Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 78: Củ Sắn Dây Khổng Lồ
Trên đường đi, ngoài những con mồi nhỏ mà Tuệ Tinh bắt về, bọn họ cũng không gặp thêm bất kỳ động vật lớn nào. Chỉ thấy một đàn chuồn chuồn khổng lồ lơ lửng giữa không trung, con nào con nấy to như một con chim, sải đôi cánh trong suốt nhẹ nhàng dài hơn một mét.
Tuệ Tinh lao tới, cả đàn chuồn chuồn liền hoảng sợ bay đi mất.
Nhậm Đóa Đóa có chút tiếc nuối: “Chuồn chuồn to thế này, làm thành tiêu bản chắc phải lớn bằng con diều mất.”
Tần Thịnh lại hơi sợ bướm, mỗi lần nhìn thấy những hoa văn sặc sỡ trên thân bướm là lại cảm thấy kinh hãi, cậu ta bèn chen vào nói: “Nếu bướm mà cũng to như vậy thì đúng là đáng sợ thật.”
Nhậm Đóa Đóa nói: “Nếu bướm to như vậy, thì sâu róm của nó phải lớn đến mức nào?”
Tần Thịnh: “…” Da gà da vịt nổi hết cả lên rồi!
Lúc bọn họ đến trạm quan trắc thì cũng đã gần tới đỉnh núi. Càng lên cao, không khí càng trong lành, thực vật cũng ngày càng tươi tốt. Thời gian đã gần đến giữa trưa, bọn họ dự định dọn dẹp và dựng nơi đồn trú tại trạm quan trắc, buổi chiều sẽ sắp xếp đi thám hiểm và hái thuốc ở gần đó.
Tần Thịnh không khỏi cảm thán: “Không khí ở đây tốt quá, cứ như đang hít thở linh khí của núi sông vậy, chúng ta bây giờ chẳng khác nào như đang tu tiên.”
Chu Vân nói: “Nơi này trước kia chính là động thiên của Đạo gia, họ tu tiên cầu đạo thật đấy.”
Quan Viễn Phong nói: “Đến rồi, mọi người đợi một chút.”
Anh vung tay triệu hồi mấy cơn lốc xoáy trên mặt đất, bên trong lốc xoáy lóe lên ánh sáng xanh lam lập lòe, ào ào cuốn vào trong trạm quan trắc. Không bao lâu sau, vô số chim rừng, chuột núi và các loài động vật như rắn, thỏ từ bên trong hoảng hốt bay ra, chạy tán loạn vào trong núi.
Nhậm Dược Phi thở dài: “Cái này hữu dụng thật, quá hữu dụng.”
Đường An Thần vừa lấy chìa khóa mở ổ khóa, vừa nói: “Bình thường đội trưởng đều để chúng tôi tự cử người vào dọn dẹp trước.”
Tần Thịnh nói: “Bác sĩ Chu và Đóa Đóa đâu có giống mấy người thô kệch như chúng ta, muốn rèn luyện sao cũng được.” Nhậm Dược Phi để mấy đội viên hộ vệ của mình vào trước xem xét một vòng, đảm bảo không có chuyện gì rồi mới cho cả đội vào.
Trạm quan trắc ở Yến Lĩnh thực chất là một trạm tổng hợp tích hợp nghiên cứu khoa học, quan trắc và sinh thái môi trường, thường ngày được các nhà nghiên cứu của cơ quan hữu quan sử dụng để quan sát động vật hoang dã, quan trắc môi trường, khí tượng và thiên văn.
Trạm quan trắc được một khoảng sân nhỏ xây bằng bê tông bao bọc, trên tường rào có xây một vòng đài quan sát và một tháp quan sát cao. Tòa nhà nhỏ ba tầng ở giữa, tầng một là nhà bếp, phòng khách và nhà vệ sinh, tầng hai là ký túc xá, khu vực văn phòng và phòng thí nghiệm, tầng ba là khu vực quan sát và giám sát, nơi này được trang bị các thiết bị theo dõi động vật hoang dã, giám sát dữ liệu khí tượng, máy đo chất lượng không khí, thiết bị quan sát thiên văn…, trên sân thượng vẫn có một đài quan sát.
Chu Vân và Đóa Đóa đang xem sơ đồ mặt bằng ở dưới lầu, nơi đây ngoài sơ đồ còn có một số bảng trưng bày phổ biến kiến thức về động thực vật hoang dã.
