Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 89: Đột Ngột Chia Ly
Cuộc chia ly đến vô cùng đột ngột.
Nửa đêm, Quan Viễn Phong bị tiếng rung khe khẽ nhưng gấp gáp của điện thoại đánh thức, anh liếc nhìn Chu Vân đang cuộn người say ngủ hướng về phía mình, rồi đứng dậy cầm lấy điện thoại. Động tác của anh nhẹ nhàng mà nhanh chóng, chân trần bước trên sàn, khẽ khàng đi mấy bước tới phòng vệ sinh, đóng chặt cửa rồi mới nghe máy.
Nghe điện thoại xong, anh lén ra ngoài xuống tầng một, đánh thức Giang Dung Khiêm dậy, dặn dò công việc, sau đó quay về phòng, nhanh chóng mặc quần áo vào.
Đêm nay ánh trăng rất sáng. Cả Chu Vân và Quan Viễn Phong đều thích cảm giác được ánh nắng ban mai đánh thức một cách tự nhiên, nên buổi tối bọn họ thường không kéo rèm cản sáng.
Lúc này, anh nhìn Chu Vân vẫn đang nhắm mắt ngủ say, hơi thở đều đặn, trong lòng có chút không nỡ, nhưng vẫn khẽ đẩy vai hắn.
Chu Vân mở mắt, có chút mơ màng nhìn Quan Viễn Phong một lúc lâu, dường như chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nét mày khóe mắt của hắn vốn đã rất đẹp, khi trong mắt còn mang vẻ ngây ngô thì lại có một sự trong trẻo, đơn thuần chưa trải sự đời.
Trong lòng Quan Viễn Phong vô cùng áy náy, nhưng vẫn bật chiếc đèn ngủ dịu nhẹ ở đầu giường, còn cố ý che chắn một chút để ánh sáng đột ngột không quá chói chiếu thẳng vào mắt Chu Vân.
Anh trầm giọng nói: “Chu Vân, Trung Châu có lệnh khẩn cấp, tôi phải về đội rồi.”
Cuối cùng ánh mắt Chu Vân cũng dần trở nên tỉnh táo, hắn ngồi dậy: “Sao thế? Có chuyện gì xảy ra vậy?”
Quan Viễn Phong đáp: “Nạn châu chấu biến dị đang càn quét ở phương Bắc, các căn cứ tổn thất nặng nề, tài nguyên thiếu thốn. Tật Phong thành đã phát động một cuộc tấn công bất ngờ vào thành Thanh Dương ở gần đó, cướp đi một lô lương thực dự trữ mà bọn họ vừa mua. Hiện tại, thành Thanh Dương đã bị lực lượng vũ trang của thành Tật Phong vây khốn ba ngày ba đêm, dân chúng trong căn cứ hoang mang lo sợ, thực phẩm và nước uống sắp cạn kiệt, trong thành bắt đầu xuất hiện tang thi. thành Thanh Dương đã gửi yêu cầu trợ giúp khẩn cấp đến Liên minh.”
Chu Vân hồi tưởng lại một lúc, thật sự không có ấn tượng gì về những căn cứ tư nhân nhỏ này, hắn nghĩ bụng, kiếp trước những cuộc xung đột và thôn tính xoay quanh việc kiểm soát tài nguyên sinh tồn thế này chỉ có nhiều chứ không ít. Hắn khẽ hỏi: “Bọn họ muốn anh đi giải vây à? Gần đó không có căn cứ quân sự nào khác sao?”
Quan Viễn Phong nói: “Liên minh đã thông báo cho Căn cứ Trấn Bắc cử quân đội đến cứu viện. Nhưng chỉ huy Căn cứ Trấn Bắc cho biết hiện bọn họ cũng đang chống chọi với châu chấu bay biến dị, ngoài thành cũng đối mặt với mối đe dọa nghiêm trọng từ tang thi triều, quân lực của căn cứ không thể điều đi cứu viện được.”
Chu Vân hỏi: “Khi nào anh đi?”
Quan Viễn Phong đáp: “Phải đi ngay lập tức, xem chừng mai trời sẽ mưa nên phải đi ngay bây giờ. Vừa rồi tôi đã ra lệnh cho cả đội xuất phát rồi, muộn thế này tôi không làm phiền những người khác nữa. Ngày mai thay tôi xin lỗi giáo sư Diêu nhé.”
