Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 80: Voi Tang Thi Khổng Lồ

Ngày hôm sau, đội ngũ đã lớn mạnh hơn. Những dị năng giả vừa hấp thụ tinh hạch ai nấy đều hăng hái tranh giành vị trí dẫn đầu, chỉ hận không thể giải phóng hết nguồn năng lượng vừa bổ sung tràn ngập trong cơ thể ra ngoài.

 

Tần Thịnh không ngừng cầm cặp móng vuốt khỉ mới có được, liên tục kéo dài và nung chảy trong tay, lúc thì kéo thành một cây đinh ba, lúc thì kéo thành một thanh kiếm lá liễu, có khi lại biến thành một lá bài poker kim loại với các cạnh sắc bén, bay ra rồi lại xoay tròn trở về.

 

Điều này khiến Nhậm Đóa Đóa rất bối rối, cô bé hỏi Nhậm Dược Phi: “Ba ơi, dị năng hệ Kim của chú Tần lợi hại hơn của ba hả? Chú ấy biến ra được nhiều thứ ghê.”


 

Nhậm Dược Phi: “…”

 

Tần Thịnh cười hề hề: “Đóa Đóa, ba cháu lợi hại hơn nhiều. Chú chỉ là thùng rỗng kêu to nên mới phải luyện tập nhiều, cho quen tay hay việc. Đây cũng là cách ba cháu dạy chú đấy, cứ rảnh là luyện tập.”

 

“Cặp móng vuốt khỉ này là do chú Quan của cháu tặng cho chú, là móng vuốt của khỉ Tang thi hệ Kim đấy! Vốn dĩ nó đã rất thích hợp để điều khiển bằng dị năng, không giống kim loại thông thường.”


 

Nhậm Đóa Đóa hiểu ra: “Ồ, ba ơi, sau này con cũng sẽ tìm cho ba một cặp.”

 

Nhậm Dược Phi: “…Cảm ơn con.” Anh ta quay đầu nhìn Chu Vân và Quan Viễn Phong đang thì thầm to nhỏ gì đó ở cuối hàng, không hiểu sao hai người họ lại có nhiều chuyện để nói như vậy.

 

Anh ta ho một tiếng, Giang Dung Khiêm bên cạnh lại tưởng anh ta có chuyện cần tìm Quan Viễn Phong, liền gọi: “Đội trưởng Quan, Nhậm tướng quân tìm anh này.”


 

Nhậm Dược Phi: “…”

 

Quan Viễn Phong đã bước tới trong vài bước: “Có chuyện gì vậy?”

 

Nhậm Dược Phi có chút lúng túng, như thể đã phá vỡ bầu không khí nào đó: “Cái chỗ Lộc Vĩ Câu đó còn bao lâu nữa thì đến? Vất vả đến đó như vậy, có gì đặc biệt không?”

 

Quan Viễn Phong nói ngắn gọn: “Chu Vân nói muốn tìm một loại giống lúa mì mới ở đó, ba mươi phút nữa là đến nơi.”


 

Sau đó anh lại nhanh chóng quay đầu đi về phía Chu Vân, tiếp tục cúi đầu nói chuyện với hắn.

 

Nhậm Dược Phi: “…” Anh ta đành phải bắt chuyện bâng quơ với Giang Dung Khiêm: “Dị năng giả của Đội đặc nhiệm các cậu rất mạnh phải không? Tất cả đều nghe theo đội trưởng Quan của các cậu à?”

 

Giang Dung Khiêm đáp: “Vâng, bây giờ có rất nhiều dị năng giả tranh nhau đăng ký vào Đội đặc nhiệm, vì nghe nói đội trưởng Quan có phương pháp huấn luyện có thể giúp người ta mạnh hơn.”


 

Nhậm Dược Phi trò chuyện vu vơ: “Vậy Đội đặc nhiệm của các cậu bây giờ đã mở rộng biên chế rồi nhỉ?”

 

Giang Dung Khiêm đáp: “Vâng, đã mở rộng hai lần rồi, tính cả nhân viên tác chiến và nhân viên hỗ trợ hậu cần, thực ra nên gọi là trung đoàn đặc chiến rồi. Vẫn còn rất nhiều người muốn vào, đặc biệt là dị năng giả từ các tập đoàn quân khác.”

 

Nhậm Dược Phi nói: “Các tập đoàn quân khác không có ý kiến gì sao? Đội đặc nhiệm của các cậu đã hớt hết những người giỏi nhất rồi.”