Quan Viễn Phong nói: “Trước đây nơi này được trang bị kính viễn vọng, kính hiển vi, máy ảnh hồng ngoại tele tiêu cự dài có độ phóng đại cao, mọi người xem có dùng được không. Còn có một số máy đo nhiệt độ, độ ẩm, tốc độ gió, tuy đã bị bỏ hoang sau mạt thế, nhưng chúng tôi không động đến chúng. Thiết bị giám sát trong phòng theo dõi vẫn có thể xem được một số video, có thể thấy rất rõ quá trình sinh trưởng, săn mồi của một số loài động thực vật biến dị được quay lại từ các camera giấu kín ngoài tự nhiên.”
Tim hắn đập thình thịch: “Đó là những tài liệu nghiên cứu khoa học vô cùng quý giá về động thực vật biến dị đó.” Tuy học ngành y, nhưng có ai mà không thích xem thế giới động vật đâu.
Quan Viễn Phong cười: “Viện Nghiên cứu Dị năng cũng nói vậy, đã xin một bản rồi.” Quả nhiên anh thấy vẻ mặt khinh thường lại hiện lên trên mặt Chu Vân, bèn cười nói: “Lúc đó tôi cũng nghĩ có thể em sẽ hứng thú, chỉ có điều dữ liệu khá lớn, nên tôi đã bảo Giang Dung Khiêm sao chép một bản vào ổ cứng di động cho em rồi, đợi khi về sẽ bảo cậu ấy đưa cho em.”
Lúc này Chu Vân mới hài lòng gật đầu.
Nhậm Dược Phi đi xuống, nói: “Kiểm tra rồi, máy phát điện có thể cung cấp điện bình thường. Tầng hai có hai phòng, tầng ba có hai phòng ở được, phòng bảo vệ ở cổng đã bố trí hai người thay phiên nhau trực. Tôi và Đóa Đóa cùng các vệ sĩ tôi mang theo sẽ ở tầng hai, còn cậu, bác sĩ Chu, tiểu Đường và tiểu Tần ở tầng ba, thế nào?”
Quan Viễn Phong nói: “Được.”
Mọi người lần lượt mang hành lý và ba lô lên lầu. Đường An Thần mang mấy con gà rừng, thỏ núi, dê núi mà Tuệ Tinh săn được vào bếp sau, bắt đầu hầm nấu. Kể từ sau mạt thế, Đội đặc nhiệm thường đến đây khi vào núi, cũng đã làm một cái bếp tiết kiệm năng lượng, vận chuyển một ít bình ga, than tổ ong và củi lên đây để dự phòng.
Rất nhanh sau đó, các vệ sĩ mà Nhậm Dược Phi mang theo cũng đến giúp. Lần này các vệ sĩ của anh ta đều là dị năng giả, cũng còn rất trẻ, chẳng mấy chốc đã nhanh chóng hòa nhập với Đường An Thần và Tần Thịnh, tiếng cười nói rôn rả vọng lên tận tầng thượng.
Điều này khiến Chu Vân đang đứng trên tầng thượng nhìn khung cảnh xa xa không khỏi mỉm cười.
Quan Viễn Phong đi lên, vừa hay thấy Chu Vân tháo mũ và kính bảo hộ của bộ đồ phòng hộ ra. Có lẽ do leo núi hơi nóng, hắn cũng đã cởi áo giáp tác chiến, tháo miếng bảo vệ cổ, cởi cúc áo để lộ phần cổ trắng ngần, tay áo cũng xắn lên để lộ cẳng tay thon dài.
Anh có chút bất đắc dĩ: “Ở đây không có nghĩa là đã an toàn, trên sân thượng vẫn nên đội mũ bảo hiểm.”
Chu Vân quay đầu nhìn anh: “Có anh ở đây rồi, cho em thở một chút đi… Các anh bình thường vào núi cũng vũ trang kín mít nghiêm ngặt thế này sao?”
Quan Viễn Phong nói: “Đúng vậy, trang bị đúng quy chuẩn là tốt cho họ… Năm nay vào núi trời nóng, chúng tôi từng gặp một đàn kiến độc, có một đội viên thắt lưng không chặt, bị chúng chui vào trong. Đó là kiến độc biến dị, lúc đó cậu ta đau đến mức muốn tự sát, bị chúng tôi đánh ngất đi. Bác sĩ của đội tiêm thuốc an thần để cậu ta ngủ, rồi tìm dị năng giả hệ Mộc đến giải độc mới khỏi.”
Chu Vân cảm thán: “Thảo nào anh nói với Tô Gia Ninh rằng dù vết thương sẽ lành, nhưng nỗi đau và cảm giác sợ hãi sẽ không quên được.”
Quan Viễn Phong: “Em nghe chúng tôi nói chuyện chăm chú nhỉ.” Thấy hắn tỏ ra chán ghét và né tránh, còn tưởng hắn không thích nghe.
Chu Vân nói: “Sợ anh lại thuận miệng hứa hẹn với người khác chuyện gì đó, anh lúc nào cũng xem nhẹ bản thân mình.”
