Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 65: Sáng Lập Công Hội

Trác Hải Thanh vội vã chạy ra khỏi Cơ sở y tế, phóng nhanh về nhà, ôm chầm lấy chị gái Hải Hồng mà khóc lớn: “Chị ơi!” Mẹ già ở phía sau vừa lau nước mắt vừa nức nở không thành tiếng.

 

Hai người ôm nhau khóc một hồi, Trác Hải Thanh mới nén nước mắt nói: “Hai hôm trước nghe nói cả bang Tứ Hải đánh nhau bị bang Lão Nhai tiêu diệt, em đã nhờ người dò la khắp nơi mà không có tin tức gì của chị. Vừa mới nhận được tin, em liền vội vàng chạy về, chị ơi, chị bị bắt đi đâu vậy?”

 

Hốc mắt Trác Hải Hồng đỏ hoe: “Hôm đó bị bọn chúng lôi lên xe, rồi bị đưa đến nhà tù Nam Sơn, đó là cứ điểm của chúng, rất nhiều cô gái cũng bị nhốt ở đó.”


 

“Nghe bọn chúng nói, là do nhà chúng ta có dị năng giả, có lẽ gen của chúng ta cũng mang gen dị năng. Dị năng giả ở Bắc Minh đều bị Phủ Thành chủ triệu tập rồi, nên chúng muốn nhốt chúng ta lại để sinh con… Mỗi ngày đều bị giam ở đó, thay phiên nhau… còn phải làm việc nữa. Tên Ngô Giao đó không có việc gì là lại tìm phụ nữ mua vui, ai mà không phối hợp, liền bị gã ta thiêu sống ngay tại chỗ!”

 

Nước mắt cô lại không kìm được mà tuôn rơi, nỗi nhục nhã vô hạn trào dâng trong lòng.

 

Trác Hải Thanh nghiến răng nghiến lợi: “Lũ trời đánh đó! Em sẽ đến Phủ Thành chủ tố cáo bọn chúng! Trước đây em cũng đã đi tố cáo rồi, nhưng bọn họ nói không có bằng chứng, không điều tra được, đội hộ vệ cũng nói không tìm thấy chị, bây giờ thì có người làm chứng rồi!”


 

Trác Hải Hồng lạnh lùng lắc đầu: “Bang Tứ Hải cũng mất rồi, còn tìm Phủ Thành chủ làm gì? Nửa năm rồi! Biết bao nhiêu cô gái bị bang Tứ Hải bắt đi ở ngoài thành, đâu phải một hai người, bọn họ thật sự không biết sao?”

 

“Chẳng qua là không ở trong thành, cũng không dám đối đầu với Ngô Giao hệ Hỏa cấp cao lại tàn nhẫn hiếu sát đó mà thôi. Cung gia chẳng qua chỉ là người thường, bang Tứ Hải làm vài việc cho bọn họ, bọn họ liền muốn lôi kéo bọn chúng, chúng ta không quyền không thế, bọn họ không cần thiết vì chúng ta mà đối đầu với cả bang Tứ Hải, em vẫn chưa hiểu ra sao?”

 

Trác Hải Thanh: “…”


 

Trác Hải Hồng căm hận nói: “Người bị bắt cóc đâu phải con gái, chị gái, em gái của bọn họ. Sao bọn họ có thể để tâm được? Đây là thời mạt thế! Bang Tứ Hải cũng nhìn ra chúng ta không quyền không thế, không có ai đứng ra bênh vực!”

 

Cô cố nén nước mắt, khóc thì có ích gì đâu?!

 

Trác Hải Thanh vội vàng an ủi chị: “Mọi chuyện đã qua rồi, chị… đừng nghĩ nữa… Nghe nói cả bang Tứ Hải đều bị diệt rồi, Ngô Giao đó cũng bỏ trốn mất tích, nghe nói bang Lão Nhai đều là người địa phương chúng ta, nể tình đồng hương, chắc sẽ không làm khó chúng ta nữa đâu, quên những chuyện đó đi.”


 

Trác Hải Hồng lạnh giọng nói: “Ha ha, mất tích gì chứ, Ngô Giao đó đã chết rồi!”

 

Trác Hải Thanh ngẩn người: “Không phải nói là mất tích sao?”

 

Trác Hải Hồng nói: “Người của bang Tứ Hải tự nói, bảo là bị bang Lão Nhai thiêu rụi rồi. Tất cả người của bang Tứ Hải đều bị bang Lão Nhai nhốt vào nhà tù Nam Sơn. Hôm đó bọn họ trực tiếp xông vào cứ điểm của Bang Tứ Hải, bắt hết người trong cứ điểm, khi nhìn thấy bọn chị bị nhốt còn giật mình, sau đó thả bọn chị về nhà hết, còn tìm xe đưa bọn chị về thành.”


 

Trác Hải Thanh nói: “Những cô gái bị bắt đó đều ở trong thành à?”

 

Trác Hải Hồng nói: “Cũng có người ở làng chài bên ngoài. Trong nhà không còn ai, không về thành, đều ở lại nhà tù.”

 

Trác Hải Thanh kinh ngạc: “Bọn họ còn muốn ở lại đó sao?”

 

Trác Hải Hồng cười lạnh một tiếng: “Chị cũng đăng ký ở lại đó làm việc rồi. Bên bang Lão Nhai nói, muốn cải tạo nơi đó thành một vườn thuốc, đổi tên là Vườn thuốc Nam Sơn.”


 

“Ai muốn làm việc ở đó đều có thể đăng ký, bao ăn ở, cũng có người canh gác.”

 

“Việc nặng nhọc trồng trọt không cần bọn chị làm, để lũ ôn dịch bang Tứ Hải đó làm.”

 

“Chúng ta chỉ làm những việc tỉ mỉ, giúp ghi chép sổ sách, quản lý kho, giám sát phạm nhân điểm danh hoặc các công việc hậu cần tương tự, mỗi tháng còn được thêm năm viên tinh hạch.”

