Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 74: Canh Gà Đêm Khuya

Trường đại học Trung Châu vốn đã rất hẻo lánh, rác thải cứ để hoa Lăng Tiêu ném ra ngoài tường thành là tự khắc có tang thi bu lại xử lý.

 

Dọn dẹp sạch sẽ, xe cộ đi lại không bị cản trở gì, chạy ra khỏi cổng lớn trường đại học Trung Châu, Chu Vân lái thẳng đến khách sạn hội nghị, định đón hai anh em nhà họ Tần đến Hà Viên ở.

 

Tần Mộ thu dọn hành lý, dẫn Tần Thịnh ra xe, Chu Vân hỏi: “Đã chào Cung thành chủ và Viên viện trưởng chưa?”

 

Tần Mộ đáp: “Cung thành chủ bận, tôi đã nói với Viên viện trưởng một tiếng rồi, ông ấy bảo không sao, cứ lo cho tốt buổi họp báo ra mắt thuốc mới là được. Để tôi lái xe nhé?”


 

Chu Vân xua tay: “Cậu không biết đường đâu, không cần khách sáo với tôi.”

 

Tần Thịnh lại phá lên cười: “Hahaha bác sĩ Chu, hôm nay ở khách sạn có một drama động trời đấy.”

 

Hôm nay Chu Vân đã trải qua không ít chuyện, trong lòng không được yên ổn cho lắm, lúc này thấy Tần Thịnh tràn đầy sức sống, tinh thần phơi phới, đôi mắt hoa đào long lanh sinh động, hắn cũng bất giác nở một nụ cười thoải mái: “Drama gì thế?”

 

Tần Thịnh hào hứng kể: “Cung đại tiểu thư ngoại tình với bạn trai cũ ở khách sạn. Táo bạo lắm, bọn họ thuê phòng ngay tại cùng một khách sạn, kết quả bị Ngô Trụ bắt quả tang.”


 

“Anh ta đốt thẳng cửa phòng, vào trong rồi lại đốt hết quần áo, đứng chặn ở cửa không cho ai ra ngoài. Hễ ai ló ra là anh ta lại bắn quả cầu lửa trên tay ép vào trong, làm ầm ĩ đến mức khách trong khách sạn đều kéo đến xem.”

 

“Bảo vệ, nhân viên phục vụ, quản lý khách sạn đều đến cả. Khách sạn này toàn là người từ các căn cứ khác đến họp… Thật sự là… Thực ra chủ yếu là do Cung đại tiểu thư quá hung hãn, còn ở trong phòng chửi bới ầm ĩ, kinh động đến rất nhiều người.”

 

Cậu ta nói: “Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong! Không ngờ Ngô Trụ bình thường trông thư sinh, thật thà như vậy, mà lúc ác lên lại thành ra thế này.”


 

Chu Vân hỏi: “Bạn trai cũ?”

 

Tần Thịnh gật đầu: “Nghe nói là bạn trai cũ hồi còn đi du học, người của nhà họ Bạch. Trước đây rõ ràng nghe nói đã chia tay, giờ không biết lúc nào lại nối lại tình xưa. Lần này anh ta cũng đi cùng đoàn thương vụ, đại diện cho gia tộc đến bàn chuyện làm ăn, ai ngờ lại diễn ra một màn kịch hài hước thế này.”

 

“Cuối cùng là Cung thành chủ đến giải tán mọi người, khuyên Ngô Trụ vào trong. Cho nên Cung thành chủ làm gì có hơi sức đâu mà để ý đến chúng ta, mặt già này mất sạch cả rồi, thật là một mớ bòng bong, người lại còn đang mang bệnh, vớ phải đứa con gái không bớt lo thế này, thật sự là quá đủ rồi.”


 

Chu Vân thầm nghĩ, kiếp trước người vớ phải đứa không bớt lo này là cậu đó.

 

Hắn bỗng cảm thấy dường như có một sức mạnh vô hình nào đó đang dẫn dắt mình, vỗ cánh, thay đổi vận mệnh của rất nhiều người trên suốt chặng đường. Quan Viễn Phong, Tần Thịnh, Tần Mộ, Nhậm Dược Phi, Đóa Đóa, thầy của hắn.

 

Hắn giống như đang từng bước tích lũy công đức, công đức của kiếp trước đổi lấy Quan Viễn Phong, còn công đức của kiếp này, số phận lại hậu đãi hắn, trả lại cho hắn người thầy đáng kính của mình.


 

Chỉ một chút nữa thôi là hắn lại mất đi thầy một lần nữa.

