Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 91: Tôi Vì Mọi Người

Sau bữa tối, Chu Vân liền tìm Diêu Hoán để báo cáo về đề tài vịt bóng tối, Diêu Hoán rất hứng thú: “Con nói trước đây con đã làm thí nghiệm trên động vật thành công rồi?”

 

Ánh mắt ông nhìn về phía Tuệ Tinh, Chu Vân gật đầu.

 

Diêu Hoán xoa đầu Tuệ Tinh: “Tốt, tốt lắm, đề tài này rất có ý nghĩa. Đừng chỉ giới hạn ở vịt, đã là để đối phó với nạn châu chấu, chu kỳ ấp của vịt vẫn không kịp, có thể đồng thời bồi dưỡng thêm các giống biến dị của những loài thiên địch khác.”

 

Chu Vân nói: “Con đã nghĩ đến rồi, hiện tại đang thu mua ếch biến dị, thuộc tính nào cũng mua, nhưng cũng vì lý do tương tự, ếch biến dị đa phần là hệ thủy, sức tấn công ban đầu của hệ thủy rất yếu, trừ khi có thể bắt được ếch chúa. Tần Mộ đã đăng thông tin ra ngoài rồi. Chỉ có điều, nếu làm như vậy thì cần khá nhiều tinh hạch, cho nên Chu Triện vẫn đang gấp rút bán hàng.”


 

Diêu Hoán gật đầu: “Con đúng là đã kết giao được với nhiều người bạn tốt.”

 

Ông nhỏ giọng lẩm bẩm: “Thật hiếm có, trước đây ở trường, con chẳng có mấy người bạn, ta còn tưởng với tính cách như con thì rất khó kết bạn.”

 

Chu Vân: “…”

 

Diêu Hoán lại an ủi hắn: “Không sao, thầy của con đây cũng chẳng có bạn bè gì, ta thường tự an ủi mình rằng, mãnh thú luôn độc hành, bò dê mới thành đàn, từ xưa đến nay thánh hiền đều cô độc mà.”


 

Chu Vân: “…”

 

Diêu Hoán lại vỗ vỗ vai hắn: “Bây giờ mấy cậu nhóc này đều rất khá, ai nấy đều rất có năng lực hành động, tốt hơn nhiều so với Đậu sư huynh của con.”

 

“Ngay cả con bé Tiểu Kỳ kia cũng rất ham học hỏi, ta sẽ dạy thêm cho nó, sau này nó cũng có thể dạy cho Đóa Đóa.”

 

Diêu Hoán lại hăng hái giao thêm bài tập: “Con làm trước kế hoạch nghiên cứu đi, liệt kê một số dữ liệu cơ bản cho ta xem, lập bảng thời gian, hoạch định mục tiêu từng giai đoạn.”


 

“Phân công nhân sự cũng làm luôn đi, có thể để Tiểu Kỳ hỗ trợ con. Còn nữa, đừng thấy là mạt thế mà bỏ qua việc thẩm định đạo đức, đây là thí nghiệm trên động vật, đừng bỏ qua bước này, kẻo sau này bị người ta vịn vào đó mà tấn công con.”

 

“Ngoài ra, nghe có vẻ như con cần hợp tác với nhà họ Cung để triển khai dự án này, vậy thì bước ký kết thỏa thuận đừng bỏ qua, làm rõ việc cung cấp tài nguyên, chuyển giao công nghệ và phân chia lợi nhuận sau này.”

 

Ông nhìn thấy trên khuôn mặt người học trò khiến mình tự hào đang mang theo vẻ mặt quen thuộc “Sao phiền phức thế, muốn chết quá”, rồi chê bai: “Con không giỏi những việc này đâu, để Tần Mộ nó đi đàm phán.”


 

Chu Vân: “… Con biết rồi.”

 

Sau khi báo cáo với thầy, hắn trở về phòng, mở một tài liệu trên máy tính, gõ một cái tiêu đề, rồi bắt đầu lơ đãng lướt web theo thói quen, con chuột thành thạo mở trang web diễn đàn của người trồng trọt.

 

Giang Dung Khiêm đã giúp hắn nâng cấp toàn diện diễn đàn, dù là giao diện hay tính tiện lợi gì cũng đều rất dễ sử dụng, rất trực quan, tốt hơn nhiều so với gói mẫu diễn đàn mà hắn tải về trước mạt thế.


