Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 81: Tâm Nghiện Khó Cai


Nhậm Dược Phi nói: “Vừa rồi là Lão Đàm gọi điện cho cậu phải không?”


“Tôi đề nghị cậu chỉ chọn những người thân tín, đáng tin cậy đi cùng. Nếu không có, tôi có thể cho cậu mượn vài người. Tối nay lập tức đi bằng trực thăng, đừng đưa người của Viện Nghiên cứu Dị năng theo, cứ qua đó tìm hiểu tình hình trước, sau khi đã nắm hết quyền chủ động trong tay thì kiểm soát toàn bộ thành phố.”


“Trước tiên hãy phá hủy tất cả anh túc biến dị, thuốc và nhà máy.”


“Đợi đến khi người của Viện Nghiên cứu Dị năng qua đó, cậu đã ra tay trước, phá hủy hết cả rồi. Bọn chúng sẽ chỉ có thể làm theo kế hoạch của cậu mà thôi.”


“Đến lúc cấp trên truy cứu, cậu cứ một mực nói là mình nghe nhầm, dù sao thì chắc chắn Lão Đàm cũng sẽ bảo vệ cậu. Đến lúc đó, ông ấy chắc chắn sẽ nhận trách nhiệm về mình, nói là do không dặn dò rõ ràng.”



Quan Viễn Phong sững sờ: “Phá hủy hết ư? Vậy những dị năng giả bị khống chế đó thì phải làm sao?”



Nhậm Dược Phi nói: “Quan Viễn Phong, cậu không thể vừa muốn thế này, lại vừa muốn thế kia được.”


“Cậu muốn ngăn những thứ này lan ra ngoài hại người thì phải phá hủy toàn bộ.”


“Chỉ cần cậu giữ lại một cây anh túc biến dị, giữ lại một người còn sống biết công thức này, thì cậu sẽ không bao giờ kiểm soát được những biến đổi sau đó.”


“Bọn họ đã định sẵn là những người phải hy sinh.”


Quan Viễn Phong im lặng.


Nhậm Dược Phi cười khổ: “Cậu quá mềm lòng – Tôi nói thật với cậu, ngay cả tôi cũng chưa chắc đã chống lại được sự cám dỗ này. Sẽ nghĩ rằng biết đâu có cách loại bỏ thành phần gây nghiện thì sao? Biết đâu có thể nghiên cứu ra cơ chế kích phát dị năng của nó, rồi dùng loại thuốc khác thay thế? Nhưng một khi đã để lại mầm mống, trong thời mạt thế này, hậu họa sẽ khôn lường, tốt nhất là cậu nên xử lý toàn bộ.”


“Đó chính là loài hoa của quỷ dữ mà.”


“Cậu hãy mau chóng đưa ra quyết định đi, bên tôi cũng phải sắp xếp người rút lui, nhưng điều một chiếc trực thăng và cử vài người cho cậu thì được. Cậu phải nhanh lên, phải đến nơi trước khi tất cả mọi người kịp phản ứng. Tôi nghi ngờ các căn cứ khác gần Thương Sơn đã bắt đầu rục rịch rồi.”


Nhậm Dược Phi thở dài: “Đó là một cám dỗ lớn đến nhường nào.”



Chu Vân bỗng đưa tay ra nắm lấy bàn tay Quan Viễn Phong đang đặt trên bàn: “Em đi cùng anh.”



Quan Viễn Phong ngẩn người nhìn hắn, Chu Vân nhìn anh mỉm cười: “Biết đâu em có cách thì sao.”


Nhậm Dược Phi nhìn bàn tay đang nắm chặt của họ, anh ta ngừng lại một chút rồi nói: “Nếu bác sĩ Chu có thể tìm ra cách giải độc hoặc làm giảm mức độ bị khống chế của họ thì không còn gì tốt hơn.”


Anh ta nhìn Chu Vân: “Hy vọng bác sĩ Chu cũng có thể giữ vững bản tâm trước sự cám dỗ to lớn như vậy.”


Chu Vân nhìn Nhậm Dược Phi, mỉm cười nói: “Nhậm tướng quân, mật ngọt của người này là thuốc độc của người kia, có những cám dỗ đối với tôi chẳng là gì cả, cứ yên tâm.”


Tần Thịnh nói: “Tôi cũng đi!”


Đường An Thần nói: “Lão đại đi đâu em đi đó.”


Nhậm Dược Phi nhìn đôi mắt lấp lánh của bọn họ, cảm khái nói: “Tuổi trẻ thật tốt.”


Tối hôm đó, Nhậm Dược Phi điều một chiếc trực thăng đến ngay trong đêm, lại còn cho Quan Viễn Phong mượn bốn vệ sĩ đi cùng mình.


Quan Viễn Phong lại chọn thêm bốn đội viên dị năng của Đội đột kích đã cùng Giang Dung Khiêm vào núi, bốn người này vốn cũng được Quan Viễn Phong tin tưởng nên mới được đưa vào.


Một đoàn mười ba người, cộng thêm Tuệ Tinh, nhân lúc đêm tối lập tức lên đường, bay đến thành Thương Sơn.


