Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 8: Mưa Như Trút Nước

Quan Viễn Phong bị tiếng mưa đánh thức.

Anh chống tay trên giường ngồi dậy, nhìn phần chăn phẳng lì nơi đôi chân đã biến mất, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ nơi mưa đang rơi xối xả.

Cửa sổ không đóng kín, những đám mây xám xịt dày đặc ở xa xa, hơi nước ẩm ướt do trận mưa như trút mang tới tràn vào phòng, gió lùa vào căn phòng trống rỗng.

Anh ngẩn người một lúc, dường như không nhớ ra mình đang ở đâu, mưa lớn thế này, không cần huấn luyện nữa nhỉ?

Mãi đến khi đứng dậy, thấy chiếc chăn mỏng tuột xuống, phần th*n d*** trống không, anh mới nhớ ra, mình đã giải ngũ.


Cơn đau chi ảo quen thuộc đêm qua lại không đến.

Kể từ khi cắt cụt chi, mỗi khi màn đêm buông xuống đều như bị đày vào địa ngục lửa cháy bừng bừng.

Thời gian được ghi lại bằng từng phút từng giây, trở nên đáng sợ và khó chịu đựng, cuộc sống anh trống rỗng hoang tàn.

Anh khao khát một giấc ngủ dài vô tri vô giác, nhưng lòng tự tôn mãnh liệt lại cho rằng đó là bị sự yếu đuối chiến thắng, chưa đánh đã bại.

Cơn đau như vậy, bác sĩ gọi là “đau ảo”, anh đã mất đi đôi chân từ lâu, nhưng lại đau đớn không chịu nổi ở nơi không còn tồn tại. Như thể anh không thể chấp nhận được hiện thực, hèn nhát yếu đuối chìm đắm trong đau khổ.

Khi cuộc đời chỉ còn lại những trận chiến dài đằng đẵng, không còn hy vọng vào một sự tái sinh, một sự bùng cháy mới, cũng như tay chân không thể mọc lại. Anh đã là một cái cây khô héo, không thể nào có được sức sống mới, cũng chẳng còn nhiệt huyết sống mãnh liệt nữa.


Đối lập với cơ thể suy tàn, mục ruỗng không chút sinh khí, lại là những giác quan và dây thần kinh ngày càng nhạy bén, tỉnh táo. Giống như một ngôi nhà ngày càng xiêu vẹo, từng một thời đèn hoa rực rỡ, giờ đây lại phải lắng nghe tiếng gió rít qua khung cửa giấy tả tơi trong bóng tối, cảm nhận sức nặng của từng hạt bụi rơi xuống, chịu đựng từng con sâu mọt gặm nhấm, đục khoét trên thanh xà mục nát.

Cơn đau trở nên rất khó chịu đựng, điều đáng sợ hơn là bị thế giới ruồng bỏ, không còn được ai cần đến. Sống qua mỗi ngày đối với anh đều là một chiến thắng, nhưng chẳng ai quan tâm đến một gánh nặng lại sống thêm được một ngày.

Không còn ai cần anh nữa, cuộc kháng cự vô nghĩa biến thành sự tự phủ định và tự giày vò vô ích. Mỗi ngày đều bị giấc ngủ dài cám dỗ, mỗi ngày đều muốn từ bỏ, đón nhận cái chết của mình, chấp nhận thất bại của mình.

Vậy mà anh lại có được một đêm ngon giấc đã lâu không có, một giấc mơ thuộc về quá khứ, trong mơ anh có tứ chi lành lặn, mặc lại bộ quân phục quen thuộc, cùng những người anh em vào sinh ra tử đánh bóng rổ trên sân tập.


Anh lấy điện thoại ra xem giờ, thấy Chu Vân gửi tin nhắn cho mình: “Chào buổi sáng, hôm nay trời mưa, bữa sáng có bánh khoai môn hấp, quẩy chiên, cháo thịt bằm tôm tươi.”

Nửa tiếng sau hắn lại gửi thêm một tin nhắn nữa: “Mưa to quá, tôi đang thu dọn dược liệu trên sân thượng, anh dậy rồi thì qua ăn luôn nhé.”

Ngắn gọn súc tích, ngay cả cách xưng hô như anh Quan cũng không có, không lấy lòng, không thương hại, chỉ là tin nhắn bình thường, giống như mọi ngày, đơn giản gửi một cái thực đơn, nhưng lại luôn mang đến cho anh một chút mong đợi.

Bánh khoai môn, chắc là cách làm giống bánh đậu xanh nhỉ? Khoai môn và bột nếp trộn rồi hấp, nhưng chắc là vị mặn.

Nhưng với cách làm của Chu Vân, chắc hẳn sẽ khác với đồ bán bên ngoài.