Quan Viễn Phong: “Không có, tôi rất trân trọng đôi chân này, nó là của em.”
Vẫn đang là ban ngày, tuy nhiệt độ có hơi mát nhưng ánh nắng lại rực rỡ, hắn chỉ cảm thấy tai nóng bừng lên, vội đội mũ bảo hiểm lên để che giấu: “Em xuống dưới xem sao.”
Quan Viễn Phong thấy hắn đội mũ bảo hiểm, chỉ nghĩ là mình đã thuyết phục được, lại có chút áy náy: “Tôi ở đây trông chừng, em không cần đội mũ đâu, đúng là nóng thật. Dưới nhà có tiểu Đường bọn họ nấu cơm rồi, không cần vội, buổi chiều em muốn đi đâu, tôi vốn lên đây để hỏi em, trên tường bên này có một tấm bản đồ mặt bằng đó.”
Chu Vân quay đầu nhìn bức tường của đài quan sát trên tầng ba, có một tấm bản đồ điêu khắc bằng xi măng, thể hiện bản đồ của mấy ngọn núi gần đây. Hắn chăm chú nhìn một lúc rồi nói: “Buổi chiều cứ đi dạo quanh sườn núi của ngọn núi chính này trước, làm quen địa hình là được. Em sẽ tìm vài loại thảo dược cho mọi người xem, dạy mọi người cách thu hái và cấy trồng.”
Quan Viễn Phong gật đầu: “Phòng dưới kia tôi đã dọn dẹp qua, em xuống xem thử còn cần làm gì nữa không.”
Chu Vân xuống xem, hắn và Quan Viễn Phong ở chung một phòng. Căn phòng rất nhỏ, đặt hai chiếc giường khung sắt nhỏ, vốn dành cho các nhà nghiên cứu vào núi ngủ, bây giờ Quan Viễn Phong đã dọn dẹp cả hai chiếc giường, trải ga và gối màu xanh quân đội lên, còn đặt sẵn chăn mỏng, bàn và sàn nhà đều đã được quét rất sạch sẽ.
Hắn có chút ngại ngùng: “Em chỉ lên lầu hóng gió một chút, anh đã dọn dẹp xong rồi.”
Quan Viễn Phong nói: “Đội đặc nhiệm có chuẩn bị một ít chăn nệm ở đây, sợ em ngủ không quen, tôi đã lấy bộ tôi từng dùng đã giặt sạch để trải cho em. Nhưng chắc em cũng có mang theo đồ của mình, có thể trải thêm một lớp nữa.”
Anh cảm nhận được Chu Vân có chút ưa sạch sẽ, có lẽ là bệnh nghề nghiệp. Trong những ngày sống cùng nhau ở Đan Lâm, anh có thể cảm nhận được, ngoài việc nhà cửa ngăn nắp, đồ đạc giản dị, sàn nhà cũng luôn được giữ không một hạt bụi.
Chu Vân nói: “Không cần trải thêm đâu, như vậy là được rồi, ở ngoài không cần cầu kỳ như vậy.”
Quan Viễn Phong cười, anh thấy Chu Vân xuống lầu lại tháo mũ bảo hiểm ra, xem ra đúng là hơi nóng: “Em ở trong phòng nghỉ ngơi một lát đi, tôi xuống dưới xem xong xuôi sẽ lên gọi em.”
Chu Vân gật đầu.
Đợi Quan Viễn Phong đi xuống, hắn đi đến bên cửa sổ, có lẽ để đảm bảo an toàn, cửa sổ ở đây cũng được lắp song sắt inox và lưới chống muỗi bằng inox dày và chắc chắn. Hắn mở lớp lưới ra, rồi thả dây hoa Lăng Tiêu ra ngoài.
Dây hoa Lăng Tiêu lập tức men theo tường ra ngoài, vươn dài vào khu rừng rậm.
Hắn nằm xuống chiếc giường khung sắt, nhắm mắt lại, dùng góc nhìn của dây leo để tìm kiếm những loại dược liệu quý giá ở khắp nơi.
Lúc Quan Viễn Phong đi lên, thấy Chu Vân đã cởi áo khoác ngoài, mặc áo sơ mi nằm nghiêng trên giường, sống mũi cao thẳng, hàng mi dài rũ xuống, ngủ rất say sưa, vài lọn tóc trước trán còn hơi rối, vương chút mồ hôi, hai má hơi ửng hồng.
Leo núi cả buổi, anh có chút không nỡ đánh thức hắn, bèn kéo chiếc chăn mỏng qua đắp cho hắn.