 

Chu Vân lại một lần nữa cảm thán thuộc hạ dưới trướng của anh Quan toàn người tài, rồi theo thói quen vào khu giải đáp, trả lời hết các câu hỏi của các thành viên. Sau đó hắn gửi tin nhắn riêng cho vài tài khoản trên diễn đàn, hẹn bọn họ ngày mai gặp mặt ở vườn thuốc.

 

Mấy tài khoản này trả lời khá chi tiết và nhiệt tình, trình độ trả lời cũng khá cao, có thể thấy bọn họ nghiên cứu khá sâu về kỹ năng hệ mộc, hơn nữa chắc cũng đều là trên câp 3.

 

Mấy tài khoản đó dường như đều đang trực tuyến, lập tức trả lời rất nhanh, tỏ ra vô cùng kích động, ai nấy cũng đều nhất trí sẽ giữ bí mật về cuộc gặp mặt này.


 

Chu Vân: “…” Cảm giác như mình chưa làm gì cả mà hình tượng cao thủ lạnh lùng, thâm sâu khó lường đã được dựng lên rồi.

 

Hắn cẩn thận xem lại từng câu trả lời của mình, đều rất cẩn thận và chi tiết mà.

 

Hắn lại xử lý một chút công việc quản trị, cấm chat vài tài khoản nói chuyện bậy bạ, cãi nhau, suy nghĩ một lát rồi lại thăng cấp cho tài khoản Hải Thiên Thanh làm quản trị viên diễn đàn, như vậy sau này những việc vặt vãnh này sẽ không cần hắn làm nữa.

 

Quả nhiên Hải Thiên Thanh rất kích động, cậu ta lại gửi cho hắn một tin nhắn nội bộ, bày tỏ mình sẽ cố gắng hết sức để làm tốt công việc quản lý diễn đàn, còn bóng gió bày tỏ rằng chị gái mình được Dược phẩm Thanh Điểu cứu ra, cậu phục vụ cho diễn đàn Thanh Điểu cũng là để báo đáp ân tình.


 

Thực ra Chu Vân không quen với sự nhiệt tình này, có lẽ là vì thời sinh viên trước đây đã từng gặp quá nhiều sự nhiệt tình cuồng nhiệt như vậy, bọn họ tiếp cận hắn, sùng bái hắn, khen ngợi hắn.

 

Thế nhưng trong số đó có một vài bạn học ngày thường lịch sự, khi biết được xu hướng giới tính của hắn thì đã lập tức trở mặt, dùng những lời lẽ khó nghe và cay nghiệt nhất để lên mạng sỉ nhục hắn, thậm chí còn bịa đặt, bới móc mọi lời nói và hành động hàng ngày của hắn, lấy ra đủ mọi chi tiết để làm bằng chứng cho sự phán xét chính nghĩa của bọn họ, chứng thực tội danh của hắn.

 

Hắn thực ra đã quên rất nhiều, nhưng hắn nhớ những đêm dài trằn trọc không ngủ vì tổn thương — hắn vẫn không thể thích nghi với việc giao tiếp xã hội.


 

Chu Vân chỉ trả lời ngắn gọn một câu cảm ơn, sau đó nhờ người này đề cử các quản trị viên cho từng chuyên mục, rồi đóng hộp thoại tin nhắn lại. Hắn vào khu vực Tìm kho báu thám hiểm xem qua, lúc lập diễn đàn này, hắn đã đặc biệt tạo một khu vực để các thành viên viết lại kinh nghiệm khi đi làm nhiệm vụ, cung cấp thông tin về các loài động thực vật biến dị.

 

Đây là một kênh quan trọng để hắn có thể nhanh chóng tìm hiểu về thế giới bên ngoài, vì vậy hắn đã thiết lập điểm tích lũy rất hậu hĩnh cho những người đăng bài chia sẻ kinh nghiệm và thông tin gốc trong mục này.

 

Hắn tìm kiếm từ khóa “ếch” ở đây, rồi nhanh chóng hiện ra một số bài chia sẻ kinh nghiệm.