 


Chu Vân thay một bộ đồng phục của Đội đặc nhiệm, đội mũ bảo hiểm và kính bảo hộ, vẫn là đồ của Quan Viễn Phong. Nhưng Quan Viễn Phong đã cố ý tháo bớt một số trang bị đặc biệt nặng cho hắn, chỉ đưa một khẩu súng lục tương đối nhẹ để phòng thân.


Chuyến bay bình thường cần sáu tiếng, họ bay tương đối thận trọng và ổn định, sau tám tiếng thì bay đến không phận của thành Thương Sơn, lúc này trời đã sáng rõ.


Thành Thương Sơn có thể trở thành căn cứ của những người sống sót trong thời mạt thế là nhờ sự bảo vệ của tường thành cổ. Sau khi Lê Hùng chiếm được thành Thương Sơn, gã ta lại cho các dị năng giả hệ Thổ và hệ Kim gia cố tường thành, từ trên trời nhìn xuống, tường thành Thương Sơn ngày nay trông như một pháo đài thép.



Thế nhưng lúc này, bên ngoài tường thành có đến hàng ngàn người có vũ trang đang vây kín. Bọn họ mặc đồ rằn ri, đội mũ trùm đầu, tay cầm đủ loại vũ khí, từ súng trường đến súng tiểu liên, thậm chí còn không thiếu cả hỏa lực hạng nặng.



Giữa đám đông, nòng pháo của một chiếc xe tăng sơn màu rằn ri đang chĩa thẳng vào đỉnh tường thành.


Khi phát hiện ra sự hiện diện của trực thăng trên trời, súng máy phòng không trên xe tăng là thứ đầu tiên phản ứng, nó quay nòng nhắm thẳng vào trực thăng. Sau đó, tháp pháo của xe tăng từ từ xoay và nâng lên, họng pháo đen ngòm cũng hướng lên nhắm vào chiếc trực thăng.


Phi công lái trực thăng là đội viên tinh nhuệ được lựa chọn kỹ càng của căn cứ Tĩnh Nam, có kinh nghiệm phong phú và trực giác nhạy bén, anh ta thành thạo kéo cao độ cao của máy bay.


Sau khi Giang Dung Khiêm quan sát bằng ống nhòm liền nói: “Loại Chiến Thần số 1, kiểu khá cũ, pháo nòng trơn có thể bắn đạn xuyên giáp, đạn nổ mạnh, tầm bắn xa nhất bốn nghìn mét, trang bị súng máy đồng trục và súng máy phòng không.”


Quan Viễn Phong ra lệnh ngắn gọn: “Kích hoạt hệ thống né tránh cơ động, hệ thống vũ khí trên máy bay, tất cả mọi người trở về chỗ ngồi thắt chặt dây an toàn.”


Anh vừa dứt lời, đã thấy nòng pháo của chiếc xe tăng bên dưới không chút do dự bắn một phát về phía trực thăng! Đạn pháo rời nòng, mang theo tiếng rít chói tai lao thẳng tới.


Hệ thống né tránh trên trực thăng báo động inh ỏi, phi công nhấn nút né tránh tự động, điều khiển chiếc trực thăng một cách chính xác, ngay khoảnh khắc đạn pháo sắp bắn trúng, anh ta đã điều chỉnh tư thế bay, chiếc trực thăng ngoặt gấp rồi lật nghiêng, khéo léo tránh được đòn chí mạng này.


Viên đạn vẽ một đường vòng cung dài trên không, cuối cùng rơi xuống mặt đất ở phía xa, sóng xung kích và lửa từ vụ nổ bốc lên ngút trời.


Hầu hết những người trong khoang máy bay đều là dị năng giả được huấn luyện bài bản, cú chao đảo này không ảnh hưởng gì nhiều, chỉ có Quan Viễn Phong đưa tay ôm lấy Chu Vân ngồi bên cạnh, một tay đỡ sau đầu hắn để bảo vệ, lông mày nhíu chặt, lửa giận cũng bốc lên.



Giang Dung Khiêm hỏi: “Có phản công không, phóng tên lửa không đối đất?”


Quan Viễn Phong đưa tay ra ngoài cửa sổ trực thăng, một tia sét từ trên trời giáng xuống, đánh trúng chiếc xe tăng.


Giữa ban ngày ban mặt, trước sự chứng kiến của bao nhiêu người, lớp giáp dày trên xe tăng bị sóng xung kích của tia sét làm cho méo mó, rách toạc như đồ chơi, xích xe bị đứt khiến bánh xe lệch sang một bên, tháp pháo bị hất văng lên ngọn đồi nhỏ gần đó, làm tung lên một đám bụi mù.


Tia sét làm cháy thùng nhiên liệu, lửa bùng lên dữ dội, nhanh chóng gây ra vụ nổ dây chuyền của đạn dược, một vụ nổ kinh thiên động địa thứ hai xảy ra, sóng xung kích hất tung bụi đất và mảnh vỡ xung quanh lên không trung, tạo thành một đám mây khói hỗn loạn.


