Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 88: Nhân Sâm Mật Hoàn

Người già ngủ ít, trời còn chưa sáng, Thiền sư Tâm Hải đã cùng Diêu Hoán và Đạo trưởng Vân Ẩn đến khu dân cư đi dạo rồi luyện công.

 

Chu Vân đứng trước thùng ong mật, dùng một con dao găm sạch sẽ nhẹ nhàng cạo đi lớp nắp sáp trên các ô chứa mật, để cho mật ong sánh đặc óng ánh tự nhiên chảy vào chai thủy tinh.

 

Hồi mùa xuân đã thu hoạch một mẻ mật, rời nhà đã lâu, cũng rất lâu rồi chưa thu mật. Bây giờ vừa hay thu một mẻ cho thầy nếm thử, đồng thời cũng dùng cho các bệnh nhân ở thành Thương Sơn.


 

Một mặt, có thể dùng sữa ong chúa để bồi bổ, nâng cao sức đề kháng của cơ thể, mặt khác, có thể dùng mật ong biến dị để điều chế Nhân sâm mật hoàn bồi bổ cơ thể. Loại này dùng cho chứng hư, có thể sinh tân dưỡng huyết, bổ tỳ ích phế, đại bổ nguyên khí.

 

Tối qua, Chu Vân và thầy đã bàn bạc về phương án điều trị, xác định trước tiên sẽ lấy việc bổ hư phù chính, phục mạch cố thoát làm chủ đạo, bồi bổ cơ thể cho các dị năng giả của Thương Sơn thì mới có thể giúp họ vượt qua được giai đoạn cai nghiện.

 

Quan Viễn Phong nói quả thật có lý, tình trạng thể chất và việc cung cấp năng lượng rất có thể có liên quan đến tác dụng phụ của họ.


 

Sản lượng mật của ong biến dị rất cao, nhưng lại đặc biệt sánh đặc, không dễ chảy ra, cần phải kiên nhẫn chờ đợi.

 

Quan Viễn Phong nhìn từ ban công sát đất ra, liền thấy trong ánh bình minh vừa ló dạng, Chu Vân đang chăm chú thu hoạch mật. Ánh nắng vàng nhạt rải lên người hắn, gương mặt lúc tập trung trông tuấn mỹ đến lạ thường.

 

Giang Dung Khiêm đi đến sân sau, ngước lên thấy Quan Viễn Phong đang đứng trên ban công nhìn xuống, bèn chào: “Đội trưởng Quan.”


 

Quan Viễn Phong cúi đầu gật nhẹ, Giang Dung Khiêm lại hỏi: “Hôm nay có dự định gì không?”

 

Quan Viễn Phong đáp: “Nghỉ ngơi một ngày đi, mọi người cứ tự do thư giãn.”

 

Giang Dung Khiêm cười: “Bên ngoài toàn là tang thi, tốt nhất vẫn nên hành động tập thể. Tôi thì phải giúp bác sĩ Chu làm trang web, nhưng các đội viên khác hoạt động tự do thì vẫn cần phải sắp xếp ổn thỏa.”

 

Quan Viễn Phong liền nói: “Gần đây có hồ chứa nước, cạnh hồ còn có rừng cây. Các cậu lập một nhóm, ai muốn đến hồ chứa nước chơi thì đi cùng nhau, nghe nói bọn họ có một cứ điểm ở đó. Cậu hỏi mấy người Tần Thịnh xem.”


 

Hôm nay Chu Vân chắc chắn sẽ rất bận, vườn thuốc ở tầng ba mươi nhất định phải đi xử lý. Hắn còn phải cùng Diêu lão thảo luận phương thuốc, phối dược, lại còn phải làm trang web, vì vậy anh dứt khoát điều mọi người đi hết. Đợi khi Chu Vân rảnh rỗi hơn, sẽ thực hiện lời hứa trước đó với hắn, ra biển một chuyến.

 

Giang Dung Khiêm thì vui vẻ quay về sắp xếp.

 

Trong bữa sáng, mọi người đều tụ tập bên chiếc bàn dài. Quan Viễn Phong thông báo kế hoạch hôm nay, người nào muốn ra ngoài dạo chơi thì có thể lập nhóm đến hồ chứa nước gần đó, người nào muốn thu thập vật tư thì có thể đến thành phố Đan Lâm tiếp tục tìm kiếm, nhưng có thể đoán trước là sẽ không còn vật tư gì đặc biệt quý giá, cũng có thể đến Bắc Minh dạo chơi, nhưng phải chú ý giữ kỷ luật bảo mật.


