Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 71: Rồng Phượng Giữa Loài Người

Quan Viễn Phong dẫn người vào phòng khách, quả nhiên thấy Chu Vân đang cho một âu thạch đào bằng thủy tinh vào tủ lạnh. Chiếc tủ lạnh này cũng là loại tủ lạnh lớn hai cánh mà Quan Viễn Phong sắm theo kiểu Chu Vân từng dùng, rất tốn điện, nhà bình thường không dám dùng.

 

Nhậm Đóa Đóa xắn cao tay áo, vẫn đang khuấy bột làm thạch, bên cạnh là Tuệ Tinh đang ngồi ngoan ngoãn tò mò quan sát. Thấy có người bước vào, Nhậm Đóa Đóa nhìn sang đầy mong đợi, Quan Viễn Phong liền an ủi cô bé: “Ba cháu vẫn đang họp, họp xong sẽ qua sau.”


 

Trên người Chu Vân vẫn mặc chiếc áo khoác gió màu xanh rêu sẫm, tay áo xắn rất cao: “Mọi người đến rồi à? Sắp ăn được rồi, thạch cũng làm xong để lạnh rồi, ăn xong thịt nướng rồi ăn cái này là vừa.”

 

“Tần Thịnh cũng qua rồi à? Sao cảm giác nửa tháng không gặp mà cậu cao to hơn rồi thế?”

 

Tần Thịnh ai oán: “Bác sĩ Chu! Ở đây toàn là đồ làm từ bột mì! Ăn không quen! Ăn không quen! Anh có cháo không?”

 

Chu Vân nói: “Nấu cho cậu ít cháo long phụng nhé?”


 

Hai mắt Tần Thịnh sáng lên: “Có nguyên liệu không?”

 

Chu Vân gật đầu: “Lấy được một ít trong núi, không ít trong số đó là do Tuệ Tinh bắt được.” Mấy con rắn biến dị bị giết trong núi đều được đông cứng lại rồi mang đến đây, còn có cả những con gà rừng đủ loại do Tuệ Tinh bắt được, vốn định tích trữ làm thức ăn cho Tuệ Tinh. Trên máy bay, hắn vẫn nhớ phải bổ sung thuật đông lạnh mấy lần, tuy mùi vị không bằng đồ tươi, nhưng chỉ cần chế biến khéo léo thì vẫn rất ngon.

 

Thực ra… vẫn còn một ít châu chấu biến dị, ếch biến dị, nhưng lúc này không nên lấy ra để thử thách giới hạn của mọi người. Hắn không nhịn được liếc mắt nhìn Quan Viễn Phong, Quan Viễn Phong đang kiểm tra cơm trong nồi cơm điện, lập tức nhạy bén nhận ra ánh mắt của hắn rồi quay sang nhìn. Thấy khóe môi hắn mỉm cười, Quan Viễn Phong có chút không hiểu, liền làm một biểu cảm thắc mắc, Chu Vân xua tay ra hiệu không có gì.


 

Tần Thịnh vui mừng khôn xiết: “Tuyệt quá, anh đúng là Quan Thế Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn!”

 

Đóa Đóa bên cạnh đã tò mò hỏi: “Cháo long phụng là gì ạ?”

 

Đổng Khả Tâm tốt bụng giải thích: “Là thịt rắn và thịt gà.”

 

Đóa Đóa hỏi: “Ngon không ạ?”


 

Tần Thịnh hết lời khen ngợi: “Ngon lắm! Thịt rắn vừa mềm vừa mướt, nhớ súp ngũ xà, chim cút chiên giòn, lẩu dê, gà luộc quá…”

 

Chu Vân nói: “Để tôi chiên cho cậu ít thịt thỏ thái hạt lựu nhé.”

 

Tần Thịnh càng vui mừng hơn: “Tuyệt vời, để tôi thái, thịt thỏ đâu?”

 

Cậu ta xòe lòng bàn tay ra, nó lập tức biến thành một con dao phay sáng loáng: “Bác sĩ Chu, bây giờ tôi lợi hại lắm rồi.”


 

Tần Mộ không nỡ nhìn thẳng: “Có trẻ con ở đây, tiểu Thịnh.”

 

Nhậm Đóa Đóa lại nhìn vào lòng bàn tay cậu ta: “Chú là hệ Kim à, ba cháu cũng là hệ Kim, ba cháu nấu ăn cũng rất ngon.”

 

Tần Thịnh lập tức coi cô bé là tri kỷ: “Chú nấu ăn cũng giỏi lắm, để chú trổ tài cho cháu xem, nhóc con có thích ăn bắp rang bơ không? Chú làm cho cháu món bắp rang bơ đường kéo sợi caramel nhé!”

 

Nhất thời phòng khách và nhà bếp trở nên náo nhiệt vô cùng. Chu Vân chỉ huy Tần Thịnh thái thịt hạt lựu, lại lấy ngô ra chuẩn bị làm bắp rang bơ, bên phía bếp nướng cũng đã bắt đầu nướng thịt.


 

Những quả đào mọng nước cũng được rửa sạch đặt trên bàn, cùng với một ít nho núi, tuy đã bị đông cứng thành từng viên như những viên đá trái cây trong suốt lấp lánh, nhưng ăn vào lại có một hương vị rất đặc biệt.