Đám người vũ trang đông đúc nhanh chóng chạy khỏi khu vực xung quanh xe tăng, hiện trường chỉ còn lại chiếc xe tăng biến dạng nghiêm trọng, cháy đen và tan chảy sau làn khói bụi, cảnh tượng vô cùng đáng sợ.


Quan Viễn Phong mặt không cảm xúc ra lệnh cho Giang Dung Khiêm: “Dùng loa phóng thanh cho biết thân phận, cảnh cáo chúng, bắt chúng rút lui ngay lập tức.”


Giang Dung Khiêm nhanh chóng tìm loa phóng thanh ra, cất giọng rõ ràng và mạnh mẽ để cảnh cáo: “Đội đặc nhiệm Liên minh đang thi hành nhiệm vụ, những người không liên quan lập tức ngừng mọi hành động thù địch, rút lui vô điều kiện khỏi khu vực này! Nếu không sẽ tiếp tục bị tấn công bằng vũ lực!”


Anh ta lặp đi lặp lại ba lần, quả nhiên thấy lực lượng vũ trang dưới chân tường thành bắt đầu rút lui.


Trên nóc Phủ Thành chủ của thành Thương Sơn có xây một sân bay trực thăng, dưới sự chỉ dẫn bằng cờ hiệu của nhân viên mặt đất, chiếc trực thăng đã hạ cánh thành công trong Phủ Thành chủ.


Quan Viễn Phong xuống trực thăng, bước đi đầu tiên, chỉ thấy một người đàn ông cao gầy với vẻ mặt kích động bước tới: “Đội trưởng Quan! Đội trưởng Quan! Là anh phải không?” Anh ta tuy cao lớn, vai rộng, nhưng lại gầy trơ xương, quần áo rộng thùng thình bay phất phơ trên người, khuôn mặt cũng gầy đến biến dạng, chỉ thấy hốc mắt lõm sâu, nhưng đôi mắt lại rưng rưng ngấn lệ.


Quan Viễn Phong sững sờ, nhìn kỹ anh ta một lúc, người đàn ông bước tới, hốc mắt đỏ hoe: “Tôi là Cát Thần đây!”


Chỉ thấy Giang Dung Khiêm từ phía sau bước lên, nhận ra anh ta: “Cát Thần? Không phải cậu đã xuất ngũ về quê làm cảnh sát rồi sao?”


Đường An Thần trong đội dắt theo Tuệ Tinh cũng xuống máy bay, nghe thấy tiếng nói liền nhìn qua, khi nhìn thấy anh ta thì vô cùng kinh ngạc: “Anh Thần! Sao anh gầy thế này? Trước đây không phải cũng như em sao?”


Cát Thần đưa tay lau nước mắt: “Sau mạt thế bị tên Lê Hùng đó bắt đến để trả thù, tiêm m* t**, hành hạ mỗi ngày. Sau đó gã ta đưa tôi đi làm thí nghiệm kích phát dị năng, kích phát được rồi thì bây giờ sống dở chết dở thế này đây.”


“Sau này tôi liên kết với những người cùng cảnh ngộ khác, cùng nhau tìm cách bắt Lê Hùng lại. Nhưng bây giờ chúng tôi nghiện nặng, phụ thuộc vào thứ này, thực sự không còn cách nào khác. Chúng tôi không thể tin tưởng ai, nên tôi đã nghĩ đến đội trưởng, chỉ có thể chỉ đích danh yêu cầu anh đến.”


Quan Viễn Phong khẽ gật đầu, những điều trước đây không hiểu giờ đã rõ, chẳng trách thành Thương Sơn xa như vậy, lại hoàn toàn tách biệt khỏi hệ thống Liên minh, sao lại biết đến sự tồn tại của anh.


Sau đó lại thấy một người phụ nữ bước lên, mỉm cười nói: “Anh Cát, ở đây gió lớn, chúng ta xuống đại sảnh của Phủ Thành chủ trước đi? Đội trưởng Quan đi đường xa, chắc chưa kịp ăn uống gì, tôi đã bảo nhà bếp chuẩn bị một ít điểm tâm, chúng ta xuống dưới nói chuyện nhé?”


Cát Thần vội lau nước mắt: “Đúng vậy, tôi kích động quá, lâu lắm rồi không gặp đội trưởng. Đây là Kỳ Thư Hồng, là bác sĩ, dị năng hệ Thủy. Bên kia còn có một số người cùng cảnh ngộ, lát nữa tôi sẽ giới thiệu với anh.”


Quan Viễn Phong gật đầu với Kỳ Thư Hồng, rồi nhìn qua phía sau cô, nơi đó có cả đàn ông, phụ nữ, người già, nổi bật nhất là một cậu bé được một người phụ nữ bế, trông cậu bé chỉ khoảng bốn, năm tuổi. Ánh mắt của bọn họ có tò mò, có thờ ơ, cũng có cảnh giác.


Quan Viễn Phong gật đầu với bọn họ: “Mọi người vất vả rồi.”


Kỳ Thư Hồng cười nói: “Mời đội trưởng Quan đi lối này.”


Bọn họ từ sân bay trên nóc nhà đi vào thang máy, xuống khu vườn ở tầng một.


