Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 66: Móng Vuốt Khỉ Tang Thi
Tần Mộ cười ha hả: “Cung thành chủ nói đùa rồi. Dân chúng thành Bắc Minh, ai ai cũng đều nhận ân huệ của thành chủ, bang Lão Nhai chúng tôi bán thuốc cũng tốt, kiếm miếng cơm ăn cũng được, đều là nhờ phủ thành chủ chăm sóc hỗ trợ. Chưa kể em trai tôi vẫn luôn ở đội hộ vệ của phủ thành chủ, phục vụ cho thành chủ.”
“Chúng tôi vẫn luôn vô cùng kính phục Cung thành chủ, tuy lần này đối đầu với Bang Tứ Hải cũng có chút bốc đồng.”
“Nhưng các bậc cha chú trong khu phố đã giao con gái của bọn họ cho chúng tôi, để nuôi tằm kiếm sống, đều còn là những cô bé, có mấy đứa mới mười hai, mười ba tuổi, nhưng đã bị Bang Tứ Hải trực tiếp bắt đi. Cả thế giới đều biết Bang Tứ Hải bắt rất nhiều cô gái nhốt lại, những đứa em gái nhỏ của chúng tôi rơi vào tay bọn chúng, ai biết sẽ ra sao?”
“Hai cứ điểm kia của chúng tôi tuy nhỏ, nhưng cũng đã tốn rất nhiều thời gian và công sức để dọn dẹp tang thi, xây dựng tường rào, khai hoang đất đai, lại còn đầu tư rất nhiều tinh hạch, mua thức ăn gia súc, mua phân bón để khai khẩn trồng cây.”
“Mùa đông dài như vậy đã qua, năm ngoái bầy tang thi vây thành lâu như thế, các bậc cha chú trong khu phố cổ ai nấy đều nhịn ăn nhường uống cho bọn trẻ, cho những đứa trai tráng như chúng tôi ăn để đi đánh tang thi. Bây giờ khó khăn lắm mới sang xuân, chỉ có chút thời gian này để trồng rau trồng lương thực! Biết đâu lại hạn hán, lại mưa lớn như năm ngoái, lại thêm nửa năm mùa đông nữa, chúng tôi ăn gì? Bọn chúng thấy chúng tôi trồng rau nuôi gà vịt xong, liền trực tiếp xông đến cướp!”
“Cung thành chủ, ngài phân xử xem, lương thực của mấy ngàn người cả khu phố cổ đều trông cậy vào chút cứ điểm nhỏ này. Ngài nói xem, chúng tôi có thể nhịn được không? Chúng tôi làm sao về gặp mặt các bậc cha chú ở khu phổ nữa chứ? Hả? Bọn họ gom góp tinh hạch đổi lấy phân bón, đổi lấy thức ăn gia súc, bỏ thời gian ra trồng rau nuôi gà, giao con gái cho chúng tôi, là tin tưởng anh em nhà họ Tần chúng tôi, kết quả thì sao!”
“Bang Lão Nhai trên danh nghĩa là một bang phái, nhưng thực chất chỉ là một bang phái nhỏ do những người chạy tàu thuyền tầng lớp dưới cùng của xã hội từ đời này qua đời khác lập ra, chỉ để tương trợ lẫn nhau, thuyền viên ra khơi, vợ con ở nhà có anh em trong bang hội và hàng xóm trông nom, giúp đỡ lẫn nhau, lỡ như ra khơi không may gặp chuyện, cũng có người gửi tiền về, mỗi nhà góp một chút tiền giúp đỡ mẹ góa con côi sống qua ngày. Ngài biết anh em chúng tôi đều là trẻ mồ côi, từ nhỏ đã ăn cơm trăm nhà, được các chú các bác, các thím các dì nuôi lớn, chúng tôi không thể quên gốc gác của mình, không thể vong ơn bội nghĩa được.”
“Bang Tứ Hải ở Bắc Minh quả thực là một khối u ác tính, hoành hành lâu như vậy, mọi người sớm đã không chịu nổi rồi!”
“Tôi biết chắc chắn là Cung thành chủ định đợi sau Đại hội Liên minh mới rảnh tay để xử lý bọn chúng. Nhưng chúng tôi không nhịn được nữa!”
Mặt anh ta đầy vẻ căm phẫn.
Trên màn hình, thấy thằng bạn nối khố của mình diễn xuất nhập thần như ảnh đế, đôi mắt rưng rưng, căm phẫn ngút trời, Chu Triện trợn tròn mắt.
Đây là học sinh giỏi thường ngày ngủ gật trong lớp, tan học là xách cặp chạy biến đi đó sao?
