Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 69: Không Hẹn Mà Gặp

Nhậm Dược Phi mở mắt ra, chỉ thấy ánh sáng bên cửa sổ vô cùng rực rỡ, còn bản thân anh ta thì đang nằm trên chiếc giường mềm mại, trên người đắp chăn, trên chăn còn phảng phất mùi hương ngải cứu.

 

Anh ta nghe thấy có người đang nói chuyện bên ngoài, hình như là ở ngoài phòng.

 

“Đây là tam thất, trị ngoại thương nội thương gì cũng đều rất tốt. Lúc chọn tam thất thì phải chọn củ to, cứng, vỏ ngoài nhẵn nhụi.”


 

“Cây tam thất này bị biến dị rồi, cháu xem, trên hoa lá của nó có vân bạc rất rõ. Tam thất này tuổi càng cao, dược tính của tam thất bột càng tốt. Cây tam thất này rõ ràng đã mọc trong núi sâu nhiều năm rồi, dược tính rất mạnh, lát nữa chúng ta dùng để hầm gà.”

 

“Lát nữa mang canh gà cho ba cháu ăn, sẽ hồi phục nhanh hơn.”

 

“Chú ơi, con gà này cũng là gà biến dị ạ?”

 

“Đúng vậy, Tuệ Tinh bắt được đó, nó giỏi lắm phải không.”


 

Gâu!

 

Một tiếng chó sủa, rồi anh ta nghe thấy tiếng cười khanh khách của con gái mình. Anh ta ta vẫn còn có chút mơ màng, lơ mơ nghĩ: Từ sau khi vợ mất, mình chưa từng thấy con gái cười nữa.

 

Đóa Đóa!

 

Anh ta đột ngột ngồi bật dậy, sao mình lại ở đây? Đang mơ ư? Trực thăng! Không phải đã rơi rồi sao? Hình ảnh cuối cùng trước khi anh ta bất tỉnh là chiếc máy bay rơi thẳng xuống, anh ta vô cùng lo lắng con gái rơi xuống núi sâu, liệu có thể sống sót ra ngoài không.


 

Anh ta nhìn quanh căn phòng, trông giống như một khách sạn, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài tấm kính toàn cảnh sáng rõ, có thể thấy núi non trùng điệp, những đỉnh núi xanh biếc như tranh vẽ, gần đó lá chuối khẽ lay động, những buồng chuối trĩu quả.

 

Anh ta sờ lên vết thương, đã phẳng lại như cũ, nhưng vẫn cảm nhận được sự yếu ớt sau cơn bạo bệnh, ấn xuống cũng hơi đau âm ỉ, chắc là vẫn cần tĩnh dưỡng phục hồi. Trên người anh ta mặc một bộ đồ ngủ khách sạn sạch sẽ, chắc chắn con gái không thể nào đưa mình từ trực thăng đến khách sạn, còn chữa thương thay quần áo cho mình được.

 

Giọng nam bên ngoài vẫn đang nói: “Được rồi, cháu đi xem ba cháu đi, chú mang cây tam thất này đi hầm gà. Nếu buồn chán, chú có một cuốn sách ảnh về các loại thảo dược, cháu có thể xem thử.”


 

Anh ta cố gắng ngồi dậy, lưng lập tức đổ một lớp mồ hôi, đầu cũng choáng váng vô cùng, dị năng thì lại càng không thể huy động được chút nào. Anh ta khẽ cất giọng gọi: “Đóa Đóa?”

 

Rất nhanh, Đóa Đóa từ bên ngoài chạy vội vào, vừa nhìn thấy cha, hai mắt đỏ hoe lao vào lòng anh ta.

 

Nhậm Dược Phi ôm lấy con gái, cảm giác sống sót sau kiếp nạn cũng khiến anh ta rưng rưng nước mắt. Anh ta thấy một thanh niên bước vào phòng, dáng người dong dỏng cao, khuôn mặt tuấn tú, mặc áo sơ mi vải lanh sạch sẽ và quần dài vải bạt kaki màu xanh lá. Bên chân hắn là một con chó lớn, lông đen xen lẫn vài sợi lông trắng, đôi mắt sáng ngời, thân hình to lớn nhưng trông rất hiền lành, vào phòng liền ngoan ngoãn ngồi xuống một bên canh chừng.


 

Chu Vân cười với Nhậm Dược Phi: “Tỉnh rồi à? Tôi họ Chu, tên là Chu Vân, là bác sĩ, tôi vào rừng hái thuốc, hôm qua tình cờ thấy máy bay của hai người rơi xuống.”

 

Hái thuốc? Trong thời mạt thế này, một mình dám vào khu rừng đầy rẫy động thực vật biến dị này sao?

 

Nhậm Dược Phi vừa ngạc nhiên trong lòng, vừa cảm ơn hắn: “Tôi tên Nhậm Dược Phi, Dược trong nhảy vọt, Phi trong bay lượn.”

 

“Cảm ơn cậu đã cứu hai cha con chúng tôi. Vết thương của tôi là do cậu chữa trị phải không? Cậu là… hệ Quang à?”


 

Vết thương đã phẳng lại như cũ, năng lực chữa trị mạnh mẽ như vậy… Nhưng người hệ Quang sao dám một mình vào núi? Hay là còn có đồng đội?

 

Chu Vân lắc đầu cười: “Không phải hệ Quang, tôi là dị năng hệ Thủy. Là con gái anh đó, cô bé là dị năng giả hệ Mộc rất có thiên phú. Tôi từ xa nhìn thấy một cây đa khổng lồ phình to ra, vươn dài vô hạn, cành lá bung ra bao bọc lấy chiếc trực thăng đó. Tôi chạy đến thì thấy con gái anh tuổi còn nhỏ như vậy, thật sự rất bất ngờ, đúng là thiên phú kinh người.”

 

Nhậm Dược Phi để ý thấy con gái ngẩng đầu nhìn Chu Vân một cái rồi im lặng, trong lòng thoáng ngẩn ra. Chu Vân nói: “Trong khách sạn này vẫn còn một ít thức ăn được bảo quản khá tốt, cũng có bình ga, tôi đi nấu chút canh gà tam thất cho anh uống, anh không có kiêng khem hay dị ứng gì chứ?”


