuốc tiêm của mình xuống, để nhường cho những người trẻ tuổi như bọn em.”


 

Đạo trưởng Vân Ẩn nói: “Đừng nghĩ vậy, chúng tôi đã bàn bạc kỹ lưỡng và cố ý dừng thuốc lệch thời gian với nhau. Không thể cùng lúc lên cơn nghiện được, như vậy Diêu lão và bác sĩ Chu sẽ vất vả lắm.”

 

“Trước hết để những người thể lực tốt, dị năng mạnh chịu đựng trước, để tránh mọi người không kiểm soát được. Sau đó ta và Tâm Hải, Tiểu Hồng sẽ tiếp tục, Lý Minh, và thầy Trương còn trẻ có thể giúp đỡ, sẽ cùng các con chịu đựng sau cùng. Như vậy nếu mọi người có loại thuốc nào phù hợp thì cũng đã được thử nghiệm tìm tòi ra từ trước, các con cũng có thể bớt chịu khổ hơn một chút, bớt đi đường vòng.”

 

Chu Vân nhìn về phía đạo trưởng: “Hình như tinh thần đạo trưởng vẫn luôn rất tốt?” Thiền sư Tâm Hải đã phát bệnh rồi mà ông ấy vẫn chưa lên cơn.


 

Đạo trưởng Vân Ẩn nói: “Có lẽ cũng là do ta dùng Thiên Môn Đông trong thời gian dài. Sách cổ có ghi, thượng cổ tiên nhân Xích Tùng Tử ăn Thiên Môn Đông, răng rụng lại mọc, tóc thưa mọc lại. Ta vẫn luôn tu luyện Ngoại đan thuật, Phục thực thuật, tịch cốc có quy luật, kiên trì dùng Thiên Môn Đông hơn hai mươi năm rồi.”

 

“Nhưng sau khi bị trùm m* t** bắt đi, công phu đã bị phá vỡ một thời gian dài. Gần đây đã ổn định lại, ta liền thử dùng tiếp, nhưng có lẽ cơ thể đã rối loạn âm dương, lúc dùng cảm thấy hơi lạnh. Nhưng sau khi dùng Nhân sâm mật hoàn mà cậu cung cấp, ta phát hiện âm dương đã cân bằng, tinh lực dồi dào, hiệu quả cực tốt.”

 

Chu Vân trầm ngâm: “Thiên Môn Đông à… Con sẽ tìm cơ hội kiếm cho đạo trưởng một ít Thiên Môn Đông biến dị.”


 

Đạo trưởng Vân Ẩn cười: “Ta đã nói với cậu bạn Chu Triện rồi, cậu ấy đã sắp xếp cho dị năng giả hệ Mộc trồng, cả lão hòa thượng Tâm Hải cũng đã gia nhập Hiệp hội dị năng giả hệ Mộc, còn đặc biệt nhận Thiên Môn Đông và Hoàng Tinh biến dị về trồng. Lão ấy nghe nói Hiệp hội dị năng giả hệ Mộc của các cậu gần đây sắp tổ chức hoạt động, cũng có chút sốt ruột, rất muốn tham gia. Tối qua còn lướt diễn đàn người trồng trọt của các cậu một lúc lâu đấy.”

 

Chu Vân: “…”

 

Triệu Dực ở bên cạnh tò mò xen vào hỏi: “Đạo trưởng dùng Thiên Môn Đông này là có thể kháng được thuốc độc phải không ạ? Cho nên mới trúng độc không sâu như bọn con à?”


 

Trương Quang Minh ở bên kiên nhẫn giải thích: “Không phải đâu, nghiện thuốc và trúng độc không phải là một. Nghiện thuốc ảnh hưởng đến hệ thần kinh trung ương của chúng ta, can thiệp vào quá trình truyền dẫn chất dẫn truyền thần kinh bình thường, tạo ra cảm giác kh*** c*m, hưng phấn hoặc ảo giác mãnh liệt.”

 

“Nhưng trúng độc thì lại phá hủy kết cấu tổ chức của cơ thể con người, dẫn đến bệnh tật hoặc tử vong. Cho nên chú và đại sư Tâm Hải có thể chữa trị cho người bị trúng độc, bị thương, bị bệnh, nhưng lại không thể chữa cho chính bản thân chú và mọi người. Chúng ta phải dựa vào chính mình để cai nghiện cơn thèm muốn mãnh liệt này.”

