Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 76: Hoạn Nạn Mới Thấy Chân Tình
Tại hội trường, Tần Mộ trong bộ vest chỉnh tề, rất ra dáng một tinh anh trên thương trường, anh ta là người chủ trì buổi họp báo và giới thiệu khách mời.
Cung Nghiên Thanh của căn cứ Bắc Minh phát biểu khai mạc, bày tỏ sự kỳ vọng và niềm tin đối với việc ra mắt loại thuốc mới.
Tiếp theo là phần phát biểu của khách mời đặc biệt, giáo sư lão thành Diêu Hoán, đại diện cho nhóm chuyên gia. Ông khẳng định ý nghĩa của việc ứng dụng các loại thảo dược biến dị này vào các bài thuốc truyền thống đối với nhân loại trong bối cảnh thời đại mới, cũng như triển vọng về một số đề tài nghiên cứu cho sự phát triển của y học cổ truyền trong tương lai.
Giáo sư Diêu vừa xuất hiện, những người bên dưới biết địa vị của ông đều bắt đầu thì thầm bàn tán.
Sau đó, Viện trưởng Viên Học Cương thông qua video và các tấm phim quảng cáo để giới thiệu chi tiết về bối cảnh nghiên cứu phát triển, hiệu quả điều trị, đặc điểm và cách sử dụng của loại thuốc mới, đồng thời giải thích và giải đáp thắc mắc tại chỗ cho các chuyên gia và bác sĩ. Ông đã chủ trì các thử nghiệm lâm sàng, trước khi đến lại nhận được bản thảo giới thiệu do Diêu Hoán và Chu Vân sửa đi sửa lại nhiều lần, trước buổi họp còn được đích thân Diêu Hoán chỉ điểm, nên giờ đây ông nói năng vô cùng trôi chảy, vô cùng tự tin.
Không một ai có thể đoán được người bào chế ra những loại thuốc này lại là một người khác.
Mà người bào chế thuốc thực sự, Chu Vân, lại đang mặc một bộ đồ huấn luyện rằn ri của đội đặc nhiệm, đứng công khai cùng Quan Viễn Phong ở một góc hội trường.
Hội nghị Thành chủ vốn đã có quân cảnh bảo vệ để duy trì trật tự, giờ bọn họ đứng ở đó với trang bị đầy đủ trong buổi họp báo, toát ra cảm giác uy h**p nặng nề, đồng thời càng âm thầm ám chỉ, cho thấy thế lực đứng sau Dược phẩm Thanh Điểu này rất lớn.
Chu Vân đẩy gọng kính râm, thì thầm với Quan Viễn Phong: “Các anh trong đội đặc nhiệm đeo kính râm là để che giấu mình đang nhìn cái gì đúng không.”
Quan Viễn Phong đáp: “Đúng vậy, nhớ kỹ, nhất định phải giữ vẻ mặt vô cảm, như vậy sẽ không ai biết em đang nhìn ai, cũng không ai biết em đang nghĩ gì. Có thể quan sát không khí hội trường một cách nhanh nhất.” Kính râm sẫm màu giúp che giấu tiêu điểm ánh mắt của người đeo, tránh tiết lộ hướng quan sát và nơi tập trung sự chú ý, che đậy biểu cảm và cảm xúc trên khuôn mặt, tăng cường sức uy h**p, thực hiện chiến thuật tốt hơn.
Chu Vân phàn nàn: “Hơi lỏng.”
Quan Viễn Phong nói: “Ai bảo em cứ đòi mặc đồ của tôi, tôi đã nói để bọn họ tìm một bộ vừa cỡ của em rồi mà.”
Chu Vân đáp: “Cần gì phiền phức, mặc một ngày thôi mà.” Hắn nhìn về phía hội trường: “Em chỉ thấy mấy người của Viện Nghiên cứu Dị năng ghé tai thì thầm mấy lần, vẫn chưa nặn ra được câu hỏi nào hay ho, chắc là bọn họ đang sốt ruột chết đi được.”
Quan Viễn Phong không nhịn được cười: “Tuy tôi là người ngoài ngành, nhưng cũng nhìn ra được các loại báo cáo thử nghiệm của em đều được in ra rõ ràng đặt trong tập tài liệu quảng cáo rồi, chỗ để bọn họ chất vấn không nhiều đâu.”
Chu Vân hừ lạnh một tiếng: “Là sư phụ em kiểm duyệt, tất cả những chỗ có khả năng bị chất vấn đều được đánh dấu từ trước rồi, không có kẽ hở nào cả.”
Quan Viễn Phong có chút lo lắng: “Em đến cả thành phần chính cũng liệt kê trên đó, không sợ bọn họ biết công thức sao?”
Chu Vân đáp: “Tỷ lệ phối trộn khác nhau một trời một vực, hơn nữa, bọn họ không thể sản xuất hàng loạt được, về giá cả cũng tuyệt đối không đè được chúng ta.”
Quan Viễn Phong gật đầu.
