Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 70: Mộng Hồi Đan Lâm

“Haha, thì ra người bạn cũ mà bác sĩ Chu cậu nói muốn đến thăm chính là lão Quan à? Thật đúng là nước lớn cuốn trôi miếu Long Vương, người một nhà không nhận ra nhau rồi.” Nhậm Dược Phi vỗ vai Quan Viễn Phong: “Tôi lại quên mất, nhà cậu ở thành phố Đan Lâm, quả thật rất gần Bắc Minh.”

 

Quan Viễn Phong nhìn Chu Vân, dáng vẻ cũng rất phấn khởi vui mừng: “Ngồi đi, có chuyện gì vậy, không phải em đang ở nhà à? Sao lại chạy đến núi Cửu Nghi, còn gặp cả tướng quân Nhậm nữa?” Thảo nào cả tuần nay gọi điện không được, thì ra là đã vào trong núi sâu rồi, thời buổi này vào núi sâu nguy hiểm lắm phải không?


 

Chỉ dặn em ấy đừng ra biển, lại quên dặn đừng vào núi vào rừng, tám mươi phần trăm nhiệm vụ hàng tháng của anh đều là đi dọn dẹp động vật biến dị chạy ra từ Yến Lĩnh, giải cứu cư dân, quân đội bị lạc hoặc gặp nạn trong Yến Lĩnh. Sao em ấy lại to gan đến thế chứ?

 

Quan Viễn Phong kéo Chu Vân lại ngồi xuống, Chu Vân cười nói: “Không phải là mới mở một vườn thuốc sao, em muốn trồng thêm một ít thảo dược biến dị. Trước đây em từng đến núi Cửu Nghi rồi, khá quen thuộc đường đi, vậy nên đã đến đó xem thử.”

 

Quan Viễn Phong nhíu mày: “Anh em nhà họ Tần đều đến căn cứ Trung Châu rồi, em vào núi một mình à?”


 

Chu Vân nhìn trái nhìn phải, lảng sang chuyện khác: “Không phải vẫn còn có Tuệ Tinh sao?” Hắn xoa đầu Tuệ Tinh, Tuệ Tinh kiêu hãnh ngồi tại chỗ “gâu” lên một tiếng.

 

Nhậm Dược Phi cười nói: “May mà có bác sĩ Chu, không thì cha con tôi đã bỏ mạng trong núi sâu rồi.”

 

Quan Viễn Phong nhớ lại tin nhắn nói phải làm đề tài quan trọng, trong lòng đã hiểu ra, nhưng vẫn nói: “Vào thành phố trước đi, chỗ ở đã sắp xếp xong rồi, tôi thấy con bé cũng mệt rồi.”


 

Nhậm Dược Phi bế Đóa Đóa lên: “Vốn còn khá lo sẽ làm lỡ thời gian của bác sĩ Chu, bây giờ người bạn cũ mà bác sĩ Chu muốn tìm chính là cậu, vậy thì tôi càng yên tâm hơn.”

 

Khóe miệng Quan Viễn Phong hơi nhếch lên: “Tôi không biết, nếu biết thì chắc chắn đã đến đây chờ sẵn rồi, gọi trước một cuộc điện thoại là được mà.”

 

Nhậm Dược Phi không biết ý của Quan Viễn Phong là Chu Vân không gọi điện, còn giải thích: “Trong núi hoàn toàn không có tín hiệu, không có cách nào liên lạc được. Lúc đó tôi lại bị thương nặng, cũng không có sức ra ngoài liên lạc, hơn nữa lúc đó liên lạc có khi lại không tốt, tôi lo điện thoại của mình đã sớm bị nghe lén rồi.”


 

Quan Viễn Phong nhíu mày: “Lát nữa tôi sẽ sắp xếp cho anh gặp Tư lệnh Đàm để nói rõ tình hình của anh.” Anh liếc nhìn Chu Vân, không muốn nói quá nhiều chuyện trong quân đội để tránh làm hắn khó xử, chỉ hỏi hắn: “Đi xa như vậy, những dược liệu em hái có tiện mang theo không?”

 

Chu Vân đáp: “Đều mang theo cả rồi, xe có đủ lớn không?”

 

Quan Viễn Phong không nhịn được cười: “Đủ mà, em kiếm được thứ gì tốt ở núi Cửu Nghi vậy?”


 

Chu Vân đáp: “Nhiều thứ tốt lắm, trong đó có một đóa linh chi rất to, mở ra có thể lớn như một chiếc ô.” Lúc nhìn thấy nó, hắn cũng giật mình kinh ngạc, tuy đã lặng lẽ dung hợp rồi, nhưng không ảnh hưởng đến việc khoe khoang một chút khi gặp Quan Viễn Phong.

