Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 64: Mọi Việc Đang Chờ Được Bắt Đầu

Hiếm khi thấy thời tiết tháng Sáu đẹp như vậy, bầu trời xanh thẳm.

 

Một chiếc xe địa hình và một chiếc xe nhà di động dừng trước cổng lớn vốn là của nhà tù Nam Sơn. Theo sau là vài chiếc xe tải hạng nặng, trên xe chở đầy các loại máy móc và thiết bị bào chế thuốc.

 

Trong xe nhà di động, Tần Mộ bước xuống nói vài câu với người gác cổng, cánh cổng sắt tự động từ từ mở ra. Đội viên bảo vệ ở trạm gác cổng nói gì đó vào bộ đàm với bên trong, rất nhanh sau đó, giọng một thanh niên trẻ tuổi từ đầu dây bên kia vọng lại: “Tôi ra đón ngay đây.”


 

Biển hiệu nhà tù Nam Sơn đã được thay bằng bốn chữ lớn “Vườn thuốc Nam Sơn”.

 

Đoàn xe rầm rộ tiến vào, dừng lại ở sân bóng rổ lớn ngoài trời trong sân.

 

Chu Vân dắt theo Tuệ Tinh xuống xe, hai anh em Tần Mộ và Tần Thịnh cũng lần lượt xuống xe phía sau. Một thanh niên từ tòa nhà văn phòng nhanh chóng bước ra đón bọn họ, hắn ta kiểu đầu đinh hiếm thấy, gương mặt góc cạnh, mày rậm mắt to, thân hình vô cùng rắn chắc, lưng thẳng tắp như thước kẻ — vô cùng phù hợp với khí chất chính trực, đĩnh đạc của một sĩ quan cảnh sát trước ngày mạt thế.


 

Tần Mộ cười giới thiệu: “Đây là Chu Triện, bạn nối khố của tôi, hồi nhỏ tên cậu ấy khó gọi, vậy nên chúng tôi toàn gọi là Trư Trư.”

 

Chu Triện bước tới bắt tay: “Chào bác sĩ Chu.”

 

Chu Vân cười đáp: “Chào cảnh sát Chu, Vườn thuốc Nam Sơn này làm phiền cậu quá, vất vả rồi.”

 

Chu Triện cười: “Đừng khách sáo, cứ gọi tôi là Tiểu Chu được rồi, A Triện cũng được, không có cảnh sát gì cả — bây giờ kiếm cơm trong đội hộ vệ, làm bảo vệ tư nhân, hổ thẹn với bộ cảnh phục đó lắm, tôi sớm đã không còn xứng mặc nó nữa rồi.”


 

Chu Vân nhìn dáng vẻ chỉn chu của hắn ta, cười nói: “Được, A Triện, cái tên này rất đặc biệt.”

 

Tần Mộ nói: “Hồi bé, lúc thôi nôi bốc đồ, cậu ấy bốc được một con dấu rồi không chịu buông. Bố mẹ cậu ấy mừng lắm, nói sau này cậu ấy nhất định sẽ làm quan lớn! Nên đã đặt tên cho cậu ấy là Chu Triện. Còn mời người ta xem bói nữa! Sau này cậu ấy quả nhiên thi đỗ đại học danh tiếng, rồi thi công chức, chúng tôi đều nói, quả nhiên là chuẩn thật đấy, sau này có khi là người làm quan lớn ở phố cổ chúng tôi.”

 

Nét mặt Chu Triện thoáng chút lúng túng, tự giễu nói: “Quan lớn nỗi gì, tốt nghiệp thi đỗ công chức, rồi vào hệ thống trại giam, cứ ngỡ sẽ được ở lại thành phố lớn, ai ngờ lại bị điều thẳng về nhà tù Nam Sơn, đúng là hài hước đen tối. Bây giờ A Mộ vẫn còn lấy chuyện này ra trêu tôi đấy.”


 

Tần Mộ vỗ vai hắn ta: “Theo bác sĩ Chu của chúng ta, tương lai đầy hứa hẹn!”

 

Tần Mộ quay sang cười với Chu Vân: “Trước kia tôi muốn bỏ học đi tàu biển, cậu ta cãi nhau với tôi một trận, nói tôi không đáng tin. Còn nói tôi dắt theo Tiểu Thịnh lăn lộn trong băng đảng không phải là kế lâu dài, bảo tôi học hành cho tử tế. Xem đi, bây giờ ai nắm đấm to thì người đó có quyền, cậu không tin tôi, hôm nay để cậu gặp bác sĩ Chu, mới biết được việc chúng ta đang làm là đáng tin cậy.”

 

Tần Thịnh đứng bên cạnh bật cười: “Lúc bán thuốc, anh Triện cũng bảo em đừng bán thuốc không rõ nguồn gốc, không gánh nổi trách nhiệm đâu.”


 

Chu Triện hơi ngượng ngùng: “Trước kia có quy củ, người tuân thủ quy củ mới có cơm ăn. Giờ là mạt thế rồi, chẳng còn quy củ gì nữa.”

 

Chu Vân cười: “Quy củ ở trong lòng mình là được. Nghe nói việc đưa tù binh đến giam giữ ở Nam Sơn này là do cậu đề xuất?”

 

Chu Triện gật đầu: “Sau mạt thế, vốn dĩ tôi cũng kiếm cơm trong đội hộ vệ. Dạo trước cô em họ nhà tôi theo A Mộ nuôi tằm ở cứ điểm, kết quả tối hôm đó bị Bang Tứ Hải bắt đi.”