Thấy buổi họp báo trên kia sắp đến phần phát biểu bế mạc, Tần Mộ nói một cách dõng dạc: “Dược phẩm Thanh Điểu sẽ tiếp tục cống hiến cho việc nghiên cứu phát triển và quảng bá các loại thuốc mới với nguyên liệu chính là thảo dược biến dị, góp phần to lớn hơn cho sự nghiệp sức khỏe của nhân loại.”
Sau tràng pháo tay như sấm, Tần Mộ thông báo tiếp theo là phần tham quan khu trưng bày, mời các vị đại biểu tham dự đến khu trưng bày sản phẩm để tìm hiểu kỹ hơn về đặc điểm và công dụng của loại thuốc mới này.
Buổi họp báo vừa kết thúc, bất kể là Tần Mộ, Diêu Hoán, Viên Học Cương hay cả Cung Nghiên Thanh gì cũng đều lập tức bị nhân viên truyền thông và các thương nhân dược phẩm vây quanh.
May mà Tần Mộ đã có sự chuẩn bị, sớm đã sắp xếp người tiếp tục làm việc với nhân viên truyền thông, một mặt là để Tần Thịnh hộ tống Diêu lão tiên sinh, Cung Nghiên Thanh và Viên Học Cương vào phòng khách quý ở phía sau.
Quan Viễn Phong nói: “Yên tâm rồi nhé, buổi họp báo đã hoàn thành tốt đẹp.”
Chu Vân mỉm cười, vừa định nói gì đó thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau: “Đội trưởng Quan.”
Quan Viễn Phong liền thấy Chu Vân thay đổi sắc mặt ngay tại chỗ, hắn quay ngoắt người lại đứng sau lưng anh, quay lưng đi chỗ khác. Anh thực sự không nhịn được cười, nhưng vẫn cố nén lại, quay đầu nghiêm túc hỏi: “Có chuyện gì?”
Tô Gia Ninh không nhận ra Chu Vân đang mặc đồ rằn ri và đeo kính râm, cậu ta nhìn thấy ánh mắt của Quan Viễn Phong thì vẫn hơi co rúm lại, nhỏ giọng nói: “Sữa ong chúa biến dị trong buổi họp báo lúc nãy…”
Sắc mặt Quan Viễn Phong thay đổi, trầm giọng ngắt lời: “Cậu muốn nói gì?”
Cơ thể Tô Gia Ninh khẽ run lên, nhỏ giọng nói: “Không có gì, lúc nãy tôi hỏi người dẫn chương trình, nói là do trang trại ong bị biến dị… Tôi chỉ muốn ôn lại chuyện cũ với anh…”
Quan Viễn Phong nói: “Có gì thì nói nhanh, tôi đang làm nhiệm vụ.”
Tô Gia Ninh nhỏ giọng: “Giáo sư hướng dẫn của tôi muốn nói chuyện với anh, có một dự án muốn vào núi, hy vọng có thể mời đội đặc nhiệm hộ tống.”
Quan Viễn Phong lắc đầu: “Lần trước đã quy định rõ ràng rồi, sau này đội đặc nhiệm chỉ ứng phó với các hành động khẩn cấp như khủng hoảng công cộng, tang thi, nguy hại từ động thực vật biến dị, do quân đội thống nhất chỉ định, không nhận ủy thác riêng của các cơ quan nghiên cứu nữa. Xin cậu hãy để giáo sư của cậu liên hệ qua công văn giữa viện nghiên cứu và tổng bộ quân khu.”
Tô Gia Ninh: “…”
Cậu ta nhỏ giọng nói: “Chính vì bà ấy biết mình không đủ sức nặng trong viện, thế nên mới nghĩ đến việc hẹn qua mối quan hệ cá nhân.” Vành mắt cậu ta hơi đỏ lên: “Nào ngờ tôi lại vô dụng, ngay cả đồng đội năm xưa cũng không thèm nể mặt tôi.”
Quan Viễn Phong nói: “Cậu là dị năng giả hệ Quang, chỉ cần đăng ủy thác nhiệm vụ, sẽ có rất nhiều hộ vệ dị năng sẵn lòng giúp đỡ.”
Tô Gia Ninh nói: “Nhưng nơi chúng tôi muốn đến là Lộc Vĩ Câu ở Yến Lĩnh, khá sâu bên trong, hơi nguy hiểm.”
“Giáo sư muốn thu thập một ít lúa mì biến dị, lần trước đi cùng đội đặc nhiệm vào núi đã thu thập được một ít, lúc đó không nhận ra, chỉ lấy mẫu lá, sau khi về mới phát hiện ra đó là giống lúa mì đã biến dị.”
“Loại lúa mì mới này có đặc tính kháng bệnh, chịu hạn, chín sớm, có giá trị nghiên cứu khoa học quan trọng trong lĩnh vực di truyền và nhân giống, bây giờ lại còn biến dị.”