Trong vườn trồng đầy cây cỏ và hoa nhiệt đới, đang là mùa hè nắng đẹp, những cây trầu bà, thiên điểu và các loại cây cảnh khác có lá xanh mướt, hoa nở càng thêm um tùm, bông hoa to lớn, màu sắc rực rỡ, thu hút ánh nhìn, khiến tâm trạng cũng bất giác thả lỏng.



Kỳ Thư Hồng hỏi Quan Viễn Phong: “Đội trưởng Quan là đội tiên phong phải không ạ? Trước đây chúng tôi có đề nghị Liên minh cử các nhà nghiên cứu liên quan đến đây để giúp chúng tôi giải quyết vấn đề về cây anh túc biến dị này. Các nhà nghiên cứu sẽ đến sau à? Không biết sẽ đến bao nhiêu người, để chúng tôi chuẩn bị phòng ốc và thức ăn trước, anh biết đấy, tuy chúng tôi ở đây vẫn sống được nhờ vào kho lương thực ban đầu của Phủ Thành chủ, nhưng bên ngoài đã bắt đầu có người liên tục đến vây đánh rồi.”


Cát Thần cũng nói: “Là người của Viện Nghiên cứu Dị năng đến sao?”


Quan Viễn Phong nói mập mờ: “Tôi nhận được lệnh là đến ngay, nhưng tôi có mang theo bác sĩ.”


Anh quay đầu giới thiệu Chu Vân: “Bác sĩ Chu Vân. Em ấy nghiên cứu rất sâu về dị năng và thực vật biến dị, sư môn uyên bác, mọi người có thể tin tưởng em ấy.”


Kỳ Thư Hồng nhìn Chu Vân trong bộ đồ rằn ri của Đội đặc nhiệm, Chu Vân đang đeo găng tay, nhấc kính bảo hộ lên rồi mỉm cười gật đầu ra hiệu: “Chào bác sĩ Kỳ.”


Ánh mắt Kỳ Thư Hồng lóe lên: “Bác sĩ Chu quả là trẻ tuổi tài cao, thật bất ngờ, cứ tưởng Viện Nghiên cứu Dị năng toàn là các chuyên gia lớn tuổi, nghe nói bọn họ đã đạt được nhiều thành tựu trong nghiên cứu dị năng.”


Chu Vân mỉm cười: “Tôi không phải người của Viện Nghiên cứu Dị năng, tôi là bác sĩ được Đội đặc nhiệm đặc biệt mời đến.”


Kỳ Thư Hồng: “…”


Cát Thần nói: “Mọi người ăn cơm trước đã rồi từ từ nói chuyện sau.”


Bọn họ đi qua con đường nhỏ trong vườn, Chu Vân ngẩng đầu nhìn, thấy sân bay trực thăng vốn nằm trên một tòa nhà cao tầng, rồi có một hành lang trên không nối sang khu biệt thự bên kia, thiết kế vô cùng hoành tráng.


Hắn cẩn thận quan sát các tòa nhà xung quanh và hoa cỏ trong vườn, bước chân chậm lại một chút, bỗng có thứ gì đó vướng vào chân khiến hắn suýt ngã, cúi đầu nhìn thì thấy cậu bé trai lúc nãy đã ngã ngay cạnh chân mình, đang vịn vào chân hắn.


Hắn vội cúi xuống bế cậu bé lên: “Cẩn thận.”


Khi bế cậu bé lên hắn mới phát hiện, dù khuôn mặt cậu bé xinh như tạc tượng, đồng tử đen láy, nhưng lại không có tiêu cự, ngơ ngác nhìn về phía trước, hóa ra là bị mù.


Một người phụ nữ từ phía sau chạy tới: “Tiểu Dực!” Vẻ mặt cô căng thẳng, rụt rè nói với Chu Vân: “Xin lỗi.” Rồi đưa tay đón lấy cậu bé, sau đó lùi về trong đám người kia, Chu Vân đứng đó nhìn đám người bọn họ một lúc.


Ở phía trước, Quan Viễn Phong đã để ý, quay đầu nhìn hắn: “Sao vậy?”


Chu Vân quay lại: “Không có gì.” Hắn nhanh chóng bước theo mọi người.


Phòng ăn được trang trí rất lộng lẫy, cửa gỗ ở cổng vào được chạm khắc hoa văn hoa sen, chim công tinh xảo, bày những bức tượng voi bằng đá đẹp mắt. Bên trong phòng ăn là sàn gỗ tếch sẫm màu và đồ nội thất bằng gỗ tếch, chiếc bàn ăn bằng gỗ tếch dài và rộng đi cùng những chiếc ghế mây thoải mái, trên ghế mây có lót những tấm đệm lụa màu vàng tươi, xanh lá, tím hồng rực rỡ, hoa văn sặc sỡ phức tạp, trong góc đặt những chậu cây thiên điểu khổng lồ.


Có những người phụ nữ mặc trang phục người hầu mang nước lên, ánh mắt sắc bén của Quan Viễn Phong lướt trên mặt họ.