Quẩy chiên nghe có vẻ bình thường, nhưng tự nhà làm, chắc hẳn sẽ giòn rụm. Cháo thịt bằm tôm tươi, món cháo của hắn thường thích cho thêm một ít sò điệp khô, vài lát nhân sâm.

Mãi đến hôm nay anh mới cảm nhận được, mình lại vui vẻ và mong chờ những tin nhắn như vậy. Mới chỉ vài ngày ngắn ngủi, anh đã quen với những tin nhắn báo thực đơn này, và sẽ hình dung về những món ăn đó.

Anh day day trán, cúi đầu, quả thực cảm thấy đói bụng.

Cảm giác của cơ thể đang từ từ hồi phục, nhưng vì ngủ đủ giấc, bộ não hỗn loạn đầy hung bạo, nhẫn nhịn, chán ghét của anh dường như bỗng trở nên tỉnh táo.

Cảm xúc cũng có vẻ ổn định hơn, cảm giác lý trí ngày xưa đã quay trở lại.


Giấc ngủ rất quan trọng, anh thực sự biết điều đó, nhưng anh không chịu uống thuốc giảm đau để đổi lấy sự thoải mái nhất thời, ép mình chấp nhận thử thách mà cuộc đời dành cho anh.

Hôm nay anh lại nghĩ, cuộc đời vốn không phải lúc nào cũng là chiến đấu không ngừng.

Cuộc đời nên là ba bữa và một giấc ngủ, đói thì ăn, buồn ngủ thì ngủ, ngày đêm xoay vần, nắng mưa thay phiên.

Giống như người hàng xóm bác sĩ trẻ tuổi đối diện, sống những ngày tháng bình thường lặp đi lặp lại, mà ngày nào cũng có hương có vị.

“Ầm ầm!”

Ngoài cửa sổ sấm chớp vang trời, anh thoát khỏi dòng suy tư, nhìn ra ngoài những đám mây âm u và cơn mưa càng lúc càng lớn, có chút lo lắng.


Anh đứng dậy lắp chân giả đặt bên cạnh vào, rồi mặc quần, chống tay lên xe lăn, đi tới đóng cửa sổ trước, sau đó mở cửa phòng, thấy Tuệ Tinh đang canh ở cửa, thấy anh thì liền thân mật chạy tới cọ cọ vào đầu gối anh.

Anh xoa đầu Tuệ Tinh, vệ sinh cá nhân đơn giản xong, lăn xe lăn từ hành lang ra cửa ban công, thấy ngoài trời mưa xối xả, trời tối đến mức gần như đêm đen, anh đẩy cửa ban công ra, nước mưa bắn tung tóe vào trong.

May mà chỗ ra ban công có dựng nhà kính, anh vào trong nhà kính, qua ánh sáng lúc tỏ lúc mờ, anh thấy một bóng người lặng lẽ đứng ở bên ngoài.

Nhìn kỹ thì quả nhiên là Chu Vân đang đứng đó, tay hắn cầm một chiếc ô, người mặc áo mưa, chân đi ủng, hắn đang ngẩng đầu nhìn thiết bị thu nước mưa và cột thu lôi trên nóc nhà.

Trời tối đến mức sân thượng như ban đêm, một tia chớp lóe lên, tiếng sấm nổ vang trời. Khuôn mặt lạnh lùng của Chu Vân lóe lên trong ánh chớp, đôi môi mím chặt và chiếc cằm hơi ngẩng lên tạo thành một đường nét căng thẳng, nghiêm nghị, khác hẳn vẻ ôn hòa thường ngày khi nói chuyện với anh.


Quan Viễn Phong vốn định gọi hắn, nhưng lại bị vẻ mặt này làm cho sững lại.

Nhưng Chu Vân nhạy bén cảm nhận được có người ở đây, hắn quay mặt lại thấy anh, liền bước nhanh tới vào trong nhà kính, gập ô lại, ấn công tắc trên tường cạnh cửa kính nhà kính.

Đèn trong nhà kính sáng lên, gương mặt có chút lạnh lùng của Chu Vân lúc nãy đã trở nên dịu dàng hơn dưới ánh đèn năng lượng mặt trời: “Anh dậy rồi à? Ngoài trời mưa lớn, đừng ra ngoài, xuống ăn sáng đi. Tối qua anh ngủ thế nào?”

Quan Viễn Phong nói: “Vậy mà lại có tác dụng, tối qua tôi ngủ rất ngon.”

Chu Vân cẩn thận quan sát sắc mặt anh: “Anh xuống ăn cơm đi, tôi bắt mạch cho anh, lát nữa tôi sắc một thang thuốc cho anh, uống cùng thuốc sẽ có hiệu quả tốt hơn.”


