Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 79: Bách Thảo Chi Vương
Khi Quan Viễn Phong tắm xong đi ra thì Tuệ Tinh đã ra ngoài, trong phòng thoang thoảng mùi ngải cứu.
Quan Viễn Phong hỏi: “Làm gì vậy? Em không khỏe à?”
Chu Vân đáp: “Không phải, chỉ là ban nãy em đốt một điếu ngải để đuổi muỗi, giờ thì xông chút tinh dầu ngải cứu để khử mùi khói này. Em vừa xông qua giường cho anh rồi, còn đặt mấy túi ngải cứu nữa.” Hắn đưa máy sấy tóc cho Quan Viễn Phong.
Thật ra tóc Quan Viễn Phong rất ngắn, lau vài cái là đã gần khô rồi, nhưng anh vẫn nhận lấy chiếc “máy sấy tóc hàng hiệu” mà Chu Vân tấm tắc khen rồi thổi qua loa cho có lệ. Sấy khô tóc xong, anh đặt máy sấy lại lên bàn, nhìn thấy bên cửa sổ có một hũ tinh dầu nhỏ, bên trong đang đốt một cây nến nhỏ, từ từ hong nóng để hương tinh dầu lan tỏa ra.
Quan Viễn Phong gật đầu: “Cảm ơn.” Anh ngồi lại giường, quả nhiên ngửi thấy mùi ngải cứu thoang thoảng. Anh cầm túi thơm bên gối lên ngửi, thấy có mùi ngải cứu, hoa hồng và một vài mùi gì đó khác, rất thơm, khá dễ chịu.
Anh hỏi: “Tuệ Tinh đâu rồi?”
Chu Vân nói: “Em đốt ngải cứu nó không thích ngửi, chắc là đi tìm Đóa Đóa rồi, cũng có thể đi săn đêm rồi, kệ nó đi.”
Hắn tựa vào gối, cầm một chiếc máy tính bảng lên đọc sách.
Quan Viễn Phong khuyên hắn: “Chuẩn bị ngủ thì đừng đọc sách nữa, đèn ở đây tối quá, hôm nay mệt như vậy, em ngủ sớm đi.”
Chu Vân nghiêng người qua đối mặt với anh, mỉm cười: “Được.” Hắn đặt máy tính bảng xuống, thổi vào ngọn nến trên bàn từ đầu giường, đôi môi mỏng lướt qua trong ánh nến vừa vụt tắt, trông có vẻ hơi ẩm ướt.
Quan Viễn Phong thấy tóc hắn vừa gội xong, trông vô cùng mềm mượt và bồng bềnh. Hắn nằm xuống, nhắm mắt đắp chăn trông rất ngoan ngoãn, vẫn còn chút khí chất của thư sinh, ai mà ngờ được hắn đã âm thầm làm nên bao nhiêu chuyện lớn?
Trong thời loạn lạc thế này, anh vốn nghĩ hắn chỉ muốn một mình lặng lẽ ở lại Vân Đỉnh Sơn Uyển sống những ngày ẩn dật.
Nhưng giờ đây hắn lại bước ra ngoài. Hắn giống như một ẩn số, giống như cơn gió lướt qua núi non biển cả, không thể nào nắm bắt được.
Anh tắt đèn, ngả lưng xuống, nhắm mắt lại, Lắng nghe tiếng gió lùa qua núi rừng, tiếng lá cây xào xạc, tiếng gầm của dã thú và tiếng kêu của cú đêm xuyên qua màn đêm, lòng anh thấy thật bình yên, cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
===
Rạng sáng, Chu Vân đột nhiên giật mình tỉnh giấc.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận góc nhìn từ cây hoa Lăng Tiêu, quả nhiên nhìn thấy một con chim khổng lồ.
Đây là một con chim quái dị mà hắn chưa từng thấy bao giờ, đôi mắt nó đỏ rực, mỏ chim sắc như móc câu, thân hình to lớn, đôi cánh dang rộng che trời lấp đất đang bổ nhào xuống. Lông vũ của nó loé lên trong đêm tối, ánh lên một màu xanh lam sâu thẳm vô cùng huyền bí, đôi móng vuốt sắc bén có màu đỏ rực như lửa cháy.
Nó đang lao xuống, tấn công dữ dội vào cây hoa Lăng Tiêu.
Hắn ngồi dậy khoác áo ngoài, xỏ giày vào.
Dù động tác của hắn đã đủ nhẹ, nhưng Quan Viễn Phong vẫn mở mắt: “Em muốn ra ngoài à?” Anh lật cổ tay xem giờ, bốn giờ sáng.