 

Quan Viễn Phong khen ngợi: “Vậy chắc là có ích lắm nhỉ?”

 

Chu Vân đáp: “Có ích chứ, linh chi an thần rất hiệu quả, hơn nữa dùng lâu dài có thể nâng cao hệ miễn dịch, cũng có thể ức chế sự lây lan và di căn của tế bào ung thư. Có thể trồng và nhân giống hàng loạt rồi, còn có nấm hầu thủ nữa, loại này rất tốt cho dạ dày, cũng lấy được loại biến dị rồi.” Hắn nóng lòng chia sẻ niềm vui của mình.


 

Quan Viễn Phong gật đầu, anh nhớ ra một chuyện, bèn nói nhỏ với hắn: “Cung thành chủ đã đến Trung Châu rồi, quả nhiên là đến thẳng Viện nghiên cứu Dị năng trước, bên đó cũng kê cho ông ta rất nhiều đơn thuốc biến dị, đều rất đắt đỏ, hơn nữa còn yêu cầu phải ở lại Trung Châu lâu dài.”

 

Chu Vân ngẩn ra: “Ở lại Trung Châu lâu dài? Vậy căn cứ Bắc Minh ai chủ trì?”

 

Quan Viễn Phong đáp: “Khó nói lắm.”


 

Chu Vân suy nghĩ một lát rồi nói: “Chắc Cung thành chủ sẽ không đồng ý đâu.” Hắn lại thì thầm hỏi anh: “Yến Lĩnh cũng có cây thông đỏ, đây là thuốc đặc trị ung thư mà, sao các anh không phát hiện loại biến dị à?” Viện nghiên cứu Trung Châu ở đây đáng lẽ phải có lợi thế trời cho mới đúng.

 

Quan Viễn Phong đáp: “Có lẽ là quá lạnh, hoặc là địa bàn quá lớn, hiện tại vẫn chưa phát hiện. Yến Lĩnh quá rộng lớn, hơn nữa cũng quá sâu, bên trong có vô số động thực vật biến dị, người bình thường cũng không dám vào trong đó thám hiểm.”

 

Chu Vân lẩm bẩm: “Vẫn là chúng ta may mắn, có thể tìm thấy trong vườn ươm rồi, thật sự là may mắn hiếm có.”


 

Quan Viễn Phong không nhịn được cười: “Đúng vậy, vận may của em là tốt nhất.”

 

Chu Vân nói: “Người ta nói lúc vận may tới thì phải tranh thủ làm việc, không thì vận may qua đi, muốn làm gì cũng khó, chỉ đành nằm im chờ thời. Cái này gọi là ‘Khi thời đến, trời đất cùng chung sức giúp đỡ. Khi vận rời, anh hùng cũng mất tự do’.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Cũng có câu nói như vậy, đứng đầu ngọn gió thì heo cũng bay được.”

 

Chu Vân tiếp tục giải thích: “Cho nên bây giờ phải nhân lúc vận may còn tốt, nhanh chóng trồng hết vườn thuốc lên. Nếu không chờ đến lúc hết vận may, trồng cây gì chết cây đó, hạn hán một tháng rồi lại ngập lụt một tháng, đi đâu cũng không được.”


 

Quan Viễn Phong: “…” Anh chợt hiểu ra Chu Vân đang tìm cớ cho việc mình vào núi, không khỏi bật cười: “Tôi có trách em vào núi đâu, em không cần giải thích nữa.”

 

Chu Vân liếc nhìn anh một cái, Quan Viễn Phong chỉ cảm thấy lòng mình hơi mềm lại, anh nhỏ giọng nói với hắn: “Tôi chỉ trách mình không có ở Đan Lâm, không thể ở bên em, lo lắng em một mình gặp phải những con thú biến dị khó nhằn đó.”

 

Tai Chu Vân nóng lên, Quan Viễn Phong khẽ ho nhẹ mấy tiếng, dường như sau khi nói xong câu này, ngay cả bản thân anh cũng cảm thấy hơi kỳ lạ, bèn chuyển sang chuyện khác: “Em không biết tôi từng gặp phải thứ gì đâu, một bầy nhện độc khổng lồ, nguyên cả một bầy, nửa quả núi đến cả hang động đều là mạng nhện của chúng, độc vô cùng. May mà hôm đó có dẫn theo dị năng giả hệ Mộc để giải độc, sau đó để dị năng giả hệ Hỏa phun lửa khắp nơi thiêu chết chúng.”