 

Giang Dung Khiêm đáp: “Chắc là có, nhưng các chỉ tiêu tuyển chọn cứng đều đã có sẵn ở đó, người ta đăng ký thi, cũng đã thi đỗ, không thể không cho người ta vào được. Hơn nữa, tướng quân Đàm và tướng quân Diệp đều ủng hộ đội trưởng Quan. Về cơ bản, nhiệm vụ dù khó đến đâu, giao cho Đội đặc nhiệm thì không có nhiệm vụ nào là không thể thực hiện được.”

 

“Thực ra Bộ chỉ huy quân sự vẫn luôn muốn thành lập một đội quân chiến đấu toàn dị năng giả, bây giờ… thực ra cũng gần như vậy rồi.”

 

Thực ra Giang Dung Khiêm cũng có chút buồn bã, cùng với việc biên chế của Đội đặc nhiệm không ngừng mở rộng, dị năng giả ngày càng nhiều. Đội đột kích trăm người đã hoàn toàn là dị năng giả. Những đội viên bình thường ban đầu như bọn họ đã trở thành thiểu số, không biết từ lúc nào đã dần trở thành nhân viên hỗ trợ hậu cần và nhân viên hành chính kỹ thuật, chuyên về thu thập thông tin, giám sát trinh sát, công nghệ thông tin.


 

Đội trưởng cũng quan tâm đến bọn họ, nhưng cũng sẽ theo tiềm thức không để bọn họ tham gia các nhiệm vụ tiền tuyến quá nguy hiểm, tố chất thể lực khách quan đã bày ra ở đó. Dù bọn họ có cố gắng đến đâu, cũng chỉ có thể thừa nhận rằng, mình không bền bỉ bằng dị năng giả. Năm ngoái khi trời nóng, trong buổi rèn luyện chạy vũ trang năm cây số, có mấy người bị say nắng, trong khi dị năng giả thì mặt không đổi sắc chạy thêm năm cây số nữa.

 

Anh ta, người từng tự hào về kỹ thuật của mình, sau khi mất đi sự hỗ trợ của thông tin vệ tinh, cơ sở hạ tầng dữ liệu đám mây, các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái, tấn công mạng đều rất khó thực hiện trong thời điểm này, còn bối cảnh chiến đấu của bọn họ lúc này lại chủ yếu là những con tang thi và dã thú biến dị mất hết lý trí ở ngay trước mắt.


 

Ánh mắt Nhậm Dược Phi lóe lên, không nói gì, mà quay sang nói vài chuyện phiếm với Giang Dung Khiêm, rất nhanh đã đến Lộc Vĩ Câu.

 

Lần này chủ yếu là đến để tìm giống lúa mì, vì vậy Quan Viễn Phong không khách khí mà tung mười mấy cơn lốc xoáy và Tuệ Tinh vào dọn bãi trước, đuổi hết động vật đi, lúc này đại quân mới tiến vào.

 

Thực ra Tần Thịnh cảm thấy có chút khó hiểu: “Hôm nay chúng ta đông người như vậy, không phải là đến bao nhiêu giết bấy nhiêu sao, thời gian cũng còn dư dả, đội trưởng Quan cũng không để lại vài con cho chúng ta luyện tay.”


 

Đường An Thần nói: “Hôm nay có đội trưởng Giang ở đây, an toàn là trên hết.”

 

Chu Vân lại biết rõ ràng Quan Viễn Phong làm vậy là vì sợ mùi hương của mình lại thu hút những động vật kỳ lạ nào đó đến, nên dứt khoát dọn bãi luôn. Trong lòng hắn cảm thấy thật ấm áp, liền đi vào trước để tìm giống lúa mì.

 

Rất nhanh, hắn đã thuận lợi tìm thấy một vùng giống lúa mì mới biến dị trên sườn cỏ, hắn vui mừng chỉ huy Tiểu Đường cùng qua đây xúc cả mảng đất lúa mì lên cho vào đất dinh dưỡng để cấy ghép.

 

Nhậm Dược Phi lập tức ghé qua xin một nửa, Chu Vân còn cẩn thận nói cho anh ta phương pháp trồng trọt: “Để các dị năng giả hệ Mộc chia nhóm phụ trách, làm nhóm đối chứng, tìm vài chuyên gia nông nghiệp đến hướng dẫn.”

 

“Loại giống lúa mì mọc dại này thông thường chỉ có thể dùng làm cỏ chăn nuôi, nhưng sau khi biến dị, qua quá trình trồng lại, tìm ra loại hạt phù hợp nhất với đất đai bên đó để nhân giống lại, có thể trồng ra được hạt lúa mì phù hợp cho người ăn.”

