Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 86: Một Người Bạn

Chỉ hơn một tháng ngắn ngủi, mà khi quay về Vân Đỉnh Sơn Uyển lại có cảm giác ngỡ như đã xa cách mấy đời.

 

Cây cối trong khu dân cư mọc um tùm tươi tốt, bóng cây xanh rậm rạp như mây, cây đào cây mận đều trĩu quả, cỏ trong rừng mọc tươi tốt và mềm mại.

 

Mặc dù hoa màu trong khu đã được anh em nhà họ Tần đến thu hoạch, nhưng những hạt giống rơi vãi vẫn lại nảy mầm. Những quả dưa hấu trong ruộng dưa quả nào quả nấy đều to tròn căng mọng, thậm chí có quả đã chín mà không ai hái, nó tự vỡ rồi thối rữa ngay tại ruộng.


 

Có lẽ trời vừa mưa xong, mực nước trong hồ nhân tạo rất cao, hoa sen nở rộ, những khóm hoa chuối ven hồ cũng đua nhau khoe sắc, màu sắc rực rỡ, vô cùng diễm lệ.

 

Tất nhiên, nổi bật nhất vẫn là tòa nhà cao tầng trên đỉnh núi, bị những cây Lượng Thiên Xích to lớn như mãng xà bao phủ dày đặc. Dưới ánh hoàng hôn màu cam đỏ, những tầng hoa Lăng tiêu nở rộ trên tòa nhà màu xanh đậm, vừa diễm lệ lại vừa kỳ dị.

 

Nhìn thấy tòa nhà cao ba mươi tầng được cây cối xanh tươi quấn quanh trên khu Sơn Uyển, Thẩm Lan ngẩn người nhìn hồi lâu, gần như tưởng mình vẫn còn đang ở trong mộng ảo.


 

Những người như bọn họ, bị m* t** hành hạ, tinh thần ai nấy đều có phần suy nhược. Mà khi chưa ổn định lại, bọn họ vẫn chỉ có thể dựa vào việc tiêm những liều thuốc còn lại để giữ cho cơ thể tỉnh táo. Những giấc mơ hư ảo mang lại sự lộng lẫy và yên bình, niềm vui thích khiến người ta lưu luyến.

 

Nhưng lúc này, dường như bọn họ cũng đã đến một giấc mơ kỳ ảo khác.

 

Hoa Nhu nắm tay Tiểu Dực, lẩm bẩm: “Giống như đế quốc thực vật yêu quái trong game vậy.” Tiểu Dực thông qua tay của Hoa Nhu cũng cảm nhận được cảnh tượng đó: “Đẹp quá, chúng ta sẽ ở đây sao? Chị Nhu Nhu, em thích lắm.”


 

Quan Viễn Phong đi phía trước, quay đầu lại nhìn Tiểu Dực một cái, rồi sắp xếp cho các thành viên đội đặc nhiệm dỡ hàng từ trên máy bay xuống.

 

Bên cạnh biệt thự của Quan Viễn Phong, các thành viên đội đặc nhiệm tạm thời dọn dẹp thêm hai căn biệt thự khác, một căn cho các dị năng giả từ thành Thương Sơn đến, một căn cho các thành viên đội đặc nhiệm đi cùng ở. Trước đây bọn họ cũng đã thu thập máy phát điện, giờ tìm ra nối vào, thông điện và dọn dẹp lại phòng ốc là xong.

 

Đông người sức lực lớn, một nhóm dọn dẹp phòng ở, một nhóm dưới sự chỉ huy của Chu Vân đi nhặt rau hái quả, ra hồ nhân tạo bắt cá, rồi lấy thịt dã thú biến dị đã săn được lúc vào rừng nguyên sinh ở Tam Giác Vàng ra cắt, bắt đầu nấu cơm. Còn Tần Thịnh vừa xuống máy bay đã lấy một chiếc xe chạy về Bắc Minh tìm anh trai.


