Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 7: Một Đêm Ngon Giấc

Buổi tối Chu Vân trở về, mang theo thuốc đã bốc, thế là lúc ăn tối, hai người bọn họ chìm trong mùi thuốc lan tỏa khắp gian bếp.

Trong thuốc có một mùi thơm ngọt, sau bữa tối, anh thấy Chu Vân rót bát thuốc sánh đặc ra để nguội, rồi pha chút mật ong vào, bưng đến cho anh uống.

Anh uống thử một ngụm, thấy có vị chua ngọt xen lẫn một chút chát, anh có chút nghi ngờ nhìn Chu Vân mấy lần: “Đây là thuốc hay thuốc trấn an?”

Chu Vân sững người một chút rồi bật cười: “Đương nhiên là thuốc rồi, sao anh lại nghĩ là thuốc trấn an?”

Quan Viễn Phong nói: “Vị không giống thuốc đắng, hơn nữa…”


Anh ngừng lại một chút, cuối cùng vẫn thẳng thắn nói: “Bác sĩ nói tôi bị đau do ảo giác tâm lý, chân tôi mất rồi, đề nghị tiến hành trị liệu tâm lý, cũng kê một ít thuốc giảm đau và thuốc chống trầm cảm.”

Nhưng anh không uống, dù đã là một phế nhân, anh vẫn theo bản năng chống lại loại thuốc làm giảm cảm giác của mình.

Anh vốn định từ chối sự giúp đỡ của vị bác sĩ tốt bụng này, nhưng lại thấy người ta nói chuyện uyển chuyển, ý nhị như vậy, cũng không nhất thiết phải từ chối thẳng thừng, dù không có tác dụng, chẳng qua cũng chỉ là uống chút nước thuốc thôi.

Quả nhiên, anh thấy đối phương hoàn toàn không hỏi mình bệnh tình cụ thể, chỉ bắt mạch rồi kê đơn, điều này khiến anh cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Anh không muốn kể lể chi tiết về bệnh tình của mình cho người khác nghe, làm thế như thể xé toạc vết thương đau nhức hàng đêm ra rồi phơi bày cho người khác nhìn, huống hồ chi bác sĩ nói vết thương đã lành, cơn đau là do vấn đề tâm lý của anh mà thôi.


Anh không muốn thừa nhận mình lại bị cơn đau ảo đánh bại, cái gọi là đau do ảo giác chính là cơn đau không tồn tại. Nhưng đêm nào anh cũng không yên, bị cơn đau hành hạ chân thực như vậy, anh là một kẻ bại trận, thất bại thảm hại. Ý chí sắt đá cũng không thể thuyết phục được tiềm thức của anh rằng, chân anh đã mất từ lâu, những cơn đau đó không tồn tại.

Chu Vân lấy đơn thuốc cho anh xem: “Tôi xem mạch tượng, anh bị kinh lạc tắc nghẽn, ngưng trệ không thông, khí gan mật không thoát, chính khí hư, khí huyết hao tổn, chắc chắn là đêm ngủ không yên, thường xuyên đau nhức, hơn nữa khi trời trở gió, lạnh, mưa ẩm thì cơn đau càng tăng.”

“Tôi nghĩ chắc hẳn anh cũng đang dùng thuốc Tây bệnh viện kê, nên thuốc Bắc tôi kê chủ yếu là bổ khí, đặc biệt chọn những vị thuốc có vị dễ chịu như đương quy để ôn trung bổ khí, lại thêm một ít xuyên khung, toàn yết, ngô công, có tác dụng hành khí, giảm đau và trị đau dây thần kinh.”


“Nhưng hôm nay là lần đầu anh uống, mấy vị thuốc này đều là côn trùng, tôi sợ anh không quen.”

“Cho nên trước tiên tôi dùng dâu tằm cho anh. Dâu tằm có tác dụng với đau dây thần kinh, kết hợp với long nhãn, kỷ tử, hồng sâm, hoa hồng, cũng đều là dưỡng khí an thần bổ huyết, tương đối ôn hòa.”