 

Hầu hết đều là những mô tả ngắn gọn về ếch trong số chiến lợi phẩm thu được khi đi làm nhiệm vụ, phiêu lưu, một số là thông tin về các món ăn như ếch xào khô. Còn có người hỏi về kỹ thuật nuôi ếch ương, cuối cùng có người đã dập tắt ý định của anh ta. Một thành viên đã trả lời, nói về những khó khăn trong kỹ thuật nuôi ếch ương và sự bất khả thi của việc nuôi ếch ương trong thời mạt thế hiện nay.

 

Hắn đã theo dõi người trả lời này, ghi chú lại, đây là một nhân tài nuôi ếch, sau này có thể sẽ cần đến.

 

Hắn lướt nhanh, nhưng lại không tự chủ được mà nhìn vào điện thoại, Quan Viễn Phong vẫn chưa nhắn tin cho hắn, xem ra chắc là rất bận.

 

Rất nhanh, hắn tìm thấy một thông tin hữu ích:

 

“Đừng vào hang động ở núi Chiêu Diêu, tôi đã vào rồi, gặp phải ếch hang động, còn có cả rắn năm bước, rất đáng sợ. Nhưng con ếch đó đã ăn hết rắn, chúng đã biến dị rồi. Vốn là lên núi hái thuốc, gặp mưa nên vào đó trú, sau đó suýt nữa thì chết ở trong đó, chúng tôi còn mang theo người hệ Hỏa, nhưng hình như con ếch đó không phải hệ thủy, nó không sợ lửa, nên chúng tôi đã bỏ chạy.”

 

Chu Vân gửi một tin nhắn ngắn cho tác giả bài viết này, hỏi anh ta về địa điểm cụ thể của hang động đó và tình hình cụ thể của các loài động thực vật biến dị mà anh ta gặp phải.

 

Lật xem các thông tin khác, về cơ bản cũng không có thông tin nào hữu ích nữa.

 

Không ngờ người kia cũng đang online, nhanh chóng gửi lại địa điểm cụ thể của hang động trên núi Chiêu Diêu: “Lối vào hang động này ở ngay bên cạnh con đường mòn trên sườn núi, cửa hang nhỏ, có nhiều bụi rậm che khuất, thực ra rất khó phát hiện. Nhưng bên cạnh nó có một cây phong rất lớn mọc trên đá.” Anh ta còn bổ sung một bản đồ địa hình vẽ tay, đánh dấu sơ bộ phương hướng và lộ trình lên núi của họ.

 

Sau đó anh ta tiếp tục mô tả: “Con ếch hang động đó toàn thân đều là chất nhầy khó ngửi, rất tanh hôi, đèn chiếu vào thấy những vệt màu vàng xanh, rất lớn, nó nằm trên đá như một con báo! Lúc chúng tôi thấy nó, nó đang ăn một con rắn năm bước có hoa văn hình thoi, đuôi con rắn vẫn còn ngoe nguẩy, trông vô cùng kỳ dị và đáng sợ. Chúng tôi đốt một ngọn lửa, nhưng nó không hề chạy trốn, chúng tôi đành phải chạy dưới mưa, cũng may là lúc đó nó đang ăn, nếu không có lẽ chúng tôi đã mất mạng rồi.”

 

Chu Vân trầm tư, rắn là kẻ thù tự nhiên của ếch, bây giờ ếch lại ăn thịt rắn, kích thước còn lớn hơn, xem ra chắc chắn đã biến dị rồi. Ếch hang động quanh năm không thấy ánh mặt trời, có khả năng là hệ Ám, cho dù không phải hệ Ám, có thể săn mồi thì cũng ăn được không ít châu chấu, cũng có thể giải quyết được tình thế cấp bách.

 

Hắn liền gửi cho người kia một lượng điểm tích lũy hậu hĩnh trên diễn đàn làm phần thưởng, rồi lấy điện thoại ra gọi cho Tần Mộ.

 

“Núi Chiêu Diêu?” Tần Mộ nhận điện thoại xong thì có chút ngạc nhiên: “Đường ở đó không dễ đi đâu, anh cần hái loại thảo dược gì à? Đội trưởng Quan có biết không?”