Chu Vân nói: “Em nhớ ra ban ngày có phát hiện một gốc cây biến dị, muốn đi lấy nó.”
Quan Viễn Phong: “…” Anh ngồi dậy, cũng khoác áo ngoài vào: “Tôi đi với em.”
Chu Vân gật đầu, lấy đèn pin từ trong ba lô ra, đeo ba lô lên rồi cầm cây đao gậy bên giường lên đi thẳng ra ngoài. Đây là thói quen khi ra ngoài của hắn, bất cứ lúc nào xảy ra tình huống khẩn cấp, chỉ cần xách ba lô là có thể đi ngay.
Rõ ràng Quan Viễn Phong cũng có thói quen tốt tương tự hắn, anh lấy ba lô, vũ khí, cung tên, rồi lập tức đi theo Chu Vân.
Hai người ra khỏi cửa, vừa đi xuống lầu, Tuệ Tinh từ trong bóng tối cũng lủi ra, chuẩn xác đi theo bọn họ.
Vệ binh gác cổng nhận ra bọn họ: “Đội trưởng Quan, bác sĩ Chu, sao lại ra ngoài vào lúc nửa đêm vậy?”
Quan Viễn Phong nói: “Ừ, có một cây thực vật biến dị cần thu hoạch, chúng tôi đi nhanh về nhanh, các anh không cần đi theo.”
Ra khỏi khu nhà, Quan Viễn Phong vung tay tạo ra một cơn lốc xoáy mang theo tia chớp đi trước mặt bọn họ để xua đuổi côn trùng, rắn rết, ếch nhái trong rừng rậm. Anh hỏi Chu Vân: “Đội mũ bảo hiểm, kính bảo hộ, đồ bảo vệ cổ vào chưa? Đi hướng nào? Để Tuệ Tinh đi trước đi.”
Chu Vân gật đầu, lấy đao gậy ra chỉ phương hướng, cây đao này cũng là hàng đặt làm từ trước mạt thế, rất hữu dụng khi đi trong rừng sâu núi thẳm. Hắn vừa chỉ đường, vừa đi thẳng về phía sau trạm quan sát.
Đây chính là khoảnh khắc tối tăm nhất trước lúc bình minh, vầng trăng treo trên dãy núi xa xôi.
Giữa khu rừng rậm bao la, những cành lá xám xanh ảm đạm khẽ lay động trong gió đêm, phát ra tiếng xào xạc. Côn trùng ban đêm kêu rả rích khắp nơi, ánh đèn pin chiếu đi rất xa, tiếng bước chân của hai người đặc biệt rõ ràng trong đêm tối, vang vọng rất xa.
Quan Viễn Phong bất giác nhớ lại lần đầu tiên bọn họ đi xuống từ tầng ba mươi, ánh đèn pin le lói chao đảo trong cầu thang bộ.
Đã lâu rồi hai người họ không cùng nhau làm một việc gì đó như thế này. Những ngày tháng chỉ có hai người họ, săn giết tang thi, câu cá ở hồ chứa, hái nấm trong rừng, ngắm mưa sao băng trên sân thượng, mổ lợn ăn Tết…
Thời gian dường như ngưng đọng, anh hoàn toàn đắm chìm vào trong hồi ức của quá khứ.
Phía trước, Tuệ Tinh đột nhiên sủa dữ dội, Chu Vân dừng bước, ngẩng đầu nhìn cái bóng trên bầu trời đêm.
Con chim quái dị lơ lửng đập cánh, một luồng gió mạnh cuộn lên từ dưới cánh nó, trong cơn cuồng phong còn kèm theo vô số lông vũ sắc bén xé gió bắn về phía bọn họ.
Quan Viễn Phong vung tay thi triển một cơn cuồng phong khác đánh bật toàn bộ lông vũ trở về, tiện tay lấy cây cung dài trên lưng ra, giương cung, lắp tên.
Chu Vân cũng đồng thời phóng ra vô số lưỡi đao băng tấn công nó.
Con chim quái dị kêu lên một tiếng chói tai trên bầu trời đêm, lập tức dang cánh bay vút lên cao, lông gáy dựng đứng. Bất chợt, trên bầu trời đêm xuất hiện ba con chim quái dị y hệt nhau, cùng lao về phía bọn họ, những móng vuốt sắc nhọn toả ra một luồng sương mù đáng sợ.
Chu Vân nói: “Em bên phải, Tuệ Tinh bên trái, anh ở giữa, chỉ có một con là thật!”