 

Trong sân nhỏ, mấy chiếc bàn tròn được dựng lên, nhưng vì ai cũng là thành viên Đội đặc nhiệm cao to lực lưỡng, nên khi ngồi xuống, khoảng sân trông đặc biệt nhỏ bé chật chội.

 

Nhưng khi than hồng được đốt lên, khoảng sân lập tức trở nên ấm áp. Hương thơm của thức ăn tràn ngập trong sân.


 

Các loại thịt không rõ tên đã được ướp sẵn, thái lát mỏng, đặt lên vỉ sắt nướng cho đến khi đổi màu, rồi phết mật ong, dầu mè, rắc vừng, thì là, hành lá lên trên.

 

Nồi cháo long phụng đã hầm xong cũng được bưng cả ra. Đã là thời mạt thế, phần lớn mọi người không còn câu nệ tiểu tiết, đa số người trong Đội đặc nhiệm cũng thử ăn một bát, đến nỗi người thèm ăn nhất là Tần Thịnh khi múc bát thứ hai thì nồi cháo đã thấy đáy.

 

May mà Chu Vân biết dị năng giả ăn nhiều, chưa chắc đã no, nên đã chỉ huy Đường An Thần nấu một nồi mì, lại bảo Tần Thịnh xào một chảo lớn cơm rang trứng với nấm thập cẩm và cá khô thái hạt lựu. Cá khô là hàng dự trữ trong tủ lạnh của Quan Viễn Phong, quả nhiên Tần Thịnh rất giỏi món này, xào lên mùi thơm nức mũi, hạt cơm nào cũng đậm vị.


 

Thịt thỏ thái hạt lựu chiên giòn, gỏi rau dương xỉ, bắp rang bơ, và một số loại rau dại kỳ lạ mà các thành viên Đội đặc nhiệm không nhận ra, hầu như món nào cũng là giống biến dị.

 

Để chăm sóc cho Đóa Đóa, còn làm thêm hai món chua ngọt là cá kho tộ và trứng chiên ngũ liễu. Quả nhiên Tần Thịnh đã tự tay làm một nồi bắp rang bơ đường kéo sợi caramel, vừa thơm vừa ngọt.

 

Mọi người ăn uống vô cùng thỏa thích, Liêu Cẩm Thịnh tấm tắc khen: “Dị năng hệ Thủy của bác sĩ Chu tiện lợi quá. Anh đã đi đâu mà mang về nhiều đặc sản núi rừng thế này.”


 

Chu Vân đáp: “Núi Cửu Nghi.”

 

Tần Mộ ngước mắt nhìn hắn một cái: “Thì ra anh nói muốn ra ngoài một thời gian là đi vào núi Cửu Nghi à? Tôi còn đang nghĩ sao anh muốn qua đây mà không đi cùng chúng tôi.”

 

Chu Vân có chút lúng túng, Quan Viễn Phong ở bên cạnh nhỏ giọng trêu chọc: “Đề tài nghiên cứu quan trọng à?”

 

Chu Vân đưa cho anh một xiên nấm hầu thủ nướng, nghiêm túc nói: “Sao lại không phải? Chỉ một lần vào núi này, nếu là trước mạt thế, ít nhất có thể viết được ba bài luận văn, có thể đăng lên các tạp chí có chỉ số ảnh hưởng cao, hơn nữa còn có thể chuyển giao thành quả, hình thành chuỗi sản xuất công nghiệp đấy.”

 

Quan Viễn Phong nghe hắn nói một tràng thuật ngữ chuyên ngành, cố gắng nói những điều mình không hiểu, chỉ muốn cười, lại sợ hắn thẹn quá hóa giận, đành ăn một miếng nấm hầu thủ, tươi non ngon miệng, đây là lần đầu tiên anh được ăn nấm hầu thủ nướng tươi như vậy, vị thật sự rất tuyệt.

 

Thẳng thắn mà nói thì đồ ăn ở Trung Châu quả thực không bằng quê nhà. Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là tâm thế sống, có những người dù chỉ có cơm canh đạm bạc cũng có thể chế biến ra mười kiểu khác nhau. Nói về hưởng thụ cuộc sống thì không ai thú vị hơn Chu Vân.

 

Anh nhìn các thành viên Đội đặc nhiệm ăn uống ngon lành, tươi cười rạng rỡ, đặc biệt là Tần Thịnh, trông như ma đói đầu thai, trong lòng có chút phiền muộn. Những con thú săn được từ Yến Lĩnh mang về đều giao cho bộ phận hậu cần, chia cho toàn quân thì chẳng còn được bao nhiêu.

 

Cuộc sống của mọi người quả thực có chút vất vả.

 

Anh thấy Chu Vân nhấc bình nước ép thủy tinh lên, đứng dậy đi như thể muốn thêm nước, Tần Mộ cũng đứng dậy đi theo hắn ra sân sau, liền biết Tần Mộ có chuyện muốn nói với Chu Vân.

 

Tần Mộ đến Trung Châu, anh chỉ nói chuyện vài câu, hỏi về tình hình của Chu Vân ở Đan Lâm, về căn cứ.