 

Tần Mộ cười nói: “Đến Bắc Minh thì tôi có thể sắp xếp. Còn đi hồ chứa nước và núi rừng thì phải cẩn thận, gần đây đã xảy ra nhiều vụ thú hoang biến dị làm người bị thương rồi.”

 

“Không chỉ các thôn làng, cứ điểm ngoài thành, ven biển, mà trong thành cũng bắt đầu xuất hiện các đàn động vật biến dị, ví dụ như bầy chuột biến dị, bầy gián, bầy châu chấu.”

 

Sắc mặt Tần Mộ có chút nghiêm nghị: “Bây giờ mạng internet đã thông rồi. Trên mạng thấy rất nhiều căn cứ nói đã gặp phải nạn châu chấu, năm ngoái đã có, năm nay còn nghiêm trọng hơn, khủng hoảng lương thực rất trầm trọng. Các căn cứ lớn đều đang tuyển dụng chuyên gia diệt côn trùng, chuyên gia nông học, và cả các dị năng giả có thể tiêu diệt độc trùng.”


 

Tần Thịnh thở dài: “May mà lúc trước giúp bác sĩ Chu thu hoạch các loại cây trồng và đậu nành, vẫn chưa có nhiều sâu bọ như vậy! Lạ thật đó! Sao đến nửa cuối năm, gần như tất cả côn trùng biến dị đều xuất hiện! Tôi nghe hàng xóm nói, thuốc trừ sâu cũ hoàn toàn vô dụng, lại còn làm cho chúng tăng khả năng kháng thuốc.”

 

Chu Vân nói: “Nửa đầu năm mùa xuân đến muộn, mùa đông năm ngoái quá lạnh, trứng côn trùng đều bị đông chết, nên lúa sớm và đậu nành không bị ảnh hưởng. Thời tiết ấm nóng rồi lại mưa, sau khi ẩm ướt, côn trùng bắt đầu sinh sôi nảy nở.” Hắn nhìn mặt trời chói chang lạ thường ngoài cửa sổ: “Hơn nữa, tôi nghi là sắp tới sẽ lại là một đợt khô hạn kéo dài.”

 

Chu Vân nhìn Quan Viễn Phong: “Miền Nam vẫn còn một vụ mùa có thể thu hoạch, nhưng miền Bắc e là sẽ rất phiền phức.”


 

Quan Viễn Phong gật đầu: “Tướng quân Đàm có nói tình hình căn cứ hiện rất căng thẳng, bảo tôi nghỉ phép xong thì sớm trở về. Tôi sẽ đi biển với em một chuyến trước đã.”

 

Chu Vân không ngờ Quan Viễn Phong vẫn còn nhớ chuyện này: “Chuyện ra biển cũng không vội. Hiện tại Dược phẩm Thanh Điểu vừa nhận rất nhiều đơn hàng, nhân lúc trời chưa lạnh, em muốn tập trung tinh lực trồng thêm nhiều dược liệu, dốc toàn lực sản xuất thuốc.”

 

Hắn nói: “Mùa thu không tích trữ thêm chút lương thực, mùa đông e là sẽ lại có người chết đói. Còn phải kiếm thêm nhiều loại lương thực biến dị để trồng. Cái củ sắn dây biến dị kia, bên anh cũng có giữ lại, về rồi mau bảo dị năng giả hệ Mộc nhanh chóng nhân giống đi. Nếu không trời trở lạnh, đường sá tắc nghẽn, thời tiết thay đổi xấu, lúc đó cũng không thể bay được, gần như là các căn cứ lại tự lo cho mình, tự bảo vệ là chính.”


 

Quan Viễn Phong cau chặt mày: “Tôi biết rồi.” Điều này có nghĩa là, sau khi kết thúc kỳ nghỉ lần này trở về, rất có thể anh sẽ không thể trở về Đan Lâm trong suốt mùa đông dài đằng đẵng.

 

Tần Mộ nói: “Còn nữa, tang thi đã bắt đầu tập hợp lại thành bầy đàn rồi, mà trong các đợt tang thi triều cũng bắt đầu xuất hiện một lượng lớn tang thi có thể thi triển dị năng.”