 

Hốc mắt hắn hơi nóng lên, nhưng trong lòng lại cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm, hắn lái xe đến Hà Viên một lần nữa.

 

Hai anh em nhà họ Tần đều là người có tướng mạo sáng sủa, tài năng. Tần Mộ giỏi quan sát sắc mặt, còn Tần Thịnh thì miệng ngọt như mía lùi, ngay lập tức đã dỗ dành được Diêu Hoán, ông vốn vẫn còn đang hờn dỗi, giờ đã cười toe toét. Nhất là hiếm có khi có hai dị năng giả mà đôi mắt không mọc trên đỉnh đầu, thật là đối tượng nghiên cứu hiếm có.


 

Diêu Hoán hỏi đi hỏi lại về tình hình dị năng của bọn họ, còn vô cùng hào phóng cho biết ông có một bộ phương pháp châm cứu rất hiệu quả, châm cứu xong hành khí, có thể giúp kinh mạch thông suốt, nâng cao dị năng một chút. Ngay tối hôm đó, ông đã tự tay châm cho Tần Mộ một lượt để làm mẫu cho Chu Vân.

 

Diêu Hoán đã cô đơn từ lâu, hôm nay đột nhiên có học trò cưng đến, không khỏi thao thao bất tuyệt giảng cho Chu Vân rất nhiều tiến triển trong nghiên cứu dị năng, Chu Vân cũng bắt chước học theo trên người Tần Thịnh một lượt, cuối cùng cũng thỏa mãn được cơn ghiền giảng dạy của ông cụ, lúc này mới dỗ ông đi nghỉ ngơi trước.

 

Thấy đã muộn thế này mà Đậu Chí Quân vẫn chưa về, Diêu Hoán còn cằn nhằn vài câu: “Ta biết nó là kẻ hám lợi trước mắt, ham mê những chốn danh lợi này, nhưng chuyện này chắc chắn đã có câu kết từ lâu rồi, đến phòng thí nghiệm cũng không về, đây là định buông xuôi mặc kệ tất cả sao? Người ta nể mặt nó là học trò của ta nên mới cho nó chút thể diện, giờ nó qua bên đó như vậy, tiến độ nghiên cứu không có, tài năng tư chất cũng chỉ thế thôi, làm sao mà khá lên được? Nó cứ mặt dày đến nhận lỗi với ta một tiếng, bao nhiêu năm rồi, chúng ta còn làm gì được nó chứ?”


 

Chu Vân không thể không an ủi ông vài câu, kiểu như mỗi người một chí hướng, cứ mặc kệ anh ta đi, rồi nhìn ông nằm xuống ngủ, còn bắt mạch cho ông.

 

Diêu Hoán biết hắn thật lòng quan tâm mình, cũng thẳng thắn nói về tình trạng sức khỏe của bản thân: “Sau mạt thế, ta siêng năng luyện Thái Cực Quyền, cũng có ý thức dùng một số sản phẩm thảo dược biến dị để bồi bổ, thực ra các chỉ số cơ thể và tinh thần còn tốt hơn trước đây.”

 

Trong lòng Chu Vân khẽ động: “Con có hái được một cây linh chi biến dị rất lớn ở núi Cửu Nghi, ngày mai con sẽ mang đến chế thành bột bào tử linh chi biến dị cho thầy dùng.”


 

Quả nhiên Diêu Hoán nói: “Thảo dược biến dị quý giá như vậy thì nên giữ lại để nhân giống mới phải, cho ta dùng thì lãng phí quá.”

 

Chu Vân đáp: “Đã giữ lại làm giống rồi ạ, hơn nữa bột bào tử linh chi biến dị cũng sẽ là sản phẩm chăm sóc sức khỏe đặc trưng mà sắp tới Thanh Điểu sẽ đẩy mạnh ra mắt. Hay là thầy cứ dùng trước một ít, con sẽ làm thêm hai lọ nữa để thầy mang đi biếu, tiện thể quảng cáo giúp con, con sẽ tặng Viện trưởng Mễ một lọ nữa, lần này cảm ơn ông ấy rất nhiều.”

 

Diêu Hoán: “…” Mấy năm ngắn ngủi, rốt cuộc đứa trẻ này đã trải qua những gì ở cái bệnh viện cấp huyện đó vậy? Thật sự đã bị xã hội vùi dập cho tơi tả rồi sao? Nhưng mà, cũng thật chu đáo, đáng yêu hơn trước nhiều.