“Tôi đã pha thêm chút mật ong, vị sẽ dễ chịu hơn, bản thân mật ong cũng có tác dụng giảm đau, điều này là để anh ngủ ngon hơn, cũng có thể cải thiện tiêu hóa, giúp anh ăn ngon miệng.”

Đợi sau khi uống có hiệu quả, anh ấy có lòng tin vào mình, cũng không còn bài xích việc điều trị nữa, lúc đó mới chính thức kê đơn từ từ điều dưỡng thì tốt hơn.

Chu Vân không giải thích sâu xa đến vậy, hắn nhìn Quan Viễn Phong, vô cùng thành khẩn: “Nếu là cắt cụt chi, đầu m*t dây thần kinh bị cắt đứt hình thành u dây thần kinh hoặc dính dây thần kinh sẽ gây đau. Đối với chứng đau ảo giác sau cắt cụt chi, châm cứu của y học cổ truyền có rất nhiều bằng chứng thực nghiệm hiệu quả.”


“Chỉ cần châm vài huyệt ở đầu cổ và cổ tay anh, không cần cởi áo, chỉ mất mười lăm phút, rất tiện lợi, anh có muốn thử không?”

Quan Viễn Phong vốn định từ chối ngay, ở bệnh viện quân y bác sĩ cũng từng giới thiệu liệu pháp châm cứu cho anh, nhưng lúc đó anh không muốn người khác nhìn thấy vết cắt cụt xấu xí của mình, nên đã từ chối thẳng thừng.

Nhưng lúc này nghe Chu Vân nói châm cứu chỉ ở đầu và cổ tay, lại nhìn đôi mắt đen láy của hắn tha thiết nhìn mình, thậm chí còn có chút khẩn thiết, anh chợt nghĩ, mình vừa cho hắn vay hai mươi vạn, chắc là đối phương cảm thấy mắc nợ mình, nên mới vội vàng muốn trả ơn.

Hay là cứ để hắn thử xem sao, tuy khả năng cao là không có tác dụng, nhưng nếu có thể giảm bớt tâm lý muốn làm gì đó cho mình để trả nợ của đối phương thì cũng tốt, cùng lắm thì mai nói với hắn là cơn đau đã giảm thật rồi.

Anh bèn nói: “Được, thử xem.”


Chu Vân nở nụ cười trên môi: “Được, chúng ta lên sân thượng đi dạo một lát đã, vừa ăn xong thì châm cứu không tốt lắm. Anh cứ dắt chó lên lầu trước, tôi đi khử trùng kim châm đã.”

Quan Viễn Phong khẽ nhướng mày, anh thích cái cách Chu Vân không xem mình là người tàn tật này.

Xe lăn điện có thể lên cầu thang, tuy hơi phiền phức. Nhưng anh càng ghét cảm giác mình là đồ vô dụng khi đi đâu cũng có người dè dặt tới đỡ, đây cũng là lý do anh vội vàng chọn giải ngũ.

Anh không thể chấp nhận việc thuộc hạ cũ, những người lính do chính tay mình đào tạo, ngày ngày cẩn trọng tới chăm sóc anh, nhìn anh với ánh mắt đầy thương hại.

Trên sân thượng, mùi cây cỏ đặc trưng của mùa hè sau khi phơi nắng lan tỏa, rõ ràng có không ít gia súc gia cầm, nhưng lại chẳng có mùi gì khó chịu, có thể thấy chủ nhân rất siêng năng dọn dẹp, hơn nữa chuồng trại cũng được thiết kế rất hợp lý, nên mùi mới không lan ra tứ phía.


Rau củ, nho và hoa cỏ khắp nơi mọc ngay ngắn đâu ra đấy lại vươn cành xum xuê, khiến người ta cảm nhận được chúng được chăm sóc rất cẩn thận, cành lá sạch sẽ, quả sai trĩu cành. Vài con chuồn chuồn nhẹ nhàng lơ lửng hoặc chao liệng qua lại giữa đám cây cỏ.