 

Tần Thịnh nhăn mặt, nghĩ đến những ngày tháng ngày nào cũng ăn đồ ăn làm từ bột: “Chỉ có giống lúa mì này thôi à, lúa nước chắc cũng có loại biến dị rồi chứ nhỉ?”

 

Chu Vân nói: “Tìm giống lúa nguyên thủy sẽ dễ biến dị hơn. Giống lúa mì mới này chính là vì vẫn luôn ở trong dãy Yến Lĩnh, nên gen vẫn còn nguyên thủy.”

 

Bọn họ lại tìm kiếm một lượt ở Lộc Vĩ Câu, cũng thu thập được không ít dược liệu biến dị tốt như Đảng sâm, Hoàng tinh, Hoàng kỳ, Đương quy, Thiên ma.

 

Thảo dược biến dị nhiều đến mức cuối cùng bọn họ chỉ chọn những cây có phẩm chất đặc biệt tốt mới mang đi.

 

Chu Vân vô cùng hài lòng khi tìm thấy Phục Linh dại biến dị trong một khu rừng thông. Đây là một loại nấm, chỉ cần trồng đúng cách là có thể sản xuất hàng loạt. Sách cổ có ghi chép rằng, dùng Phục Linh lâu ngày có thể giúp người ta “trừ bách bệnh, da dẻ mịn màng, sống lâu khỏe mạnh”, trồng ra làm dược phẩm chủ lực về làm đẹp chắc chắn sẽ rất được ưa chuộng.

 

Lại có thêm một hạng mục kiếm tiền nữa, Chu Vân lòng đầy vui sướng, không nhịn được khoe với Quan Viễn Phong chiến lợi phẩm mới nhận được.

 

Quan Viễn Phong đang để Tuệ Tinh phun lửa đốt một tổ mối trắng biến dị, thấy hắn mặt mày rạng rỡ, niềm vui lộ rõ trên mặt, thầm nghĩ sao vẫn dễ thỏa mãn như vậy chứ.

 

Nhậm Đóa Đóa cẩn thận tìm kiếm khắp nơi trong rừng thông, tìm được một viên hổ phách túi nước trong suốt như pha lê, coi như bảo bối tặng cho Chu Vân. Chu Vân mỉm cười nhận lấy, rồi tặng lại cho Đóa Đóa cây nấm linh chi biến dị vừa tìm được, lại còn dạy cô bé cách trồng.

 

Chuyến đi đến Lộc Vĩ Câu lần này ai nấy đều vui mừng, chỉ có điều, trên đường trở về đỉnh núi chính, bọn họ đã chạm trán với con voi Tang thi khổng lồ da đồng xương sắt mà Quan Viễn Phong đã nói.

 

Con voi Tang thi khổng lồ này giống như một ngọn núi nhỏ di động, mỗi bước chân của nó đều làm mặt đất rung chuyển nặng nề, nơi nào nó đi qua, tất cả dã thú đều điên cuồng tháo chạy, ngay cả chim chóc cũng bay tứ tán lên trời.

 

Thân hình to lớn của nó trông như được đúc từ sắt đen, bộ xương lộ ra bên ngoài ánh lên sắc đồng. Da thịt đã mục rữa một phần, lộ ra vẻ bóng loáng và dẻo dai như cao su. Chiếc vòi dài lúc lắc giơ lên, phun ra một luồng lửa.

 

Đôi mắt nó vẩn đục và điên cuồng, cặp ngà dài và sắc nhọn sáng loáng như lưỡi đao, trên đó ánh sáng lấp lóe, bao quanh là những vòng hồ quang điện màu tím.

 

Đồng tử Quan Viễn Phong co rút lại, anh trở tay lấy cung tên ra: “Là dị năng ba hệ Kim, Hỏa, Lôi Điện. Nhậm tướng quân dẫn người rút lui trước, tôi, Chu Vân và Tuệ Tinh sẽ bọc hậu!”

 

Nhậm Dược Phi không chút do dự, lập tức bế Nhậm Đóa Đóa lên, yểm trợ cho Giang Dung Khiêm và mọi người rút về đỉnh núi chính.

 

Tần Thịnh do dự một lúc, Chu Vân quay đầu ra lệnh cho cậu ta: “Rút lui mau, cậu mới cấp ba, sẽ làm vướng chân chúng tôi.”

 

Tần Thịnh vội vàng quay người bỏ chạy.

 

Quan Viễn Phong tập trung tinh thần, kéo căng dây cung, mũi tên lập tức được sấm sét bao bọc, hóa thành một tia chớp xanh chói lòa, xé toạc bầu trời đêm, nhắm thẳng vào con mắt đỏ ngầu của con voi Tang thi khổng lồ nọ.