Đến khi bữa trưa đã chuẩn bị xong, Chu Vân mở mắt ra, mới thấy Quan Viễn Phong không biết đã quay lại từ lúc nào, đang ngồi trên chiếc ghế xếp cạnh bàn, quay lưng về phía cửa sổ, tay cầm một tấm bản đồ chăm chú xem xét. Chiếc ghế đó thực sự quá nhỏ so với anh, hai chân vắt chéo duỗi sang một bên.
Trên bàn đặt hai hộp cơm, một hộp đựng cơm, một hộp đựng thức ăn.
Hắn vừa cử động, Quan Viễn Phong liền nhìn qua: “Tỉnh rồi à? Cơm tôi đã mang lên rồi, nếu em còn mệt thì ngủ thêm một lát, tôi nghe Nhậm Dược Phi nói Đóa Đóa cũng đang ngủ, đợi đến ba giờ chúng ta hãy hành động.”
Chu Vân: “…” Trong mắt Quan Viễn Phong, bản thân hắn vô hình chung lại được đối xử ngang hàng với cô bé Đóa Đóa. Nhưng hắn cũng không tiện nói là mình vừa đi tìm thuốc, chỉ cười nói: “Không sao, đây là bản đồ Yến Lĩnh à? Anh có ý tưởng gì không?”
Quan Viễn Phong nói: “Ngày mai chúng ta sẽ đến Lộc Vĩ Câu để lấy giống lúa mì mới đó. Gần đây có một con suối nhỏ, là do băng tuyết trên đỉnh núi tan chảy tạo thành, gần đó chắc có nhiều thảo dược, phong cảnh cũng rất đẹp, thú dữ cũng tương đối ít hơn.”
Chu Vân đứng dậy ăn bữa trưa đơn giản, vừa ăn vừa tán thưởng: “Được.” Vừa rồi hắn cũng đã thấy con suối đó, gần suối có rất nhiều hoa bướm, vô cùng đẹp.
Ba giờ, các thành viên trong đội tập trung đúng giờ ở dưới lầu, ai nấy đều vũ trang đầy đủ. Đóa Đóa vẫn còn đôi mắt lim dim, tay cầm một bịch sữa đang uống, cô bé ngồi xổm bên cạnh Tuệ Tinh xoa tai nó. Sau khi chỉnh đốn đội hình, Quan Viễn Phong dặn dò một số điều cần lưu ý, hai người một nhóm, không được đi xa khỏi đội, mang theo bộ đàm và pháo hiệu, có chuyện gì phải lập tức bắn pháo hiệu, những người khác cũng không được hoảng loạn, từ từ rút lui tập trung cứu viện, an toàn là trên hết, sau đó lại kiểm tra trang bị một lần nữa rồi mới xuất phát.
Giữa núi rừng, những cây cối cao lớn thẳng tắp, cành lá sum suê, xanh um tùm.
Cả đội đeo ba lô, tay cầm vũ khí, cẩn thận di chuyển giữa rừng rậm để tìm kiếm thảo dược. Tiếng chim hót thánh thót trong núi, trong trẻo du dương, xa xa có tiếng kêu của vài loài thú hoang không rõ tên nào đó.
Bọn họ đặt các thùng và giỏ đựng đồ bên bờ suối làm điểm tập kết. Bên suối có vài loại hoa bướm, hoa phượng tiên duyên dáng yêu kiều, khiến Nhậm Đóa Đóa rất vui mừng. Hoa cỏ ven bờ nước nở rộ tươi thắm, thu hút bướm ong bay lượn, còn quả mâm xôi, quả dâu đất chín mọng thì ở đâu cũng thấy, lấp lánh như những viên đá quý trong bụi cỏ.
Dưới sự chỉ dẫn của Chu Vân, bọn họ chỉ tập trung thu hái các loại thảo dược biến dị. Chu Vân còn đặc biệt đưa cho bọn họ một chiếc máy tính bảng, có thể chụp ảnh rồi tìm kiếm trong từ điển thảo dược để tra thông tin tương ứng, những loại thực vật biến dị có ích thì đào về.
Trong núi có rất nhiều dược liệu, hễ thấy cây nào có cành, hoa, quả đặc biệt um tùm, trên lá có vân năng lượng màu bạc rõ rệt, bọn họ cứ đào lên trước, quay về bờ suối rồi hỏi lại Chu Vân, quả nhiên phần lớn đều có thể dùng làm thuốc.
Từ lúc 3 giờ chiều cho đến tối mịt, bọn họ đã quét sạch nửa sườn núi, lần lượt thu hoạch được nhiều loại thảo dược hoang dã biến dị như đỗ trọng, ích mẫu, mộc lam, bạch tiếp cốt, thạch xương bồ, diêm phu mộc, hoàng lô, ngải cứu, mộc tê, nhân trần hao, dương đề.