 

“A Mộ và Tiểu Thịnh về rồi tổ chức phản công, tôi cũng tham gia, sau đó thấy A Mộ khó xử không biết xử lý thế nào, tôi liền đề nghị giam bọn chúng lại ở nhà tù Nam Sơn, vốn dĩ bọn chúng cũng từ đó vượt ngục ra, trước đó bọn chúng còn muốn trả thù tôi, thấy tôi vào đội hộ vệ thì mới thu mình lại.”


 

Hắn ta bất giác nhìn Tuệ Tinh bên cạnh Chu Vân, hắn ta thực sự có ấn tượng sâu sắc với con chó biết phun lửa này. Đêm đó, hai người A Mộ và Tiểu Thịnh cùng một con chó đã đại khai sát giới, hắn ta xem mà tim đập thình thịch, vô cùng sợ hãi, sợ A Mộ từ đó về sau sẽ trở nên cực đoan, tà ác, vì vậy khi A Mộ đang đau đầu không biết xử lý đám tù binh đó thế nào, hắn ta đã chủ động đề xuất giải pháp.

 

A Mộ vui vẻ chấp nhận, đến nhà tù Nam Sơn, xử lý luôn đám người của Bang Tứ Hải, sau khi thu lại thành cứ điểm thì nghe A Mộ và Tiểu Thịnh bàn tính muốn biến nơi này thành cứ điểm trồng thuốc, rồi lại đi tìm “bác sĩ Chu” để bàn bạc, sau đó lại tìm hắn ta vẽ sơ đồ mặt bằng.

 

Vậy mà lại là một bộ dạng nghiêm túc muốn gây dựng sự nghiệp, làm vườn thuốc, muốn trồng thảo dược biến dị, hơn nữa còn liệt kê rõ ràng các vị trí công việc, muốn cung cấp việc làm cho bà con lối xóm ở khu phố cổ, cho những cô gái, những người lao động khổ sai bị Bang Tứ Hải giam cầm.


 

Hắn ta thấy Tần Mộ và Tần Thịnh vừa xem vừa lên kế hoạch, rất có trình tự, không hề giống như hắn ta từng nghĩ: Hai anh em nhà họ Tần tự cam chịu sa đọa, không đi con đường đúng đắn.

 

Ngược lại, hắn ta một lòng đi theo “con đường đúng đắn” mà cha mẹ kỳ vọng, được xã hội thừa nhận, nhưng ngay khoảnh khắc mạt thế ập đến, hắn ta đã mất hết mọi mục tiêu, không còn trật tự, không còn tương lai, hắn ta trốn thoát khỏi nhà tù đã trở thành “trò chơi sinh tồn” chạy về thành Bắc Minh, thứ đón chào hắn ta là thi thể của cha mẹ già và vô số tang thi.

 

Để tự bảo vệ mình, hắn ta buộc phải gia nhập đội hộ vệ của phủ thành chủ, nhưng lại cảm thấy mỗi ngày trôi qua đều mơ hồ, vô định.


 

Hắn ta từng nghĩ hai anh em nhà họ Tần đã hoàn toàn giống như những băng đảng quyền lực bất chấp đạo đức trong thời mạt thế, nhưng bọn họ lại trở thành chỗ dựa vững chắc, bảo vệ những người hàng xóm ở khu phố cổ, còn vất vả tổ chức xây dựng cứ điểm, tìm việc trồng rau, nuôi gia súc gia cầm, nuôi tằm cho bà con lối xóm.

 

Ngày trước, hắn ta là công chức nhà nước được mọi người ngưỡng mộ, là niềm tự hào của xóm giềng, còn hai anh em nhà họ Tần là những kẻ lông bông tự cam chịu sa đọa trà trộn băng đảng.

 

Mạt thế ập đến, Tần Thịnh thức tỉnh dị năng, hai anh em nhà họ Tần trở thành những đứa trẻ tốt bụng, nhân nghĩa, chăm lo cho xóm giềng trong mắt mọi người. Còn hắn ta cũng trở thành trẻ mồ côi giống như hai anh em nhà họ Tần, không có dị năng, còn bị Bang Tứ Hải dọa trả thù, buộc phải nương nhờ phủ đệ của thương nhân quyền quý, trở thành vệ sĩ cho nhà giàu, thậm chí còn là loại không được coi trọng.


 

Ngoài chua xót, thất vọng khó tránh khỏi, còn lại phần nhiều là sự mông lung về thời mạt thế.

 

Hệ thống xã hội, pháp chế đạo đức sụp đổ hoàn toàn, sự xuất hiện của những người có dị năng mới, đồng nghĩa với sự tiến hóa của loài người, tang thi và động thực vật biến dị cho thấy sự chọn lọc tự nhiên, vậy thì, con đường của những người bình thường không thức tỉnh dị năng như hắn ta ở đâu?

 

Ngay cả A Mộ cũng đã thức tỉnh dị năng hệ Ám, nhưng ngoài việc mấy tên đầu sỏ tội ác tày trời của Bang Tứ Hải bị giết để thị uy, A Mộ và những người khác lại không hề đại khai sát giới, mà lại nghĩ đến việc tận dụng những phạm nhân này để trồng thuốc trước.