Cát Thần giải thích: “Là người hầu cũ của Lê Hùng trong Phủ Thành chủ, bây giờ cũng không có nơi nào để đi, chúng tôi tạm thời chọn một số người thật thà để phụ trách công việc nhà hằng ngày, chúng tôi còn bắt rất nhiều tay sai của bọn chúng giam lại, cũng cần người nấu ăn, dọn dẹp hằng ngày. Đợi một lát họ sẽ mang điểm tâm lên.”


Quan Viễn Phong khẽ gật đầu: “Không cần mang điểm tâm lên, chúng tôi ăn trên máy bay rồi. Nói về tình hình cơ bản hiện tại đi.”


Cát Thần bất giác ngồi thẳng lưng trên ghế mây: “Rõ! Đội trưởng, để tôi giới thiệu những người cùng cảnh ngộ bên chúng tôi trước.”


“Kỳ Thư Hồng, bác sĩ ngoại khoa của Bệnh viện số 1 Thương Sơn, dị năng hệ Thủy.”


Kỳ Thư Hồng ngồi ở chiếc ghế ngoài cùng, mỉm cười gật đầu.


“Lý Minh, lính cứu hỏa, dị năng hệ Hỏa.”


Lý Minh là một chàng trai trẻ vai rộng chân dài, quả thật có vóc dáng khỏe mạnh đặc trưng của lính cứu hỏa, trông cũng rất trẻ, dường như chưa quá hai mươi tuổi.


“Trương Quang Minh, giáo viên thể dục của trường cấp hai Thương Sơn, dị năng giả hệ Quang.”


Trương Quang Minh trông đã ngoài ba mươi, vóc dáng khỏe mạnh, cơ bắp tay cuồn cuộn, anh ta nói: “Trước mạt thế đang dẫn học sinh đi cắm trại hè, kết quả là trốn được tang thi, nhưng không trốn được tên chó họ Lê kia, chúng tôi bị bắt cả thầy lẫn trò đi làm khổ sai trồng anh túc, sau đó bị lôi thẳng đi làm thí nghiệm, các học sinh của tôi đều đã chết hết.”


Trong mắt anh ta hiện lên sự căm hận.


“Thẩm Lan, dị năng giả hệ Thổ, nghề nghiệp….” Anh ta bỗng khựng lại, nhìn sang Thẩm Lan, Thẩm Lan lạnh nhạt nói: “Tôi làm kinh doanh, người miền Bắc, trước mạt thế đến đây bàn chuyện làm ăn thì bị bắt đi làm thí nghiệm.”


Cậu ta trông khoảng hai mươi mấy tuổi, tướng mạo thư sinh, thần thái điềm tĩnh, nhưng sắc mặt hơi tái nhợt, rõ ràng là không muốn nói nhiều.


Cùng là hệ Thổ, Đường An Thần lại tò mò đánh giá cậu ta.


Cát Thần tiếp tục giới thiệu: “Thiền sư Tâm Hải, đại sư trong chùa, dị năng hệ Mộc.”



Ông lão bên cạnh ông quả nhiên có thần sắc sáng suốt: “Lão đạo đạo hiệu là Vân Ẩn, dị năng hệ Lôi.”


Ngồi cuối cùng là một cô gái trẻ đang bế một cậu bé, Cát Thần nói: “Cô gái ngồi cuối cùng là Hoa Nhu, dị năng hệ Thủy, lúc bị bắt đến vẫn còn là học sinh cấp ba.”


“Cậu bé tên là Triệu Dực, cũng không biết là tên chó họ Lê kia bắt ở đâu về, lũ cầm thú đó không phải người, chúng bắt mấy chục đứa trẻ có cả nam lẫn nữ về làm thí nghiệm kích phát dị năng, chỉ có mình nó sống sót, lại còn bị ảnh hưởng của thuốc nên mắt bị mù, thằng bé còn quá nhỏ, cũng chưa biết có kích phát dị năng thành công hay không.”


Bên Đội đặc nhiệm ai nấy đều căm phẫn, ánh mắt lộ vẻ tức giận, Tần Thịnh buột miệng: “Đứa trẻ nhỏ như vậy mà, đúng là cầm thú cũng không bằng.”


Quan Viễn Phong gật đầu nói: “Tình hình kiểm soát trong thành bây giờ thế nào.”


Cát Thần nói: “Trong thành vốn là họ hàng, tay sai, thân tín của tên chó họ Lê và gia đình chúng ở. Tất cả mọi người đều bị bắt đi làm khổ sai, làm nô lệ, làm thí nghiệm. Vốn dĩ đều bị cách ly, nhốt trong trại tập trung bên cạnh. Tòa nhà có sân bay trực thăng kia chính là phòng thí nghiệm của chúng, phía sau tòa nhà là trại tập trung, có xây nhà giam, địa lao, thủy lao.”


“Bây giờ chúng tôi đã kiểm soát Phủ Thành chủ, bắt hết những tên đầu sỏ tay sai thường ngày nhốt vào nhà giam.”


“Trong thành giới nghiêm, không cho phép ra ngoài, tạm thời phân phát lương thực theo chế độ.”


“Những việc này đều do thiền sư Tâm Hải và đạo trưởng Vân Ẩn tổ chức những người lao dịch, khổ sai phụ trách. Nhưng lương thực dự trữ trong thành cũng không còn nhiều.”