Chu Vân nói: “Anh có nhiệm vụ phải làm mà, không cần xin lỗi đâu. Thầy có đạo trưởng và thiền sư ở cùng rồi, mai em sẽ nói với thầy. Chỉ là, anh nhất định phải cẩn thận.” Hắn vội vàng đứng dậy: “May mà Tần Mộ vừa gửi ít thuốc mới qua cho em xem, anh mang đi hết đi. Còn có nhân sâm mật hoàn, bào tử linh chi nữa, anh cũng mang theo luôn.”
Hắn nhanh chóng thu dọn hành lý. Trời nóng, hắn mặc một chiếc áo thun cotton rộng rãi ngắn tay và quần lửng bằng lụa cotton mềm mại để ngủ. Hai chân thon dài thẳng tắp bước nhanh, đi tới đi lui, lên lầu xuồng lầu. Tuệ Tinh cũng chạy theo hắn lên lên xuống xuống. Chẳng mấy chốc đã soạn ra được một vali hành lý: “Thuốc em sắp xếp xong cả rồi, mì sợi vẫn còn một ít, còn có trứng vịt biển, thịt khô, cá khô, bí ngô khô, nấm đỏ sấy khô mà Tần Mộ gửi đến hôm qua…”
Quan Viễn Phong nói: “Cho một ít thuốc là được rồi, những thứ khác ở Trung Châu vẫn còn đồ em gửi qua, tôi đã gọi điện bảo bọn họ đi thu dọn rồi.”
Chu Vân lắc đầu: “Chắc chắn anh sẽ đi thẳng đến Trấn Bắc để hội quân với những người khác. Bên đó tài nguyên thiếu thốn, chắc chắn sẽ không chăm lo cho các anh được, hơn nữa đi đường phải mang nhiều đồ hơn.” Hắn có chút hối hận vì đã không làm một ít bột sắn dây cho anh.
Hắn suy nghĩ một lát rồi bỏ cả gói lớn mẫu đường đỏ mà Chu Triện mang đến hôm qua vào vali hành lý. Bọn họ vừa tìm được thiết bị làm đường và thử làm một mẻ đường đỏ hình viên theo phương pháp cổ truyền, khá dễ mang theo. Hắn lại cho hết số mật ong thu được hôm nay vào. Trong thời khắc quan trọng, một muỗng đường pha với trứng vịt làm món canh trứng ngọt cũng có thể nhanh chóng bổ sung năng lượng và dinh dưỡng.
Bên ngoài, Giang Dung Khiêm khẽ gõ cửa: “Đội trưởng, đã chuẩn bị xong, có thể xuất phát rồi.”
Quan Viễn Phong chăm chú nhìn hắn: “Ừ.”
Chu Vân đi theo xuống lầu, thấy ngoài cửa đã tối om, tất cả các thành viên Đội đặc nhiệm đã đứng thành hàng ngay ngắn, vũ trang đầy đủ chờ xuất phát.
Vân Ẩn đạo trưởng và Tâm Hải thiền sư vốn ở lại Vân Đỉnh để bầu bạn với Diêu lão, bọn họ ngủ không sâu giấc nên đều bị đánh thức. Hai người cũng ra ngoài hỏi Chu Vân xem có cần giúp gì không.
Chu Vân bèn đem thịt thú mà mọi người săn ở vùng Tam Giác Vàng và hải sản Tần Mộ gửi tới đông lạnh lại rồi cho vào các thùng xốp. Cả đậu nành, gạo, mì mà hai anh em nhà họ Tần thu hoạch trước khi đến Trung Châu cũng đều để các thành viên đội đặc nhiệm chuyển lên trực thăng.
Hắn còn bảo các thành viên đội đặc nhiệm ra ruộng dưa thu hoạch hết tất cả dưa hấu, bí ngô và những loại quả có thể bảo quản lâu. Ngay cả khoai tây và khoai lang trong ruộng, hắn cũng gọi Đường An Thần đến, dùng dị năng hệ Thổ lật hết cả rễ chúng lên, cắt ra rồi cho vào bao. Chiếc trực thăng này là trực thăng vận tải đặc biệt mà trước đây Căn cứ Tĩnh Nam cấp cho bọn họ. Sau khi đến Đan Lâm, đội hộ vệ của căn cứ Tĩnh Nam đã lái xe thẳng về căn cứ, để lại chiếc trực thăng cho Đội đặc nhiệm. Tải trọng tổng thể của nó khá tốt, có thể chở được không ít đồ.