 

Kết quả là anh ta có vẻ nói rất nhiều, nhưng thực ra chẳng nói gì cả, trơn tuột không nắm bắt được. Anh biết mình bị người ta qua loa cho qua chuyện, nhưng cũng không truy cứu đến cùng, dù sao Tần Mộ cũng là người của Chu Vân, nếu ai hỏi cũng khai tuốt tuột ra thì còn tệ hơn, ngược lại, cẩn thận và giỏi giao tiếp như vậy lại tốt hơn.

 

Còn về tình hình của Chu Vân, anh tự mình hỏi hắn là được.

 

Sân thượng này buổi chiều đã được Chu Vân dùng nước dội rửa sạch sẽ, bây giờ sạch bong không một hạt bụi, trên đó đặt một bộ bàn ghế mây ngoài trời. Là do buổi chiều sau khi dọn rửa sạch sẽ, sân thượng trông hơi trống trải, Đổng Khả Tâm liền hăng hái gọi một cuộc điện thoại, Đường An Thần vui vẻ lái một chiếc xe bán tải nhỏ mang đến, cậu ta còn mang theo cả gạo, mì và dầu ăn.

 

Chu Vân kéo hai chiếc ghế mây có tựa lưng thoải mái, đẩy một chiếc cho Tần Mộ ngồi, vừa rót một ly nước ép xương rồng trong tay cho anh ta vừa hỏi: “Thế nào, qua đây mấy ngày nay thấy sao?”

 

Tần Mộ nói: “Các đại lý phân phối thuốc của căn cứ rất hot, nhưng về cơ bản đều muốn tự mình tăng giá, sau khi biết phải thống nhất kiểm soát giá và còn giới hạn số lượng mua thì bọn họ không còn hứng thú nữa. Nhưng sau khi Đội trưởng Quan tìm chúng tôi ở nhà hàng hội nghị hôm đó, ngay lập tức tối hôm ấy có mấy căn cứ chủ động liên lạc với chúng tôi.”

 

Anh ta vừa nhớ lại cảnh hôm đó đội trưởng Đội đặc nhiệm dẫn theo mấy đội viên bước vào từ cửa nhà hàng, toàn thân vũ trang, bên hông đeo súng, trên thắt lưng chiến thuật treo chiến đao, ai cũng đeo kính râm, bộ quân phục màu đen vô cùng nổi bật, ngay khoảnh khắc bước vào, cả sảnh lớn gần như lập tức im phăng phắc.

 

Dưới ánh mắt của mọi người, đoàn người đi thẳng đến bàn của bọn họ như không có ai xung quanh, vị Đội trưởng Quan dẫn đầu cúi xuống, từ trên cao nhìn xuống họ qua cặp kính râm: “Tần Mộ, Tần Thịnh?”

 

Ánh mắt của cả sảnh đường đều đổ dồn về bàn của bọn họ, lúc đó lưng anh ta đã toát mồ hôi lạnh, cảm giác áp bức và uy h**p đó chưa từng có. Tần Thịnh ở đối diện, cơ bắp vai và lưng căng cứng, đã vô thức xoay người ngồi cạnh anh trai, không dám để lưng về phía đối phương, tay phải đặt dưới gầm bàn.

 

Anh ta hỏi: “Xin hỏi ngài là?”

 

Quan Viễn Phong nói: “Đến lấy đồ, các cậu ăn xong chưa? Ăn xong rồi thì lên phòng nói chuyện.” Anh ta đưa tay vỗ nhẹ vào vai phải Tần Thịnh: “Cậu em, đừng căng thẳng thế chứ, người nhà cả mà.”

 

Sau này Tần Thịnh kể lại rằng, lúc đó anh ấy trông như vỗ nhẹ một cái, nhưng cả cánh tay cậu ta lập tức tê liệt, không cử động được, phi đao cầm trong tay cũng suýt chút nữa không giữ nổi, sau này mới biết đối phương là hệ Lôi Điện.

 

Hôm đó Đội trưởng Quan chỉ hỏi đơn giản vài câu về tình hình ở Đan Lâm và Bắc Minh, sau đó lấy đồ rồi đi, không ở lại lâu.

 

Nhưng ngay tối hôm đó, đầu tiên là Cung thành chủ đến hỏi anh ta tại sao lại quen biết đội trưởng Đội đặc nhiệm, sau đó các căn cứ khác cũng bắt đầu chủ động cử người đến liên hệ về việc phân phối thuốc.

 

Lúc này anh ta mới biết đây lại là đội trưởng Đội đặc nhiệm của căn cứ Trung Châu, dị năng song hệ Phong và Lôi Điện, hiện là đỉnh cao sức mạnh của dị năng giả.

 

Anh ta nói với Chu Vân: “Sau khi Đội trưởng Quan tìm tôi, Cung thành chủ đã tìm tôi hỏi thăm tình hình, tôi chỉ nói qua loa là có người nhờ tôi mang đồ cho anh ấy, trước đó tôi cũng không quen anh ấy. Nhưng nhìn dáng vẻ của Cung thành chủ thì có vẻ ông ta không tin lắm.”