 

Nhậm Dược Phi cười nói: “Không có, thật làm phiền cậu quá, chúng tôi từ căn cứ Tĩnh Nam đến, định đi đến căn cứ Trung Châu.”

 

Cả đời trước lẫn đời này Chu Vân đều không mấy quan tâm đến chính sự, chỉ lờ mờ biết căn cứ Tĩnh Nam ở hướng bi*n đ*ng Nam, chủ yếu sản xuất ngư nghiệp, muối nghiệp. Hắn gật đầu: “Được. Anh cứ nghỉ ngơi trước, ở bên con gái anh đi, con bé sợ lắm rồi, hơn nữa dị năng bị cạn kiệt nghiêm trọng, cần nghỉ ngơi cho tốt. Gần đây tốt nhất là hai cha con anh đừng sử dụng dị năng nữa.”

 

Nhậm Dược Phi gật đầu: “Cảm ơn nhiều.” Đại ân không lời nào tả xiết, anh ta quả thực cần thời gian để nói chuyện với con gái, tìm hiểu đầu đuôi sự việc, cũng như làm rõ tình trạng hiện tại của mình, hơn nữa còn xem đối phương có đồng đội hay không.


 

Chu Vân xoay người, Tuệ Tinh cũng theo hắn ra ngoài.

 

Lúc này Nhậm Dược Phi mới cúi đầu nhìn con gái: “Con đã cứu ba?”

 

Nhậm Đóa Đóa cúi đầu không nói, Nhậm Dược Phi thầm thở dài, từ sau khi vợ mất, con gái không chịu nói với mình một lời nào. Bây giờ, trong lúc sinh tử, cuối cùng cô bé cũng chịu mở miệng, nhưng lại là trước mặt ân nhân cứu mạng, vừa rời khỏi người đó, dù sao thì cô bé vẫn còn oán giận trong lòng.


 

Anh ta xoa đầu Nhậm Đóa Đóa: “Xin lỗi, là ba không bảo vệ tốt cho con, để con sợ hãi rồi.”

 

Nước mắt Nhậm Đóa Đóa lập tức lại rơi xuống, cuối cùng bật khóc nức nở.

 

Nhậm Dược Phi ôm cô bé một lúc rồi mới hỏi: “Bác sĩ Chu còn có đồng đội không?”

 

Nhậm Đóa Đóa lau nước mắt: “Không có ai khác, con chó cứu hộ Tuệ Tinh mà chú ấy mang theo, biết phun lửa.”

 

Chó biến dị à, lại thêm hệ Thủy, xem ra cấp bậc cũng không thấp, nếu không cũng không dám vào núi. Anh ta lại hỏi Nhậm Đóa Đóa: “Vừa rồi bác sĩ Chu nói chuyện với ba, con nhìn chú ấy một cái, có phải là đang che giấu chuyện gì không?”

 

Nhậm Đóa Đóa im lặng một lúc: “Ba ơi, bác sĩ Chu không hề hỏi tên con và ba, cũng không hỏi lai lịch của chúng ta.”

 

“Cho nên con nghĩ những gì liên quan đến riêng tư cá nhân của chú ấy, chú ấy không nói, có lẽ chúng ta cũng không nên bàn luận.”

 

Nhậm Dược Phi có chút ngượng ngùng: “Là ba không đúng, ba thấy hình như chú ấy có điều giữ lại, muốn tìm hiểu thêm tình hình một chút, con làm rất đúng.”

 

Nhậm Đóa Đóa khẽ nói: “Chú ấy vào núi hái thuốc, chú ấy hái được rất nhiều thuốc, biết rất nhiều thứ, chú ấy và Tuệ Tinh đều rất mạnh, rất mạnh. Cơm chú ấy nấu còn đặc biệt ngon nữa.”

 

Nhậm Dược Phi mỉm cười: “Xem ra đúng là vậy.” Vô cùng ung dung bình tĩnh, rõ ràng là tài nghệ cao, gan lớn.

 

Hơn nữa, đột nhiên gặp phải sự cố khẩn cấp như vậy, hắn không tránh né mà chủ động cứu người, chỉ có kẻ mạnh mới có thể không chút e dè như thế.

 

Lúc máy bay rơi, trời đã gần tối, nếu lúc đó để Nhậm Đóa Đóa đã cạn kiệt dị năng ở lại núi sâu đầy rẫy thú biến dị một mình, thì giờ này hai cha con họ có lẽ đã thành bữa ăn trong bụng thú dữ rồi.

 

Nhậm Đóa Đóa nói: “Bác sĩ Chu đã cho con một viên tinh hạch Mộc hệ cấp Vương để hấp thụ, phải trả lại cho chú ấy.”

 

Nhậm Dược Phi nghiêm túc hứa: “Được, lát nữa ba tìm một viên tinh hạch hệ Thủy cấp Vương trả cho chú ấy.” Căn cứ Tĩnh Nam gần biển, tinh hạch hệ Thủy tương đối dễ kiếm, đối phương lại là hệ Thủy, chắc sẽ cần.

 

Nhậm Đóa Đóa lắc đầu: “Phải trả cho chú ấy hệ Mộc, mượn gì thì nên trả nấy.”

 

Nhậm Dược Phi bật cười: “Được, một viên hệ Mộc, một viên hệ Thủy. Ba về sẽ cho người lên núi tìm, trả lại cho bác sĩ Chu.”

 

Lúc này Nhậm Đóa Đóa mới thở phào nhẹ nhõm: “Còn nữa, chú ấy rất thích sưu tầm và trồng các loại thảo dược biến dị, con muốn tặng chú ấy cây thất diệp nhất chi hoa biến dị trong vườn của con.”

 

Nhậm Dược Phi biết đó là loại thảo dược mà con gái vô cùng quý trọng, gật đầu nói: “Được, về ba sẽ cho người đào lên gói lại cẩn thận rồi gửi cho chú ấy. Ba sẽ đăng thêm một nhiệm vụ, thu mua một ít thảo dược biến dị quý hiếm gửi cùng cho chú ấy.”

