Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 87: Kiếp Này Đã Mãn Nguyện
Diêu Hoán vừa bước vào phòng khách, Kỳ Thư Hồng đang ngồi trên sofa trò chuyện với Thẩm Lan liền sững sờ, cô lẩm bẩm: “Bác sĩ Chu lại là học trò của lão tiên sinh Diêu Hoán sao?”
Thẩm Lan ở bên cạnh nghe thấy vậy thì nhìn cô: “Sao vậy?”
Kỳ Thư Hồng nói: “Cậu lớn lên ở nước ngoài nên không biết, giáo sư Diêu là bậc thầy trong ngành y học cổ truyền đấy, là chuyên gia cấp quốc bảo… Thuật châm cứu của ông ấy rất siêu phàm…”
Cô không kịp nói chuyện kỹ hơn với Thẩm Lan, vội đứng dậy, mặt mày tươi cười nhiệt tình tiến lên đón: “Cháu chào giáo sư Diêu ạ, trước đây ngài từng đến trường chúng cháu thỉnh giảng, cháu đã từng đặt câu hỏi cho ngài, không biết ngài còn nhớ không…”
Thẩm Lan: “…”
Tần Thịnh đỗ xe xong đi vào, tay xách một con heo sữa quay: “Heo quay đến rồi! Trên xe còn một thùng hải sản, ai ra lấy giúp tôi với! Mọi người mau đến giúp một tay, nhanh lên, ăn cơm thôi!” Người đi sau cậu ta là Chu Triện, tay xách một con vịt quay và một xâu xá xíu, mặt mày tươi cười.
Tần Thịnh nhìn thấy trong đại sảnh bỗng dưng xuất hiện một chiếc bàn dài mười mấy mét thì giật cả mình: “Chà! Hay đấy! Lấy ở đâu ra vậy?”
Lý Minh nói: “Ở chỗ phòng kinh doanh bất động sản đó, chúng tôi thấy hôm nay đông người ăn cơm nên đã cùng anh An Thần khiêng qua, ghép mấy cái bàn dài lại, ăn chung cho náo nhiệt.”
Trong chốc lát, người thái vịt quay, người xắt heo sữa quay, người chia xá xíu, chẳng mấy chốc trên chiếc bàn dài đã bày đầy đủ các loại món ăn. Ngoài mấy món chính và hải sản do hai anh em nhà họ Tần mang đến, các loại rau củ tươi đa dạng cũng là nhân vật chính.
Đậu que xào thịt, bí đao hầm tôm khô, măng chua xào lá khoai lang, ngọn bí nấu canh trứng bắc thảo, rau muống xào tỏi, bắp cải xé tay, hẹ xào trứng, bánh bí ngô, khoai tây chiên, gần như ai biết nấu ăn đều đã trổ tài.
Bọn họ cũng đã lâu rồi không được ăn những món nhà quê đúng vị và thư giãn như thế này, nhất thời trên bàn tiệc rộn rã tiếng cười nói. Chu Vân thì giới thiệu mọi người cho Lão Diêu trên bàn tiệc, Quan Viễn Phong bèn để các thành viên đội đặc nhiệm tự mình giới thiệu. Thẩm Lan cũng giới thiệu các dị năng giả của thành Thương Sơn. Hầu hết đều là người trẻ, chẳng mấy chốc đã hòa nhập, vui vẻ với nhau.
Còn Diêu Hoán thì trò chuyện khá hợp với Thiền sư Tâm Hải và Vân Ẩn đạo trưởng, ông đặc biệt hứng thú với pháp môn tu luyện dị năng của hai người họ, thậm chí còn phàn nàn rằng Thái Cực Quyền khó luyện.
Vân Ẩn đạo trưởng thì vui vẻ cho biết không khó chút nào, nếu Lão Diêu có hứng thú thì ông có thể dạy.
Thiền sư Tâm Hải thì ý nhị cho biết Sư Tử Hống của nhà Phật cũng rất có ích cho việc tu luyện dị năng: “Tôi là dị năng hệ Mộc, mỗi sáng sớm đều luyện Sư Tử Hống. Sáng sớm giờ Dần, chọn một nơi u tĩnh, khoanh chân tĩnh tâm, ý thủ đan điền, như như bất động, hít vào một hơi thật dài, rồi hét lớn như sấm vang chớp giật, đây chính là chân pháp của công phu Sư Tử Hống nhà Phật.”