 

Mũi tên sắc bén mang theo năng lượng sấm sét khổng lồ bắn về phía con voi, cắm thẳng vào mắt nó, dòng điện xanh lam lượn lờ lóe sáng tạo ra một vụ nổ năng lượng cực lớn, một bên mắt bị nổ thành hố đen, để lộ ra lớp xương trắng hếu dưới lớp da dày và dai kia.

 

Nếu là một con dã thú bình thường, lúc này cả cái đầu đã bị nổ tung rồi, vậy mà bây giờ chỉ bị nổ mất một hốc mắt ở chỗ yếu nhất.

 

Con voi gầm lên một tiếng inh tai nhức óc, vòi vươn cao, giận dữ lao tới, mặt đất rung chuyển dữ dội, mỗi bước chân voi đều dẫm thành hố sâu, chiếc vòi dài như nòng pháo, nhắm thẳng vào Quan Viễn Phong phun ra ngọn lửa nóng rực, như muốn nuốt chửng mọi thứ.

 

Biển lửa bùng lên dữ dội, ngọn lửa lập tức bén vào rừng cây và bụi cỏ gần đó, cây cối oằn mình quằn quại trong ngọn lửa rồi cháy thành than, cành lá nổ lách tách hóa thành tro bụi. Gió thổi lửa lúc càng mạnh, ánh lửa ngút trời, nhuộm đỏ cả bầu trời thành màu cam rực lửa.

 

Nhậm Dược Phi và những người khác đứng trên đỉnh núi chính nhìn về phía đó, chỉ thấy ánh lửa nhuộm đỏ cả một góc trời, sấm sét ầm ầm vang dội, còn có tiếng gầm giận dữ của con voi vang khắp núi rừng, làm kinh động vô số đàn chim bay đi.

 

Giang Dung Khiêm có chút bất an: “Sao đội trưởng và mọi người vẫn chưa rút lui.”

 

Nhậm Dược Phi nói: “Chắc bọn họ định vây giết con voi khổng lồ đó. Dị năng ba hệ, tôi cũng là lần đầu tiên nhìn thấy.”

 

Tần Thịnh nói: “Chắc không giết được đâu, bản thân nó cũng là hệ Lôi Điện, đội trưởng Quan giết thế nào được? Có giáng sấm sét cũng không chết, gió lại không thổi nổi, không lẽ dựa vào băng của bác sĩ Chu? Da nó cứng như vậy, xương lại toàn là kim loại, băng làm sao xuyên thủng được? Lửa của Tuệ Tinh chắc cũng không đốt cháy nó được. Đáng lẽ nên tản ra chạy trốn thì hơn.”

 

Nhậm Dược Phi nhíu mày, hỏi cậu ta: “Cậu đã từng thấy bác sĩ Chu ra tay bao giờ chưa?”

 

Tần Thịnh do dự một lúc: “Có thấy vài lần, lúc ra biển, anh ấy rất mạnh.”

 

Nhậm Dược Phi nói đầy ẩn ý: “Cậu xem đội trưởng Quan đi, bình thường bảo vệ bác sĩ Chu nhất, nhưng lúc mấu chốt, thà để chúng ta đi hết, lại giữ bác sĩ Chu ở lại.”

 

Tần Thịnh nhớ lại lúc nãy Chu Vân bảo cậu ta đi trước, liền im lặng.

 

Có đôi khi cậu ta luôn cảm thấy mình đã rất mạnh rồi, nhưng trước mặt đội trưởng Quan và bác sĩ Chu, dường như cậu ta mãi mãi vẫn chỉ là một đứa em út.

 

Cậu ta ngẩng đầu lên, cảm thấy bầu trời phía đó, nơi bị ánh lửa nhuộm đỏ, dường như đang có mây đen tụ lại.

 

Không khí tràn ngập mùi đất cháy và tro tàn, một tấm khiên băng khổng lồ lập tức ngưng tụ trong không khí, chặn đứng ngọn lửa phun về phía Quan Viễn Phong, Tuệ Tinh bay vọt tới trước mặt con voi, lại phun thêm một luồng lửa vào hốc mắt bị nổ tung của nó.

 

Con voi càng thêm tức giận, vung vòi định bắt Tuệ Tinh, nhưng hoàn toàn không theo kịp tốc độ của nó.

 

Quan Viễn Phong nhân cơ hội lắp thêm một mũi tên khác, nhắm vào con mắt còn lại. Tiếng dây cung bật lên, tên bay vút qua như sao băng, nhưng lần này con voi vung vòi dài, đánh bật mũi tên ra, tia sét trên mũi tên hoàn toàn vô dụng trước lớp da cứng rắn của nó.

