Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 75: Dược Phẩm Thanh Điểu

Sáng sớm tinh mơ, Quan Viễn Phong đã ra ngoài đến hội trường. Anh trở về vào tối hôm trước chỉ vì có chút lo lắng cho Chu Vân, nhưng lịch trình hội nghị vẫn dày đặc, anh không thể vắng mặt.

 

Chu Vân thì đang ngồi xổm trước thùng chứa đồ. Tối hôm trước, trước khi đi ngủ, hắn đã lấy cây linh chi biến dị khổng lồ ra và dùng thuật Phồn Vinh để thúc nó trưởng thành.

 

Linh chi đến kỳ trưởng thành sẽ bắn bào tử ra từ các ống nấm bên dưới mũ nấm. Trước khi ngủ, hắn đã đặt nó vào một cái hũ thủy tinh rất lớn, đến sáng thức dậy, quả nhiên đã thấy thu được đầy một hũ bào tử linh chi.


 

Hắn hài lòng cất cây linh chi biến dị đi rồi đậy nắp hũ lại. Bào tử linh chi vẫn cần được sàng lọc, rửa sạch, sấy khô rồi phá vỡ lớp vỏ để nghiền thành bột mịn, như vậy mới có thể uống được.

 

Đương nhiên là chỗ của Quan Viễn Phong không có thiết bị, hắn chỉ có thể mang đến phòng bào chế bên chỗ thầy để dùng thiết bị của ông.

 

Hắn dứt khoát chuyển hết tất cả các loại dược liệu hái được ở núi Cửu Nghi lên xe, mang đến chỗ thầy để xử lý. Lúc ra khỏi cửa, Tuệ Tinh cứ bám riết lấy hắn, rõ ràng là sợ bị bỏ lại như hôm qua, thế là hắn cũng cho Tuệ Tinh lên xe luôn.


 

Nhưng mà, khi hắn lái xe đến trước cửa, vừa xuống xe đã thấy trong vườn nhà thầy vô cùng náo nhiệt.

 

Hắn đỗ xe xong rồi đi xuống, con mèo đen trên hàng rào liền nhẹ nhàng nhảy xuống rồi chạy về phòng.

 

Rất nhanh sau đó, Tần Mộ và Tần Thịnh ra đón, giúp hắn dỡ các loại dược liệu từ trên xe xuống. Tần Mộ nói với hắn: “Tối qua quả thật có người đến do thám, Tần Thịnh vừa ra giao thủ với chúng thì chúng lập tức bỏ chạy, một tên hệ Thổ, một tên hệ Hỏa, rất thông thạo môi trường ở đây. Tôi lo bọn chúng dùng kế điệu hổ ly sơn, vẫn nên ưu tiên đặt an toàn của thầy lên hàng đầu, vì vậy không để Tần Thịnh đuổi theo xa.”


 

Chu Vân gật đầu: “Đúng vậy, mọi việc đều phải đặt an toàn của thầy lên trên hết.”

 

Nhậm Đóa Đóa lon ton chạy ra cửa, vịn vào hàng rào vườn gọi Tuệ Tinh: “Tuệ Tinh, Tuệ Tinh!” Cô bé đã thay bộ đồ bảo hộ, mặc một chiếc váy công chúa bồng bềnh màu xanh hồng, đi tất ren và giày da nhỏ.

 

Chu Vân mỉm cười mở cửa cho Tuệ Tinh: “Đi chơi đi.”

 

Tuệ Tinh co cẳng chạy tới, nhanh chóng chạy đến xoay vòng quanh chân Nhậm Đóa Đóa. Cô bé vừa xoa mạnh đầu nó vừa cười khanh khách, rồi lại gần nói với Chu Vân: “Chú Chu, hôm nay chú Quan không đến ạ? Đây là gì vậy ạ?”


 

Chu Vân chỉ đạo Tần Thịnh chuyển các thùng dược liệu vào phòng bào chế: “Đều là thuốc chú hái ở núi Cửu Nghi trước đây, mượn thiết bị bên chỗ thầy của chú để xử lý một chút, nếu không để lâu sẽ dễ hỏng. Sao cháu lại qua đây?”

 

Tần Mộ đến giúp, vừa làm vừa cười nói: “Thầy của anh sáng sớm đã gọi điện cho viện trưởng Mễ, bề ngoài là cảm ơn ông ấy đã mời chuyên gia giúp anh, nhưng thực chất là khoe khoang một trận về cậu học trò cưng của mình. Sau đó viện trưởng Mễ biết hôm nay anh còn qua đây, thế nên đã sớm đưa Đóa Đóa đến, tới đây để ‘ôm cây đợi thỏ’ đấy.”