 

Lúc này Nhậm Đóa Đóa mới không nói nữa, chỉ lấy cuốn sách ảnh thảo dược ra xem. Nhậm Dược Phi thấy hình ảnh trên đó sống động như thật, y hệt như thảo dược thật, thầm nghĩ cuốn sách này xem ra không tệ, Đóa Đóa đã thích, lần này đến Trung Châu cũng mua một cuốn cho cô bé.

 

Ngoài cửa có tiếng gõ, Chu Vân xách một cái nồi áp suất đến, mỉm cười nói: “Canh gà hầm xong rồi, ăn cơm thôi. Anh dậy được không? Dậy ra bàn ăn bên ngoài cho tiện.”

 

Nhậm Dược Phi nói: “Ra ngoài ăn, cảm ơn cậu.”

 

Anh ta đỡ Nhậm Đóa Đóa đứng dậy, hai người đến bàn ăn, thấy trên bàn đã rót sẵn mỗi người một bát canh gà, một đĩa thỏ kho tàu, một đĩa trứng xào hẹ dại, một đĩa súp lơ trắng xào tỏi, và một đĩa rau dương xỉ trộn, lại còn chiên bánh bột mì hành dại.

 

Cơm cũng đã xới sẵn.

 

Nhậm Dược Phi vô cùng kinh ngạc: “Sao lại làm nhiều món thế này, phiền cậu quá.”

 

Chu Vân cười nói: “Chúng ta đều là dị năng giả, nhu cầu năng lượng từ thức ăn rất lớn, cứ yên tâm ăn đi, lần này vào núi tôi chuẩn bị tương đối đầy đủ, hơn nữa ở đây toàn là đồ có sẵn trong núi. Nhiều thứ là Tuệ Tinh bắt được, thỏ là thỏ biến dị, trứng cũng là trứng chim nhặt được trong núi. Gà cũng là gà rừng biến dị, nếm thử xem.”

 

Nhậm Đóa Đóa hỏi: “Chú ơi, Tuệ Tinh ăn chưa ạ?”

 

Chu Vân nói: “Đang ăn trong bếp rồi, trộn sẵn cho nó rồi. Ăn xong nó còn phải vận động một chút, chúng ta không cần để ý đến nó, nó còn rành ngọn núi này hơn cả chú nữa đó.”

 

Nhậm Dược Phi quả thực đói rồi, anh ta đã chiến đấu một mất một còn trên trực thăng, dị năng sử dụng quá mức, lại bị thương nặng, cơ thể nguy kịch, lúc này đang rất cần thức ăn. Anh ta uống vài ngụm canh, phát hiện đối phương rất chu đáo, đã hầm thịt rất nhừ, gần như tan hết vào canh, canh tươi ngon đậm đà, vô cùng bổ dưỡng.

 

Ba người đều là dị năng giả, quả nhiên tốc độ ăn cơm rất kinh người, sức ăn cũng kinh người, rất nhanh đã quét sạch thức ăn trên bàn, ngay cả bánh rán cũng ăn hết. Động vật biến dị chứa đầy năng lượng dị năng quả nhiên bổ sung thể lực rất nhanh, Nhậm Dược Phi liền thấy người mình khỏe hơn rất nhiều, có thể tự đi lại được rồi, xem ra cơ thể suy nhược của anh ta, một nửa là do đói.

 

Chu Vân lại rót cho anh ta một bát thuốc: “Đây là thuốc dưỡng khí bổ huyết, lát nữa anh uống một bát. Ngoài ra, tôi có hai viên tinh hạch hệ Kim, tuy không phải cấp Vương, nhưng chất lượng cũng tạm được, anh hấp thụ đi, hồi phục nhanh hơn một chút.” Hắn ước chừng Nhậm Dược Phi cũng là cấp 3 đỉnh cấp, tinh hạch bình thường tác dụng rất nhỏ.

 

Nhậm Dược Phi kinh ngạc: “Cậu lấy đâu ra tinh hạch hệ Kim vậy?”

 

Chu Vân khoa tay múa chân: “Một con bọ cánh cứng biến dị hệ Kim, rất lớn, mai lưng của nó giống như kim loại, rất đẹp. Còn có một con bọ ngựa biến dị hệ Kim, nó vừa mới ăn thịt chồng nó…”

 

Nhậm Dược Phi cảm thấy da gà nổi lên rần rần, chỉ có con gái tò mò hỏi: “Chú ơi, cháu xem được không ạ? Còn nữa, người ta nói bọ ngựa rất dễ bị trùng roi ngựa ký sinh, nó biến dị rồi còn bị không ạ? Nếu là trùng roi ngựa biến dị, có ký sinh người không ạ?”

 

Chu Vân nghiêm túc giải đáp: “Không có, sau khi giết con bọ ngựa khổng lồ đó, chú có để ý xem, nhưng không có trùng roi ngựa, chú nghĩ tuy đã biến dị, nhưng chắc cũng vẫn không thể ký sinh trên người được đâu.”

 

Hắn đứng dậy lấy một hộp đựng đồ cho Nhậm Đóa Đóa xem, Nhậm Đóa Đóa thấy chiếc mai lưng tròn có kết cấu kim loại bên trong gần bằng nắm tay: “Chú ơi, đây là bọ hung phải không ạ?”

 

Nhậm Dược Phi: “…”

 

Chu Vân không nhịn được cười, liếc mắt nhìn Nhậm Dược Phi, hắn đã rất ý tứ rồi, không ngờ Đóa Đóa lại thẳng thắn như vậy, không hề để ý đến cảm nhận của cha mình.

 

Hắn nói một cách tế nhị: “Loại này giá trị dược liệu cũng tương đối cao, ở một số quốc gia gọi nó là bọ hung thánh, nói nó tượng trưng cho mặt trời.”