Ông tiện tay cầm một chiếc cốc thủy tinh trên bàn giơ lên trước mắt, nhắm mắt một lúc rồi đột nhiên mở mắt thở ra, tiếng hét như sấm dậy: “Phá!”
Chiếc cốc thủy tinh vỡ tan theo tiếng hét, rơi vào chiếc chậu sâu đặt bên dưới.
Những người trên bàn tiệc đều bị cảnh tượng một tiếng hét kinh thiên động địa làm vỡ cốc thủy tinh này trấn trụ, lúc này mọi người đều đồng loạt vỗ tay tán thưởng!
Thiền sư Tâm Hải mặt mày rạng rỡ: “Mỗi ngày sau khi luyện xong, đều có thể cảm nhận dị năng kéo dài bất tận, tứ chi bách hài, ngũ tạng lục phủ, dị năng sung mãn, tinh thần phấn chấn. Tôi đề nghị Giáo sư Diêu cũng thử xem, nhất định có thể kéo dài tuổi thọ, ích cho thân tâm.”
Chu Vân ở bên cạnh thầy Diêu Hoán, tò mò hỏi: “Công phu Sư Tử Hống này, con cũng có thể thử tu luyện cùng đại sư được không?” Nghe có vẻ đơn giản hơn Bát Đoạn Cẩm, nếu thật sự có tác dụng thì lại có thể phổ biến trong công hội hệ Mộc.
Thiền sư Tâm Hải lắc đầu: “Cậu không được.”
Chu Vân ngạc nhiên: “Tại sao ạ?”
Thiền sư Tâm Hải nghiêm mặt nói: “Nho gia chấp trung, Đạo gia thủ trung, Phật gia thủ không. Tu luyện công phu Sư Tử Hống, nhất thiết phải cấm dục, nếu không sẽ phá công khí tán, ngược lại còn có hại cho cơ thể. Cậu là thanh niên trai tráng, chắc chắn không kiêng được đâu, tốt hơn hết là tu luyện pháp môn khác đi.”
Chu Vân: “…”
Mọi người trong bữa tiệc đều phá lên cười: “Ha ha ha ha, vậy công phu này chẳng phải người trẻ tuổi đều không tu luyện được sao.”
Thiền sư Tâm Hải nói: “Người trẻ tuổi có thể thử Dịch Cân Kinh, chú trọng rèn luyện bên ngoài hơn. Luyện lực luyện khí, làm vững bên ngoài, thanh lọc bên trong, tẩy tủy đổi gân. Tôi có Dịch Cân Kinh thập nhị thế, lát nữa có thể dạy cho các cậu.”
Quan Viễn Phong ở bên cạnh Chu Vân thấy vành tai hắn đỏ bừng, anh rất muốn cười, nhưng vẫn chu đáo bóc một con tôm cho hắn, rồi hỏi Lão Diêu: “Tối nay thầy Diêu không về Bắc Minh nữa chứ ạ? Ở lại chỗ chúng cháu ngủ nhé.”
Tần Mộ nói: “Không về đâu, Lão Diêu thường đến vườn thuốc Nam Sơn nghiên cứu thảo dược biến dị, có khi đi mấy ngày không về Bắc Minh là chuyện thường. Nên lúc nãy tôi đã đến phủ thành chủ đón ông, Cung thành chủ còn đặc biệt cho người mang ít hoa quả đến đấy.”
Quan Viễn Phong bèn nói: “Vậy thì ngủ ở phòng Chu Vân đi, tối nay Chu Vân ngủ ở phòng tôi là được.”
Lão Diêu vui vẻ nói: “Được, nhưng mà, thằng nhóc Chu Vân này có bệnh sạch sẽ. Nếu ở lâu dài thì vẫn phải tìm một căn nhà khác cho ta, còn mấy cuốn sách y của ta đâu? Sách đến lúc dùng mới thấy ít, họ trồng rất nhiều thảo dược biến dị, ngày nào ta cũng muốn lật giở các phương thuốc trong những cuốn sách cổ đó ra xem.”
Quan Viễn Phong chột dạ: “Đều cất ở Trung Châu cả rồi ạ, sau khi về cháu sẽ lập tức cho người gửi đến. Lần này vì là hành động khẩn cấp, không kịp mang theo, từ trong núi đến thẳng đây luôn ạ.”
Lúc này Lão Diêu mới gật đầu: “Nhớ chuyện này đấy, đừng quên.”