 

Chu Vân: “…” Sao thầy càng già lại càng giữ được tâm hồn trẻ thơ thế này, chắc là đã kìm nén lâu lắm rồi.


 

Nhưng lần này viện trưởng Mễ quả thực đã giúp đỡ rất nhiều, cũng biết rõ sự tồn tại của hắn, lại còn tận tình mời chuyên gia giúp bọn họ, việc hắn không đến tận nhà thăm hỏi quả thực có chút thất lễ.

 

Phần nhiều cũng là do mấy ngày nay đột nhiên gặp phải quá nhiều chuyện và quá nhiều người, bệnh cũ của hắn lại tái phát, không muốn làm quen với người lạ.

 

Nhậm Đóa Đóa hỏi hắn: “Cháu có thể xem cùng không ạ? Lúc xử lý mấy dược liệu này ấy.”


 

Hắn hỏi lại: “Ông cháu và thầy Diêu đâu rồi?”

 

Nhậm Đóa Đóa đáp: “Đang tập Bát Đoạn Cẩm ở sân sau ạ.”

 

Chu Vân gật đầu, đi ra phía sau trước, quả nhiên thấy hai ông lão đều mặc bộ đồ luyện công bằng lụa, đang nghiêm túc tập Bát Đoạn Cẩm theo video nhạc.

 

Chu Vân lặng lẽ đứng bên cạnh xem họ tập xong một thế rồi mới lên tiếng chào: “Con chào thầy, chào viện trưởng Mễ.”


 

Mễ Tông Du cười nói: “Quả nhiên là tuấn tú, lịch sự nho nhã, thảo nào ông Diêu kiêu ngạo đến thế, sáng sớm đã gọi điện thoại đến cảm ơn tôi. Tôi cứ thắc mắc mãi, sư môn của bác sĩ Chu sâu rộng như vậy, sao Tần Mộ không hề nhắc đến một lời? Có ông Diêu ở đây rồi, đâu cần tôi phải làm chuyện thừa thãi này nữa? Hóa ra là bác sĩ Chu thâm tàng bất lộ.”

 

Diêu Hoán đắc ý nói: “Nó không phải cố tình không nói, mà nó thực sự không biết tôi ở Trung Châu. Vừa từ Bắc Minh đến, chưa biết trời cao đất dày, bị Viện nghiên cứu Dị năng cho một gậy vào đầu mới phải tiu nghỉu đi khắp nơi tìm cửa. Cũng may có viện trưởng Mễ đây trượng nghĩa, bọn trẻ ranh này, gặp chút chuyện là cứ như gà con hoảng loạn.”

 

Mễ Tông Du cười ha hả: “Tôi đâu phải trượng nghĩa, tôi đang báo ơn đây. Cháu ngoại nhỏ bé này của tôi cùng bố nó trên đường đến Trung Châu thì gặp nguy hiểm, chính là được bác sĩ Chu đây ra tay tương trợ. Tôi đây là cảm kích trong lòng.”


 

Diêu Hoán ngẩn ra, chuyện này thì ông không biết. Chu Vân nói: “Viện trưởng Mễ không cần khách sáo, bất kỳ ai gặp phải tình huống đó cũng sẽ cứu giúp, cháu chỉ làm việc mà một người bình thường nên làm thôi.”

 

Mễ Tông Du nói: “Thời loạn lạc này cặn bã nổi lên, vàng thau lẫn lộn, hiếm có ai còn được như cậu, vẫn như trước mạt thế, sao không khiến người ta kính phục cho được. Hóa ra lại là cao đồ của ông Diêu, quả nhiên là danh sư xuất cao đồ.”

 

Diêu Hoán mặt mày hồng hào: “Đệ tử này của tôi là người lương thiện, mềm lòng bậc nhất, trước đây tôi thường nói, nó cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ chịu thiệt thòi lớn.”


 

Chu Vân: “…” Hắn vội chuyển chủ đề: “Thầy ơi, con hái được rất nhiều dược liệu ở núi Cửu Nghi, hôm nay con dùng phòng bào chế của thầy một lát để xử lý, còn có bào tử nấm linh chi biến dị hôm qua con nói với thầy, vốn định hôm nay xử lý xong sẽ tặng viện trưởng Mễ một lọ.”

 

Mễ Tông Du phấn chấn hẳn lên: “Bào tử nấm linh chi biến dị? Đó là thứ tốt đấy, chỉ có thể gặp mà không thể cầu đó! Trước đây bọn họ không biết kiếm đâu ra một cây linh chi biến dị, chỉ to bằng cái mộc nhĩ mà đã bán được với giá ba viên tinh hạch cấp Vương đấy.”

