Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 72: Đời Người Vô Thường
Đêm khuya tĩnh mịch, trong phòng họp nhỏ của Viện Nghiên cứu Dị năng chìm trong ánh đèn trắng bệch.
Mấy vị học giả mặc áo blouse trắng đang ngồi quây quần quanh bàn họp, dường như đang thảo luận về một đề tài nào đó.
“Nhậm Dược Phi của Tĩnh Nam, Quan Viễn Phong và Tần Mộ kia đã cùng về khách sạn, bọn họ vẫn hành động như thường lệ sao?”
“Sao họ lại dính dáng đến nhau được?”
“Không biết, tối nay Quan Viễn Phong đã đón Tần Mộ đi, người của chúng ta không dám ra tay. Giờ lại đột nhiên có thêm chỉ huy căn cứ Tĩnh Nam là Nhậm Dược Phi.”
“Chưa từng nghe qua, lai lịch thế nào?”
“Các chỉ huy của mấy căn cứ lớn chính thức đều không phải dạng dễ chọc.”
“Trước mạt thế, Nhậm Dược Phi là phi công chiến đấu, vận may tốt nên cưới được người vợ giỏi giang, sau khi giải ngũ thì đến Tĩnh Nam nhậm chức. Khi mạt thế ập đến, anh ta thức tỉnh dị năng, dùng thủ đoạn sấm sét không kịp bịt tai để ổn định tình hình ở Tĩnh Nam. Vợ anh ta là dị năng giả hệ Mộc, đã chết khi tham gia cứu viện. Lúc đó anh ta đã trả thù, giết rất nhiều người, dị năng giả cũng giết không tha, đúng là một sát thần.”
“Gia thế nhà vợ của người này cũng rất vững chắc, hơn nữa nghe nói bản thân Nhậm Dược Phi và con gái gần đây vừa bị ám sát, may mắn thoát chết, một mình đến Trung Châu, còn con gái thì không rõ tung tích. Có người đoán rằng con gái anh ta đã chết rồi. Bây giờ anh ta đang âm thầm chịu đựng, tiếp xúc với phe của Quan Viễn Phong, có lẽ là muốn tiến hành trả thù. Nghe nói bên căn cứ Tĩnh Nam đã bắt giữ một nhóm lớn người rồi, tốt nhất là chúng ta đừng chọc vào anh ta, để tránh bị cuốn vào tranh chấp trong quân đội.”
“Vậy tôi sẽ thông báo cho bọn họ hủy bỏ hành động nhé. Quan Viễn Phong cũng không phải người dễ chọc, một mình anh ta có thể địch cả một đội quân.”
“Tiếc thật, một dị năng hệ Ám hiếm có.”
“Tương lai còn dài, anh ta bán thuốc thì cứ chờ, đến lúc đó tìm cơ hội nói thuốc uống có vấn đề, bắt giữ anh ta lại rồi tính tiếp là được. Không phải Quan Viễn Phong kia lúc nào cũng rao giảng mọi người đều bình đẳng trước pháp luật sao?”
“Tới Bắc Minh rồi thì sẽ không còn trong tầm kiểm soát của chúng ta nữa, không dễ ra tay đâu.”
“Không phải Cung Nghiên Thanh đang có việc cần nhờ chúng ta sao? Không sợ đến lúc đó ông ta không giao người ra.”
“Cung Nghiên Thanh vẫn đang do dự, bên cạnh ông ta cũng có không ít chuyên gia, hơn nữa dường như bệnh tình của ông ta hiện giờ đã được kiểm soát, thuốc ông ta uống chính là thuốc chống ung thư của Thanh Điểu, thành phần chính có lẽ là chất chiết xuất từ xương rồng biến dị.”
“Tiến độ nghiên cứu và phát triển thảo dược biến dị của chúng ta đã bị tụt hậu nghiêm trọng, bây giờ ngay cả dược hiệu của loại thảo dược biến dị do dân gian ở thành phố nhỏ hẻo lánh này bào chế chúng ta cũng không bằng.”
“Việc tiếp xúc với lão Diêu bên kia thế nào rồi? Mời ông ấy qua đây hợp tác nghiên cứu.”