 

Nhậm Đóa Đóa đang được Nhậm Dược Phi bế bên cạnh tò mò hỏi: “Nhện độc rơi ra tinh hạch hệ gì ạ? Chú Quan có lấy trứng nhện về nuôi không?”

 

Quan Viễn Phong: “…”

 

Nhậm Dược Phi: “…”

 

Chu Vân lại quay đầu nhìn Quan Viễn Phong đầy hứng thú, rõ ràng cũng muốn biết câu trả lời: “Là hệ Mộc à?”

 

Quan Viễn Phong đáp: “Là hệ Mộc, có giữ lại trứng nhện, nhưng đã đưa cho Viện nghiên cứu Dị năng rồi, lúc đó có nghiên cứu viên của Viện cùng tham gia nhiệm vụ.”

 

Chu Vân lập tức mất hứng: “Ồ.”

 

Quan Viễn Phong thấy vẻ mặt hắn nhạt đi rõ rệt, anh chỉ muốn cười, nhưng vẫn cố nhịn, thấy sắp đến bãi đậu xe, bèn nói với Nhậm Dược Phi: “Tiểu Giang sẽ đưa anh đến khách sạn hội nghị để báo danh, tôi đưa bác sĩ Chu và Đóa Đóa đến chỗ ở. Ngày mai anh họp xong, Tiểu Giang sẽ đón anh qua đó, nhớ là ở khách sạn đừng gọi điện cho tôi, cũng đừng dùng xe của bọn họ.”

 

Nhậm Dược Phi hiểu ý, gật đầu. Giang Dung Khiêm đứng bên xe, từ xa đã nhìn thấy bọn họ, anh ta liền chào theo kiểu quân đội, sau đó liếc mắt thấy Chu Vân thì mừng rỡ: “Sao bác sĩ Chu lại đến đây?”

 

Chu Vân cười vẫy tay: “Phó đội trưởng Giang.”

 

Giang Dung Khiêm mừng rỡ ra mặt: “Đội trưởng giấu kỹ thật, thì ra là đến đón anh, thảo nào lại bảo Khả Tâm đi dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, để tôi đưa anh qua đó.”

 

Quan Viễn Phong: “…” Tôi thật sự không biết.

 

Nhậm Dược Phi: “…”

 

Quan Viễn Phong ho khan một tiếng: “Tiểu Giang đưa tướng quân Nhậm đến khách sạn, còn con gái của tướng quân Nhậm và Chu Vân bên này thì tôi đưa họ về là được rồi, nhiều hành lý lắm.”

 

Giang Dung Khiêm có chút khó hiểu, không phải trước đó nói là Đội trưởng Quan đưa tướng quân Nhậm đi, nhân tiện tìm hiểu tình hình cụ thể, còn mình thì đưa con gái của tướng quân Nhậm về, còn để Khả Tâm ở lại đó chăm sóc con gái của tướng quân Nhậm nữa chứ? Nhưng anh ta vốn luôn tuân theo mệnh lệnh, vội vàng đứng nghiêm đáp: “Rõ!”

 

Nhậm Dược Phi nheo mắt nhìn Quan Viễn Phong với vẻ trêu chọc: “Vậy Đóa Đóa nhà tôi phiền cậu và bác sĩ Chu nhé.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Yên tâm đi, trong thời gian này tôi đã sắp xếp một nữ đội viên bảo vệ Đóa Đóa 24/24 rồi, anh cứ yên tâm công tác, bản thân anh cũng phải cẩn thận, có chuyện gì thì dùng điện thoại tôi đưa cho mà liên lạc.”

 

Nhậm Dược Phi gật đầu, chui vào trong xe. Giang Dung Khiêm đóng cửa xe giúp anh ta, rồi lại vẫy tay với Chu Vân: “Đợi tôi hết ca trực sẽ đến thăm cậu nhé bác sĩ Chu.”

 

Chu Vân cười nói: “Được.”

 

Giang Dung Khiêm vào ghế lái lái xe đi, một chiếc xe hộ vệ khác cũng bám sát theo sau.

 

Sau đó mới có một chiếc xe hơi khác lái tới, Quan Viễn Phong cúi đầu nói với tài xế: “Để tôi tự lái là được rồi, cậu qua chiếc xe phía sau đi.”

 

Tài xế xuống xe, thì ra cũng là một cảnh vệ, anh ta chào theo kiểu quân đội rồi lui đi. Quan Viễn Phong thấy Chu Vân đã mở cửa xe cho Đóa Đóa lên trước, bèn nói: “Hành lý tôi đều đã cho người lấy rồi, em không cần lo.”