 

Hắn đưa hai viên tinh hạch hệ Kim cho Nhậm Dược Phi, anh ta vẫn nhận lấy: “Cảm ơn cậu, đợi đến Trung Châu, tôi sẽ mua hai viên khác, cùng với viên tinh hạch hệ Mộc cấp Vương mà Đóa Đóa đã dùng, trả lại cho cậu.”

 

Chu Vân cười nói: “Không sao, tiện thì trả, không tiện cũng không vấn đề gì. Tĩnh Nam gần biển, tài nguyên biển sâu nhiều, tinh hạch hệ Thủy dễ tìm, hoặc có thời gian kiếm một ít tinh hạch hệ Quang cũng được. Hiện tại tôi đang tìm một viên tinh hạch hệ Quang chất lượng cao. Vốn còn định mấy ngày nữa ra biển tìm thử.”

 

Nhậm Dược Phi gật đầu: “Được. Nghe giọng cậu thì cũng là người miền Nam phải không?”

 

Chu Vân gật đầu: “Tôi từ căn cứ Bắc Minh qua đây. Vì hiện tại tôi đang làm một vườn thuốc để bào chế dược liệu, cần trồng một số loại thảo dược biến dị.”

 

Nhậm Dược Phi thở dài: “Cậu vào núi một mình thật sự hơi nguy hiểm, tốt nhất vẫn nên mang theo vài người.”

 

Chu Vân mỉm cười: “Mạt thế mà, người có khi còn nguy hiểm hơn cả thú dữ trong núi, mang theo Tuệ Tinh là đủ rồi.”

 

Nhậm Dược Phi thấy lời hắn nói có ẩn ý, nhất thời không thể phản bác được, chỉ cười: “Bác sĩ Chu thật thấu hiểu nhân tính.”

 

Chu Vân mỉm cười đứng dậy dọn dẹp, Nhậm Dược Phi vội vàng đứng dậy: “Để tôi rửa.”

 

Chu Vân cười nói: “Anh thật sự không được, anh không có dị năng hệ Thủy. Trong khách sạn tuy có bể chứa nước, nhưng lúc này cũng không biết có sạch không. Hơn nữa đều là đĩa giấy bát giấy dùng một lần, không cần rửa. Chỉ cần rửa nồi, tôi dùng dị năng hệ Thủy rửa một chút là được, rất tiện, không cần khách sáo với tôi, hai vị đều là bệnh nhân, nghỉ ngơi chính là giúp đỡ rồi.”

 

Nhậm Dược Phi nghe vậy thấy cũng đúng, chỉ giúp Chu Vân cùng dọn dẹp, bỏ hết bát đũa dùng một lần vào túi rác, dọn sạch bàn, thấy Chu Vân ra ngoài thì liền cầm hai viên tinh hạch về phòng, từ từ hấp thụ.

Có sự trợ giúp của tinh hạch, cơ thể anh ta hồi phục rất tốt, rất nhanh đã có thể đi lại bình thường, chỉ là dị năng vẫn chưa thể sử dụng.

 

Hôm đó, anh ta đề nghị muốn tự mình đến chỗ trực thăng xem xét. Chu Vân biết ở đó có thi thể, để Đóa Đóa nhìn thấy không tốt, cũng sợ cô bé nghĩ đến những ký ức không hay, nhưng Nhậm Dược Phi hiện tại không thể sử dụng dị năng, liền để Tuệ Tinh đưa anh ta đi. Còn hắn thì dẫn Đóa Đóa đi thu thập rêu ở gần thác nước, ven sông trong thung lũng gần khách sạn.

 

Thu thập được rất nhiều rêu, còn bắt được khá nhiều cá biến dị khổng lồ mang về khách sạn nấu canh cá. Về đến khách sạn, canh cá vừa nấu xong, Nhậm Dược Phi cũng đã trở về, thấy có canh cá thì vô cùng kinh ngạc.

 

Nhậm Đóa Đóa vô cùng khâm phục tả lại với ba mình: “Bác sĩ Chu lợi hại lắm, chú ấy cứ thế này…” Cô bé làm động tác ngón tay dựng thẳng lên thủ thế: “Dưới sông liền đâm lên một mũi băng khổng lồ, xiên thủng con cá, xiên một phát là một con, xiên một phát là một con, tiện lắm! Dị năng hệ Thủy hóa ra lại tiện lợi như vậy.”

 

Nhậm Dược Phi cười: “Đó không phải là điều mà dị năng giả hệ Thủy bình thường có thể làm được đâu, xem ra bác sĩ Chu đã trên cấp 3 rồi, hơn nữa trên cấp 3 cũng chưa chắc đã sử dụng thành thạo mũi băng làm vũ khí, dị năng cần phải vô cùng cô đọng. Nước là thứ rất mềm mại, giống như hệ Phong, phần lớn dị năng hệ Phong chỉ có thể tăng tốc độ, điều khiển lốc xoáy, nhưng ngưng tụ thành lưỡi đao gió thì lại vô cùng không đơn giản.”

 

Nhậm Đóa Đóa đăm chiêu suy nghĩ.

 

Chu Vân múc canh cá ra bát, mỉm cười nhìn Nhậm Dược Phi: “Nhậm tiên sinh hiểu biết về dị năng khá sâu sắc. Tôi có một người bạn hệ Kim, nhưng vẫn chưa nắm vững được cách sử dụng dị năng hệ Kim, tôi cảm thấy cậu ấy ít thực chiến, có cơ hội nhờ anh chỉ điểm cho cậu ấy một chút.”

 

Nhậm Dược Phi nói: “Chỉ hiểu biết sơ sơ một chút… Những phương pháp sử dụng dị năng này, thực ra viện nghiên cứu dị năng đã xuất bản một số tài liệu tổng kết kinh nghiệm, bán rất chạy. Nghe nói đã sắp đưa vào trường học, dạy cho các dị năng giả rồi.”

 

Chu Vân chỉ cười, không nói gì, nhưng Nhậm Dược Phi nhận ra vẻ không cho là đúng của hắn, trong lòng cũng khẽ mỉm cười, biết quả nhiên là cường giả, chỉ có người thực sự chạm đến những rào cản của dị năng giả mới biết được cuốn tài liệu của viện nghiên cứu dị năng đó quá sơ sài.