Tuệ Tinh vô cùng vui vẻ, chạy tới chạy lui trên sân thượng đuổi theo chuồn chuồn, tò mò đứng bên hồ cá nhìn hồi lâu con cá chình điện dài ngoằng kỳ dị như rắn.

Quan Viễn Phong cũng nhìn một lúc, cảm thấy thú cưng như vậy không hợp với khí chất của Chu Vân lắm, trong bể cá, hồ cá này nuôi rất nhiều cá, e rằng lại để phục vụ nghiên cứu gì đó.

Anh đi qua cánh cửa ở giữa, đến ban công đối diện của mình, nhìn những cây thuốc giống, trước mỗi cây đều cắm thẻ ghi chú thời gian gieo trồng cụ thể, tên, những điều cần lưu ý, cùng một loại giống lại làm không ít nhóm đối chứng.

Bên cạnh ban công có giàn phơi dựng ngoài trời, phơi một ít rau khô, Quan Viễn Phong không nhận ra hết, nhưng lờ mờ thấy có củ cải, cải bẹ, rau tiến vua khô.


Mấy ngày nay Chu Vân có dùng rau khô phơi gần héo để nấu ăn cho anh, có lúc hầm canh với xương, có lúc chỉ đơn giản xào với tóp mỡ, có lúc hấp chung với thịt ba chỉ, lạp xưởng, hắn nấu ăn rất đa dạng, thực sự là rất dụng tâm.

Anh không phải kiểu người tùy tiện cho một người mới quen vài ngày vay nhiều tiền như vậy, mà là vị bác sĩ này, xét về mọi mặt, đều là người nghiêm túc làm việc, thực sự sống cuộc đời của mình.

Hắn trồng thuốc, quả thực ra dáng một người cẩn thận làm dữ liệu nghiên cứu khoa học, hắn sống cuộc sống thường nhật, lại là dáng vẻ của người yêu đời, tỉ mỉ đến từng chi tiết, siêng năng, nhanh nhẹn, không nhiều lời nhưng lại khiến người ta dễ chịu.

Người như vậy quả thực khiến người ta bất giác tin tưởng, huống hồ chi đối phương đúng là thật lòng giúp đỡ mình.

Đúng vào lúc hoàng hôn, tòa nhà này nằm trên đỉnh núi, gió núi thổi hiu hiu trên sân thượng, ánh hoàng hôn rực rỡ nhuộm đỏ núi sông cỏ cây trong tầm mắt. Xa xa, những dãy núi lặng lẽ ẩn mình trong ánh tà dương bao phủ, mặt hồ chứa nước lấp lánh phản chiếu ánh sáng.


Trên sân thượng này, chuồn chuồn đậu trên hoa, đôi cánh mỏng phản chiếu ánh hoàng hôn, mùi hương của cây cỏ, rau củ và kim ngân hoa quanh người từ từ thấm vào trong gió đêm, không khí tĩnh lặng, yên bình, dường như thời gian đã ngưng đọng, giữa trời đất chỉ còn lại một mình anh.

Cũng sống ở tầng cao nhất, vậy mà anh chưa từng phát hiện ra cảnh sắc trên sân thượng này lại say lòng người đến vậy.

Chu Vân chuẩn bị kim xong thì lên gọi Quan Viễn Phong xuống, để anh ngồi trên xe lăn, rồi nhanh nhẹn châm kim vào các huyệt Phong Trì, Phong Phủ, Tứ Thần Thông, Thần Đình trên đầu anh và huyệt Thần Môn ở tai, Nội Quan, Thần Môn ở cổ tay.

Quan Viễn Phong thấy động tác lúc hắn lấy kim rất thành thạo, thần thái tự tin vững vàng, nghĩ bụng chắc y thuật của hắn không hề thấp.