 

“Mấy hôm trước Thành Bạch Hạc đã đặc biệt cầu cứu Cung thành chủ, nói rằng thành nhỏ của bọn họ bị tang thi triều vây công, hy vọng chúng ta có thể cử người đến cứu viện. Cung thành chủ đã để cháu trai ông ta dẫn một đội dị năng giả đến đó hỗ trợ rồi.”


 

Anh ta nhìn Tần Thịnh: “May mà em không có ở đây, không thì chắc chắn cũng bị cử đi rồi.”

 

Chu Triện lại nói: “Nói đến côn trùng thì nông trại bên nhà tù đã xuất hiện kiến lửa biến dị rồi, con nào con nấy to bằng quả trứng gà, đi thành bầy đàn, gặm nhấm rất nhiều cây non và rễ cây chúng ta trồng, rất phiền phức.”

 

“Tệ nhất là chúng quá độc, người thường bị đốt, thậm chí còn chưa kịp tìm được dị năng giả hệ Mộc đến giúp đã trực tiếp trúng độc ngất đi, tim ngừng đập. Bây giờ các phạm nhân ra ngoài lao động đều phải trang bị kín mít, nhưng thời tiết lại quá nóng, rất dễ bị say nắng, hiện chỉ có thể đi làm từ bốn giờ sáng, mặt trời vừa lên là phải rút về.”

 

“Sau khi Tần Mộ trở về đã dùng dị năng giết một đợt, nhưng chúng cứ xuất hiện không ngớt, sức sinh sản quá mạnh, thật sự rất đau đầu.”

 

Chu Vân suy nghĩ một lát rồi nói: “Cái này phải chế một ít thuốc phòng kiến lửa, để tôi tra phương thuốc rồi làm một ít.”

 

Thẩm Lan ở bên cạnh lại nói: “Tôi là hệ Thổ, trước đây ở thành Thương Sơn chúng tôi từng diệt kiến độc rồi. Tôi điều khiển đất, tìm tổ kiến, sau đó rót nước nóng, hun khói đặc vào tổ để dụ kiến biến dị ra ngoài, mấu chốt là tìm được kiến chúa, rồi dùng lửa thiêu chết. Tôi và bác sĩ Kỳ, Lý Minh đi xử lý giúp anh nhé, tinh hạch hệ Thổ của kiến chúa, có thể cho tôi được không?”

 

Chu Triện vui mừng nói: “Đương nhiên rồi, nếu các cậu có cách giải quyết triệt để thì tốt quá!”

 

Sau bữa ăn, phần lớn các đội viên Đội đặc nhiệm đều đến hồ chứa nước và khu rừng gần đó vui chơi, bắt cá. Tần Thịnh dẫn bọn họ đến cứ điểm ở hồ chứa nước, cũng mang theo cả Tuệ Tinh. Tuệ Tinh vui vẻ ngồi ở ghế sau xe máy của Tần Thịnh, nghênh đón gió lớn, vô cùng kiêu hãnh.

 

Chu Triện thì dẫn các dị năng giả của thành Thương Sơn đến Vườn thuốc Nam Sơn diệt kiến.

 

Tần Mộ đưa Diêu Hoán, Thiền sư Tâm Hải, Đạo trưởng Vân Ẩn, cùng Hoa Nhu và cậu bé Tiểu Dực đến bệnh viện ở thành Bắc Minh để kiểm tra mắt kỹ hơn.

 

Sơn Uyển Vân Đỉnh bỗng chốc trở nên yên tĩnh trở lại. Giang Dung Khiêm ru rú trong phòng, chuyên tâm xây dựng diễn đàn trên máy tính, tối ưu hóa diễn đàn công hội của Chu Vân, đồng thời kiểm tra và bảo trì máy bay không người lái.

 

Quan Viễn Phong hỏi Chu Vân: “Em đến tầng ba mươi phải không? Có cần tôi giúp gì không?”

 

Chu Vân cười, biết Quan Viễn Phong quả nhiên rất hiểu mình: “Em muốn làm một ít Nhân sâm mật hoàn và sắp xếp lại các vườn thuốc ở tầng ba mươi. Sau đó tìm cơ hội dọn dẹp một căn biệt thự nhỏ cho thầy, sắp xếp cho thầy một số thiết bị thí nghiệm, chuẩn bị giá sách, đợi anh mang sách về.”