Quan Viễn Phong thấy hắn như vậy thì có chút cảm động, anh nhỏ giọng nói: “Không cần lo lắng quá, để lại một ít cho em, sắp vào đông rồi, em cũng cần tích trữ lương thực, chúng tôi đến đó rồi sẽ đi săn sau.”
Chu Vân lắc đầu: “Đàn châu chấu đi qua, lương thực, cây cỏ không còn một mống, dã thú biến dị cũng sẽ di cư đi nơi khác mất. Phía Bắc lại toàn là đồng bằng, lấy đâu ra núi cho các anh săn bắn. Bên đó toàn là nạn dân. Căn cứ Trấn Bắc lại tự lo không xong, các anh lại toàn là dị năng giả, làm sao đảm bảo hậu cần được.”
Hắn nhìn Quan Viễn Phong: “Mang theo nhiều một chút, các anh có thể sống sót thêm một người cũng là tốt rồi.”
“Huống hồ gì đây vốn là lương thực anh và em trồng vào mùa xuân, trong đó có một phần của anh mà.”
Được hắn nhắc nhở, Quan Viễn Phong mới nhớ lại hồi đầu xuân, lúc đó bọn họ vẫn chỉ có hai người ở trong khu dân cư, bận rộn xới đất trồng trọt, trồng cây. Tuy chỉ có hai người nhưng không hề thấy vất vả, nhớ lại mà cứ ngỡ như chuyện đã từ rất lâu rồi.
Nửa năm trở lại Trung Châu này, gặp quá nhiều người, trải qua quá nhiều chuyện, vậy mà anh lại cảm thấy, những ngày đầu mạt thế mới là những ngày tháng yên bình hiếm có.
“Chỗ em không cần lo, thời tiết ấm áp, em vẫn kịp trồng một lứa nữa, ở đây còn gần hồ chứa nước, em không bị đói đâu.” Bây giờ hắn có thể tùy ý thúc đẩy cây lương thực sinh trưởng, chỉ là, trồng thì có hơi phiền phức một chút mà thôi.
Khóe miệng hắn nở nụ cười, khẽ nói: “Đừng quên, em là đại lão cấp năm đó, hửm?”
Dù trong lòng anh vẫn luôn nặng trĩu, áp lực và cảm giác bực bội không nói nên lời cũng không thể giải tỏa được sau khi nhận mệnh lệnh, nhưng khi thấy dáng vẻ phơi phới của hắn, Quan Viễn Phong vẫn không nhịn được cười: “Biết rồi, hội trưởng Đông Quân đại nhân.”
Mặt Chu Vân nóng bừng lên, hắn len lén liếc nhìn đạo trưởng và thiền sư bên cạnh xem họ có nghe thấy không: “Sao anh biết biệt danh này.” Sao bị Quan Viễn Phong gọi ra lại nghe có vẻ trẻ trâu thế nhỉ?!
Quan Viễn Phong chỉ vào Giang Dung Khiêm đang chỉ huy chất hàng: “Tiểu Giang nói đó, bảo em là hội trưởng, biệt danh trên diễn đàn là Đông Quân, gần như không gì không biết, vừa mới về, một tối đã giải đáp cả trăm câu hỏi về trồng trọt và tu luyện dị năng.”
“Bây giờ cậu ấy rất sùng bái em, cũng đăng ký cho mình một tài khoản, nói là ngày nào cũng sẽ lên đó học hỏi em.”
Bên kia, Giang Dung Khiêm vốn đang nhìn mọi người chuyển đồ, nghe thấy tên mình thì liền đi tới, cười nói: “Bác sĩ Chu, cổng internet của cậu tôi đã mã hóa thêm một chút rồi, người thường không theo dõi được cậu đâu. Cả trang web của Liên minh tôi cũng đã giúp cậu mã hóa đăng ký tài khoản rồi, người thường không tra được thông tin của cậu. Nếu có vấn đề gì về mạng nữa, có thể liên lạc với tôi trên mạng bất cứ lúc nào, tôi sẽ xử lý từ xa cho cậu.”
Chu Vân vô cùng khâm phục những chuyên gia công nghệ như vậy: “Cảm ơn anh nhiều lắm.”
Giang Dung Khiêm xua tay cười: “Không cần khách sáo, cậu xem cậu đã chuẩn bị cho chúng tôi bao nhiêu lương thực. À đúng rồi, về mạng mẽo gì đó, nếu không liên lạc được với tôi thì để Chu Triện xử lý cũng được. Hôm qua tôi có nói chuyện với cậu ấy, nền tảng của cậu ấy rất vững. Tôi còn định lôi kéo cậu ấy về đội thông tin của Đội đặc nhiệm chúng tôi, kết quả cậu ấy lại quay sang thuyết phục tôi ở lại Dược phẩm Thanh Điểu, ha ha ha.”