 

Chu Vân nói: “Vâng ạ, bào tử đã thu thập xong cả rồi, cần sấy đông lạnh rồi mới phá vỡ lớp vỏ để xử lý, lát nữa viện trưởng Mễ mang một lọ về dùng thử.”

 

Diêu Hoán vẫy tay: “Đi, đến phòng bào chế xem thử, xem con lấy được dược liệu tốt gì rồi.”

 

Cả nhóm người cùng đi về phía phòng bào chế, Tần Thịnh cũng bị kéo vào thái thuốc.

 

Tần Mộ thì ở bên ngoài thả con mèo đen ra để cảnh giới, lại bị Nhậm Đóa Đóa đang dắt Tuệ Tinh đi ngang qua nhìn thấy, cô bé lịch sự hỏi: “Chú Tần, con mèo này tên là gì ạ?”

 

Tần Mộ: “…”

 

Anh ta liền bịa ngay tại chỗ một cái tên: “Tuyết Đậu.”

 

Nhậm Đóa Đóa: “Sáng tạo thật…”

 

Tần Mộ đáp: “Phải không, cháu cũng có thú cưng à?”

 

Nhậm Đóa Đóa nói: “Cháu cũng muốn nuôi chó, nhưng bà ngoại cháu dị ứng với lông chó lông mèo. Cháu vẫn đang tìm thú cưng, chú có gợi ý nào hay không ạ?”

 

Tần Mộ đáp: “Cháu là dị năng hệ Mộc đúng không?”

 

Nhậm Đóa Đóa đáp: “Vâng ạ.”

 

Tần Mộ suy nghĩ một lát rồi nói: “Nuôi một bé cây thì sao?”

 

Nhậm Đóa Đóa chìm vào suy tư.

 

Bọn họ bước vào phòng bào chế, thấy Mễ Tông Du và Diêu Hoán đang chăm chú quan sát hũ thủy tinh lớn đựng đầy bào tử nấm: “Con chắc chắn cả hũ bào tử lớn này đều do cùng một cây linh chi phát tán ra chứ? Vậy thì nó phải lớn đến mức nào.”

 

Chu Vân rất chu đáo đưa ảnh trong điện thoại cho bọn họ xem: “Chính là cây này, chúng con đã có thể trồng hàng loạt rồi.”

 

Đó chính là cây linh chi khổng lồ vẫn còn ở trong núi.

 

Nhậm Đóa Đóa hỏi: “Bào tử linh chi có tác dụng gì ạ?”

 

Chu Vân giải thích: “Chất chiết xuất từ bào tử có tác dụng ức chế nhiều loại khối u, tăng cường khả năng miễn dịch cho cơ thể, nâng cao chức năng thực bào của đại thực bào, tăng cường hoạt tính tiêu diệt của tế bào, còn có thể điều hòa đường huyết, mỡ máu, thúc đẩy bài tiết insulin, cải thiện khả năng dung nạp glucose, có tác dụng phục hồi nhất định đối với tổn thương gan, cũng có tác dụng điều tiết nhất định đối với hệ thần kinh trung ương, nên hiệu quả an thần, giúp ngủ ngon tương đối nổi bật.”

 

Mễ Tông Du nói một cách dễ hiểu hơn cho cháu ngoại mình rõ: “Chính là nâng cao miễn dịch, chống ung thư, dưỡng thần, còn có thể chống lão hóa, làm đẹp, nói chung là người già, người thể trạng yếu, người bệnh nặng ăn vào đều tốt. Bác sĩ Chu đối với thầy Diêu thật hiếu thảo, thứ này mà bán ra ngoài, giá phải trên trời đấy.”

 

Chu Vân cười, sau khi rửa sạch hũ bào tử liền cho vào máy nghiền siêu tốc đông lạnh để sấy và nghiền nát. Nhậm Đóa Đóa tò mò lại gần hỏi công dụng của từng thiết bị, Chu Vân cũng không hề thấy phiền mà giải thích cặn kẽ: “Bào tử này cháu đừng thấy nó nhỏ, thực ra lớp vỏ ngoài của nó là chất chitin, rất cứng, nếu uống trực tiếp vào thì cơ thể người sẽ không thể hấp thụ được, vì vậy phải dùng máy nghiền đặc biệt để nghiền nát.”

 

Nhậm Đóa Đóa hỏi: “Chitin, là loại giống vỏ cua ạ?”

 

Chu Vân gật đầu: “Đúng vậy, chịu được nhiệt độ cao, chống axit và kiềm, bên trong bào tử chứa polysacarit linh chi, polypeptide và các chất dinh dưỡng khác, nên phải xử lý để dễ hấp thụ hơn.”