 

Trác Hải Thanh có chút kinh ngạc: “Bao ăn ở còn cho năm viên tinh hạch? Vậy cũng không tệ, giống như đãi ngộ của chúng ta ở Phủ Thành chủ rồi.”


 

“Bang Lão Nhai có thực lực như vậy sao? Trước đây hình như cũng nghe nói đều là thuyền bang bên phía ngư dân phố cổ, đều khá nghèo. Chỉ là mấy hôm trước kiếm được nguồn hàng thuốc biến dị Thanh Điểu, làm ra thuốc xua đuổi tang thi và thuốc dẫn dụ tang thi, ngay cả Phủ Thành chủ cũng hợp tác bán thuốc với bọn họ.”

 

Trác Hải Hồng nói: “Đúng vậy, nghe nói bán thuốc có lợi nhuận, muốn mở rộng sản xuất, nên cần tuyển người. Công việc phải ký thỏa thuận bảo mật, vào đó thấy gì ra ngoài cũng không được nói. Chị đã đăng ký rồi.”

 

“Giờ về đây… hàng xóm láng giềng hỏi đông hỏi tây, chẳng có ý nghĩa gì. Bên đó có tuyển dụng quản giáo cũ về quản lý phạm nhân, an toàn, bao ăn ở, mà còn có thể ngày ngày nhìn lũ người đó sống không bằng chết.”


 

Trác Hải Thanh nắm chặt tay, tức giận nói: “Để chúng sống đã là quá hời cho chúng rồi, đáng chết.”

 

Trác Hải Hồng hạ giọng: “May mà vận khí tốt không có thai, nếu có còn phải xử lý. Bang Lão Nhai cũng coi như tốt, đem số tinh hạch lục soát được từ bang Tứ Hải chia cho chúng ta, mỗi người được năm mươi viên. Nếu muốn xử lý thì có thể dùng chút tinh hạch đến Cơ sở y tế xử lý, ai muốn giữ lại cũng có thể tiếp tục làm việc ở vườn thuốc. Đến lúc đó bên đó sẽ thuê bác sĩ và dị năng giả hệ Quang mỗi tuần đến khám bệnh một lần.”

 

Cô nhìn quanh căn nhà bốn vách tường trống không, khẽ nói: “Căn nhà này cũng chẳng có gì đáng ở, chị vừa nói với mẹ rồi, đưa mẹ đi cùng, bên đó thiếu người nhiều lắm, mẹ qua đó có thể nấu cơm, dọn dẹp vệ sinh, cũng có thể nhặt thuốc, ít nhất cũng được ăn no.”


 

Trác Hải Thanh có chút buồn bã: “Cũng tốt thật, nhưng như vậy, chẳng phải nhà chỉ còn lại một mình em sao.” Cậu có chút chua xót, vẫn là mình yếu đuối vô dụng, tuy đã thức tỉnh dị năng, nhưng chẳng làm được gì, ở Phủ Thành chủ cũng không làm nên thành tích gì để được trọng dụng, ngược lại còn làm liên lụy đến chị gái.

 

Trác Hải Hồng nói: “Bên Phủ Thành chủ chỉ cho chút đảm bảo nhà ở cơ bản và một ít trợ cấp thôi, chi bằng em cũng cùng bọn chị đến vườn thuốc đi. Bên đó có chính sách đặc biệt cho dị năng giả hệ Mộc, có thảo dược biến dị cung cấp cho dị năng giả hệ Mộc trồng, thảo dược trồng ra đều được thu mua, chị xem bảng giá đó rồi, bọn họ cung cấp đất, còn cho cả phương pháp trồng, trồng ra tất cả thảo dược đều thu mua theo giá, chẳng phải tốt hơn việc em bây giờ chỉ đủ ăn đủ mặc sao?”

 

Trác Hải Thanh do dự, dù sao ở sở dị năng bên Phủ Thành chủ, địa vị cao, được người ta kính trọng. Hơn nữa có Phủ Thành chủ che chở, an toàn hơn nhiều, dù sao bây giờ dị năng giả, ngoài phụ nữ, đàn ông cũng rất nguy hiểm. Hơn nữa ở gần Cơ sở y tế này, “gần quan được ban lộc”, có thể được nhiều thuận tiện.

 

Trác Hải Hồng nói: “Em cũng không cần vội quyết định, ngày mai em đưa bọn chị qua đó, rồi xem tình hình thực tế thế nào. Dù sao chị cũng không biết dị năng giả các em thế nào, nhưng bên Phủ Thành chủ vẫn luôn nói trọng dụng trọng dụng, cũng chẳng thấy trọng dụng các em ra sao.”

 

Trác Hải Thanh nói: “Nghe nói Thành chủ sắp đi dự Đại hội Thành chủ Liên minh rồi, nghe nói sau này sẽ hỗ trợ dị năng giả giao lưu ở nơi khác, bồi dưỡng dị năng giả, không ngừng nâng cao năng lực của dị năng giả, đến lúc đó có thể sẽ có một sự sắp xếp tổng thể cho dị năng giả.”

 

Trác Hải Hồng nói: “Lần nào cũng vẽ vời hứa hẹn rất lớn, thực tế đến tay dân chúng mình chẳng được bao nhiêu. Cho dù là dị năng giả, cũng phân ba bảy loại, chi bằng em cứ nắm lấy lợi ích trước mắt đi.”

 

Trác Hải Thanh nói: “Để em suy nghĩ đã. Chị à, em cũng nghĩ có Phủ Thành chủ dựa vào, ít nhất người khác không dám bắt nạt nhà mình.”

 

Trác Hải Hồng cười khẩy một tiếng, không nói gì nữa.

 

Trác Hải Thanh có chút khó xử: “Như bang Tứ Hải hung ác cùng cực như vậy dù sao cũng ít, người tốt đều sợ kẻ ác. Chị xem bây giờ bang Lão Nhai như vậy, cũng phải nể mặt Phủ Thành chủ.”