Ngày trước thầy giáo hỏi tội cậu ta vì sao đi muộn, cậu ta diễn cũng chẳng thèm diễn, cũng không tỏ vẻ đáng thương, trực tiếp nói không muốn học nữa, muốn trừ điểm hạnh kiểm thì cứ trừ đi.
Cung Nghiên Thanh ôn hòa nói: “Tôi không có ý trách các cậu, tôi chỉ là một người bình thường, nhà họ Cung cũng không có dị năng giả nào mạnh hơn Ngô Giao kia. Vì vậy, chúng tôi quả thực có chút thiếu sót trong việc đối phó với Bang Tứ Hải, không thể bảo vệ tốt được ngườ dân ở Bắc Minh, tôi rất hổ thẹn.”
“Bây giờ các cậu đã nhổ đi khối u ác tính Bang Tứ Hải này, tôi rất cảm ơn các cậu, hôm nay đến cửa cũng là để bày tỏ sự kính trọng, các cậu tuy tuổi còn trẻ, nhưng lại có dũng khí và nhiệt huyết mà chúng tôi đều không thể sánh bằng. Hổ thẹn quá, không như chúng tôi đã già, có con cái, có gia đình, trước sợ sói sau sợ hổ, để cho Bang Tứ Hải này hoành hành lâu như vậy.”
Tần Mộ có chút ngại ngùng gãi đầu: “Cung thành chủ đừng nói vậy, thật ngại quá.”
Viên Học Cương ở bên cạnh nói: “Dị năng giả không ngừng thăng cấp. Thực ra Cung thành chủ cũng vẫn luôn tìm kiếm những dị năng giả giỏi hơn để tham gia vào công cuộc xây dựng thành Bắc Minh, tốt nhất là có thể trấn áp được những bang phái hỗn loạn, ngang ngược này. Trước đây cũng đã dự định khi đi họp đại hội Liên minh năm nay, sẽ tìm kiếm sự giúp đỡ của Liên minh.”
Cung Nghiên Thanh nhìn Tần Mộ và Tần Thịnh: “Nhưng bây giờ tôi cảm thấy có hai anh em cậu là người bản địa Bắc Minh như vậy, không cần phải nhờ người ngoài nữa. Biết tin Bang Tứ Hải bị diệt, tôi vui đến mức bảo người rót cho một ly rượu uống mừng. Có những người trẻ tuổi như các cậu, có năng lực, lại có lòng chính nghĩa, còn được lòng người, đây là phúc của Bắc Minh chúng ta.”
Lần này ngay cả Tần Thịnh cũng cảm thấy được khen đến nóng cả tai, vô cùng ngại ngùng cười.
Tần Mộ nói: “Cung thành chủ thật sự một lòng vì dân. Chúng tôi còn tưởng hôm nay ngài đến để hỏi tội, cứ thấp thỏm không yên mãi đấy.”
Chu Triện trợn mắt há mồm nhìn Cung Nghiên Thanh và Tần Mộ tâng bốc nhau một lượt, sau đó Cung Nghiên Thanh nói thẳng vào vấn đề: “Trước đây Viên viện trưởng có nói, cậu muốn nhân cơ hội Đại hội thành chủ để đi bán thuốc Thanh Điểu. Nhưng, thuốc biến dị Thanh Điểu này, chẳng phải trước đây là từ căn cứ Trung Châu truyền ra sao? Chúng ta còn muốn sang bên đó bán, có thích hợp không?”
Tần Mộ nói: “Đây là yêu cầu của đối phương. Tôi cảm thấy bên Trung Châu, dường như cũng không yên ổn, bọn họ vòng vo một vòng lớn như vậy, để các căn cứ khác đều cho rằng thuốc Thanh Điểu này là từ Bắc Minh chúng ta đưa ra. Tôi cảm thấy bọn họ chính là không quan tâm đến những danh tiếng này, hơn nữa bọn họ nghiên cứu ra rất nhiều loại thuốc biến dị mới. Tôi đang nghĩ, có phải là có xung đột lợi ích với thế lực nào đó ở Trung Châu, nên mới đẩy chúng tôi ra đứng mũi chịu sào không?”
Cung Nghiên Thanh suy nghĩ một lát rồi cười nói: “Cũng không sao, những loại thuốc đó, nghe Viên viện trưởng nói, quả thực cũng có chút hiệu quả. Vậy cứ quyết định như thế đi, lát nữa hai anh em cậu cùng đi với đoàn đại biểu tham dự hội nghị của chúng tôi, đồng thời tôi cũng sẽ dẫn theo mấy nhà buôn cùng đi, như vậy cũng không gây chú ý.”
