Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 9: Dị Tượng Toàn Cầu


Sau khi liên lạc với người bán hàng xong, Chu Vân lại xem qua các diễn đàn trên mạng, quả nhiên những đoạn video thảo luận về trận mưa kỳ lạ ở quốc gia sa mạc nọ và các hiện tượng thời tiết dị thường gần đây như lốc xoáy, mưa đá đã trở thành chủ đề nóng.


 


Trên video là mây đen mù mịt che kín cả bầu trời và mưa như trút nước, đường phố ngập trong biển nước.


 


Khu vực bình luận vô cùng náo nhiệt.


 


“Cảnh báo, một lượng lớn siêu xe hạng sang bị ngập nước sắp tràn vào nước ta rồi.”


 


“Ba năm đã đến! Long Vương quy vị!”


 


“Phim bom tấn ngày tận thế à, đây là tận thế đến rồi sao.”


 


Bên dưới có không ít bình luận bông đùa, cũng có người đang phân tích nguyên nhân.



 


“Đây là một cường quốc nào đó đang sử dụng vũ khí thời tiết.”


 


“Buồn cười nhỉ, cường quốc đó còn chưa giải quyết nổi lốc xoáy ở nước mình, lại còn vũ khí thời tiết, mày ba ngày không ị nổi cũng đổ tại cường quốc đó à.”


 


Cũng có người phân tích nghiêm túc: “Lốc xoáy ở cường quốc nọ không phải do yếu tố thời tiết, mà là do điều kiện địa lý. Dãy núi chạy dọc Nam Bắc, trung tâm là đồng bằng lớn, không có dãy núi nào cản trở không khí lạnh từ phía Nam tràn xuống và dòng khí ấm từ phía Bắc đi lên, cực kỳ dễ tạo ra lốc xoáy.”


 


“Vậy thực sự là vũ khí thời tiết sao?”


 


“Ha ha, khí tượng toàn cầu là một hệ thống vô cùng phức tạp, liên kết chặt chẽ và ảnh hưởng lẫn nhau. Nếu thực sự dùng vũ khí thời tiết, sẽ có hiệu ứng cánh bướm, sớm muộn gì cũng tự hại mình thôi.”


 


“Kẻ hủy diệt nhân loại chỉ có nhân loại.”


 


“Vũ khí thời tiết gì chứ, là vũ khí trí tuệ thì có. Vũ khí thời tiết chỉ có thể dẫn dắt, không thể kiểm soát thời tiết. Đây chính là tai họa của tự nhiên, con người còn hiểu biết quá ít về tự nhiên.”


 


“Bạn ở lầu trên có nghe nói về ‘Kế hoạch Hạc Cầm’ chưa? Đúng là ếch ngồi đáy giếng mà.”



 


“Nước thải hạt nhân mưa móc thấm đều toàn cầu, thành phố sa mạc cũng không thoát được đâu, ha ha ha.”


 


“Cuối cùng nhân loại cũng sẽ bị công nghệ hủy diệt.”



 


“Đây là hệ thống miễn dịch của trái đất đang tiêu diệt virus.”


 


“Nhân loại chính là virus lớn nhất.”


 


“+10086, sa mạc biến thành ốc đảo, đại dương biến thành lục địa, trái đất khởi động chương trình định dạng tận thế tự làm sạch, bắt đầu phó bản mới, tuyệt vời.”


 


“Đây là sự trả thù của tự nhiên, trái đất bị con người làm ô nhiễm.”



 


“Con người trong vũ trụ chỉ là một hạt bụi, trái đất cũng là một hạt bụi.”


 


“Ha ha, một số người không biết hả hê cái gì, người ta quyền quý có thể lên Sao Hỏa đấy, còn tưởng thật sự cùng nhau chìm đắm à?”


 


“Các người nói là trái đất khởi động lại, tôi còn nói là toàn cầu tiến hóa đấy, đây là hệ thống trái đất đang nâng cấp trực tuyến.”


 


Giữa những lời bàn tán xôn xao, vẫn có không ít người thực tế hơn:


 


“Dù sao cũng là năm El Nino, thời tiết cực đoan gia tăng.”


 


“Tôi đang ở ngay nơi trong video đây, chẳng thấy bầu trời màu đỏ nào cả, bịa đặt, nhìn là biết dùng filter, giả chết đi được.”


 


“Chỗ chúng tôi cũng xuất hiện sương mù dày đặc, người đối diện cũng không nhìn rõ nhau.”



 


“Chỗ chúng tôi mấy ngày nay chiều nào trời cũng tối sầm vì mưa lớn, gần đây còn có mưa đá.”