 

Anh ta cười nói: “Hai cha con chúng tôi ở đây mấy ngày nay, có phải đã làm phiền lịch trình hái thuốc của bác sĩ Chu không?”

 

Chu Vân cười nói: “Không, tôi đã hái đủ thảo dược rồi, vốn cũng định mấy ngày nữa sẽ lên đường về. Trên xe địa hình của tôi vẫn còn chỗ, Nhậm tiên sinh xem có muốn đi cùng xe tôi đến căn cứ Bắc Minh không.”

 

Nhậm Dược Phi khẽ gật đầu, không trả lời, nhưng Nhậm Đóa Đóa bên cạnh có chút bất an nhìn anh ta.

 

Ăn tối xong, Chu Vân và Nhậm Dược Phi dọn dẹp bát đũa, Nhậm Đóa Đóa theo Tuệ Tinh đi khắp khách sạn thám hiểm. Mấy ngày nay, cô bé và Tuệ Tinh đã nhanh chóng trở thành bạn tốt, ngày nào cũng lục soát khắp nơi trong khách sạn tìm kiếm tài nguyên và những thứ hữu ích, tìm được không ít đồ chơi, sách truyện thiếu nhi, vô cùng vui vẻ.

 

Trong phòng, Chu Vân mở radio, phát hiện lại có thể bắt được kênh phát thanh.

 

“Đại hội Thành chủ Liên minh rất được chú ý sẽ chính thức khai mạc vào ngày 12, tất cả các đoàn đại biểu của các căn cứ được mời đã đến và nhận phòng khách sạn, đồng thời chấp nhận phỏng vấn chuyên đề.”

 

“Đại hội lần này là sự kiện cấp cao nhất hàng năm trong nội bộ Liên minh, thành phần tham dự là các Thành chủ cùng các quan chức cấp cao của Liên minh và các căn cứ, chủ đề hội nghị là tăng cường hợp tác, cùng đối mặt với thách thức.”

 

“Hội nghị cũng sẽ tổ chức nhiều diễn đàn chuyên đề, mời các chuyên gia học giả, tinh anh dị năng giả cấp cao các ngành tham dự, giao lưu và thảo luận về các chủ đề như đối phó với tang thi và động vật biến dị, nghiên cứu virus tang thi, nghiên cứu dị năng, nghiên cứu và quảng bá thực vật biến dị, nghiên cứu nông học trong tình hình mới… bao gồm nhiều lĩnh vực như hoạch định chiến lược, giải thích chính sách, chia sẻ tài nguyên, trao đổi kỹ thuật, đặt nền tảng vững chắc cho sự phát triển ổn định lâu dài của Liên minh.”

 

“Ban tổ chức Đại hội cho biết sẽ nỗ lực hết mình để đảm bảo Đại hội diễn ra thuận lợi, cố gắng hết sức cung cấp môi trường và dịch vụ hội nghị cho những người tham dự.”

 

“Gần đây, quân đội Liên minh đã dọn dẹp một số mỏ như mỏ vàng, mỏ đá trắng, mỏ than ở Yến Lĩnh, đã khôi phục sản xuất có trật tự, hiện tại chính phủ Liên minh đang tuyển dụng công nhân khai thác, thu gom và nhân viên kỹ thuật liên quan.”

 

“Viện trưởng Viện Nghiên cứu Dị năng trong một cuộc phỏng vấn đã cho biết, Đại hội lần này sẽ công bố những thành quả nghiên cứu quan trọng.”

 

“Tái thiết quê hương, bắt đầu từ chính tôi, Chính phủ Liên minh Người sống sót tuyển dụng nhân viên công tác xã hội tình nguyện, đồng thời kêu gọi cư dân căn cứ tích cực tham gia công tác sửa chữa cơ sở hạ tầng công cộng và tái thiết cộng đồng.”

 

“Các cơ sở trường học tại Căn cứ Trung Châu đã chính thức khai giảng, thu nhận hơn ba mươi ngàn học sinh, trong đó có hơn một ngàn hai trăm học sinh dị năng.”

 

Tin tức phát xong, lại bắt đầu phát những bản nhạc piano du dương.

 

Nhậm Dược Phi nói: “Thật ra, tôi đến Căn cứ Trung Châu để tham gia Đại hội Thành chủ Liên minh này, cho nên ngày mai phải lập tức xuất phát, nếu không sẽ không kịp.”

 

“Hôm nay tôi đã kiểm tra trực thăng rồi, bên trong bên ngoài máy bay gì cũng đều không có vấn đề gì, có thể bay được. Một số hỏng hóc nhỏ sau khi rơi tôi đã sửa xong, năng lượng cũng tương đối đầy đủ. Khoang máy bay tôi cũng đã dọn dẹp rồi.”

 

Nhờ có con chó biến dị đó, hệ Hỏa quả thực là trợ thủ đắc lực để giết người thiêu xác. Mà con chó biến dị này tính phục tùng rất tốt, rõ ràng đã được huấn luyện nghiêm ngặt, trông giống như chó nghiệp vụ của cảnh sát, quân đội hoặc chó cứu hộ.

 

Nhậm Dược Phi càng tò mò về thân phận của bác sĩ Chu hơn, nhưng đối phương lại một chữ cũng không hé, anh ta cũng không đoán mò thêm. Anh ta nhìn Chu Vân đang chăm chú lắng nghe, rồi nói tiếp: “Bởi vì Đại hội lần này tôi có một số chương trình nghị sự quan trọng bắt buộc phải tham gia, có những hợp đồng quan trọng liên quan đến toàn bộ căn cứ cần phải ký kết. Chỉ là, hiện tại tôi đang gặp khó khăn, cần sự giúp đỡ của bác sĩ Chu.”

 

Chu Vân nói: “Nhậm tướng quân cứ nói.” Mặc quân phục, mang theo hộ vệ, lại ở căn cứ chính thức, còn đi tham gia Đại hội Thành chủ, đại diện Căn cứ Tĩnh Nam ký kết hợp đồng quan trọng, chức vụ trong quân đội chỉ cao không thấp – e rằng là chỉ huy căn cứ.