 

Quan Viễn Phong gật đầu, trong lòng lại có một chút đắc ý nho nhỏ, tầng ba mươi là nơi chỉ thuộc về hai người bọn họ, cả hai đều ăn ý không nói cho người khác biết về tầng ba mươi.

 

Hai người cùng lên tầng ba mươi, Chu Vân mở cửa vào, bắt đầu tháo những tấm vải phủ đã đậy lên từ trước khi đi, ném vào máy giặt, còn Quan Viễn Phong thì đi lấy máy hút bụi để hút bụi lau nhà.

 

Chu Vân lên sân thượng trước để xem xét, trên sân thượng quả nhiên chỉ còn lại mấy loại rau có sức sống mãnh liệt như tía tô, dây khoai lang. Mướp thì ra khá nhiều quả, nhưng đều đã già, còn đậu đũa thì bị sâu ăn hết.

 

Hắn đi qua nhà kính bên cạnh, các loại dược liệu biến dị ở đây vẫn phát triển tươi tốt, vì tương đối kín, phòng bị tốt nên cũng không có sâu bệnh.

 

Hắn lựa một chút, dự định chuẩn bị cấy một lứa sang vườn thuốc và khu Tam Giác Vàng để trồng hàng loạt.

 

Xương rồng biến dị cũng phát triển rất sum suê, mỗi cây đều rất to và mập, mới một tháng mà nơi đây đã sắp không chứa nổi chúng nữa rồi, cũng có thể cắt ra trồng một lứa. Cây thùa và quả xương rồng đều có thể dùng để ủ rượu.

 

Chu Triện đã nói đang lên kế hoạch cho vài chuỗi sản xuất, hiện tại điều kiện tương đối tốt là dây chuyền sản xuất rượu đã được thiết lập, điều kiện cũng đã chín muồi, hắn có thể đến khu Tam Giác Vàng để thúc đẩy một vùng lớn quả xương rồng, và cây thùa phát triển.

 

Sản lượng tơ tằm biến dị cũng khá khả quan, đã chọn được một số kiểu dáng đơn giản để làm chăn và áo bông lụa. Bây giờ thời tiết nóng, chưa có nhiều doanh số, hiện tại chủ yếu là tích trữ, đợi trời lạnh rồi tính.

 

Lương thực là vấn đề lớn, bây giờ chỉ có thể xem hạt giống lúa mì mới mang từ Yến Lĩnh về có thể tạo ra đột phá mới hay không. Khoai tây, ngô, lúa nước đều phải tìm giống biến dị, theo kinh nghiệm từ kiếp trước, hiện tại trên mạng, các căn cứ lớn chắc chắn đều đang thu mua các loại cây trồng biến dị này và tuyển dụng nhân tài nông học.

 

Dị năng giả hệ Mộc cũng bắt đầu được coi trọng trong lĩnh vực trồng trọt, được ưu tiên toàn diện cho bộ phận trồng trọt, nhưng còn phương diện trị liệu thì lại bị xem nhẹ.

 

Hắn cẩn thận trồng các loại dược liệu lấy được ở Yến Lĩnh về vào nhà kính. Sau đó gom nhân sâm biến dị và các loại dược liệu cần dùng cho Nhân sâm mật hoàn lại với nhau.

 

Sau đó hắn đứng giữa nhà kính, triệu hồi củ nhân sâm biến dị đó ra.

 

Trong ánh sáng màu trắng sữa, củ nhân sâm biến dị hiện ra giữa không trung. Củ sâm toàn thân trong suốt, tứ chi rõ ràng, ngũ quan ẩn hiện, lấp lánh tỏa sáng trong không khí, hương thơm nồng nàn của nhân sâm cũng bắt đầu lan tỏa. May mà đây là tầng ba mươi ở trên cao, gia súc nuôi cũng đã được đưa đi, nên không sợ thu hút thú hoang biến dị.

 

Chu Vân thi triển chức năng có sẵn của nhân sâm biến dị: “Thuật Sâm Vinh.”

 

Chỉ thấy ánh sáng tựa như ánh trăng tuôn ra, tràn xuống, chiếu rọi lên tất cả nhân sâm trong nhà kính.