 

Đạo trưởng Vân Ẩn giải thích: “Ta tịch cốc tiết thực, dưỡng khí ngưng thần, dùng Thiên Môn Đông trong thời gian dài, có lẽ sự trao đổi chất của cơ thể sẽ nhanh hơn một chút, cộng thêm đạo gia tu tâm dưỡng thần, có một bộ pháp môn hô hấp thổ nạp tu tâm, vô vi mà trị, thuận theo tự nhiên, nên có thể kiên trì lâu hơn các con một chút.”


 

“Bên hòa thượng Tâm Hải vốn dĩ thân thể và ý chí cũng rất mạnh, nhưng ông ấy bị ép phải sát sinh phá giới, bệnh xuống một trận, tâm bệnh nảy sinh, Phật tâm này liền khó mà viên mãn, nói theo cách của chúng ta thì là, đạo hạnh tu hành nhiều năm của ông ấy đã bị phá vỡ.”

 

Triệu Dực nửa hiểu nửa không: “Ồ, vậy đạo trưởng, sau này con có thể cùng học đạo với người không ạ?”

 

Đạo trưởng Vân Ẩn không nhịn được cười, xoa đầu cậu bé: “Được, đợi chúng ta cùng nhau vượt qua. Ta sẽ dạy con tu đạo.” Ông nhìn Chu Vân: “Bác sĩ Chu có muốn cùng tu luyện Ngoại đan thuật không? Chỗ ta không cần phải giữ sắc giới đâu.”


 

Chu Vân: “…”

 

Diêu Hoán độc miệng nói: “Thôi đi, bọn trẻ chúng nó ngày nào cũng đầy tạp niệm, không tĩnh tâm được đâu, vẫn là mấy lão già chúng ta cùng nhau tu luyện thì hơn.”

 

Đạo trưởng Vân Ẩn thở dài một hơi, nói: “Nhưng ta cảm thấy, ta cũng không trụ được bao lâu nữa. Hôm nay không lên cơn thì ngày mai cũng sẽ lên cơn thôi, nhốt ta vào luôn đi… Nếu không đến lúc ta mất kiểm soát, phóng một tia sét, mọi người đều gặp họa, không bằng sớm dùng cái vải Đay bóng tối này bọc lại.”


 

“Đợi qua được giai đoạn cai nghiện khó khăn này là sẽ ổn thôi.”

 

Chu Vân nghĩ ngày mai mình còn phải ra ngoài, cố gắng đi nhanh về nhanh, quả thật là như vậy, bèn dứt khoát nhốt cả đạo trưởng vào trong.

 

Chu Triện thì xung phong ở cùng Lý Minh, Trương Quang Minh canh gác: “Cậu cứ đưa giáo sư Diêu đi ngủ đi, tôi nghe Tần Mộ nói ngày mai cậu còn phải vào núi.”


 

Chu Vân bèn dìu Diêu lão về phòng. Diêu Hoán tuổi đã cao, lại là người thường, quả thực sức lực không đủ. Chu Vân đặc biệt đợi ông ngủ say, lấy nhân sâm ra giúp ông dưỡng lại nguyên khí rồi mới về phòng.

 

Điều này dẫn đến việc ngày hôm sau, khi hắn đến vườn thuốc gặp Trác Hải Thanh và vài học viên ưu tú khác của Hiệp hội dị năng giả hệ Mộc, tinh thần có chút uể oải, không được tốt.

 

Nhưng trong mắt Trác Hải Thanh và mấy người kia, hội trưởng Đông Quân lại trẻ như vậy. Vóc người cao ráo, dung mạo tuấn mỹ, khí chất khiến người ta không thể nào quên được ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ánh nắng ban mai chiếu lên mắt, sống mũi, đường môi của hắn, lông mày đen như mực, đôi mắt đen sâu thẳm, cả người toát lên vẻ lạnh lùng, kín đáo.


 

Trác Hải Thanh tiến lên một bước: “Có phải hội trưởng Đông Quân không ạ?”

 

Chu Vân gật đầu: “Cậu là?”

 

Trác Hải Thanh vội nói: “Tôi là ‘Hải Thiên Thanh’, tên thật là Trác Hải Thanh. Còn đây, vị lão tiên sinh này là ‘Tứ Quân Tử, Ta Chỉ Yêu Cúc’.”