 

Hắn ta vô cùng tò mò về vị “bác sĩ Chu” trong lời của Tần Mộ và Tần Thịnh, cũng có chút lo lắng bạn nối khố của mình bị lợi dụng. Tần Mộ đối với sự lo lắng của hắn ta thì chỉ cười: “Yên tâm đi, thứ nhất, thuốc có hiệu quả, thứ hai, khi tôi bị tang thi cào bị thương bất tỉnh, anh ấy đã không tố giác, không bỏ đi, mà đã chữa khỏi cho tôi. Tôi còn vì thế mà thức tỉnh dị năng hệ Ám, nhưng anh ấy chưa bao giờ cậy ơn đòi báo đáp. Cuối cùng, anh ấy rất mạnh.”

 

Chu Triện không kìm được nhìn vị bác sĩ ôn văn nhã nhặn trước mặt, hắn có ngũ quan thanh tú, làn da trắng trẻo, căng bóng khỏe mạnh, đó là đặc trưng của người có dị năng và thần thái tràn đầy sức sống. Người có dị năng đều như vậy, bọn họ được ông trời ưu ái, thể chất được tăng cường đáng kể, có tinh thần tốt hơn người thường, thế giới mới này thuộc về người có dị năng.

 

Vị bác sĩ đó rất nhạy bén, ngước mắt nhìn hắn ta, Chu Triện từng được huấn luyện, khi đối diện với ánh mắt sắc bén như vậy cũng bất giác né tránh một chút, hắn ta ho nhẹ một tiếng để che giấu sự chột dạ của mình, nhìn các thiết bị trên xe: “Đây là các thiết bị bào chế thuốc à?”

 

Tần Thịnh nói: “Đúng vậy, sáng sớm đã chạy đến mấy bệnh viện có thuốc tự bào chế, gom góp được mấy bộ còn dùng được, còn những thứ trong bệnh viện thì để sau này dẫn người đi các thành phố khác xem thử.”

 

Chu Triện nói: “Trước tiên cứ cho họ lái vào xưởng sản xuất mà chúng ta đã chọn lần trước, tháo dỡ rồi đặt gọn gàng, ngày mai sẽ từ từ điều chỉnh.”

 

Hắn ta vừa dẫn đường cho Chu Vân vừa nói: “Mời vào trong ngồi đi, bên ngoài nắng, thời tiết sau mạt thế ở đây tệ lắm, đường sá cũng không dễ đi, vào đây chắc không dễ dàng gì.”

 

Chu Vân cười nói: “Ừm, trên đường đi thấy có những nông trại lớn, đều đã hoang phế hết rồi.” Lá cây trồng khô héo đổ rạp trên đất, cỏ dại mọc um tùm, cảnh tượng tiêu điều hoang vắng.

 

Chu Triện nói: “Tiền thân của nhà tù Nam Sơn là một nông trường, diện tích chiếm hơn 68.000 mẫu.”

 

“Sau khi đổi thành nhà tù, cũng cho phạm nhân lao động trồng trọt ở khu vực giám sát bên ngoài, cây trồng chủ yếu có ngô, mía, chè, dưa hấu, cam quýt — sau mạt thế thì đều đã chết hết rồi, cơ bản là phải xới lại toàn bộ đất đai, quy hoạch lại khu trồng trọt, hơn nữa nếu thời tiết năm nay vẫn hạn hán rồi lại lũ lụt như năm ngoái, thì e là cũng khó trồng những thứ này.”

 

“Vì vậy, hiện tại chúng tôi chỉ tìm được vài chiếc máy cày, để phạm nhân… để các thành viên của bang Tứ Hải cày xới lại toàn bộ đất trước, rồi sau đó mới phân chia khu vực.”

 

Chu Vân gật đầu: “Đúng vậy, trồng trọt ngoài trời chủ yếu là các loại cây chịu hạn, chịu úng. Có thể tiếp tục trồng mía, ngô cũng được, ngoài ra chỗ tôi còn có thể cung cấp một số giống cây biến dị, đến lúc đó sắp xếp người trồng.”

 

“Phải đào trước rãnh thoát nước, chuẩn bị tốt công tác phòng chống úng lụt, sau đó dựng nhà kính để trồng các loại thảo dược tương đối quý hiếm, khi cần thiết thì phải cải tạo một số nhà kính.”

 

“Tôi đã xem sơ đồ mặt bằng rồi, có một nhà thi đấu bán lộ thiên, bên trong còn có sân bóng trong nhà, bể bơi, nhà thi đấu này có thể cải tạo thành nhà kính. Bể bơi có thể dùng để trữ nước hàng ngày, cũng tiện lấy nước tưới tiêu, có thể tuyển dụng người có dị năng hệ Thủy để bơm nước. Có thể giữ lại một phần không gian cho nhân viên rèn luyện hàng ngày.”

 

Chu Triện dẫn Chu Vân đi vào trong, dọc đường thấy tất cả các khu vực đều được rào cao bằng lưới sắt, có biển cảnh báo điện cao thế để răn đe, nhưng chắc chắn là hiện tại không có điện.

 

Phía trước là một tòa nhà văn phòng, trên nóc nhà có bốn cụm chữ nổi “Trung thành, Trách nhiệm, Thực tế, Cống hiến”, trên tường sơn dòng chữ nổi bật “Bảo vệ chính nghĩa, giữ gìn an ninh xã hội”. Bên cạnh, trên bức tường cao thì sơn chữ đỏ: “Kết hợp trừng phạt và cải tạo, lấy việc cải tạo con người làm mục tiêu”.