 

Ánh sáng dịu dàng thẩm thấu vào cành lá và rễ của nhân sâm, thân cành của chúng nhanh chóng phình to, trở nên mập mạp, lá cây càng mọc nhanh ra với tốc độ kinh người, óng ánh vô cùng, lấp lánh ánh sáng khỏe mạnh và tràn đầy sức sống.

 

Rất nhanh, tất cả nhân sâm đều nở ra những bông hoa màu đỏ tươi, sau đó nhanh chóng tự thụ phấn, bên dưới lớp đất không nhìn thấy, rễ sâm phình to ra, bề mặt dần hiện lên những đường vân tinh tế và ánh vàng nhàn nhạt.

 

Đây chính là các kỹ năng của củ nhân sâm biến dị quý giá này, một là “Thuật Sâm Vinh”, có thể khiến nhân sâm phát triển tươi tốt, hai là ” Thuật Bổ Nguyên”, có thể đại bổ nguyên khí, trị liệu cho bệnh nhân trọng thương, ba là “Hương Trường Thọ”, có thể cải thiện thể chất, an thần ích thọ.

 

Khi nhân sâm biến dị thi triển kỹ năng, mùi hương đặc biệt nồng nàn. Chu Vân đã tắt hệ thống thông gió của nhà kính từ trước, mùi hương không bị lan ra ngoài.

 

Chu Vân chọn ba củ nhân sâm biến dị to nhất, chuẩn bị trộn chung với những củ nhân sâm mua ở khu triển lãm Mạc Bắc trước đây để xay thành bột, rồi cắt thêm vài sợi rễ của củ sâm trong tinh hạch của mình vào để tăng cường dược lực, làm nguyên liệu chính cho Nhân sâm mật hoàn.

 

Tiếp theo là các vị thuốc chính biến dị như phục linh biến dị, hoàng kỳ biến dị, đương quy biến dị. Các loại dược liệu không biến dị khác là bạch truật, sơn dược, trần bì, mộc hương, sa nhân, toan táo nhân, viễn chí… đều đã có sẵn dạng bào chế. Sau mạt thế, họ đã dọn sạch kho của mấy nhà thuốc bệnh viện và hiệu thuốc, nguyên liệu rất dồi dào.

 

Sau khi nhặt tất cả các loại thuốc cần thiết bỏ vào giỏ xách xuống lầu, Quan Viễn Phong vừa dọn dẹp xong nhà cửa, phủi bụi, lau đồ đạc, thấy hắn đến liền hỏi: “Chuẩn bị làm thuốc à? Có cần tôi giúp gì không?”

 

Anh lập tức ngửi thấy mùi hương nhân sâm nồng đậm trên người Chu Vân, cau mày: “Sao thế? Gặp kẻ địch à? Sao không khống chế được mùi hương?”

 

Chu Vân nói: “Chỉ là dính phải lúc hái nhân sâm biến dị thôi, lát nữa sẽ cần, giờ em cho vào máy sấy lạnh làm khô đã.”

 

Ánh mắt sắc bén của Quan Viễn Phong lướt qua mặt hắn, không hỏi thêm nữa: “Tôi giúp em.”

 

Bọn họ xử lý mấy loại dược liệu biến dị rồi cho vào máy sấy lạnh để bắt đầu sấy khô.

 

Sau khi dược liệu khô hoàn toàn, cần dùng máy xay dược liệu để xay tất cả thành bột mịn, đây là một công việc tỉ mỉ, toàn bộ đều do Quan Viễn Phong làm thay.

 

Chu Vân thì lấy mật ong biến dị vừa thu hoạch vào buổi sáng ra, tìm một cái nồi thủy tinh sạch, bắt đầu luyện mật.

 

Việc này là để loại bỏ tạp chất trong mật ong, phá hủy enzyme, diệt khuẩn, đồng thời cũng làm bay hơi nước trong mật để tăng độ dính, giúp làm viên thuốc tốt hơn.

 

Lửa lớn đun mật ong sôi lên, rồi vặn nhỏ lửa đun liu riu, trong nhà tràn ngập mùi hương ngọt ngào của mật ong. Đến khi lớp bọt vàng bắt đầu nổi lên trong nồi mật ong sánh đặc, hắn dùng một chiếc đũa chấm một giọt mật rồi nhỏ vào bát nước lạnh, thấy giọt mật đặc quánh rơi vào nước tạo thành hạt tròn thì biết là đã đủ độ, bèn tắt lửa.