Tần Mộ vui vẻ nói: “Vậy thì tốt quá rồi, tôi vốn còn đang nghĩ mình tự đi có chút nguy hiểm, hơn nữa đường xa, chẳng phải sắp phải khởi hành rồi sao, giờ Cung thành chủ bằng lòng cho chúng tôi đi nhờ máy bay, thì không còn gì tốt hơn.”
Cung Nghiên Thanh có chút phiền muộn nói: “Sau này linh kiện của những chiếc máy bay này sẽ dần dần hỏng hóc, cũng không biết liên minh có thể tái thiết lại ngành công nghiệp sản xuất máy bay, đóng tàu hay không, hơn nữa thời tiết mạt thế khắc nghiệt, có lẽ sau này vẫn nên cố gắng tu sửa đường xá trước, xây dựng các trạm cứu hộ giữa các căn cứ lớn.”
Tần Mộ nhớ lại những lời Chu Vân đã nói trước đây, cảm khái nói: “Đúng vậy, những nhân tài đã trải qua học tập chuyên môn trước đây, có kinh nghiệm và kỹ thuật quý báu, chúng ta vẫn phải bảo vệ thật tốt, cho dù không phải là dị năng giả. Sự phát triển của xã hội văn minh, sự tiến bộ của khoa học, vẫn phải dựa vào những người này.”
Cung Nghiên Thanh không ngờ người thuyền viên bỏ học cấp ba này lại có thể nói ra những lời như vậy, quay sang nhìn anh ta, vẻ mặt có chút cảm khái không rõ: “Cậu nói đúng. Nếu tôi có thể sớm quen biết hai anh em cậu thì tốt rồi.”
Tần Mộ cười: “Bây giờ cũng không muộn, chúng tôi còn phải trông cậy nhiều vào Cung thành chủ.”
Cung Nghiên Thanh cười nói thêm vài câu khách sáo, rồi định cáo từ, Tần Mộ lại nói: “Còn một chuyện, vốn không chắc có nên nói hay không, dù sao cũng là chuyện nhà của Cung thành chủ. Người ta thường nói thân sơ bất phân mà, nhưng hôm nay thấy Cung thành chủ gần gũi dễ gần như vậy, tôi thật lòng coi Cung thành chủ như bậc cha chú của mình, nên mới mạo muội nói ra…”
Cung Nghiên Thanh nói: “Không cần khách sáo, cứ nói đi.”
Tần Mộ nói: “Chúng tôi tiếp quản những cứ điểm và tù binh của Bang Tứ Hải, khi thẩm vấn, nghe nhân viên hội sở của bọn chúng nói, cháu trai ngài là Cung Phi Vân, thường xuyên lui tới hội sở của Bang Tứ Hải, thậm chí có một lần, còn dẫn cả con rể của thành chủ là Ngô Trụ đến hội sở uống rượu vui vẻ, đương nhiên, nghe nói lần đó khá quy củ, chỉ uống rượu, không làm gì khác.”
Sắc mặt Cung Nghiên Thanh hơi thay đổi, rồi lại ôn hòa nói: “Đứa nhỏ ngoan, cảm ơn cậu đã nói cho tôi biết, chuyện này tôi sẽ xử lý.”
Tần Mộ mỉm cười: “Chủ yếu là thiếu gia Phi Vân mấy hôm trước có gửi thiếp mời tới, mời tôi tham dự yến tiệc, tôi không đi. Nhưng chúng tôi chỉ là nhân vật nhỏ bé, từ chối rồi ít nhiều gì cũng sợ Phi Vân thiếu gia mất mặt, cho nên xin Cung thành chủ đứng ra làm người hòa giải, nếu Phi Vân thiếu gia thật sự có chuyện gì gây khó dễ cho bang Lão Nhai chúng tôi, cũng xin Cung thành chủ giúp nói vài câu, dù sao cũng là buôn bán nhỏ, không chịu nổi giày vò, người đứng sau… tôi cũng không dám đắc tội, bây giờ tôi đang ở thế kẹt, thật sự như đang đi trên cầu độc mộc, vừa sợ phía trước có hổ sói, lại sợ phía sau có người rút ván, lỡ chân một chút là vực sâu vạn trượng.”
Cung Nghiên Thanh gật đầu: “Cậu cứ yên tâm.” Ông ta không nói nhiều về chuyện này, chỉ đơn giản hứa hẹn, nhưng nụ cười hiền hòa dễ mến trước đó trên mặt đã nhạt đi nhiều, nếp nhăn giữa hai đầu mày cũng hiện rõ hơn.