“Giáo sư cho rằng nếu có thể cấy ghép thành công và nhân giống hàng loạt, đây là giống nguyên thủy quay về thời cổ đại, có thể sẽ có công hiệu bất ngờ, nếu có thể trồng lúa mạch biến dị với số lượng lớn để làm lương thực chính, đó thực sự là chuyện công đức vô lượng, tạo phúc cho đại chúng!”
Quan Viễn Phong nheo mắt: “Dự án nghiên cứu khoa học tốt như vậy, Viện Nghiên cứu Dị năng nên ủng hộ mới phải, gửi công văn qua xin phép, chắc sẽ không có vấn đề gì lớn.”
Tô Gia Ninh cúi đầu nói: “Trong viện bây giờ đang dồn nguồn lực cho các đề tài khác, chu kỳ nuôi trồng của đề tài này có thể sẽ khá dài, đánh giá hiệu quả không cao. Nhưng giáo sư rất coi trọng… Anh Quan… tôi biết anh trước nay luôn luôn hào hiệp trượng nghĩa…”
Quan Viễn Phong chưa kịp nói gì đã cảm thấy sau lưng bị Chu Vân th*c m*nh một cái, dường như vùng da đó lập tức nóng lên, cảm giác tồn tại vô cùng mãnh liệt. Anh ho một tiếng: “Bây giờ tôi phải làm theo quy định, tôi là đội trưởng, không thể tự mình phá lệ, lạm dụng công quyền vì việc tư là không thích hợp.”
Tô Gia Ninh nhỏ giọng nói: “Vậy anh lấy danh nghĩa cá nhân lập đội, các thành viên khác tôi đã hỏi riêng rồi, đều nói chỉ cần anh đi, bọn họ sẽ đi. Tôi hứa với anh, sau này đội chúng ta đi làm nhiệm vụ, tôi đều sẽ cố gắng đi cùng.”
Quan Viễn Phong sa sầm mặt: “Bọn họ đa số là người thường, dù bọn họ có muốn, tôi cũng không thể dùng tình riêng để bắt bọn họ đến nơi nguy hiểm như vậy mạo hiểm được.”
Tô Gia Ninh sốt ruột: “Tôi đã gần đến cấp bốn rồi! Tôi có thể cứu chữa mà, hơn nữa không chỉ có người thường, các thành viên dị năng của các đội đặc nhiệm khác, quan hệ riêng với tôi cũng không tệ… Chỉ là bọn họ nói phải xem ý anh… Đều nói anh sắp nghỉ phép, có thể dành chút thời gian không. Anh mạnh như vậy, dẫn đội đến Yến Lĩnh bao nhiêu lần đều bình an trở về mà?”
Quan Viễn Phong lạnh giọng: “Công và tư không giống nhau, vết thương dù có thể chữa lành, lúc bị thương cũng sẽ đau đớn, lúc đối mặt với nguy hiểm cũng sẽ kinh hãi, sợ sệt. Nếu bọn họ thực sự muốn đi, chắc chắn đã đồng ý thẳng với cậu rồi, lôi tôi ra làm cớ, thực ra là từ chối khéo. Tôi khuyên cậu nên học cách coi các thành viên trong đội như tay chân của mình, như vậy sẽ có nhiều người sẵn lòng cống hiến vì cậu hơn.”
Nước mắt Tô Gia Ninh lập tức trào ra, thấy xung quanh đã có người nhìn sang, cậu ta xấu hổ quay đầu bỏ đi.
Quan Viễn Phong quay đầu nhìn Chu Vân, không nhịn được cười: “Từ chối rồi, yên tâm rồi chứ?”
Chu Vân phấn khích nói: “Giống lúa mì mới đó, em muốn!” Kiếp trước hoàn toàn không có ai phát hiện và trồng được thứ này. Vị giáo sư của Tô Gia Ninh này, chắc chắn cuối cùng đã không kiên trì nuôi trồng thành công. Viện Nghiên cứu Dị năng bây giờ chắc chắn đang tập trung toàn lực xây dựng phòng thí nghiệm ở Ám Cốc, làm gì có chuyện bỏ tiền cho những dự án dân sinh này.
Quan Viễn Phong nói: “Được, chỗ đó chúng tôi đã từng đến rồi, đến lúc đó tôi đưa em đi.”
Chu Vân nói: “Anh yên tâm, không cần dẫn theo những đội viên bình thường của anh, Yến Lĩnh quả thực nguy hiểm. Tần Mộ và Tần Thịnh đều là dị năng giả giỏi, còn có Tuệ Tinh, còn có cả Đóa Đóa cũng là dị năng giả hệ Mộc rất mạnh, em sẽ hỏi thêm Nhậm tướng quân có đi cùng không… Đến lúc đó chúng ta toàn đội dị năng cùng nhau vào núi càn quét vật tư! Yến Lĩnh quả nhiên có đồ tốt!”
Quan Viễn Phong: “…” Anh cảm thấy một mình anh đi cùng Chu Vân vào núi là đủ rồi, nhưng, có lẽ sẽ phải mang rất nhiều đồ, quả thực đông người thì sức lực lớn, thôi vậy. Thực ra nếu mình đi, các đội viên Đội đặc nhiệm cũng rất vui lòng đi theo.