 

Chu Vân: “…”

 

Lão tiên sinh ho khan một tiếng: “Tên thật của tôi là Diệp Trạch Vũ, là nhân viên ngân hàng đã nghỉ hưu, bình thường thích vẽ mấy bức tranh hoa cúc, cho nên mới đặt biệt danh này.”

 

Sau khi đặt biệt danh này, ông đã nhiều lần bị trêu chọc trên diễn đàn, sau đó cuối cùng cũng có một cô bé quen biết lén nói cho ông biết bây giờ hoa cúc đã trở thành từ để chỉ một nơi không thể nói rõ.

 

Ông thành khẩn đề nghị với Chu Vân: “Đăng ký tài khoản trên diễn đàn người trồng trọt, có thể cho một cơ hội đổi tên không?”

 

Chu Vân: “…Tôi sẽ xem xét.”

 

Một cô gái khác có khuôn mặt búp bê, khi cười lên có lúm đồng tiền, trông rất ngọt ngào. Cô cười tự giới thiệu: “Tôi là ‘Từ Hôm Nay Hãy Gọi Tôi Là Hoa Tiên Tử’, tên thật là Lộc Lộ Lộ.”

 

Chu Vân: “…”

 

Lộc Lộ Lộ nói: “Nhiều người nói tên thật của tôi còn giống biệt danh hơn. Trước mạt thế tôi là sinh viên của trường Đại học Hải Dương, học chuyên ngành Tài nguyên và Môi trường biển, bây giờ không còn trường để học nữa… Nhưng vốn dĩ cũng không dễ tìm việc, bây giờ có dị năng hệ Mộc, ngược lại còn dễ tìm việc hơn.”

 

Người đàn ông trung niên trầm ổn cuối cùng tự giới thiệu: “Tôi là ‘Tiểu Trần Tiểu Trần Tâm Tưởng Sự Thành’, tên thật là Trần Huy Tuấn, trước mạt thế là giáo viên cấp hai dạy sinh học.”

 

Chu Vân: “…” Được rồi, tài khoản này vô cùng hoạt bát nhiệt tình, điên cuồng đăng bài ở mọi khu vực trên diễn đàn, diễn đàn mới thành lập không lâu mà anh ta đã đăng cả ngàn bài viết. Hắn còn tưởng sẽ là một thanh niên, đâu ngờ lại là một người đàn ông mặt mũi trầm ổn, cử chỉ điềm đạm, xem ra là do mình có định kiến rồi.

 

Hắn không được khỏe, nên định giải quyết nhanh, vì vậy đi thẳng vào vấn đề: “Hôm nay gọi mọi người đến là để thảo luận về hoạt động đầu tiên của hiệp hội.”

 

Bốn người lập tức phấn chấn hẳn lên: “Hội trưởng có dự định gì à?”

 

Chu Vân nói ngắn gọn: “Phía Bắc đang có nạn châu chấu, hơn nữa còn là châu chấu biến dị. Các loại cây lương thực trên đồng của các căn cứ phía Bắc năm nay đều đã bị châu chấu ăn sạch, bây giờ trồng lại đã không kịp, nhưng một khi vào đông, sẽ có rất nhiều người chết.”

 

Bốn người trao đổi ánh mắt, Diệp Trạch Vũ do dự hỏi: “Ý của hội trưởng là muốn đi viện trợ bọn họ à?”

 

Chu Vân nói: “Ừm, hoạt động đầu tiên của hiệp hội chính là đến căn cứ quân sự phía Bắc, lợi dụng dị năng hệ Mộc, đẩy nhanh tốc độ sinh trưởng của cây trồng, phục hồi toàn diện những cánh đồng bị phá hoại, viện trợ nạn dân. Đây là một cơ hội rất tốt để thể hiện trách nhiệm xã hội, nâng cao địa vị của dị năng giả hệ Mộc.”

 

“Chúng ta phải nắm bắt cơ hội, xây dựng hình tượng xã hội tích cực, thu hút các thành viên hệ Mộc khác gia nhập, mở rộng danh tiếng và sức ảnh hưởng của Hiệp hội Người Trồng Trọt.”

 

Hắn dứt khoát giao việc: “Thầy Trần là giáo viên sinh học, năng lực tổ chức và viết lách chắc hẳn đều không tồi, phiền thầy dẫn đầu xây dựng một kế hoạch viện trợ. Thời gian hoạt động là một tuần, ăn ở và phương tiện đi lại sẽ do hiệp hội thống nhất sắp xếp. Ông Diệp nếu có thời gian cũng có thể phối hợp hỗ trợ thầy ấy.”