Tần Mộ gật đầu, thấy Cung Nghiên Thanh đứng dậy cáo từ, vội vàng cùng em trai đứng dậy tiễn Cung Nghiên Thanh và Viên viện trưởng ra ngoài.
======
Sau khi lên xe, Cung Nghiên Thanh mệt mỏi ngả người ra sau, Viên Học Cương ngồi cùng hàng ghế sau với ông ta nói: “Thế nào, trơn tuột khó nắm bắt phải không. Có cảm nhận được cảm giác bức bối của tôi khi nói chuyện với họ lần trước không. Rõ ràng là hai người trẻ tuổi, lại cứ già dặn như những tay giang hồ lão luyện.”
Cung Nghiên Thanh không nói gì, chỉ mệt mỏi nhắm mắt xoa xoa mi tâm, rồi mới nói: “Người ta đúng là từng lênh đênh trên biển, bọn trẻ nhà chúng ta, đều quá thuận buồm xuôi gió, những đứa trẻ tầng lớp dưới này, tay trắng làm nên sự nghiệp, sao có thể sánh bằng sự từng trải của bọn họ.”
Viên Học Cương nói: “Cậu lo chuyện Phi Vân và Ngô Trụ đến hội sở sao? Ngô Trụ là đứa trẻ thật thà, vừa rồi không phải Tần Mộ cũng nói rồi sao, bọn họ cũng chỉ uống rượu, không làm gì khác, tôi đoán Phi Vân cũng không dám dẫn em rể học thói hư tật xấu đâu.”
Cung Nghiên Thanh lắc đầu: “Cậu vẫn chưa nghe ra sao, ý của Tần Mộ thực ra là Phi Vân đang lôi kéo bang phái, qua lại thân thiết với Bang Tứ Hải, bây giờ lại muốn kết giao với bang Lão Nhai, còn lôi kéo Ngô Trụ. Cho nên cháu mới nói bọn trẻ nhà chúng ta, ở trước mặt hai anh em nhà họ Tần, không đủ tầm.”
Viên Học Cương bật cười: “Tôi còn đang nghĩ sao Tần Mộ lại sợ Phi Vân, không phải anh ta có người chống lưng sao. Lúc trước còn đang nói chuyện công việc, sau đó sao lại nói đến Ngô Trụ, còn tưởng là mách lẻo để cậu quản Ngô Trụ cho tốt, bán cho cậu một cái ơn.”
Thực ra Cung Nghiên Thanh biết Viên Học Cương chưa chắc gì đã không nghe ra ám chỉ của Tần Mộ, chỉ là không muốn xen vào chuyện nhà họ Cung. Từ góc độ của Viên Học Cương, e rằng Phi Sương và Ngô Trụ, chưa chắc làm nên chuyện lớn gì. Ông là viện trưởng cơ sở y tế, bản thân có thể tự bảo vệ, phần lớn cũng là đối tượng lôi kéo của Cung Phi Vân.
Bản thân tứ bề thọ địch, con gái con rể đều không nên thân, ngay cả cậu ruột của mình cũng có e ngại.
Viên Học Cương hỏi ông ta: “Sao hôm nay không nói chuyện con nuôi.”
Cung Nghiên Thanh nói: “Thời cơ chưa chín muồi, cứ từ từ. Nhân tài thì ai cũng muốn, chưa chắc gì đã đến lượt chúng ta. Hai anh em họ ở cùng nhau, cũng không phải là nhân tài mà chúng ta có thể khống chế, chỉ có thể ban ơn nhiều hơn, sau này biết đâu còn phải trông cậy vào bọn họ, không có đủ lợi ích, làm sao nói động được bọn họ, huống hồ phía sau còn có chỗ dựa khác. Người chơi cờ không chỉ có một.”
Viên Học Cương nói: “Vậy phía sau bọn họ, thật sự là quân đội sao? Cậu tin lời bọn họ nói à?”
Cung Nghiên Thanh nói: “Quân đội Trung Châu bây giờ cũng chia làm mấy phe, quả thực rất loạn, Lão Đàm không trấn áp nổi. Nếu Tần Mộ thật sự nói ra cái cớ gì đó kiểu như ôm mộng thiên hạ, ngược lại cháu còn nghi ngờ là giả. Nhưng anh ta nói rất thẳng thắn rằng, đối phương thực sự muốn che giấu, mượn danh tiếng của thành phố nhỏ phía Nam chúng ta để bán thuốc phát triển thế lực, vậy thì phần lớn là thật rồi. Phải nói là một nước cờ cao tay.”