Quan Viễn Phong kéo căng dây cung, nheo mắt lại: “Em đừng đi quá xa tôi.”
Chu Vân vung tay lên, lần nữa phóng ra những gai băng sắc nhọn, nhắc nhở Quan Viễn Phong: “Nó có ít nhất hai hệ dị năng là Ám và Phong.”
Gai băng đâm xuyên qua ảo ảnh của con chim quái dị ngoài cùng bên phải, ảo ảnh vỡ tan thành một đám lông vũ đen kịt, phiêu tán trong không trung thành một làn sương màu đen nhàn nhạt. Chu Vân nín thở, thuận tay thi triển một thuật Tịnh Hóa, ánh sáng xanh lục nhàn nhạt loé lên trong không khí, lập tức xua tan và thanh lọc những hạt sương đen đó đi.
Phía đối diện, Tuệ Tinh đã phun ra một con rồng lửa đánh tan ảo ảnh của con chim quái dị còn lại, Chu Vân cũng thi triển thuật Tịnh Hóa về phía đó.
Quan Viễn Phong bắn một mũi tên ra, trên mũi tên mang theo tia điện lạnh lẽo, xé toạc không gian, chuẩn xác bắn trúng con chim quái dị kia.
Con chim mang theo mũi tên trên mình bay thẳng lên trời, phát ra một tiếng rít chói tai. Quan Viễn Phong và Chu Vân đều cảm thấy một trận choáng váng. Tia điện nổ tung, bụng con chim cũng nổ tung, nhưng trước khi chết nó vẫn cố phun ra một làn sương đen về một phía trên mặt đất!
Chu Vân lại nhanh như chớp phóng ra một tấm khiên băng khổng lồ về phía làn sương đen, chặn lại tất cả sương mù.
Con chim quái dị rơi xuống.
Quan Viễn Phong bước tới, dùng dao sắc rạch vào vị trí trái tim của con chim, khều ra một viên tinh hạch, quả nhiên là tinh hạch song hệ. Xem ra quái vật mạnh mẽ trong rừng sâu núi thẳm này sẽ ngày càng nhiều.
Chu Vân thì đi ra phía sau tấm khiên băng, lại thi triển một thuật Tịnh Hóa, xua tan làn sương đen đang lan tỏa, rồi đăm đăm nhìn vào bảo vật mà con chim quái dị kia muốn hủy đi vào giây phút cuối đời.
Quan Viễn Phong bước tới, cũng nhìn thấy cái cây màu xanh lục này, lá của nó không lớn lắm, trên đỉnh đang nở một chùm hoa hình chiếc ô, những nụ hoa xanh lục nhạt màu dần dần phình to, tỏa ra ánh sáng màu bạc nhàn nhạt.
Chân trời đã hửng sáng, trong ánh sáng mờ ảo, những nụ hoa nhỏ nhắn yếu ớt vậy mà lại đang nở rộ với tốc độ mắt thường có thể thấy. Đỉnh của những nụ hoa căng mọng từ từ nứt ra, những cánh hoa mềm mại bung xòe, để lộ ra nh** h** màu vàng non mảnh mai tinh xảo bên trong, trung tâm nh** h** phát ra ánh sáng màu trắng sữa.
Một mùi hương thanh khiết lan tỏa trong không khí, Tuệ Tinh có chút bất an, dường như muốn đi tới. Quan Viễn Phong ấn vào cổ nó ngăn lại, lúc này nó mới yên tĩnh trở lại.
Quan Viễn Phong thấy Chu Vân vẫn đang lặng lẽ quan sát chùm hoa hình chiếc ô kia, biết rằng đây có lẽ là một loại thảo dược biến dị rất quý giá, nên cũng không làm phiền hắn, chỉ cảnh giác nhìn xung quanh.
Trong khu rừng u ám, một đàn côn trùng bay vút tới, Quan Viễn Phong vừa ra tay, tia sét đã giáng xuống, Tuệ Tinh cũng đồng thời phun lửa ra.
Chu Vân hoàn toàn không kịp ngăn cản, chỉ thấy một đàn ong biến dị béo mập rơi xuống đất, cháy khét ra mùi thơm ngọt.
Chu Vân có chút bất lực: “Chúng bị hương hoa thu hút nên bay đến để thụ phấn.”
Quan Viễn Phong: “…”
Chu Vân không nhịn được cười: “May mà hoa này là lưỡng tính, có thể tự thụ phấn.”