Trong quá trình hái thuốc, những con rắn độc, châu chấu, bọ ngựa biến dị ẩn mình trong bụi cỏ cũng gây cho bọn họ một số phiền toái, nhưng vì đều là dị năng giả, lại có cả Tuệ Tinh, nên cuối cùng những kẻ gây rối gần như đều trở thành thức ăn cho Tuệ Tinh.
Tần Thịnh còn mang về hai cây Tiểu hồi hương biến dị to lớn và sum suê, trong những phiến lá xanh mướt như tơ có các đường gân màu bạc rõ nét, hoa vàng rực rỡ, hương thơm nồng nàn. Cậu ta cười lớn: “Một cây to thế này, dùng để gói bánh chẻo thì ăn được cả mấy bữa!”
Nhậm Đóa Đóa hỏi: “Cây này là rau hả chú?”
Chu Vân nói: “Cũng là một loại thuốc rất hữu dụng, anethole trong Tiểu Hồi hương có đặc tính chống viêm, có hiệu quả trong việc ngăn chặn sự phát triển của tế bào ung thư vú, giàu chất xơ, có thể làm giảm nguy cơ ung thư ruột. Các bài thuốc cổ thường dùng để chữa bệnh dạ dày, trừ hàn giảm đau, điều hòa khí và dạ dày, đối với bệnh lao phổi, ho cũng có tác dụng nhất định.”
Quan Viễn Phong liếc nhìn: “Bài luận văn trước của Diêu lão tiên sinh hình như chính là về dược tính của cây Tiểu hồi hương biến dị này trong việc điều trị viêm loét dạ dày, sau này hình như bị Viện Nghiên cứu Dị năng mua chuộc một học trò của ông ấy, cướp công đăng trước. Chính là người sư huynh mà lần trước em nói đã lắp camera theo dõi phải không.”
Chu Vân: “…” Hắn nhìn Quan Viễn Phong có chút hờn dỗi: “Thầy còn kể với anh những chuyện này à.” Thầy còn không nói cho hắn biết cụ thể loại thuốc bị đánh cắp là gì, hắn lo thầy không vui nên cũng không hỏi kỹ.
Quan Viễn Phong nhìn hắn, đôi mắt dưới kính bảo hộ ánh lên ý cười: “Chỉ là chuyện phiếm thôi, cảm giác giáo sư Diêu vẫn còn rất bực bội về việc Đội đặc nhiệm trước đây đi đâu cũng dẫn theo Viện Nghiên cứu Dị năng đi tìm tài nguyên nghiên cứu.”
Chu Vân: “…” Hóa ra là thầy đang nói xấu Viện Nghiên cứu Dị năng.
Bọn họ vốn đi theo nhóm hai người, Chu Vân đột nhiên dừng lại trước một cây dây leo có lá xanh đậm, đang nở những bông hoa hình tháp màu tím.
Quan Viễn Phong thấy trên lá quả thật cũng có những đường gân màu bạc: “Đây là gì vậy?”
Chu Vân nói: “Sắn dây dại, thứ tốt đấy, củ sắn dây vừa làm thuốc được, lúc đói kém cũng có thể dùng làm lương thực. Nhưng đào lên chắc sẽ rất phiền phức. Lúc chưa biến dị, rễ hoang dã của nó đã có thể dài mấy chục mét, nặng cả trăm cân rồi, bây giờ biến dị, chắc cả khu vực này dưới lòng đất đều là rễ của nó. Nhưng cũng là chuyện tốt, mang rễ về để dị năng giả hệ Mộc thúc đẩy sinh trưởng, cắt ra có thể trồng hàng loạt sắn dây dại biến dị rồi.”
Quan Viễn Phong nói: “Dễ thôi mà, em quên chúng ta có hệ Thổ à.” Anh bấm bộ đàm gọi Đường An Thần đến. Chu Vân nói: “Gọi cả Đóa Đóa đến xem, củ sắn dây to thế này hiếm lắm đó.”
Đường An Thần cùng nhóm với Tần Thịnh, hai người nhanh chóng đến nơi. Nhậm Dược Phi cũng dẫn Nhậm Đóa Đóa đến, cô bé tò mò hỏi: “Củ sắn dây có tác dụng gì hả chú? Hầm canh ạ?”
Chu Vân nói: “Thứ này giàu tinh bột, trong những năm đói kém, nó là lương thực cứu đói, có thể thái lát phơi khô, hoặc giã ra lắng đọng để lấy bột sắn dây. Giống như bột củ sen, nếu trồng hàng loạt ở căn cứ, cũng có thể dùng làm lương thực, thời tiết mạt thế không tốt, không có nhiều cây trồng sống được.”