 

Nhậm Dược Phi thấy hắn xưng hô như vậy cũng không phủ nhận, chỉ tiếp tục nói: “Con gái tôi… mẹ nó mất năm ngoái, tôi công việc quá bận rộn, có chút lơ là chăm sóc nó. Lần này vốn định đưa nó đến Trung Châu học trường chuyên dành cho dị năng giả, cũng có thể nhờ bà ngoại nó chăm sóc nuôi nấng. Nhưng bây giờ đường đi xảy ra biến cố, tôi cần phải đến Căn cứ Trung Châu trước, sau đó liên lạc với bên Căn cứ Tĩnh Nam, ổn định đại cục.”

 

“Bây giờ tôi tự lo cho mình còn chưa xong, lại không thể sử dụng dị năng. Tôi thấy bác sĩ Chu mấy ngày nay chắc cũng phải về Căn cứ Bắc Minh rồi, Căn cứ Bắc Minh cách đây cũng tương đối gần, hơn nữa tôi nghe nói bên đó quản lý cũng không tệ, cách Căn cứ Tĩnh Nam cũng không xa. Tôi muốn nhờ bác sĩ Chu tạm thời đưa Đóa Đóa về Căn cứ Bắc Minh một thời gian, đợi tôi đến Căn cứ Trung Châu, liên lạc với người đáng tin cậy đón con bé về.”

 

Anh ta vô cùng thấp thỏm, biết mình đã đưa ra một yêu cầu rất quá đáng. Đây là thời mạt thế, cho dù đối phương rất mạnh, vô cớ giao phó trách nhiệm chăm sóc một đứa trẻ cho người khác, đây rõ ràng là lợi dụng lòng tốt của bậc quân tử. Nhưng anh ta cũng biết mình thực sự không còn cách nào khác: “Thật sự xin lỗi, chỉ là hiện tại tôi không thể sử dụng dị năng, trên đường gặp phải ám sát, đã hoàn toàn không thể tin tưởng những người ban đầu từ căn cứ mang đi, tôi bắt buộc phải nhanh chóng đến Căn cứ Trung Châu.”

 

Những đội viên hộ vệ thân cận nhất đều đã phản bội, hiện tại anh ta đã không còn ai để tin tưởng, đến Căn cứ Trung Châu, tình hình thế nào cũng không biết… Trong đầu anh ta lướt qua một cái tên, rồi lại cười khổ, người đó giải ngũ trước anh ta mấy năm, sau khi giải ngũ liên lạc cũng ít đi, sau này nghe nói đối phương bị tàn tật, anh ta có gọi điện thoại, nhưng đối phương không nghe máy. Nghĩ lại tính cách bướng bỉnh ấy, chắc cũng không muốn nhận những lời thăm hỏi vô ích này.

 

Sau đó là mạt thế, bận rộn sinh tồn, bận rộn xây dựng căn cứ, năm nay mới nghe nói người đó cũng có dị năng, đã về Trung Châu, đảm nhận chức Đại đội trưởng đội đặc nhiệm, có lẽ là người đáng tin cậy.

 

Nhưng tình hình Trung Châu thế nào không biết, chỉ nghe nói vô cùng phức tạp, đối phương e rằng cũng tự lo không xuể, nói không chừng cũng có khả năng đi làm nhiệm vụ bên ngoài, điều này đối với đội đặc nhiệm là quá bình thường, đối phương có bằng lòng dính vào mớ hỗn độn này của mình hay không, cũng khó nói.

 

Vụ ám sát lần này của anh ta, chắc chắn cũng có người từ quân đội Trung Châu tiếp ứng, anh ta chết rồi, ai sẽ quản lý Căn cứ Tĩnh Nam? Việc bổ nhiệm tiếp theo chắc chắn đã được chuẩn bị sẵn rồi.

 

Anh ta phải lập tức quay về, làm xáo trộn kế hoạch của đối phương, nhưng đồng thời, cũng có khả năng bước vào cái bẫy của đối phương. Nguy cơ trùng trùng, làm sao dám mang theo con gái một mình vào hang cọp?

 

Bên cửa, Tuệ Tinh sủa một tiếng, hai người họ quay đầu lại, thấy Đóa Đóa đang đứng ở cửa, nước mắt lưng tròng, oán hận liếc nhìn Nhậm Dược Phi một cái, rồi quay đầu bỏ chạy.

 

Nhậm Dược Phi giật mình, vội vàng đuổi theo.

 

Không lâu sau, Nhậm Dược Phi dẫn Đóa Đóa trở về, mắt Đóa Đóa sưng đỏ, đi thẳng về phòng, Tuệ Tinh ngoan ngoãn đi theo, cô bé ôm lấy Tuệ Tinh, cũng không nói gì.

 

Chu Vân rót chút trà mang ra ban công cho Nhậm Dược Phi uống, biết anh ta vẫn chưa nói hết lời.

 

Nhậm Dược Phi nhận lấy tách trà, khẽ thở dài nói với Chu Vân: “Con bé có chút giận dỗi. Nhưng tôi thực sự rất khó đảm bảo an toàn cho nó, tôi đã mất mẹ nó rồi, lần này không chỉ nó bị kinh sợ, bản thân tôi cũng vô cùng áy náy… Tôi không thể làm liên lụy nó nữa, nhưng những người tùy tùng và các thành viên khác trong đoàn đại biểu ở Trung Châu, hiện tại tôi đều không thể phán đoán được bọn họ có phản bội hay không. Tôi cần qua đó rồi mới sắp xếp một số việc. Mang theo con bé, rất khó chu toàn. Vừa rồi tôi đã thuyết phục nó rồi, nó không phản đối.”