Chu Vân nói: “Con vẫn còn một số bản điện tử đã giúp thầy scan trước đây, ngày mai con sẽ sao chép vào máy tính bảng màn hình mực cho thầy xem, cũng tiện cho việc tra cứu.”
Lão Diêu gật đầu, lại liếc nhìn Quan Viễn Phong, biết học trò mình đang sợ mình trách mắng Đội trưởng Quan, trong lòng lại thầm buồn cười: “Con cũng biết đỡ lời cho Đội trưởng Quan ghê, con vẫn chưa nói xem các con tìm được thứ gì tốt ở Yến Lĩnh rồi?”
Nói đến đây Chu Vân liền tỉnh táo hẳn lên, suốt từ đó cho đến khi bữa tối kết thúc, hắn không ngừng kể cho Lão Diêu nghe đã tìm được những loại thảo dược tốt nào.
Sau bữa tối, các thành viên Đội đặc nhiệm dọn dẹp bàn ăn và bát đĩa. Chu Vân mời Lão Diêu đến phòng mình, sau đó lần lượt cho các bệnh nhân của thành Thương Sơn thay phiên nhau lên bắt mạch xem bệnh.
Còn Kỳ Thư Hồng thì khẩn khoản: “Những người bạn này của cháu trước đây đều do cháu chữa trị, cháu hiểu rõ nhất tình hình của bọn họ, cũng đã làm một số xét nghiệm, các bệnh tình và triệu chứng liên quan cháu cũng đều có ghi chép lại, có thể cung cấp cho giáo sư Diêu ngài tham khảo.” Sau đó cô cẩn thận đưa ra yêu cầu: “Giáo sư Diêu có thể cho cháu ngồi nghe không ạ?”
Diêu Hoán có chút bất ngờ: “Đương nhiên có thể, cô bé này rất ham học hỏi, vậy bắt đầu từ cô trước đi.”
Ông vừa nói vừa dặn dò Chu Vân: “Con bắt mạch trước, sau đó kê đơn cho ta xem.” Đây là đang muốn kiểm tra hắn đây mà, tính cả kiếp trước, đã rất lâu rồi Chu Vân không bị thầy kiểm tra, đặc biệt là hai kiếp này học hỏi đủ thứ tạp nham, cái gì cũng biết một ít, thật sự có chút lo lắng.
Nhưng may là hắn có kinh nghiệm đối phó với thầy: “Đợi đã, để con thử giấy thử trước.”
Hắn lấy ra một xấp giấy thử, xé bao bì một tờ, sau đó lấy máu của Kỳ Thư Hồng nhỏ một giọt lên giấy thử, rồi bắt đầu im lặng chờ đợi sự thay đổi.
Mắt Diêu Hoán sáng lên: “Đây chính là loại giấy thử mà con nói đấy à?”
Chu Vân nói: “Đúng vậy, thầy xem, bác sĩ Kỳ là dị năng hệ Thủy.” Hắn giơ tờ giấy thử lên, vạch màu xanh lam hiện lên rõ ràng: “Dị năng giả có thể làm giấy thử đổi màu rất nhanh.”
Diêu Hoán hứng thú: “Vậy nếu là người bình thường thì sao?”
Chu Vân lấy giấy thử đưa cho ông: “Sẽ chậm hơn một chút, nhạt hơn một chút, để con thử cho thầy.”
Một lúc sau, trên giấy thử hiện lên vạch màu tím nhàn nhạt, Chu Vân có chút bất ngờ: “Thầy vậy mà lại thân thiện với hệ Lôi Điện.”
Diêu Hoán hài lòng: “Thế này không phải rất tốt sao? Đội trưởng Quan cũng là hệ Lôi Điện còn gì? Ta thấy oai phong lắm.”
Chu Vân nhớ đến viên tinh hạch hệ Lôi mà Quan Viễn Phong đánh được trước đó, chắc là vẫn còn. Nhưng bây giờ vẫn cần nhiều dữ liệu hơn để chứng minh.
Kỳ Thư Hồng ngạc nhiên nói: “Bác sĩ Chu vậy mà lại có giấy thử có thể đo được độ thân thiện với thuộc tính sao?”
Chu Vân nói: “Ừm, tôi thử chế tạo thôi, vẫn chưa ổn định, không tiện loan báo ra ngoài.”