Kim rất nhỏ, sau khi châm vào không có cảm giác gì, Quan Viễn Phong lại ngửi thấy trong phòng có mùi thơm thoang thoảng của thảo mộc, hơi giống ngải cứu, lại có chút giống mùi vân hương thảo đuổi muỗi, cả căn phòng sạch sẽ yên tĩnh, anh bắt đầu cảm giác có hơi buồn ngủ.


Chu Vân lại lấy ra một hộp kim nhĩ hoàn, nói: “Tôi đặt mấy cái kim nhĩ hoàn lên tai anh, có thể giảm đau dây thần kinh, cải thiện giấc ngủ.”

Hắn lấy một cây kim nhỏ thử vài chỗ trên vành tai Quan Viễn Phong, vừa chăm chú quan sát sắc mặt anh.

Ban đầu Quan Viễn Phong không để ý, đột nhiên khi châm đến một chỗ, phần chi bị cắt cụt của anh bỗng dưng có cảm giác đau nhức, tê dại.

Anh nhíu chặt mày, đột ngột mở mắt, liền thấy mặt Chu Vân rất gần, đang cúi đầu nhìn chăm chú vào mình, đôi mắt đen láy, bình tĩnh.

Thấy sắc mặt Quan Viễn Phong thay đổi, hắn đã nhanh chóng lấy kim nhĩ hoàn bên cạnh ấn vào chỗ vừa có phản ứng để cố định, rồi lại nhẹ nhàng nhanh chóng cấy thêm vài cây kim nữa ghim vào những chỗ tương ứng trên vành tai bên kia.

Quan Viễn Phong nhìn hắn, hỏi: “Đây là cái gì?”

Chu Vân lấy hộp kim cho anh xem, những cây kim nhỏ như đinh ghim: “Kim nhĩ hoàn, là kim nội bì, thân kim nhỏ ngắn, không đau, lưu lại trong huyệt vị có thể k*ch th*ch liên tục lên huyệt, hiệu quả ổn định đáng tin cậy, tác dụng nhanh, cũng có thể tăng cường tác dụng trị liệu của huyệt vị.”

“Chỉ cần lúc tắm anh chú ý một chút đừng để dính nước là được.”

Hắn giải thích cho Quan Viễn Phong: “Tai người tương ứng với các vùng phản xạ khác của cơ thể, châm cứu ở tai trong y học cổ truyền có hiệu quả rất rõ rệt trong việc giảm đau.”

“Nói theo y học cổ truyền thì là có thể kích phát kinh khí, điều hòa khí cơ, điều hòa khí huyết. Lâm sàng thường dùng để điều trị đau bụng kinh, đau dây thần kinh, đau đầu, đau dạ dày.”

“Tôi ghim kim nhĩ hoàn cho anh ở cả hai bên, anh thử xem có hiệu quả không, yên tâm đi, kim này vào cơ thể rất nông, là phương pháp châm cứu rất an toàn.”

Quan Viễn Phong thấy hắn giải thích cặn kẽ như vậy, đâm ra anh lại có chút áy náy: “Không sao, cứ trị theo cách của cậu đi.”

Chu Vân từ từ vê kim cho anh, Quan Viễn Phong lại nhíu mày, anh thật sự cảm thấy chỗ thường ngày đau nhức có từng cơn tê dại nhè nhẹ, đây là… thật sự có phản ứng với châm cứu sao? Châm cứu huyệt trên đầu, vậy mà dây thần kinh ở chân lại có phản ứng? Mà còn là dây thần kinh đã bị cắt đứt.

Quan Viễn Phong không nói gì, chỉ là trong lòng không khỏi có thêm một chút tin tưởng vào y thuật của Chu Vân.

Nửa tiếng sau, Chu Vân quả nhiên rút hết kim ra, dặn dò anh đơn giản: “Nửa tiếng nữa hãy tắm, tai có thể lau qua, đừng để dính nước, tốt nhất là tạm thời đừng gội đầu.”