 

Anh ta thành thật nhìn Chu Vân: “Tôi biết đây thực sự là một yêu cầu rất quá đáng, tôi và bác sĩ Chu chỉ mới quen biết nhau mấy ngày, mạo muội nhờ vả… thực sự là cùng đường bí lối…”

 

Chu Vân vội xua tay: “Không cần khách sáo, Nhậm tướng quân. Chuyện này không khó như anh nghĩ đâu. Tôi và con bé cũng coi như là có duyên, đưa về Bắc Minh, đối với tôi chắc chắn là không có vấn đề gì. Bên đó tôi cũng có nơi đáng tin cậy để chăm sóc tốt cho Đóa Đóa. Nhưng xét đến tâm trạng của con bé, nhất là khi nó vừa mới tận mắt chứng kiến những cảnh tượng đó, xa cách người thân lâu dài, ảnh hưởng đến tâm lý trẻ con rất không tốt. Đặc biệt là mẹ nó cũng không còn nữa, lúc này ép buộc chia cách, có thể không tốt cho con bé.”

 

Hắn chỉ vào những cái cây bên ngoài: “Lần đầu tiên tôi thấy một đứa trẻ nhỏ như vậy có thể thi triển thuật Phồn Vinh cấp cao đến thế. Nó rất yêu, rất yêu thương anh, mới có thể trong lúc sinh tử bộc phát ra năng lượng khổng lồ như vậy.”

 

Nhậm Dược Phi chau mày, đương nhiên là anh ta biết, sau khi vợ mất, con bé oán hận anh ta, hơn một năm không mở miệng nói chuyện với anh ta. Lần này trong cơn sinh tử, cuối cùng dường như hai cha con cũng giải tỏa được khúc mắc, giờ lại sắp rơi vào bế tắc, cho dù vừa rồi khi anh ta thuyết phục con bé, con bé đã bình tĩnh chấp nhận, nhưng anh ta biết, trong lòng con bé lại xa cách mình rồi.

 

Anh ta nhỏ giọng nói: “Tôi có trách nhiệm của mình… Sinh mạng của rất nhiều người, đang đặt trên vai tôi.” Lúc này quả thực anh ta có thể dẫn con bé và vị bác sĩ này đến Bắc Minh, với dị năng của anh ta, ở đâu cũng có thể sống tốt, làm một người bình thường tự bảo vệ mình và con cái trong thời mạt thế, dường như cũng không có gì không tốt.

 

Anh ta vậy mà lại có chút dao động, dù sao cũng nợ con gái quá nhiều, lần này lại quá nguy hiểm, anh ta khó tránh khỏi cũng nảy sinh ý nghĩ rút lui kịp thời.

 

Chu Vân thở dài: “Hay là thế này đi, tôi cũng có bạn ở Căn cứ Trung Châu đang tham dự hội nghị, lâu rồi tôi không gặp anh ấy, nhân tiện đi nhờ máy bay của anh một chuyến. Có tôi và Tuệ Tinh hộ tống hai người, đến Căn cứ Trung Châu, bạn tôi cũng tương đối đáng tin cậy, chắc có thể cung cấp một nơi an toàn, chỉ cần không ở cùng khách sạn với anh, chắc đối phương cũng không có cơ hội ám toán. Anh cũng có thể chuyên tâm họp hành rồi phải không?”

 

Chu Vân mỉm cười: “Nghe nói Trung Châu cuối cùng tuyết cũng tan rồi, đang là mùa hoa nở. Tôi dẫn con bé đi chơi các điểm tham quan, dạo quanh căn cứ cũng rất tốt.” Hắn nhìn Tuệ Tinh, xoa đầu nó: “Tuệ Tinh cũng muốn đi chơi phải không.” Tuệ Tinh vẫy đuôi như bánh xe.

 

Nhậm Dược Phi không nhịn được cười, biết đây là sự dịu dàng của bác sĩ Chu, không muốn mình quá nặng lòng. Anh ta suy nghĩ một chút, không từ chối, dù sao đây cũng là phương án tốt nhất rồi, vị bác sĩ Chu này thâm tàng bất lộ, Tuệ Tinh lại có sức chiến đấu phi thường, con gái cũng rất có cảm tình với họ, có họ một người một chó bọn họ ở bên, con gái quả thực an toàn hơn nhiều. Hơn nữa có bọn họ ở đó, quan hệ giữa anh ta và con gái cũng sẽ không quá căng thẳng.

 

Bây giờ cũng không phải lúc để câu nệ, ân tình đã nợ thì ghi nhớ để trả, anh ta dứt khoát nói: “Cảm ơn bác sĩ Chu nhiều, đại ân không dám nói lời cảm ơn, ngày sau sẽ cố gắng hết sức báo đáp.”

 

Chu Vân cười: “Thật sự không cần khách sáo, quả thực tôi cũng rất muốn gặp lại người bạn cũ này. Còn nữa, Bắc Minh cũng có bạn bè của tôi qua đó họp, cậu ấy làm kinh doanh, ở bên Bắc Minh có chút buôn bán nhỏ, tôi và cậu ấy cũng có hợp tác, nhân tiện cùng xem có cơ hội gì không.” Còn viên tinh hạch hệ Phong đó, nhân tiện mang đến cho Quan Viễn Phong luôn, còn có thể thăm Tần Mộ và Tần Thịnh nữa.

 

Nhậm Dược Phi cười nói: “Vậy thì tốt quá rồi, còn về vấn đề an toàn bay thì cậu không cần lo lắng. Tôi từng là phi công giải ngũ, đã lái máy b** ch**n đ**, kỹ năng cơ bản vẫn còn, chỉ cần xem thời tiết tốt, nửa ngày là có thể bay đến nơi, đợi bay đến căn cứ quân sự của Trung Châu là an toàn rồi. Tôi cũng có một vài người bạn cũ thân thiết trong quân đội Liên minh, chỉ là đã lâu không liên lạc nên không chắc anh ấy có ở Trung Châu hay không, đợi đến đó, nếu liên lạc được, nhờ anh ấy cử người bảo vệ các vị, như vậy sẽ càng an toàn hơn.”

 

Chu Vân gật đầu.