 

Chu Vân nói: “Ừm, nghe Đội trưởng Quan nói, phác đồ điều trị mà Viện Nghiên cứu Dị năng đưa cho ông ta là cần phải ở lại căn cứ Trung Châu lâu dài? Nếu vậy, chúng ta phải lên kế hoạch sớm hơn.”

 

Tần Mộ nói: “Cung thành chủ đang do dự, hỏi tôi xem bên Thanh Điểu có loại thuốc chống ung thư nào hiệu quả hơn không. Rõ ràng là Ông ta không muốn rời khỏi thành Bắc Minh.”

 

Chu Vân nói: “Có lấy được đơn thuốc của Viện Nghiên cứu Dị năng không?”

 

Tần Mộ lấy một xấp giấy từ trong túi ra đưa cho hắn: “Chính vì trong đơn thuốc biến dị cần dùng có chiết xuất xương rồng biến dị, chiết xuất thông đỏ biến dị. Viên viện trưởng bên kia đề xuất, nếu có thể nhận được thảo dược biến dị hiệu quả từ bên Thanh Điểu, thì chỉ cần định kỳ đến Trung Châu kiểm tra là đủ rồi.”

 

Anh ta cười đắc ý: “Chúng tôi đến Trung Châu, bọn họ đã đi kiểm tra sức khỏe toàn diện ở Viện Nghiên cứu Dị năng, viện trưởng Viên lúc này mới tìm tôi nói thẳng, công khai bệnh tình của Cung thành chủ. Ông cũng nói rõ rằng, từ dữ liệu kiểm tra, đúng là sau khi uống thuốc của chúng ta một thời gian, các ổ tế bào ung thư di căn đã thu nhỏ lại, sau đó nói với tôi một tràng những lời ủng hộ chúng ta.”

 

Chu Vân xem đơn thuốc dưới ánh đèn năng lượng mặt trời trên sân thượng: “Nếu Cung thành chủ không ở Bắc Minh, đúng là có ảnh hưởng đến sự nghiệp và căn cứ hiện tại của chúng ta. Nhưng mà, ông ta nói thẳng với cậu như vậy, có lẽ vẫn là vì sự xuất hiện của Đội trưởng Quan. Bọn họ đang ngầm tìm kiếm sự hỗ trợ từ thế lực đứng sau cậu.”

 

“Hừ, Viện Nghiên cứu Dị năng này coi Cung thành chủ như con dê béo để xẻ thịt rồi, xem đơn thuốc họ kê kìa, động thực vật quý hiếm bay trên trời, sống dưới biển, mọc trên núi đều liệt kê hết cả. Hay thật.” Chu Vân lật xem tờ đơn: “Cung thành chủ đây cũng là cá nằm trên thớt rồi, chẳng trách người ta coi ông ấy như con dê béo.”

 

Tần Mộ cười: “Đúng vậy, lúc mới đến Trung Châu, cũng có người của Viện Nghiên cứu Dị năng đến tìm tôi, dùng vẻ mặt rất ngạo mạn để bàn bạc, một là yêu cầu cung cấp công thức để bọn họ kiểm chứng hiệu quả, hai là sau khi bọn họ kiểm chứng có hiệu quả, có thể cho chúng ta dán nhãn chứng nhận của Viện Nghiên cứu Dị năng, nhưng bọn họ muốn ba mươi phần trăm cổ phần, dĩ nhiên, cũng có thể cho bác sĩ đứng sau chúng ta hai suất vào Viện Nghiên cứu Dị năng. Ba là có thể ủy quyền cho chúng ta bán một số loại thảo dược biến dị của bọn họ, chia năm năm.”

 

Chu Vân thản nhiên nói: “Tính toán hay thật.”

 

Tần Mộ cười ha hả: “Tôi đương nhiên từ chối rồi, bọn họ liền biến sắc, còn cảnh cáo chúng tôi rằng thuốc chưa được bọn họ kiểm chứng thì không thể đảm bảo có tác dụng phụ hay không, có ảnh hưởng đến gen và thế hệ sau hay không, không được phép bán ở căn cứ Trung Châu, tiếp theo các căn cứ khác cũng sẽ không cho chúng tôi bán.”

 

“Tôi liền hỏi bọn họ, trong công ước của liên minh có nói điều đó không? Bây giờ hiệu quả của thảo dược biến dị đối với người thường và dị năng giả, bộ y tế và cục quản lý dược của chính phủ liên minh cũng chưa có một tiêu chuẩn thẩm định chính thức nào.”

 

“Bọn họ liền thay đổi sắc mặt nói rằng bộ y tế sắp ra điều khoản rồi, Viện nghiên cứu dị năng là cơ quan nghiên cứu dị năng quan trọng và có thẩm quyền nhất, nếu chúng tôi ngoan cố, đến lúc đó tất cả các căn cứ sẽ liên kết phong tỏa Thanh Điểu của chúng ta.”

 

Chu Vân cười: “Một tay che trời à.”

 

Thật ra Tần Mộ cũng có chút lo lắng, dù sao đối phương cũng nói năng hùng hồn, hơn nữa sau khi tìm hiểu thì đúng là Viện nghiên cứu dị năng ở Trung Châu rất có uy tín, hầu hết các dị năng giả đều hợp tác với Viện nghiên cứu dị năng, ngay cả Cung thành chủ đến Trung Châu cũng là để đến Viện nghiên cứu dị năng chữa bệnh.