 

Chu Vân: “…”

 

Hắn nói: “Ếch hang động, trên diễn đàn có người nói đã gặp ếch hang động biến dị ở đó, sinh vật trong hang động có một tỷ lệ nhất định là hệ Ám, nên tôi muốn dẫn theo cậu đi cùng.”

 

Tần Mộ lập tức nhớ lại chuyện ở núi Cửu Nghi trước đây, Chu Vân nói đi là đi, đâu cần mang theo những kẻ vướng víu như bọn họ, anh ta cười hì hì mấy tiếng: “Được, tôi gọi cả Tần Thịnh.”

 

Chu Vân gật đầu: “Được, cậu chuẩn bị trước đi, chiều mai đi. Sáng mai tôi phải gặp mấy người của Hiệp hội dị năng hệ Mộc.”

 

Tần Mộ nói: “Nếu như muốn bắt về để diệt châu chấu thì phải bắt sống nhỉ, phải chuẩn bị một cái lưới.”

 

Chu Vân suy nghĩ một lát rồi nói: “Lưới đánh cá đi, lái một chiếc xe cứu hỏa chở nước đi, con ếch hang động đó khá lớn, người chứng kiến nói là nó to bằng con báo.” Có hoa văn, nên thoạt nhìn có lẽ tưởng thật là báo.

 

Tần Mộ đáp: “Được. Sáng mai tôi và Tần Thịnh sẽ sắp xếp.”

 

Chu Vân lại nhìn đồng hồ, màn hình điện thoại lại sáng lên, hắn cầm lên xem, Quan Viễn Phong gửi một tin nhắn cho hắn: “Muộn rồi, ngủ sớm đi. Đừng thức khuya.”

 

Chu Vân: “Sao anh biết em chưa ngủ.”

 

Quan Viễn Phong gọi điện thoại đến, giọng nói mang theo ý cười: “Giang Dung Khiêm nói nửa tiếng trước em còn trả lời câu hỏi cho mọi người trên diễn đàn, mười phút trước em đã sắp xếp quản trị viên diễn đàn, còn thưởng điểm cho một thành viên, bây giờ trên diễn đàn mọi người đều đang tìm kiếm thông tin về ếch biến dị để lấy lòng hội trưởng Đông Quân.”

 

Chu Vân: “…” Hắn che giấu: “Em phải viết kế hoạch nghiên cứu, thầy yêu cầu.”

 

Quan Viễn Phong lại nói: “Em định đến núi Chiêu Diêu?”

 

Chu Vân: “…” Hắn hối hận rồi, phó đội trưởng Giang, cái tên phản bội nhà anh! Bây giờ khóa quyền hạn của anh ta có còn kịp không?

 

Hắn không trả lời, Quan Viễn Phong lại nhắn thêm một tin: “Là vì nạn châu chấu bên này của tôi nên mới đi tìm ếch biến dị đúng không? Cảm ơn em. Nhưng không cần quá lo lắng, căn cứ Tây Ninh đã vận chuyển một máy bay chim biến dị đến đây, Nhậm tướng quân cũng nói sẽ hỗ trợ một ít lương thực, Cung thành chủ bên căn cứ Bắc Minh cũng tuyên bố hỗ trợ thuốc men. Các căn cứ đều cử người đến viện trợ. Một nơi gặp nạn, tám phương hỗ trợ, chỉ cần cầm cự được mấy ngày này là sẽ ổn thôi.”

 

Chu Vân có chút ngạc nhiên: “Chính phủ Liên minh đâu có khả năng điều động các căn cứ như vậy?”

 

Quan Viễn Phong cười: “Trong thời mạt thế, căn cứ nào dám vỗ ngực nói sau này không có tai ương hoạn nạn chứ, chắc chắn phải tương trợ lẫn nhau. Hơn nữa, nếu nạn châu chấu ở đây không bị dập tắt, chúng ăn hết phía Bắc rồi sẽ bay về phía Nam. Ai có thể tự lo cho riêng mình được.”

 

Chu Vân thầm nghĩ làm sao có thể, tài nguyên của mỗi căn cứ đều rất eo hẹp, ai mà không lo cho người của căn cứ mình trước, chẳng lẽ chỉ huy căn cứ Trấn Bắc trước đây chưa từng cầu cứu? Chính phủ Liên minh trước đây chắc chắn cũng đã kêu gọi, vận động rồi.