 

Trác Hải Hồng nói: “Không sao, chỉ có chị và mẹ qua đó cũng được, có cơm ăn lại có chỗ ở an toàn. Ở trong thành, việc khó tìm, không có kế sinh nhai, ra ngoài thành làm việc lại nguy hiểm, còn phải ngày ngày nghĩ xem đi đâu tìm tiền đóng thuế.”

 

Trác Hải Thanh thấy chị gái không biết kiếm đâu ra canh cá thịt nấu ăn, trông tinh thần cũng ổn, không bị suy sụp đòi sống đòi chết vì bị bắt cóc giam giữ, nhà cũng còn có mẹ chăm sóc, lòng hơi yên tâm, bèn nói: “Chị ơi, vậy chị nghỉ ngơi ăn chút gì đi, em đi hoàn thành nhiệm vụ công việc hôm nay, mua chút thịt về cho chị.”

 

Trác Hải Hồng chỉ ở trong bếp nấu cơm, đáp bừa một tiếng.

 

Trác Hải Thanh bèn quay lại Cơ sở y tế của Phủ Thành chủ, thấy mấy đồng nghiệp dị năng hệ Mộc đang cầm một tờ giấy trao đổi gì đó: “Thì ra là vậy, hoa hồng biến dị này, phải kiểm soát nước, bón phân lân, phân kali, bón thúc ba lần. Chẳng trách trước đây tôi trồng không ra hoa. Cái này viết chi tiết thật, khi nào bón thúc, đất gì, phân gì, bao nhiêu kilogam đều viết rõ ràng. Thật sự cứ thế cho không tài liệu trồng trọt này sao?”

 

“Thứ này trước đây có mạng thì tìm là ra, chúng ta cũng chỉ vì trước đây chưa từng trồng trọt, kết quả lại thức tỉnh dị năng hệ Mộc mà thôi.”

 

“Nói thì dễ, đây là thực vật biến dị, chứ không phải thực vật bình thường, trên mạng có thể tìm được phương pháp tưới bằng dị năng sao? Cậu xem ở đây viết chi tiết thế nào, mỗi sáng thi triển thuật Phồn Vinh một lần, tối thi triển thuật Sinh Căn một lần, chính xác đến thời gian và điểm, vị trí của lực lượng, khi nào thúc hoa, khi nào thúc quả. Ngày mưa làm thế nào, ngày nắng làm thế nào. Cái này rất tiết kiệm dị năng, tài liệu quý giá như vậy mà không yêu cầu bảo mật sao? Thật sự là chia sẻ vô tư như vậy sao?”

 

“Đây thật sự là hoa hồng biến dị? Giống cây quý giá như vậy mà thật sự cho anh mang về à? Không sợ anh cuỗm đi mất à?”

 

Người nói là Từ Yến, dị năng giả hệ Mộc cấp hai, bình thường cô là người yêu thích trồng trọt, bây giờ rất tự hào: “Hoa hồng biến dị này, cấp hai mới được nhận, bây giờ vẫn đang trong giai đoạn nhân giống, nên có thể mang về nhà trồng nhân giống, hạt thu được có thể thu mua theo giá thị trường.”

 

“Một số giống biến dị đặc biệt quý hiếm thì sẽ không cho, phải trồng ở Vườn thuốc Nam Sơn chỉ định, mỗi ngày ngoài cổng thành đều có xe đưa đón ra vào.”

 

“Ý là, cây giống hoa hồng biến dị này, vậy mà vẫn chưa được coi là quý hiếm?”

 

Trác Hải Thanh nghe thấy bốn chữ “Vườn thuốc Nam Sơn” thì bèn đi tới, thấy trước mặt Từ Yến có một thùng giấy, trong thùng giấy có khoảng mười túi đất trồng, trong đất trồng có mấy cây con.

 

Từ Yến chỉ vào cây con nói: “Hoa hồng cũng xem như tương đối quý, cấp hai mới được phép nhận giống, bậc một nhận toàn là kim ngân hoa biến dị, bản lam căn và một số xương rồng biến dị.”

 

“Hơn nữa cuỗm đi thì có tác dụng gì, tuy là biến dị, nhưng vẫn chưa có tinh hạch, mang về trồng ra, tinh hạch vốn dĩ có thể tự giữ, hạt giống và bộ phận dùng làm thuốc họ cũng bỏ tiền ra thu mua.”

 

“Muốn nhận thì phải gia nhập Công hội Dị năng Hệ Mộc. Nhưng tôi thấy rất đáng giá. Gia nhập công hội lập tức được tặng một viên tinh hạch hệ Mộc.”

 

“Tinh hạch?” Mọi người càng hứng thú hơn.

 

Từ Yến lấy ra một viên tinh hạch màu xanh lục cho mọi người xem: “Thấy không? Chỉ cần điền thông tin gia nhập hiệp hội và địa chỉ nhà, phương thức liên lạc là có thể nhận được rồi.”

 

“Thật sự tốt như vậy sao? Chắc chắn không có mục đích gì khác chứ.”

 

“Đương nhiên là có mục đích rồi, người ta nói rất rõ ràng là để làm thuốc biến dị mà. Các cậu chưa nghe nói về thuốc biến dị Thanh Điểu sao? Rất nhiều loại được làm từ thảo dược biến dị, chắc chắn là cần chúng ta, những dị năng giả hệ Mộc này đến thúc đẩy thảo dược sinh trưởng, nhân giống, trồng trọt với số lượng lớn, như vậy mới có thể cung cấp hàng loạt được. Các cậu xem thời tiết này, cây trồng đều phải cần có dị năng hệ Mộc của chúng ta nuôi dưỡng, thảo dược chẳng phải càng cần hơn sao? Huống hồ chi còn là thảo dược biến dị.”