 

Chu Vân nhìn dòng chữ đỏ đó thì không nhịn được cười, Chu Triện cười nói: “Tuy A Mộ đã cho đổi biển hiệu, nhưng những khẩu hiệu bên trong này bình thường vốn cũng chủ yếu để răn đe, những việc khác cần làm quá nhiều, nên cũng không để ý đến việc sửa đổi.”

 

Chu Vân nói: “Không cần sửa, rất tốt, đáng để người ta phải suy ngẫm.”

 

Chu Triện chỉ tay xuống dưới cho hắn xem: “Hiện tại toàn bộ tòa nhà này chúng tôi đã cải tạo lại, tầng một đến tầng ba làm văn phòng, tầng ba đến tầng sáu sửa thành ký túc xá cho quản giáo… không phải, sửa thành ký túc xá cho nhân viên vườn thuốc.”

 

“Phía sau vườn ươm cũng giữ lại ký túc xá công nhân viên cũ, một số người đưa cả gia đình đến đây làm công việc trồng trọt, có thể ở đó, tiện thể trông coi vườn ươm, trực ban các công việc khác.”

 

“Nhà ăn cũng ở trong sân này, hoàn toàn tách biệt với nhà tù, như vậy an toàn hơn. Các loại thiết bị trong nhà ăn vẫn còn rất đầy đủ, sau khi bị Bang Tứ Hải chiếm đóng, bọn chúng còn vận chuyển rất nhiều lương thực đến đây cất giữ, đúng là hời cho chúng ta.”

 

Chu Vân thấy trên nhà ăn cũng sơn khẩu hiệu: “Một ngày ba bữa, làm lại cuộc đời; một ngày ba lượt tự vấn, hối cải lỗi lầm”, không khỏi mỉm cười.

 

Chu Triện mời bọn họ vào phòng tiếp khách, Chu Vân vỗ nhẹ vào cổ Tuệ Tinh: “Mày cứ ở sân lớn tự do đi chơi đi.”

 

Tuệ Tinh “gâu” một tiếng, vô cùng phấn khích chạy ra ngoài.

 

Lúc này Chu Vân mới vào phòng tiếp khách. Phòng tiếp khách rất đơn sơ, bên ngoài là bộ sofa văn phòng tiêu chuẩn, bàn trà văn phòng, máy lọc nước, bên trong là phòng họp, có bàn họp dài, máy chiếu và các thiết bị khác.

 

Chu Triện mời Chu Vân ngồi vào phòng họp bên trong, kéo sơ đồ mặt bằng xuống giới thiệu cho hắn: “Trước mạt thế, nơi đây có hơn hai trăm hai mươi cảnh sát trại giam, giam giữ hơn ba nghìn tội phạm. Nơi chúng ta đang ở là khu quản lý hành chính, bao gồm tòa nhà văn phòng và trung tâm giám sát.”

 

“Trung tâm giám sát vốn được trang bị các thiết bị giám sát rất tiên tiến, theo dõi thời gian thực ở các khu vực trong nhà tù, đảm bảo an ninh ổn định của nhà tù. Sau mạt thế thì một số đã bị phá hủy, hiện tại chúng tôi đang tuyển dụng nhân viên kỹ thuật để bảo trì. Nhưng mà, hiện tại chỉ cần giám sát ba trăm hai mươi hai người của Bang Tứ Hải này cũng đủ rồi.”

 

“Khu vực phòng thủ an ninh chủ yếu là các chòi canh, phòng trực cổng, doanh trại đội hộ vệ, hiện tại chúng tôi vẫn đang tuyển dụng đội viên bảo vệ vườn thuốc. Bây giờ tổ chức một số thanh niên của Bang Lão Nhai đảm nhiệm việc canh gác ở các chòi canh quan trọng, ở phòng trực cổng kiểm tra và đăng ký người và xe ra vào vườn thuốc, nhưng nhân lực trực vẫn còn rất thiếu.”

 

“Khu này là khu sinh hoạt của tội phạm, có lối ra vào riêng, canh gác tương đối nghiêm ngặt và độc lập. Có hai dãy nhà giam, chia thành khu nam và khu nữ, có phòng giam tập thể và phòng giam đặc biệt, đều là cửa sắt, cửa sổ sắt, trang bị đồ đạc không thể tháo rời, đều có thể chống cháy. Hiện tại mấy người có dị năng, chúng tôi giam ở phòng riêng, nơi đó trước đây dùng để giam giữ tội phạm nghiêm trọng hoặc những phạm nhân có hành vi nguy hiểm.”

 

“Khu sinh hoạt có nhà ăn, phòng giặt, khu vui chơi thể thao dành cho phạm nhân, nhân viên ở đây thường sử dụng một số phạm nhân không có gì nguy hiểm để làm nhân viên.”

 

“Khu này là khu giáo dục lao động cải tạo, bao gồm các phòng học văn hóa, đào tạo kỹ năng nghề, phòng đọc sách, trung tâm điều chỉnh tâm lý, xưởng sản xuất và nhà kho. Xưởng sản xuất ở đây có gia công quần áo, linh kiện điện tử…. Nhà kho hiện tại chứa một số vải may đồng phục lao động, một số công cụ, và một số thành phẩm chưa kịp giao đi.”