“Bên ngoài thành có hàng nghìn mẫu ruộng anh túc biến dị và các xưởng sản xuất dung dịch tinh chế anh túc biến dị, vốn đều được rào bằng lưới thép gai có điện, nuôi rất nhiều chó săn biến dị ở đó canh gác.”


“Nơi đó do người anh em kết nghĩa của Lê Hùng là La Dịch Sâm, dẫn theo đội quân vũ trang đóng quân phụ trách. Hôm nay quân vây thành chính là hắn ta dẫn người đến, may mà đội trưởng đến giáng một tia sét từ trên trời xuống, dọa cho chúng chạy mất, nhưng chúng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu.”


Quan Viễn Phong hỏi: “Lê Hùng đang bị giam ở đâu.”


Cát Thần nói: “Ở dưới thủy lao, chúng tôi đích thân canh giữ, thay phiên nhau canh gác, dưới đó bây giờ còn có bốn anh em đang canh giữ gã ta, chúng tôi thay phiên nhau ba ca suốt hai mươi bốn giờ. Ép hỏi gã ta về công thức và cây mẹ của anh túc biến dị, nhưng gã ta không chịu nói.”


Chu Vân ngạc nhiên: “Cây mẹ?”


Cát Thần nói: “Gã Lê Hùng này rất kỳ lạ, gã ta là dị năng hệ Mộc cấp ba. Tự gã ta không biết tìm đâu ra một cây anh túc biến dị, sau đó thông qua cây mẹ đó để liên tục nhân giống ra những cây anh túc con biến dị để trồng. Những cây con đó chỉ sống được một mùa, sau khi thu hoạch hạt để tinh chế thì không thể nhân giống ra cây anh túc biến dị mới được nữa. Gã ta dùng cách này để kiểm soát sản lượng, khiến cho những kẻ quyền quý gần đó đều phải đến cầu xin gã ta.”


“Nhưng sau khi chúng tôi bắt được gã ta, dù tìm thế nào cũng không tìm thấy cây anh túc mẹ biến dị đó trong Phủ Thành chủ. Hơn nữa, công thức tinh chế này, dung dịch thuốc tinh chế ra cũng hoàn toàn không có tác dụng với những người được kích phát dị năng như chúng tôi.”


Chu Vân đã hiểu ra, tên Lê Hùng này xem ra cũng giống mình, trước mạt thế đã tình cờ ăn phải một cây anh túc biến dị đặc biệt nào đó, thức tỉnh dị năng, đồng thời cũng có thể khống chế được cây anh túc biến dị này.


Cho nên chắc chắn bọn họ không tìm được cái gọi là cây mẹ, vì nó nằm trong tinh hạch dị năng trong cơ thể Lê Hùng, chỉ khi gã ta triệu hồi ra thì mới thấy được.


“Bây giờ chúng tôi đều dựa vào số hàng tồn kho thu được để cầm cự, nhưng bây giờ gã ta rất ngông cuồng, cứ khăng khăng nói đợi đến khi hết dung dịch anh túc tinh chế biến dị đó thì sẽ xem chúng tôi quỳ xuống cầu xin gã ta.”


“Đến lúc đó, chúng tôi chỉ có thể ngoan ngoãn khóc lóc cầu xin gã ta ra ngoài, tự móc một mắt mình để tạ tội với gã ta, thì gã ta mới chịu cho chúng tôi.”


Cát Thần trợn mắt giận dữ: “Chúng tôi đã bàn bạc rồi, lần này, dù có chết cùng gã ta, cũng quyết không cầu xin gã ta! Đội trưởng! Nếu Viện Nghiên cứu Dị năng cũng thực sự không có cách nào, vậy ngài hãy tự tay giết tôi đi!”


Quan Viễn Phong im lặng một lúc rồi hỏi: “Dị năng của cậu là gì.”


Cát Thần nói: “Hệ Hỏa, nhưng tác dụng phụ rất lớn, mỗi lần dùng dị năng xong cả người như bị lửa đốt, đau đớn đến mức ăn không ngon ngủ không yên.”


“Còn nữa, khi cơn nghiện đó phát tác, thực sự là sống không bằng chết. Đúng là không nhịn được mà muốn đi cầu xin Lê Hùng, bây giờ chúng tôi đều phải tính toán thời gian, giám sát lẫn nhau, sắp đến lúc phát nghiện thì trói nhau lại, thực sự chịu không nổi nữa mới tiêm một mũi. Nhưng quả thực thuốc tiêm cũng không còn nhiều, chúng tôi cũng không dám dùng nhiều, sợ không kiểm soát được.”


Quan Viễn Phong hỏi: “Còn lại bao nhiêu liều.”


Cát Thần nói: “Chỉ đủ cho chúng tôi dùng trong một tuần, khoảng cách giữa các lần phát nghiện ngày càng ngắn lại.”


Quan Viễn Phong gật đầu nhìn Chu Vân, Chu Vân hỏi: “Chỉ có một mình anh có phản phệ thôi sao?”