 

Vô số động vật nhỏ tháo chạy khỏi khu rừng đang cháy, còn Chu Vân thì nhíu mày nhìn đám cháy rừng vẫn đang lan rộng, hắn đưa tay ra, nhiệt độ xung quanh giảm mạnh, không khí lạnh và ngọn lửa bốc cao tạo ra một làn sương mù mờ ảo.

 

Trên trời bắt đầu rơi xuống những bông tuyết lớn và dày đặc. Tuyết liên tục rơi vào đám cháy dữ dội, ngọn lửa dần nhỏ lại cho đến khi tắt hẳn.

 

Mà tuyết vẫn không ngừng rơi, lớp tuyết trên mặt đất ngày càng dày.

 

Cùng với nhiệt độ giảm xuống, hành động của con voi bắt đầu có chút chậm chạp, bốn cái chân nặng nề của nó lún sâu vào trong tuyết, việc di chuyển bắt đầu trở nên khó khăn hơn.

 

“Ầm!” Một tiếng nổ lớn, Quan Viễn Phong lại một lần nữa triệu hồi sấm sét, dòng điện mạnh mẽ hội tụ thành một con mãng xà điện khổng lồ, quất mạnh vào vết thương của con voi. Thân hình con voi run lên, lại gầm lên một tiếng, nhưng vẫn không gây ra tổn thương quá lớn, ngược lại nó còn giơ vòi lên, cũng triệu hồi ra một tia sét, đánh về phía Tuệ Tinh đang liên tục tấn công vào mắt nó.

 

Tuệ Tinh linh hoạt né tránh như một cơn gió lốc, Chu Vân vung tay ngưng tụ vô số mũi giáo bằng băng sắc nhọn từ không trung, bắn nhanh về phía con voi. Cùng lúc đó, gió lớn nổi lên, vô số bông tuyết bay lượn trên không, xoay tròn, phiêu vũ, như mơ như ảo.

 

Giữa trời tuyết bay, không ai để ý thấy có vô số những bông bồ công anh nhỏ bé bay lượn trong không khí, nhẹ như lông vũ, những sợi tơ mềm mại lấp lánh ánh sáng dịu dàng bí ẩn, lặng lẽ chui vào cái miệng đang rống giận của con voi, cái vòi đang điên cuồng quật tứ tung, và cả ống tai dưới đôi tai to như quạt mo.

 

Hạt bồ công anh tiến vào trong cơ thể con voi Tang thi, nhanh chóng bén rễ nảy mầm, điên cuồng hấp thụ năng lượng từ xác thối trên người nó, rồi nhanh chóng lớn lên, cành lá sum suê, nở ra vô số bông hoa màu vàng kim, hoa nhanh chóng lớn lên rồi biến thành những quả cầu bông trắng muốt, lại một lần nữa nứt ra.

 

Vô số hạt giống bồ công anh hóa thành vô số sợi tơ trắng bay lơ lửng, lại một lần nữa rơi xuống, bén rễ nảy mầm trong cơ thể con voi Tang thi, lặp lại một vòng tuần hoàn sinh mệnh mới.

 

Loài bồ công anh bình thường có thể nhìn thấy ở khắp nơi trên đồng ruộng và núi rừng, giờ đây lại mọc chi chít trong miệng, họng, khoang bụng, tim phổi và những nơi đã sớm mục rữa của con voi Tang thi, hấp thụ chất dinh dưỡng. Những thân cây mềm dai thậm chí còn men theo cổ họng, khoang mũi mọc thẳng vào hộp sọ, rất nhanh đã tìm thấy nguồn năng lượng của con voi Tang thi, đó là một viên tinh hạch khổng lồ. Chúng không chút do dự mà bao bọc lấy nó, những rễ cây nhỏ bé mà dẻo dai kia bắt đầu cắt đứt mối liên kết giữa tinh hạch và mô não của con voi Tang thi.

 

Sức mạnh hệ Mộc thuần khiết lan tỏa trong cơ thể con voi Tang thi. Năng lượng của Tang thi vốn tương khắc với sức mạnh sinh mệnh chứa trong năng lượng hệ Mộc, một bên bụi về với bụi, mục nát tiêu tan, một bên một sinh hai, hai sinh ba, ba sinh vạn vật, sinh sôi nảy nở, tuần hoàn sinh tử, diễn giải sức mạnh của tự nhiên.

 

Tiếng gầm của con voi Tang thi dần yếu đi, động tác ngày càng chậm chạp, càng ngày càng cứng đờ, như thể đã trở lại dáng vẻ vừa bị lây nhiễm, con mắt duy nhất còn lại trở nên vẩn đục và trì trệ.