Hắn đi tới, tự nhiên đẩy xe lăn của Quan Viễn Phong xuống lầu, vừa đi vừa nói: “Cầu thang nhà anh có cần sửa lại làm đường dốc cho xe lăn lên xuống tiện hơn không?”

Quan Viễn Phong thờ ơ nói: “Phiền phức lắm, thôi bỏ đi.”

Chu Vân lại nói: “Mấy ngày nay trong khu dân cư người ta đều nói có người lạ ra ra vào vào khu nhà vào ban đêm, không an toàn lắm. Ban quản lý cũng nói phải tăng cường chống trộm, hình như nghe nói nhà nào đó bị mất trộm, còn có trẻ con bị dọa sợ.”

“Tôi muốn lắp thêm một cửa sắt chống trộm ở lối vào đơn nguyên nhà chúng ta, nhân tiện cải tạo cầu thang cho anh luôn. Việc này rất đơn giản, chỉ cần lát vài viên gạch, trát thêm ít xi măng, láng phẳng là được.”

Quan Viễn Phong có chút bất ngờ: “Trong khu của chúng ta có trộm cắp à?”


Chu Vân nói: “Đúng vậy, khu dân cư của chúng ta ở trên núi, quả thực dễ có người ẩn náu, vẫn nên tăng cường an ninh thì tốt hơn. Chỉ cần làm một cái cửa sắt ở lối vào hành lang của đơn nguyên chúng ta là được, ở đây chỉ có hai nhà chúng ta, lại là tầng thượng, thường ngày ra vào khóa lại sẽ an toàn hơn. Tôi đặt làm rồi, đợi hết mưa là họ đến lắp.”

Quan Viễn Phong: “…” So với vẻ lịch sự thường ngày, giọng điệu không cho phép nghi ngờ này của Chu Vân có hơi khiến người ta bất ngờ.

Anh vốn định nói hai người đàn ông to lớn thì sợ gì trộm vặt, nhưng nghĩ lại mình là người tàn tật, không chừng lại là gánh nặng, vậy nên anh im lặng một lúc rồi mới nói: “Chú ý an toàn phòng cháy chữa cháy, khóa lại lỡ có cháy thì ảnh hưởng lối thoát hiểm.”

Chu Vân nói: “Anh yên tâm, có cửa thoát hiểm dự phòng, chìa khóa cũng treo ở mặt trong, lúc nào cũng mở được, anh không cần lo lắng.”

Hắn đẩy Quan Viễn Phong đến phòng ăn, xoa đầu Tuệ Tinh rồi đổ cho nó nửa chậu mì thịt xương lớn thơm phức, sau đó từ xửng hấp bưng bánh khoai môn qua cho anh.

Hai cái quẩy, bát cháo hải sản nóng hổi lần lượt được đặt lên bàn, Chu Vân lại lấy kéo nhà bếp ra, cắt nhỏ quẩy bỏ vào bát cháo hải sản cho anh.

Cách ăn này đúng là mới lạ, Quan Viễn Phong cầm thìa múc cháo ăn, Chu Vân mở TV lên xem tin tức.

Đúng lúc một bản tin quốc tế đang đưa tin: “Tháng Tám, hiện tượng thời tiết dị thường xảy ra thường xuyên trên toàn cầu, nhiều quốc gia vùng Vịnh gần đây liên tiếp hứng chịu thời tiết đối lưu mạnh, bị ảnh hưởng nặng nề bởi mưa lớn. Thành phố trung tâm của một quốc gia sa mạc chỉ trong một đêm đã hứng chịu lượng mưa bằng cả năm của địa phương. Trước khi mưa lớn ập đến, mây đen cuồn cuộn trên bầu trời, mây mưa chỉ trong mười phút đã bao trùm cả thành phố khổng lồ trên sa mạc.”

“Trận mưa lớn này là trận mưa lớn nhất trong tám mươi năm qua, lượng mưa đạt đến 65 mm, gấp 10 lần lượng mưa trung bình của khu vực.”

“Mưa lớn gây khó khăn cho giao thông và đời sống của người dân địa phương, nhiều tuyến đường bị ngập, nhiều chuyến bay bị hoãn hoặc hủy, một số khu vực còn xảy ra mất điện, nhà máy ngừng hoạt động, trường học đóng cửa.”

Trên TV là cảnh lũ lụt cuồn cuộn tràn qua đường phố, mực nước gần ngập đến đầu gối, nhiều xe ô tô ngâm trong nước, có người đứng trên nóc xe gọi điện thoại.