Cát Thần lắc đầu, ánh mắt anh ta lộ vẻ bi thương: “Những người được kích phát dị năng bằng thí nghiệm, đa số đều có phản phệ, đa số đều không qua khỏi mà chết! Đều bị đem đi cho lũ chó biến dị của bọn chúng ăn! Còn lại chúng tôi đây, cũng bị thuốc khống chế, nhưng hiện tại người bị dị năng phản phệ chỉ còn lại mình tôi.”


Chu Vân gật đầu: “Anh Cát, để tôi bắt mạch cho anh nhé.”


Kỳ Thư Hồng ngạc nhiên nói: “Bác sĩ Chu học y học cổ truyền sao?”


Chu Vân nói: “Phải.”


Ánh mắt Kỳ Thư Hồng lại lóe lên: “Bây giờ thảo dược biến dị đang phát triển mạnh mẽ, y học cổ truyền hiện tại quả thực có lợi thế.”



 


Chu Vân gật đầu: “Đúng vậy.” Thực ra hắn biết Kỳ Thư Hồng không tin tưởng mình, nhưng cũng không để tâm, chỉ lấy gối bắt mạch từ trong ba lô ra: “Anh Cát, anh đặt tay lên đây.”


 


Cát Thần đã vui vẻ bước tới, Chu Vân tập trung bắt mạch cho cả hai tay của anh ta xong, trong lòng đã hiểu rõ, đây thực chất là dị năng tương khắc, muốn chữa trị tận gốc thì phải lấy tinh hạch tương khắc ra, dị năng phản phệ này sẽ ngừng lại.


 


Chỉ là Cát Thần sẽ trở lại thành người thường, và có khả năng không qua khỏi quá trình lấy tinh hạch, giống như Quan Viễn Phong ở kiếp trước.


Cách tốt nhất là đo độ tương thích dị năng của anh ta, sau khi bồi bổ cơ thể khỏe mạnh, vừa lấy tinh hạch ra vừa cấy vào một tinh hạch tương thích khác.


Cho nên, phương pháp kích hoạt dị năng của Lê Hùng, thực chất vẫn là cấy ghép tinh hạch, sau đó dùng chiết xuất anh túc biến dị để k*ch th*ch tiềm năng của cơ thể, ý tưởng này thực ra giống với cách của thầy và của chính bản thân hắn, chỉ khác là, Lê Hùng dùng anh túc biến dị để hỗ trợ kích phát, còn hắn và thầy của mình thì lại chọn con đường k*ch th*ch kinh mạch và hỗ trợ bằng thảo dược biến dị.


Chỉ nhìn mấy người được kích hoạt dị năng này, đa số đều có ý chí kiên cường, thể chất cũng tương đối tốt hơn người thường.


Cát Thần nhìn hắn với ánh mắt đầy mong đợi: “Chữa được không?”


Chu Vân nói: “Dị năng phản phệ, đó là do tinh hạch được cấy vào cơ thể anh không hợp với thuộc tính của anh. Muốn chữa tận gốc, chỉ cần lấy tinh hạch ra là được, nhưng với tình trạng sức khỏe của anh bây giờ thì không phù hợp, cần phải dùng hai đến ba tháng để bồi bổ nguyên khí, chữa khỏi bệnh tật đã.”


Đôi mắt Cát Thần trở nên ảm đạm, cười khổ một tiếng: “Làm gì còn ba tháng nữa, một tuần, chỉ cần thứ thuốc đó hết sạch, tôi cũng sẽ biến thành một con súc sinh chỉ nghĩ đến một liều thuốc thơm, chỉ muốn đến trước mặt tên ch* đ* đó quỳ lạy khóc lóc cầu xin gã ta cho một liều.”


Chu Vân nói: “Thực ra trong các phương thuốc cổ truyền có rất nhiều bài thuốc hiệu nghiệm đối với chứng nghiện anh túc, bây giờ chúng tôi đang nuôi cấy thảo dược biến dị, công hiệu mạnh hơn rất nhiều so với trước mạt thế. Có thể kê đơn dựa theo thể chất của mỗi người, điều trị có mục tiêu, tôi cho rằng có thể loại bỏ được cơn nghiện.”


Hắn nhớ trong các phương thuốc cổ có dùng nhân sâm, bối mẫu, đỗ trọng để chữa nghiện anh túc, bây giờ bọn họ đã nuôi cấy được không ít thảo dược biến dị, còn có cây nhân sâm biến dị hệ Quang kia, cộng thêm thầy Diêu cùng tham khảo, từ từ chữa trị sẽ có cách loại bỏ được.


Lần này đến đây vội vã, thuốc hái ở Yến Lĩnh chủ yếu là để cấy trồng, không thể lập tức kê đơn điều trị. Nhưng mà, dùng linh chi nhân sâm biến dị hiện có nấu canh, người thường uống sẽ bổ quá không chịu nổi, nhưng đối với những dị năng giả bị anh túc làm tổn hại nguyên khí như họ, để bổ khí huyết, phù chính dưỡng nguyên, lại rất phù hợp.


Hắn im lặng suy nghĩ về phương thuốc, nhưng trong mắt Kỳ Thư Hồng lại cho rằng hắn có chút qua loa.