 

Chu Vân gật đầu, thắt dây an toàn cho Đóa Đóa, rồi đưa Tuệ Tinh lên ngồi cùng Đóa Đóa ở hàng ghế sau, hắn đóng cửa xe lại rồi tự mình đến ghế phụ lái ngồi xuống, hỏi Quan Viễn Phong: “Đến ở đâu vậy anh? Có xa không?”

 

Quan Viễn Phong nói: “Là một căn nhà cũ mà tôi dùng tinh hạch kiếm được để đổi lấy sau khi đến Trung Châu. Tuy cũ nhưng có một khoảng sân nhỏ, một căn nhà lầu hai tầng nho nhỏ, sân thượng cũng có thể trồng hoa. Vốn dĩ là chuẩn bị sẵn để em đến ở. Hôm nay tướng quân Nhậm đột nhiên gọi điện tới, tạm thời cũng không có chỗ nào tốt, nên định để Khả Tâm đưa Đóa Đóa đến đó ở cho an toàn, không ngờ trùng hợp em cũng đến, vậy thì tiện thể đưa em qua đó luôn, mở phòng cho em, chìa khóa tôi đang giữ đây này.”

 

Chu Vân thấy bình thường anh ít nói, bây giờ lại lải nhải giải thích một tràng, rõ ràng là muốn che giấu lý do ban đầu sắp xếp Giang Dung Khiêm đưa đi, nhưng lại đột ngột đổi thành tự mình đưa đi, hắn không nhịn được mà bật cười: “Được, anh cũng đâu có nhiều tinh hạch, sao lại lãng phí vào nhà cửa vậy. Không phải ở Quân khu có ký túc xá à, nhà ở Trung Châu đắt lắm phải không?”

 

Quan Viễn Phong đáp: “Không đắt, vốn là khu nhà tập thể của quân khu, vì quá gần vành đai ngoài của căn cứ, lại dựa vào núi, trên núi thường có những động vật biến dị, chim, côn trùng, rắn bất ngờ xuất hiện trên sân thượng. Nghe nói lúc đàn tang thi vây công căn cứ vào mùa đông, còn bị chúng phá tường thành xông vào, nên không có ai mua, cứ để trống mãi, tôi chịu mua người ta còn rất vui mừng.”

 

Chu Vân gật đầu: “Sống ở Trung Châu quả thật không dễ dàng gì.” Lát nữa đến nhà hắn sẽ trồng cho anh ít xương rồng trong sân, tuy bên này đúng là hơi lạnh, không thân thiện lắm.

 

Quan Viễn Phong thấy hắn xoa xoa cánh tay: “Lạnh à?”

 

Chu Vân lắc đầu: “Không lạnh. Hơn nữa trong vali cũng có áo khoác, không cần lo. Lúc vào núi em có mang theo áo khoác.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Vậy thì tốt, bên này lúc nào không có nhiệm vụ tôi sẽ qua, cũng có ít quần áo ở đây, nếu em không đủ quần áo thì cứ tự lấy. Mấy ngày tới tôi phải họp và có nhiệm vụ trực, không thể đi cùng em được, đợi hội nghị kết thúc, tôi sẽ xin nghỉ phép.”

 

Mắt Chu Vân sáng lên: “Nghỉ phép dài hai mươi ngày à?”

 

Quan Viễn Phong đáp: “Đúng vậy.”

 

Chu Vân xoa tay hăm hở: “Vậy chúng ta đến Yến Lĩnh đi!”

 

Quan Viễn Phong: “…”

 

Chu Vân nhìn anh: “Sao vậy, anh không muốn à?”

 

Quan Viễn Phong nói: “Không phải, không vấn đề gì, đi thì đi. Chỉ là, em từ xa đến đây, không đi tham quan danh lam thắng cảnh sao?”

 

Chu Vân nói: “Có gì vui đâu.” Hắn bỗng nhớ ra, quay đầu nhìn Đóa Đóa đang nghịch lông trên cổ Tuệ Tinh, thấy hắn quay đầu nhìn mình, cô bé lập tức nói: “Bác sĩ Chu, cháu cũng muốn đi!”

 

Chu Vân gật đầu: “Đúng vậy, mang theo Đóa Đóa, cô bé cũng là dị năng giả hệ Mộc cấp bốn rồi đấy.”

 

Quan Viễn Phong: “Giỏi vậy sao?”

 

Đóa Đóa lắc đầu: “Không phải cấp bốn, là cấp ba ạ.”

 

Lần này đến lượt Chu Vân ngạc nhiên: “Dị năng mà cháu thi triển hôm đó, chỉ có cấp bốn mới có hiệu quả tái sinh mạnh như vậy.”