 

Nhậm Đóa Đóa nói: “Không phải chỉ cần nghiền nát là được ạ?”

 

Chu Vân đáp: “Ừm, trước đây trên thị trường dùng phương pháp nghiền cơ học thông thường, dễ bị vượt quá tiêu chuẩn kim loại nặng. Nhưng thiết bị này của thầy Diêu cao cấp hơn, là máy nghiền bằng luồng khí siêu âm, hơn nữa còn dùng nitơ lỏng để đông lạnh nhanh, sau đó sấy và nghiền ở nhiệt độ siêu thấp, như vậy độ tinh khiết sẽ rất cao, cũng không dễ bị mốc, dễ bảo quản hơn.”

 

Mễ Tông Du thấy Nhậm Đóa Đóa và Chu Vân nói chuyện rất hợp nhau, liền nói với Diêu Hoán: “Ông Diêu này, cháu gái tôi và đệ tử của ông rất có duyên, lại là dị năng hệ Mộc, nuôi dược liệu biến dị đúng là được trời ưu ái. Nay được bác sĩ Chu hun đúc, cũng rất có hứng thú với y học. Thiên phú của nó khá cao, thành tích học tập đặc biệt tốt, chúng tôi đều định cho nó học vượt cấp. Chúng ta ở cũng gần nhau, hay là ông có thời gian thì chỉ điểm cho nó một chút?”

 

Diêu Hoán lại ngầm hiểu ý, những người già như bọn họ thường không dễ dàng nhận đệ tử. Đệ tử trước đây thì tự mình dạy mất, nhưng những đệ tử sau này phần lớn đều do sư huynh đi trước dẫn dắt. Ý của lão Mễ thực ra là hy vọng Đóa Đóa có thể theo Chu Vân học y thuật, nhưng Chu Vân chưa kết hôn, còn quá trẻ, dẫn theo một đệ tử nữ thì không hay, nên treo danh dưới tên Diêu Hoán, sư huynh dẫn dắt tiểu sư muội tất nhiên là thỏa đáng nhất.

 

Đương nhiên, dù sao đứa trẻ vẫn còn nhỏ, sở thích chưa định, cũng chưa vội quyết, chỉ nói là chỉ điểm một chút, đây là để lại đường lui. Nhưng một tiểu đệ tử hệ Mộc lại thông minh, nhận vào cũng không thiệt.

 

Lão Mễ đây là đã nhìn thấu ý đồ của ông qua cuộc điện thoại buổi sáng, bây giờ là thời mạt thế, ai mà không có vài đứa con cháu không bớt lo cần phải chăm sóc chứ.

 

Thực ra là Diêu Hoán thấy Đậu Chí Quân một đêm không về, lần này Chu Vân đã đắc tội chết với Viện nghiên cứu Dị năng rồi. Bản thân ông đã có tuổi, lại có chút hư danh, không sao cả, nhưng đệ tử này của mình cương trực ôn hòa, tuy bây giờ dường như cũng có chút bản lĩnh, nhưng chung quy vẫn cần mình tính toán lo liệu cho nó. Viện trưởng Mễ có gốc rễ sâu rộng trong giới học thuật và giới quân – chính, đây là có qua có lại.

 

Ông cười nói: “Y học cổ truyền thì y và dược không tách rời, những năm gần đây trầm lắng, thực ra cũng có liên quan đến phương pháp bào chế và dược hiệu của thảo dược không còn được như xưa. Bây giờ sau khi dược liệu biến dị xuất hiện, y học cổ truyền đã có bước ngoặt. Hiếm có đứa trẻ nào hứng thú với cái này, lại còn là dị năng hệ Mộc, quả thực là rất thích hợp. Tôi có một bộ sách giáo khoa dược học thô sơ nhất, do tôi biên soạn vào những năm đầu, còn có một bộ sách ảnh, trước tiên tặng cho cô bé xem, nếu nó có hứng thú thì tốt quá rồi.”

 

Ông cũng không bày tỏ thái độ gì, dù sao cũng thấy dáng vẻ quyết tuyệt một đi không trở lại của Đậu Chí Quân, ông muốn hỏi dự định của Chu Vân.

 

Nếu Chu Vân muốn về Bắc Minh, vậy ông trực tiếp đến đó thì có sao, dù sao thì, câu nói “đã có trường hợp thành công” của Chu Vân hôm qua khiến ông ngứa ngáy trong lòng, chỉ muốn được xem ngay lập tức.

 

Ở Trung Châu có gì thú vị?