 

Quan Viễn Phong đến nơi liền về phòng, gọi điện cho tướng quân Đàm, báo cáo sơ lược về chuyện ở thành Thương Sơn, nhưng chỉ nói một nửa,  giữ lại một nửa, giấu đi sự thật về việc các dị năng giả đã giả chết. Anh chỉ nói thành Thương Sơn rất gần Đan Lâm, nên tiện thể về nhà nghỉ ngơi vài ngày rồi mới quay lại.

 

Tướng quân Đàm hoàn toàn không hỏi thêm chi tiết, mà nói: “Được, cậu cứ bảo Tiểu Giang viết một bản báo cáo nộp lên là được. Bố mẹ cậu đều không còn, mà cậu cứ suốt ngày đòi về thăm nhà, thằng nhóc cậu có phải đang hẹn hò rồi không? Có bản lĩnh đấy, quyết sớm đi, tôi sẽ sắp xếp cho một suất đi theo quân đội.”

 

Quan Viễn Phong: “Không có chuyện đó đâu, chỉ là một người bạn…” Anh đột nhiên nhận ra rất khó để giải thích mối quan hệ giữa Chu Vân và mình, là bạn tri kỷ? Là người bạn mà mình phải xin nghỉ phép về thăm sao?


 

“Mạt thế rồi, có chút lo lắng…”

 

Tướng quân Đàm trêu chọc: “Được rồi được rồi, không cần giải thích nữa. Cậu là khúc gỗ mục, cô gái nhà nào lại đi yêu cậu chứ, hay là để tôi giới thiệu cho vài người nhé. Nhanh chóng nghỉ phép xong rồi quay về đây, bên này đang căng thẳng.”

 

Quan Viễn Phong đáp: “Vâng.”

 

Tướng quân Đàm dặn dò thêm vài câu rồi cúp máy.


 

Quan Viễn Phong lại gọi cho Nhậm Dược Phi bên căn cứ Tĩnh Nam, kể sơ qua sự việc: “Mấy người hộ vệ của anh, tôi định để họ từ Đan Lâm đi thẳng đến Tĩnh Nam của anh luôn. Ngoài ra, Chu Vân nói ngày mai sẽ đến vườn thuốc chọn một số giống thảo dược biến dị, bảo họ mang qua cho anh.”

 

Nhậm Dược Phi nói: “Gần như vậy mà, thật sự không qua chơi à?”

 

Quan Viễn Phong nói: “Không được, bên này còn nhiều việc quá.”


 

Nhậm Dược Phi cười một tiếng: “Thôi được rồi, nhưng cậu đừng rời khỏi Trung Châu quá lâu, tôi nghe nói bên liên minh bị mất mặt nên rất tức giận, đã gây áp lực không nhỏ cho quân bộ. Lão hồ ly họ Diệp kia bề ngoài thì ủng hộ lão Đàm, nhưng sau lưng lại làm đủ trò phá đám. Bên lão Đàm e là áp lực không nhỏ, cậu cũng cẩn thận kẻo bị ám toán.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Cảm ơn anh đã nhắc nhở.”

 

Nhậm Dược Phi nói: “Không có gì, tôi cũng chẳng giúp được gì cho cậu. Mạng lưới vừa thông, hệ thống đăng ký dị năng giả và điểm cống hiến đã được đưa vào hoạt động toàn diện, gần như tất cả dị năng giả đều đã đăng ký. Trang web còn đưa ra các nhiệm vụ với đãi ngộ hậu hĩnh, ai hoàn thành đều có thể nhận điểm cống hiến. Nói cách khác, bây giờ Trung Châu muốn triệu tập dị năng giả là vô cùng dễ dàng. Chiêu này của lão hồ ly họ Diệp đúng là quá độc ác.”


 

“Bây giờ các căn cứ đều đang dốc toàn lực, một mặt cung cấp đãi ngộ hậu hĩnh cho dị năng giả của mình, mặt khác lại tìm đủ mọi cách đăng nhiệm vụ lên trang web để thu hút dị năng giả từ các căn cứ khác đến. Địa vị của dị năng giả được nâng cao đáng kể, dị năng giả khắp nơi cũng rất cảm kích căn cứ Trung Châu.”