“Cháu đừng nhìn trên mặt đất chỉ có từng này cành lá, hoa lá đều rất xinh đẹp, nhưng thực ra bộ rễ của nó vô cùng phát triển, chứa đầy tinh bột và chất xơ.”
Nhậm Đóa Đóa nói: “Nó lớn như vậy, đào đi có tiếc không ạ?”
Chu Vân nói: “Sắn dây phát triển rất hung hãn, ở một số quốc gia còn phải dùng thuốc diệt cỏ hóa học để loại bỏ chúng. Tốc độ sinh trưởng của chúng cực nhanh, dây leo dày đặc sẽ bao phủ các thảm thực vật khác, cướp đi ánh sáng và chất dinh dưỡng, khiến các đồng cỏ khó mà duy trì được.”
“Cây sắn dây biến dị này mà cứ tiếp tục phát triển, rễ của nó sẽ chiếm hết cả ngọn núi này, tranh giành chất dinh dưỡng. Giống như con người có dị năng cần nhiều thức ăn hơn, thực vật biến dị cũng vậy, quá trình trưởng thành và nâng cấp của nó cần nhiều dị năng hơn, đương nhiên…”
Hắn liếc nhìn những loài cây cỏ hoa lá khác vẫn đang lặng lẽ sinh trưởng trên núi: “Các loài thực vật khác cũng đã biến dị sẽ cùng nhau cạnh tranh, đấu đá.”
Hắn thở dài: “Đây gọi là vạn vật cạnh tranh, nhưng tự nhiên sẽ chọn lọc.”
Nhậm Dược Phi vịn vai Nhậm Đóa Đóa: “Thứ này đào về cấy trồng, sản lượng rất cao, không chừng rễ nặng mấy trăm cân, nếu lại xảy ra tình trạng tang thi vây thành như năm ngoái, trong căn cứ có những củ sắn dây biến dị này sẽ cứu sống được rất nhiều người.”
Nhậm Đóa Đóa gật đầu: “Vậy ba mau đào đi, nếu nó lớn quá, có khi đào đến tối cũng không xong.”
Nhậm Dược Phi: “…”
Chu Vân nói: “Chúng ta xem tiểu Đường biểu diễn thôi.”
Chỉ thấy Đường An Thần nhắm chặt hai mắt, hai tay nắm chặt, người khom xuống, hai tay đặt lên phần rễ sắn dây to khỏe lộ trên mặt đất, lòng bàn tay phát ra ánh sáng màu nâu nhạt.
Mặt đất dưới lòng bàn tay cậu ta bắt đầu rung nhẹ, như thể bị một lực lượng vô hình đánh thức, đất đá cuộn lên như một nồi nước sôi.
Gân xanh trên trán cậu ta nổi lên, mồ hôi lấm tấm, cậu ta hét lớn một tiếng: “Lên!”
Đất trên mặt đất như sóng cuộn trào, bộ rễ chằng chịt của củ sắn dây khổng lồ bị đất đẩy ra, từ từ nhô lên, nổi trên mặt đất đang cuồn cuộn, những sợi rễ có vân màu nâu sẫm tua tủa.
Những chiếc rễ uốn lượn này vừa dài vừa dai, vỏ ngoài thô ráp và dày, các rễ to nhỏ khác nhau đan vào nhau như mạng nhện, vô cùng phức tạp, nhưng lại được tách ra khỏi đất một cách hoàn hảo, không hề bị hư hại, tựa như một tác phẩm nghệ thuật điêu khắc rễ cây tráng lệ.
Mà ở trung tâm của mạng nhện khổng lồ này, một viên tinh hạch hệ Mộc màu xanh đậm đang phát sáng. Nhìn kích thước và phẩm chất, có lẽ cũng là cấp Vương.
Nhậm Đóa Đóa vỗ tay thật mạnh, lòng bàn tay đỏ ửng: “Chú Đường giỏi quá!”
Chu Vân chỉ huy: “Cưa hết rễ bên ngoài đi, cành lá cũng cắt hết, hoa cắt xuống thu lại, cái này cũng có giá trị dược liệu. Chỉ giữ lại thân chính và rễ chính, chú ý giữ lại tinh hạch này.”
Tần Thịnh hăng hái xung phong nhận việc: “Để tôi!”
Chỉ thấy cậu ta nhắm mắt vung tay lên, mọi người bất giác im lặng, nghe thấy tiếng xé gió “vù vù” nhỏ mà dồn dập vang lên, vô số phi đao sắc bén mỏng dính bay ra từ lòng bàn tay cậu ta, ánh sáng lạnh lẽo lấp lánh, tựa như tuyết bay, tấn công vào cây sắn dây khổng lồ. Phi đao xuyên qua cành lá, cắt đứt rễ cây, dây leo rơi lả tả chỉ còn lại cành chính, những bông hoa màu tím rơi đầy đất. Còn phần rễ to khỏe cũng bị cắt thành vô số mảnh, chỉ còn lại một vòng rễ ngắn bao quanh tinh hạch.