 

Tối qua hỏi hai anh em nhà họ Tần, nhắc đến nơi đó, thời tiết vừa tốt, đồ ăn lại ngon, đệ tử của mình còn lập một cứ điểm nhà tù ở đó để trồng dược liệu biến dị, còn tổ chức công hội để dị năng giả hệ Mộc nuôi trồng dược liệu biến dị. Nhìn bộ dạng Dược phẩm Thanh Điểu đang trên đà phát triển này, thấy thế nào cũng thú vị hơn ở đây nhiều.

 

Lòng ông sớm đã bay đến nơi đó, nhưng, xem ý của Chu Vân, hắn bây giờ vẫn đang ẩn mình sau màn, rõ ràng là không muốn gây sự chú ý của người khác, không biết là muốn làm chuyện lớn gì.

 

Thân phận của ông nhạy cảm, người thường không chú ý, nhưng cấp cao và Viện nghiên cứu Dị năng ở Trung Châu này nhất định sẽ chú ý, tại sao ông lại tự dưng đến một nơi nhỏ bé như căn cứ Bắc Minh. Vậy nên ông phải tìm một lý do thật tốt để qua đó.

 

Ông và lão Mễ tán gẫu, nhìn Chu Vân đeo khẩu trang đóng gói bột bào tử linh chi đã nghiền xong vào hộp chân không, sau đó lấy hai lọ đưa cho lão Mễ: “Viện trưởng Mễ, hai lọ này ngài mang về dùng thử, nếu hiệu quả tốt thì giúp chúng cháu quảng bá một chút, sắp tới chúng cháu cũng sẽ coi đây là sản phẩm chăm sóc sức khỏe chủ đạo.”

 

Mễ Tông Du cười đến không thấy mắt đâu, nhận lấy: “Tốt, cảm ơn cậu nhiều lắm.”

 

Ông xem giờ cũng không còn sớm, liền dẫn Đóa Đóa từ biệt Diêu Hoán và Chu Vân rồi rời đi. Đóa Đóa lưu luyến sờ đầu Tuệ Tinh, đưa một túi thịt khô lớn cho Chu Vân: “Cái này cháu tặng cho Tuệ Tinh ạ.”

 

Chu Vân có chút bất ngờ: “Lấy ở đâu ra vậy?”

 

Mễ Tông Du cười nói: “Ngành chăn nuôi lợn của Tĩnh Nam bên kia bọn họ làm khá tốt, trước mạt thế vốn là trại nhân giống lợn có tiếng, sau mạt thế lại nuôi ra nhiều lợn biến dị, lần này lại ký được mấy đơn hàng lớn.”

 

Chu Vân rất có hứng thú: “Lợn, thường là tinh hạch thuộc tính gì?”

 

Mễ Tông Du giới thiệu: “Hệ Kim, hệ Hỏa, hệ Thổ đều có, hệ Mộc cũng có, rất linh hoạt, nên lần này việc kinh doanh lợn con có thuộc tính chỉ định rất phát.”

 

Tần Mộ đã đến gần tò mò hỏi: “Có hệ Ám không?”

 

Mễ Tông Du: “…”

 

Ông kiên nhẫn nói: “Hệ Ám, hệ Quang, hệ Lôi Điện thực ra đều là dị năng biến dị, rất khó nuôi cấy, không tìm ra được quy luật.”

 

Tần Mộ hỏi tiếp: “Về lý thuyết thì, hậu duệ của lợn biến dị đa số cũng là lợn con biến dị đúng không ạ. Vậy nếu cho lợn đực giống và lợn nái ăn thức ăn hệ Ám một cách có chủ đích, ví dụ như các loại sò, ốc, cua hệ Ám… Căn cứ Tĩnh Nam giáp biển, loại này cũng không thiếu. Như vậy có khả năng sinh ra lợn con hệ Ám không?”

 

Mọi người chìm vào suy tư.

 

Diêu Hoán nói: “Câu hỏi rất hay.”

 

Nhậm Đóa Đóa hỏi: “Vất vả nuôi dưỡng lợn con hệ Ám như vậy để làm gì? Tinh hạch hệ Ám chắc không ai cần đâu nhỉ.”

 

Tần Mộ: “…”

 

Diêu Hoán lại khen ngợi: “Câu hỏi hay.”

 

Nhậm Đóa Đóa tốt bụng nói với Tần Mộ: “Chú Tần yên tâm đi, cháu có thể bảo bố cháu sắp xếp, thử nuôi theo phương pháp này của chú, ghi lại số liệu, nếu thật sự có lợn con hệ Ám, cháu sẽ bảo bố cháu cho người gửi đến Bắc Minh cho chú.”

 

“…” Tần Mộ nói: “Cảm ơn cháu rất nhiều.”