 


“Chỗ chúng tôi nửa đêm mưa dông đối lưu mạnh, bão táp mưa sa, sấm sét đánh năm tiếng đồng hồ, cả đêm chỉ nghe thấy tiếng kính cửa sổ tòa nhà bên cạnh rơi xuống vỡ tan và tiếng gió, sợ chết khiếp đi được, may mà là nửa đêm không có ai.”


 


Đến cuối bài đăng đã bắt đầu thảo luận về những hiện tượng thời tiết kỳ lạ ở địa phương, cũng có người đùa: “Cửu tinh liên châu, trời giáng dị tượng, linh khí toàn cầu hồi phục! Lão nạp khổ tu nhiều năm, cuối cùng cũng đợi được đến khoảnh khắc này!”


 


Chu Vân tắt diễn đàn, trong lòng vừa tính toán, một bên vừa chuẩn bị dụng cụ và ngải cứu.


 


Lần này châm cứu cho Quan Viễn Phong thuận lợi hơn nhiều, rõ ràng anh đã phối hợp hơn, cũng bằng lòng nằm xuống cởi áo để Chu Vân châm cứu thêm nhiều huyệt vị.


 


Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi xối xả không ngớt, Quan Viễn Phong nhắm mắt cảm nhận hơi nóng trên da.



 


Tay Chu Vân cầm một điếu ngải cứu lớn, to bằng cánh tay, đã được đốt cháy, hơ nóng trán và huyệt thái dương cho anh, người bình thường nhìn thấy cũng có chút sợ hãi.


 


Quan Viễn Phong là người có cảm giác nhạy bén, tuy không sợ hãi điếu ngải đang cháy leo lét kia, nhưng lại cảm nhận rõ ràng hơi thở của Chu Vân ở gần trong gang tấc và mùi thảo dược thoang thoảng trên người hắn.



 


Đối phương im lặng, tĩnh tại, Quan Viễn Phong lại đột nhiên có chút muốn nói chuyện, có lẽ là bầu không khí này có chút kỳ quái.


 


Anh hỏi Chu Vân: “Mưa to thế này, thảo dược có bị sao không?”


 


Chu Vân nói: “Không sao đâu, những cây quý giá tôi đều đã để trong lán rồi, còn những cây bên ngoài đều là loại không sợ ngập úng, dễ trồng và không đắt tiền.”


 


Hắn hơ xong phần đầu cho Quan Viễn Phong, hỏi anh: “Tôi hơ qua các huyệt ở ngực và lưng cho anh nhé? Mưa lớn, hàn khí nặng, khí huyết của anh lại không đủ, nếu không xuống lầu thì vận động cũng không đủ.”


 


Quan Viễn Phong vừa cởi áo vừa nói: “Được.”


 


Chu Vân nói: “Tôi đã làm một phòng gym trên gác xép, đặt một số thiết bị tập thể dục, anh rảnh thì có thể qua dùng.”


 


“Cứ đi thẳng từ sân thượng qua là được, không cần xuống lầu. Việc tập luyện phục hồi sau phẫu thuật của anh cần kiên trì trong một thời gian dài.”


 


“Tôi có thể lên kế hoạch cho anh một số bài tập phục hồi chức năng tuần tự, y học cổ truyền có hiệu quả vượt trội trong việc phục hồi chức năng.”



 


Quan Viễn Phong có chút xấu hổ, quả thực sau khi giải ngũ trở về, để trốn tránh người nhà và cha mẹ, anh gần như chỉ ở lì trong nhà, thỉnh thoảng có dắt chó xuống lầu đi dạo, nhưng lại chưa từng tập luyện phục hồi cho phần cơ thể còn lại sau khi bị tàn tật, ít nhiều gì cũng mang tâm lý buông xuôi.


 


Áo được cởi ra, để lộ vai và ngực, anh đã gầy đi rất nhiều, cúi đầu nhìn thấy xương sườn hiện rõ, nhớ lại cơ ngực săn chắc, mạnh mẽ của mình trước kia, đột nhiên có chút ngẩn ngơ, mình sẽ không bao giờ có được thân hình cường tráng nữa rồi.


 


Chu Vân duỗi ngón tay từ từ tìm huyệt vị, sau đó hơ qua cho anh một lượt từ Đản Trung, Cưu Vĩ, Cự Khuyết, Thần Khuyết, Khí Hải xuống dưới, còn lấy một viên thuốc đặt vào rốn rồi dán lại cho anh: “Cái này có thể thúc đẩy tiêu hóa của anh, anh thiếu vận động, tiêu hóa không tốt, cũng sẽ gây chán ăn.”