 

Nhưng lúc này thấy sắc mặt Chu Vân vẫn bình thường, liền biết hắn không sợ, hay nói đúng hơn là thế lực đứng sau Chu Vân còn mạnh hơn, lòng anh ta cũng yên tâm hơn, anh ta cười nói: “Tôi đoán lúc đó các căn cứ khác không định hợp tác, giữ khoảng cách với chúng ta, cũng là do Viện Nghiên cứu Dị năng đã đánh tiếng. Nếu không phải Đội trưởng Quan đến tìm chúng tôi, rất có thể lần này chúng tôi đã phải ra về tay không rồi.”

 

Chu Vân mỉm cười, đặt xấp đơn thuốc lên bàn: “Nói với Cung thành chủ là, chúng ta có thông đỏ biến dị, có linh chi, lô hội, xương rồng biến dị, những loại thuốc này đều có cả. Ông ta có thể ở lại Bắc Minh, chúng ta sẽ cung cấp cho ông ta các loại thuốc liên quan. Đương nhiên, nếu điều trị chuyên nghiệp thì vẫn nên mời viện trưởng Viên cử chuyên gia liên quan đến để theo dõi tiến trình dựa trên hiệu quả của thuốc, dù sao thì chúng ta cũng không phải chuyên gia trong lĩnh vực này. Nhưng tôi cho rằng, Viện Nghiên cứu Dị năng cũng chỉ có thể làm được đến thế, tự bản thân viện trưởng Viên sẽ có phán đoán.”

 

Tần Mộ nhận được lời hứa, cũng yên tâm: “Vậy thì tốt rồi.”

 

Chu Vân kiên nhẫn giải thích cho anh ta: “Nếu là trước mạt thế, bọn họ quả thực có thể thông qua việc nắm giữ các cơ quan liên quan của chính phủ liên minh để phong tỏa một doanh nghiệp nào đó, lý do có thể có rất nhiều. Nhưng bây giờ các căn cứ lớn chỉ hưởng ứng chính phủ liên minh bề ngoài, thực chất là bọn họ đều tự cai quản. Thuốc biến dị là thứ mới mẻ, sinh tồn là trên hết, cái gì hiệu quả thì dùng cái đó, quá trình kiểm chứng dược lý và hiệu quả cần thời gian rất dài.”

 

“Hầu hết mọi người không có thời gian đó, vì vậy các căn cứ lớn chắc chắn sẽ đặt lợi ích lên hàng đầu, người thường, dị năng giả cũng sẽ đặt hiệu quả lên hàng đầu. Chỉ cần không chứa thành phần độc hại, gây bệnh, lại thực sự có hiệu quả, thì còn tác dụng phụ nào cũng không quan tâm nữa. Hơn nữa, về mặt lý thuyết thì chúng ta không thể chứng minh thuốc của mình dùng lâu dài có tác dụng phụ hay không, có ảnh hưởng đến gen và sinh sản của thế hệ sau hay không, thuốc mà Viện Nghiên cứu Dị năng tự bán, cũng không thể kiểm chứng được.”

 

“Về mặt này thì điểm xuất phát của mọi người đều như nhau, chúng ta thậm chí còn đi trước bọn họ một chút, ít nhất thì chúng ta đã bào chế ra thuốc rồi.”

 

Tần Mộ yên tâm: “Nhưng mà, hiện tại các căn cứ chỉ đang đàm phán, có lẽ vẫn còn do dự, e rằng vẫn chưa đủ tin tưởng vào thuốc của chúng ta, cũng e ngại Viện Nghiên cứu Dị năng.”

 

Chu Vân suy nghĩ một chút rồi nói: “Để tôi nghĩ cách.”

 

Tần Mộ do dự một lúc rồi cuối cùng cũng hỏi: “Tôi muốn xác nhận một chút, sự ủng hộ của Đội trưởng Quan đối với anh, có thể đến mức nào…” Điều này liên quan đến thủ đoạn tiếp theo của anh ta và thái độ đối với Viện nghiên cứu dị năng, là làm cho có lệ, hay là tranh giành một số kênh phân phối…

 

Chu Vân sững người, nhưng Tần Mộ lại đột nhiên quay đầu, bên cạnh lối cầu thang đi xuống, một con mèo đen tan biến vào màn đêm như một làn khói nhẹ. Quan Viễn Phong từ dưới đi lên, liếc nhìn Tần Mộ một cái rồi nói với Chu Vân: “Nhậm tướng quân vừa gọi điện đến, nói đang trên xe đến đây, năm phút nữa sẽ tới.”

 

Trong lòng Chu Vân kỳ thực đang nghĩ đến việc bắt đầu từ căn cứ Tĩnh Nam, muốn mở lời nói với Nhậm tướng quân, nghe vậy liền đứng dậy nói: “Em xuống xem sao, cảm ơn.”