Hắn ngồi xổm xuống, lấy hộp dụng cụ từ trong túi ra, lấy ra một cây bút lông sạch, nhẹ nhàng thu thập phấn hoa trên hoa đực, rồi lại bôi đều phấn hoa đã thu thập được lên đầu nhụy của hoa cái, để phấn hoa tiếp xúc hoàn toàn với đầu nhụy, nhét vào trong lỗ đầu nhụy.
Hắn làm rất kiên nhẫn và tỉ mỉ, thụ phấn cho từng nh** h** nhỏ. Quan Viễn Phong nhìn một lúc, rồi lại bắt đầu cảnh giác nhìn xung quanh. Rất nhanh, lại có một đàn ong nhỏ bay tới, lần này anh giữ Tuệ Tinh lại, không cho nó ra tay.
Đàn ong này không lớn bằng đàn ong biến dị ban nãy, nhưng bay cũng rất nhanh, đáp chính xác lên những đóa hoa đang nở rộ.
Cùng lúc đó, cũng có một đôi bướm trắng bay lượn tới, từ từ đáp xuống giữa những bông hoa.
Đàn ong bướm tham lam hút mật hoa, hoàn toàn không sợ hãi con người đang đứng bên cạnh.
Thân hình nhỏ bé của những con ong dần trở nên vàng óng, còn đôi cánh trắng của bướm thì biến thành màu ngọc bích trong suốt.
Chu Vân lấy một cái vợt ra, nhẹ nhàng vợt lấy ong và bướm. Hình như chúng đã say vì phấn hoa và mật hoa nên không giãy giụa. Chu Vân buộc chặt miệng vợt lại, cẩn thận nhấc lên, đặt chiếc vợt chứa ong bướm vừa bắt được vào trong một chiếc hộp đựng thoáng khí.
Chỉ trong một lát, đóa hoa kia bắt đầu tàn, cánh hoa rũ xuống, nhanh chóng khô héo rồi rụng xuống đất. Bầu nhụy ở giữa đài hoa bắt đầu phồng lên, tròn ra, to dần. Vừa rồi còn là một chùm hoa tươi non mềm mại, giờ đây trong ánh sáng mờ ảo của bình minh, đã biến thành một chùm quả.
Quả từ màu xanh lục nhạt chuyển sang xanh đậm, dần dần căng mọng, chín muồi, cuối cùng là biến thành một chùm quả màu đỏ tươi, trong ánh bình minh vừa ló dạng ở chân trời, trông như một chùm hồng ngọc trong suốt lấp lánh.
Đến lúc này, Quan Viễn Phong cũng nhận ra: “Đây là hạt nhân sâm à?”
Chu Vân khẽ nói: “Sâm Tán, một loại sâm đặc hữu chỉ có ở Yến Lĩnh, chu kỳ sinh trưởng khá dài, sản lượng khan hiếm, rất bổ dưỡng, tương truyền là tiên thảo có thể cải tử hoàn sinh. Hàm lượng saponin gấp mấy lần nhân sâm thông thường, giá trị dinh dưỡng cực cao. Nhánh nhân sâm này ước chừng đã rất nhiều năm tuổi, hơn nữa còn bị biến dị.”
“Tương truyền trong dân gian, nhân sâm ngàn năm thường có chim nhân sâm sống cùng, lấy hạt nhân sâm làm thức ăn, cho nên con chim quái dị chúng ta gặp ban nãy, có lẽ là đang đợi hạt nhân sâm chín.”
Quan Viễn Phong nói: “Tinh hạch song hệ, hệ Ám và Phong.”
Chu Vân đáp: “Vậy không phải tốt lắm sao? Vừa hay để lại cho anh hấp thụ.” Hai người nhìn nhau cười, Tuệ Tinh đột nhiên lại sủa lên, lao tới. Hóa ra là vào khoảnh khắc quả sâm chín, một con rắn độc biến dị khổng lồ không biết từ lúc nào đã rủ mình xuống từ trên cây, lè lưỡi độc nhìn chằm chằm.
Quan Viễn Phong vung tay giáng một tia sét xuống, bổ vào con rắn độc, nhưng con rắn độc lại không sợ sét, ngẩng đầu lên cũng phun ra một tia sét! Lại là một con rắn độc hệ Lôi Điện!
Chu Vân thấy vậy liền thi triển mấy cái gai băng, quấn lấy con rắn độc. Hắn vừa cúi đầu, đã phát hiện cây nhân sâm vừa kết hạt tại chỗ ban nãy đã biến mất!