Kỳ Thư Hồng vội nói: “Yên tâm, tôi nhất định sẽ giữ mồm giữ miệng.” Nhưng rồi viền mắt cô lại hơi đỏ lên: “Nếu thứ này có từ sớm thì có lẽ rất nhiều người đã không phải chết.”
Chu Vân bắt mạch cho cô: “Nếu vậy thì gã Lê Hùng đó đã thật sự thiên hạ vô địch rồi. Kỹ thuật nằm trong tay kẻ ác, đó mới thực sự là tai họa.”
Kỳ Thư Hồng nghĩ lại thấy cũng đúng, cảm khái nói: “Đúng là như vậy.”
Diêu Hoán khinh miệt nói: “Cái loại người như bọn chúng chỉ biết trộm cướp, làm sao nghiên cứu ra được kỹ thuật gì, mau bắt mạch đi, đừng nói chuyện phiếm nữa. Đừng tưởng nghiên cứu ra được giấy thử độ thân thiện với dị năng là ta sẽ không kiểm tra kỹ năng cơ bản của con nữa.”
Chu Vân đành phải tập trung tinh thần, nín thở tĩnh khí, lặng lẽ đếm nhịp mạch.
Chẩn trị từng người một, nhìn, nghe, hỏi, bắt mạch một lượt, rồi kê đơn. Sau đó lại đến Diêu Hoán tự mình bắt mạch, xem bệnh, rồi lần lượt xem và nhận xét các đơn thuốc Chu Vân kê, cứ thế đã đến đêm khuya.
Chu Vân sợ ảnh hưởng đến sức khỏe của thầy, dù thấy thầy vẫn còn rất hứng khởi, hắn vẫn giục ông đi ngủ trước, sau đó mới sang phòng ngủ của Quan Viễn Phong. Quan Viễn Phong vừa tắm xong bước ra, hỏi hắn: “Mới xong à? Em mau đi tắm rồi ngủ đi, nước đủ nóng, tôi cho Tuệ Tinh ăn rồi, nó đang ngủ ở dưới lầu, không cần quan tâm đến nó đâu.”
Chu Vân cầm vali lên nói: “Em lên tầng ba mươi ngủ vậy.”
Quan Viễn Phong nhíu mày: “Muộn thế này còn sang bên đó làm gì, lâu không ngủ chẳng phải cũng cần dọn dẹp lại sao? Bên này tôi trải giường xong cả rồi, giường này hai mét nhân hai mét hai đấy, em yên tâm ngủ đi. Lỡ như thầy em nửa đêm tìm người thì sao?”
Chu Vân: “…” Hắn liếc nhìn thân hình mặc áo ba lỗ và quần đùi rằn ri của Quan Viễn Phong, yết hầu chuyển động lên xuống, cuối cùng vẫn nói: “Được, vậy tối nay làm phiền anh rồi.”
Đợi hắn cũng tắm xong bước ra, Quan Viễn Phong vẫn đang tựa đầu giường, chăm chú đọc sách.
Hắn vừa lau mái tóc ướt sũng vừa hỏi: “Anh xem sách gì vậy?”
Quan Viễn Phong nói: “Luận văn về tư duy ứng dụng chiến thuật của dị năng giả, tạp chí quân sự. Sao em tắm lâu thế?”
Chu Vân: “…” Hắn hỏi ngược lại: “Sao anh chưa ngủ.”
Hắn ngồi xuống mép giường bên kia, cũng cầm một cuốn sách lên, nhưng Quan Viễn Phong lại “tách” một tiếng tắt đèn: “Đợi em đấy, đừng đọc nữa, hại mắt, muộn lắm rồi, ngủ nhanh đi.”
Chu Vân: “…”
Hắn nằm xuống, may mà trời nóng, Quan Viễn Phong chỉ đắp một chiếc chăn lông mỏng, nhưng lại để lại một chiếc chăn điều hòa mỏng cho hắn. Để tiết kiệm năng lượng, nếu nhiệt độ không quá khắc nghiệt, bọn họ thường không bật điều hòa.
Ánh mắt hắn dần thích nghi với bóng tối, quay người nhìn Quan Viễn Phong đang nhắm mắt, đường nét khuôn mặt rõ ràng sâu lắng, thân hình cao lớn bên cạnh có cảm giác tồn tại mạnh mẽ quá, nhiệt lượng kinh người. Hắn thầm niệm: Tâm tĩnh tự nhiên mát.