 

Chu Vân ra ngoài, lại dặn dò Tần Mộ vài câu: “Thả con mèo ra canh chừng, có kẻ nào đến do thám thì giết được cứ giết, không giết được thì đuổi đi, sáng mai tôi sẽ qua thăm thầy sớm.”

 

“Viện trưởng Mễ cũng ở gần đây, ngày mai tôi đưa cậu ít bột bào tử linh chi biến dị, cậu mang qua thăm ông ấy, cũng báo với ông ấy là đã mời được thầy Diêu thành công, bảo ông ấy yên tâm.”

 

Tần Mộ cười nói: “Thật không ngờ giáo sư Diêu lại là thầy của anh, lần này Viện Nghiên cứu Dị năng đúng là đá phải tấm sắt rồi. Nhưng mà, anh vẫn không ra mặt sao? Tôi thấy Đóa Đóa rất nhớ anh và Tuệ Tinh, giáo sư Mễ cũng rất muốn đích thân đến tận nhà cảm ơn anh.”

 

Chu Vân lắc đầu: “Tôi vẫn chưa thích hợp để ra mặt, phiền cậu vậy.” Vẫn chưa phải lúc.

 

Tần Mộ lại hỏi: “Nếu thầy Diêu hỏi chuyện bên Bắc Minh, tôi có thể nói những gì, không thể nói những gì?”

 

Chu Vân suy nghĩ một lát: “Những chuyện về tôi mà cậu biết, đều có thể nói.”

 

Tần Mộ gật đầu: “Tôi hiểu rồi.” Anh ta gật đầu cười: “Đúng là thầy như cha.”

 

Tần Thịnh bên cạnh tỏ thái độ: “Yên tâm, tôi sẽ bảo vệ tốt cho thầy Diêu. Tôi thấy cái châm cứu đó rất có ích, mấy hôm trước tôi luyện tập toàn thân đau mỏi, vừa rồi châm một lần, bây giờ chỗ nào cũng khoan khoái, tinh thần tốt đến mức muốn ra ngoài chạy mấy vòng.”

 

Chu Vân yên tâm, lúc này mới ra ngoài lái xe về lại nhà của Quan Viễn Phong.

 

Khi về đến sân nhỏ thì đã gần nửa đêm, Chu Vân đỗ xe xong, còn chưa đẩy cửa đã linh cảm được điều gì đó, hắn ngẩng đầu lên thì thấy Quan Viễn Phong đang ở trên sân thượng cúi đầu nhìn mình.

 

Hắn vẫy tay ra hiệu, trong lòng lại có chút chột dạ, dù sao cũng vừa làm chuyện xấu, nhìn thấy Quan Viễn Phong, trong lòng hắn không khỏi có chút áy náy.

 

Vào trong sân nhỏ, hắn cũng lên sân thượng, thấy Quan Viễn Phong đã ngồi trên chiếc ghế mây, đôi chân dài vắt chéo, nước trong ấm điện trên bàn đang sôi sùng sục, bên trong long nhãn và kỷ tử cuộn lên, chiếc đèn năng lượng mặt trời nhỏ trên ban công tỏa ra ánh sáng ấm áp, chiếu lên khuôn mặt anh tuấn nghiêng nghiêng của anh.

 

Hắn có chút rung động, bước đến ngồi đối diện: “Sao anh còn chưa ngủ? Anh bận cả ngày rồi mà? Tiểu Đường nói anh rất bận.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Đợi em.” Anh rót một tách trà long nhãn kỷ tử nóng hổi trong ấm nhỏ trên bàn cho Chu Vân.

 

Chu Vân: “…” Phong cách dưỡng sinh này thật không giống Quan Viễn Phong, nhưng thái độ chăm sóc rõ ràng dành cho hắn lại khiến hắn cảm thấy thật ấm áp.

 

Quan Viễn Phong nói: “Tiểu Giang nói chỗ thầy em bị lắp rất nhiều camera? Giờ không có mạng internet, chắc chắn là máy chủ sẽ ở gần đây hoặc thậm chí là ngay trong nhà, có cần tôi sắp xếp người giúp em kiểm tra không?”

 

Chu Vân lắc đầu: “Không cần đâu, trong lòng thầy em đã biết ai là hung thủ, là do một vị sư huynh khác làm, thầy cũng đã đuổi anh ta đi rồi.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Em và thầy em làm nghiên cứu, có thể không biết lòng người hiểm ác. Tiểu nhân khó phòng, thầy em lại là người thường, tuổi đã cao, hay là tôi sắp xếp người điều tra gã ta, dằn mặt một chút.”