Viên Học Cương: “Ý cậu là, bọn họ thật sự là những nhóm có xung đột lợi ích, cho nên không thể không mượn tay căn cứ nhỏ của chúng ta?”
Cung Nghiên Thanh nói: “Còn có thể là ai, Viện nghiên cứu Dị năng, rất rõ ràng rồi. Lão Đàm muốn trấn áp dị năng giả, Viện nghiên cứu Dị năng lại muốn lôi kéo dị năng giả, vì việc ban hành quy định quản lý dị năng giả mà nghe nói đã trở mặt, trên hội nghị còn đập bàn làm loạn. Đến giờ vẫn chưa đưa ra được điều khoản nào khiến các bên hài lòng.”
“Nghe nói Viện nghiên cứu Dị năng rất có ý kiến với chính phủ Liên minh, địa vị của bọn họ bây giờ siêu việt, không chỉ có thể dễ dàng ra lệnh cho dị năng giả, mà các căn cứ lớn còn phải cầu cạnh bọn họ.”
“Nếu nói thuốc tang thi này không phải do Viện nghiên cứu Dị năng đưa ra, vậy thì có nghĩa là có người trong quân đội đang bồi dưỡng lực lượng có thể ngang hàng đối đầu với Viện nghiên cứu Dị năng, mà lực lượng này hiện tại vẫn đang ẩn mình, cho nên phải mượn những căn cứ tư nhân không mấy nổi bật như chúng ta để bí mật phát triển.”
Viên Học Cương suy nghĩ sâu xa: “Quả thực, Viện nghiên cứu Dị năng bây giờ có chút bá đạo, đào người từ các căn cứ lớn không chút kiêng dè gì, những nhân tài có chút thành tựu y học, có chút thành quả trong nghiên cứu dị năng, bọn họ đều vắt óc tìm cách đào về.”
Cung Nghiên Thanh thở dài: “Cho nên cháu mới không cho kết nối mạng dân sự, chỉ kết nối thông tin quân sự. Một khi kết nối mạng với các căn cứ lớn, liên lạc thuận tiện, chỗ chúng ta không có đủ lợi ích, sẽ bị động. Cho nên bây giờ bang Lão Nhai bọn họ mở tiệm thuốc, làm vườn thuốc, tuyển người rầm rộ, còn xây dựng công hội dị năng giả hệ Mộc, thực ra đối với chúng ta rất có lợi.”
Viên Học Cương nói: “Tôi cũng thấy lạ là hôm nay cậu không hề nhắc đến chuyện này. Nếu là như vậy, chúng ta cũng làm không được sao?”
Cung Nghiên Thanh lắc đầu: “Công thức thuốc nằm trong tay người khác. Trồng trọt cũng vậy, bên ngoài có rất nhiều nông trường bỏ hoang, bọn họ có thể tổ chức trồng thuốc, một là để đảm bảo nguyên liệu thuốc, hai là cũng thực sự cung cấp việc làm cho người dân thành Bắc Minh, đây là đôi bên cùng có lợi.”
Viên Học Cương: “Vậy còn công hội dị năng giả hệ Mộc thì sao?”
Cung Nghiên Thanh nói: “Người thường làm sao xây dựng được công hội dị năng giả? Bọn họ chọn công hội dị năng giả hệ Mộc này để thành lập, một là việc trồng trọt thảo dược biến dị quả thực không thể thiếu dị năng giả hệ Mộc, hai là, phía sau bọn họ, hẳn là có một dị năng giả hệ Mộc cấp cao, ít nhất cũng là cấp ba trở lên.”
“Dị năng giả hệ Mộc cấp thấp vốn dĩ rất vô dụng, không có tác dụng gì nhiều, số lượng người lại khá đông, hệ Thủy và hệ Mộc hiện tại là nhiều nhất, bọn họ chọn dị năng giả không có sức tấn công này để thành lập công hội, sẽ không gây ra mối đe dọa lớn cho bất kỳ thế lực nào. Lại chỉ mang lại lợi ích cho thành Bắc Minh mà không có hại, điểm đột phá này chọn rất tốt, người đứng sau tính toán chuyện này, vô cùng cao minh.”
Viên Học Cương suy nghĩ một chút rồi nói: “Quả thực là vậy, nếu bọn họ chọn hệ Quang, hoặc hệ Hỏa, hệ Lôi Điện… những dị năng có sức tấn công cao này để thành lập công hội, e rằng thế lực nào cũng không dung chứa nổi bọn họ.”