 

Quan Viễn Phong đã xay xong hết bột thuốc, tò mò nhìn sang. Chu Vân liền pha một bát nước mật ong đưa cho anh: “Đội trưởng Quan vất vả rồi, uống miếng nước đi.”

 

Quan Viễn Phong nhận lấy uống một hơi cạn sạch, nhìn Chu Vân đổ bột thuốc anh vừa xay vào một cái âu thủy tinh sâu lòng, rồi đổ mật ong đã luyện vào, vừa đổ vừa trộn, giống như nhào bột, trộn thành một khối trong âu.

 

Cuối cùng, Chu Vân lấy một cái khuôn vê viên thuốc thủ công ra, dạy Quan Viễn Phong cách vê viên.

 

Quan Viễn Phong thấy thú vị, lại cười nói: “Chẳng lẽ lần nào làm thuốc em cũng phải làm thế này sao? Thế thì vất vả quá.”

 

Chu Vân nói: “Không, thật ra có máy làm viên thuốc tự động, có đủ các chức năng làm viên, đánh bóng, sấy khô, thích hợp để sản xuất thuốc hàng loạt. Chỉ những loại thuốc viên quý giá mới làm thủ công để tránh hao hụt.”

 

“Nhân sâm mật hoàn này, nguyên liệu chính đều là dược liệu biến dị, khá quý, số lượng cũng không nhiều nên tự làm, hơn nữa dược hiệu quá bổ, chúng ta làm nhỏ một chút, khoảng viên mật nhỏ đường kính mười hai milimét là được.”

 

Rất nhanh, hai người đã vê hết khối thuốc thành viên trên khuôn.

 

Chu Vân rửa sạch tay, lấy mấy viên, đưa tay đút cho Quan Viễn Phong. Quan Viễn Phong ngẩn người: “Cái này không phải cho bệnh nhân ăn sao?”

 

Chu Vân nói: “Đồ tốt anh ăn một ít không sao, để bồi bổ. Em thấy anh đi Trung Châu về cũng gầy đi một chút, mấy ngày nghỉ này vừa hay bồi dưỡng lại một chút.”

 

Quan Viễn Phong liền ngậm lấy viên thuốc từ ngón tay hắn, nuốt thẳng vào bụng.

 

Viên thuốc vừa nuốt xuống, một luồng hơi ấm chảy thẳng vào đan điền, tứ chi bách hài cũng có cảm giác được tưới nhuần.

 

Quan Viễn Phong kinh ngạc: “Hiệu quả có vẻ rất tốt, tôi vào trong tiêu hóa một chút.”

 

Chu Vân gật đầu: “Anh đi đi, em nấu ít vỏ sáp để bảo quản viên thuốc này, đảm bảo dược lực không bị thất thoát.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Nếu phiền phức thì đợi tôi làm cùng.”

 

Chu Vân nói: “Không phiền phức đâu, anh mau đi hấp thu dược lực đi.”

 

Hắn đổ nước vào chiếc nồi thủy tinh vừa thắng đường để ngâm, chuẩn bị tối nấu canh, rồi lấy một chiếc nồi khác để nấu sáp.

 

Sáp cũng là sáp ong cắt ra từ thùng ong biến dị, sau khi đun nóng cho tan chảy, dùng một quả cầu gỗ gắn trên nĩa sắt nhúng vào sáp lỏng rồi cho vào nước đá để nguội và đông lại. Lặp lại như vậy vài lần cho đến khi lớp vỏ sáp đủ dày, sau đó mới dùng dao rạch vỏ sáp, lấy quả cầu gỗ ra, để lại một vỏ sáp hoàn chỉnh.

 

Khi hắn làm xong tất cả vỏ sáp, Quan Viễn Phong cũng đi ra, vừa hay có thể làm công việc đóng gói viên thuốc.

 

Cho viên Nhân sâm mật hoàn đã làm xong vào trong vỏ sáp, dùng bút hàn chuyên dụng để làm tan chảy miệng vỏ sáp rồi niêm phong lại, đảm bảo viên mật được bao bọc kín trong vỏ sáp.