Chu Vân: “…”
Giang Dung Khiêm lén liếc Quan Viễn Phong, nhỏ giọng nói với Chu Vân: “Cậu ấy vẽ cho tôi rất nhiều bánh vẽ, tôi cũng thấy khá hứng thú đấy.”
Chu Vân nghĩ đến thời gian quá gấp, chưa kịp đo độ thân thiện dị năng cho phó đội Giang, lần chia ly này lại không biết khi nào mới gặp lại.
Lúc này, nỗi buồn chia ly sắp đến mới ùa về, hắn nói với Giang Dung Khiêm: “Đội phó Giang, lần sau có dịp anh lại đến Đan Lâm nhé.”
Quan Viễn Phong ho khan một tiếng: “Xuất phát!”
Đường An Thần đến báo cáo: “Đồ đạc đã chuyển xong hết rồi ạ.”
Quan Viễn Phong nói: “Lên máy bay, xuất phát.”
Mọi người tuần tự lên máy bay, Quan Viễn Phong dang hai tay ôm Chu Vân một cái: “Tôi đi đây, có thời gian thì liên lạc.” Anh vuốt đầu Tuệ Tinh trước, Tuệ Tinh rất thông minh hiểu chuyện, nó rên ư ử rồi vươn lưỡi ra l**m anh. Quan Viễn Phong an ủi nó một lúc, rồi vẫy tay chào tạm biệt Tâm Hải thiền sư và Vân Ẩn đạo trưởng. Đạo trưởng nói: “Yên tâm đi, chúng tôi sẽ chăm sóc tốt cho bác sĩ Chu.”
Chu Vân vẫy tay, nhìn Quan Viễn Phong dứt khoát lên máy bay, dáng người cao lớn, chân dài, bóng lưng loáng một cái đã vào trong khoang, sau đó anh cúi người vẫy tay với hắn qua ô cửa sổ nhỏ: “Mau về đi, tối lạnh đấy.”
Chiếc trực thăng nhanh chóng cất cánh, bay về phía Bắc.
Tại chỗ chỉ còn lại Chu Vân và hai vị hòa thượng, đạo trưởng. Thiền sư Tâm Hải chắp tay trước ngực: “Đội trưởng Quan và bác sĩ Chu, thật là lòng dạ từ bi. A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai.”
Chu Vân cười nói: “Đại sư dưỡng tốt thân thể, cũng có thể tiếp tục phổ độ chúng sinh.”
=====
Sáng sớm hôm sau, Diêu Hoán thức dậy, biết Quan Viễn Phong đã đi, liền mắng Chu Vân: “Đã bảo con phải tranh thủ thời gian, thế mà lại đi rồi. Đến cả cơ hội cũng không biết nắm bắt, con, cái đồ ngốc này!”
Chu Vân: “…”
Diêu Hoán lại nói: “Đã đi rồi thì đến vườn thuốc. Thuốc của bọn họ hết rồi, nghe đạo trưởng nói tối qua có hai người lên cơn, dù không cai nghiện cũng phải bắt đầu cai nghiện rồi. Thời gian này đều ở bên đó đi. Cùng ta chuyên tâm chữa bệnh cho bọn họ. Còn nữa, làm lại cái que thử của con cho ta xem.”
“Ngoài ra, gần đây con định nghiên cứu đề tài gì, liệt kê ra cho ta xem.” Ông liền giao một hơi cả đống nhiệm vụ.
Chu Vân: “…”
Dùng xong bữa sáng, hai thầy trò dẫn theo Tuệ Tinh, cùng Tâm Hải thiền sư và Vân Ẩn đạo trưởng đến Vườn thuốc Nam Sơn.
Chu Vân tự mình lái xe, Diêu Hoán đây là lần đầu tiên thấy chiếc xe y tế dạng xe nhà lưu động của hắn. Mắt ông sáng lên, lên xe nhận xét một hồi rồi lại đưa ra vài yêu cầu.
Đến Vườn thuốc Nam Sơn, Diêu Hoán dẫn thiền sư và đạo trưởng lên trước, Chu Vân đi đỗ xe.