 

“Bình thường cũng có một số khóa đào tạo kỹ thuật cho phạm nhân, ví dụ như hàn điện, sửa chữa ô tô, vi tính, may vá, nấu ăn, làm bánh, làm tóc, xây dựng… những ngành nghề có nhu cầu lớn ngoài xã hội. Vì vậy trong kho cũng có một số công cụ dùng để đào tạo, khá lặt vặt, lộn xộn, may mà kho đều có ghi chép đăng ký, lúc xây dựng thực sự cũng có thể tận dụng tốt.”

 

Tần Mộ xen vào: “Vậy nên các xưởng sản xuất ở đây, hiện chúng tôi đã dọn dẹp xong, dự định làm xưởng bào chế thuốc. Các thiết bị bào chế thuốc liên quan, anh xem trước cần những gì, tôi và Tiểu Thịnh sẽ dẫn đội đi tìm những thứ phù hợp rồi mang về. Gần đây còn có bệnh viện và nhà máy dược của mấy thành phố cấp huyện, chúng ta đều có thể đến đó xem thử.”

 

Chu Triện bổ sung: “Đúng vậy, chúng tôi ở đây cũng có một bệnh viện của nhà tù, trước kia cũng có hơn chục y sĩ trại giam, có thể thực hiện một số công tác sơ cứu đơn giản và điều trị các bệnh thông thường. Có không ít thiết bị y tế, đều khá cao cấp, tôi nhớ trước mạt thế chúng tôi còn mua một bộ thiết bị chẩn đoán từ xa, nghe nói có thể để chuyên gia chẩn đoán từ xa. Vì vậy lát nữa bác sĩ Chu có thể đến xem nơi này, có gì dùng được hoặc cần sửa chữa thì có thể nói với chúng tôi.”

 

Chu Vân thở dài nói: “Vậy thì gần như cũng là một xã hội thu nhỏ rồi.” Các loại thiết bị đầy đủ, lại có sẵn tường cao lưới điện, thực sự quá thích hợp để làm cứ điểm.

 

Tần Thịnh nói: “Mẹ kiếp, đám tội phạm này sống còn sướng hơn chúng ta, chúng ta học nghề còn phải mất tiền! Bọn chúng được bao ăn bao ở, còn có việc làm, còn được bao đào tạo, bao dạy nghề! Còn có thể giải trí, rèn luyện sức khỏe, bệnh tật được chữa miễn phí, mẹ nó chứ, còn mời được chuyên gia chữa bệnh!”

 

Tần Mộ quay đầu nhìn cậu ta một cái: “Nhưng không được chơi game.”

 

Tần Thịnh: “…”

 

Chu Triện không nhịn được cười thành tiếng: “Chủ yếu ở đây đều là tội phạm hình sự, đưa phạm nhân ra ngoài khám bệnh rất không an toàn, cũng tăng chi phí hành chính công tác, nói chung cũng là vì an ninh ổn định của nhà tù. Đừng nhìn những phạm nhân này bình thường có vẻ ngoan ngoãn… lúc mạt thế ập đến, giám thị trại giam còn nghĩ cách bảo vệ bọn chúng không bị tang thi cắn, kết quả bọn chúng lại quay ngược lại trực tiếp khống chế giám thị, chặt đứt tứ chi, ép hỏi chìa khóa và mật mã để ra ngoài…”

 

Nét mặt Chu Triện lộ vẻ đau buồn, Tần Thịnh nói: “Mẹ kiếp! Đáng đời bọn chúng, giờ lại bị nhốt lại! Tên Ngô Giao đó chết cũng đáng!”

 

Tần Mộ thấy Chu Vân lại đang nhìn Tần Thịnh có chút thất thần, cười hỏi: “Bác sĩ Chu bây giờ có ý tưởng gì không? Cứ điểm này chọn thật không tệ, nhất là rất nhiều vật tư của Bang Tứ Hải đều được cất giữ ở đây, lương thực, thuốc men, máy phát điện, xăng, dầu diesel và các nguồn năng lượng khác đều ở đây.”

 

Chu Vân hoàn hồn lại, nói: “Việc xây dựng nhà kính cho vườn thuốc và sửa chữa nhà kính, chỗ tôi có phương án, có tài liệu xây dựng chi tiết, chỉ cần sửa đổi lại một chút theo kích thước thực tế là được. Tôi đã sao chép vào USB mang đến rồi, các cậu có thể tuyển thêm một số nhân viên có kinh nghiệm để xây dựng, cũng không khó lắm.”

 

“Dây chuyền bào chế thuốc, sau khi lắp đặt xong, rất nhanh có thể sử dụng được rồi.”

 

Hắn mở sơ đồ mặt bằng mà Tần Mộ mang đến lần trước ra: “Lát nữa tôi sẽ đi xem xét thực tế tình hình đất đai và ánh sáng, đại khái là có thể xác định được mục đích sử dụng của từng lô đất.”

 

Chu Triện nói: “Vấn đề mấu chốt hiện tại là nhân lực. Nhân lực của Bang Lão Nhai chúng ta, cộng thêm một số cựu quản giáo, nhân viên mà tôi gọi về, tính toán kỹ lắm cũng chỉ có khoảng hai trăm người có thể sử dụng được, không ít người còn đang giữ chức vụ ở phủ thành chủ, không thể thường xuyên chạy qua đây được.”