 

Hắn đi xuống, Quan Viễn Phong nói: “Trên sân thượng gió lớn, em chú ý một chút.” Chu Vân cười: “Không sao, áo khoác của anh cản gió tốt lắm. Em chỉ nói chuyện bán thuốc với Tần Mộ thôi, cậu ấy nói bây giờ các căn cứ khác đang e ngại Viện Nghiên cứu Dị năng, không dám hợp tác với chúng ta. Em đang nghĩ Nhậm tướng quân đã là chỉ huy của căn cứ Tĩnh Nam, vậy chúng ta tài trợ cho quân đồn trú ở căn cứ Tĩnh Nam một ít thuốc trước, chắc sẽ có thể xua tan nghi ngại của căn cứ.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Là thuốc Thanh Điểu à? Tôi để ý lần này thuốc em đưa cho tôi đều có dán nhãn hiệu. Để tôi nói với anh ta, cứ nói Đội đặc nhiệm cũng đang dùng loại thuốc này.”

 

Chu Vân cười nói: “Vậy thì còn gì bằng, anh mở lời là tốt nhất.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Khách sáo làm gì, chuyện của em cũng là chuyện của tôi mà.”

 

Nhậm Dược Phi vừa vào cửa, quả nhiên Nhậm Đóa Đóa chạy tới, anh ta bế cô bé lên, mỉm cười hỏi: “Ở đây có quen không? Có làm phiền chú Quan của con không?”

 

Quan Viễn Phong tiến lên đón, cười nói: “Không hề, cô bé rất ngoan.”

 

Nhậm Dược Phi bế cô bé vào, thấy mọi người đều đứng lên, liền cười nói: “Mau ngồi đi, tôi làm phiền mọi người rồi, mọi người cứ ăn từ từ.” Anh ta đặt con gái xuống để cô bé tiếp tục ngồi, rồi cùng Quan Viễn Phong vào phòng khách trong nhà ngồi. Chu Vân từ trong bếp bưng ra một đĩa hoa quả bằng thủy tinh, trên đĩa là dưa hấu và đào thái lát, Nhậm Dược Phi có chút ngạc nhiên: “Ở Trung Châu có dưa hấu à?”

 

Chu Vân nói: “Không, ở núi Cửu Nghi mang về.”

 

Nhậm Dược Phi bật cười: “Thảo nào hôm đó có nhiều thùng hàng trên máy bay như vậy, tôi cứ tưởng cậu mang toàn là thuốc, không ngờ còn có cả dưa hấu?”

 

Chu Vân cười: “Trước đây không phải anh cũng đã ăn rồi sao? Nói đến thuốc, có một chuyện còn muốn nhờ Nhậm tướng quân giúp đỡ.”

 

Nhậm Dược Phi nói: “Cứ nói, không cần khách sáo.”

 

Chu Vân trước tiên ra ngoài gọi Tần Mộ, Tần Thịnh vào, giới thiệu với Nhậm Dược Phi: “Đây là hai anh em Tần Mộ, Tần Thịnh. Trước đây tôi có nói với tướng quân, tôi có đối tác đang thay tôi bán một số thành phẩm bào chế từ thảo dược biến dị.”

 

Tần Mộ lấy từ trong túi ra một hộp mẫu đưa cho Nhậm Dược Phi xem, Chu Vân tiếp tục nói: “Hiệu quả thuốc không tồi. Hộp thuốc này là mẫu chúng tôi mang đến lần này, dự định phát triển nhà phân phối ở các căn cứ, nhưng hiện tại các căn cứ vẫn còn một số e ngại, vì vậy tôi nghĩ chúng tôi sẽ tài trợ cho căn cứ Tĩnh Nam một lô thuốc, nếu dùng thấy tốt, sau này hãy đặt hàng với chúng tôi, anh thấy thế nào.”

 

Nhậm Dược Phi nhận lấy hộp thuốc xem qua, khen ngợi: “Thì ra thuốc Thanh Điểu là do bác sĩ Chu đây bán. Thuốc dẫn dụ tang thi và thuốc xua đuổi tang thi đó đều rất hữu dụng. Căn cứ Tĩnh Nam của chúng tôi đã sớm có người dùng rồi, nhưng đều là do dân buôn bán lại, rất đắt. Nghe nói bên căn cứ Bắc Minh bán theo giá quy định, tôi còn định lần này sẽ bàn bạc với Cung thành chủ xem là doanh nghiệp nào sản xuất, chúng ta có thể thu mua tập trung, thì ra là của cậu à?”

 

Tần Mộ cười nói: “Thực ra Căn cứ Tĩnh Nam cũng có người liên lạc với tôi, nhưng chỉ mới nói chuyện qua hôm kia, sau đó không tiếp tục nữa, chỉ nói người phụ trách chưa đến.”

 

Nhậm Dược Phi mỉm cười liếc nhìn Quan Viễn Phong, Quan Viễn Phong nói: “Đội đặc nhiệm cũng đang dùng thuốc Thanh Điểu, hiệu quả quả thực vượt trội.”

 

Nhậm Dược Phi nói: “Không phải tôi không tin tưởng bác sĩ Chu. Tôi đang nghĩ, bác sĩ Chu khách sáo quá, đây vốn là một chuyện rất nhỏ, thuốc của cậu tốt như vậy, cậu lại có ơn lớn với tôi, chỉ cần một câu nói là xong, cậu còn phải trịnh trọng như vậy làm gì, có phải đã gặp khó khăn gì không? Có gì tôi có thể giúp được không?”