Tần Thịnh cũng nhận được những tràng pháo tay không ngớt của Nhậm Đóa Đóa, cùng với những tiếng reo hò của các đội viên đội hộ vệ.
Họ đỡ lấy đất tại chỗ cho vào giỏ cấy trồng, lấp lại đất cũ, tưới đẫm nước, rồi đặt lên xe đẩy chuẩn bị đưa về trạm quan trắc, còn những phần rễ khổng lồ còn lại, ước tính sơ bộ cũng nặng vài trăm cân.
Nhậm Dược Phi và Quan Viễn Phong bàn bạc chia chiến lợi phẩm: “Trước tiên để ở trạm quan trắc, một nửa cho Đội đặc nhiệm, một nửa cho Tĩnh Nam, cậu cứ giữ trước, tôi sẽ cho người vận chuyển về sau.”
Chu Vân cười: “Xa xôi thế này việc gì phải làm vậy, tốn năng lượng quá, những thứ này đều để lại cho Đội đặc nhiệm đi. Anh nhặt vài củ to khỏe để Đóa Đóa dùng thuật sinh rễ rồi đặt vào đất dinh dưỡng mang về. Tôi sẽ mang cây lớn này về vườn thuốc của tôi ở Bắc Minh trồng, trước mùa đông chắc chắn sẽ nhân giống ra được không ít, đến lúc đó tôi sẽ gởi từ Bắc Minh qua cho anh.”
Lúc này Nhậm Dược Phi mới hài lòng: “Được, cứ quyết định vậy đi. Nhưng mà, cậu về cũng phải đi trực thăng của tôi mà phải không? Hay là cậu dẫn Tuệ Tinh đến Tĩnh Nam của chúng tôi làm khách trước đi, đằng nào lão Quan cũng phải ở lại Trung Châu, cậu về cũng không có việc gì phải không? Đến lúc đó tôi sẽ cử người đưa cậu đến Bắc Minh, cũng chỉ mất một ngày đi xe.”
Anh ta vừa dứt lời, liền cảm nhận được ánh mắt từ con gái và Quan Viễn Phong chiếu tới.
Chu Vân nói: “Không vội, đợi đến nghỉ đông Tết Nguyên đán, Đội trưởng Quan chắc cũng có phép về quê, lúc đó Đóa Đóa cũng được nghỉ học về nhà phải không? Đến lúc đó chúng tôi sẽ dẫn Tuệ Tinh đến Tĩnh Nam của các anh làm khách.” Hắn vừa dứt lời, Nhậm Dược Phi mới cảm thấy ánh mắt như có gai ở sau lưng dời đi.
Thấy thu hoạch hôm nay đã quá đủ, bọn họ chuyển các loại thảo dược, củ sắn dây đã thu hoạch được vào rổ, túi dệt, đặt lên xe đẩy chuẩn bị thu dọn, lại bất ngờ chạm trán với một đàn lợn rừng đang uống nước bên suối. Con lợn rừng đầu đàn có cặp nanh dài và sắc nhọn lao thẳng về phía Nhậm Đóa Đóa, rõ ràng là muốn tấn công con mồi yếu nhất.
Giữa tiếng sủa điên cuồng và ngọn hỏa long của Tuệ Tinh, Quan Viễn Phong phản ứng nhanh nhất, anh vung tay lên thi triển một cơn lốc đẩy lùi đàn lợn. Gần như cùng lúc, Chu Vân cũng tung ra một vòng băng đóng băng, giữa những tảng băng giá lạnh, Quan Viễn Phong lại giáng xuống một chuỗi sét màu xanh lam đậm.
Chỉ có con lợn rừng đầu đàn sau khi bị sét đánh vẫn cố gắng thoát khỏi khối băng, tiếp tục lao về phía trước, liền bị Chu Vân tung thêm một đòn đóng băng, Nhậm Dược Phi bước lên một bước, vung đao, chém bay đầu con lợn.
Phi đao của Tần Thịnh vẫn còn nắm trong tay, chết lặng nhìn đàn lợn bị sét đánh chín, tỏa ra mùi thơm khét lẹt rơi xuống đất và con lợn rừng đã mất đầu.
Vẻ mặt Nhậm Dược Phi cũng có chút kinh ngạc, cười một tiếng: “Bác sĩ Chu đúng là thâm tàng bất lộ.”