“Không đến, cứng đầu lắm, vẫn còn thù dai chuyện tranh chấp học thuật ngày xưa, lòng dạ hẹp hòi vô cùng. Nhưng có một học trò của ông ấy thái độ đã mềm mỏng hơn, nói sẽ thuyết phục giúp.”
“Vậy trực tiếp để học trò đó của ông ấy tham gia hợp tác nghiên cứu không được sao?”
“Khó lắm, bên y học cổ truyền cũng xem trọng vai vế, lão Diêu là bậc thầy cây đa cây đề, ông ấy chưa chết mà đệ tử dưới trướng dám tự ý quyết định thì sẽ bị cả giới y học cổ truyền khinh bỉ, rất khó đứng vững.”
“Về lý thuyết thì, việc chiết xuất các loại thuốc này cũng không khó, tại sao các người lại không suy ra được đơn thuốc?”
“Đơn thuốc của y học cổ truyền có tỷ lệ quân thần phối hợp, có bắt mạch, mạch vận hành năng lượng của dị năng và kỳ kinh bát mạch có vài điểm tương đồng. Nếu không phải người chuyên học về những thứ này, chỉ đơn giản dùng chất chiết xuất để phối hợp thì không thể bào chế ra được.”
“Thầy không chịu phục vụ chúng ta, vậy nếu thầy chết thì sao? Đệ tử kế thừa y bát và di nguyện của thầy, rồi lại tham gia nghiên cứu đề tài chế tạo thuốc từ thảo dược biến dị thì chắc sẽ không có vấn đề gì nữa nhỉ?”
Cả phòng họp đột nhiên im phăng phắc.
Một nhà nghiên cứu tóc xoăn nãy giờ chưa lên tiếng bỗng ho khan một tiếng: “Nghe đệ tử của ông ấy nói, Diêu Hoán đang làm thí nghiệm về dự án kích phát dị năng cho người thường, đã có tiến triển rồi, có tiến triển trên động vật, tốt nhất là nên chờ thêm.”
Ánh mắt của ông lão ngồi ở ghế đầu bàn trở nên sắc bén: “Không phải nói vắc-xin kích phát dị năng đã thành công rồi à? Sao còn trông chờ vào Diêu Hoán này? Dù ông ta có thí nghiệm thành công thì rõ ràng cũng sẽ không hợp tác với chúng ta.”
Phòng họp lại chìm vào im lặng.
Một nữ nghiên cứu viên giải thích: “Hiện tại chưa thể tái hiện lại được, xác suất khá thấp.”
Ông lão chủ trì cười lạnh một tiếng: “Cái gì? Chưa tái hiện được mà các người dám để phóng viên tuyên truyền ra ngoài?”
Nữ nghiên cứu viên im lặng, một nghiên cứu viên khác giải thích: “…Đại hội Thành chủ sắp diễn ra, cũng là để mở rộng tầm ảnh hưởng, lại là nhóm đề tài của ông Triệu, chúng tôi cũng không ngờ thử nghiệm lâm sàng giai đoạn hai lại không tái hiện được, nhưng bây giờ các căn cứ đều đã chuyển tiền qua để đặt trước vắc-xin, cung không đủ cầu.”
“Hiện tại có rất nhiều người đứng đầu căn cứ đang liên lạc với chúng ta, sẵn sàng đầu tư để tiếp tục thúc đẩy dự án, đề tài này. Đây thực sự là một cơ hội hiếm có để mở rộng tầm ảnh hưởng.”
Ông lão chủ trì nói giọng âm u: “Các người tưởng đám chính trị gia này là đồ ngốc à? Không có trường hợp thành công thì làm sao bọn họ lại thực sự ủng hộ được? Dù chỉ là thông qua thí nghiệm trên động vật cũng được! Đám quyền quý này quý mạng lắm, trước khi chấp nhận thí nghiệm, chắc chắn bọn họ sẽ cho tay chân thân tín tham gia trước.”
“Lần trước dự luật về quyền miễn trừ của dị năng giả không được thông qua, chẳng phải vì chúng ta không đưa ra được thứ gì ra hồn, khiến các ông lớn kia phải cân nhắc xem có đáng vì chúng ta mà đắc tội với Quan Viễn Phong không sao? Bây giờ dị năng giả ở Trung Châu đều xem anh ta là người đứng đầu, tình hình rất bất lợi cho chúng ta.”