Nhưng mà, sau khi trở mình mấy lần, Quan Viễn Phong không nhịn được hỏi hắn: “Em đang nghĩ gì thế? Không ngủ được à? Nóng quá hả? Để tôi đi bật điều hòa.”
Chu Vân ậm ừ: “Không cần bật, không phải nóng, chỉ là em đang nghĩ về bệnh tình của những người ở thành Thương Sơn thôi.”
Quan Viễn Phong nói: “Khó chữa lắm à? Cát Thần thế nào rồi?”
Chu Vân nói: “Họ là dị năng được kích phát nhân tạo, tuy có độ thân thiện với dị năng, nhưng thực tế ít nhiều gì vẫn có một số tác dụng phụ.”
Quan Viễn Phong có chút hứng thú với chủ đề này, anh thấy Chu Vân rõ ràng không ngủ được, chi bằng nói chuyện với hắn một chút, bèn lại gần hơn: “Hình như tôi không cảm thấy có tác dụng phụ nào cả?”
Chu Vân cảm nhận được Quan Viễn Phong đang lại gần, hơi thở phả trên trán hắn, khiến hắn có chút mất tập trung: “Cho nên em cũng đang nghĩ về sự khác biệt trong đó.”
Quan Viễn Phong nói: “Tác dụng phụ của bọn họ là gì?”
Chu Vân giải thích: “Ví dụ như anh Cát, cảm xúc của anh ấy cũng sẽ ảnh hưởng đến thân nhiệt, khi tức giận hoặc căng thẳng, cảm xúc kích động dễ khiến thân nhiệt tăng cao, cần dùng túi đá hoặc tắm để hạ nhiệt. Bác sĩ Kỳ và Hoa Nhu đều là hệ Thủy, trở nên nhạy cảm với cái lạnh, như trời nóng nực thế này mà tay chân cũng cảm thấy lạnh buốt. Sau khi sử dụng quá mức dị năng hệ Thủy, cô ấy sẽ cảm thấy mất cân bằng nước trong cơ thể, dễ gây mất nước và rối loạn điện giải.”
“Thị lực của Trương Quang Minh giảm sút, xuất hiện triệu chứng sợ ánh sáng. Ban đầu anh ta còn tưởng là bệnh khô mắt, sau này mới phát hiện ra dường như là tác dụng phụ.”
“Thẩm Lan là hệ Thổ, sau nhiều lần độn thổ, sẽ cảm thấy các khớp trong cơ thể có hiện tượng cứng lại, cần tốn nhiều thời gian hơn để phục hồi sự linh hoạt và sức mạnh của các cơ và khớp.”
“Đại sư Tâm Hải là hệ Mộc thì cảm thấy tình cảm lãnh đạm, sẽ có cảm giác trống rỗng về cảm xúc, ông ấy nói là trước đây mình có lòng từ bi thương người, nhưng bây giờ lại thường có cảm giác lạnh lùng, ban đầu tưởng là do ở trong hang ổ của tên trùm buôn m* t** lâu ngày nên chai sạn, sau này trao đổi với mọi người mới phát hiện dường như là do bệnh lý. Ông ấy nói là sau khi luyện Sư Tử Hống thì sẽ cảm thấy khá hơn, nếu ngồi thiền trong thời gian dài, sẽ có cảm giác mình là cây, là đá, vô tình vô dục.”
Quan Viễn Phong trầm ngâm: “Vị đạo trưởng kia là hệ Lôi, có tác dụng phụ là gì?”
Chu Vân nói: “Hình như có ảnh hưởng đến hệ thần kinh, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện hiện tượng tê liệt hoặc mất kiểm soát tạm thời, tim hình như có chút vấn đề, nói là thỉnh thoảng sẽ bị quá tải, nên phải đo điện tâm đồ cho ông ấy xem sao.”
Hắn nhìn về phía Quan Viễn Phong: “Có phải… anh có chỗ nào không khỏe mà không nói cho em biết không?”
Quan Viễn Phong cười: “Trước đây không phải ngày nào em cũng bắt mạch cho tôi sao, nếu tim có vấn đề chẳng lẽ em không bắt ra được à?” Anh đưa tay ra, kéo tay hắn đặt lên ngực mình: “Em xem, tim không có vấn đề gì cả.”
Chu Vân: “…”
Lồng ngực dưới lòng bàn tay đối phương cứng như thép, lại nóng hổi, trái tim đập từng nhịp mạnh mẽ.