 

Cái vòi của nó bắt đầu vô lực buông thõng xuống, tứ chi khó mà rút ra khỏi đống tuyết quá dày đặc được, sức mạnh của nó nhanh chóng tan biến và chìm vào im lặng khi không còn nguồn cung từ tinh hạch nữa.

 

Quan Viễn Phong lại lắp tên lên dây cung, lần này, anh tập trung toàn bộ sức mạnh và dị năng, mũi tên hóa thành một cột sét còn lớn hơn trước, xuyên thẳng qua con mắt còn lại của con voi Tang thi.

 

“Ầm!” Cùng với một tiếng sấm kinh thiên động địa, thân hình to lớn của con voi Tang thi nặng nề ngã xuống nền tuyết.

 

Những bông tuyết lả tả rơi xuống thân hình khổng lồ đã chết từ lâu, chôn vùi nó, tô điểm cho sự tĩnh lặng và yên bình của giấc ngủ vĩnh hằng.

 

Đến tối, Quan Viễn Phong và Chu Vân trở về trạm quan trắc, mang theo tinh hạch ba hệ của con voi khổng lồ. Bên trong viên tinh hạch to lớn còn có những sợi tơ màu vàng, tím và đỏ, ánh vàng rực rỡ. Mọi người thay phiên nhau ngắm nghía một hồi, ai nấy đều tấm tắc khen ngợi.

 

Ngày hôm sau, Quan Viễn Phong và Nhậm Dược Phi lại dẫn người đến chỗ xác voi, cắt lấy những thứ hữu dụng. Da, xương, ngà của voi khổng lồ đều là những vật liệu quá quý giá, cứng không thể phá hủy, lại còn tràn đầy dị năng.

 

Chu Vân ở lại trạm quan sát cùng Nhậm Đóa Đóa tiến hành phân loại và xử lý sơ bộ các loại thảo dược biến dị đã thu thập được.

 

Tối về ăn cơm, Tần Thịnh miêu tả cảnh tượng cho Nhậm Đóa Đóa nghe: “Hôm qua con voi đó mới chết, hôm nay trên người nó đã mọc đầy thực vật biến dị. Trên cái xác voi to như một ngọn núi nhỏ, mọc đầy bồ công anh hoa vàng, gió thổi một cái là hoa bay đầy trời, đẹp cực kỳ!”

 

Thực ra Tần Thịnh rất khó để miêu tả cảnh tượng đó, trong khu rừng cây cối đã cháy thành cành khô lá úa, tuyết vẫn chưa tan hết, nhưng đã mọc đầy mầm cỏ xanh mơn mởn. Trên cái xác mục nát tàn tạ lại nở đầy những bông hoa vàng lá xanh tràn đầy sức sống, một cảnh tượng sinh sôi nảy nở.

 

Tất cả mọi người khi nhìn thấy đều bị chấn động, với vốn kiến thức văn hóa nghèo nàn của mình, cậu ta rất khó để diễn tả được sự xúc động trong khoảnh khắc ấy.

 

Nhậm Đóa Đóa có chút mơ màng: “Hoa vàng nở trên chiến trường càng thơm.”

 

Chu Vân: “…”

 

Tần Thịnh: “…”

 

Hình như có gì đó không đúng lắm.

 

Nhậm Dược Phi mỉm cười nói: “Đóa Đóa chăm chỉ tu luyện dị năng hệ Mộc, trồng hoa bồ công anh rất dễ dàng.”

 

Nhậm Đóa Đóa nắm tay cổ vũ bản thân: “Con muốn mạnh như chú Chu!”

 

Việc giết được voi Tang thi khiến sĩ khí của cả đội tăng lên mạnh mẽ. Thoáng cái đã ở trong núi một tuần, Quan Viễn Phong theo dõi sát sao Chu Vân, phát hiện hắn quả thực không còn xuất hiện tình trạng mùi hương bị rò rỉ ra ngoài như hôm đó nữa, mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Chu Vân thì lại để Quan Viễn Phong cứ hai ngày lại hấp thụ một viên tinh hạch, lần lượt hấp thụ hết các tinh hạch cấp Vương, tinh hạch của con chim quái lạ ăn nhân sâm và voi khổng lồ lấy được trong núi.

 

Mỗi lần hấp thụ, hắn đều châm cứu cho Quan Viễn Phong, dùng dị năng hệ Mộc để đả thông kinh mạch, điều hòa dị năng cho anh.