Nhà nghiên cứu tóc xoăn lúc nãy lại nói thêm một câu: “Bên y học cổ truyền có lý thuyết độc đáo về kinh mạch cơ thể người, hiện tại cổ võ học đã chứng thực có liên quan đến việc kích phát và nâng cao dị năng. Diêu Hoán là bậc thầy trong lĩnh vực này, năm xưa ông ấy nổi danh chỉ bằng một mũi châm, bây giờ rất có thể cũng có lý thuyết độc đáo về việc kích phát dị năng, tôi cho rằng có thể tập trung chú ý một chút.”
Ông lão chủ trì nói: “Được, tập trung liên lạc với người đệ tử kia của ông ta, lôi kéo hợp tác.”
“Vâng, tôi sẽ tiếp tục theo dõi.”
Ông lão đảo mắt nhìn quanh phòng họp rồi tổng kết: “Bắt buộc phải có thành tựu trong đề tài kích phát dị năng, nếu không mọi sự ủng hộ của các chính trị gia và giới quyền quý đều là giả dối, họ có thể quay lưng đi ủng hộ người khác bất cứ lúc nào. Viện Nghiên cứu Dị năng muốn nhận được sự ủng hộ của tất cả các lãnh đạo cấp cao của các căn cứ, thì trong thời gian ngắn phải có đột phá trong việc kích phát dị năng cho người thường.”
===
Sáng hôm sau là Đại hội Thành chủ, Chu Vân, Đổng Khả Tâm, Đường An Thần dẫn Đóa Đóa và Tuệ Tinh đến khu chợ trời gần đó đi dạo một vòng, lùng sục được một ít đồ cũ lặt vặt. Đóa Đóa mua rất nhiều hạt cườm đẹp mắt, Chu Vân cũng hài lòng mua được một số hạt giống cây trồng, cây mọng nước, hạt giống hoa mà mình chưa sưu tầm được. Bọn họ còn mua thêm một ít vật dụng sinh hoạt cho nhà của Quan Viễn Phong.
Lúc ăn trưa, Nhậm Đóa Đóa trông khá buồn bã: “Bác sĩ Chu, đến lúc đó chú và Tuệ Tinh sẽ về Bắc Minh phải không ạ? Sau này cháu còn được gặp Tuệ Tinh nữa không?”
Chu Vân nói: “Sẽ có cơ hội thôi.”
Thật ra Nhậm Đóa Đóa biết đây là lời nói dối thiện ý của người lớn, cô bé có chút phiền muộn: “Cháu phải ở lại Trung Châu để đi học, ba nói muốn cho cháu vào học lớp dành cho dị năng giả gì đó.”
Chu Vân nói: “Bây giờ cháu vẫn đang học tiểu học, kết bạn với một vài người cũng được. Nhưng nếu học lâu dài thì vẫn phải chú trọng vào việc học kiến thức, kỹ năng, đừng chỉ giới hạn trong dị năng. Trình độ dị năng của cháu đã cao hơn rất nhiều người rồi, người khác không dạy cháu được đâu. Cháu vẫn nên học nghiêm túc hơn các môn học mà người thường học.”
Nhậm Đóa Đóa suy nghĩ một lúc rồi nói: “Trước đây bà ngoại và mẹ đều nói cháu rất thông minh, có thể học vượt lớp, không cần lãng phí quá nhiều thời gian ở trường tiểu học, hơn nữa cháu và các bạn cũng không có chuyện gì để nói. Sau đó thì mạt thế ập đến…”
Chu Vân nói: “Nếu có điều kiện thì cứ học vượt lớp đi, không thể giao tiếp với bạn cùng lớp thì đúng là khá tẻ nhạt.”
Nhậm Đóa Đóa nói: “Nhưng ba nói bây giờ là mạt thế, cháu có nhiều bạn học là dị năng giả hơn thì sau này có nhiều bạn bè, đường đi mới dễ dàng.”
Chu Vân: “…”
Hắn lấy tay che miệng giả vờ ho vài tiếng để che giấu, ánh mắt Nhậm Đóa Đóa sắc bén: “Chú Chu, chú đang cười ba cháu phải không.”
Chu Vân nghiêm túc nói: “Không có, ba cháu nói đúng đấy. Một người giỏi cần ba người giúp.”
Nhậm Đóa Đóa nói: “Nhưng nếu đường đi không giống nhau thì sao ạ?”