Chu Vân thu tay lại: “Đợi khi nào có đủ thiết bị, em sẽ làm kiểm tra sức khỏe toàn diện cho anh một lần, rồi anh hãy về Trung Châu.”
Quan Viễn Phong nói: “Được. À đúng rồi, còn Triệu Dực thì sao? Cậu bé đó bị mù vì lý do gì? Tên trùm m* t** đó đã cấy ghép cho cậu bé tinh hạch thuộc tính gì?”
Chu Vân nói: “Hệ Ám, sau khi cấy ghép thì nghe nói là sốt cao, sau khi hạ sốt thì mắt bị mù, lúc đó cũng không phát hiện ra dị năng gì. Nghe nói bọn chúng muốn tạo ra tang thi vương, nên đã lấy tinh hạch hệ Ám của tang thi vương cấy vào, sau đó thấy cậu bé bị mù, tưởng là thất bại, cũng không thèm để ý mà vứt vào nhà giam khóa lại.”
Quan Viễn Phong ngạc nhiên: “Nói vậy là cùng hệ Ám với Tần Mộ sao?” Anh kể lại những lời của Triệu Dực nói mà mình nghe được vào buổi chiều cho Chu Vân nghe, nhắc nhở: “Hình như cậu bé đó có thể ‘nhìn thấy’ mọi thứ thông qua một phương pháp nào đó.”
Chu Vân nói: “Đúng vậy, hôm nay bọn họ đã thú nhận rồi, nói là sau này mới phát hiện ra, với người đang ôm cậu bé, cậu bé có thể ‘nghe’ được suy nghĩ của đối phương, nếu suy nghĩ của đối phương rất mãnh liệt, thậm chí cậu bé còn có thể đồng cảm được với thị giác của họ, nhìn thấy những gì họ thấy.”
Quan Viễn Phong nói: “Thì ra là vậy, nói thế thì ban đầu bọn họ để Triệu Dực tiếp cận em là muốn xem chúng ta có ác ý gì không rồi.”
Chu Vân: “Chắc là vậy, em cũng không nhớ lúc đó em đang nghĩ gì, nhưng chắc chắn là không có ác ý.”
Quan Viễn Phong nói: “Vậy rốt cuộc dị năng hệ Ám là dị năng gì?”
Chu Vân nói: “Từ việc Tần Mộ có thể triệu hồi sinh vật hệ Ám thì xem ra, quả thật là có thể có kỹ năng thuộc về tinh thần. Có lẽ sau khi cậu bé bị mù đã rất bất an, khao khát muốn biết suy nghĩ, quan điểm của những người xung quanh, do đó mới tự mình lĩnh ngộ ra kỹ năng này. Cậu bé hẳn là rất có tiềm năng.”
Quan Viễn Phong nói: “Vậy mắt của cậu bé này còn chữa được không?”
Chu Vân nói: “Cậu bé bị mù sau khi sốt, chỉ sợ là virus đã phá hủy dây thần kinh thị giác rồi, cũng có thể là thủng giác mạc, sau này cần phải kiểm tra kỹ hơn. Thầy nói lát nữa sẽ đưa cậu bé đến cơ sở y tế ở thành Bắc Minh, mời một chuyên gia nhãn khoa khám cho cậu bé, hiện tại chỉ có thể dùng phương pháp châm cứu và đắp thuốc để hỗ trợ điều trị.”
“Tác dụng phụ của cậu bé là tập trung tinh thần quá mức đã khiến cậu bé trở nên rất nhạy cảm, dễ cảm thấy mệt mỏi và lo lắng, cũng sẽ có chút nhầm lẫn giữa suy nghĩ của người khác và suy nghĩ của mình, đồng cảm quá mức với những cảm xúc không tốt của đối phương. Nhưng vì trước đây ở trong hang ổ của tên trùm m* t**, nên bọn họ cũng chỉ nghĩ đó là phản ứng căng thẳng.”
Quan Viễn Phong nói: “Cứ từ từ thôi, em cũng đừng quá vội vàng. Bản thân tôi chắc chắn là không có những vấn đề này, em yên tâm.”
Anh đột nhiên đưa tay ra vòng qua eo Chu Vân, kéo hắn về phía mình. Chu Vân cảm nhận được cánh tay anh như đúc bằng sắt thép, Quan Viễn Phong kéo hắn một cái, lưng hắn áp sát vào lồng ngực anh, cả người cứng đờ: “Làm gì vậy?”