 

Đóa Đóa đưa chuỗi hạt nhiều màu sắc giống như tourmaline, lại giống hổ phách mã não đá quý treo trước ngực cho hắn xem: “Là hiệu quả của viên hổ phách đó ạ, cháu chỉ cần nắm lấy nó là có thể thi triển ra hiệu quả cao hơn một cấp, nhưng rất lâu mới dùng được một lần.”

 

Chu Vân ngẩn ra: “Hổ phách?”

 

Hắn cầm lấy chuỗi vòng cổ sặc sỡ kia xem, quả nhiên thấy ở dưới cùng là một viên hổ phách màu mật ong trong suốt, bên trong viên hổ phách còn đông cứng một đóa hoa: “Thì ra là vậy, thứ này rất quý giá, sau này cháu đừng nói cho người khác biết.”

 

Hắn trả lại chuỗi vòng hổ phách cho Đóa Đóa, cô bé nói: “Là ba cháu đi vào núi thấy đẹp nên lấy về cho cháu, sau này cháu mới phát hiện nó có thể nâng cao hiệu quả dị năng. Ba cháu cũng nói với cháu không được nói cho người ngoài, bác sĩ Chu và chú Quan không phải người ngoài mà, vậy nên cháu mới nói. Cháu sẽ bảo ba cháu chú ý hơn, lúc về rừng thông tìm thêm, nếu thấy có hổ phách sẽ lấy cho bác sĩ Chu.”

 

Chu Vân có chút cảm động: “Chú có của hệ Thủy rồi, cháu xem này.” Hắn cũng tháo viên ngọc trai trên ngực xuống cho Đóa Đóa xem.

 

Nhậm Đóa Đóa cầm lấy xem kỹ: “Đẹp quá, là để nâng cao dị năng hệ Thủy ạ?”

 

Chu Vân nói: “Ừm.” Thực ra tinh hạch của hắn là dị năng song hệ, nên khi sử dụng, hắn cũng có thể ứng dụng năng lượng trong viên ngọc trai vào tinh hạch của mình, sau đó thi triển dị năng hệ Mộc, cũng có hiệu quả tăng cường, chỉ là, không rõ rệt bằng khi dùng cho dị năng hệ Thủy.

 

Nhưng Nhậm Đóa Đóa rõ ràng là dị năng đơn hệ Mộc, nên không cần thiết phải nói những điều này.

 

Nhậm Đóa Đóa trả lại viên ngọc trai cho hắn: “Ngọc trai đẹp quá, nhưng dây chuyền đơn giản quá, cháu còn nhiều hạt đá quý, cả hạt ngọc Hòa Điền, còn có hạt trai biển loại tốt nữa, chú có muốn cháu xâu lại giúp không?”

 

Chu Vân liếc nhìn Quan Viễn Phong rồi cười: “Chú là con trai, không cần quá màu mè, sợi dây bạch kim này vừa hợp, lại rất chắc chắn.”

 

Nhậm Đóa Đóa nghiêm túc đáp: “Chú nói cũng đúng ha.”

 

Chu Vân thấy mắt cô bé đã sắp không mở nổi: “Cháu ngủ một lát đi, đúng giờ ngủ trưa rồi.”

 

Nhậm Đóa Đóa ôm Tuệ Tinh, thật sự nằm xuống, một lát sau đã ngủ thiếp đi.

 

Chu Vân quay đầu nhìn Quan Viễn Phong, mỉm cười: “Tần Thịnh đang theo anh huấn luyện à?”

 

Quan Viễn Phong đáp: “Đúng vậy, Tần Mộ thì ở khách sạn hội nghị, nghe nói mấy ngày nay đều bận rộn đàm phán kinh doanh. Tần Thịnh qua tham quan căn cứ huấn luyện của chúng tôi, giao đấu một lượt với các dị năng giả trong đội, rồi tự mình đề nghị muốn tham gia đợt tập huấn của dị năng giả. Tôi thấy cậu ta đúng là còn thiếu kinh nghiệm thực chiến, nhưng thiên phú rất tốt, nên đã cho cậu ta tham gia đợt huấn luyện ngoại khóa của chúng tôi.”

 

Chu Vân cười nói: “Thật sự bị huấn luyện đến khóc à?”

 

Quan Viễn Phong cười: “Cơ bản là ai cũng khóc, không phải chỉ mình cậu ta. Dị năng giả đúng là phải đạt đến giới hạn mới dễ thăng cấp. Đợi em ổn định rồi, tôi sẽ cho người đón hai anh em bọn họ qua ăn cơm với em.”