Chu Triện vừa dẫn người từ ngoài đồng về, trên người mặc bộ đồ bảo hộ kín mít, thấy Chu Vân đến thì rất vui: “Đội trưởng Quan đâu? Sao anh ấy không đi cùng anh? Tôi còn tưởng anh sẽ nghỉ phép cùng anh ấy rồi mới qua xem cơ ngơi bên này chứ.”
Chu Vân: “…Phía Bắc bị nạn châu chấu hoành hành nghiêm trọng, một số căn cứ tư nhân không trụ nổi nữa, đã cầu cứu Liên minh, nên đội đặc nhiệm đã khẩn cấp qua đó hỗ trợ rồi.”
Chu Triện rất đồng cảm: “Vậy thì vất vả thật. Anh cứ đi cùng Diêu lão xem bệnh cho bọn họ trước đi. Xem xong lát nữa tôi dẫn anh đi một vòng xem các dự án của chúng ta, xưởng rượu, xưởng đường đều đã dựng lên cả rồi.”
Hắn ta vừa cởi bộ đồ bảo hộ ra, mồ hôi nhễ nhại, nhìn Chu Vân mát mẻ sảng khoái, có chút ghen tị: “Vẫn là dị năng giả sướng thật. Hôm đi diệt kiến lửa, Thẩm Lan chẳng hề hấn gì. Biết tôi từng là cảnh sát, cậu ấy còn nói với tôi, trước đây thi thể lực cũng không tốt lắm, chỉ vừa đủ điểm qua, giờ có dị năng rồi, nhẹ nhàng hơn nhiều.”
Các bệnh nhân từ thành Thương Sơn được tập trung an bài tại một khu biệt giam đặc biệt, nơi trước đây chuyên dùng cho các phạm nhân nặng.
Chu Triện dẫn Chu Vân vào trong: “Tối qua nửa đêm có hai người lên cơn, là Thẩm Lan và Hoa Nhu. Hoa Nhu suýt nữa đã tự đóng băng cả người mình, khóa lại cũng vô dụng, trực tiếp rơi vào ảo giác, tấn công người khác và vô thức tự làm hại bản thân.”
“Nguy hiểm nhất vẫn là Thẩm Lan. Vốn đã chuẩn bị trước, sắp xếp sàn nhà hoàn toàn bằng thép cường lực, lại còn khóa cậu ta lại từ sớm. Kết quả cậu ta vẫn có thể triệu hồi đá từ hư không, suýt nữa đã tự đập chết mình.”
“Nghe nói trước đây khi lên cơn nghiện, cậu ta từng dùng thuật độn thổ muốn tự chôn sống mình. Sau này là Lê Hùng tìm được chỗ, cho người đào cậu ta ra, rồi tiếp tục tiêm thuốc giải nghiện cho cậu ta mới cứu được.”
Chu Vân: “…”
Hắn bước vào thấy Tần Mộ và Tần Thịnh cũng đã đến, đang đứng nói chuyện với Diêu Hoán và mọi người. Bọn họ đang xem tình hình của Thẩm Lan và Hoa Nhu qua màn hình giám sát.
Trên màn hình, hai người ở trong hai phòng giam riêng biệt, đều bị khóa trên những chiếc giường thép đặc chế. Hoa Nhu đang gào khóc thảm thiết, nhưng rõ ràng hơi sức không còn nhiều. Thẩm Lan thì không một tiếng động, nhắm mắt như đang ngủ.
Hắn hỏi: “Tình hình trông có vẻ vẫn ổn định?”
Kỳ Thư Hồng có chút bất lực: “Là do dị năng của họ tạm thời đã cạn kiệt, sức cùng lực kiệt nên mới yên tĩnh lại. Đợi dị năng hồi phục một chút, họ sẽ lại bắt đầu quậy phá, không ngừng tự làm hại bản thân, không ăn không uống không ngủ. Hơn nữa…” Cô có chút bất đắc dĩ: “Lần này Nhân sâm mật hoàn bác sĩ Chu cho hiệu quả quá tốt, đến nỗi khi họ lên cơn quậy phá còn lợi hại hơn trước đây rất nhiều.”
Chu Vân: “…”
Diêu Hoán nói: “Không thể để họ tiếp tục sử dụng dị năng một cách điên cuồng như vậy được, vừa hại thân thể, vừa không có lợi cho việc phục hồi thần trí.”
Cát Thần nhìn Chu Vân đầy hy vọng: “Nhờ bác sĩ Chu vào trong châm cứu cho họ an thần, ngủ ngon như lần trước đã an ủi tôi được không?”