Trên bản tin xuất hiện chuyên gia đang giải thích: “Đây là một hiện tượng khí hậu tương đối hiếm gặp, nó liên quan đến các yếu tố khí tượng như đới gió Tây, xoáy thấp bị cắt đứt.”

“Trận mưa lớn lần này có thể dẫn đến sự bùng phát của châu chấu sa mạc. Châu chấu sa mạc thích đẻ trứng trong đất cát ẩm ướt, mưa thuận lợi cho sự sinh tồn và sinh sản của châu chấu sa mạc. Nếu nạn châu chấu bùng phát, có thể sẽ gây ra thiệt hại vô cùng lớn.”

Cuối bản tin liệt kê những nơi trên thế giới gần đây có thời tiết biến đổi dị thường, Nam Đại Dương xuất hiện siêu dị tượng thời tiết, một nơi nào đó xuất hiện lốc xoáy, một nơi khác lại có mưa đá vào giữa mùa hè.

Quan Viễn Phong thấy Chu Vân đang trộn bột trong một cái chậu thủy tinh, nhưng mắt lại dán chặt vào màn hình TV, vẻ mặt khá nghiêm trọng.

Anh hỏi Chu Vân: “Cậu làm điểm tâm gì vậy?”

Chu Vân như bừng tỉnh: “Không, tôi làm ít men rượu ngọt, hôm qua ở chợ mua được một rổ hoa thủy liễu đỏ, khá hiếm, làm ít men rượu để dành sau này làm cơm rượu.”

Quan Viễn Phong không uống rượu, nhưng vẫn thuận miệng hỏi: “Làm thế nào?”

Chu Vân vo cục bột trong tay thành một viên nhỏ rồi nói: “Hoa thủy liễu đỏ giã nát trộn với bột nếp rồi vo thành viên nhỏ, để đó cho lên men, đợi đến khi mọc ra những sợi nấm trắng như tuyết là lên men thành công rồi, phơi khô cất đi là được.”

Hắn vừa nói vừa lấy một cái nia từ bên cạnh ra, bên trong lót lá thông xanh mướt, hắn nhanh tay nhanh chân xếp đều từng viên bột đã vo tròn lên đó, lại đậy một lớp lá thông nữa lên trên, rồi bưng đến đặt gần chỗ lạp xưởng đang phơi.

Quan Viễn Phong nhớ hôm trước thấy hắn còn đang làm lạp xưởng gà, bây giờ hình như lại biến thành lạp xưởng màu đỏ sẫm, anh tò mò hỏi: “Đây lại là lạp xưởng gì vậy?”

Chu Vân nói: “Lạp xưởng bò.”

Quan Viễn Phong: “…”

Chu Vân qua nhìn bát của anh một cái: “Lấy thêm bát nữa nhé? Cháo hải sản này ngon phải không?”

Quan Viễn Phong không từ chối: “Ngon lắm, ăn cùng quẩy rất hợp, vị rất tuyệt.” Bát cháo hải sản mằn mặn điểm xuyết những miếng quẩy giòn thơm, cách ăn kỳ lạ nhưng lại rất ngon.

Chu Vân lại múc cho anh thêm một bát cháo nữa, vừa mở nắp nồi đất bên cạnh ra xem, Quan Viễn Phong đã ngửi thấy mùi thuốc, nghĩ đến những con bọ cạp, da rắn đen bóng mà anh thấy hôm qua, khẽ rùng mình.

Chu Vân không để ý, rót thuốc trong nồi ra, pha một ít nước cốt mật ong đặt bên cạnh Quan Viễn Phong: “Ăn xong cháo là anh có thể uống thuốc rồi.”

Hắn nhíu mày: “Trời mưa, tôi sợ anh sẽ đau, hôm nay tôi dùng ngải cứu để hơ nóng các huyệt vị cho anh nhé, tuy thời gian hơi lâu một chút, nhưng hiệu quả cũng sẽ tốt hơn nhiều.”

Quan Viễn Phong thuận miệng đáp: “Được.” Lúc này anh đối với phương pháp châm cứu của Chu Vân, quả thực đã có chút tin tưởng.

Chu Vân lại đang dùng điện thoại thúc giục cửa hàng đặt làm dao kiếm trước đó: “Đường đao, dao găm tôi đặt trước đó có thể gửi hàng được chưa?”

Chủ tiệm nói: “Vừa hay hôm nay xong rồi, thứ này chưa mài lưỡi, tính là đồ thủ công mỹ nghệ, nhưng gửi bưu điện cũng phải kiểm tra các kiểu, anh đợi thêm vài ngày nữa là tới.”

Chu Vân nhíu mày thúc giục: “Phiền anh nhanh chút nhé, cảm ơn.”

Không còn nhiều thời gian nữa.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 8: Mưa Như Trút Nước
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...