 

Chu Vân gật đầu, nhìn chiếc xe đang rẽ vào một con đường yên tĩnh, hai bên đường trồng cây ngô đồng, thân cây xám trắng đã nhú lên vài mầm xanh non.

 

Xe tiến vào một sân nhỏ rồi dừng lại, trong sân rất thanh vắng, con đường xi măng được lát bằng những mảnh gạch đá mài màu đỏ sẫm. Vừa vào sân trước đã có một cây lựu thật lớn, trông tuổi cây cũng phải mấy chục năm.

 

Dưới gốc lựu bày vài chậu hoa, bên trong trông rất lộn xộn, nhìn sơ qua có mẫu đơn, thược dược, nguyệt quý, lan hoa và một số loại thảo dược biến dị. Quan Viễn Phong nói: “Đều là thu thập từ khắp nơi về, cũng có người giao nộp khi làm nhiệm vụ.”

 

Chu Vân vừa nhìn thấy cây lựu là mắt liền sáng lên: “Cây lựu này tốt thật.”

 

Quan Viễn Phong cười: “Người bán nói năm nào cũng ra quả, rất ngọt, sân sau còn một cây nữa.”

 

Trong nhà, Đổng Khả Tâm đã ra đón, cô gọi một tiếng “Đội trưởng”, sau đó thấy Chu Vân thì kinh ngạc: “Sao bác sĩ Chu lại đến đây?” rồi nhìn Tuệ Tinh với nụ cười rạng rỡ: “Ây da, tiểu Tuệ Tinh cũng đến rồi này.”

 

Tuệ Tinh “gâu gâu” vẫy đuôi, Đổng Khả Tâm nhìn Nhậm Đóa Đóa bên cạnh Tuệ Tinh: “Cô bé thông minh xinh đẹp thế này, chắc chắn là con gái của tướng quân Nhậm rồi.”

 

Chu Vân cười gật đầu với Khả Tâm, Quan Viễn Phong giới thiệu với Nhậm Đóa Đóa: “Đây là chị Đổng, cháu có thể gọi là chị Khả Tâm.”

 

Nhậm Đóa Đóa ngọt ngào gọi một tiếng: “Chị Khả Tâm.”

 

Đổng Khả Tâm cười nói: “Chào em, chị đã dọn phòng cho em rồi, em vào xem có chỗ nào không vừa ý không.” Nói xong cô liền dẫn Nhậm Đóa Đóa vào nhà, Nhậm Đóa Đóa quay đầu nhìn Tuệ Tinh, Chu Vân vỗ nhẹ vào tai nó: “Vào chơi với Đóa Đóa đi.”

 

Tuệ Tinh lập tức vẫy đuôi đi theo.

 

Quan Viễn Phong đi cùng Chu Vân, anh chỉ: “Đi ra phía sau là sân sau, từ sân sau cũng có thể lên thẳng sân thượng, tuy nhỏ nhưng khá đầy đủ.”

 

Hai người đi một vòng quanh sân trước và sân sau, sau đó từ sân sau lên sân thượng ngắm cảnh phía xa. Tuyết ở Trung Châu cuối cùng cũng tan, hiện mọi người đang bận rộn cày cấy vụ xuân, đứng trên sân thượng có thể nhìn thấy những người nông dân đang làm việc trên những cánh đồng ở phía xa xa. Trên sân thượng chỉ đơn giản đặt vài giàn trồng cây, hạt giống đã gieo trông có vẻ là cây con của hành hoa, hẹ và rau mùi.

 

Quan Viễn Phong nói: “Tôi bảo Tiểu Đường làm, nhưng thời tiết ở đây không tốt, không dễ sống.” Anh cảm thấy gió trên sân thượng khá lớn, thấy trên người Chu Vân vẫn chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, có chút hối hận vì đã vội vàng muốn Chu Vân lên xem, anh bèn nói: “Xuống xem phòng đi, ở đây gió lớn quá.”

 

Chu Vân ngoan ngoãn nghe theo, hai người cùng xuống lầu, đến tầng hai. Tầng hai có hai phòng ngủ đối diện nhau, Quan Viễn Phong lấy chìa khóa mở cửa: “Nhà cũ, cũng khá nhỏ. Bình thường tôi bận quá, không có thời gian sửa sang, chỉ dọn dẹp vệ sinh sơ qua, lúc đó nghĩ nếu em đến xác định ở lâu dài thì mới sửa lại.”

 

Chu Vân nói: “Anh nghĩ thật chu đáo.”