Chu Vân lắc đầu: “Cái này cũng không ngủ được bao lâu, không phải là giải pháp lâu dài.”
Chu Vân suy nghĩ một lát rồi nhìn Tần Mộ: “Lần trước ở hội nghị thành chủ, tôi nhờ anh thu mua cây đay bóng tối, hàng đã về chưa?”
Tần Mộ nói: “Bên Mạc Bắc nhận được đơn hàng lớn như vậy, cứ tưởng chúng ta là kẻ ngốc lắm tiền, sợ chúng ta đổi ý nên đã vận chuyển thẳng một đống lớn qua đây bằng đường hàng không, tất cả đều đang trữ trong kho. Tiện thể tôi còn đặt mua máy bóc vỏ, máy kéo sợi, máy dệt vải các loại của bọn họ, cũng đã cử người đi tìm một số thiết bị về. Sau này bận việc khác, đều giao hết cho Chu Chu rồi, nên cũng không hỏi tiến độ này nữa.”
Chu Triện nói: “Đã sắp xếp một số phạm nhân thử chế tạo trước. Nhưng chỉ riêng công đoạn bóc vỏ, khử keo, kéo sợi đã rất phiền phức rồi, quy trình ngâm, giặt, phơi, sấy khô cũng phức tạp. Cuối cùng đưa lên máy dệt, thành phẩm làm ra rất tầm thường. Hiện tại chỉ mới thử làm ra được một ít vải gai bóng tối, tôi xem rồi, rất thô ráp – cảm giác không bán được đâu, có phải để làm vũ khí dị năng gì không?”
Chính vì quy trình phức tạp, nên ngành này cuối cùng vẫn do bên Mạc Bắc độc quyền, Chu Vân thầm nghĩ: “Cứ mang đến đây trước đã.”
Kho hàng không xa, Chu Triện dùng bộ đàm sắp xếp một chút, liền có người lái xe ba bánh điện chở đến.
Chu Vân cầm lên xem thử, thi triển dị năng, quả nhiên bị triệt tiêu hết sức rõ ràng. Mặc dù sức mạnh bóng tối hơi yếu, nhưng đối với dị năng giả dưới cấp ba thì đã đủ dùng. Nếu muốn khống chế dị năng giả cấp cao hơn thì cần phải chế tạo vải và dây thừng đay bóng tối đặc biệt chắc chắn hơn.
Tần Mộ đến gần, cầm lên xem, có chút bất ngờ: “Năng lượng hệ Ám rất mạnh.”
Chu Vân nói: “Cứ dùng thứ này, nhân lúc họ đang kiệt sức, vào trong quấn khắp người họ lại, có thể hạn chế tối đa việc họ thi triển dị năng.”
“Sau đó duy trì cung cấp thức ăn nước uống, để họ từ từ nghỉ ngơi hồi phục tinh thần. Tôi sẽ châm cứu an thần, cải thiện giấc ngủ cho họ. Đợi qua được giai đoạn cai nghiện khó khăn nhất ban đầu là sẽ ổn thôi.”
Ngay lập tức, mỗi bên cử hai người cầm vải gai vào xử lý cho họ.
Thấy bên này đã ổn định, Chu Vân bèn nói với Diêu Hoán một tiếng, rồi cùng Tần Mộ, Chu Triện ra ngoài lái xe đi một vòng xem tình hình phát triển của vườn thuốc.
Đầu tiên là xem vườn thuốc, các loại thảo dược biến dị trồng với số lượng lớn đều phát triển rất tốt. Nhiều dị năng giả hệ mộc đang đi lại trong vườn, có người tụ tập trao đổi kinh nghiệm, có người đang chăm sóc tỉ mỉ cho cây thuốc. Thấy Chu Triện và Tần Mộ, bọn họ đều nhiệt tình chào hỏi, sau đó tò mò nhìn Chu Vân, một gương mặt lạ.
Chu Triện nói: “Hiệp hội dị năng giả hệ Mộc quả thực rất hữu ích. Mặc dù anh không có ở đây nên không ai giải đáp thắc mắc, nhưng các dị năng giả hệ Mộc khác đã bắt đầu tự giải đáp cho nhau, giúp đỡ lẫn nhau, trao đổi kinh nghiệm, không khí rất tốt. Đã có không ít người hỏi khi nào thì hoạt động giao lưu của Hiệp hội mà anh nói trước đây sẽ được tổ chức.”