 

Hắn đột nhiên hiểu ra: “Là anh gọi điện thoại tìm các chỉ huy căn cứ khác đúng không?”

 

Quan Viễn Phong nói: “Ừ, các chỉ huy ở các nơi không ít người quen biết, cũng có một số người có thể nói chuyện được, tôi đã gọi điện thoại một vòng, mọi người đều rất sảng khoái.”

 

Chu Vân suy nghĩ một lát: “Có thể khiến đại đội trưởng Quan nợ một mối ân tình, lại còn tiện tay dập tắt nạn châu chấu ngay từ đầu nguồn, đúng là tốt thật. Sau này có tai ương hoạn nạn, lại là đại đội trưởng Quan anh đi giải quyết khó khăn giúp họ nhỉ.”

 

Quan Viễn Phong cười, giọng nói từ điện thoại truyền đến, như đang nói bên tai hắn, Chu Vân chỉ cảm thấy vành tai mình có hơi nóng lên.

 

Quan Viễn Phong nói: “Tôi vì mọi người, mọi người vì tôi, lúc đại đội trưởng Quan gặp khó khăn, họ cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.”

 

Chu Vân gật đầu, đây đúng là lời mà Quan Viễn Phong sẽ nói… Ít nhất là duyên phận kiếp trước của họ, chẳng phải bắt đầu từ việc một người tàn tật như Quan Viễn Phong vẫn còn bảo vệ hắn sao?

 

Cuối cùng hắn vẫn không thể báo đáp anh.

 

Quan Viễn Phong lại không biết nỗi lòng bi thương của hắn lúc này, tiếp tục nói: “Hơn nữa, Nhậm tướng quân bằng lòng, không phải vì nể mặt tôi, mà rõ ràng là vì nể mặt em.”

 

Chu Vân hào phóng nói: “Đợi em bồi dưỡng ra vịt bóng tối, cũng sẽ chia cho anh ta một ít vịt giống.”

 

Quan Viễn Phong không nhịn được lại cười: “Em muốn mượn sức của anh ta để mở rộng quy mô đúng không.”

 

Chu Vân mỉm cười: “Em còn có những thứ tốt khác, phiền anh, Đội trưởng Quan, làm quảng cáo giúp.”

 

Quan Viễn Phong ngạc nhiên: “Thứ gì?”

 

Chu Vân nói: “Áo bông lụa tơ tằm biến dị, tài trợ trước cho các đội viên Đội đặc nhiệm, các anh cứ khen nhiều vào, vừa nhẹ vừa ấm, giữ nhiệt chống lạnh. Sắp đến phía Bắc sẽ lạnh. Còn có rượu Tequila biến dị, không chỉ có thể chống lạnh, cường thân kiện thể, mà còn có thể tạm thời nâng cao dị năng trong thời gian ngắn.”

 

Quan Viễn Phong ngẩn ra: “Thứ này tốt đó.”

 

Chu Vân nói: “Là loại rượu rất mạnh, rất dễ say.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Cái này ở phía Bắc chắc chắn sẽ bán rất chạy.”

 

Chu Vân gật đầu, Quan Viễn Phong nói: “Chính phủ Liên minh còn cử người của Viện nghiên cứu Dị năng đến hỗ trợ nghiên cứu phương pháp chống nạn châu chấu. Hiện tại ngoài việc vận chuyển lượng lớn chim, ếch biến dị đến thả, còn có một phương pháp sóng âm gì đó, tôi cũng không hiểu lắm.”

 

Chu Vân lại nhớ ra một chuyện: “Lúc trước anh không phải nói bọn họ đã thu trứng nhện biến dị của các anh sao? Trong tay bọn họ chẳng lẽ không có nhện biến dị à? Mang một ít nhện lớn qua đó giăng lưới, thế cũng được mà.”

 

Quan Viễn Phong: “…”

 

Chu Vân nói: “Anh mau hỏi bọn họ đi.”

 

Quan Viễn Phong bật cười: “Được, lát nữa tôi sẽ hỏi thử.”