 

Anh ta nói đùa: “Nhậm mỗ bất tài, bị người ta bắn tỉa thảm hại như chó rơi xuống nước, đến nỗi bác sĩ Chu cũng không có lòng tin vào tôi à.”

 

“Tôi có thể đảm bảo với cậu, thuốc này có thể ký hợp đồng ngay lập tức. Ngày mai tôi sẽ cho người liên hệ với tiểu Tần, nhưng về phía bác sĩ Chu, nếu gặp phải rắc rối gì, có cần tôi giúp đỡ gì thì cứ việc mở lời. Đương nhiên tôi biết có Viễn Phong ở đây, nếu bác sĩ Chu thật sự chịu ấm ức gì, cũng không đến lượt tôi ra mặt.”

 

Anh ta nhìn Quan Viễn Phong, đôi mắt ánh lên ý cười, Quan Viễn Phong nói: “Viện Nghiên cứu Dị năng muốn hợp tác, Tần Mộ đã từ chối. Hiện tại cũng chỉ là các căn cứ có chút nghi ngại, tôi nghĩ tôi sẽ tuyên truyền ra ngoài rằng Đội đặc nhiệm cũng dùng loại thuốc này, nếu căn cứ Tĩnh Nam đồng ý, các căn cứ khác chắc cũng sẽ xua tan được nghi ngại, hẳn là cũng có thể yên tâm hơn.”

 

Nhậm Dược Phi nói: “Chuyện này chắc chắn không có vấn đề gì, nhưng tôi còn có một đề nghị. Tuy tôi không hiểu nhiều về thuốc, nhưng sự công nhận của chúng ta không quan trọng, sự công nhận của chuyên gia mới là quan trọng nhất. Ông ngoại của Đóa Đóa là viện trưởng của Đại học Trung Châu, tôi sẽ nhờ ông ấy hẹn giúp cậu vài chuyên gia dược học để làm một số giám định cho loại thuốc này, sau đó mở một buổi họp báo ra mắt sản phẩm, trong buổi họp mời các chuyên gia này ra mặt bảo chứng cho cậu, tôi nghĩ hiệu quả chắc chắn sẽ tốt hơn.”

 

“Giới quan hệ ở Trung Châu rất nhỏ, Viện Nghiên cứu Dị năng bình thường rất kiêu ngạo, từ Kinh Thành đến đây, cũng không coi trọng các chuyên gia học giả bản địa này lắm. Các chuyên gia họ mang từ Kinh Thành đến cũng tự tạo thành một nhóm riêng, ngày thường cấu kết với Viện Nghiên cứu Dị năng. Giới học thuật ở Trung Châu bên này vẫn luôn có chút bất mãn, tôi nghĩ chúng ta có thể lợi dụng sự bất hòa này để gây chuyện, bọn họ có cơ hội tốt như vậy để cạnh tranh với Viện Nghiên cứu Dị năng, chắc chắn sẽ sẵn lòng ra mặt.”

 

Anh ta dừng lại, nhìn ánh mắt khó nói của Quan Viễn Phong, Chu Vân và Tần Mộ: “Sao vậy? Sao lại nhìn tôi như thế?”

 

Quan Viễn Phong: “Cảm giác như hôm nay mới quen biết anh vậy.”

 

Tần Mộ: “Nhậm tướng quân quả là vận trù trong màn trướng, quyết thắng ngoài ngàn dặm, đúng là một vị tướng tài trí! Tôi sẽ chuẩn bị một ít quà, khi nào chúng ta đến thăm viện ông bà cụ ạ?”

 

Nhậm Dược Phi: “…”

 

Anh ta nhìn Chu Vân: “Bác sĩ Chu muốn nói gì?”

 

Chu Vân cười: “Tôi thì thẳng thắn hơn, tôi chỉ muốn biết Nhậm tướng quân rõ ràng là rồng phượng giữa loài người, cao thủ trong việc đấu đá tranh giành với người khác, sao lại rơi vào cảnh…” Hắn bắt đầu không nhịn được mà cười.

 

Tất cả mọi người có mặt đều bật cười.

 

Nhậm Dược Phi lắc đầu cười: “Năm nào cũng đi săn ngỗng cũng có lúc bị ngỗng mổ vào mắt, người không bị đố kỵ là kẻ tầm thường mà. Nếu mọi người đều đồng ý với phương án này, vậy ngày mai sau khi họp xong ký hợp đồng, mọi việc ổn định, tôi sẽ đưa các vị qua đó, tiện thể đưa Đóa Đóa đến gặp ông bà ngoại luôn.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Bên ký kết hợp đồng không có vấn đề gì nữa chứ?”

 

Nhậm Dược Phi nói: “Tôi đã có thể xuất hiện đúng hẹn, đương nhiên là không có vấn đề gì rồi. Còn những chuyện khác, đợi về Tĩnh Nam rồi từ từ tính sổ.” Dáng vẻ cử chỉ của anh ta vốn nho nhã, trên mặt còn có chút xanh xao bệnh tật, nhưng lúc này chỉ nói một câu nhàn nhạt, lại ẩn chứa chút sát khí.