 

“Tiểu Trác và Tiểu Lộc thì phụ trách việc tổ chức đăng ký nhé, không giới hạn cấp bậc dị năng. Bốn người một nhóm, bốn người cố gắng có cấp bậc dị năng tương đương nhau. Tham gia hoạt động hoàn toàn tự nguyện, nhưng hoạt động có rủi ro, Công hội Thanh Điểu sẽ cố gắng hết sức để đảm bảo an toàn cho mọi người, đến căn cứ cũng có quân đội bảo vệ. Rủi ro khi bay trên không, đến vùng thiên tai có thể gặp phải dã thú biến dị, tang thi, tất cả đều có rủi ro, phải thông báo đầy đủ từ trước.”

 

Trần Huy Tuấn lập tức nói: “Có thể viết sẵn, sau đó mời họ ký vào giấy đồng thuận biết rõ rủi ro, đảm bảo bọn họ hiểu rõ về rủi ro của hoạt động.”

 

Chu Vân gật đầu: “Chi tiết cụ thể các vị cứ bàn bạc với nhau, ba ngày nữa sẽ xuất phát.”

 

Bốn người thấy Chu Vân chỉ đứng đó đã phân công công việc rõ ràng, đều có chút kinh ngạc, Diệp Trạch Vũ do dự nói: “Nhưng mà, bây giờ về mặt thúc đẩy tăng trưởng cho đồng ruộng, dù đã là bậc ba, hiệu suất vẫn không cao, mỗi ngày chỉ có thể thi triển Thuật Phồn Vinh một đến hai lần, phạm vi lại không lớn. Một tuần thì chỉ như muối bỏ bể thôi nhỉ?”

 

Chu Vân nói: “Đây chính là mục đích tôi gọi mọi người đến hôm nay.”

 

Hắn chỉ vào mảnh đất trồng thảo dược trước mặt, đây là một mảnh đất trồng Hoàng Tinh.

 

Hắn nhổ một cây Hoàng Tinh lên cho bọn họ xem bộ rễ: “Đây là Hoàng Tinh. Hoàng Tinh phải trồng ít nhất năm năm trở lên dược tính mới tốt, mới có thể bán được. Cây này mới được cắt từ củ để giâm mầm và trồng vào năm nay thôi. Mọi người có thể xem bộ rễ của nó, vẫn chưa phát triển, chưa có dược tính.”

 

Bốn người lần lượt cầm lên xem, rồi nhìn Chu Vân cúi người cầm xẻng nhỏ xúc một cái, trồng lại cây Hoàng Tinh vào đất.

 

Chu Vân bèn nói: “Bây giờ chính là phương pháp tôi muốn dạy mọi người.”

 

“Kỹ năng của hệ Mộc, hiện tại đa số mọi người học được là Thuật Phồn Vinh, Sinh Căn Thuật, những kỹ năng ‘truyền sinh mệnh lực’ cho sinh vật, và ‘Tăng Trưởng Gia Tốc’, giúp rút ngắn chu kỳ sinh trưởng, tăng sản lượng. Tiếp đến là ‘Khử Độc’, loại bỏ các ảnh hưởng tiêu cực. Những kỹ năng này cũng là do đa số chúng ta dựa trên sự hiểu biết về dị năng hệ Mộc, về thực vật mà lĩnh ngộ ra.”

 

“Nhưng giai đoạn đầu đa số mọi người đều không có đủ dị năng, thăng cấp chậm, dẫn đến việc mọi người cảm thấy dị năng hệ Mộc nhìn chung khá yếu, trị liệu không bằng hệ Quang, chiến đấu không bằng hệ Lôi, hệ Hỏa, hệ Phong, còn việc thúc đẩy cây trồng thì quá chậm chạp.”

 

“Nhưng mọi người chú ý, thực vật có một hiện tượng rất quan trọng, đó là hiện tượng cộng hưởng.”

 

Bốn người nhìn Chu Vân, có chút mờ mịt, chỉ có Trần Huy Tuấn như có điều suy nghĩ: “Hiện tượng cộng hưởng của thực vật, quả thực có tác dụng rất đặc biệt đối với sự sinh trưởng, phát triển và thích nghi với môi trường của thực vật.”