 

Nhậm Đóa Đóa lại trầm tư: “Nói như vậy, thực ra lợn rất thông minh, hay là cháu nuôi một con lợn biến dị làm thú cưng đi, biết đâu một ngày nào đó nó cũng lợi hại như Tuệ Tinh?”

 

Diêu Hoán ngạc nhiên: “Tuệ Tinh là chó biến dị à?”

 

Nhậm Đóa Đóa đáp: “Đúng vậy ạ, là chó Hỏa Long, Tuệ Tinh lợi hại lắm! Biết phun hỏa long.”

 

Ánh mắt Diêu Hoán lóe lên nhìn Chu Vân: “Đây là con chó con nuôi?” Trường hợp thành công?

 

Chu Vân ho nhẹ một tiếng, ánh mắt có hơi dao động: “Không phải, là chó của bạn con.”

 

Nhậm Đóa Đóa nói: “Là chó của chú Quan, nhưng đều do chú Chu nuôi.”

 

Mắt Diêu Hoán sáng lên, vành tai Chu Vân hơi nóng lên, hắn đưa tay vỗ vỗ Tuệ Tinh: “Hàng xóm… nên khá thân.” Tuệ Tinh lập tức cọ cọ vào chân hắn, vô cùng thân thiết.

 

Mễ Tông Du dẫn Nhậm Đóa Đóa đi rồi, Diêu Hoán thấy đệ tử mặt mày không tự nhiên cũng không ép hỏi, nhưng nghĩ đến Đậu Chí Quân lại có chút khó hiểu: “Nó thật sự không về nữa à? Đến đồ cũng không lấy hả? Tình thầy trò bao nhiêu năm, nói cắt là cắt đứt luôn thế à? Vô lương tâm quá nhỉ?”

 

Chu Vân nói: “Thầy cứ bảo họ gói hết đồ của anh ta lại rồi để đó, lúc nào rảnh con sẽ cho người gửi đến Viện nghiên cứu Dị năng là được.” Rác rưởi thì sớm vứt đi, đỡ để thầy ngày nào cũng canh cánh trong lòng.

 

Diêu Hoán có chút buồn bực, Chu Vân an ủi ông: “Chúng con định chuẩn bị đi Yến Lĩnh tìm một số động thực vật biến dị, thầy xem có cần gì không? Đến lúc đó con sẽ để ý tìm giúp thầy.”

 

Mắt Diêu Hoán sáng lên: “Các con dám đi thật à? Chỗ đó không dễ vào đâu.”

 

Chu Vân nói: “Có nhân viên chuyên nghiệp, hơn nữa thực tế bọn họ cũng thường xuyên vào núi.”

 

Diêu Hoán nói: “Phải, ta nghe nói Viện nghiên cứu Dị năng có thể thường xuyên đi theo Đội đặc nhiệm vào núi, lấy được rất nhiều động thực vật biến dị, còn tiến độ nghiên cứu của ta vẫn cứ không ra sao, chính là vì mẫu dược liệu biến dị quá ít!”

 

Chu Vân lại biết thầy mình như vậy mà vẫn giữ được bản tâm, không gia nhập Viện nghiên cứu Dị năng, là đáng quý biết bao. Cậu nói: “Chúng con đi cùng Đội đặc nhiệm vào núi.”

 

Diêu Hoán như có điều suy nghĩ, nhưng trên mặt không hề để lộ: “Vậy thì tốt quá, ta sẽ lập một danh sách, con đi tìm giúp ta, rất nhiều thứ đều là dược liệu biến dị còn thiếu trong các phương thuốc của ta. Ở cửa hàng chuyên bán dược liệu dị năng thì đắt quá, không như Viện nghiên cứu Dị năng, có người không ngừng mang dược liệu biến dị đến cho bọn họ.” Nghĩ đến đây ông lại thấy chua xót.

 

Chu Vân nhớ ra một chuyện, liền kể chuyện phiếm với Diêu Hoán: “Nhắc đến chuyện này con mới nhớ, Cung thành chủ của thành Bắc Minh bị ung thư dạ dày, trước đây uống thuốc của con đã có chuyển biến tốt. Sau đó ông ta chạy đến Trung Châu này họp, còn cố tình đến Viện nghiên cứu Dị năng cầu y, kết quả Viện nghiên cứu Dị năng kê cho ông ta một danh sách dài các loại dược liệu biến dị, coi ông ta như con dê béo để xẻ thịt, hơn nữa còn yêu cầu ông ta ở lại đây chữa bệnh lâu dài.”

 

Diêu Hoán nhìn hắn: “Có chuyện đó à?”