 

Sau khi cắt tỉa một chút, hắn lấy con dấu đã chuẩn bị sẵn ra, chấm bột chu sa, đóng hai dấu “Sâm Vinh” và “Thanh Điểu” lên trên, thế là viên Nhân sâm mật hoàn xinh đẹp đã hoàn toàn làm xong.

 

Quan Viễn Phong lại nhìn con dấu có chút kinh ngạc: “Đó là dấu gì vậy?”

 

Chu Vân cười: “Em vừa mới dùng cục tẩy khắc tạm.”

 

Quan Viễn Phong: “…Em đúng là đa tài đa nghệ.”

 

Chu Vân có chút đắc ý: “Em cũng thấy vậy. Anh ăn viên mật đó cảm thấy thế nào?”

 

Quan Viễn Phong đáp: “Hiệu quả rất tốt, cảm giác mệt mỏi trên người quả thực tan biến hết. Cảm thấy tinh thần sảng khoái, sức lực dồi dào.”

 

Chu Vân thuận tay đong một chai thủy tinh đưa cho Quan Viễn Phong: “Cái này cho anh.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Em cứ dùng cho bệnh nhân ở Thương Sơn trước đi. Tôi không vội.”

 

Chu Vân nói: “Đây là nhân sâm chúng ta cùng nhau đào về, ưu tiên của anh là số một.”

 

Trong lòng Quan Viễn Phong không hiểu sao lại cảm thấy vô cùng ấm áp. Anh vốn luôn độc lập, đây là lần đầu tiên có người coi nhu cầu của anh là ưu tiên hàng đầu, chuyện gì cũng nhớ đến anh. Anh nhận lấy: “Được.”

 

Chu Vân lại nói thêm: “Hơn nữa, anh sắp về Trung Châu rồi, lúc đó sẽ không tiện như vậy nữa.”

 

Quan Viễn Phong: “…”

 

Buổi tối, mấy nhóm người đều đã trở về Sơn Uyển Vân Đỉnh. Nhóm đi hồ chứa nước thu hoạch đầy ắp, bắt được cả một xe cá lớn mang về, nhưng cũng gặp phải nguy hiểm.

 

“Dưới đáy hồ có một con cá tang thi vương, rất lớn!”

 

Tần Thịnh vô cùng sợ hãi miêu tả: “Lạ thật, nửa đầu năm người của chúng tôi xây dựng cứ điểm ở đó còn chưa gặp phải. May mà lần này đông người, đã xử lý được nó, tiếc là nó to quá không ăn được, nhưng lại được một viên tinh hạch hệ Thủy. Bác sĩ Chu, cho anh nhé?”

 

Chu Vân thầm nghĩ, sắp tới sẽ ngày càng khó khăn hơn, khi các tài nguyên còn sót lại từ trước mạt thế bị tiêu hao hết, sản xuất công nghiệp và nông nghiệp khó có thể tổ chức, trong khi thú hoang biến dị và thực vật biến dị lại sinh trưởng nhanh chóng, tang thi triều cũng không ngừng nâng cấp, sinh tồn ở các căn cứ của loài người ngày càng khó khăn.

 

Hắn lắc đầu: “Không cần, nếu các cậu không có hệ Thủy thì cứ đưa cho bác sĩ Kỳ, hoặc Tiểu Hoa.”

 

Bác sĩ Kỳ cười nói: “Cho Nhu Nhu đi, cảm ơn nhiều.”

 

Hoa Nhu nhỏ nhẹ nói: “Cảm ơn.”

 

Chu Vân nhìn Hoa Nhu đang bế Triệu Dực, bèn hỏi: “Hôm nay kiểm tra thế nào?”

 

Tần Mộ nói: “Chuyên gia nhãn khoa là do Giáo sư Diêu đưa tới, rất được coi trọng. Viện trưởng Viên cũng đã đích thân tổ chức hội chẩn, kết quả kiểm tra và phương án điều trị chắc sẽ sớm có, nhưng hiện tại xem ra là dây thần kinh thị giác không bị teo hay tổn thương, giác mạc cũng còn nguyên vẹn. Các chuyên gia đoán có thể là do yếu tố tâm lý, hoặc thần kinh não bộ có ảnh hưởng. Bọn họ cũng không nói rõ tình hình của Tiểu Dực, suy đoán nếu dị năng được điều hòa ổn thỏa, hẳn là có hy vọng hồi phục thị lực.”