 

Lộc Lộ Lộ tò mò hỏi Trần Huy Tuấn: “Thầy Trần phổ cập cho bọn em với ạ? Em cứ tưởng cộng hưởng là khái niệm vật lý chứ.”

 

Trần Huy Tuấn gật đầu: “Tôi giải thích sơ qua thế này, hiện tượng cộng hưởng thực vật, là chỉ bên trong cơ thể thực vật hoặc giữa thực vật và môi trường bên ngoài do tần số phù hợp mà tạo ra sự trao đổi năng lượng và tương tác lẫn nhau.”

 

“Nói đơn giản, trong quá trình quang hợp của thực vật, diệp lục và tần số của ánh sáng khả kiến sẽ cộng hưởng, hấp thụ năng lượng ánh sáng, chuyển hóa thành năng lượng hóa học, giúp quang hợp hiệu quả hơn.”

 

“Ngoài ra, sự thay đổi của các yếu tố môi trường như nhiệt độ, độ ẩm, ánh sáng cũng sẽ gây ra cộng hưởng bên trong cơ thể thực vật, ảnh hưởng đến sự sinh trưởng và phát triển của chúng.”

 

“Hơn nữa, các loài thực vật cũng kết nối và giao tiếp với nhau qua rễ, lá, cũng có thể gây ra phản ứng cộng hưởng.”

 

Lộc Lộ Lộ nói: “Ví dụ như em thấy hoa trên núi, đôi khi chỉ một đêm là đã cùng nhau nở rộ, có những cây cũng chỉ một đêm là lá đã đỏ hết. Hồi nhỏ em thường nghĩ, không biết chúng có giao tiếp với nhau không nhỉ? Có hẹn nhau cùng nở hoa không?”

 

Chu Vân gật đầu: “Thực vật không tồn tại biệt lập, lát nữa mọi người có thể tìm hiểu thêm tài liệu, bệnh học thực vật nghiên cứu về vấn đề này khá nhiều, đã có rất nhiều kết quả nghiên cứu và ứng dụng về cộng hưởng thực vật rồi. Mọi người có thể xem thêm để hiểu sâu hơn, lát nữa tôi cũng sẽ đăng một vài bài luận văn lên trên đó.”

 

“Nói một cách đơn giản, phương pháp hôm nay tôi dạy mọi người chính là thông qua cách cộng hưởng, điều chỉnh tần số của dị năng hệ Mộc trong cơ thể chúng ta cho khớp với tần số dao động bên trong thực vật, dùng hình thức sóng có tần số cụ thể để các thực vật khác tiếp nhận và tạo ra phản ứng cộng hưởng, thúc đẩy thực vật hấp thụ nhiều năng lượng ánh sáng, nước và chất dinh dưỡng hơn, từ đó kích hoạt các phản ứng sinh lý bên trong cơ thể thực vật, thúc đẩy sự sinh trưởng và phát triển của chúng.”

 

Chu Vân chỉ huy bọn họ: “Mọi người đứng ở bốn góc của mảnh đất.”

 

Bốn người họ như đã hiểu ra, lần lượt chọn bốn góc của mảnh đất trồng Hoàng Tinh và đứng vào vị trí.

 

Chu Vân bước vào trung tâm của vườn cây, đứng ở chính giữa: “Bây giờ, hãy tập trung, phóng ra dị năng hệ Mộc của các vị, cảm nhận những cây Hoàng Tinh non trước mặt. Nếu cảm thấy khó khăn, có thể đưa tay chạm vào cành lá, cảm nhận tần số của chúng, giống như đang lắng nghe nhịp đập của chúng.”

 

“Quang hợp của thực vật, tần số của chúng chắc chắn sẽ phản ánh trong tần số dao động của năng lượng hệ Mộc bên trong chúng, hãy dùng cảm nhận nhạy bén của các vị để cảm nhận nó, điều chỉnh dị năng trong cơ thể mình cho cùng tần số với nó.”

 

“Sau khi tìm thấy tần số này, hãy bắt đầu duy trì tần số đó, thi triển Thuật Phồn Vinh, cố gắng ảnh hưởng đến những cây Hoàng Tinh xung quanh các vị một cách rộng nhất có thể.”

 

“Đồng thời, hãy cộng hưởng cùng tần số với ba người còn lại trong nhóm của các vị.”