Trong thời gian ngắn liên tiếp tung ra hai thuật đóng băng cực lớn như vậy, khống chế được thú biến dị cấp Vương, e rằng đã là cấp bốn rồi. Mấy ngày ở núi Cửu Nghi, anh ta chủ yếu thấy được sự hung hãn của Tuệ Tinh, lại không ngờ bản thân Chu Vân cũng mạnh đến vậy, hơn nữa còn phối hợp với Quan Viễn Phong vô cùng ăn ý. Thảo nào trông văn nhã yếu đuối thế mà lại dám một mình vào núi Cửu Nghi.
Nhậm Đóa Đóa kinh ngạc nhìn khối băng, rồi lại nhìn Chu Vân đang điềm nhiên đứng bên cạnh, mặt đầy dấu chấm hỏi, hắn cúi đầu nhìn cô bé mỉm cười.
Buổi tối trở về trạm quan trắc, bọn họ làm một bữa thịt lợn rừng, mọi người ăn uống no say.
Phần còn lại Chu Vân thi triển thuật đóng băng để đông lạnh hết.
Nhìn những miếng sắn dây phơi đầy trên sân thượng, nghĩ đến đống thịt lợn rừng đông lạnh như núi nhỏ trong bếp dưới lầu, Quan Viễn Phong đau đầu, nói: “Mới vào núi đã thu hoạch nhiều thế này, không có chỗ để nữa rồi. Tôi vẫn nên gọi điện cho tiểu Giang dẫn thêm mấy dị năng giả vào giúp thôi, cũng may hôm nay chúng ta đã mở đường, bọn họ vào sẽ dễ đi hơn.”
Nhậm Dược Phi tiếc nuối: “Hời cho Đội đặc nhiệm các cậu rồi… Chỗ này ăn được nhiều ngày lắm đấy.”
Quan Viễn Phong nói: “Ngành chăn nuôi lợn của các anh không phải rất phát triển sao.”
Nhậm Dược Phi thở dài: “Nào có nỡ ăn, thời buổi này… đều đem đi đổi năng lượng, đổi lương thực hết rồi. Cậu ở căn cứ lớn không biết cái khó của chúng tôi đâu, mỗi lần ra biển là một lần đánh cược với mạng sống. Trong núi cũng không trồng được lương thực, năm ngoái lạnh như vậy, lương thực đều chết cóng hết cả.”
Quan Viễn Phong nói: “Cũng như nhau cả thôi, nên chúng tôi cũng dẫn người vào núi, cũng là để săn bắn bổ sung kho lương. Còn dọn dẹp hầm mỏ để lấy than về, nếu không mùa hè cũng có thể chết cóng. Nhưng cũng một thời gian rồi không vào núi, gần đây mọi thứ đều ưu tiên cho Đại hội Thành chủ, bữa ăn cũng rất tằn tiện. Thật ra căn cứ cũng đã cố gắng hết sức rồi, ai cũng không dễ dàng gì.”
Nhậm Dược Phi nói: “Có căn cứ nào mà dễ dàng đâu. Chẳng phải đều dựa núi ăn núi, dựa sông ăn sông sao, thật ra không cần quan tâm đến người khác, tự chúng ta cũng có thể sống rất tốt. Thời thế này quá loạn, ai có thể làm cứu thế chủ được chứ.”
Anh ta nói như thể có ẩn ý, cũng như thể chỉ là buột miệng cảm thán.
Quan Viễn Phong im lặng, anh và Nhậm Dược Phi lại trò chuyện thêm vài câu rồi ai về phòng nấy. Vừa vào phòng đã thấy Chu Vân tắm xong từ nhà vệ sinh bước ra, tóc còn hơi ướt, hắn đang sấy lông cho Tuệ Tinh ở trong phòng, một tay còn cầm chiếc lược răng thưa, Tuệ Tinh ngồi đó nghiêng đầu lim dim mắt, phát ra tiếng gừ gừ thoải mái.
Quan Viễn Phong đến gần nói: “Lau khô rồi sấy tóc em trước đi kẻo bị cảm, nó là hệ Hỏa mà.”
Chu Vân cười một tiếng rồi giơ chiếc máy sấy lên: “Thấy không, máy sấy hàng hiệu, tiện tay lấy ở khách sạn trong núi Cửu Nghi đấy. Anh mau đi tắm rồi tận hưởng đi, tiểu Đường vừa mang một thùng nước nóng đến cho anh rồi.”
Trong lòng Quan Viễn Phong đột nhiên cảm thấy thật nhẹ nhõm, thế giới bên ngoài cá rồng lẫn lộn, thần ma loạn vũ, chướng khí mịt mù, nhưng khi bước vào căn phòng nhỏ chật hẹp này, niềm vui và sự an nhàn lập tức trở nên thuần túy, đơn giản, dễ dàng có được.
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