 


Đỡ Quan Viễn Phong lật người lại, Chu Vân lại hơ qua một lượt các huyệt ở lưng cho anh, châm cứu xong sau đó mới đắp chăn mỏng cho anh: “Về nhà nếu muốn ngủ thì cứ ngủ tiếp, sau khi châm cứu khẩu vị hẳn sẽ cải thiện.”


 


“Tôi có hấp một ít bánh gạo ở dưới nhà, thanh nhiệt dưỡng dạ dày, anh mang về để trong tủ lạnh, lúc nào muốn ăn thì cho vào lò vi sóng hâm lại là được.”


 


Quan Viễn Phong thấy hắn chu đáo tỉ mỉ như vậy thì nhỏ giọng nói: “Cảm ơn cậu.”


 


Chu Vân mỉm cười: “Không có gì.” Chỉ là có qua có lại mà thôi.



Lúc đang nói chuyện thì chuông cửa reo, Chu Vân xuống mở cửa, thấy anh giao hàng ướt sũng mang mấy gói hàng lớn lên, hắn vội vàng cảm ơn anh ta, còn lấy một chai nước đá đưa cho anh ta: “Vất vả cho anh quá, mưa to thế này mà vẫn giao hàng.” Anh giao hàng mồ hôi nhễ nhại, thấy nước thì mắt sáng lên, nhận lấy chai nước: “Cảm ơn!”


 


Tiễn anh chàng giao hàng đi, Chu Vân xem qua thấy đúng là cung phức hợp, súng bắn đinh, cưa máy mình đặt, cùng với một số lều trại, túi ngủ ngoài trời… đều đã đến.


 


Hắn nhấc bộ “Cung tên phức hợp sợi carbon Tinh Linh Chí Tôn” sang trọng kia lên, sờ thử chất lượng, vô cùng hài lòng, quả không hổ danh là cung cao cấp giá hàng vạn tệ.


 


Hắn nghĩ một lát rồi cất kỹ súng bắn đinh, cưa máy và những thứ khác. Lại xách cây cung phức hợp kia lên lầu đặt vào phòng gym, treo lên, rồi sang phía đối diện treo bia bắn tên chuyên dụng.


 


Hắn qua xem Quan Viễn Phong bên này, đã đến giờ rút kim châm cứu, bèn đưa tay rút kim ra, Quan Viễn Phong đứng dậy mặc quần áo, Chu Vân đưa cho anh một ly trà mạch môn hoàng kỳ để uống, rồi gọi anh lên lầu xem phòng gym.


 


Tầng hai có hai phòng, một nhà vệ sinh, một phòng được sửa thành nhà kho và phòng dụng cụ, một phòng là phòng gym.


 


Quan Viễn Phong nhìn máy tập toàn thân hình elip, máy chạy bộ, các mấu bám leo tường trên vách, thang leo trên khung leo trèo, cùng một số dụng cụ tập tạ để rèn luyện sức mạnh, gật đầu: “Thiết bị rất đầy đủ.”


 


Anh nhìn Chu Vân lại có chút kỳ lạ, cảm thấy hắn nho nhã lịch sự, không giống người thích tập thể dục thể thao.


 


Chu Vân biết ánh mắt của anh có ý gì, nhưng những thiết bị này đều mới sắm chưa được bao lâu, hắn trước đây quả thực hắn không chú trọng việc rèn luyện thân thể.


 


Nhưng sau mạt thế… thể lực trở thành điểm yếu, một cơn sốt do nhiễm dị năng đã khiến hắn sốt nửa tháng, giờ lại định cố thủ ở đây, vậy nên tất nhiên là phải tăng cường thể chất.


 


Vành tai Chu Vân hơi nóng lên, nhưng vẫn chỉ vào cây cung phức hợp vừa treo trên tường: “Cái này có tác dụng rèn luyện lực tay và cơ bụng, anh có muốn thử không?”


 


Quan Viễn Phong nhìn cây cung phức hợp bằng sợi carbon màu đen mờ, đường nét mượt mà: “Cậu thích chơi cái này à?”


 


Chu Vân mỉm cười: “Đây là vũ khí lạnh duy nhất có thể sở hữu hợp pháp trong nước, tôi tò mò mua một cây, ít chơi, anh thích thì có thể luyện tập nhiều hơn, bắn cung là một môn thể thao tốt.”