Chu Vân nói: “Tính tình hợp nhau cũng có thể trở thành bạn tốt, bạn bè cũng không phải kết giao vì mục đích vụ lợi như có ích hay không.”
Nhậm Đóa Đóa chìm vào suy tư, rồi đưa ra kết luận sắc bén: “Giống như ba cháu và chú Quan tuy đều ở trong quân đội, nhưng chú Quan và chú là một bác sĩ lại là bạn thân, đúng không ạ?”
Đổng Khả Tâm đang ngồi bên cạnh đột nhiên không nhịn được cũng bật cười, Chu Vân cười nói: “Cháu nói rất đúng, sau này cháu định học gì? Có thể lên kế hoạch trước.”
Nhậm Đóa Đóa nói: “Cháu muốn học y! Giống như chú vậy! Cháu muốn tự tay trồng thật nhiều thảo dược biến dị.”
Chu Vân nói: “Ừm, rất tốt, rất có chí khí.”
Ăn trưa xong, quả nhiên Đổng Khả Tâm và Đường An Thần nhận được điện thoại rồi đưa Nhậm Đóa Đóa đi.
Cả ngày Quan Viễn Phong đều bận rộn công việc, không qua đây, nhưng cũng tranh thủ nhắn tin cho Chu Vân, kể một vài chuyện về cuộc họp.
Đến tối, Tần Mộ và Tần Thịnh đến, Tần Mộ mới kể cho Chu Vân nghe tình hình hôm nay đến thăm nhà ba vợ của tướng quân Nhậm: “Ông ngoại của Đóa Đóa họ Mễ, họ đều sống ở khu vực trường Đại học Trung Châu. Có tướng quân Nhậm bảo lãnh, cộng thêm Đóa Đóa cũng ở giữa giúp thuyết phục, giáo sư Mễ rất nhiệt tình, đã định ngày, tốt nhất là trong mấy ngày tới, nên ông ấy đã lập tức tìm chuyên gia làm giám định ngay trong ngày, bảo tôi đặt trước phòng họp cho buổi ra mắt thuốc mới và hẹn phóng viên.”
Chu Vân gật đầu, thật ra hắn không mấy để tâm đến chuyện này, thuốc có tác dụng hay không tự sẽ có người biết hàng, thuốc của hắn là thuốc tốt, bây giờ lại là mạt thế, có chuyên gia hay không cũng không quan trọng đến thế…
Tần Mộ nói: “Nhưng, giáo sư Mễ nói với chúng tôi là, bậc thầy của y học cổ truyền là ông Diêu Hoán đang ở Trung Châu, nghiên cứu của ông ấy về thuốc biến dị là hàng đầu…” Anh ta ngập ngừng, thấy Chu Vân đột ngột ngẩng đầu nhìn mình: “Giáo sư Diêu Hoán đang ở Trung Châu? Ông ấy không phải người Chiết Châu sao? Hơn nữa, ông ấy đã hơn tám mươi tuổi rồi…” Đầu óc hắn bỗng trở nên hỗn loạn, không phải nói là sau mạt thế ông cụ đã qua đời rồi ư?
Vẻ mặt Tần Mộ vô cùng hoang mang: “Anh quen ông ấy à? Ồ đúng rồi, anh học chuyên ngành này mà.”
Chu Vân nói: “Ông ấy ở đâu?”
Tần Mộ lấy ra một tấm danh thiếp: “Ở đây, nghe nói sức khỏe đúng là không được tốt lắm, đang ở cùng học trò trong ký túc xá mà Đại học Trung Châu sắp xếp chung cho các chuyên gia, học giả lão thành từ kinh đô đến. Điều kiện phòng thí nghiệm cấp cho ông ấy khá tốt, chỉ là nghe nói bình thường không mấy khi gặp ai. Giáo sư Mễ nói nếu chúng ta có cửa nào, mời được ông ấy ký tên vào giấy giám định thì không gì tốt bằng.”