 

Chu Vân có chút cảm động: “Thật sự không cần lo lắng, chỉ là chút chuyện nhỏ thôi, cũng đã xử lý xong rồi. Hơn nữa em cũng đã đón Tần Mộ, Tần Thịnh qua ở cùng thầy, có hai dị năng giả ở cùng, bọn họ cũng rất cảnh giác, Tần Thịnh bây giờ thật sự rất lợi hại, cảm ơn anh thời gian qua đã huấn luyện cậu ấy.” Người đã chết rồi, còn kẻ chủ mưu đằng sau, lúc này cũng chưa thể để Quan Viễn Phong đối đầu trực diện với Viện Nghiên cứu Dị năng được, ngày tháng còn dài, món nợ này cứ từ từ tính.

 

Quan Viễn Phong gật đầu: “Cũng được, kỹ năng Ám Miêu của Tần Mộ cũng không tệ, chỉ là cấp bậc có hơi thấp. Nếu cậu ta có thể nhanh chóng nâng cao cấp bậc dị năng hệ Ám lên thì đúng là một trợ lực bất ngờ.”

 

Chu Vân nói: “Vâng, hôm nay thầy còn châm cứu cho cậu ấy, hôm nay em học được phương pháp châm cứu nâng cao dị năng của thầy, anh có mệt không? Em châm cho anh nhé?”

 

Quan Viễn Phong cười: “Để hôm khác. Hôm nay chắc là em cũng mệt lắm rồi, Tiểu Đường nói trưa nay em đã lái xe ra ngoài, giờ mới về, lại còn bận rộn đủ thứ. Gặp được thầy chắc là phấn khởi lắm nhỉ?”

 

Chu Vân gật đầu: “Vâng, em bị người ta lừa, cứ ngỡ thầy tuổi đã cao, không chống chọi được với virus mà qua đời. Hôm nay nghe Tần Mộ nói thầy ở Trung Châu, báo cáo thuốc mới nếu có được chữ ký của thầy là tốt nhất, lúc đó em mới biết là thầy vẫn còn sống.”

 

Hốc mắt hắn hơi nóng lên, Quan Viễn Phong vỗ vai hắn: “May mà gặp được – em may mắn thật.”

 

Bị anh trêu một câu, chút buồn bã vì mất rồi tìm lại được trong lòng Chu Vân cũng vơi đi một ít, hắn cười: “Anh đúng là biết an ủi người khác thật.”

 

Quan Viễn Phong cúi đầu nhìn hắn: “Tôi còn thấy lạ, ân sư của em nổi tiếng như vậy, sao em lại về quê ở một nơi nhỏ bé thế này, trước đây cũng không hề nhắc tới, không phải Tiểu Tô còn hỏi em người hướng dẫn là ai sao.”

 

Chu Vân bĩu môi: “Một kẻ hám lợi, có xứng để nghe tên ân sư của em không, lười để ý đến cậu ta.”

 

Quan Viễn Phong thấy vẻ mặt sinh động của hắn thì bật cười.

 

Lúc này Chu Vân mới thở dài: “Cũng lâu quá rồi, bây giờ nhìn lại, chỉ là một chuyện rất nhỏ… Nhưng lúc đó còn quá trẻ, một chuyện rất rất nhỏ, nhưng em lại cảm thấy khó mà chịu đựng nổi, chỉ muốn trốn tránh. Vì vậy đã phụ lòng dạy dỗ của ân sư, em đã từ chức rồi trốn về Đan Lâm như một kẻ đào ngũ.”

 

Quan Viễn Phong thấy vẻ mặt hắn thoáng qua nét cô đơn, buồn bã, rõ ràng bình thường luôn lạc quan điềm tĩnh, dường như không có chuyện gì có thể làm khó được hắn, anh không nhịn được mà hỏi: “Chuyện gì vậy?”

 

“Một nữ sinh tỏ tình với em, bị đăng lên diễn đàn của trường, ồn ào huyên náo. Ảnh hưởng không tốt lắm, thực ra là chuyện rất nhỏ, nhưng lúc đó cảm thấy rất lớn, rất phiền não.” Chu Vân nói tránh đi, không muốn nhắc đến nguyên nhân thực sự của sự ồn ào đó với Quan Viễn Phong.

 

Lúc đó hắn vừa tốt nghiệp thạc sĩ, đang làm trợ giảng cho thầy ở trường, vừa học lên tiến sĩ, đồng thời cũng giúp thầy làm một số đề tài nghiên cứu dự án.