Quan Viễn Phong vịn vai hắn, nói: “Em sắp rơi xuống giường rồi, ngủ dịch vào giữa đi, giường lớn thế này, không cần sợ chen chúc làm tôi chật chội đâu.”
Nói xong, anh đột nhiên đứng dậy xuống giường, Chu Vân nghe thấy tiếng tít tít anh bật điều khiển điều hòa trong bóng tối: “Thôi để tôi bật điều hòa cho em. Xem em nóng thế kia kìa, em không phải là hệ Thủy sao?”
Anh lại đi tới đóng cửa sổ sát đất lại, kéo rèm voan qua, rất chu đáo lại đến bên giường kéo chăn điều hòa đắp cho hắn: “Ngủ đi.” Anh lại nói: “Tình hình của tôi khác với họ, tôi nghĩ chắc là do lúc đó tôi được em nuôi, dinh dưỡng khá tốt.”
“Còn bọn họ đều bị bắt đi giam cầm để làm thí nghiệm, lúc đó vừa là mạt thế, vừa là vật liệu thí nghiệm, chắc là không được bổ sung dinh dưỡng gì nhiều. Em xem, trước mạt thế, người bình thường chúng ta phẫu thuật cũng phải bổ sung dinh dưỡng, tăng cường hệ miễn dịch. Bọn họ có phải là vì nguyên nhân này hay không? Vốn dĩ trong cơ thể đã không đủ năng lượng để kích phát dị năng này, lại cưỡng ép cấy ghép sức mạnh tinh hạch không phải do bản thân sinh ra, tinh hạch vận hành cũng cần năng lượng, chắc là sẽ hút năng lượng vốn đã không đủ trong cơ thể bọn họ.”
Quan Viễn Phong cúi đầu nhìn hắn, dù đã tắt đèn, nhưng Chu Vân vẫn mở to đôi mắt chăm chú nhìn anh, bỗng dưng anh có chút cạn lời, anh đưa tay che mắt hắn lại: “Nhắm mắt lại nói chuyện đi, đừng nghe chăm chú như thế, tôi chỉ nói bừa thôi, không chắc đúng đâu, em cứ nghe qua loa cho vui thôi.”
“Bình thường khi tôi vận hành dị năng, có thể cảm nhận được tinh hạch và dị năng ở khắp nơi trong cơ thể hòa hợp làm một. Nó là nguồn động lực của dị năng, tăng cường chức năng các bộ phận cơ thể, nhưng đồng thời cũng phải hấp thụ năng lượng từ các kinh mạch để tự phát triển. Liệu có phải do bọn họ dinh dưỡng không đủ, năng lượng bản thân không đủ, nên dẫn đến không thể cung cấp và hồi đáp cho tinh hạch này, lại còn bị tên trùm m* t** ép buộc sử dụng dị năng quá mức.”
“Em không nghe bọn họ nói sao, gã Lê Hùng đó còn lập một đấu trường, bắt dị năng giả đấu với động vật biến dị để mua vui, bọn họ trong những trận chiến sinh tử, dị năng tuy không ngừng tăng cường, nhưng thực tế thời gian tu luyện và nghỉ ngơi không đủ, dinh dưỡng có lẽ cũng không đủ, việc bổ sung dị năng có lẽ cũng chỉ đơn giản là dựa vào việc hấp thụ tinh hạch, còn bị cơn nghiện m* t** hành hạ, trạng thái tâm lý hỗn loạn, vậy thì khó tránh khỏi có tác dụng phụ.”
“Tôi thấy những dị năng giả dưới trướng tôi, về cơ bản việc sử dụng dị năng và nghỉ ngơi đều kết hợp giữa lao động và nghỉ ngơi hợp lý, tuy về mặt sử dụng không lợi hại bằng những người ở thành Thương Sơn thường xuyên lang thang bên bờ vực sinh tử, nhưng chưa nghe ai nói sử dụng dị năng có tác dụng phụ cả.”
“Bản thân tôi lại càng cảm thấy dị năng vận hành trôi chảy, không có bất kỳ chỗ nào không thoải mái, em đừng lo lắng vớ vẩn nữa.”