 

“Thật đúng là làm mướn không công!” Nhậm Dược Phi không nhịn được mà chửi một tiếng.

 

Quan Viễn Phong không nhịn được cười, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Cố lên.”


 

Nhậm Dược Phi bực bội nói: “Đừng tưởng là cách đường dây điện thoại là tôi không nghe ra cậu đang đứng bên bờ xem lửa cháy, hả hê đấy nhé. Hừ, phong thủy luân chuyển, cậu tưởng cậu ở Trung Châu cả đời được à.”

 

Quan Viễn Phong: “…”

 

Nhậm Dược Phi tiếp tục chọc vào chỗ hiểm của anh, ra vẻ thở dài: “Đợi cậu về Trung Châu rồi, bác sĩ Chu và Diêu lão tiên sinh ở Bắc Minh cũng chưa chắc đã sống yên ổn, đến lúc đó tôi vẫn sẽ mời cậu ấy đến Tĩnh Nam.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Em ấy sẽ không đi đâu, có Dược Phẩm Thanh Điểu cũng đủ để em ấy bận rộn rồi.”

 

Nhậm Dược Phi đầy ẩn ý: “Ồ… vậy tức là cậu ấy cũng sẽ không đến Trung Châu. Cũng phải, vốn dĩ cậu ấy đâu có định đến Trung Châu, là hộ tống tôi và Đóa Đóa nên mới đến Trung Châu thôi mà.”

 

Quan Viễn Phong: “…”

 

Cúp máy, Quan Viễn Phong bước ra ngoài, hỏi một thành viên bên ngoài, biết Giang Dung Khiêm đang ở trên sân thượng lắp đặt ăng-ten trạm thu phát sóng, liền đi lên sân thượng biệt thự.

 

Quả nhiên Giang Dung Khiêm vừa điều chỉnh xong, thấy anh thì liền nói: “Lắp xong rồi, như vậy trong toàn khu cũng có thể dùng điện thoại bàn gọi cho nhau được, mấy căn biệt thự có thể gọi cho nhau được. Sóng điện thoại di động kết nối với tín hiệu này cũng có thể gọi cho nhau.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Thật ra bên Bắc Minh chắc cũng đã có mạng rồi.”

 

Giang Dung Khiêm nói: “Đúng vậy, tôi vừa thử mạng, đã thông rồi. Bác sĩ Chu biết mạng đã thông thì vui lắm, nói là cậu ấy có một trang web công hội muốn làm, muốn hỏi tôi về vấn đề kỹ thuật.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Phiền cậu giúp em ấy một tay.”

 

Giang Dung Khiêm cười: “Được, ngày mai tôi sẽ điều chỉnh cho cậu ấy để đưa lên mạng. Anh xin phép tướng quân Đàm rồi chứ?”

 

Quan Viễn Phong gật đầu. Giang Dung Khiêm thấy anh đã lại đứng trên sân thượng nhìn xuống dưới, trong bếp tiếng cười nói vang lên ồn ào. Chu Vân đang dẫn mọi người hái rau trong vườn, thấy hai người họ trên sân thượng nhìn xuống, hắn liền giơ bó hẹ trong tay lên, mỉm cười vẫy tay ra hiệu.

 

Nhưng trong bếp có người gọi hắn: “Bác sĩ Chu, có mỡ heo không? Tụi tôi xào món bắp cải xé tay!”

 

Chu Vân cười nói: “Có đấy, mọi người tìm trong tủ lạnh xem, có một cái hũ sành ở dưới là mỡ heo.”

 

Nhưng trong bếp lại nhanh chóng nổ ra tranh cãi.

 

“Xào bắp cải không được cho nước, cậu có biết xào không thế!”

 

“Anh biết à, anh biết thì anh vào mà làm đi!”

 

“A Di Đà Phật, lão nạp không ăn mặn, có thể dùng một cái nồi khác được không? Lão nạp tự làm.”