 

Hắn đi theo vào xem, bên trong cũng chỉ có một vài đồ nội thất đơn giản như giường, Quan Viễn Phong mở tủ quần áo: “Bên trong là bộ chăn ga gối bốn món.”

 

Chu Vân nói: “Anh còn phải quay lại hội trường mà, những việc này để em làm là được rồi.”

 

Quan Viễn Phong gật đầu: “Đối diện là phòng của tôi, tôi đưa chìa khóa cho em. Phòng dưới lầu là Khả Tâm ở cùng con bé, còn có một nhà bếp nhỏ, tối tôi sẽ cho người mang cơm đến cho các em.”

 

Chu Vân nói: “Chỉ cần mang ít nguyên liệu là được, để em nấu.”

 

Quan Viễn Phong gật đầu, về phòng mình, lấy một chiếc áo khoác gió ra đưa cho hắn: “Em mặc tạm đi.”

 

Chu Vân cũng không từ chối, nhận lấy mặc vào: “Hành lý ở dưới xe phải không? Em xuống xách lên. Quần áo em cũng có mang theo, cả của Tuệ Tinh nữa.” Chiếc áo khoác hơi dài hơi rộng, cổ áo vừa che, trong đôi mắt trong veo xa cách lại toát lên vẻ thư sinh xa rời xã hội.

 

Bản năng che chở trong lòng Quan Viễn Phong lại trỗi dậy mạnh mẽ: “Có chuyện gì cứ gọi cho tôi, tối tôi về ăn cơm, nhưng em không cần làm món gì phức tạp quá, Khả Tâm cũng có thể giúp.”

 

Đổng Khả Tâm lên gõ cửa: “Báo cáo đội trưởng, hành lý đã được mang đến rồi, có cần tôi bảo họ mang lên không ạ?”

 

Quan Viễn Phong quay đầu nói: “Được, bảo họ mang lên đi.”

 

Rất nhanh, mấy cảnh vệ đã nhanh nhẹn chuyển hết hành lý lên. Chu Vân liền lấy một hộp đựng nhỏ từ trong đó ra đưa cho anh: “Bên trong có một viên tinh hạch hệ Phong, chất lượng rất tốt.”

 

Quan Viễn Phong nhận lấy, lập tức phản ứng lại: “Không phải trước đó đã nhờ anh em Tần Thịnh mang tinh hạch qua rồi sao? Cái này mới có được à? Em gặp phải mãnh thú hệ Phong cấp Vương ở núi Cửu Nghi à?”

 

Chu Vân biết không giấu được anh, bèn nói: “Ừm, một con báo hệ Phong, có Tuệ Tinh ở đó nên đối phó cũng dễ dàng thôi.”

 

Quan Viễn Phong: “…”

 

Anh cất viên tinh hạch đi: “Không biết em sẽ đến, mấy ngày nay tôi vẫn đang đóng gói đồ để gửi về cho em, vừa hay đưa hết tinh hạch cho em.”

 

Anh vào trong một lúc rồi lấy ra một hộp tinh hạch, thấy Chu Vân đang lấy ra cả một hộp đào tươi từ trong chiếc thùng đựng đồ khổng lồ, như đang làm ảo thuật.

 

Chu Vân nhận lấy hộp tinh hạch, đưa cho anh một quả đào: “Anh mang đi rửa rồi ăn đi, đào biến dị, vị rất ngon. Lát nữa em làm ít pudding đào, trẻ con chắc sẽ thích, tối anh hai anh em nhà họ Tần qua cũng có cái để đãi khách.”

 

Quan Viễn Phong cầm quả đào, có chút lưu luyến không nỡ, nhưng nhìn đồng hồ biết phải đi rồi, anh đành nói: “Được, tôi qua đó trước đây, lát nữa sẽ bảo Tiểu Đường qua, em có việc gì cứ giao cho cậu ấy làm, Khả Tâm cứ chuyên tâm chơi với Đóa Đóa.”

 

Chu Vân gật đầu, không biết lại lôi từ góc nào của thùng đựng đồ ra một nải chuối vàng óng, đưa cho anh. Tay Quan Viễn Phong vẫn đang cầm quả đào: “Đủ rồi, cái này để lại đi, tối về ăn.”

 

Nụ cười của Chu Vân ánh lên trong mắt: “Không phải cho anh, bảo anh mang xuống cho cấp dưới của anh ăn, vừa đón người vừa chuyển hành lý, vất vả rồi.”

 

Quan Viễn Phong: “…”

 

Anh xách nải chuối khổng lồ như chùm đèn treo lên: “Được.”