 

“Những dị năng giả như chúng ta, phần lớn đều được các căn cứ nuôi rồi, đương nhiên là bọn họ muốn lôi kéo chúng ta.”

 

Từ Yến cười tươi rói: “Dị năng hệ Mộc của chúng ta bình thường luôn bị chê là không hữu dụng bằng dị năng trị liệu hệ Quang, chỉ có thể đi trồng trọt. Bây giờ chế tạo thuốc biến dị có ích, còn có nguồn tinh hạch vô tận để lấy, lại còn tiện thể nâng cao cấp bậc dị năng. Tôi thấy rất tốt mà.”

 

Trác Hải Thanh nghe vậy thì không nhịn được hỏi cô: “Yến Tử, nhận ở đâu vậy?”

 

Từ Yến nói: “Tôi thấy ở Sở Quản lý Đô thị, tiệm thuốc Thanh Điểu đăng một nhiệm vụ, tuyển dụng dị năng giả hệ Mộc trồng thảo dược, tôi hơi tò mò nên nhận nhiệm vụ đến địa chỉ xem thử, bọn họ chuyển đến cửa hàng mới, mặt tiền rất lớn, đưa cho tôi một danh sách cực kỳ chi tiết. Tôi xem xong liền có chút động lòng, hoa hồng biến dị này là cấp hai có thể nhận, mà thù lao cũng cao, bản thân nó cũng dễ trồng, ở nhà làm hai cái máng trồng bằng đất cát, trồng mười cây, cộng thêm dị năng, một tháng chắc là có hạt giống rồi.”

 

Trác Hải Thanh nghe xong cũng có chút động lòng: “Địa chỉ cửa hàng mới ở đâu? Tôi cũng đến xem thử.”

 

Từ Yến nói: “Ở ngay chỗ võ quán của bang Tứ Hải cũ ấy, tầng dưới bán thuốc, tầng trên nhận giống cây thuốc và nhiệm vụ, có một phòng trà, nghe nói là để dị năng giả hệ Mộc giao lưu kinh nghiệm. Đặt mười mấy cái máy tính, có thể tự tra cứu phương pháp trồng cây trên đó, còn có diễn đàn nội bộ của Công hội Dị năng Hệ Mộc, có thể để lại lời nhắn về các vấn đề gặp phải khi trồng trọt và sử dụng dị năng hệ Mộc.”

 

Các dị năng giả hệ Mộc khác tò mò: “Có mạng internet à?”

 

“Mạng LAN nội bộ, tôi thấy là tìm một quản trị viên mạng ở đó, nhưng cũng không tệ, tra tài liệu rất tiện, nhưng bắt buộc phải gia nhập hiệp hội thì mới có thể tự in tài liệu, có giới hạn số lần.”

 

“Như vậy là Bang Tứ Hải thật sự bị bang Lão Nhai tiêu diệt rồi à, ngay cả cứ điểm cũng công khai chiếm đoạt, bên Phủ Thành chủ không nói gì sao?”

 

“Phủ Thành chủ cũng ngứa mắt bọn chúng lâu rồi mà. Chỉ là dị năng giả của bọn chúng lợi hại, không dễ chọc. Hơn nữa, thuốc của tiệm thuốc Thanh Điểu vốn dĩ cũng có bán độc quyền ở Cơ sở y tế của Phủ Thành chủ mà. Bây giờ mọi người đều nói, bang Lão Nhai dễ dàng tiêu diệt bang Tứ Hải như vậy, thực ra là Phủ Thành chủ ngầm hỗ trợ phía sau.”

 

“Đều bị phanh phui cả rồi, cướp bóc giết người thì thôi, nghe nói còn bắt rất nhiều người giam ở nhà tù Nam Sơn, phụ nữ thì nhốt lại để sinh con, đàn ông thì ép làm khổ sai. Bang Lão Nhai đến thả hết người về, còn sắp xếp xe, phát tinh hạch. Lần này bang Lão Nhai đúng là làm rất tốt, nên một số bang phái dù không hài lòng, thấy Phủ Thành chủ không lên tiếng, đều đoán là bên Phủ Thành chủ hỗ trợ.”

 

“Chẳng trách gần đây các bang phái khác đều ngoan ngoãn cả, nghe bố tôi nói, thuyền cá ra ngoài đánh bắt về mà không có ai cướp, bọn họ còn nói lạ thật đấy.”

 

Một chị lớn tuổi hơn, bình thường quan hệ khá tốt với Trác Hải Thanh, nhìn Trác Hải Thanh nói: “Đúng rồi Hải Thanh, nghe nói chị cậu cũng về rồi phải không, không sao chứ?”

 

Chuyện chị gái Trác Hải Thanh ra ngoài thành mua cá rồi bị bắt cóc, Trác Hải Thanh chạy vạy khắp nơi mà không tìm được bằng chứng, cầu cứu trong vô vọng, mọi người đều biết, thành phố Bắc Minh rất nhỏ, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp mặt, đặc biệt là trong giới dị năng giả.

 

Bây giờ bang Tứ Hải vừa bị diệt, những cô gái bị bắt đi trước đó được thả về, mọi người cũng đều biết tội ác của bang Tứ Hải, lúc này không hỏi thăm vài câu thì cũng không hay.

 

Trác Hải Thanh nói: “Về rồi, cũng nói muốn ở lại làm việc ở Vườn thuốc Nam Sơn.”

 

Các đồng nghiệp cũng an ủi cậu: “Ở lại tốt đấy, bảo cô ấy nghĩ thoáng ra, dù sao cũng là thời mạt thế rồi, con gái không dễ dàng gì, bây giờ mọi người cũng không tính toán những chuyện đó nữa, bang Tứ Hải đúng là không phải người.”

 

Một người trong số đó nói: “Hàng xóm sát vách nhà tôi cũng có một cô gái được thả về, có thai rồi, bên Cơ sở y tế đã đón đi chăm sóc. Nghe bố mẹ cô ấy nói, nếu sinh ra mà không muốn nhận thì sẽ thống nhất đưa vào cô nhi viện.”