“Hệ Mộc… không nổi bật, nhưng lại liên quan đến dân sinh. Người đứng sau, quả thực là cao nhân.”
Viên Học Cương nói: “Tần Mộ là dị năng giả hệ Ám đầu tiên chúng ta phát hiện cho đến nay. Hơn nữa anh ta tuyên truyền ra ngoài, là sau khi bị tang thi cắn thì thức tỉnh. Điều này khiến áp lực của Cơ sở y tế chúng ta tăng lên rất nhiều, bây giờ dân chúng có người bị tang thi cắn, sẽ yêu cầu Cơ sở y tế chữa trị.”
Cung Nghiên Thanh nói: “Dị năng bây giờ vẫn không ngừng phát triển và được phát hiện, xuất hiện dị năng lạ nào cũng không có gì đáng ngạc nhiên, ngược lại cháu đề nghị cậu có thể lấy trường hợp này làm nghiên cứu, lần này Đại hội Liên minh cũng sẽ có diễn đàn hội nghị thượng đỉnh nghiên cứu dị năng, vừa hay cậu có thể giao lưu thảo luận.”
Viên Học Cương nói: “Tần Mộ rất thận trọng, tôi đã hỏi anh ta có muốn hợp tác với chúng ta, triển khai nghiên cứu dị năng hệ Ám không, anh ta đã từ chối khéo. Nhưng nghe nói dị năng này của anh ta, có thể điều khiển năng lượng bóng tối và có thể biến người khác thành tang thi. Loại năng lượng này, khá đáng sợ, chỉ không biết khi thăng lên cấp cao sẽ thế nào.”
Cung Nghiên Thanh nói: “Thời mạt thế nhân tài xuất hiện lớp lớp, dị năng giả cũng sẽ ngày càng mạnh, có chút đề phòng đối với nghiên cứu cũng là chuyện rất bình thường. Cháu nghe nói dị năng giả ở căn cứ Trung Châu bây giờ cũng bắt đầu từ chối Viện nghiên cứu Dị năng nghiên cứu rồi. Dị năng giả bây giờ đã bắt đầu dần dần trở nên mạnh mẽ hơn, không cam lòng chỉ làm công cụ, làm một khẩu súng nữa rồi.”
“Chỉ cần nhìn Ngô Giao là hiểu, cháu vẫn luôn đau đầu, còn đang nghĩ lần này sẽ mời quân đội Liên minh ra tay. Không ngờ gã ta đã tự tìm đường chết, chủ động gây sự với bang Lão Nhai, hơn nữa rõ ràng biết chúng ta hợp tác bán thuốc với bang Lão Nhai, thực chất chính là cố ý làm cho chúng ta xem.”
Viên Học Cương nói: “Bang Tứ Hải quả thực có đến cửa, cũng muốn bán thuốc, sau đó tôi giải thích rằng, chúng ta cũng là nhà phân phối, Ngô Giao đúng là rất bất mãn.”
Cung Nghiên Thanh nói: “Có phải Phi Vân cũng tìm cậu, muốn có kênh phân phối thuốc này không? Thằng nhóc đó có hỏi cháu, nhưng cháu đã từ chối, có lẽ trong lòng nó không vui.”
Viên Học Cương cười nói: “Đúng là có hỏi thăm, tôi nói với nó là đi hỏi cậu, vì chỗ tôi cũng chỉ quản việc bán thuốc, không biết nguồn gốc và kênh phân phối.”
Cung Nghiên Thanh im lặng, không nói gì nữa.
Viên Học Cương quan tâm nói: “Sức khỏe bây giờ thế nào? Có muốn xuất phát sớm một chút, trực tiếp đến căn cứ Trung Châu, bắt đầu tìm Viện nghiên cứu Dị năng để chữa trị không.”
Cung Nghiên Thanh nói: “Uống thuốc đó quả thực tinh thần tốt hơn nhiều, dạ dày cũng giảm đau rõ rệt, cũng có thể ăn uống bình thường. Vốn dĩ quả thực muốn sớm đến Trung Châu và Viện nghiên cứu Dị năng xem xét, kết quả đột nhiên xảy ra chuyện ngang trái này, cháu xử lý thêm một chút, để tình hình ổn định rồi sẽ đi.”
Nếu ông ta dẫn con gái con rể rời khỏi thành Bắc Minh, Cung Phi Vân sẽ làm gì? Trước đây hắn ta giao hảo với Bang Tứ Hải, Ngô Giao lại ngang ngược như vậy, dã tâm đã lộ rõ rồi. Cũng phải cảm ơn sự ngông cuồng và không coi ai ra gì của gã ta, sớm gây sự với người gã ta không nên gây.