 

“Ngoài ra, trước đó Bang Tứ Hải có giam giữ khoảng hơn một trăm cô gái và lao công ở đây, chúng tôi đã phát cho bọn họ một ít tinh hạch, sắp xếp xe đưa bọn họ về thành phố. Nhưng không ít người, đặc biệt là các cô gái, bọn họ không muốn về thành phố, nói rằng thấy chúng tôi ở đây dự định mở vườn thuốc, nên muốn ở lại đây làm việc. Về nhà cũng không có việc gì làm, nhưng có thể về thăm gia đình trước. Lúc trước Bang Tứ Hải giam giữ những người này ở đây như nô lệ, nên thực sự cũng khá quen thuộc với nơi này, tay chân cũng tương đối nhanh nhẹn.”

 

“Chúng tôi cũng thực sự thiếu người, nên đã phát phiếu đăng ký, để những người muốn ở lại điền tên, địa chỉ, trình độ học vấn, chuyên ngành và sở trường làm gì, đều ghi vào.”

 

“Vấn đề là có một số cô gái đang mang thai, những trường hợp này thực sự không thể giữ lại. Nguồn lực y tế của chúng ta không đủ, không thể khám thai, sinh nở cũng có rủi ro rất lớn. Hơn nữa đứa bé trong bụng bọn họ cũng nhạy cảm. Cái nồi này là của Bang Tứ Hải, lỡ sau này đồn qua đồn lại, thành nồi của Bang Lão Nhai thì không hay. Ý kiến của tôi vẫn là hy vọng đưa bọn họ về, nhưng bọn họ khóc lóc dữ dội, một số người thì tinh thần suy sụp, không ổn định lắm, cũng không chịu tiết lộ người nhà ở đâu, một số thì đã không còn người thân, có hơi phiền phức.”

 

Chu Vân hỏi: “Có mấy người mang thai?”

 

Chu Triện đáp: “Mười ba người, Bang Tứ Hải đúng là tạo nghiệt, một số đã mang thai lớn tháng rồi, nếu không muốn giữ, bỏ đi cũng nguy hiểm. Tình hình như hiện nay là có thể sinh bất cứ lúc nào, tốt nhất là nhanh chóng đưa về để gia đình chăm sóc, đưa đến bệnh viện. Chúng tôi dự định thông báo cho gia đình bọn họ đến đón.”

 

Chu Vân nói: “Có thể đưa đến cơ sở y tế của phủ thành chủ thành Bắc Minh, nhờ bọn họ theo công ước của tuyên bố chung liên minh, tiếp nhận và cứu trợ. Bên đó có người có dị năng hệ Quang, cũng có nhiều nhân viên y tế chuyên nghiệp, có thể cung cấp cho bọn họ bảo đảm y tế.”

 

Hắn đã xem công ước mà Giang Dung Khiêm đưa cho, trong đó có các điều khoản về việc tiếp nhận và cứu trợ phụ nữ, trẻ em.

 

Chu Triện ngẩn người: “Cơ sở y tế không chịu đâu nhỉ? Đại hội thành chủ kia chẳng phải vẫn chưa khai mạc sao?”

 

Chu Vân nói: “Bọn họ sẽ nhận thôi, bọn họ đang nóng lòng hưởng ứng liên minh, càng muốn chứng minh khả năng quản lý căn cứ của mình trước đại hội thành chủ, để Tần Mộ đi nói chuyện với bọn họ.”

 

Nhà họ Cung là người thường, muốn nắm quyền ở thành Bắc Minh thì bắt buộc phải chứng minh năng lực của mình với liên minh, cũng phải lôi kéo Bang Lão Nhai vừa mới tiêu diệt được Bang Tứ Hải.

 

Chu Triện nhìn về phía Tần Mộ, Tần Mộ nói: “Được, tôi sẽ đi tìm viện trưởng Viên Học Cương của cơ sở y tế phủ thành chủ.”

 

Tần Thịnh nhíu mày nói: “Hầu hết những cô gái này đều là người Bắc Minh, vốn dĩ phải là trách nhiệm của Cung thành chủ chứ. Nghe nói có người có dị năng, có người nhà có dị năng, Bang Tứ Hải thấy có gen mang dị năng nên đã bắt cóc bọn họ đến đây. Chắc chắn gia đình bọn họ đã đến phủ thành chủ cầu cứu rồi, tôi cũng từng nghe nói có cô gái mất tích, bên khu phố cổ này còn không cho con gái ra ngoài một mình nữa.”

 

Cậu ta khinh thường bĩu môi: “Phủ thành chủ sợ run vòi, không dám đối đầu với Bang Tứ Hải, cứ luôn tuyên bố với bên ngoài là đang điều tra, giả vờ không tìm thấy bằng chứng. Người mất tích trong thời mạt thế, chết người cũng là chuyện bình thường, vậy nên cứ thế mà cho qua chuyện.”

 

Tần Mộ nói: “Bây giờ đều là người sống sờ sờ ra đó, chắc bọn họ cũng không tiện từ chối, chúng ta cứ để các cô viết địa chỉ người nhà, đưa về, liên hệ với gia đình các cô, cùng nhau đến cơ sở y tế gây áp lực.”

 

Chu Triện: “…” Cách làm vô lại này, do hai anh em nhà họ Tần làm thì chẳng có gì ngạc nhiên, nhưng, lại hiệu quả đến kỳ lạ.