Hắn thúc giục dây leo Lăng Tiêu, rất nhanh đã tìm thấy nhánh nhân sâm đó ở sau một tảng đá gần đó.
Hắn nhanh chóng đi qua, lấy dao găm ra đào đất xung quanh củ sâm, đưa tay phủ lên nó, thi triển thuật Dung Hợp. Tương truyền nhân sâm lâu năm có linh tính, sẽ tự mình bỏ chạy, hơn nữa, không biết còn có bao nhiêu động vật biến dị bị củ sâm đã chín này hấp dẫn đến đây. Xem ra phải nhanh chóng dung hợp thôi.
Trong ánh sáng chói lòa, củ nhân sâm quý hiếm này cũng lộ ra toàn bộ hình dáng. Nó có hình dạng thật độc đáo, củ chính to khỏe thẳng tắp, mang hình người, tứ chi rõ ràng, phần đầu đã lờ mờ có đường nét ngũ quan. Tinh hạch treo dưới củ chính trong suốt lấp lánh, tỏa ra ánh sáng huỳnh quang nhàn nhạt, soi rọi những rễ nhỏ thông thấu như ngọc.
Nhân sâm co rút vào trong tinh hạch, rồi từ lòng bàn tay Chu Vân dung hợp vào tinh hạch của hắn.
Thế nhưng vừa dung hợp, hắn đã phát hiện có gì đó không đúng. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh hệ Quang dồi dào mãnh liệt! Một luồng năng lượng hệ Quang ấm áp từ trong tinh hạch tức thì tràn vào cơ thể hắn, giống như ánh nắng mặt trời hung hãn, rực rỡ chói lòa, không thể ngăn cản.
Củ nhân sâm này lại là thuộc tính song hệ, Mộc và Quang! Hơn nữa, năng lượng quá nhiều!
Hắn khoanh chân ngồi xuống tại chỗ, bắt đầu hấp thụ luồng năng lượng dị năng dồi dào đang xông vào tinh hạch trong đan điền của mình, trên trán rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Bên này, Quan Viễn Phong chém đứt đầu con rắn độc, thấy Chu Vân khoanh chân ngồi, liền ra lệnh cho Tuệ Tinh đến bảo vệ bên cạnh Chu Vân, còn mình thì cảnh giác quan sát bốn phía.
Mặt trời đã từ từ lên cao, ánh sáng trong rừng đã sáng rõ, anh nhanh chóng nhìn thấy những cánh hoa Lăng Tiêu rơi trên mặt đất.
Anh nhặt lên xem thử, rồi lại nhìn Chu Vân đang khoanh chân như nhập định, biết rằng hắn chắc chắn đang ở thời khắc quan trọng, cũng không làm phiền, chỉ đứng bên cạnh bảo vệ.
Anh lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Nhậm Dược Phi, báo rằng mình và Chu Vân có chút việc gấp cần xử lý, sẽ sớm trở về, bảo bọn họ cứ sắp xếp hoạt động quanh trạm quan trắc trước, hôm nay Giang Dung Khiêm cũng sẽ lên núi, phiền anh ta tiếp ứng một chút.
Lúc này Chu Vân vô cùng đau đớn, hắn không thể ngờ rằng trong một củ nhân sâm nhỏ bé này lại chứa đựng nguồn năng lượng song hệ dồi dào đến vậy. Năng lượng hệ Mộc và hệ Quang cọ rửa kinh mạch của hắn, hệ Mộc thì còn đỡ, vì hắn vốn có dị năng hệ Mộc, dung hợp rất thuận lợi.
Nhưng năng lượng hệ Quang thì có chút khó thuần phục. Hắn tập trung tinh thần, điều động năng lượng hệ Mộc và hệ Thủy đi quấn quanh dung hợp, từng chút một nuốt chửng những năng lượng hệ Quang này, toàn tâm toàn ý xây dựng từng kênh năng lượng tinh vi, dẫn dắt luồng năng lượng hệ Quang cuồng bạo này từ từ chảy trong kinh mạch, dung hợp với dị năng hệ Mộc và Thủy thành một dòng sông.
Trăm sông cùng đổ về biển lớn, sóng nước lấp lánh. Thủy Mộc tương sinh. Mặt trời chiếu rọi phương Đông, vạn vật sinh sôi. Hệ Quang dung nhập vào trong Thủy, Mộc. Ánh xuân chan hòa, thân tâm sáng khoái. Hơi thở của hắn dần dần bình ổn, kéo dài. Hắn đã dung hợp hoàn toàn với viên tinh hạch kia với tinh hạch song hệ của mình, dần dần chuyển hóa năng lượng hệ Quang khổng lồ trong tinh hạch thành sức mạnh mà bản thân có thể điều khiển được.
Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng hắn cũng dung hợp hoàn toàn sức mạnh khổng lồ trong tinh hạch nhân sâm. Hắn nhắm mắt vận khí, tâm thần nội thủ, nội quan tinh hạch trong đan điền, chỉ cảm thấy tinh hạch trong đan điền mình ánh sáng viên mãn, ba màu xanh lá, xanh lam và trắng hòa vào nhau. Ý mãn thần toàn, toàn thân như vừa trải qua một lần tẩy lễ, nhẹ nhõm và khoan khoái vô cùng.
Hắn mở mắt ra, có chút mơ màng, chỉ cảm thấy mặt trời đã ngả về Tây, cả khu rừng chìm trong ráng chiều. Trong ánh hoàng hôn màu cam đỏ, Quan Viễn Phong đang đứng quay lưng về phía hắn nhìn ra xa, tay vẫn cầm chiến đao, bóng lưng vững chãi như một ngọn núi không thể lay chuyển.
Bên cạnh vương vãi xác của một số dã thú và chim biến dị.
Hắn cử động chân, Tuệ Tinh nhảy tới l**m tay hắn, hắn xoa đầu Tuệ Tinh. Quan Viễn Phong quay đầu nhìn hắn: “Em thế nào rồi?”
Chu Vân đứng dậy, Quan Viễn Phong bước tới đưa tay đỡ cánh tay hắn. Hắn cười nói: “Ổn rồi, chưa bao giờ tốt hơn thế, chắc là em đã thăng cấp rồi.”
Quan Viễn Phong không mấy ngạc nhiên. Nhìn tình cảnh vừa rồi của Chu Vân, nếu cấp bậc dị năng không tăng trưởng chút nào mới là lạ, ngay cả những con ong, con bướm nhỏ bình thường kia, chỉ hút một ít phấn hoa cũng đã có thay đổi rõ rệt rồi.
Chu Vân tiếp tục giải thích: “Viên tinh hạch kia lại là tinh hạch song hệ, là hệ Quang và hệ Mộc. Lúc đó em thấy củ nhân sâm có linh tính, muốn chạy trốn, nên vội vàng hấp thụ. Không ngờ năng lượng tinh hạch quá dồi dào, chỉ đành ngồi xuống từ từ hấp thụ. May mà có anh bảo vệ bên cạnh.”
Quan Viễn Phong nói: “Lúc đó cả người em giống hệt nhánh nhân sâm kia, tỏa ra mùi hương, liên tục có dã thú, côn trùng rắn rết kéo đến, tranh nhau xông tới, ngay cả Tuệ Tinh cũng quấn lấy em.” Tình cảnh đó của Chu Vân, không giống như hấp thụ tinh hạch bình thường, nhưng anh không truy cứu đến cùng.
Chu Vân: “…”
Quan Viễn Phong nói: “Bây giờ còn thơm không?” Anh có chút lo lắng: “Sau này đi trong núi sâu sẽ không giống như củ nhân sâm di động chứ?” Giống như Đường Tăng vậy, yêu ma quỷ quái gì cũng đều muốn đến ăn một miếng thịt, chẳng phải rất nguy hiểm sao.
Chu Vân lúng túng chuyển chủ đề: “Không đâu, trước đó là do chưa thể hấp thụ năng lượng tinh hạch, năng lượng chữa trị hệ Quang của nhân sâm bị tràn ra ngoài, khống chế được là hết thôi.”
Quan Viễn Phong nhạy bén nắm lấy kẽ hở trong lời nói: “Vậy là vẫn sẽ có lúc không khống chế được?”
Chu Vân: “…” Hắn nói lấp lửng: “Em cũng vừa mới hấp thụ, để em nghiên cứu thêm đã.”
Quan Viễn Phong lại đến gần Chu Vân: “Em chờ chút, để tôi xem nào.”
Anh nắm vai Chu Vân, tháo mũ bảo hiểm của hắn ra, cẩn thận quan sát sắc mặt hắn, thấy sắc mặt hắn hồng hào, đôi mắt sáng ngời, lúc này mới hơi yên tâm. Anh lại ghé sát vào ngửi mùi trên cổ hắn: “Vẫn có chút mùi hương thoang thoảng, chắc là của lúc trước. Chúng ta mau về thôi, em tắm rửa thay quần áo xem sao. Nếu vẫn không ngừng thu hút như vậy, tốt nhất là đừng tiếp tục ở lại Yến Lĩnh nữa.”