 

“Không thể nào, như vậy còn phải sinh sao?”

 

“Lớn tháng quá rồi mà, không xử lý được nữa, nghe nói rất có khả năng cũng là dị năng giả, nghe nói đợt này có mấy cô gái mang thai, Cơ sở y tế đều thống nhất cứu trợ rồi.”

 

“Cũng không phải chỉ nhắm vào lần này, bên Cơ sở y tế đã thực hiện cơ chế cứu trợ rồi. Phụ nữ mang thai và trẻ mồ côi đều được cứu trợ miễn phí, nghe nói là do Liên minh đề xướng, các căn cứ lớn đều đã bắt đầu xây dựng rồi. Sắp mở Đại hội Thành chủ rồi, có lời đồn nói, nếu Thành chủ căn cứ làm không tốt, bên Liên minh sẽ chỉ định Thành chủ khác, cử quân đội đến đồn trú.”

 

“Sao anh tin tức nhanh nhạy vậy.”

 

“Bọn dị năng giả trong đội hộ vệ tin tức nhanh nhạy nhất, lần trước phái đoàn đại biểu Liên minh đến đưa thư đã tiết lộ không ít thông tin. Nghe nói đối với dị năng giả cũng sẽ thực hiện giao lưu bổ nhiệm giữa các căn cứ lớn, có thể dựa vào điểm công trạng để nhận được thù lao và cơ hội việc làm tốt hơn.”

 

Mọi người bàn tán càng lúc càng sôi nổi, có người bèn đề nghị: “Hay là bây giờ chúng ta đi xem thử đi, thực ra tất cả dị năng giả hệ Mộc ở thành Bắc Minh cơ bản đều ở đây cả rồi.”

 

Nhiệm vụ công việc của họ một là chia nhau nhận một số thửa ruộng trồng cây nông nghiệp và nhà kính, mỗi ngày sẽ theo đội hộ vệ đến nông trường thi triển thuật Phồn Vinh, vì cấp bậc dị năng thấp, dị năng sẽ cạn kiệt rất nhanh, hiệu quả cũng rất bình thường. Sau khi về thành, sẽ khám chữa bệnh hoặc khám bệnh từ thiện cho người dân bị rắn độc côn trùng cắn và bị thương ngoài da đơn giản. Chi phí khám chữa bệnh của dị năng giả quá đắt, thực tế vết thương nhẹ bệnh vặt không ai nỡ bỏ tinh hạch ra mời dị năng giả ra tay, vì vậy vị trí của dị năng giả hệ Mộc ở Sở dị năng vẫn khá khó xử. Lại còn chế độ làm theo ca, người không cần trực ban cũng không cần phải ở lại Sở dị năng của Phủ Thành chủ suốt, do đó cũng tương đối tự do.

 

Một nhóm người cùng nhau đến con phố đi bộ thương mại lớn nhất trung tâm thành phố Bắc Minh, ở mặt tiền lớn nhất quả nhiên thấy tấm biển “Tứ Hải Dương Oai” trước đó đã bị dỡ bỏ, thay bằng “Tiệm thuốc Thanh Điểu”.

 

Một logo chim xanh xinh đẹp được đặt ở cửa sổ trưng bày.

 

Bọn họ bước vào trong, thấy trên quầy hàng sáng sủa sạch sẽ bên dưới bày thuốc, ghi rõ công dụng chi tiết và tên thuốc, các loại kiêng kỵ khi dùng thuốc đều được viết rất cặn kẽ, giá cả ngoài tinh hạch, còn có cả điểm tín dụng.

 

Có nhân viên tiệm thuốc đến lịch sự hỏi họ cần thuốc gì, tò mò nhìn một nhóm đông đảo khoảng bảy tám người của họ, họ là dị năng giả, sắc mặt hồng hào, đôi mắt sáng, da dẻ mịn màng, khí chất nổi bật, khác hẳn với người thường không đủ ăn trong thời mạt thế.

 

Từ Yến cười nói: “Chúng tôi đều là dị năng giả hệ Mộc, muốn lên lầu xem tình hình của công hội.”

 

Nhân viên vội vàng đến dẫn bọn họ lên lầu: “Mời đi lối này.”

 

Cả nhóm lên phòng trà tầng hai, vừa vào đã cảm thấy gió mát thổi hiu hiu, thời tiết mạt thế không nói trước được, mới tháng sáu mà nắng bên ngoài đã làm lá cây cháy sém, đầu tiên bọn họ nhìn thấy bộ bàn ghế phòng trà sang trọng bằng gỗ lim cổ kính theo phong cách cổ xưa, rồi cảm nhận được sự mát mẻ dễ chịu trong phòng trà, ai nấy đều có chút ngạc nhiên.

 

Sau mạt thế, năng lượng khan hiếm, nếu không phải gặp thời tiết nắng nóng cực đoan, phòng ngừa say nắng, trong nhà không nỡ bật điều hòa.

 

Đợi nhìn kỹ lại mới phát hiện là ở một bên phòng trà có đặt một cái đỉnh đồng lớn, trên đỉnh đồng đặt một tảng băng khổng lồ, tảng băng từ từ tan chảy, phía sau đặt một cái quạt điện, từ từ thổi gió mát từ sau tảng băng vào phòng, mới có được sự mát mẻ như vậy.

 

Bên cạnh tảng băng còn rất tao nhã bày một bình hoa sen cắm, đĩa sứ màu xanh lục men bóng ôn nhuận như ngọc, một cặp sen tịnh đế tựa băng ngọc đang nở rộ, dáng vẻ yêu kiều, những nụ hoa căng tròn, đài sen tươi mát và lá sen hơi cuộn được cắm xen kẽ nhau trông rất hài hòa, vô cùng thanh lịch.