 

Thỏa thuận xong, Chu Vân bắt đầu thu dọn đồ đạc. May mà ban đầu để tiện mang theo, hắn chỉ lấy những bộ phận tinh túy nhất, chỗ trên trực thăng cũng còn khá rộng rãi. Chu Vân đóng gói cẩn thận tất cả các hộp đựng thảo dược đã hái, hộp đựng côn trùng, và các bộ phận dùng làm thuốc của động vật.

 

Trước đó Nhậm Dược Phi đã lái trực thăng về một sườn núi tương đối bằng phẳng trên đỉnh núi nơi khách sạn tọa lạc.

 

Nhậm Đóa Đóa biết Chu Vân và Tuệ Tinh cũng cùng đi, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn lạnh như băng lập tức tươi cười rạng rỡ.

 

Sau khi mọi thứ được thu dọn xong xuôi, trước khi xuất phát, Chu Vân còn tiện tay thu gom hết sữa tắm, dầu gội, xà phòng thơm, nước hoa hàng hiệu trong khách sạn này, cùng với máy sấy tóc đắt tiền và các gói trà. Ngay cả dép lê hàng hiệu cũng lấy hai đôi. Hắn còn lấy cả chiếc tủ lạnh nhỏ trong phòng đặt lên máy bay.

 

Nhậm Dược Phi: “…”

 

Chỉ có Nhậm Đóa Đóa vô cùng chủ động hưởng ứng, cũng thu gom hết một túi lớn các gói nhỏ đồ dùng vệ sinh cá nhân và nước hoa của cả một tầng lầu, rất tích cực: “Bác sĩ Chu, cháu thấy mùi sữa tắm đó thơm lắm, chú cũng thích phải không?”

 

Chu Vân gật đầu, xách một túi rượu vang đỏ đưa cho Nhậm Đóa Đóa: “Cái này cho cháu, đến lúc đó cháu phải đến nhà bà ngoại phải không, không thể đi tay không được chứ? Rượu này rất đắt, rất rất đắt, một ngụm cũng đáng giá cả vạn rồi.”

 

Nhậm Đóa Đóa nhìn túi còn lại: “Vậy bác sĩ Chu cũng để lại cho bạn của chú à? Có bạn từ phương xa đến, chẳng phải cũng vui lắm sao?”

 

Chu Vân gật đầu: “Đúng vậy.”

 

Nhậm Dược Phi: “…” Thực ra anh ta đã chuẩn bị quà cho bên nhà bà ngoại của con bé rồi, nhưng bác sĩ Chu quả thực rất chu đáo. Rượu, cùng uống với chiến hữu cũng được.

 

Máy bay trực thăng nhanh chóng cất cánh. Quả nhiên Nhậm Dược Phi không hổ là người từng lái máy b** ch**n đ**, nói là bốn tiếng, thực tế chỉ lái hơn ba tiếng, bọn họ đã bay đến sân bay quân sự của Căn cứ Trung Châu.

 

Thông qua kênh liên lạc quân sự đã nối được với mặt đất, sau khi trực thăng hạ cánh xuống địa điểm chỉ định, Nhậm Dược Phi liền đi làm các thủ tục liên quan, đồng thời liên hệ nhân viên, bố trí cho bọn họ ở một phòng tiếp khách VIP trong sân bay.

 

Nhậm Dược Phi mặt mày tươi cười, nỗi lo lắng trên đường đi đã tan biến hết: “Tôi đã liên lạc được với chiến hữu cũ của mình, anh ấy là người tuyệt đối đáng tin cậy. Vốn nghĩ không chắc có thể liên lạc được với anh ấy. Bây giờ nghe tôi nói tình hình, đã đích thân dẫn người và xe đến đón chúng ta vào nội thành, cũng nói sẽ sắp xếp cho cậu và Đóa Đóa ở một nơi an toàn khác, đợi hoàn thành chương trình nghị sự của hội nghị rồi, chúng ta sẽ sắp xếp sau.”

 

Chu Vân gật đầu, thầm nghĩ chắc chắn là Quan Viễn Phong rất bận, vào nội thành trước rồi gọi điện liên lạc với anh sau, cho anh một bất ngờ vậy.

 

Trong phòng tiếp khách, bọn họ ăn tạm bữa cơm hộp. Chu Vân cho Tuệ Tinh ăn thức ăn cho chó rồi dắt nó đi vệ sinh một lần, lúc quay lại thì thấy có cảnh vệ đứng ở cửa, người đó giơ tay ra hiệu cho hắn dừng lại.

 

Từ trong phòng tiếp khách vọng ra tiếng cười của Nhậm Dược Phi: “Hậu bối hệ Kim à? Hahaha, được, để tôi rèn luyện cậu ta, đảm bảo nhất định có thể rèn luyện cậu ta ra trò!”

 

“Nhưng mà Viễn Phong à, ai lại dại dột muốn theo cậu huấn luyện thế, tôi ở Tĩnh Nam cũng nghe tiếng tăm hung dữ của cậu vang xa rồi, cậu ta không khóc chứ?”

 

Một giọng nói quen thuộc vang lên: “Khóc rồi, nhưng không chịu mềm lòng, tố chất cũng không tệ, dù sao thì tôi cũng không phải hệ Kim, về mặt dị năng không thể đưa ra chỉ dẫn hiệu quả hơn được, thế nên đành phải làm phiền anh rồi.”

 

Chu Vân: “…”

 

Nhậm Dược Phi đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng, nhìn thấy động tác của cảnh vệ thì vẫy tay ra hiệu cho qua, anh ta vừa cười vừa đứng dậy: “Đây chính là ân nhân mà tôi vừa nói đã gặp ở dãy núi Cửu Nghi, để tôi giới thiệu cho cậu.”

 

Tuệ Tinh đã “oẳng” lên một tiếng, vui mừng chạy tới, dụi dụi đầu và hai chân trước vào đầu gối của Quan Viễn Phong.

 

Quan Viễn Phong đưa tay đỡ lấy Tuệ Tinh, ngạc nhiên ngẩng đầu lên, cùng Chu Vân bốn mắt nhìn nhau, trên mặt cũng lộ vẻ kinh ngạc.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 69: Không Hẹn Mà Gặp
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...