 

Chu Vân nói: “Không thể lúc nào cũng đòi hỏi tài liệu nghiên cứu của các anh, mà họ lại không có chút hồi đáp nào chứ.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Phần lớn là hỏi cũng như không. Tôi nghe nói các đề tài của bọn họ đều tập trung vào việc kích hoạt dị năng. Những quả trứng nhện này, chắc bọn họ sẽ không nuôi cho nở, nuôi nhện biến dị cũng khá nguy hiểm.”

 

Chu Vân khó tin: “Không ấp, vậy bọn họ thu về làm chi?”

 

Quan Viễn Phong nhớ lại: “Lúc đó nghe nói là để phân tích độc tính, nghiên cứu chiết xuất độc tố, còn có chiết xuất thông tin di truyền sinh học của nhện biến dị.”

 

Chu Vân: “…” Hắn nói: “Vậy ấp ra không phải là sẽ có nguồn vật thí nghiệm nghiên cứu không ngừng sao?”

 

Quan Viễn Phong nói: “Nuôi côn trùng, động vật biến dị có thể cần địa điểm, kinh phí, hơn nữa lúc chúng tôi vào núi, trứng gà, trứng côn trùng của các loài động thực vật tương tự cũng rất nhiều. Bọn họ đã tận mắt chứng kiến sự nguy hiểm của những động vật biến dị này, có lẽ trong đánh giá đã không muốn nuôi ra cá thể sống rồi.”

 

Chu Vân: “Vẫn là do các anh quá hào phóng, cho bọn họ quá nhiều, nên bọn họ mới cảm thấy những thứ này không quý giá.”

 

Quan Viễn Phong: “…” Anh đành phải an ủi: “Sau này có được những thứ này tôi đều giữ lại cho em.”

 

Lúc này Chu Vân mới hài lòng: “Đã nói rồi đấy nhé. Muộn rồi, ngủ ngon.”

 

Quan Viễn Phong luôn cảm thấy mình như đã quên mất chuyện gì đó, còn có lời gì chưa nói xong, nhưng thời gian quả thực đã rất muộn: “Được, em ngủ sớm đi.”

 

Sau khi cúp điện thoại không lâu, cuối cùng Quan Viễn Phong cũng nhớ ra mình đã quên chuyện gì: “Vào núi phải cẩn thận, kiểm soát tốt mùi hương trên người, tình hình bên này của tôi không khẩn cấp đến thế, an toàn là trên hết, đừng lấy thân mình mạo hiểm.”

 

Chu Vân tắm xong ra thì thấy tin nhắn anh gởi đến, hắn trả lời lại một câu: “Em biết rồi.”

 

Quan Viễn Phong liếc mắt một cái đã nhìn ra sự qua loa này: “Núi Chiêu Diêu có rất nhiều dã thú chưa biết, phải kiểm soát tốt mùi hương, không được dùng thân mình làm mồi. Đừng vì muốn bắt sống mà bất chấp an nguy, dã thú, động vật biến dị thường rất nguy hiểm, khó kiểm soát, tốt nhất là g**t ch*t.”

 

Chu Vân: “…” Quá nhạy bén thật sự cũng không phải là chuyện tốt, hắn đành phải hứa: “Em biết rồi, em sẽ dẫn theo Tần Mộ, cậu ấy là hệ Ám, biết đâu sẽ có cách.”

 

Lúc này Quan Viễn Phong mới hài lòng: “Có hai anh em nhà họ Tần ở đó là tốt rồi, tôi sẽ dặn dò bọn họ.”

 

Chu Vân: “…” Cuối cùng hắn trả lời: “Biết rồi, sư phụ Quan, anh cứ như Đường Tăng vậy.”

 

Quan Viễn Phong nhanh chóng trả lời: “Em ngửi thử mùi trên người mình xem. Rốt cuộc ai mới giống Đường Tăng?”

 

Chu Vân: “…” Thế mà lại! Thua rồi!

 

Hắn ngã xuống giường, nhưng khóe miệng lại mang theo nụ cười.

 

Thế nhưng, cửa phòng lại nhanh chóng bị gõ vang, giọng nói lo lắng của Kỳ Thư Hồng truyền đến: “Bác sĩ Chu, Cát Thần lại phát bệnh rồi. Tình hình của đại sư Tâm Hải cũng không ổn lắm.”


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 91: Tôi Vì Mọi Người
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...