Chu Vân kéo tay anh: “Chúng ta qua phòng triển lãm đối diện đi, nơi chuyên bán đặc sản địa phương do các căn cứ mang đến đó, đi nào.”
Quan Viễn Phong nói: “Động thực vật biến dị đều mang đi đấu giá rồi, ở đây toàn là hạt giống thông thường, đặc sản các loại, rất vắng vẻ, không có mấy người hứng thú đâu.” Nhưng anh thấy Chu Vân hứng chí bừng bừng, nên vẫn đi theo qua.
Trong phòng triển lãm quả nhiên rất vắng vẻ, Chu Vân vừa vào đã bị cách bài trí gian hàng với một mảng tre Phượng Vĩ xanh mướt thu hút, đi tới liền thấy trên bảng trưng bày là một con công xinh đẹp, đó là khu triển lãm của một căn cứ tư nhân, Thành Khổng Tước Tây Nam.
Chu Vân đi vào, nói với Quan Viễn Phong: “Ở Thành Khổng Tước, thực vật biến dị trong rừng nguyên sinh cũng rất nhiều.”
Cô nhân viên hướng dẫn xinh đẹp cười nói: “Đúng vậy ạ, lần đấu giá này, chúng tôi đã mang đến rất nhiều thực vật và động vật biến dị để đấu giá, đổi được rất nhiều đơn hàng lương thực. Đây là các loại thực vật và động vật bình thường ở Thành Khổng Tước chúng tôi, anh trai cứ xem thoải mái.”
Chu Vân nhanh chóng đứng trước vô số các loại hạt tre, hắn nhanh chóng chỉ vào loại Cự Long Nam Trúc: “Gói cho tôi một gói này.”
Nhân viên hướng dẫn cười, đến lấy cho hắn một gói: “Một viên tinh hạch.”
Chu Vân nói: “Cứ để đó đã.” Hắn lại nhanh chóng chọn hạt giống cây Gáo Vàng.
Nhân viên hướng dẫn nói: “Loại này cũng giống như Cự Long Nam Trúc, chu kỳ sinh trưởng ngắn, lớn nhanh. Hơn nữa còn chịu được khí hậu khô nóng, có thể sinh trưởng cả trên đất cằn cỗi, rất thích hợp để trồng rừng nhân tạo. Xem ra anh trai là người trong nghề, bây giờ thời mạt thế khí hậu không tốt, các loại Nam Trúc và giống cây lớn nhanh được ưa chuộng hơn.”
Chu Vân khẽ gật đầu, lại chỉ vào hạt giống cây Kình Thiên đang được đặt trong rêu và cát ẩm, nhân viên hướng dẫn nói: “Hạt giống này rất đắt, cần năm mươi viên tinh hạch, hơn nữa trồng ở những nơi khác độ khó khá cao, cần nơi tương đối ẩm ướt và ấm áp, là giống cây nhiệt đới, khá khó giữ giống, nên mới bán đắt, anh có chắc chắn muốn mua không?”
Chu Vân nói: “Muốn.”
Quan Viễn Phong nhìn vào tấm hình quảng cáo nói: “Cây này có vẻ mọc rất cao? Em định trồng ở đâu?” Anh xem kỹ phần giới thiệu: “Cao bảy tám mươi mét… thảo nào gọi là cây Kình Thiên.”
Chu Vân nói: “Đây là loại gỗ đóng tàu rất tốt. Thời nhà Đường, hoàng gia xây dựng Phù đồ Thông Thiên, Minh Đường có tổng chiều cao 91 mét, chính là vì lúc đó vẫn còn tồn tại rất nhiều cây gỗ khổng lồ vươn tới trời. Bây giờ đã bước vào thời đại dị năng, thực vật biến dị ngày càng lớn. Cây Kình Thiên này vốn đã có thể mọc cao đến bảy tám mươi mét, anh thử nghĩ xem nếu nó biến dị thì sẽ cao đến mức nào?”
Nhân viên hướng dẫn cười: “Anh trai đúng là người trong nghề.”
Rất nhanh sau đó Chu Vân lại chọn thêm gỗ Balsa, nhân viên hướng dẫn gật đầu: “Chẳng lẽ các anh thực sự muốn đóng tàu? Đây cũng là một loại gỗ tốt để đóng tàu, nhẹ, không dễ biến dạng, là nguyên liệu rất tốt để cách điện, cách âm và chế tạo áo phao, phao cứu sinh và máy bay.”
Chu Vân nói: “Bây giờ ngành công nghiệp thụt lùi, những loại gỗ có thể đóng tàu, chế tạo máy bay này tương lai chắc chắn sẽ bán rất chạy, trồng lên sẽ là một ngành công nghiệp rất tốt.”