 

Trên tường treo một bức tranh, vẽ hai cây đại thụ cành lá quấn quýt vào nhau, trên cây đậu mười con chim với đủ tư thế khác nhau, nét vẽ cổ xưa mộc mạc.

 

Trên chiếc bàn trà bằng gốc cây khổng lồ bày cả bộ ấm trà chén trà, có thể tùy ý thêm nước uống trà.

 

Góc lối vào phòng trà có quầy lễ tân, một nhân viên phục vụ ngồi đó, thấy bọn họ vào liền lịch sự đứng dậy mỉm cười, giới thiệu cho bọn họ: “Chào mừng quý vị gia nhập Công hội Thanh Điểu, nếu quý vị muốn gia nhập hội, có thể tư vấn tình hình công hội ở đây, chúng tôi cũng có tờ rơi quảng cáo, có thể nhận xem. Trên tường là điều kiện trồng các loại thảo dược biến dị và giá thu mua.”

 

Từ Yến nói: “Đây là đồng nghiệp của tôi, đều là dị năng giả hệ Mộc, bọn họ đến xem thử.”

 

Nhân viên vội vàng cười nói: “Mời quý vị tự nhiên tham quan.”

 

Trác Hải Thanh liếc nhìn bên trong phòng trà còn có một phòng nhỏ, từ cửa nhìn qua quả nhiên thấy bên trong đặt máy tính và ghế gaming. Cậu hỏi: “Có thể vào bên trong xem không?”

 

Nhân viên mỉm cười đáp: “Được ạ, có thể đăng nhập xem diễn đàn của Công hội Thanh Điểu chúng tôi, chia thành khu tài liệu trồng thảo dược, khu giao lưu kinh nghiệm trồng trọt, khu giao lưu dị năng, khu giải đáp kỹ thuật, khu trò chuyện tán gẫu.”

 

Trác Hải Thanh tò mò hỏi: “Có thể xem tài liệu không?”

 

Nhân viên cười nói: “Được ạ, chúng tôi có tài khoản công cộng, để khách tham quan tra cứu tài liệu, chỉ có hội viên mới được cung cấp chức năng in ấn.”

 

Trác Hải Thanh gật đầu, mấy người bọn họ đi vào xem, thấy trên bàn game điện tử mới tinh đặt những màn hình cong lớn đồng bộ, bàn phím chuột mới tinh, được dọn dẹp sạch sẽ không một hạt bụi.

 

Bên trong đã có mấy dị năng giả hệ Mộc ngồi tra cứu tài liệu rồi, thành phố Bắc Minh nhỏ, hầu như đều quen biết nhau, thấy bọn họ vào cũng chào hỏi nhau, bắt đầu trò chuyện: “Các cậu cũng gia nhập công hội rồi à?”

 

“Vào rồi, đang thiếu tinh hạch, mà còn có thảo dược biến dị mang về trồng, tinh hạch trồng ra cũng là của chúng ta, rất hợp lý. Chứ không thì trên thị trường cũng không thu được thực vật biến dị nào, của Phủ Thành chủ cũng không đến lượt chúng ta dùng.”

 

“Ở đây tài liệu rất chi tiết.”

 

“Thắc mắc có được giải đáp không?”

 

“Có, hôm qua tôi hỏi dị năng hệ Mộc làm sao để từ cấp hai lên cấp ba. Vốn chỉ hỏi bâng quơ, không ngờ lại có câu trả lời thật, vừa định in ra mang về xem theo.” Một dị năng giả hệ Mộc tên Vương Nhuế nói, anh ta đã lên cấp hai khá lâu rồi, vẫn không cách nào thăng cấp.

 

Các dị năng giả hệ Mộc khác lập tức bị khơi gợi trí tò mò, dù sao hiện nay phần lớn dị năng giả đều bị kẹt ở cấp hai, bèn cùng nhau xúm lại xem: “Trả lời thế nào?”

 

Giao diện diễn đàn đơn giản, các mục rõ ràng, chữ cũng rất to. Bọn họ thấy mục trả lời giải đáp đầu tiên là: “Đầu tiên là phải nâng cao thể chất, hư tĩnh dưỡng thần, tăng cường sức mạnh kinh mạch, để cơ thể có thể dung nạp nhiều dị năng hơn. Phương pháp hiệu quả nhất: Chăm chỉ luyện Bát Đoạn Cẩm, đề nghị mỗi ngày luyện hai lần, có thể điều hòa tạng phủ, thông kinh lạc.”

 

Mọi người: “…”

 

Bên dưới còn rất tốt bụng đính kèm một đường link, nhấp vào là video hướng dẫn Bát Đoạn Cẩm.

 

Mọi người bật cười: “Thật sự không phải đang đùa đấy chứ? Trừu tượng quá.”

 

Vương Nhuế nghiêm túc nói: “Tôi thấy không phải đùa, hơn nữa, mấy mục sau của anh ấy đều rất có tính khả thi, tôi định thử xem.”

 

Những người khác xem tiếp, mục thứ hai là cố gắng hết sức thúc đẩy, nuôi dưỡng các loại thực vật khác nhau, càng nhiều càng tốt. Mục thứ ba là tối đa hóa việc hấp thụ tinh hạch.

 

“Không nên quá đơn giản thô bạo dựa vào việc hấp thụ tinh hạch, giai đoạn đầu hấp thụ năng lượng tinh hạch không kiểm soát, tuy có thể tiến bộ nhanh hơn, nhưng giai đoạn sau sẽ bị kẹt trong thời kỳ đình trệ lâu dài. Ví cơ thể người giống như một chiếc cốc vàng, chỉ có không ngừng rèn luyện mở rộng thì mới có thể chứa được nhiều nước hơn. Nếu lập tức đổ đầy, thì sẽ rất khó tăng trưởng và mở rộng thêm nữa.”