Một dị năng hệ Ám, một dị năng hệ Kim, cùng một con chó biến dị hệ Hỏa là có thể diệt Bang Tứ Hải chỉ sau một đêm, phía sau còn có một dị năng giả hệ Mộc cấp cao.
May mắn thay, may mắn thay anh em nhà họ Tần đã nhổ đi cái gai độc này, còn không chút kiêng dè mà cảnh cáo mình, Cung Phi Vân cũng đang lôi kéo họ bọn họ.
Ý của hai anh em nhà họ Tần này là sẽ không can thiệp vào cuộc tranh giành quyền lực của nhà họ Cung, điều này đối với ông ta quả thực là một tin tốt, nhưng ý cảnh cáo cũng rất rõ ràng, đây là muốn mình ủng hộ bọn họ, nếu không, bọn họ cũng có thể đổi người khác làm thành chủ, đây là sự uy h**p của thế lực đứng sau đó.
Bản thân ông ta quả thực chỉ có thể hợp tác với bọn họ.
======
“Khỉ tang thi? Khỉ có cấu trúc cơ thể tương tự con người, trí thông minh lại rất cao, bầy khỉ tang thi thành đàn, vậy thì đúng là rất nguy hiểm, anh không sao chứ?”
Chu Vân đứng trên sân thượng tầng cao nhất, nhìn dòng người qua lại trên phố đi bộ thành Bắc Minh, rất ồn ào náo nhiệt, phảng phất như trở về thời thái bình trước đây. Tuệ Tinh cọ cọ vào chân hắn, rồi lại điên cuồng chạy qua chạy lại trên sân thượng.
“Anh vẫn đang chiến đấu với chúng nó à? Em nghe thấy tiếng khỉ kêu.” Hắn có chút lo lắng.
Quan Viễn Phong khẽ cười một tiếng: “Ừ, chúng nó kéo đàn kéo đống đến quấy nhiễu làng mạc, có lẽ là do tuyết rơi, chúng nó lại biết leo cao, ban đêm trực tiếp vào căn cứ ăn thịt người, trộm trẻ sơ sinh của loài người, ăn gia cầm gia súc, cũng đã bắt chúng nó mấy lần, nhưng kết quả chúng nó vẫn cứ đến rồi đi như gió, không bắt được. Cho nên mới gọi đội đặc nhiệm đến xử lý.”
Chu Vân nói: “Nghe có vẻ khó giải quyết, anh cũng chú ý một chút.”
Quan Viễn Phong nhìn chằm chằm con khỉ tang thi vương ở phía đối diện, nó sốt ruột nhìn anh, thậm chí còn dùng móng vuốt kim loại cào vào đầu mình, nấm mốc màu xanh sẫm rơi xuống, mấy sợi lông cuối cùng dính liền với mô thịt thối rữa cũng bị móng vuốt của nó cào xuống, biến thành một cái đầu lâu, trông càng thêm rùng rợn đáng sợ hơn.
Anh nhớ ra điều gì đó: “Đúng rồi, con khỉ tang thi vương này còn là một con khỉ hệ Kim, móng vuốt của nó đều là kim loại, tôi nhớ hình như em từng cần tinh hạch hệ Kim, bây giờ còn cần không?”
Chu Vân nói: “Tiện thì giữ, không tiện cũng không sao. Thứ này mang virus, chạy lại nhanh, anh chú ý một chút, đừng chủ quan, nhất là những đội viên người bình thường của anh, đừng để họ mạo hiểm.”
Quan Viễn Phong nói: “Ừ, tôi đến một mình, không dẫn theo người, chính là lo bọn họ bị những con khỉ quá linh hoạt này lây nhiễm virus. Bây giờ đang tiêu hao sự kiên nhẫn của chúng nó, em biết đấy, khỉ rất nóng nảy, không có kiên nhẫn. Đám khỉ con này của nó phiền phức quá, trước tiên tiêu hao một chút lực lượng đã.”
Chu Vân nói: “Anh ném một tia sét đánh qua, chẳng phải là con khỉ hệ Kim này sẽ chết ngay sao?”
Quan Viễn Phong nói: “Viện nghiên cứu muốn con sống, trên đầu con này hẳn là vẫn còn virus tang thi nguyên thủy chưa biến dị, khỉ lại rất gần gũi với con người, bọn họ muốn nghiên cứu một chút, nói là rất có giá trị nghiên cứu.”