Nhân viên hướng dẫn nói: “Nếu muốn trồng với số lượng lớn, thời tiết lại không tốt, vẫn khá phiền phức, cần dị năng giả hệ Mộc trông nom liên tục. Hơn nữa thời mạt thế, sống nay không biết mai, ai mà đi nghĩ đến những chuyện mấy chục năm sau này chứ? Mọi người vẫn chỉ lo cho cái bụng hôm nay được ăn no đã.”
Chu Vân gật đầu: “Quả thực là vậy.”
Nhân viên hướng dẫn giới thiệu cho hắn các loại cây khác: “Cây chùm ngây này, từ hạt đến lá, quả non đều có thể ăn được, rễ cũng có thể dùng làm gia vị, là một giống cây rất tốt đó ạ.”
Chu Vân nghe thấy có thể ăn được, liền mua một gói, sau đó quay sang xem các loại thảo dược khác, lại hứng thú mua thêm một ít hạt giống của cây Sui, cây Râu hổ có độc, cũng như một số loại hạt giống có giá trị y học như Địa Dũng Kim Liên, Giảo cổ lam, cỏ Râu mèo, Hồi hương và Sa nhân, Canh-ki-na, Huyết rồng, lại thêm vài loại hạt giống tre cảnh như tre Phượng Vĩ, tre Bụng Phật, rồi mới thanh toán tinh hạch một lượt.
Nhân viên hướng dẫn không ngờ hôm nay lại bán được một đơn hàng lớn như vậy, cười rất tươi, nhanh nhẹn gói hàng cho hắn, Quan Viễn Phong nhận lấy xách trong tay, rồi quay người tìm một chiếc xe đẩy hàng để đặt vào, thấy Chu Vân đã lại chuyển hướng sang khu vực trồng đay ở bên cạnh.
Đây là Thành Mạc Bắc, cũng là một căn cứ tư nhân, một người phụ nữ cao lớn, lông mày rậm, đôi mắt rất sáng, cô đang cùng mấy người đàn ông cao to đứng đó dọn dẹp gian hàng, thấy hắn đến thì nhiệt tình mời chào: “Chỗ chúng tôi có hạt phỉ, tía tô, đay, mộc nhĩ đen, nấm hương và các đặc sản địa phương khác, có da rái cá, da chồn vàng và các loại da thú khác, dược liệu thì có nhân sâm, sâm Hoa Kỳ, nhung hươu, bột mật gấu, tuy không phải loại biến dị, nhưng chất lượng đều rất tốt. Biết buổi họp báo của Thanh Điểu đối diện không? Nhà bọn họ đã đặt rất nhiều nguyên liệu thuốc của chúng tôi, ngay cả đay bóng đêm cũng đặt rất nhiều đó.”
“Đội trưởng Quan có muốn lấy ít dầu hạt tía tô không? Giảm giá cho anh.”
Chu Vân quay đầu nhìn Quan Viễn Phong: “Các anh quen nhau à?”
Quan Viễn Phong giới thiệu: “Thành chủ của Thành Mạc Bắc, Lương thành chủ sao lại đích thân đi bán hàng vậy.”
Lương thành chủ cười một tiếng: “Bên tôi ít người, lần này đến dự hội nghị cũng ít, việc gì cũng làm. Chẳng phải hôm nay không có cuộc họp sao? Vậy nên tranh thủ lúc buổi họp báo của Thanh Điểu đông người, bán ít hàng, cố gắng bán hết cho nhẹ gánh về.”
Chu Vân nghiêm mặt tỏ lòng kính trọng, xem qua hàng hóa, mua một ít dầu hạt tía tô, việt quất khô, nấm khô…
Lương thành chủ có chút phiền muộn: “Thảo dược biến dị vừa ra, những loại thuốc thông thường này không còn bán chạy nữa. Bây giờ lại là thời mạt thế, trời rét buốt, hái lượm không dễ, đều là mọi người lập đội liều mạng vào rừng sâu núi thẳm hái về, giá cả không thể rẻ được, nhưng so với thảo dược biến dị, người ta lại càng muốn mua những thứ kia hơn.”
Chu Vân mềm lòng, vẫn mua mỗi loại thuốc ở chỗ cô một ít, nghĩ rằng trộn chung với loại biến dị, cũng coi như dược tính ôn hòa. Thực ra đợi đến khi ngành công nghiệp đay bóng tối của Mạc Bắc phát triển, dù là nơi cực Bắc không thích hợp cho người ở, cũng sẽ là một căn cứ lớn vô cùng hấp dẫn.
Quan Viễn Phong thấy hắn lộ vẻ thương cảm, liền nói: “Lương thành chủ hôm qua ở buổi đấu giá bán gấu biến dị, nhung hươu biến dị, huyết hươu, đều bán được giá trên trời mà. Không chỉ Dược phẩm Thanh Điểu ký đơn hàng với cô, nghe nói Viện Nghiên cứu, còn có mấy căn cứ khác cũng ký đơn hàng dài hạn với Mạc Bắc rồi nhỉ.”