 

“Phương pháp thao tác cụ thể là mỗi lần sau khi hấp thụ một viên tinh hạch, sử dụng lượng lớn dị năng để thúc đẩy, nuôi dưỡng các loại thực vật khác nhau, cho đến khi dị năng cạn kiệt hoàn toàn, không thể thi triển được nữa. Lúc này lại dưỡng thần tĩnh tâm, kết hợp luyện Bát Đoạn Cẩm, nghỉ ngơi để dị năng ổn định, lưu chuyển tuần hoàn, khí huyết ổn định, rồi mới tiến hành hấp thụ tinh hạch lần tiếp theo.”

 

Những người xem đều rơi vào trầm tư.

 

Có người nói: “Anh ta nói có vẻ đúng, tôi thấy mấy dị năng giả hệ Mộc có điều kiện gia đình tốt ở Phủ Thành chủ, nhà cung cấp nhiều tinh hạch, giai đoạn đầu tăng rất nhanh, nhưng giai đoạn sau thì không được nữa, còn không bằng những người rất lâu mới nhận được một viên tinh hạch như chúng ta.”

 

Phần giải đáp chỉ có ba mục, trả lời cũng rất ngắn gọn súc tích, xem là hiểu ngay, mỗi mục đều rất có tính khả thi.

 

Trác Hải Thanh khẽ nói: “Bát Đoạn Cẩm này, luyện cũng không có hại gì phải không? Hơn nữa tôi thấy bác Cao trong sở chúng ta, ông ấy còn mạnh hơn cả đám trẻ chúng ta, đã lên cấp hai từ rất sớm, cũng là vì có thói quen kiên trì đánh Thái Cực Quyền nhiều năm phải không? Xem ra, những công pháp rèn luyện cổ võ này, hình như cũng có chút đạo lý.”

 

“Thật sự có người tùy tiện đăng những phương pháp rèn luyện dị năng này lên diễn đàn sao? Cũng quá vô tư rồi phải không? Sao cứ cảm thấy không đáng tin vậy.”

 

“Người đăng bài tên là Đông Quân. Tôi thấy tất cả các bài tài liệu đều là do anh ấy đăng.”

 

“Đúng vậy, Đông Quân là Hội trưởng Công hội Thanh Điểu.”

 

“Hội trưởng? Nam hay nữ? Hội trưởng này cũng là dị năng giả hệ Mộc phải không? Xem ra ít nhất cũng cấp ba rồi nhỉ?”

 

“Nếu gia nhập công hội, có phải sẽ có cơ hội gặp được anh ấy, hỏi trực tiếp anh ấy những chi tiết cụ thể không?”

 

Các dị năng giả hệ Mộc khe khẽ trao đổi, có người lại “Ồ” một tiếng ngoài cửa sổ: “Đây không phải là phố đi bộ à? Sao có xe vào được vậy?”

 

Mấy người đều tò mò đến bên cửa sổ nhìn xuống, chỉ thấy dưới đường phố, hai chiếc xe hơi cao cấp màu đen bóng loáng từ từ chạy đến dừng trước tiệm thuốc Thanh Điểu.

 

Người đồng nghiệp lớn tuổi hơn dẫn đầu hạ giọng nói: “Là xe chuyên dụng của Phủ Thành chủ.”

 

Chỉ thấy sau khi xe dừng lại, Đội trưởng đội dị năng của Phủ Thành chủ xuống xe, đến mở cửa xe, một ông lão từ trên xe bước xuống, động tác có chút chậm chạp. Ông có khuôn mặt gầy gò, tóc hoa râm, nhưng lại rất khiêm tốn, xuống xe còn gật đầu với đội trưởng.

 

Các dị năng giả làm việc ở Sở dị năng Phủ Thành chủ đều biết ông, chính là thành chủ Cung Nghiên Thanh của thành Bắc Minh. Theo sau ông là một ông lão tóc bạc trắng nhưng tinh thần quắc thước, nụ cười hiền từ, là Viện trưởng của Cơ sở y tế Viên Học Cương.

 

Chỉ thấy ở cửa tiệm thuốc Thanh Điểu, hai thanh niên đã ra đón, cười nói bắt tay với Cung Nghiên Thanh, rồi mời ông ta vào trong.

 

Một người quen biết khẽ nói: “Tôi biết họ, là hai anh em nhà họ Tần của bang Lão Nhai, Cung Thành chủ và Viên Viện trưởng vậy mà lại đích thân đến chỗ họ.”

 

“Vậy nên, bang Lão Nhai thật sự có Cung Thành chủ chống lưng, mới dám động đến bang Tứ Hải phải không.”

 

“Chắc chắn rồi, tất cả dị năng giả ở Bắc Minh đều ở Phủ Thành chủ, ngay cả bang chủ bang Lão Nhai là Tần Thịnh cũng là tiểu đội trưởng đội hộ vệ của Phủ Thành chủ.”

 

“Cơ sở y tế của Phủ Thành chủ đều bán thuốc của Thanh Điểu, anh nói xem.”

 

“Nghe nói tối hôm đó bọn họ còn mang theo một con chó biến dị, thấy người là phun lửa, phun một cái là cháy thành một cục than, hung dữ lắm. Thời buổi này ai còn nuôi nổi chó biến dị, chắc chắn là Phủ Thành chủ hỗ trợ rồi, không tiện cử người hỗ trợ, thì cử chó biến dị đến vậy.”

 

“Nói như vậy, Công hội Thanh Điểu này, cũng có Phủ Thành chủ làm hậu thuẫn rồi?”

 

“Khó nói lắm, nếu là Phủ Thành chủ hỗ trợ, họ vốn dĩ đã tổ chức hiệu lệnh cho toàn bộ dị năng giả ở Bắc Minh rồi, trực tiếp ra một thông báo là được rồi? Tại sao phải mượn bang Lão Nhai để thành lập công hội.”

 

“Thành Bắc Minh nhỏ bé lắm, Đại hội Liên minh Thành chủ sắp mở rồi, Công hội Thanh Điểu này, là muốn các dị năng giả hệ Mộc của các căn cứ khác đây mà.”