 

Thường xuyên có nữ sinh mạnh dạn tỏ tình với hắn, phần lớn thì hắn sẽ từ chối dứt khoát, vậy nên bọn họ cũng không còn kiên trì nữa.

 

Nhưng lúc đó có một nữ sinh sắp tốt nghiệp, tính tình rất cởi mở, nhiệt tình, quan hệ tốt, trông cũng xinh đẹp. Sau khi tỏ tình bị từ chối cũng không nản lòng, tin chắc rằng chỉ cần hắn chưa có bạn gái thì cô ấy vẫn có cơ hội.

 

Mỗi ngày cô ấy đều kiên trì đến phòng thí nghiệm tìm hắn, lại cùng một đề tài nghiên cứu, vậy nên rất khó tránh mặt, hơn nữa còn tuyên bố vì hắn mà sẽ xin ở lại trường, từ bỏ cơ hội gia đình sắp xếp cho đi du học.

 

Lúc đó hắn còn trẻ, cảm thấy cũng không phải chuyện gì to tát, lại không muốn làm lỡ dở tương lai của cô gái, nên đã nói riêng cho cô ấy biết lý do thật sự, rằng hắn là người đồng tính, cũng không muốn tình cảm yêu đương thầy trò, mong cô ấy hãy cân nhắc kỹ lưỡng lựa chọn cho tương lai của mình.

 

Lúc đó cô gái tuy có ngạc nhiên, nhưng cuối cùng cũng tỏ ra lịch sự, nói lời chúc phúc hắn, sau đó cũng nhanh chóng làm thủ tục đi du học.

 

Nhưng mà, sau khi cô gái ra nước ngoài, không hiểu sao chuyện này lại bị lan truyền khắp nơi, ngay cả trên diễn đàn của trường cũng bị người ta lôi ra bàn tán.

 

Rồi trên tường tỏ tình của trường có nam sinh mạnh dạn bày tỏ tình yêu.

 

Giữa lúc ồn ào, nhà trường nhanh chóng tìm hắn nói chuyện, lại tìm thầy đến khuyên nhủ, uyển chuyển bày tỏ rằng ảnh hưởng không tốt, đề nghị hắn chủ động từ chức.

 

Tất nhiên là ân sư của hắn không chịu, tính tình lại nóng nảy, còn mắng bà chị ở phòng chính trị giáo vụ đến khuyên can một trận.

 

Từ nhỏ đến lớn hắn luôn thuận buồm xuôi gió, thành tích tốt, được thầy cô yêu quý, cha mẹ cưng chiều, bọn họ luôn tôn trọng sở thích của hắn. Máy bay không người lái rất đắt, hắn muốn chơi, cha hắn liền bỏ ra một tháng lương để mua cho hắn. Lúc thi đại học, hắn muốn chọn y học cổ truyền, bọn họ cũng chiều theo ý hắn, mặc dù người khác khuyên can ngành này khó tìm việc, nhưng cha mẹ hắn cũng chỉ nói tôn trọng lựa chọn của con mình.

 

Hắn cứ thế lớn lên trong môi trường gia đình thoải mái, tự do, vào một trường đại học tốt, chọn được một người thầy tốt, học liên thông thạc sĩ, lại được ân sư coi trọng, ân sư từ bậc đại học đã nhìn trúng và một lòng bồi dưỡng hắn, quả thực chưa từng gặp phải chút khó khăn nào lớn.

 

Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng một chuyện nhỏ về giới tính mà bản thân hắn cũng thấy mình không sai, cuối cùng lại ầm ĩ đến thế, cả đời hắn chưa bao giờ thấy nhiều lời lẽ lăng mạ, nguyền rủa, chế giễu đến thế tràn ngập trên diễn đàn của trường, trong email và tin nhắn điện thoại của mình.

 

Còn có những lời tỏ tình và trêu chọc tr*n tr** không thể chấp nhận được, những lời mời kết bạn, hình ảnh và số điện thoại của hắn bị đăng lên các trang web hẹn hò.

 

Sau đó, cô gái đã xuất ngoại kia nghe được chuyện này, đã vượt ngàn dặm xa xôi liên lạc với hắn, nhiều lần khẳng định chuyện này tuyệt đối không phải do cô ấy tiết lộ, cô ấy không hề nói với cha mẹ, chị em hay bạn thân.

 

Lúc đó hắn thân tâm mệt mỏi, lại cảm thấy có lỗi với ân sư, cộng thêm mẹ bị ngã gãy chân, bèn dứt khoát nộp đơn từ chức rồi về quê luôn, tất nhiên là ân sư đã nổi trận lôi đình.