 

Quan Viễn Phong chỉ cảm thấy mỗi lần được Chu Vân châm cứu xong, tối đó luôn ngủ rất ngon, ngày hôm sau tinh thần cũng đặc biệt sung mãn, dị năng trong người chỉ muốn dùng hết ra ngoài.

 

Theo bản năng sinh tồn mạnh mẽ của mình, rõ ràng những con dã thú biến dị trong dãy Yến Lĩnh đã nhận ra rằng, trong núi đã xuất hiện những thợ săn hùng mạnh, về sau gần như đều tránh xa bọn họ.

 

Trong vòng một tuần, bọn họ đã thu thập đủ lượng dược liệu biến dị, càng đi càng sâu, Chu Vân cũng hài lòng tìm thấy một cây thủy tùng đỏ biến dị khổng lồ đã trưởng thành, hắn cũng dung hợp nó vào trong tinh hạch của hắn.

 

Hôm đó, khi đang phân chia con mồi và sắp xếp thảo dược như thường lệ, Quan Viễn Phong lại nhận được một cuộc điện thoại.

 

Sau khi trở về, anh chau mày, ra lệnh cho Giang Dung Khiêm: “Chuẩn bị hai chiếc trực thăng, điểm danh năm mươi đội viên đội đột kích, chuẩn bị vật tư liên quan, có nhiệm vụ, ngày mai xuất phát, nhanh chóng sắp xếp đi.”

 

Giang Dung Khiêm vội vàng đáp lời rồi đứng dậy ra ngoài sắp xếp.

 

Nhậm Dược Phi lại hỏi anh: “Chuyện ở thành Thương Sơn à?”

 

Quan Viễn Phong quay đầu nhìn Nhậm Dược Phi: “Anh cũng biết rồi à?”

 

Nhậm Dược Phi nói: “Chuyện này quá lớn, các tập đoàn quân đều đã truyền tai nhau rồi, nghe nói đối phương chỉ đích danh yêu cầu cậu đi?”

 

Quan Viễn Phong nói: “Đúng vậy. Đối phương đã hoàn toàn kiểm soát thành Thương Sơn, bắt giam thành chủ, gửi thông cáo cho liên minh, nói rằng sẵn sàng nghe theo hiệu lệnh của liên minh, nhưng yêu cầu phải do tôi phải đích thân đến đàm phán các điều kiện liên quan.”

 

Chu Vân nghe đến thành Thương Sơn thì sững người, lại nghe thêm lời của Quan Viễn Phong, một chuyện đã bị chôn vùi trong ký ức kiếp trước chợt hiện lên trong đầu.

 

Thành Thương Sơn, nằm sát khu vực Tam Giác Vàng, sau khi mạt thế ập đến, đã nhanh chóng trở thành một thành phố Tang thi, nhưng đã bị thành chủ là tên trùm m* t** Lê Hùng dùng vũ lực cứng rắn kiểm soát.

 

Và chuyện nổi tiếng nhất ở kiếp trước chính là hơn mười dị năng giả đã nổi dậy, liên thủ bắt giam Lê Hùng, sau đó cầu cứu chính phủ liên minh, hy vọng bọn họ có thể giải được chất độc của cây anh túc biến dị trên người mình.

 

Lê Hùng đã bắt hàng nghìn người làm thí nghiệm, dùng anh túc sau khi biến dị để chế tạo dung dịch chiết xuất có độ tinh khiết cao, sau đó kích hoạt dị năng, đồng thời kiểm soát việc trồng và sản xuất anh túc biến dị, dùng nó để khống chế các dị năng giả bán mạng cho gã ta.

 

Hắn biết chuyện này là vì rất lâu sau đó, hắn được triệu tập đến Viện nghiên cứu Dị năng, nghe các bậc tiền bối trong viện tiếc nuối kể lại, nói rằng đó là phương pháp đã biết có thể kích hoạt dị năng cho người thường, nhưng tác dụng phụ cũng rất rõ ràng, dị năng giả được kích hoạt ra chắc chắn sẽ phụ thuộc rất nhiều vào anh túc biến dị, tác dụng phụ đối với cơ thể cũng chưa rõ.

 

Khi đó Liên minh đã cử đại diện và chuyên gia của Viện nghiên cứu Dị năng đến, nhưng không tìm được cách giải độc và giải trừ khống chế, mà lúc đó mười mấy dị năng giả kia có lẽ vì đã chịu quá nhiều đau khổ, cũng cực kỳ không tin tưởng Viện nghiên cứu Dị năng và liên minh.