 

Nhưng có thể giải quyết được vấn đề nan giải lớn nhất hiện tại này, Chu Triện cũng thở phào nhẹ nhõm: “Vậy là qua được ải này. Còn lại là tuyển người, tôi đã liệt kê những vị trí đặc biệt cần gấp, lát nữa mọi người cùng bàn bạc. Quan trọng nhất là xưởng bào chế thuốc, thuốc và bao bì, nguyên liệu xử lý riêng. Đảm bảo đều là người của mình, đảm bảo không để lộ công thức bí mật.”

 

“Nhưng mà, có một vấn đề nghiêm trọng không kém, đó là tính bền vững. Chúng ta phải duy trì sản lượng, nếu theo tình hình bào chế thuốc và xuất hàng như hiện tại, cộng thêm sản nghiệp của Bang Tứ Hải mới tiếp quản gần đây, tinh hạch, thì tạm thời có thể chi trả, nhưng nếu không có thu nhập lâu dài, rất khó để tiếp tục phát triển. Chu kỳ trồng thuốc, bào chế thuốc cũng hơi dài.”

 

“Vì vậy chúng ta phải xác định xem nên tập trung phát triển ngành nghề nào, có thể mang lại hiệu quả trong thời gian ngắn. Đồng thời tuyển dụng nhân tài liên quan một cách có mục tiêu, cũng như chuẩn bị các thiết bị liên quan.”

 

Chu Vân chăm chú nhìn Chu Triện, người đang hào hứng nói về kế hoạch tương lai với gương mặt rạng rỡ, trong lòng có chút ngạc nhiên. Một nhân tài quản lý kinh doanh thực tế như thế này… mình lại có vận may đến vậy.

 

Chu Triện thấy Chu Vân đang chăm chú nhìn mình, đột nhiên trong lòng thấy hơi chột dạ: “Ý kiến của bác sĩ Chu là?”

 

Chu Vân cười nói: “Cậu lên kế hoạch rất tốt. Tôi nói trước về dự định của mình, thứ nhất, chu kỳ trồng thuốc, bào chế thuốc không dài, cậu đã bỏ qua phương pháp thúc đẩy sinh trưởng của dị năng hệ Mộc rồi. Nếu chúng ta bắt tay ngay vào việc xây dựng công hội, nguyên liệu sẽ sớm được cung cấp.”

 

Thực ra chỉ cần an toàn, một mình hắn cũng có thể thúc đẩy cho đám thảo dược biến dị ở đây mọc lên chỉ sau một đêm.

 

“Thứ hai, các ngành nghề chính mà cá nhân tôi đang xem xét hiện nay, một là thảo dược biến dị, mấu chốt của việc này là công hội người trồng cần phải nhanh chóng thu hút thêm nhiều người có dị năng hệ Mộc đến trồng thảo dược cho chúng ta. Vì vậy việc xây dựng và chọn địa điểm của công hội phải được thực hiện càng sớm càng tốt.”

 

Tần Mộ nói: “Việc này đã được sắp xếp rồi, ngay tại địa điểm võ quán cũ của Bang Tứ Hải, đã cải tạo trực tiếp thành một mặt tiền lớn, lầu dưới bán thuốc, lầu trên dự định làm địa bàn của công hội người trồng trọt. Hiện tại tôi dự định làm một phòng trà, bọn họ đến nhận thuốc, giao lưu dị năng, hoặc anh truyền đạt kiến thức gì cũng đều có thể tiến hành ở đó. Bên vườn thuốc này cũng làm một phòng trà giao lưu của công hội tương tự, có thể đến thực địa xem xét, giao lưu tại ruộng thảo dược bất cứ lúc nào.”

 

Chu Vân nhíu mày nói: “Nếu có thể tìm được một chuyên gia mạng, bố trí một mạng cục bộ ở hai bên, làm thành kiểu quán net, lập một diễn đàn nội bộ thì tốt. Có thể đưa các tài liệu liên quan lên đó cho các thành viên tra cứu. Cũng có thể để bọn họ đặt câu hỏi trên diễn đàn, trao đổi kinh nghiệm trồng trọt và kinh nghiệm dị năng, đương nhiên, chơi game online cũng được. Chỉ cần có thể thu hút những người dị năng hệ mộc này ở lại đó, chúng ta đã thành công một nửa rồi.”

 

Trước đây Quan Viễn Phong đã lấy về không ít máy tính cấu hình cao mới tinh và đủ loại thiết bị từ khu bán máy tính. Chỉ riêng màn hình thôi cũng là loại màn hình cong sang trọng, thùng máy tản nhiệt nước. Tiếc là hắn không có nhân tài như Giang Dung Khiêm. Hắn thực sự thèm muốn đám thuộc hạ của Quan Viễn Phong, trừ cái tên Tô gì đó ra, ai cũng dùng được.

 

Hiện tại trạm phát sóng thông tin liên lạc quân sự đã được khôi phục, bước tiếp theo có lẽ thông tin dân sự cũng sẽ dần dần được khôi phục, một khi mạng lưới được khôi phục, việc trao đổi trực tuyến cũng như việc các thế lực lớn tranh giành nhân tài, người có dị năng sẽ tăng tốc. Bọn họ đã đi trước một bước, nếu nhanh hơn nữa thì tốt.

 

Chu Triện ngẩng đầu: “Nếu có thiết bị thì tôi sẽ bố trí, chỉ có điều, thiết bị mạng cần thiết hơi phiền phức.”