Chu Vân: “…”
Lương thành chủ vừa nhanh nhẹn gói hàng vừa cười ha hả: “Chỗ nào cũng cần tiền, chút tiền đó đủ làm gì. Lần này chúng tôi cũng là đi nhờ trực thăng của người ta đến đây đấy. Đội trưởng Quan đừng vạch trần tôi như vậy chứ, nếu đội trưởng Quan đến chỗ chúng tôi, chắc chắn sẽ bắt gấu biến dị dễ như trở bàn tay. Nhưng đội săn bắn của chúng tôi bây giờ là trải qua cửu tử nhất sinh đó…”
Quan Viễn Phong nói: “Tôi nghe nói cô là dị năng giả hệ Thổ cấp cao, dễ dàng đắp đất, đào hố, dùng thiên thạch đập chết vài con động vật biến dị là chuyện nhỏ, đúng là nữ trung hào kiệt.”
Lương thành chủ cười sảng khoái: “Khi nào đội trưởng Quan giao đấu với tôi vài chiêu? Tôi thực sự rất mong chờ đó.” Vừa nói vừa nhanh nhẹn đưa thuốc cho Chu Vân: “Cậu em đây cũng là dị năng giả nhỉ? Có muốn đặt hàng ít huyết hươu biến dị của chúng tôi không, uống một chút cho tinh thần sảng khoái, đảm bảo người yêu của cậu sẽ hài lòng.”
Chu Vân: “…”
Quan Viễn Phong: “…”
Anh đưa tay nhận lấy thuốc đặt vào xe đẩy hàng trong tay: “Lương thành chủ đích thân làm việc, tương lai của Thành Mạc Bắc thật đáng mong đợi.”
Lương thành chủ cười nói: “Quá khen quá khen, không chỉ có mình tôi đâu, bên kia Nhậm tướng quân cũng đang đích thân ra trận quảng cáo heo hơi và thức ăn ngô biến dị đó, hahaha.”
Quan Viễn Phong: “…”
Theo sự chỉ dẫn của Lương thành chủ, bọn họ đi vào bên trong, quả nhiên thấy khu triển lãm của căn cứ Tĩnh Nam, Nhậm Dược Phi đã thay một bộ đồ thể thao, đang nói gì đó với con gái, trong khu triển lãm quả thực có mấy chú heo con hoạt bát đáng yêu, hồng hào chạy khắp nơi.
Nhậm Đóa Đóa thấy bọn họ thì vui vẻ vẫy tay, rồi lại có chút thất vọng: “Hôm nay chú không mang Tuệ Tinh đến ạ?”
Nhậm Dược Phi cười nói: “Nhiều nơi công cộng không cho mang thú cưng đâu con.”
Đóa Đóa nói: “Tuệ Tinh đâu phải thú cưng, người ta là chó nghiệp vụ.”
Chu Vân nói: “Nó quá bắt mắt, hôm nay bọn chú chỉ đến xem rồi về thôi. Khi nào thì Nhậm tướng quân về lại Tĩnh Nam?”
Nhậm Dược Phi nói: “Sắp rồi, họp xong là về.”
Chu Vân nói: “Thời gian tới tôi và đội trưởng Quan dự định sẽ đi Yến Lĩnh một chuyến, để thu thập một ít thảo dược, Nhậm tướng quân có muốn đi cùng không? Trước đây Đóa Đóa cũng nói muốn đi.”
Nhậm Dược Phi cúi đầu nhìn Nhậm Đóa Đóa, quả nhiên cô bé đang nhìn anh ta với ánh mắt ngập tràn mong đợi, anh ta gật đầu, nói: “Được, tôi sẽ dẫn thêm mấy đội viên hộ vệ dị năng, đưa cả Đóa Đóa đi cùng, nhưng tốt nhất là sắp xếp sớm một chút, tôi còn có việc bên Tĩnh Nam cần về sắp xếp.”
Lúc đang nói chuyện thì thấy Viện trưởng Mễ đi tới, thấy bọn họ cũng chào hỏi: “Sao không ở cùng thầy của cháu? Buổi họp báo rất thành công, chúc mừng chúc mừng.”
Chu Vân nói: “Thầy cháu khá bận, nhiều chuyên gia tìm thầy lắm.”
Viện trưởng Mễ cười: “Bình thường ông ấy sống ẩn dật, người thường muốn gặp ông ấy khó lắm. Người nhờ tôi làm cầu nối cũng không ít, trước đây đều từ chối cả. Tôi cứ ngỡ ông ấy không thích náo nhiệt, không ngờ lại là vì không có đề tài để khoe.”
“Bây giờ thì vui lắm, nói về thảo dược biến dị thì thao thao bất tuyệt, người cũng trẻ ra mười tuổi. Nhưng cũng tại điều kiện ở chỗ chúng ta không tốt, thảo dược biến dị bây giờ quả thực không dễ tìm, huống chi là nghiên cứu dược tính. Đừng nói ông ấy, ngay cả những trí thức già như chúng ta đây cũng cảm thấy bị thời đại bỏ lại, tưởng rằng sẽ phải âm thầm rút lui khỏi vũ đài rồi.”