 

Không rõ vì sao, những dị năng giả nổi dậy đã tuyệt vọng và quyết liệt đốt cháy toàn bộ phủ thành chủ, đốt sạch các cánh đồng trồng anh túc biến dị, nhà máy đen sản xuất dung dịch chiết xuất anh túc, kể cả mười mấy dị năng giả nổi dậy đó, cũng cùng nhau tự thiêu trong lửa.

 

Cuối cùng, anh túc biến dị đều bị thiêu hủy, công thức kích hoạt dị năng cũng không được lưu lại, dã thú biến dị, động vật và Tang thi triều ở Tam Giác Vàng quá nhiều và hung dữ, liên minh không có thời gian để ý đến đó, mà việc nghiên cứu thứ này cũng mang tiếng xấu, nên nghiên cứu này cũng bị đình chỉ.

 

Lúc đó hắn còn chưa biết bộ mặt thật của Viện nghiên cứu Dị năng, chỉ nghĩ rằng bọn chúng là đang tiếc thương cho bi kịch của mười mấy dị năng giả kia.

 

Giờ nghĩ lại, bọn chúng rõ ràng là đang tiếc nuối công thức và cây anh túc biến dị đã bị tiêu hủy, tiếc nuối vì đã mất đi một phương pháp tốt để có thể sản xuất hàng loạt các dị năng giả có thể kiểm soát được.

 

Cũng không biết kiếp trước, có phải cũng là Quan Viễn Phong dẫn đội đi đàm phán hay không.

 

Nghĩ đến đây, hắn không nhịn được lại chửi thầm một tiếng trong lòng, vừa ngẩng đầu lên lại thấy Quan Viễn Phong đang nhìn mình, trên mặt mang theo vẻ áy náy.

 

Nhậm Dược Phi lại đột nhiên lên tiếng: “Viễn Phong, bây giờ cậu đã là cái đinh nhô lên rồi, người ta thường nói súng bắn chim đầu đàn, bây giờ dị năng giả đều lấy cậu làm đầu, nếu tôi muốn khống chế dị năng giả, chắc chắn sẽ xử lý cậu trước.”

 

Quan Viễn Phong: “…”

 

Nhậm Dược Phi nói: “Ở đây đều là người nhà, tôi cũng nói với cậu vài lời thật lòng. Cậu bây giờ cây to đón gió, không nói đến việc sức mạnh dị năng giả ở Trung Châu đều nằm trong tay cậu kiểm soát, ngay cả dị năng giả ở thành Thương Sơn xa xôi tận Tam Giác Vàng cũng chỉ đích danh tìm cậu. Nhưng, có thể lợi dụng thứ thuốc này để khống chế tất cả dị năng giả, đây là một sự cám dỗ lớn đến nhường nào?”

 

“Bọn họ tuyệt đối không muốn giải quyết cái gọi là chất độc này, mà là muốn nắm trong tay phương pháp kích hoạt dị năng, khống chế dị năng giả.”

 

“Nếu tôi đoán không lầm, hành động lần này chắc chắn sẽ có nhóm chuyên gia của Viện nghiên cứu Dị năng đi cùng cậu phải không?”

 

“Cậu bây giờ mà đi, chắc chắn sẽ xảy ra chuyện. Chuyện này quá nhạy cảm, dính vào tay, một là thành tội nhân thiên cổ, hai là bị ép buộc phải làm liệt sĩ.”

 

“Tôi khuyên cậu, một là bây giờ dẫn theo bác sĩ Chu, cùng tôi về Tĩnh Nam. Hai là bật chế độ máy bay trên điện thoại, rồi nói là trong núi tín hiệu không tốt, bị động vật biến dị chặn đường, kéo dài chuyện này ra.”

 

Trong phòng im lặng như tờ.

 

Quan Viễn Phong bất giác nhìn về phía Chu Vân, Chu Vân im lặng nhìn anh.

 

Quan Viễn Phong suy nghĩ một lúc rồi nói: “Nhưng chính vì như vậy nên tôi mới phải đi, không phải sao?”

 

“Nếu đã có thứ hại người như vậy, thì nên đến để b*p ch*t chúng từ trong trứng nước đi.”

 

Anh nhìn Chu Vân, như đang trả lời Nhậm Dược Phi, lại như đang giải thích với Chu Vân: “Nếu tôi không đi, chắc sẽ không còn ai đi nữa.”

 

Trong phòng lặng đi, Nhậm Dược Phi cười một tiếng: “Cũng đúng, nếu không có cái khí chất ‘ngoài ta ra thì còn ai’, dám đi đầu trước thiên hạ, thì đã không phải là Quan Viễn Phong cậu rồi.”


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 80: Voi Tang Thi Khổng Lồ
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...