Kỳ Thư Hồng cười nói: “Bác sĩ Chu, có lẽ anh không biết sự lợi hại của dung dịch tinh chế anh túc biến dị đó, lúc cơn nghiện phát tác lên, bắt chúng tôi làm gì chúng tôi cũng làm. Bây giờ là do chúng tôi hoàn toàn không tìm được công thức đó, dung dịch chiết xuất theo phương pháp ban đầu không thể dập tắt được cơn nghiện của chúng tôi.”


“Mỗi lần chúng tôi phát nghiện, đều phải cởi tr*n tr**ng quỳ một mình trong Ân Tứ Đường, khóc lóc thảm thiết cầu xin gã ta, thề sẽ dốc toàn tâm toàn lực phục vụ gã ta, bán mạng cho gã ta, nói hết tất cả những lời hèn mọn. Sau đó mới được ‘ban ơn’, tiêm một mũi, trong ảo mộng khoái lạc tột cùng mà coi gã ta như thần linh, toàn tâm toàn ý kính phục gã ta.”


“Mỗi tuần một lần, hết lần này đến lần khác bắt chúng tôi phải cúi đầu lạy gã ta. Bây giờ không có ‘lễ ban ơn’ này, chúng tôi chỉ dựa vào tiêm thuốc đã không thể kiểm soát được nữa, cơn nghiện phát tác ngày một ngắn hơn.”


Kỳ Thư Hồng nói rất bình tĩnh.


Cô vốn tưởng sẽ thấy được sự kinh ngạc, chế giễu hoặc lòng thương hại cao ngạo trên mặt những người may mắn của thời mạt thế này, họ là những đứa con cưng của trời, sau mạt thế được ông trời ưu đãi bẩm sinh đã có dị năng, làm sao có thể thấu hiểu được sự chật vật vạn phần của họ để sinh tồn?


Nhưng tất cả mọi người trong phòng ăn đều im lặng, Quan Viễn Phong vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, lạnh lùng.


Chu Vân thì suy tư nhìn Kỳ Thư Hồng: “Ở đây đã có phòng thí nghiệm, chắc là có thiết bị phân tích dược phẩm, đã phân tích thành phần của hai loại thuốc chưa?”


Kỳ Thư Hồng nói: “Tôi đã phân tích rồi, thành phần đều là chiết xuất anh túc biến dị, nhưng lại có sự khác biệt, không phân tích ra được đã thêm cái gì vào.”


Chu Vân hỏi: “Tên Lê Hùng đó làm nghề gì? Gã ta có học y không?”


Kỳ Thư Hồng nói: “Không, gã ta chỉ là một tên trùm m* t**, đó là nghề gia truyền, ngoài ra không có nghề nghiệp gì khác, luyện chế anh túc không cần kỹ thuật gì quá cao siêu.”


Chu Vân suy nghĩ một lúc rồi nói: “Theo kinh nghiệm hiện tại, không có loại thuốc nào chỉ có tác dụng riêng với dị năng giả, dị năng giả vẫn là con người, không phải biến thành loài khác. Lê Hùng không có khả năng thêm công thức gì vào để có tác dụng riêng với dị năng giả. Tôi cho rằng, cái gọi là nghi lễ quỳ lạy cầu xin ban ơn này, càng giống như một loại ám thị tâm lý, một loại ảo giác. Thuốc các vị tiêm, trước sau vẫn là một loại.”


Không cho mặc quần áo là để tăng cảm giác xấu hổ, ép bọn họ lặp đi lặp lại lời thề trung thành, cống hiến, là để củng cố ám thị tâm lý. Có thể nói, dưới sự thôi miên ám thị ngày này qua ngày khác như vậy, bọn họ vẫn có thể giữ được đầu óc tỉnh táo để phản công bất ngờ, giết ngược và khống chế được tên trùm m* t**, đã là những người có ý chí phi thường, nghĩ đến sự quyết liệt của họ khi cùng Phủ Thành chủ đồng quy vu tận ở kiếp trước, hắn vô cùng kính nể họ.


Kỳ Thư Hồng nhìn hắn: “Ý của anh là, đó là dị năng của tên chó họ Lê kia?” Giọng cô có chút gấp gáp: “Nhưng chưa từng nghe nói dị năng hệ Mộc có dị năng mê hoặc, gây ảo giác nào cả.”


Chu Vân nói: “Dị năng mới xuất hiện, còn rất nhiều điều chúng ta chưa hiểu. Ít nhất, anh túc đã có chức năng thôi miên gây ảo giác.”


Kỳ Thư Hồng trầm tư: “Ý của anh là, gã ta thông qua cây anh túc biến dị đó để mê hoặc, thôi miên gây ảo giác cho chúng tôi?”


Chu Vân né tránh không trả lời, ngược lại nói: “Cai nghiện, xưa nay vẫn là tâm nghiện khó cai.”


“Tôi sẽ nấu cho các vị một ít canh nhân sâm linh chi, nếu có gà thì mang một con đến nấu cùng, vị sẽ ngon hơn, các vị uống trước để bồi bổ nguyên khí đã.”


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 81: Tâm Nghiện Khó Cai
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...