Lúc đưa Quan Viễn Phong về nhà đối diện, Chu Vân lại xách một hộp bánh đậu xanh lạnh được xếp ngay ngắn trong hộp cơm thủy tinh đưa cho anh: “Hôm nay tôi làm đấy, anh để trong tủ lạnh, đói có thể ăn vặt.”

Quan Viễn Phong không từ chối, cầm lấy về phòng, anh vốn không có sở thích ăn vặt, nhưng trước khi cất vào tủ lạnh, anh vẫn mở ra nếm thử hai miếng.

Hôm nay anh thấy Chu Vân làm bánh đậu xanh, trông có vẻ không khó, nhưng vị lại hoàn toàn khác với bánh bán bên ngoài.

Mát lạnh mềm mịn, vị thanh đạm tinh tế của bột đậu xanh hòa quyện hoàn hảo với vị béo ngậy thơm ngọt của bơ, không hề gây cảm giác ngọt ngấy.

Tuệ Tinh hau háu nhìn anh, Quan Viễn Phong đổ một ít thức ăn khô cho chó ra cho nó, Tuệ Tinh ngửi ngửi rồi chỉ ăn một miếng nhỏ là thôi, rõ ràng vừa rồi đã được Chu Vân cho ăn no, không còn hứng thú nữa, xem ra người bị nuôi kén ăn không chỉ có mình anh.

Về đến phòng mình, đột nhiên cảm thấy căn phòng này quá trống trải, quá tĩnh lặng, chiếc vali mang về khi giải ngũ vẫn đặt ở đó vài bộ quần áo đơn giản đều gấp gọn trong đó, đến cả tủ quần áo cũng lười treo vào.

Căn hộ thông tầng gồm năm phòng ngủ một sảnh tính cả gác xép, chỉ có căn gác xép trên lầu này và nhà vệ sinh là của anh, các phòng khác đều chứa đồ đạc cũ từ nhà cũ của bố mẹ và em trai, những thứ không hợp để chuyển vào nhà mới nhưng lại không nỡ vứt đi.

Dù thường xuyên ở biệt thự, bố mẹ vẫn thỉnh thoảng lên đây lục lọi đồ đạc, và thường xuyên cảnh cáo anh không được tự ý động vào hay vứt đồ của họ.

So với bên nhà Chu Vân đầy ắp dấu vết của cuộc sống, căn nhà này của anh, dường như lúc nào anh cũng chỉ là một vị khách.

Anh quả thực cũng là một vị khách, đây là nhà tái định cư của bố mẹ, trước đó anh có gửi tiền về nhờ em trai mua giúp một căn biệt thự trong khu, quả thực cũng định để cả nhà cùng ở.

Nhưng anh không ngờ mình sẽ giải ngũ sớm, càng không ngờ lại giải ngũ vì tàn tật. Biệt thự sửa sang xong, anh lại trở thành vị khách không được chào đón, một gánh nặng cho nửa đời còn lại.

Người hàng xóm tốt bụng đối diện ngược lại cho anh ăn cơm canh nóng hổi, hoa quả tươi ngon, đồ ăn vặt điểm tâm, còn tốt hơn cả người nhà ruột thịt.

Hơn nữa đối phương còn có tính cách trầm lặng hiếm có, không hỏi han tại sao anh bị cắt cụt chi, không hỏi anh về quá khứ, tương lai, hiện tại, hắn ít nói, nhưng cư xử rất đúng mực, là một người hàng xóm rất tốt. Vì người hàng xóm này, căn nhà tái định cư mà anh trăm điều không thích, vậy mà cũng có chút điểm tốt.

Quan Viễn Phong tắm rửa xong xem sách một lát rồi lên giường ngủ.

Vậy mà đêm đó, anh lại ngủ say đến tận sáng.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 7: Một Đêm Ngon Giấc
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...