 


Hắn lên lấy cây cung xuống đưa cho Quan Viễn Phong, Quan Viễn Phong thấy cây cung này quả thực còn rất mới, đưa tay sờ thử.


 


Chu Vân chỉ vào bức tường đối diện: “Bên ngoài mưa, có thể tập ở đây, khoảng cách tuy hơi ngắn, tập bắn tên cũng không sao, chú ý đừng bắn cung không tên, sẽ tự làm mình bị thương.”


 


Quan Viễn Phong nói: “Ừm, tôi từng chơi cung hợp kim carbon ở câu lạc bộ của bạn, có huấn luyện viên dạy rồi, nhưng cung sợi carbon thì đây là lần đầu tiên chơi, rất nhẹ.”


 


Chu Vân thầm nghĩ: Đâu chỉ nhẹ, còn chống ăn mòn, chống mài mòn, chịu nhiệt độ cao, độ bền cao, ở thời mạt thế gần như không cần bảo dưỡng – quan trọng nhất là, tính dẫn điện cao.


 



Thời mạt thế, loại vũ khí tầm xa như vậy trong tay dị năng giả, đặc biệt là dị năng giả hệ lôi điện, có thể phát huy được uy lực rất khủng khiếp.


 


Chỉ là sau mạt thế, những sản phẩm công nghiệp hoàn hảo như vậy dù có ngàn vàng cũng khó mua.


 


Mà bây giờ hắn chỉ cần dùng tiền của Quan Viễn Phong, dễ dàng mua được trên mạng, thật đúng là nên ca ngợi hòa bình, ca ngợi thời thịnh vượng.


 


Quan Viễn Phong cầm cung sờ nắn, lắp tên tập vào, điều chỉnh tư thế, nhắm vào bia bắn rồi kéo cung.


 


Cảm giác kéo cung dễ dàng khiến anh có thêm chút tự tin. Tuy đã tàn tật, nhưng sức mạnh hai tay của anh thực ra đã tăng lên, điều này hẳn sẽ khiến anh lát nữa không đến nỗi quá mất mặt.


 


Chu Vân nhìn Quan Viễn Phong dễ dàng kéo căng cung, sải tay thật đáng kinh ngạc, thầm nghĩ, nếu hai chân anh còn nguyên vẹn, nhất định sẽ là một người rất cao.


 


Ánh mắt hắn dừng lại trên cánh tay rắn chắc, đường nét đẹp đẽ của Quan Viễn Phong, vô cùng mong đợi, nói: “Tôi có linh cảm nó sẽ rất hợp với anh.”


 


Quan Viễn Phong buông dây cung, mũi tên lao vút đi, “phập” một tiếng trúng ngay hồng tâm.


 


Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi xối xả, đôi mày kiếm rậm của anh nhíu chặt, đôi mắt sâu thẳm sắc bén nhìn chằm chằm vào bia bắn, giống như một con sư tử bị bệnh bị mắc kẹt trên xe lăn, nhưng vẫn còn uy nghiêm.


 


Chu Vân vỗ tay.


 


Khóe môi Quan Viễn Phong khẽ nhếch lên, nở một nụ cười: “Gần quá, chắc cũng chỉ khoảng sáu mét.”


 


Chu Vân nói: “Đợi lúc nào mưa tạnh, làm một cái bia bắn ngoài trời ở ban công, nối thông ban công của tôi và ban công của anh để bắn.”


 


Hắn lấy cuốn sổ tay hướng dẫn tập bắn cung cơ bản mới mua ra, lật cho anh xem: “Cái này có video kèm theo, chỗ anh có máy tính không?”


 


Quan Viễn Phong nói: “Tôi có máy tính xách tay.” Cầm cung tên trong tay lật qua lật lại xem xét, rõ ràng cũng có chút hứng thú: “Mua ở đâu vậy? Tôi cũng mua một cây.”


 


Chu Vân cười: “Anh cứ lấy cái này tập trước đi, tôi cũng chỉ nhất thời hứng lên mua thôi, giờ cũng không dùng đến, đợi anh tập thành thạo rồi xác định có muốn mua nữa hay không thì hãy nói.”


 


Chu Vân lại chỉ cho anh cách sử dụng các thiết bị thể thao khác, còn chỉ vào máy chạy bộ nói: “Cái máy chạy bộ này, Tuệ Tinh có thể chạy một chút, khi trời mưa đỡ buồn chán.”


 


Quan Viễn Phong cười: “Mưa này còn có thể kéo dài được mấy ngày nữa chứ?”


 


Chu Vân khẽ mỉm cười không nói gì.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 9: Dị Tượng Toàn Cầu
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...