Chu Vân bị một loạt hành động của anh làm cho tai nóng bừng, cậu lấy mũ bảo hiểm đội lên: “Được.”
Hắn cúi xuống thu dọn những con mồi, đủ loại, có những con thú mà ngay cả hắn cũng không nhận ra. Tinh hạch cơ bản đã được lấy ra hết, Quan Viễn Phong đưa cho hắn một hộp đựng trong suốt: “Tinh hạch.”
Chu Vân nói: “Anh tự giữ đi.” Hắn đã lên cấp năm, bây giờ e là ngay cả tinh hạch cấp Vương cũng khó mà có tác dụng với hắn nữa.
Quan Viễn Phong nói: “Đưa cho em rửa.”
Chu Vân: “…”
Hắn ngẩng đầu lên, thấy Quan Viễn Phong đưa một tay lên đẩy kính bảo hộ, trong mắt toàn là ý cười trêu chọc: “Khoe chiến tích của tôi một chút.”
Chu Vân không nhịn được cũng bật cười theo, hắn nhận lấy hộp đựng, tận dụng ánh hoàng hôn, thi triển dị năng hệ Thủy, rửa sạch những viên tinh hạch đó.
Chất lượng tinh hạch trong hộp đều khá tốt, ngoài viên tinh hạch song hệ Ám và Phong, còn có mấy viên hệ Kim, hệ Hỏa. Hắn cầm một viên tinh hạch hệ Thủy lên, có chút ngạc nhiên: “Đây là tinh hạch của con gì vậy?” Động vật trong núi hiếm có loại sống dưới nước, lẽ nào là thủy xà?
Quan Viễn Phong cầm chiến đao chỉ vào một cái xác trên đất: “Con này, lúc thi triển kỹ năng hệ Thủy, bụng nó cứ phình lên phình xuống.”
Chu Vân cúi đầu nhìn thì thấy là một con ếch khổng lồ, trên mình đầy những đốm xanh mực, đúng là cóc ngậm tiền mà.
Hắn cười: “Em nhớ vệ binh bên tướng quân Nhậm cũng có người hệ Thủy, những viên tinh hạch này mang về chia cho họ đi, vất vả vào núi một chuyến, còn mất cả một ngày. Hệ Hỏa cho nhóc Tuệ Tinh, hệ Kim cho Tiểu Thịnh và tướng quân Nhậm chia nhau, hệ Mộc ít quá, ngày mai thấy cây cối cấp Vương nào vô dụng thì lấy ít tinh hạch cho Đóa Đóa.”
Quan Viễn Phong gật đầu: “Được, thu dọn rồi mau về thôi.”
Hai người lấy túi đóng gói từ trong ba lô ra, cho tất cả các loại thú săn vào, rồi cùng nhau khiêng về, dẫn theo cả Tuệ Tinh đi.
Khi trở lại trạm quan trắc, tất cả mọi người đều xúm lại xem đống chiến lợi phẩm lớn, tấm tắc khen ngợi. Giang Dung Khiêm cũng đến chào hỏi: “Đội trưởng Quan, bác sĩ Chu.”
Chu Vân rất vui vẻ: “Phó đội trưởng Giang, sao cũng đến đây? Trên đường không gặp nguy hiểm gì chứ?”
Giang Dung Khiêm thấy hắn quan tâm, rất cảm động: “Tôi không sao, thực ra trước đây cũng thường vào núi, lần này cũng có mấy đội viên dị năng đi cùng. Mọi người còn mở đường sẵn rồi, thuận lợi lắm. Đội trưởng Quan nói mọi người săn được nhiều thú lắm, bảo chúng tôi kéo về trước. Đàn lợn rừng kia còn chưa xử lý xong, giờ lại săn được nhiều thế này à?”
Nhậm Dược Phi nghiên cứu đống chiến lợi phẩm một lúc: “Bác sĩ Chu có mồi nhử gì thu hút dã thú biến dị à? Chủng loại đầy đủ thế này…”
Anh ta đến gần Chu Vân: “Bác sĩ Chu, ra giá đi, tôi biết thuốc dẫn dụ tang thi là do cậu phát minh ra rồi, cái thuốc mồi nhử thu hút dã thú biến dị này, cũng bán cho tôi luôn đi.”
Chu Vân: “…”
Nhậm Dược Phi hít hít mũi: “Trên người bác sĩ Chu có mùi thuốc thơm mát nhỉ.”