 

“Đại sư, không phải hôm đó ngài cũng uống canh gà nhân sâm rồi sao…”

 

“Khụ khụ… A Di Đà Phật, lúc này khác lúc đó, khi ấy tình hình khó lường, không thể làm gánh nặng cho mọi người được. Nhân sâm biến dị rất quý… không thể phung phí của trời. Nhưng bây giờ đã ổn định rồi, vẫn nên giữ giới lại.”

 

“Đại sư, đây cũng là nấm đỏ biến dị mà, đắt lắm đó, ngài không biết sao? Bây giờ sức khỏe ngài không tốt, cứ bồi bổ cho khỏe đã rồi hãy ăn chay. Phật Tổ sẽ tha thứ cho ngài.”

 

…….

 

Chu Vân xách giỏ rau, mỉm cười đi vào bếp từ cửa sau.

 

Giang Dung Khiêm nói: “Đột nhiên có thêm nhiều người, thật náo nhiệt. Nhưng mà,” anh ta nhìn Quan Viễn Phong nói: “Đều là người mới quen, không rõ lai lịch tính cách, bây giờ cũng khó điều tra, để họ ở lại đây, nếu có yếu tố bất ổn nào, có gây bất lợi cho bác sĩ Chu không. Anh nghỉ phép xong cũng vẫn phải đi mà.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Tôi đã nhắc em ấy rồi, em ấy nói Dược Phẩm Thanh Điểu bây giờ cần nhân tài, hơn nữa những người này dù bị thuốc khống chế vẫn giữ được bản tâm, kiên trì suy nghĩ độc lập, rất đáng kính phục, không cần lo về phẩm chất.”

 

Giang Dung Khiêm thấy Quan Viễn Phong chau mày: “Nhưng anh sắp phải về Trung Châu rồi…”

 

Quan Viễn Phong nói: “Dược Phẩm Thanh Điểu lần này đã tổ chức họp báo ở đại hội thành chủ, vừa mới nổi lên đã thu hút sự chú ý của các căn cứ, chắc chắn cũng sẽ khiến những kẻ có ý đồ xấu dòm ngõ. Nhiều dược liệu biến dị như vậy, em ấy thực sự cần nhân tài.”

 

“Để em ấy một mình ở Vân Đỉnh không an toàn lắm. Có nhiều thuốc biến dị như vậy, lại có cả sư phụ của em ấy, có thêm vài người trông chừng lẫn nhau cũng tốt.”

 

“Hơn nữa, em ấy cũng có thể tự bảo vệ mình.” Đã là cấp năm rồi, thực lực thực ra còn trên cả anh, chỉ là, dù sao cũng không phải người chiến đấu, không có nhiều kinh nghiệm, hơn nữa, lại quá mềm lòng.

 

Quan Viễn Phong nói rất trôi chảy, nhưng Giang Dung Khiêm lại nhìn ra được, những lý do này có lẽ là anh đã tự thuyết phục bản thân trong lòng không biết bao nhiêu lần, mới có thể nói ra một cách rành mạch như vậy.

 

Anh ta thở dài: “Đội trưởng Quan vẫn không yên tâm được phải không.”

 

Quan Viễn Phong lắc đầu, nhưng lại thấy một chiếc xe chạy lên từ dưới, chạy thẳng đến trước cửa. Tần Mộ dìu Diêu lão tiên sinh xuống xe, Chu Vân ra đón, rồi lại ngẩng đầu vẫy tay với Quan Viễn Phong: “Anh, xuống ăn cơm đi.”

 

Quan Viễn Phong nhìn nụ cười trên gương mặt hắn khi ngẩng đầu lên nhìn mình, cùng lời chào hỏi thân thuộc như người nhà. Là người nhà nhưng còn thân thiết hơn cả ruột thịt, anh đột nhiên có cảm giác chân thật rằng, mình đã về đến nhà, trong lòng cũng nhẹ nhõm bước xuống lầu.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 86: Một Người Bạn
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...