Chu Vân nhận lấy tấm danh thiếp, xem địa chỉ rồi cất đi: “Chuyện này để tôi xử lý, cậu cứ sắp xếp chuyện khách sạn trước đi. Tôi còn một lô tinh hạch, cậu cứ lấy dùng, nhất định phải tổ chức buổi họp báo thật hoàn hảo. Tôi có một ít thảo dược biến dị và các bộ phận của động vật biến dị, những viên trân châu lần trước chúng ta mổ về, cậu đem một viên đi bán đấu giá, cứ nói là có thể nâng cao cấp bậc dị năng hệ Thủy. Đổi lấy thêm nhiều tinh hạch hoặc tiền bạc.”
Hắn lên lầu, một lúc sau xách một cái hộp đựng đồ xuống, bên trong là từng hộp nhỏ ghi rõ mai rùa, vỏ giáp, cánh đom đóm, địa điểm thu thập, thời gian thu thập, công hiệu… rồi đưa cho Tần Mộ: “Cứ đem đi bán đấu giá hết đi.”
Tần Mộ ngẩn ra: “Nói vậy là anh có cơ hội mời được ông Diêu rồi?”
Vẻ mặt Chu Vân vẫn còn có chút mờ mịt, nhưng vẫn giữ vẻ ung dung thường lệ: “Khó nói lắm, cứ xem sao đã, cậu đi làm việc của mình đi, vất vả cho các cậu rồi.”
Đợi Tần Mộ đi rồi, Chu Vân lập tức đứng dậy lên lầu xách một chiếc cặp xách tay xuống, đúng lúc gặp Đường An Thần đang đỗ xe: “Bác sĩ Chu đi đâu vậy? Đội trưởng Quan nói tối nay còn có cuộc họp, lát nữa sẽ gọi điện cho anh.” Haizz, đội trưởng vì kỳ nghỉ mà đúng là liều mạng thật, tất cả các cuộc họp đều phải tranh thủ hoàn thành trong mấy ngày này, tất cả nhiệm vụ đều phải xử lý xong.
Chu Vân nói: “Tôi biết rồi, cho tôi mượn xe một chút.”
Đường An Thần gật đầu đưa chìa khóa cho hắn: “Trong này có tải bản đồ ngoại tuyến, nhưng anh có quen đường Trung Châu không? Hay là anh đi đâu, tôi lái xe đưa anh đi.”
Chu Vân nói: “Không cần đâu, tôi biết đường mà, đi gặp người quen cũ thôi.”
Đường An Thần thấy Chu Vân lên xe, dứt khoát lái đi, dễ dàng rẽ ra ngoài, trông rất quen đường, hơn nữa còn rất rõ mình muốn đi đâu. Lúc này cậu ta mới muộn màng nhận ra đã quên hỏi bác sĩ Chu khi nào về, còn có… sao anh ấy không mang Tuệ Tinh theo?
Cậu ta có nên báo cho đội trưởng một tiếng không?
Chu Vân thành thạo lái xe đến Đại học Trung Châu, biển số xe của hắn dường như có giấy thông hành đặc biệt gì đó, lúc vào cổng bảo vệ đã cho đi thẳng.
Hà Viên ở ngọn núi sau lưng trường Đại học Trung Châu, kiếp trước hắn đã đến đây không biết bao nhiêu lần, địa chỉ trên danh thiếp hắn vừa nhìn là biết ở đâu. Bởi vì kiếp trước sau khi hắn công bố mấy loại thuốc mới và luận văn lý thuyết về nâng cấp dị năng, Viện Nghiên cứu Dị năng đã triệu tập hắn đến Trung Châu.
Mà căn nhà số 36 Hà Viên này, vẫn luôn là nơi ở và phòng thí nghiệm của sư huynh kiêm “bạn thân” Đậu Chí Quân của hắn.
Hắn đỗ xe trước tòa nhà hai tầng kiểu cũ màu đỏ sẫm này, tầng một và tầng hầm đều là phòng thí nghiệm, vườn trước và sau cũng trồng đầy thảo dược biến dị, không khác mấy so với những gì hắn thấy ở kiếp trước.
Hắn chưa bao giờ biết, nơi này ban đầu lại là nơi ở của thầy hướng dẫn Diêu Hoán của mình!
Năm đó hắn vừa đến Trung Châu đã nhận được sự chào đón nồng nhiệt của Đậu sư huynh, được chăm sóc mọi bề, ổn định ở Viện Nghiên cứu Dị năng Trung Châu, chuyên tâm nghiên cứu. Lúc đó Đậu sư huynh đã nói thế nào? Nói rằng thầy tuổi đã cao, mạt thế quá khắc nghiệt, nên đã qua đời rồi!