Chu Vân có chút áy náy, lập ra Hiệp hội xong thì chạy vào núi, bản thân hắn nghĩ mình sẽ sớm quay lại, nhưng ai ngờ lại đi Trung Châu: “Sắp tới tổ chức đi. Còn các câu hỏi trên diễn đàn thì tối qua tôi đã tập trung trả lời một loạt rồi. Tôi thấy có vài tài khoản hoạt động rất tích cực, trả lời cũng rất tốt. Có một tài khoản trên diễn đàn tên là Hải Thiên Thanh, trả lời rất hay, xem ra rất có kinh nghiệm.”
Chu Triện nói: “Là Trác Hải Thanh, chị gái cậu ấy là Trác Hải Hồng, cũng làm việc ở đây, vậy nên cậu ấy rất nhiệt tình, gần như ngày nào cũng đến vườn thuốc, điểm cống hiến cũng rất cao. Cậu ấy đã đổi được rất nhiều thảo dược biến dị quý hiếm, nghe nói nuôi trồng cũng rất tốt.”
Chu Vân gật đầu: “Có dịp tôi sẽ gặp cậu ấy.”
Rời khỏi vườn thuốc, bọn họ đến xem xưởng rượu gần đó.
Bên này, công nhân đang thu hoạch những cây thùa biến dị đã chín. Cả ngọn đồi nhỏ này đều trồng đầy cây thùa, cây nào cây nấy đều to lớn bất thường, những chiếc lá dày và cứng như lưỡi kiếm, mép lá có răng cưa sắc bén. Thân hoa mọc ra từ giữa những chiếc lá thì to khỏe, hoa nở rực rỡ, ong bướm bay lượn quanh đó.
Chu Triện giải thích: “Cây thùa sau khi biến dị thì mọc rất nhanh, cộng thêm việc chúng ta định kỳ giao nhiệm vụ mời các dị năng giả hệ Mộc đến thúc chín, nên thời gian trưởng thành rất ngắn, vì vậy nguồn nguyên liệu vô cùng dồi dào.”
Họ đi bộ vào dây chuyền sản xuất rượu, nhìn các công nhân đang bận rộn. Cây thùa được cắt làm đôi rồi ngâm rửa, ép lấy nước, nước ép được thêm đường để lên men, qua hai lần chưng cất sẽ thu được rượu cây thùa nồng độ cao, cuối cùng được cho vào thùng gỗ sồi để ủ.
Chu Vân và mọi người đi vào xem rượu cây thùa biến dị vừa được chưng cất. Rượu vẫn còn màu trắng bạc, hương vị rất nổi bật, vị cay nồng khá gắt.
Chu Vân nói: “Phải ủ trên ba năm mới chuyển sang màu vàng kim của rượu lâu năm, lúc đó mới là đắt giá nhất. Nhưng bây giờ thế này cũng có thể bán được một lô rồi.”
Chu Triện vẫn thở dài: “Hiện tại các căn cứ vẫn chú trọng lương thực, rượu cao cấp tạm thời chưa có ai đặt hàng.”
Chu Vân nói: “Bọn họ vẫn chưa biết lợi ích của việc dị năng giả uống thứ này. Dị năng giả mạnh lên, an ninh của căn cứ mới có bảo đảm. Cấp bậc của dị năng giả hệ Mộc tăng lên, sản lượng lương thực và cây trồng mới được đảm bảo. Không vội, cứ đợi chúng ta nghĩ ra một kế hoạch marketing hợp lý.”
Rời xưởng rượu, bọn họ đi về phía vườn dâu tằm.
Những cây dâu tằm biến dị ở đây đã cao lớn như những chiếc lọng, tạo thành một khu rừng xanh tốt. Bên cạnh rừng dâu là những ao cá, trong ao trồng sen, còn nuôi một đàn vịt.
Chu Triện giới thiệu: “Ngành tơ tằm đã tương đối phát triển. Rừng dâu biến dị này nhờ sự giúp đỡ của các dị năng giả trong Hiệp hội dị năng giả hệ Mộc mà phát triển rất tốt. Chúng tôi đã đặc biệt hỏi ý kiến các nhà nông học có kinh nghiệm và áp dụng mô hình sinh thái lập thể vườn dâu ao cá. Bên cạnh rừng dâu đào ao nuôi cá, ‘lá dâu nuôi tằm, phân tằm nuôi cá, bùn ao bón dâu’, quả thực là hiệu quả rất tốt.”