 

Bây giờ nghĩ lại, trong phòng thí nghiệm có camera giám sát, đó là phòng thí nghiệm của thầy, camera cũng do sinh viên bọn họ tự lắp đặt để tiện quản lý, máy chủ đặt ngay trong văn phòng của thầy.

 

Rất có thể Đậu Chí Quân đã nhìn thấy và nghe được cuộc đối thoại giữa hắn và cô sinh viên kia qua camera giám sát. Gã ta tâm cơ sâu xa, cố ý đợi cô gái kia ra nước ngoài rồi mới rêu rao ra ngoài.

 

E rằng, những lời lẽ bẩn thỉu trên diễn đàn trường học, thậm chí cả việc đăng email, ảnh, số điện thoại của hắn lên diễn đàn hẹn hò, tất cả đều là do gã ta làm. Không có ai châm ngòi thổi gió, một chuyện nhỏ như vậy, sao có thể ầm ĩ đến mức đó.

 

Chỉ là lúc đó hắn còn quá trẻ, không nghĩ thông, đã trực tiếp từ bỏ.

 

Hắn không khỏi lại một lần nữa tự trách mình: “Những chuyện trước đây tưởng chừng không bao giờ cho qua được, giờ nghĩ lại, thật sự là quá nhỏ bé.” Sự nhượng bộ chỉ khiến những kẻ tiểu nhân đắc chí, còn làm tổn thương sâu sắc những người yêu thương mình.

 

Quan Viễn Phong quay đầu nhìn hắn, nghiêm túc nói: “Đừng trách mình không đủ mạnh mẽ, em không sai. Dù là chuyện nhỏ đến đâu, nhưng lúc đó em đã cảm thấy không thể chịu đựng nổi và phải trốn chạy, thì việc em làm chắc chắn là đúng.”

 

“Hơn nữa tôi thấy đây không phải chuyện nhỏ, nếu là chuyện nhỏ, thì bây giờ em đã có thể nói với tôi một cách thản nhiên rồi, chứ không phải đến mức không muốn kể lể. Nó nhất định đã làm em tổn thương sâu sắc. Vì vậy em bỏ đi là đúng, nếu lúc đó có tôi ở đấy, tôi nhất định sẽ ủng hộ em.”

 

“Tin rằng thầy của em cũng sẽ không trách em.”

 

Kỳ thật Chu Vân cảm thấy mình đã sớm nhìn thông suốt, và lý do hắn không muốn nói chi tiết với Quan Viễn Phong thực ra chỉ là không muốn làm rõ khuynh hướng giới tính của mình.

 

Nhưng Quan Viễn Phong đột nhiên nói ra mấy câu như vậy, hắn bỗng thấy sống mũi mình cay cay, nước mắt cứ thế tuôn rơi.

 

Dường như bao nhiêu năm qua, cuối cùng cũng có một người thực sự an ủi chàng trai trẻ chật vật bỏ trốn của kiếp trước rằng: “Em không sai, tôi ủng hộ em.”

 

Những lời lăng mạ vụn vặt, sắc nhọn khiến hắn không thể ngon giấc, cách một kiếp người, bây giờ nhớ lại vẫn cảm thấy vô cùng nhục nhã, dường như lại bị lôi ra dưới ánh đèn sân khấu để bị soi xét, phê phán, xét xử một lần nữa, những mũi tên bắn tới từ bốn phương tám hướng trong bóng tối khiến toàn thân hắn đầy vết thương.

 

Mà cách bao nhiêu năm, hắn vẫn muốn tự biện bạch cho mình, dù cho những người đó có thể đã sớm quên, có thể đã chết trong mạt thế, nhưng những cái gai nhỏ đó vẫn còn găm chặt trong tim hắn.

 

Quan Viễn Phong nhìn Chu Vân rơi lệ thì giật mình, không dám nói thêm gì nữa, anh rất muốn bước tới ôm lấy hắn, an ủi hắn, nhưng lại biết đối phương đã là người trưởng thành, không phải trẻ con, không cần kiểu dỗ dành ôm ấp này.

 

…Sớm biết thế đã cho Tuệ Tinh lên đây rồi, không có Chu Vân ở đây, Đổng Khả Tâm và Đường An Thần lo Tuệ Tinh buổi tối chạy lung tung, nên đã buộc Tuệ Tinh ngủ ở dưới lầu.

 

Anh có chút luống cuống tay chân, chỉ có thể mò trong túi ra một chiếc khăn tay sạch đưa cho hắn.