Hắn chưa từng nghĩ rằng, vào thời điểm này, ân sư của mình lại vẫn còn sống! Lại còn đang ở Trung Châu! Tại sao Đậu sư huynh không hề nhắc đến một lời?
Mà rốt cuộc thì ân sư đã qua đời vì nguyên nhân gì? Đậu Chí Quân tại sao lại giấu kín như bưng, chưa từng nói ra?
Hắn đỗ xe xong, xuống xe, tiện tay đóng cửa lại, đứng trước cổng Hà Viên, bấm chuông cửa.
Rất nhanh đã có người ra mở cửa, chính là vị “bạn thân” đã lâu không gặp của hắn, Đậu Chí Quân. Gương mặt méo mó, tím tái vì bị những sợi dây leo màu xanh đậm có gai siết chặt dường như vẫn còn hiện ra trước mắt hắn.
Hắn mỉm cười chào: “Đậu sư huynh.”
Đậu Chí Quân vốn mang vẻ mặt có chút kiêu ngạo, nhưng khi nhìn rõ là Chu Vân thì sắc mặt gã ta hơi thay đổi, sau đó mới chuyển sang tươi cười: “Chu Vân? Sao lại là cậu? Cậu lại ở Trung Châu à? Sao vào được đây? Nơi này bình thường khó vào lắm.”
Chu Vân nói: “Nghe nói thầy ở đây, tôi đến thăm thầy.”
Nụ cười trên mặt Đậu Chí Quân hơi cứng lại, gã ta hạ thấp giọng: “Mấy hôm nay trời lạnh, sức khỏe thầy không được tốt. Cậu đột nhiên xuất hiện thế này, tôi sợ cơ thể thầy không chịu nổi. Nhất là gần đây Viện Nghiên cứu Dị năng cứ đến làm phiền thầy, thầy đã nổi giận mấy trận rồi. Hay là…” Gã ta liếc nhìn chiếc cặp trong tay Chu Vân: “Hay là tôi báo với thầy một tiếng trước, đợi thầy đồng ý rồi tôi sẽ báo cho cậu qua?”
Gã ta nói nhỏ: “Cậu cũng biết đấy, năm xưa vì chuyện cậu từ chức về quê, thầy đã giận lắm…”
Chu Vân nói: “Đã mạt thế rồi, đời người vô thường, có thể gặp thì nên tranh thủ thời gian mà gặp, nếu không ai biết được ngày nào đó chúng ta ‘bùm’ một tiếng là chết rồi.”
Đậu Chí Quân: “…”
Gã ta khẽ ho một tiếng: “Mấy năm không gặp, tính cậu cũng nóng nảy hơn trước rồi. Nhưng thầy thật sự đang nghỉ ngơi.”
Chu Vân sải bước đi lướt qua người gã ta vào trong: “Không sao, tôi đợi ở phòng khách đến khi thầy tỉnh là được.”
Đậu Chí Quân: “…” Gã ta vội vàng đi theo: “Cậu vội vã thế này, là có việc muốn tìm thầy à?”
Chu Vân cười như không cười: “Đúng vậy, tôi bào chế được một vài loại thuốc mới từ thảo dược biến dị sắp đưa ra thị trường, muốn đưa thầy xem, để thầy chỉ bảo, thẩm định giúp.”
Lông mày Đậu Chí Quân khẽ nhướng lên: “Thuốc gì? Tôi xem được không? Tôi ở đây cũng đang nghiên cứu một vài loại thảo dược biến dị.”
Chu Vân cũng không giấu giếm: “Là thuốc dẫn dụ tang thi, thuốc xua đuổi tang thi, còn có một vài loại thuốc mới làm từ thảo dược biến dị.”
Đậu Chí Quân kinh ngạc: “Hóa ra thuốc Thanh Điểu trên thị trường là do cậu làm? Trước đây nghe nói Đội đặc nhiệm đang dùng, những người khác cũng muốn mua, hỏi khắp nơi.”
“Ngay cả Viện Nghiên cứu Dị năng cũng đến hỏi thầy đây, tưởng là do bên thầy làm. Hóa ra là thuốc mới do cậu phát triển, giỏi thật.”