Chu Vân: “…”
Hắn quả quyết nói: “Em muốn viên tinh hạch đó, anh mau chóng g**t ch*t nó đi, con sống đưa cho Viện nghiên cứu, chắc chắn anh sẽ không lấy được tinh hạch đâu.”
Đùa gì chứ, một con khỉ tang thi vương! Còn dẫn theo một bầy khỉ tang thi! Nghĩ thôi cũng biết khó bắt sống đến mức nào! Bọn họ muốn con sống, lại để Quan Viễn Phong mạo hiểm? Hắn cứ thích gây thêm phiền phức cho bọn họ đấy.
Quan Viễn Phong lại không nhịn được bật cười, vì gặp một Tiểu Tô đáng ghét mà ghét luôn cả những người của Viện nghiên cứu Dị năng, bộ dạng trẻ con này của Chu Vân thật sự có chút đáng yêu, nhưng anh lại biết điều quan trọng hơn là Chu Vận đang lo lắng cho mình.
Chu Vân nói: “Cười cái gì, anh mau chóng giết quách đi cho xong, đừng kéo dài nữa. Cẩn thận để nó chạy thoát, không biết còn gây hại cho bao nhiêu người nữa.”
Quan Viễn Phong nói: “Được, nghe em.” Dưới mặt đất vang lên vô số cơn lốc xoáy, trực tiếp xé nát những chi thể gầy đét của đám khỉ tang thi, một tia sét khổng lồ rạch ngang bầu trời, từ trên không trung bổ xuống, khỉ tang thi vương cũng cảm thấy không ổn, nó vội vàng chạy như điên, tốc độ của nó cực nhanh, nhưng làm sao đuổi kịp tốc độ của tia điện!
Một đòn toàn lực mang theo năng lượng hủy thiên diệt địa, con khỉ tang thi vương bị đánh thành một cục than cháy đen, trong cái xác cháy đen co rúm, một đôi móng vuốt khỉ bằng kim loại lóe lên sáng bóng.
Quan Viễn Phong nhảy xuống khỏi cái cây, lốc xoáy cuốn những mảnh thi thể của lũ khỉ tang thi sang một bên khác.
Quan Viễn Phong lấy chiến đao bổ đầu con khỉ vương ra, khều lấy viên tinh hạch hệ Kim, anh nói vào điện thoại: “Chết rồi, yên tâm đi, tinh hạch hệ Kim, còn có một cặp vuốt khỉ biến dị, bằng kim loại, không biết là chất liệu gì, đến lúc đó bảo người mang qua cho em.”
Lúc này Chu Vân mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn thấy hai anh em nhà họ Tần ở dưới lầu đang tiễn Cung thành chủ lên xe rời đi, hắn nói: “Không sao, em đoán mấy ngày nữa chắc Cung Nghiên Thanh sẽ xuất phát đi đến căn cứ Trung Châu, anh em nhà họ Tần cũng sẽ đi cùng đến Trung Châu, đến lúc đó anh giao cho bọn họ là được rồi. Tần Thịnh kia là dị năng giả hệ Kim, vừa hay cậu ta đang muốn tìm chút thép tốt làm vũ khí, đôi móng vuốt khỉ bằng kim loại này cũng hợp, đến lúc đó anh đưa cho cậu ta thử xem có dùng được không.”
Quan Viễn Phong nói: “Được. Không phải em nói có một người sao? Sao giờ lại thành hai anh em rồi.”
Chu Vân nói: “Ừ, cậu ta có một người anh trai tên là Tần Mộ, hai anh em đều đang bán thuốc cho em. Tần Mộ thì mấy hôm trước vừa mới thức tỉnh dị năng hệ Ám, dị năng này khá phô trương, em cũng là lần đầu tiên nhìn thấy ở người có loại dị năng này. Cậu ấy đến Trung Châu, có thể sẽ gây chú ý cho Viện nghiên cứu Dị năng, tốt nhất là anh có thể chăm sóc một chút.”
Quan Viễn Phong nhíu chặt mày, nhưng giọng điệu lại vô cùng ôn hòa: “Được, tôi sẽ trông chừng bọn họ.”
Chu Vân nói: “Vậy anh cũng mau về đi, thời tiết bên các anh vẫn còn rất xấu, trời lại tối sớm, đừng nán lại bên ngoài.”
Quan Viễn Phong có chút ghét bỏ dùng chân đi giày chiến đấu da lộn đá đá vào những cái xác cháy đen vừa chạm vào là vỡ vụn, đá cặp vuốt kim loại kia ra: “Được, lát nữa về rồi, có rảnh lại gọi cho em.”
Chu Vân không nhịn được mỉm cười: “Được.”
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