 

Chu Vân nhận lấy lau nước mắt, khẽ nói: “Xin lỗi, hôm nay… em nhớ lại nhiều chuyện cũ quá.”

 

Quan Viễn Phong nghe giọng hắn nghèn nghẹn, trong lòng thấy chua xót vô cùng, trái tim cũng mềm nhũn ra, không biết an ủi hắn thế nào: “Không sao, đừng nghĩ đến chuyện buồn, nghĩ nhiều đến chuyện vui đi.”

 

“Đan Lâm đẹp biết bao, tôi cũng muốn quay về. Đâu đâu cũng là màu xanh, đồ ăn lại ngon, tôi đặc biệt nhớ sân thượng của chúng ta. Giờ này chắc trời đã nóng rồi, buổi tối uống chút rượu vang lạnh, dựng một cái bếp nướng, hái một nắm hành lá nướng thịt, ngày tháng như vậy thật là tuyệt.” Quan Viễn Phong vốn định an ủi Chu Vân, kết quả nói mấy câu lại khiến chính mình thèm thuồng.

 

Chu Vân thở dài một hơi: “Em cũng rất muốn về nhà.” Hắn nhớ hòn đảo nhỏ trên không của hắn, không có lợi ích được mất phải tính toán, không có lòng người dối trá phải đối phó, nhưng hắn lại có người muốn bảo vệ, không thể không bước ra khỏi hòn đảo của mình, từ bỏ vương miện của mình, đến đây dốc hết tâm trí.

 

Tuy rằng gặp lại thầy, còn xử lý được đám rác rưởi, hắn cũng rất vui, nhưng… hắn thực sự cảm thấy những ngày này có hơi mệt mỏi.

 

Hắn ngước mắt nhìn Quan Viễn Phong, dưới ánh đèn, quả thực anh rất đẹp trai, đôi mắt anh nhìn hắn, khiến hắn cảm thấy mọi thứ đều đáng giá.

 

Còn có thầy… còn có bao nhiêu người đã được hắn thay đổi vận mệnh.

 

Hắn bỗng cảm thấy tâm trạng đã ổn định lại, còn có thể khoác lên mình áo giáp, ra trận thêm ba ngàn hiệp nữa.

 

Hắn cầm ly trà long nhãn lên uống một ngụm, phát hiện bên trong có long nhãn, táo đỏ, kỷ tử, thậm chí còn có cả gừng lát, nhưng bất ngờ hơn là, vị hơi ngọt xen lẫn cay nhẹ chảy thẳng xuống dạ dày, khiến cơ thể vô cùng dễ chịu, hắn bỗng nhớ ra, kỳ thật mình chưa ăn tối, có quá nhiều chuyện, hắn vậy mà lại quên mất.

 

Hắn cười nói: “Rốt cuộc thì khi nào anh mới được nghỉ, có thể đi vào núi một chuyến, thu hoạch chút tinh hạch, chắc chắn em sẽ khỏe hơn.”

 

Quan Viễn Phong tinh thần phấn chấn: “Hội trường chính hôm nay đã khai mạc xong rồi, tiếp theo đều là một số hội thảo nhỏ. Các quan chức chính quyền, chỉ huy các căn cứ có thể sẽ họp riêng một buổi, những cuộc họp này tôi phải tham gia, đợi các quan chức, chỉ huy này quay về căn cứ, tôi sẽ được nghỉ phép.”

 

“Nhưng mà, tôi thấy em cũng phải chuẩn bị cho buổi họp báo ra mắt thuốc mới đúng không?”

 

Chu Vân đáp: “Ừm, nhưng em chỉ ở sau hậu trường thôi, sẽ không xuất hiện, nên người bận rộn vẫn là Tần Mộ và mọi người, lần này đúng là vất vả cho bọn họ rồi.”

 

Hắn sợ Quan Viễn Phong sốt ruột, nên chu đáo nói: “Anh cứ bận việc của anh đi, mấy ngày này em ở cùng thầy là được rồi, sau đó xem thầy có nhu cầu gì, lúc chúng ta đi Yến Lĩnh, có thể chuẩn bị cho thầy.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Được, bên thầy em cần gì không? Có thời gian tôi sẽ cùng em đến nhà thăm hỏi.”

 

Chu Vân nhớ đến hôm nay thầy nói hắn đưa bạn trai đến nhà, vành tai hơi nóng lên: “Ừm, ngày mai em qua tìm hiểu xem sao.”