 

“Vậy tại sao chỉ có hệ Mộc, hệ Hỏa, hệ Lôi Điện các hệ dị năng khác không phải lợi hại hơn sao?”

 

“Biết đâu tiếp theo các công hội khác cũng sẽ lần lượt thành lập thì sao?”

 

“Vậy nếu chúng ta gia nhập, với tư cách là trưởng lão thì sau này có được ưu đãi gì không…”

 

……..

 

Tiếng bàn tán xôn xao của các dị năng giả hệ Mộc cùng với tiếng gọi nhân viên phục vụ đăng ký gia nhập hội truyền rõ ràng qua màn hình giám sát vào một phòng nhỏ bên cạnh phòng trà.

 

Căn phòng nhỏ này cũng toàn bộ là đồ nội thất gỗ hoa lê cổ kính, vẫn là do bang Tứ Hải tận tình cống hiến.

 

Trên chiếc đỉnh đồng ở góc phòng cũng đặt một tảng băng lớn vừa mới đông lại, trong tảng băng còn đặc biệt khéo léo đông rất nhiều hoa kim ngân, trong suốt lấp lánh, khá thú vị.

 

Chu Vân đang thảnh thơi ngồi trên chiếc ghế bành tựa, tay cầm một chiếc cốc giữ nhiệt uống trà, bức tường đối diện toàn bộ là màn hình giám sát lớn mà cao thủ Chu Triện vừa mới bố trí xong cách đây không lâu.

 

Trong một màn hình, Tần Mộ và Tần Thịnh đang mời Cung Nghiên Thanh ngồi xuống phòng khách.

 

Chu Triện cầm bút laser chuyển sang màn hình chính, nghe thấy Tần Mộ nói bên trong: “Hôm nay Cung thành chủ hạ cố quang lâm, bang Lão Nhai thật sự là vẻ vang quá ạ.”

 

Chu Triện có chút căng thẳng: “Cung thành chủ rất lão luyện, còn mang theo nhiều dị năng giả như vậy đến, cảm giác khí thế rất hung hăng, chắc là có liên quan đến lời đồn trong thành, bọn A Mộ có đối phó được không?”

 

Chu Vân từ từ uống một ngụm trà kỷ tử hoa cúc, gần đây vì làm quy hoạch Vườn thuốc Nam Sơn và sắp xếp các loại tài liệu diễn đàn công hội, hắn nhìn máy tính quá lâu, mắt có hơi khô, phải uống thêm chút trà hoa cúc cho dịu mắt.

 

Hắn rất tùy ý nói: “Không cần lo lắng, bạn nối khố của cậu một bụng tâm cơ, lòng dạ đen tối, Cung Thành chủ không chiếm được lợi thế gì đâu.”

 

Hắn lấy điện thoại từ quần túi hộp ra, bấm tin nhắn: “Đang làm gì đó?”

 

Lũ khỉ tang thi dày đặc khoảng mấy trăm con đang vây quanh một cái cây khổng lồ, tiếng gầm rú vô cùng chói tai và ồn ào. Tuyết trên mặt đất đã bị bầy khỉ giẫm đạp lộ ra nền đất bẩn thỉu, nhà cửa nông trại ở xa xa đổ nát, đất đai như một vùng hoang vu.

 

Cơ bắp của lũ khỉ tang thi thối rữa, lông mao xám xịt rối bời, khô quắt bám trên xương, có những chỗ đã rụng, lộ ra cả xương, thậm chí có con chỉ còn lại một bộ xương, chỉ còn đuôi là còn lại chút lông mao thưa thớt, nhưng vẫn có móng vuốt sắc bén, tư thế leo cây của chúng có chút cứng nhắc, nhưng tốc độ vẫn nhanh nhẹn hơn tang thi bình thường.

 

Con khỉ tang thi đầu đàn ngồi xổm trên cây đối diện, nhìn chằm chằm đầy vẻ đe dọa, thân hình nó khổng lồ, đã hoàn toàn tang thi hóa, hai mắt đỏ ngầu, khuôn mặt dữ tợn cứng đờ, trên đầu mọc những đám nấm mốc màu xanh lục kỳ dị, nó phát ra tiếng rít gào chói tai, chỉ huy lũ khỉ tang thi con leo cây.

 

Quan Viễn Phong ở trên cây nhìn từ trên cao xuống, đôi chân dài vững vàng đứng trên cành cây, cảm nhận được sự rung động của điện thoại ở bên hông, anh không chút hoang mang ném ra một tia sét, đánh bay lũ khỉ tang thi sắp leo lên.

 

Trong tiếng kêu la thảm thiết của lũ khỉ tang thi, anh lấy điện thoại ra, nhìn tin nhắn, rồi trực tiếp gọi lại.

 

Chu Triện đột nhiên nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo, giật mình nhìn qua, thấy Chu Vân nhấc máy, hai hàng lông mày giãn ra, ánh mắt long lanh, khóe môi mỉm cười: “Không bận sao?”

 

“Hiếm khi thấy ban ngày mà anh cũng rảnh, ăn cơm chưa?”

 

Chu Vân đứng dậy vẫy tay ra hiệu với Chu Triện là mình muốn ra ngoài nghe điện thoại, hắn đẩy cửa đi ra, hướng lên sân thượng.

 

Chu Triện: “…” Vậy còn tôi thì sao?

 

Hắn ta quay đầu nhìn màn hình giám sát, bên trong Cung Nghiên Thanh đang mỉm cười nói với Tần Mộ: “Đúng là anh hùng xuất thiếu niên, bây giờ cả thành đều cho rằng Cung gia sai bang Lão Nhai diệt bang Tứ Hải, Cung gia thay hai vị bạn nhỏ gánh một cái nồi lớn rồi đây.”


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 65: Sáng Lập Công Hội
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...