“Thảo nào thầy ngày nào cũng nói cậu là đệ tử giỏi nhất của thầy.”
Chu Vân nhìn vẻ mặt của Đậu Chí Quân mà không nói gì, kiếp trước gã ta cũng thường xuyên nói câu này, lúc đó hắn tuy cảm thấy có chút không thoải mái, nhưng cũng chỉ nghĩ rằng tính cách của sư huynh vốn bộc trực như vậy. Bây giờ hắn nhìn rõ mồn một vẻ mặt đầy ghen tị, oán hận của Đậu Chí Quân rồi.
Đậu Chí Quân cười hỏi hắn: “Viện Nghiên cứu Dị năng đã phân tích mấy thành phần, chỉ phân tích sơ bộ ra được chất chiết xuất từ diếp cá và những thứ có mùi nồng khác, có người đoán có thể là hoa ăn thịt người của nước ngoài, mùi xác thối khá nồng. Nhưng như vậy thì không thể sản xuất hàng loạt được, càng không thể bán với giá rẻ như vậy.”
Chu Vân nói: “Cần kết hợp với dị năng hệ Mộc để thúc đẩy, nguyên liệu cố tình trộn lẫn thêm các loại dược liệu gây nhiễu để tránh người khác phân tích ra rồi làm giả theo.”
Đậu Chí Quân thấy hắn nói vậy thì cũng không tiện hỏi thêm về nguyên liệu, chỉ đánh giá Chu Vân: “Sư đệ cũng thức tỉnh dị năng rồi à? Tôi thấy cậu đẹp trai hơn trước nhiều.”
Chu Vân thản nhiên nói: “Không đáng nhắc đến, dị năng hệ Thủy đầy đường ấy mà.”
Hắn lại một lần nữa nhìn thấy vẻ mặt chua loét của Đậu Chí Quân: “Sư đệ đúng là tốt số, tôi thì không thức tỉnh, dĩ nhiên, như vậy vẫn tốt hơn là biến thành tang thi.”
Chu Vân hỏi: “Thầy thì sao? Có thức tỉnh dị năng không?”
Đậu Chí Quân có chút không quen, người sư đệ này tính tình ôn hòa, trước đây nghe mình than thân trách phận đều sẽ an ủi một phen, hôm nay vào đây lại cứ giữ vẻ mặt thờ ơ, ánh mắt thì luôn nhìn lên lầu.
Gã ta đành nói: “Cũng không thức tỉnh dị năng. Tôi lên lầu xem thầy tỉnh chưa.”
Chu Vân gật đầu, đợi Đậu Chí Quân quay người đi lên lầu, hắn đột nhiên đưa tay ra nói: “Đợi đã.” Hắn đưa tay sờ lên cổ áo Đậu Chí Quân: “Được rồi, một hạt ké đầu ngựa, có lẽ dính phải ở ngoài vườn.”
Đậu Chí Quân có chút kinh ngạc, trong vườn có ké đầu ngựa à? Hôm nay hình như gã ta cũng không ra vườn? Nhưng gã ta cũng không nghĩ nhiều, đứng dậy đi lên lầu.
Diêu Hoán đang tập trung cao độ nhìn sự biến đổi của dung dịch trong một ống nghiệm trên bàn thí nghiệm, một tay cầm bút viết gì đó trên giấy, Đậu Chí Quân đi lên, nhưng ông cũng không để ý, vẫn viết lia lịa.
Đậu Chí Quân đợi một lúc mới khẽ ho một tiếng nói: “Thầy ơi, người của Viện Nghiên cứu Dị năng lại đến, nói muốn mời thầy đến giám định cho thuốc mới của họ. Con đã từ chối theo lời thầy dặn rồi, nhưng anh ta không chịu đi, cứ đợi ở dưới, cứ khăng khăng nói thuốc lần này họ làm ra rất tốt, rất hiệu quả, nói thầy mãi không dám đi, có phải là Liêm Pha đã già rồi không…”
Diêu Hoán nổi giận đùng đùng, giọng vang như sấm: “Bảo nó cút!”
Đậu Chí Quân mừng thầm trong lòng, chắc chắn Chu Vân ở dưới lầu đã nghe thấy tiếng này rồi, gã ta nói: “Vâng, vậy con xuống…” Gã ta còn chưa nói xong, sau lưng đã vang lên một giọng nói vui vẻ: “Thầy bảo ai cút thế ạ? Sao lại nổi giận thế này?”