 

Chu Vân cười nói: “Đúng vậy, bên Viên Học Cương đã khéo léo thông qua Tần Mộ để hỏi bên Thanh Điểu chúng ta có thể cung cấp thuốc chống ung thư biến dị dài hạn cho họ không, chắc là không muốn ở lại nữa rồi. Dù sao thì ở Bắc Minh, một khi ông ta rời đi, tuyệt đối không thể nắm quyền lại được nữa.”

 

Trong lòng Diêu Hoán vui mừng, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, ông và Viên Học Cương đã có vài lần gặp mặt… không tồi, không tồi.

 

Ông trầm ngâm nói: “Nếu con đã muốn phát triển lâu dài ở đó, vẫn nên kết giao tốt với bọn họ. Báo cáo thử nghiệm lâm sàng lần này làm rất tốt. Thế này đi, hôm hội thảo thuốc mới, con không cần ra mặt, để ta đi xem. Sau đó bắt mạch cho Cung thành chủ, kê một đơn thuốc, con cầm đơn thuốc đến Yến Lĩnh tìm một số loại thuốc tương ứng, nếu có thể lấy được cây thủy tùng biến dị thì càng tốt.”

 

Chu Vân cười: “Con lại có thật, ở Đan Lâm.” Chỉ là lúc đó nó là một cây con, trải qua một mùa đông, một mùa xuân, cộng thêm việc hắn kiên trì thi triển thuật Phồn Vinh, bây giờ nó đã cao bằng một tầng lầu, chữa cho nhiều người thì không đủ, nhưng nếu thu hái có chừng mực để làm chiết xuất, cộng thêm việc được dị năng hệ Mộc nuôi dưỡng thì không có vấn đề gì.

Diêu Hoán thở dài: “Vậy còn lo gì nữa? Chúng ta có thể chữa khỏi bệnh này cho ông ta.”

 

Chu Vân từ từ kể cho ông nghe về các loại dược liệu biến dị đang trồng, về công hội dị năng hệ Mộc, và cả thu hoạch lần này ở núi Cửu Nghi, trong lòng Diêu Hoán đã nhanh chóng có cái nhìn tổng thể. Hai thầy trò bàn bạc một hồi, lại tìm Tần Mộ đến để sắp xếp lại chuyện buổi họp báo ra mắt thuốc mới.

 

Thái độ nghiên cứu của hai thầy trò vẫn như ngày xưa, hiệu đính và sửa đổi từng chữ từng câu trong video giới thiệu thuốc mới và báo cáo dược liệu mà Tần Mộ đã chuẩn bị. Tần Mộ cũng là lần đầu tiên thấy thái độ học thuật nghiêm túc, cẩn thận này của hai người, trong lòng càng thêm tin tưởng và kính phục.

 

Có thể nói từ lúc ban đầu còn bán tín bán nghi về hiệu quả của thuốc, đến khi thực tế sử dụng thấy hiệu quả mà bắt đầu tin tưởng, rồi lại đến sự công nhận của một viện trưởng bệnh viện lớn như Viên Học Cương và việc triển khai thử nghiệm lâm sàng chứng minh hiệu quả, cuối cùng đến hôm nay gặp được ngôi sao sáng trong ngành y dược, Tần Mộ mới thực sự có cảm giác kính nể đối với loại thuốc mà Chu Vân đã bào chế ra.

 

Dù sao thì bác sĩ Chu cũng thực sự còn quá trẻ, ban đầu lại tỏ ra quá tùy tiện.

 

Anh ta không hề nghĩ rằng loại thuốc “ba không” mà đối phương bán với giá rẻ ở chợ bình dân trong thời mạt thế trật tự sụp đổ như vậy, thực ra lại là một loại thuốc quý giá ngàn vàng khó mua, đã trải qua quá trình luận chứng vô cùng nghiêm ngặt.

 

Những người thuộc tầng lớp quyền quý, chuyên gia học thuật mà anh ta tiếp xúc những ngày này, đều không phải là những người mà trước đây anh ta có thể dễ dàng gặp được.

 

Điều này không khỏi khiến anh ta có đôi lúc cảm thấy hơi mơ hồ, như thể đang trong một giấc mộng dài vậy.

 

Trong quá trình chuẩn bị dồn dập và toàn lực như vậy, buổi họp báo ra mắt thuốc mới của Dược phẩm Thanh Điểu cuối cùng cũng được tổ chức.

 

Địa điểm họp báo được chọn tại hội TSng trọng bậc nhất trong khách sạn nơi diễn ra đại hội thành chủ, được bài trí rất lộng lẫy.