Quan Viễn Phong không một tiếng động đi đến bên cạnh, đứng giữa hai người: “Không có loại thuốc đó, chúng tôi bị lạc đường, đi vòng một chút nên gặp phải thôi.”
Nhậm Dược Phi thấy sắc mặt Quan Viễn Phong lạnh đi, biết là anh có chút không vui, liền cười nói: “Được rồi, tôi cứ tưởng bác sĩ Chu có thuốc gì hay, xin lỗi nhé.”
Chu Vân cười giảng hòa: “Chúng ta xử lý đống chiến lợi phẩm này đi, còn có ít tinh hạch mọi người chia nhau, đều là đội trưởng Quan săn được.”
Nhậm Dược Phi liếc nhìn Quan Viễn Phong, khóe miệng không hiểu sao lại nở một nụ cười: “Cảm ơn bác sĩ Chu, cảm ơn Đội trưởng Quan.”
Nhậm Đóa Đóa nhảy chân sáo từ trên lầu chạy xuống: “Chú Chu, chú Quan, hai người đi đâu chơi mà không cho chúng cháu theo thế. Bố cháu nói hai người đi ăn mảnh rồi.”
Chu Vân: “…” Hắn ho một tiếng: “Vì nguy hiểm quá, dẫn các cháu theo càng nguy hiểm hơn, khó tập trung.”
Nhậm Đóa Đóa nhìn những con quái vật đủ loại trên đất, đặc biệt là con chim khổng lồ, kinh ngạc thốt lên: “Đúng là nguy hiểm thật! Đây là con chim quái dị gì vậy?!”
Cô bé chạy tới đứng cạnh Chu Vân cẩn thận quan sát con chim, Chu Vân nói: “Ừ, chú cũng không biết, nó có dị năng song hệ Ám và Phong, có thể thi triển Phân Thân Bóng Tối, Tiếng Hét Bóng Tối, Dịch Bệnh Bóng Tối, lốc xoáy, rất lợi hại. Nếu không phải có chú, chú Quan và Tuệ Tinh ba người cùng chiến đấu, thật sự chưa chắc đã thắng được.”
Tất cả mọi người đều rùng mình cúi xuống xem xét kỹ hình dáng con chim.
Nhậm Đóa Đóa thì đã lại bị đàn bướm và ong đang đập cánh trong chiếc vợt bên cạnh thu hút, vừa đi tới đã nói: “Chú Chu, mùi hương trên người chú thơm thật đấy, có phải là túi ngải cứu đuổi muỗi mà tối qua chú tặng chúng cháu không?”
Chu Vân: “…”
“Là mùi hương hoa trên người con bướm biến dị.” Quan Viễn Phong kéo tay hắn lên lầu, vừa đi vừa dặn dò Phó đội trưởng Giang: “Tiểu Giang, cậu sắp xếp xử lý đống chiến lợi phẩm đó đi.”
“An Thần, xách ít nước nóng lên đây.”
Đường An Thần vội vàng đáp: “Rõ!”
Sau khi tắm và gội đầu lại, mùi hương trên người Chu Vân mới nhạt đi một chút.
Quan Viễn Phong như một con chó săn cảnh giác, lại ngửi người hắn một lần nữa, lúc này mới chắc chắn, nói: “Được rồi, lần sau nhất định phải chú ý khống chế cho tốt. Nhất là ở Bắc Minh, tôi không có ở bên cạnh em, em tốt nhất là đừng có ra biển vào núi, bất cứ nơi nào có nhiều dã thú biến dị… không đúng, cũng không biết tang thi có bị mùi này thu hút không.”
Anh nhíu chặt mày, rõ ràng là rất phiền não. Chu Vân mỉm cười: “Em nghĩ chắc là chỉ có sinh vật sống thôi, vì bản năng bị mùi hương thu hút, biết đây là linh vật bổ dưỡng. Anh xem, tối qua nhánh nhân sâm kia nở hoa, thu hút đến không có động vật tang thi biến dị, ví dụ như con voi tang thi anh nói đó.”
Lúc này hai hàng chân mày của Quan Viễn Phong mới giãn ra một chút: “Cũng đúng. Tóm lại, em vẫn phải chú ý an toàn, đừng tùy tiện mạo hiểm.”
Chu Vân có chút bất lực: “Được.” Hắn đã là cường giả cấp năm rồi, vậy mà người này vẫn chỉ lo lắng cho hắn.
Nhưng hắn lại rất thích cảm giác được người ta đặt trong lòng như thế này.
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