 

Chu Vân nhìn hắn ta: “Cậu biết làm à?”

 

Chu Triện thấy ánh mắt ngạc nhiên của hắn thì cười nói: “Sao vậy? A Mộ không nói với anh là tôi học chuyên ngành an ninh thông tin à? Tuy không hoàn toàn đúng chuyên môn, nhưng bố trí một mạng cục bộ, đọc thêm sách chắc vẫn không thành vấn đề.”

 

Tần Mộ lúng túng: “Tôi thật sự không biết cậu học chuyên ngành gì, chỉ biết đại khái là cậu rất giỏi máy tính. Cậu học máy tính, sao lại đi thi công chức làm quản giáo? Chẳng phải người ta nói học lập trình, học dữ liệu lớn, học trí tuệ nhân tạo kiếm rất nhiều tiền sao? Kiểu lương năm cả triệu ấy.”

 

Chu Triện: “Công việc ổn định mà…”

 

Ba người trong phòng họp im lặng: Thật có lý. Hơn nữa sau mạt thế còn thật sự tiếp tục làm được, thật sự là công việc ổn định nhất rồi.

 

Tai Chu Triện có hơi đỏ: “Hơn nữa tôi ở trong tù, quản lý toàn bộ hệ thống thông tin và bảo trì quản lý thiết bị giám sát, đâu có bỏ bê chuyên ngành.”

 

Chu Vân nhìn hắn ta như nhìn một bảo vật lớn: “Không tệ, không tệ, chỗ tôi có rất nhiều máy tính cao cấp và thiết bị mạng, đến lúc đó tôi sẽ để Tiểu Thịnh chở về cho cậu, cậu cần gì có thể liệt kê một danh sách ra cho tôi trước. Cậu đúng là một nhân tài, nhân tài quý giá.”

 

Chu Triện có hơi ngại ngùng: “Nhân tài gì chứ, mạt thế rồi, mạng mẽo gì, tài nguyên công nghiệp gì cũng thụt lùi, tôi còn không có dị năng.”

 

Chu Vân đầy ẩn ý: “Dị năng là thiên phú, ngủ một giấc dậy là có. Nhưng việc học bất kỳ chuyên ngành nào, đó đều là sự tích lũy của năm tháng dài lâu, kinh nghiệm của vô số chuyên gia tiền bối, lý thuyết khoa học lưu truyền cả trăm ngàn năm, đó là những kiến thức và kỹ năng quý báu không phải ai cũng học được, vì vậy tuyệt đối đừng tự ti.”

 

Chu Triện được khen đến đỏ cả mặt, ngượng ngùng nói: “Các ngành nghề khác thì sao?” Tần Mộ đứng bên cạnh cười trộm, Tần Thịnh còn hỏi Tần Mộ: “Anh cười gì thế? Bác sĩ Chu nói rất đúng mà.” Chu Triện lườm Tần Mộ một cái.

 

Chu Vân cười nói: “Thứ hai là tơ tằm biến dị, trồng dâu tằm biến dị, sắp xếp người nuôi tằm biến dị, sau đó tăng thêm máy móc và nhân lực liên quan đến việc kéo tơ, dệt vải, việc này có thể từ từ làm, đồng thời nghiên cứu phát triển phương pháp chế tạo tơ tằm bóng tối.”

 

Hắn liếc nhìn Tần Mộ, quả nhiên, Tần Mộ nghe thấy tơ tằm bóng tối thì liền ngồi thẳng dậy, chìm vào suy tư, cũng không biết có phải đang nghĩ đến những ý tưởng đen tối mà hắn từng đề cập hay không.

 

Hắn lại tiếp tục: “Thứ ba là đường, trồng mía và chà là, phát triển ngành công nghiệp đường, việc này các cậu có thể xem xét tìm một số nhà máy đường để lấy thiết bị về. Đương nhiên việc trồng mía và trồng chà là đều cần thời gian, cũng không vội.”

 

“Thứ tư là rượu, trồng lượng lớn xương rồng và cây thùa, sử dụng quả và lá cây để nấu rượu xương rồng và rượu mạnh từ cây thùa. Hai loại này hiện tại tôi đều có giống cây biến dị, cũng có thể cho hiệu quả tương đối nhanh. Nhưng cần nhân tài nấu rượu và máy móc thiết bị nấu rượu, những thứ này chắc cũng không khó tìm, nếu thực sự không tìm được thì dùng phương pháp nấu rượu cổ truyền.”

 

Chu Triện lia bút như bay, sau khi ghi chép xong, trầm ngâm một lát: “Được, tôi sẽ sắp xếp.”

 

Chu Vân nhìn hắn ta: “Không cần quá vất vả, cứ từ từ.” Hiếm khi tìm được một mầm non tốt như vậy, không thể dùng đến hỏng được, sau này còn nhiều việc lắm.

 

Từ khi có hai anh em nhà họ Tần, hắn đã nhàn hơn rất nhiều, bây giờ lại có thêm Chu Triện, một cậu trai ưu tú, một nhân tài quản lý kinh doanh, đợi mọi việc đi vào quỹ đạo, bản thân hắn rất hy vọng có thể thoát khỏi những việc vặt vãnh này để chuyên tâm nghiên cứu.

 

Nhân tài, hắn cần nhiều nhân tài hơn nữa.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 64: Mọi Việc Đang Chờ Được Bắt Đầu
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...