“Lần đấu giá này, những thảo dược biến dị tốt một chút đều bị mua với giá cao, thầy cháu đột nhiên biết cháu có một công ty dược phẩm lớn như vậy, lại còn chuyên về thuốc biến dị, còn có nhiều thành quả như thế, sao mà không vui cho được?”
Viện trưởng Mễ có chút hâm mộ nói: “Có một học trò giỏi như cháu, thật khiến người ta ghen tị. Vừa mới nói chuyện với ông ấy vài câu, Viên Học Cương lại dẫn Cung thành chủ tới, muốn nhờ ông ấy bắt mạch, nên tôi đành cáo từ ra trước. Yên tâm đi, miệng tôi kín lắm, sẽ không nói nhiều đâu.”
Chu Vân thầm nghĩ quả nhiên Viên Học Cương vẫn tìm đến thầy, có lẽ thầy sẽ kê một đơn thuốc. Nếu có thể tìm thêm được một cây thủy tùng biến dị đã trưởng thành ở Yến Lĩnh, dung hợp nó vào tinh hạch thì càng tốt.
Hắn lại nói chuyện một lúc với Nhậm tướng quân rồi rời khỏi khu triển lãm của căn cứ Tĩnh Nam, tiếp đó lại đi một vòng trong phòng triển lãm, lần lượt mua thêm một số loại hạt giống cây, hạt giống thảo dược có giá trị.
Kỳ lạ là, dường như tất cả các khu triển lãm của các căn cứ từ nơi khác đến đều đang vội vàng bán đổ bán tháo, phải biết rằng, hội nghị thành chủ này mới chỉ diễn ra vài ngày, có lẽ cũng vì quá vắng vẻ, nên giảm giá rất mạnh. Một số căn cứ gần như là mua một tặng một, phải biết rằng, với điều kiện giao thông thời mạt thế hiện nay, đi đến những nơi đó để thu thập những hạt giống, đặc sản này cũng rất khó khăn.
Vì vậy Chu Vân cũng dứt khoát thả tay mua sắm. Lần mua sắm lớn này thậm chí số tinh hạch hắn mang theo còn không đủ, phải dùng thẻ tích điểm của căn cứ Trung Châu của Quan Viễn Phong để quẹt.
Thanh toán xong xuôi, đẩy xe hàng ra ngoài, Chu Vân xem đồng hồ rồi hỏi Quan Viễn Phong: “Buổi chiều anh không có việc gì nữa chứ? Trưa nay chúng ta đến chỗ thầy ăn cơm đi, em lấy danh sách từ chỗ thầy, để còn đi Yến Lĩnh tìm thuốc biến dị.”
Quan Viễn Phong nhìn đống đồ mà Chu Vân mua la liệt, lúc này mới nhận ra, đây cũng là quà hắn tiện thể mua cho thầy, anh cười nói: “Được.”
Chu Vân nghĩ một lúc rồi vẫn dặn dò: “Chuyện tinh hạch, tạm thời đừng nhắc đến với thầy, em sợ ông ấy tự mình đi mạo hiểm.”
Quan Viễn Phong hiểu ý: “Yên tâm, chuyện này trời biết đất biết, em biết và tôi biết.”
Hai người lên xe, nhưng Quan Viễn Phong lại lái xe đến chợ trước, mua thêm một ít thực phẩm và hoa quả, rồi quay về sân nhà đón Tuệ Tinh, sau đó mới đến Hà Viên.
Bên Hà Viên, quả nhiên Tần Mộ và Tần Thịnh đang nấu ăn trong bếp, Tần Mộ ra mở cửa, thấy bọn họ đến liền cười nói: “Đến đúng lúc lắm, mang gì đến vậy? Chúng tôi làm thêm hai món nữa.”
Chu Vân đưa rau cho anh ta: “Làm phiền rồi, lát nữa tôi vào giúp, giờ tôi dẫn đội trưởng Quan đi làm quen với thầy đã.”
Tần Mộ cười: “Được, ông ấy đang ở trong phòng làm việc trên lầu. Hôm nay ông ấy đã bắt mạch cho Cung thành chủ, kê một đơn thuốc. Lại hỏi thăm tình hình Bắc Minh và tình hình Dược phẩm Thanh Điểu, tỏ ra rất hứng thú, lại còn tỏ ra hâm mộ khí hậu ấm áp ở đó, Viện trưởng Viên liền mời ông ấy qua phủ thành chủ ở một thời gian, chúng tôi cũng tiện thể mời ông ấy làm cố vấn cho Dược phẩm Thanh Điểu, thế là ông ấy vui vẻ đồng ý.”
Chu Vân: “…”
Tần Mộ cười: “Ông cụ đây là muốn qua ở cùng học trò rồi. Quả thực bên đó thời tiết cũng tốt, thảo dược lại dễ trồng, cũng giúp ích cho việc nghiên cứu của ông ấy. Anh yên tâm đi, đến lúc đó ở Bắc Minh, chúng tôi sẽ chăm sóc tốt cho cuộc sống của ông cụ, Bang Lão Nhai không có gì nhiều, chỉ có trẻ con là nhiều, tay chân lanh lẹ, đứa nào cũng tháo vát, nhất định ông cụ sẽ vui.”