 

Quan Viễn Phong an ủi anh ta: “Tà không thắng chính, bọn chúng cũng chỉ có thể giở vài trò sau lưng thôi, ở căn cứ Trung Châu có tướng quân Đàm ở đây, bọn chúng cũng không dám làm gì.”

 

Anh lại tiếp tục giới thiệu Tần Thịnh: “Tần Thịnh, chính là hậu bối hệ Kim mà tôi đã nói với anh. Kế hoạch huấn luyện của cậu ấy ở trại huấn luyện hôm nay cũng kết thúc, đến lúc đó tôi sẽ để cậu ấy đi theo anh và Tần Mộ, có cơ hội anh chỉ điểm cho cậu ấy một chút.”

 

Nhậm Dược Phi đánh giá Tần Thịnh: “Đúng là một tài năng, thảo nào có thể cùng lúc được cả Đội trưởng Quan và bác sĩ Chu cùng tiến cử.”

 

Anh ta cười: “Tôi còn đang tự hỏi, một người là bạn tri kỷ, một người là ân nhân cứu mạng, sao lại trùng hợp đến vậy đều có một hậu bối hệ Kim cần tôi chỉ điểm, thì ra là cùng một người. Bác sĩ Chu thâm sâu không lường được, tôi còn nghĩ mình cũng chẳng ra sao, dù sao bây giờ là mạt thế, nhân tài xuất hiện lớp lớp, còn sợ bị bẽ mặt, chỉ dám nói là giao lưu, không dám nói gì đến chỉ giáo.”

 

Tần Thịnh cười một tiếng: “Cảm ơn Nhậm tướng quân!”

 

Nhậm Dược Phi cười hiền hòa, nói: “Có vấn đề gì thì cứ hỏi, tôi tài hèn sức mọn, chẳng qua cũng là do chiến đấu nhiều mà thành thôi.”

 

Quan Viễn Phong nhìn đồng hồ: “Nhậm tướng quân đi ra chơi với Đóa Đóa một lúc đi, lát nữa lại phải về khách sạn rồi.”

 

Nhậm Dược Phi gật đầu, đứng dậy ra ngoài nói chuyện với con gái, an ủi cô bé vài câu, lại cảm ơn Đổng Khả Tâm đã chăm sóc con gái mình. Anh ta thấy Đóa Đóa ở đây sống vui vẻ, lại có Tuệ Tinh bầu bạn, còn có Chu Vân ở đây, lo lắng trong lòng cũng yên ổn trở lại, vội vàng dặn dò con gái thêm vài câu rồi đứng dậy cáo từ.

 

Quan Viễn Phong nói: “Tôi đưa anh và Tần Mộ về khách sạn, cậu ấy cũng ở khách sạn hội nghị.”

 

Nhậm Dược Phi cười nói: “Làm phiền cậu đích thân đưa tôi đi làm chi, để tiểu Giang đưa đi cũng được mà.” Trong nụ cười của anh ta lại mang theo chút trêu chọc.

 

Quan Viễn Phong nói: “Ngày mai ký hợp đồng, hôm nay không thể xảy ra sai sót, anh lại đến chỗ của tôi nữa – tối nay tôi cũng có nhiệm vụ trực, tiện đường thôi.”

 

Một lúc sau, Quan Viễn Phong dẫn người ra ngoài, lại dặn dò Đường An Thần và Đổng Khả Tâm dọn dẹp, rồi lại dẫn một đoàn người rầm rộ rời đi.

 

Trên xe, Nhậm Dược Phi lại hỏi thêm Tần Mộ về thông tin thuốc, bảo anh ta chuẩn bị sẵn các báo cáo phân tích dược lý và thành phần chính…

 

Đến khách sạn, Quan Viễn Phong đích thân tiễn anh ta đến cửa phòng, dặn dò cảnh vệ, lúc này mới ra ngoài nói chuyện riêng với Tần Mộ: “Ngày mai em trai cậu có thể kết thúc huấn luyện trở về rồi, mấy ngày nay hai người tốt nhất là nên cẩn thận, để em trai cậu đi theo cậu. Dị năng hệ Ám của cậu vẫn chưa đủ cô đọng, cậu quá lơ là luyện tập rồi.”

 

Tần Mộ có chút xấu hổ: “Mới thức tỉnh, vì công việc hành chính khá nhiều nên đúng là có chút lơ là.”

 

Quan Viễn Phong nghiêm túc nói: “Thực lực mới là thứ quan trọng nhất, đừng từ bỏ việc nâng cao bản thân.”

 

Tần Mộ gật đầu: “Cảm ơn Đội trưởng Quan đã nhắc nhở.”

 

Quan Viễn Phong lại nói: “Hôm nay cậu hỏi Chu Vân, sự ủng hộ của tôi đối với Chu Vân có thể đến đâu, bây giờ tôi nói cho cậu biết, cậu không cần đi hỏi em ấy nữa.”

 

“Tôi lúc nào cũng ủng hộ em ấy vô điều kiện.”

 

“Vì vậy, cậu cứ yên tâm mà làm.”


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 71: Rồng Phượng Giữa Loài Người
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...