 

Diêu Hoán nói: “Chuyên gia nói, mức độ phát triển của Tiểu Dực rõ ràng bị chậm lại, chiều cao cân nặng đều thụt lùi, trong cơ thể cũng thiếu nhiều nguyên tố vi lượng, còn bị thiếu máu, phát triển ngôn ngữ cũng hơi chậm, sức khỏe tâm lý cũng không tốt lắm, tốt nhất là nên tăng cường dinh dưỡng.”

 

Chu Vân nói: “Hôm nay con đã làm xong Nhân sâm mật hoàn rồi, lát nữa sẽ phát cho mọi người, mỗi ngày ăn một ít, kết hợp với bổ sung dinh dưỡng, nghỉ ngơi thật tốt, chăm chỉ tập Bát Đoạn Cẩm, dưỡng cho cơ thể khỏe mạnh.”

 

Thẩm Lan nói: “Hôm nay chúng tôi đã đến Vườn thuốc Nam Sơn, thấy điều kiện ở đó rất tốt. Tôi và bác sĩ Kỳ đã bàn bạc, đề nghị sắp tới việc điều trị giai đoạn cai nghiện của chúng tôi sẽ tiến hành ở đó.”

 

Kỳ Thư Hồng bổ sung: “Giáo sư Diêu có lẽ chưa thấy, chúng tôi hiện vẫn đang phải dùng thuốc để cưỡng chế. Một khi dừng thuốc, phản ứng của chúng tôi sẽ rất dữ dội. Chúng tôi đều là dị năng giả, người thường không thể khống chế được chúng tôi, thiệt hại gây ra cũng rất lớn, rất khó kiểm soát ý thức. Ở đó có sẵn các phòng giam cách ly, có sẵn thiết bị bệnh viện, lại xa khu dân cư, hôm nay chúng tôi xem xét thấy rất phù hợp. Đợi qua giai đoạn cai nghiện có phản ứng mạnh nhất, chúng tôi ra ngoài sẽ tốt hơn. Không biết giáo sư Diêu có đồng ý không.”

 

Điều khiến bọn họ hài lòng nhất là tính riêng tư ở đó rất tốt. Khi lên cơn nghiện, bộ dạng bọn họ rất xấu xí, yếu đuối và khó coi, bọn họ không muốn để người khác nhìn thấy những điều này. Nay đã có một nơi như Vườn thuốc Nam Sơn thì không còn gì thích hợp hơn.

 

Diêu Hoán nói: “Ta không có vấn đề gì, vốn dĩ cũng thường xuyên đến đó, tùy Chu Vân quyết định thôi.”

 

Chu Vân ngẩn người: “Thầy quyết định là được ạ, nơi đó dùng để điều trị giai đoạn cai nghiện quả thực rất phù hợp.”

 

Diêu Hoán nói: “Ta thấy kỳ nghỉ của Đội trưởng Quan e là không còn nhiều, hai đứa không có sắp xếp gì khác à? Chỉ sợ hai đứa đi lại bất tiện.”

 

Chu Vân nhìn ánh mắt trêu chọc của thầy, tai nóng bừng, gần như cảm thấy ánh mắt của tất cả mọi người đều đang nhìn mình. Quan Viễn Phong lại đáp lại rất tự nhiên: “Vốn dĩ định đi biển với Chu Vân một chuyến. Nhưng em ấy nói không vội, vậy cứ theo sắp xếp của em ấy, chữa bệnh quan trọng hơn, cứ để mọi người ổn định bệnh tình trước đã.”

 

Thẩm Lan nói: “Cảm ơn Đội trưởng Quan, cảm ơn bác sĩ Chu.”

 

Chu Vân ngước mắt nhìn, thấy sắc mặt mọi người rất tự nhiên, hiển nhiên là không đặc biệt để ý đến lời thầy nói, xem ra vẫn là hắn có tật giật mình, cũng không khỏi có chút tự giễu.

 

Kế hoạch tiếp theo đã được sắp xếp, ngày hôm sau các bệnh nhân của thành Thương Sơn đều chuyển đến Vườn thuốc Nam Sơn, còn mấy hộ vệ của căn cứ Tĩnh Nam thì mang theo các loại dược liệu Chu Vân đưa cho tướng quân Nhậm, cũng đã trở về Tĩnh Nam.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 88: Nhân Sâm Mật Hoàn
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...