Đậu Chí Quân kinh hãi quay đầu lại, thấy Chu Vân không biết đã đứng sau lưng mình từ lúc nào, đang cười nhìn Diêu Hoán, nhưng hốc mắt đã đỏ hoe.
Diêu Hoán ngẩng đầu lên thấy là Chu Vân, mặt vừa vui mừng lại vừa tức giận: “Thằng nhóc mi còn sống à? Từ đâu đến đây! Chẳng lẽ đến làm chó săn cho Viện Nghiên cứu Dị năng rồi?!”
Chu Vân nói: “Oan cho con quá, ngược lại thì có, con phát triển được thuốc mới, đang muốn đưa ra thị trường thì bị Viện Nghiên cứu Dị năng ép phải cho bọn họ cổ phần. Con không đồng ý, bây giờ bọn họ định liên kết với Cục quản lý Dược phẩm để phong sát thuốc của con. Con đây không phải là cùng đường rồi mới đến cầu xin thầy sao?”
Đậu Chí Quân: “…”
Diêu Hoán đã đứng dậy, Chu Vân vội vàng tiến lên đỡ, Diêu Hoán vịn vào tay hắn: “Đồ vô dụng! Khóc cái gì! Viện Nghiên cứu Dị năng đó, bọn chúng là cái thá gì! Chỉ có chút chuyện nhỏ này mà đã làm khó được con rồi à?”
“Sao, không bị phong sát thì không nhớ đến thầy nữa à? Về quê ba năm, một cuộc điện thoại cũng không gọi! Bây giờ gặp khó khăn rồi mới nhớ đến thầy à! Hừ!”
Chu Vân nói: “Là thầy còn giận con, không chịu nghe điện thoại của con. Con còn nhờ người gửi cho thầy sản vật núi rừng, hải sản, đều là con tự tay phơi khô, cá khô, lá trà mà thầy thích nhất, bạn học đều nói đã giao tận tay Đậu sư huynh rồi, thầy không thể không nhận đâu đấy.”
Diêu Hoán ngẩng đầu liếc Đậu Chí Quân một cái: “Sư huynh con mấy năm nay cũng có hơi lẩm cẩm rồi, thảo nào không cưới được vợ.”
Chu Vân bật cười: “Thầy mắng một câu mà cả hai chúng con đều dính đòn.”
Trong lòng Đậu Chí Quân thở phào nhẹ nhõm, vội vàng hóa giải sự ngượng ngùng: “Là con nghe nhầm, trí nhớ không tốt lắm. Thầy đừng trêu con nữa, haizz, bây giờ là mạt thế rồi, không có dị năng, càng khó cưới vợ hơn, không như Chu Vân may mắn, thức tỉnh dị năng hệ Thủy, là người tiến hóa mới. Lại còn đẹp trai, sao vẫn chưa kết hôn?”
Chu Vân đỡ Diêu Hoán xuống lầu, ngồi xuống ghế sofa, rồi rót trà cho ông, sau đó mới tự mình ngồi lại vào ghế khách.
Diêu Hoán cầm lấy chén trà do chính tay Chu Vân rót, có chút hài lòng uống một ngụm rồi mới nói: “Bây giờ là thời loạn thế rồi, cũng chẳng có quy tắc gì nữa. Chu Vân, con có bạn trai cũng dắt về cho thầy xem. Thầy đây nói không chừng ngày nào đó ‘bùm’ một tiếng là chết, đến bạn trai của con cũng chưa kịp thấy mặt.”
Chu Vân nói: “Thầy sẽ sống lâu trăm tuổi mà.” Vành mắt hắn vẫn còn đỏ hoe.
Diêu Hoán hừ lạnh một tiếng: “Mấy năm không gặp, miệng lưỡi cũng ngọt hơn một chút, không như trước đây, cứ như một khúc gỗ. Cho nên nói, các con phải ra ngoài để xã hội vùi dập cho một trận, mới biết thầy tốt với các con thế nào.”
“Thuốc đâu? Đưa thầy xem.”
Chu Vân nhấc chiếc cặp lên, mở ra, đặt lên chiếc bàn trà trước mặt Diêu Hoán.
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