Trong tòa nhà của vườn dâu tằm, rất nhiều nữ công nhân đang bận rộn lên xuống. Chu Triện nói: “Ngành này đã thuê rất nhiều công nhân để phụ trách nuôi tằm, kéo tơ, nhưng hiện tại lợi nhuận vẫn chưa đủ. Chăn tơ tằm biến dị và áo bông tơ tằm biến dị làm ra vẫn chưa có đơn đặt hàng. Chúng tôi dự đoán có thể khi trời lạnh sẽ có đơn hàng, vậy nên vẫn cứ tích trữ trước.”
Chu Vân nói: “Lấy cho tôi năm mươi bộ áo lót bằng tơ tằm trước, tôi có việc cần dùng.”
Tần Mộ quay đầu nhìn hắn: “Là cho đội của Đội trưởng Quan phải không?”
Chu Vân gật đầu, Tần Mộ cười: “Đội đặc nhiệm dùng trước món hàng cao cấp này, đám quyền quý ở Căn cứ Trung Châu nhất định sẽ tranh nhau mua. Đây là tơ tằm biến dị đấy! Đợi đến khi trời đông giá rét, mặc cái này ra ngoài hoạt động vừa nhẹ vừa ấm, vậy nên tôi mới nói không cần lo đầu ra.”
Chu Vân nói: “Phía Bắc đang có nạn châu chấu, e rằng mùa đông khủng hoảng lương thực sẽ rất nghiêm trọng. Tơ tằm biến dị này nhắm đến tầng lớp tiêu dùng cao cấp và dị năng giả, quả thực không phải là thứ cấp thiết nhất.”
Ánh mắt hắn dừng lại trên những chú vịt con, bất giác đã bắt đầu lơ đãng.
Tần Mộ đã hoàn toàn quen với trạng thái lơ đãng này của hắn: “Đúng là đáng sợ thật. Trên mạng đăng ảnh ở khắp nơi, châu chấu biến dị bay qua, thật sự là không còn một hạt thóc, một cọng rau nào sót lại. Phía Bắc đã hoàn toàn loạn rồi. Rất nhiều người bắt đầu lập nhóm chạy nạn về phía Nam.”
Chu Triện nói: “Có chuyên gia nói đó là châu chấu sa mạc, trước mạt thế, có dãy núi ngăn cách nên chúng không đến được nước ta. Nhưng bây giờ chúng biến dị… khí hậu lại bất thường… sa mạc sau khi mưa lại đại hạn, nên châu chấu sa mạc đã tiến xuống phía Nam. Thật kinh khủng, không có thiên địch, làm sao trị được đây? Nghe nói Viện nghiên cứu dị năng đang nghiên cứu một loại bào tử gì đó, công nghệ diệt châu chấu sinh học gì đó, nhưng hình như không có tiến triển.”
Chu Vân nói: “Thời xưa đã có cách nuôi vịt, nuôi ếch để ăn châu chấu….”
Tần Mộ thấy hắn đang nhìn chằm chằm vào đàn vịt, ngẩn người: “Ý của bác sĩ Chu là muốn nuôi vịt biến dị sao?”
Chu Vân nói: “Chỉ là, có một vấn đề nan giải, vịt phần lớn là hệ thủy, sức sát thương không đủ. Vất vả nuôi lớn mà không giết được châu chấu thì sẽ lỗ vốn.”
Tần Mộ ngẩn người: “Nếu là hệ Ám thì sao? Sức sát thương của hệ Ám rất lớn mà.”
Chu Vân quay đầu nhìn anh ta, nhạy bén hỏi: “Cậu có vịt thuộc tính hệ Ám à?”
Tần Mộ gãi đầu, có chút ngượng ngùng cười: “Tôi đã nói với anh rồi… nếu cho ăn số lượng lớn những con ốc, tôm hệ Ám, muốn xem có thể nuôi ra thứ gì. Thế nên tôi đã thử cho một lứa vịt ăn.”
“Vịt có độ tương hợp với hệ Ám thì hiện tại không có, nhưng trứng vịt có độ tương hợp với hệ Ám thì tôi đã có một lứa. Lấy ra là có thể cảm nhận được năng lượng hệ Ám đang cuộn trào bên trong. Tạm thời cũng chưa biết dùng để làm gì… Dự kiến ấp nở ra sẽ là vịt có độ tương hợp với hệ Ám, nhưng chưa chắc đã là vịt biến dị, vì bố mẹ chúng đều là vịt thường thôi.”
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