 

Quan Viễn Phong thấy tâm trạng hắn đã hồi phục lại một chút, mới nơi với hắn: “Trên sân thượng vẫn hơi lạnh, xuống dưới đi.”

 

Chu Vân nói: “Em có hơi đói bụng.” Cái dạ dày được trà táo đỏ kỷ tử kích hoạt, bây giờ đang rất thành thật thể hiện sự tồn tại của mình.

 

Quan Viễn Phong nói: “Trong tủ lạnh chắc có đồ ăn, tôi nấu cho em bát mì nhé.”

 

Chu Vân nói: “Xuống dưới xem sao.”

 

Trong tủ lạnh còn một con gà rừng, đối với dị năng giả thì cũng tàm tạm. Bọn họ quyết định nấu mì gà ăn. Tuệ Tinh lồm cồm bò dậy quấn quýt quanh chân bọn họ, Chu Vân buồn cười tháo dây cho nó: “Tối mày ăn no rồi đúng không? Không ăn nữa nhé?”

 

Tuệ Tinh cọ cọ vào người hắn làm nũng, Quan Viễn Phong nói: “Nó trách em hôm nay không cho nó ra ngoài đấy.”

 

Chu Vân cười, hôm nay ra ngoài, hắn mang theo sát tâm, theo bản năng không muốn để ai biết.

 

Mặt không thể cho ai biết này của mình, tuyệt đối sẽ không để ai nhìn thấy, dù là Tuệ Tinh cũng không được.

 

Đương nhiên, mọi tội nghiệt mình hắn gánh là được, nhưng hắn tin chắc rằng, giết một người cứu vạn người. Hắn không tin dọn dẹp chút rác rưởi mà sẽ bị báo ứng gì, kiếp trước, những kẻ tiểu nhân này ai nấy đều giàu sang vinh hoa, có thấy báo ứng đâu, nếu nói trời có mắt, thì hắn chính là báo ứng của bọn chúng.

 

Chu Vân đứng bên cạnh nhìn Quan Viễn Phong cầm dao nhẹ nhàng chặt gà. Hôm nay chắc anh cũng đi họp, trên người còn mặc chiếc áo sơ mi màu xanh quân đội, rõ ràng là phong cách nghiêm nghị cấm dục, nhưng lúc này tay áo sơ mi xắn lên để lộ bắp tay cuồn cuộn, dao lên dao xuống, miếng gà được chặt gọn gàng, đẹp mắt, quả thực là một tay lão luyện trong việc giết người phóng hỏa.

 

Chu Vân đứng bên cạnh chăm chú nhìn, Quan Viễn Phong chặt xong gà ngẩng đầu lên, thấy hắn nhìn không chớp mắt thì hỏi hắn: “Đói lắm à em? Sắp xong rồi.”

 

Chu Vân đáp: “Cũng hơi hơi.” Hắn cầm nồi áp suất qua đưa cho Quan Viễn Phong.

 

Quan Viễn Phong ném gà vào nồi, Chu Vân thuần thục dùng dị năng thêm nước, đậy nắp rồi bật lửa hầm canh.

 

Nhân lúc Quan Viễn Phong nấu mì, Chu Vân ra sân nhỏ hái một nắm hành lá, tiện tay rửa sạch ở trong sân rồi mang vào, còn ngắt thêm một ít ớt hiểm.

 

Mười lăm phút sau, canh gà hầm xong, đổ ra một nửa cho Tuệ Tinh, phần còn lại mới cho muối, tiêu vào nêm nếm, sau đó cho mì vào, rắc thêm ít nấm hầu thủ, hành lá, ớt hiểm, tỏi băm, một nồi mì canh gà nóng hổi đã ra lò.

 

Quan Viễn Phong múc ra đặt trước mặt Chu Vân, Chu Vân cầm thìa húp canh trước, Quan Viễn Phong thấy mí mắt hắn vẫn còn hơi sưng, đuôi mắt hơi đỏ, lông mi hơi ướt, nhưng vẻ u ám trên mặt đã tan biến mất, khóe môi nở nụ cười, lại thoải mái tự tại như xưa.

 

Chắc là không sao rồi, anh thở phào nhẹ nhõm.

 

Hai người ăn xong cả nồi mì rồi mới dọn dẹp lên lầu, ai về phòng nấy ngủ.

 

Có lẽ đây là lần đầu tiên anh thấy được mặt yếu đuối đến vậy của Chu Vân, nên tối hôm đó Quan Viễn Phong đã mơ thấy mình bước đến ôm lấy hắn, an ủi hắn đừng khóc nữa.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 74: Canh Gà Đêm Khuya
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...