Chu Vân nói: “Cũng tốt, tôi vốn định đợi sau khi đi Yến Lĩnh về mới hỏi ý của ông cụ.”
Tần Mộ nói: “Chắc chắn là ông ấy không muốn làm gánh nặng cho anh, hơn nữa địa vị học thuật của ông ấy ở đó, đi đâu cũng quá thu hút sự chú ý, để nhà họ Cung ra mặt mời chữa bệnh, lại còn cho đãi ngộ hậu hĩnh, đó chắc chắn là tốt nhất rồi.”
Chu Vân gật đầu, biết thầy cũng là dụng tâm lương khổ, vừa muốn giúp mình, lại không muốn gây phiền phức cho mình, liền dẫn Quan Viễn Phong lên lầu hai gõ cửa phòng làm việc.
Diêu Hoán đang cầm bút trầm tư trước một cuốn sách trong phòng khách, nghe thấy Chu Vân vào cửa gọi ông, nhưng vẫn không ngẩng đầu lên: “Chu Vân, vào đây xem giúp ta đơn thuốc này đi, ta không nhớ đã thấy nó ở cuốn sách nào.”
Chu Vân khẽ ho một tiếng: “Vâng, thưa thầy, đây là đội trưởng Quan của đội đặc nhiệm, sắp tới con vào Yến Lĩnh hái thuốc, sẽ phải nhờ anh ấy hộ tống giúp đỡ.”
Diêu Hoán ngẩng đầu lên, vừa nhìn đã thấy Quan Viễn Phong, ánh mắt quét từ trên xuống dưới, trong lòng đã hiểu rõ.
Quan Viễn Phong nói: “Chào thầy Diêu, cháu là Quan Viễn Phong, là hàng xóm cùng quê với Chu Vân, lúc mạt thế mới bắt đầu đã được cậu ấy chăm sóc rất nhiều, cũng có thể coi là bạn bè hoạn nạn có nhau, có gì cần cháu giúp, ngài cứ việc nói ạ.”
Diêu Hoán cười: “Tốt lắm tốt lắm, ta ở đây hôm nay vừa hay có một danh sách thuốc, đều là nghe nói có trong Yến Lĩnh, các cậu vào đó, gặp được thì tốt, không gặp được cũng không sao, chúng ta lại tìm phương thuốc thay thế. An toàn là trên hết, cậu trông chừng Chu Vân cho cẩn thận, tính nó cô độc, không thích nghe lời khuyên của người khác, đừng để nó mạo hiểm.”
Quan Viễn Phong cảm thấy nụ cười này của Diêu Hoán vô cùng hiền từ, quả nhiên đối với Chu Vân như thầy như cha, hơn nữa câu “tính nó cô độc” này nói hoàn toàn đúng tính cách của Chu Vân, anh cười nói: “Đúng rồi đấy ạ, Chu Vân quả thực rất thích mạo hiểm, lần này đến núi Cửu Nghi cũng là đi một mình, không nói với bất kỳ ai.”
Diêu Hoán nói: “Chứ còn gì nữa? Thảo nào nó không dám nói với ta là quen con rể của Viện trưởng Mễ, chà, sau đó ta hỏi thăm Viện trưởng Mễ, thật sự là toát mồ hôi lạnh mà.”
Chu Vân: “…”
Diêu Hoán chê hắn ở đây vướng chỗ: “Đã có khách đến, Chu Vân, con đi làm vài món ăn đãi khách đi, ta lâu rồi không được ăn món sở trường của con, có món cần tây xào hạt thông và bách hợp, cá chép sốt chua ngọt không?”
Chu Vân: “Dạ có.” Hắn liếc nhìn Quan Viễn Phong, Quan Viễn Phong chỉ nghĩ là hắn lo lắng thầy sẽ hỏi chuyện tinh hạch, liền cười với hắn, cho hắn một ánh mắt yên tâm.
Chu Vân càng lo lắng hơn, lại liếc nhìn Diêu Hoán.
Diêu Hoán đang cười tủm tỉm nhìn Quan Viễn Phong, càng nhìn càng thấy hài lòng, thấy Chu Vân mãi không đi, trong lòng biết rõ đồ đệ của mình tính tình nội liễm, rõ ràng đây vẫn là đang yêu thầm, sợ mình nói linh tinh làm hỏng kế hoạch theo đuổi người ta của nó, liền vẫy vẫy tay đuổi hắn đi: “Được rồi được rồi, ta đây chưa già, biết tỏng mấy trò của đám trẻ các con, sẽ không ‘ăn thịt’ người bạn hoạn nạn có nhau này của con đâu.”
Chu Vân bị thầy trêu chọc đến đỏ cả tai, quay người xuống lầu.
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