 

Phông nền của buổi họp báo là hình ảnh hai cây đại thụ quấn lấy nhau, trên những chiếc lá xanh biếc có chín con chim ba chân với các tư thế khác nhau. Các phóng viên kiến thức sâu rộng nhanh chóng đoán ra đây là điển cố về chín con thần điểu trên cây thần Phù Tang trong “Sơn Hải Kinh”.

 

Nhiều nhà báo, nhân viên y tế đến tham dự đại hội thành chủ cũng đã tham gia buổi họp báo. Nhưng khi ở hàng ghế khách quý, những người tham dự thấy Viện nghiên cứu Dị năng, các quan chức cấp cao của các căn cứ, thành chủ của các căn cứ tư nhân, và các doanh nghiệp lớn lần lượt vào chỗ, bọn họ vẫn âm thầm kinh ngạc trước quy mô tầm cỡ của một buổi họp báo ra mắt thuốc mới tưởng như bình thường này.

 

Tại khu vực đăng ký, ngoài cuốn cẩm nang quảng cáo sản phẩm Thanh Điểu, sổ tay, bút bi tinh xảo được phát, còn có thêm một bó hoa kim ngân nhỏ và một lọ mật ong nhỏ làm quà tặng kèm.

 

Nhiều người tham dự ban đầu tưởng đó chỉ là chiêu trò, đến khi nhận được mới phát hiện ra đó là hoa tươi, những bông hoa kim ngân đặc biệt to, hương thơm thanh mát, khiến người ta cảm thấy sảng khoái. Bọn họ đột nhiên hiểu ra đây là kim ngân biến dị, là một thứ hiếm có, và khi nhìn kỹ lọ mật ong nhỏ trong suốt như pha lê, quả nhiên trên đó có ghi rõ: “Mật ong biến dị”.

 

Thật là hào phóng! Bọn họ mang theo mong đợi lật cuốn cẩm nang ra, chăm chú xem phần giới thiệu về Dược phẩm Thanh Điểu và các loại thuốc mới được ra mắt lần này.

 

Ngoài những sản phẩm đã quảng bá trước đó, còn có thuốc xua đuổi, thuốc dẫn dụ tang thi, thuốc giải độc phổ rộng hiệu quả cao dành cho động thực vật biến dị có độc, gel trị thương ngoài da mới có tác dụng cầm máu tức thì, thúc đẩy liền sẹo, tránh để lại sẹo trong chiến đấu. Mấy loại thuốc này được nói rõ là sẽ bán với giá thấp, số lượng hạn chế, thể hiện trách nhiệm xã hội, góp phần vào sự sinh tồn của nhân loại trong thời mạt thế.

 

Ngoài ra, điều đáng chú ý hơn là, các loại thuốc chống ung thư mới được nghiên cứu và phát triển bằng dược liệu biến dị, với thành phần chính là chiết xuất từ xương rồng biến dị và lô hội biến dị, có tác dụng ức chế hiệu quả nhiều loại ung thư khó chữa, giảm đáng kể tác dụng phụ.

 

Bên cạnh đó, còn có một loạt sản phẩm chăm sóc sức khỏe mới được làm từ dược liệu biến dị.

 

Bột bào tử linh chi biến dị, trên hình ảnh màu sắc bắt mắt trong cẩm nang là một cây linh chi bung xòe ra như chiếc ô, bên cạnh còn cẩn thận đặt một chiếc ô thật để so sánh.

 

Sữa ong chúa biến dị, trên hình ảnh màu là những con ong biến dị trong thùng ong béo mập khỏe mạnh, cũng rất chu đáo đặt vài đồng xu bên cạnh để làm nổi bật sự khác thường của những con ong đó.

 

Ngoài hai loại nổi bật nhất này, còn có sâm lát, bột hoài sơn, viên bạch quả, nước kim ngân hoa cũng như xà phòng Thiên lý quang, kem đánh răng Lưỡng diện châm và một số sản phẩm chăm sóc sức khỏe và đồ dùng hàng ngày khác. Tất cả đều là những thứ vốn đã có tác dụng bảo vệ sức khỏe trước mạt thế, nay lại được ghi rõ là nguyên liệu từ dược liệu biến dị, còn được đính kèm hình ảnh và bảng so sánh hàm lượng các thành phần hiệu quả so với dược liệu thông thường.

 

Loại sản phẩm chăm sóc sức khỏe này thì đắt hơn, vừa nhìn đã biết là đang mài dao soèn soẹt chuẩn bị thu hoạch ví tiền của giới quyền quý.

 

Toàn bộ hội trường toát lên không khí sang trọng, cao cấp, cẩm nang lại chứa đầy thông tin hữu ích, vô hình chung đã nâng cao sự háo hức của người tham dự đối với buổi họp báo.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 75: Dược Phẩm Thanh Điểu
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...