 

“Vạn vật sinh trưởng đều nhờ cộng hưởng, cộng hưởng đã tạo ra vũ trụ và vạn vật trên thế gian.”

 

“Sức mạnh của cá nhân tuy như ánh sáng yếu ớt, nhưng khi các vị cộng hưởng cùng một tần số, tương tác với nhau, hỗ trợ lẫn nhau, khéo léo lợi dụng sức mạnh vô hạn của sự cộng hưởng thực vật này để tăng cường độ dị năng, các vị có thể giải phóng ra một sức mạnh to lớn mà cá nhân khó lòng đạt được.”

 

Chu Vân đứng ở trung tâm, giang tay, nhắm mắt lại, một vầng sáng màu xanh lục dịu dàng dâng lên quanh người.

 

Từng vòng, từng vòng những gợn sóng ánh sáng không ngừng lan tỏa ra xung quanh hắn, như gợn sóng xanh biếc trên mặt nước lúc bình minh, lan rộng vô tận đến mọi ngóc ngách của vườn thuốc.

 

Vầng sáng lan tỏa nhẹ nhàng, rung động trong không khí với một tần số khó tả, trên người bốn người kia cũng hiện ra những vầng sáng nhỏ màu xanh lục. Những vầng sáng này được vầng sáng ở trung tâm của Chu Vân mạnh mẽ dẫn dắt, bất giác cộng hưởng cùng một tần số.

 

Năng lượng hệ Mộc theo sự cộng hưởng giao động lên xuống, rung động tạo ra vô số quầng sáng, xoay tròn lan tỏa trên dưới, tưới nhuần những chiếc lá Hoàng Tinh trong vườn ươm nhỏ, thấm sâu vào bộ rễ của cả mảnh đất thảo dược này.

 

Trên mặt đất, những cây Hoàng Tinh non vừa được tưới nước, còn ngậm sương sớm, những chiếc lá thon dài vươn ra, điên cuồng hấp thụ ánh nắng, sương mai, và năng lượng hệ Mộc trong không khí.

 

Chúng mọc vòng quanh thân cây chính, giờ đây cành nhánh vươn dài, không ngừng cao lên. Những chiếc lá khỏe mạnh tranh nhau nảy mầm ở mỗi đốt, rồi vươn dài ra với tốc độ kinh người, chuyển sang màu xanh đậm, trên đó còn có những đường gân màu bạc là dấu hiệu của sự biến dị.

 

Những cây Hoàng Tinh non trước đây chỉ cao đến bắp chân, giờ đã vươn cao đến ngang người.

 

Cành lá Hoàng Tinh dài hẹp, xanh mướt, rậm rạp và tràn đầy sức sống, rung động nhẹ nhàng trong nắng với cùng một tần số, đan vào nhau thành một biển điểm sáng màu ngọc bích, điểm sáng hội tụ thành đại dương, dập dờn từng lớp sóng dưới ánh mặt trời, lấp lánh thứ ánh sáng căng tràn sinh lực.

 

Và dưới mỗi vòng lá mọc đối, những chùm nụ hoa non mềm mại lặng lẽ nhú ra, những cuống hoa thon dài treo lủng lẳng những đài hoa màu đỏ tươi, điểm xuyết dưới những tán lá xanh non, tựa như những chuỗi pháo nhỏ màu đỏ thẫm.

 

Bốn người mở mắt ra, nhìn những bụi cây Hoàng Tinh cao gần hai mét trong mảnh đất, lá xanh hoa đỏ, tràn đầy sức sống, bọn họ ai nấy đều sững sờ. Đây là lần đầu tiên kể từ khi có dị năng, bọn họ thi triển được hiệu quả Thuật Phồn Vinh mạnh đến thế. Lộc Lộ Lộ lẩm bẩm: “Đúng là tu tiên khoa học mà…”

 

Chu Vân đã tiện tay nhổ lại cây Hoàng Tinh vừa mới nhổ lên rồi trồng lại lúc nãy: “Xem kích thước củ này đi, đây đã là củ của cây Hoàng Tinh sáu năm tuổi rồi, cửu chưng cửu bộc, có thể dùng thay lương thực, lần này cũng có thể gửi đi cứu trợ.”

 

Hắn khẽ mỉm cười: “Tôi đặt tên cho dị năng này là ‘Sức Mạnh Của Tự Nhiên’.”


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 92: Sức Mạnh Của Tự Nhiên
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...