 

Đến tối, Quan Viễn Phong dẫn hai anh em nhà họ Tần, cùng với mấy người trong đội đặc nhiệm đã từng gặp Chu Vân là Giang Dung Khiêm, Võ Tuấn, Liêu Cẩm Thịnh cùng nhau đến. Vừa vào sân, Tiểu Liêu đã “Oa” một tiếng: “Đội trưởng Quan, sân nhà anh có hoa đẹp thế này từ bao giờ vậy? Trời lạnh thế này mà còn nở được hoa à?”

 

Quan Viễn Phong: “…” Anh cũng muốn biết, chiều nay đâu có như vậy.

 

Bức tường sân nhỏ vốn là tường gạch cũ đỏ trơ trọi, giờ đây đã được bao phủ bởi những dây lăng tiêu xanh mướt, những đóa hoa màu cam đỏ kiêu hãnh vươn mình trong làn gió se lạnh của Trung Châu, tức thì thắp sáng cả khoảng sân nhỏ.

 

Ngay cả cây lựu ở sân trước, vốn đang đông cứng, ủ rũ không sức sống, giờ đây tán lá xanh như chiếc ô đã trở nên um tùm hơn nhiều, những chiếc lá nhỏ tròn xoe xanh biếc như vừa được gột rửa, mặt lá bóng như sáp vừa mướt vừa sáng.

 

Đường An Thần đang dựng bếp nướng trong sân, thấy bọn họ vào liền cười nói: “Em thấy bác sĩ Chu và Đóa Đóa trồng đấy, Đóa Đóa là dị năng giả hệ Mộc, thi triển cái gì mà thuật Phồn Vinh ấy, thế là lập tức leo kín cả sân này rồi. Sân sau còn trồng cả một bức tường xương rồng, đều nở hoa to đẹp lắm, Đóa Đóa nói đó là thanh long, mùa hè có thể ăn quả.”

 

Quan Viễn Phong: “… Người đâu rồi?”

 

Đường An Thần đáp: “Bác sĩ Chu đang ở trong bếp dạy Đóa Đóa làm thạch rau câu đấy, đào to lắm, ngon cực kỳ, đã cắt hết ra, nói là làm thạch cho mọi người ăn. Không biết lấy hạt sương sáo ở đâu ra đang vò ở đó, chắc là sắp xong rồi.”

 

Liêu Cẩm Thịnh thấy trên tay Đường An Thần đang đặt vỉ nướng, nước bọt đã tiết ra trước: “Đây là định nướng gì thế?”

 

Đường An Thần khoa tay múa chân: “Thịt báo to lắm, nguyên cả tảng đông lạnh! Loại biến dị đấy! Đã rã đông và ướp rồi, lát nữa nướng trực tiếp là được.”

 

Mọi người reo hò một trận. Tần Thịnh đã không kìm được: “Khi nào ăn cơm? Có cháo không?” Sau khi tham gia huấn luyện, ngày nào cậu ta cũng đói đến mức bụng dính vào lưng, nhà ăn của đội đặc nhiệm ngày nào cũng là các loại mì, cậu ta nhìn thấy bánh màn thầu là nước chua đã tự động trào ra, cái dạ dày miền Nam của cậu ta chịu không nổi, bây giờ chỉ muốn ăn một bát cháo trắng nóng hổi với cá khô.

 

Quan Viễn Phong: “…”

 

Anh thấy Đổng Khả Tâm từ sân sau đi ra, hai tay xách hai chậu cây, trông hơi quen mắt, nhưng bên trong cây cối xanh tươi mọc rất um tùm, trong đó có một cây ớt hiểm đã kết đầy những quả ớt đỏ chi chít. Đổng Khả Tâm thấy bọn họ thì mỉm cười, đặt chậu cây xuống: “Đội trưởng đến rồi à? Sắp ăn cơm rồi.”

 

Quan Viễn Phong nhìn chậu cây đó: “Đây là…”

 

Đổng Khả Tâm nói: “Là mấy cây hành, tía tô, tỏi, ớt mà trước đây anh bảo An Thần trồng trên sân thượng đấy. Trời lạnh, trước chỉ nhú lên một cái mầm, không biết bác sĩ Chu và Đóa Đóa xoay xở thế nào, một loáng là đã mọc đầy cả một chậu lớn rồi. Bác sĩ Chu nói, vừa hay lát nữa nướng thịt dùng, bảo tôi mang xuống.”

 

Quan Viễn Phong: “…”

 

Võ Tuấn ở phía sau buông một câu thần sầu: “Tốt thật đó, bác sĩ Chu vừa đến, chúng ta cứ như là quay về Đan Lâm vậy.”


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 70: Mộng Hồi Đan Lâm
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...