Chu Vân cảm nhận được bàn tay khô ráp còn mang theo vết chai đang che trên mắt mình, hắn chớp chớp mi mắt, cổ họng khô khốc, hơi nóng từ lòng bàn tay và hành động vô tình của anh khiến lòng người rối loạn, hắn cảm thấy cơ thể mình càng nóng hơn: “Ừm, anh nói có lý…”
Đầu óc hắn mông lung, thực ra máu nóng đã từ não xông xuống nơi khác, có một sợi dây dẫn nào đó đã bị đốt cháy, khiến người ta không nhịn được mà khao khát nhiều hơn: “Có lẽ chính vì lý do này, năng lượng của tinh hạch hệ Ám quá lớn, Triệu Dực lại là một đứa trẻ, năng lượng cơ thể thiếu hụt… Cho nên… tác dụng phụ cũng mạnh hơn những người khác…”
Sở dĩ Quan Viễn Phong không có tác dụng phụ gì là vì lúc đó mạt thế mới ập đến, năng lượng tinh hạch của tất cả động thực vật biến dị đều không đáng kể. Tinh hạch cá chình điện mà hắn cẩn thận lựa chọn lúc đó có lẽ cũng chỉ là tinh hạch cấp hai, hệ Phong thì là cấp ba… Điều kiện cơ thể của Quan Viễn Phong vốn cũng khá tốt, trước đây đã luyện tập lâu năm, tuy anh bị cụt chân, nhưng nền tảng vẫn ở đó.
Nói như vậy, lúc đó hắn thật sự là vì trùng sinh trở về nên lá gan quá lớn, cũng quá ngông cuồng, lại dám trực tiếp dùng tinh hạch song hệ, nếu lúc đó xảy ra sai sót, phẫu thuật thất bại. Hoặc giống như những dị năng giả được kích phát nhân tạo ở thành Thương Sơn này, có tác dụng phụ nào đó mà anh không thể chịu đựng được… Nghĩ đến thôi cũng cảm thấy có chút sợ hãi.
Hắn bất giác lại nhớ đến cảnh phẫu thuật cho Quan Viễn Phong, vùng bụng rắn chắc, lồng ngực rộng lớn, lưng… của Quan Viễn Phong, mà trong đầu lại bất giác hiện lên thân thể đầy thương tích của Quan Viễn Phong ngâm trong dung dịch mà hắn thấy ở kiếp trước.
Dù thế nào đi nữa, bây giờ Quan Viễn Phong đã mạnh hơn kiếp trước rất nhiều, cơ thể rõ ràng cũng tốt hơn nhiều so với thân thể ngâm trong dung dịch đó, hơn nữa, anh còn đang sống sờ sờ nằm bên cạnh hắn, thân nhiệt bình thường, nhịp tim đập mạnh mẽ, dị năng song hệ, có thể nói là có thể đánh, còn biết nói đùa với mình nữa.
Nghĩ đến đây, trong lòng hắn lại dâng lên một niềm vui sướng thầm kín kéo dài, không ai biết hắn đã viên mãn và may mắn đến nhường nào, đời này đã mãn nguyện rồi: “Anh không sao là tốt rồi.”
Giọng hắn mơ hồ, có chút lộn xộn. Nhưng Quan Viễn Phong chỉ nghĩ hắn buồn ngủ, cảm nhận được lông mi đối phương khẽ lay động trong lòng bàn tay mình rồi ngoan ngoãn nhắm lại. Anh bèn nhấc tay lên, tiện tay lại kéo chăn cho hắn, thấy nhiệt độ trong phòng đã giảm xuống, anh điều chỉnh lại nhiệt độ điều hòa rồi cũng nằm xuống ngủ.
Nhưng có lẽ vì thời gian này đã trải qua quá nhiều chuyện, đêm đó anh đã mơ một giấc mơ. Anh mơ thấy Chu Vân đang trị liệu cho mình, dùng ngón tay kiên nhẫn, nhẹ nhàng x** n*n phần xương đầu gối nhô lên của anh, xoa bóp một lúc lâu, bàn tay mới di chuyển lên trên, v**t v* vùng da đùi phía trên đầu gối. Anh cảm thấy rất nóng, cực kỳ nóng, nhưng lại tê tê dại dại rất thoải mái, anh nhấc chân lên, muốn Chu Vân xoa bóp thêm cho mình chút nữa, trong mơ, anh mơ màng nghĩ rằng, tay Chu Vân vẫn chẳng có sức lực gì cả, lực tay quá nhẹ.
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
