Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 67: Dãy Núi Cửu Nghi
Chu Vân thong thả đi từ sân thượng xuống, Tuệ Tinh theo sát gót hắn. Hắn vừa bước vào phòng trong, ánh mắt của ba người lập tức sáng rực chiếu tới.
Tần Mộ nói: “Chu Chu bảo anh đi nghe điện thoại. Anh lại có điện thoại bắt được tín hiệu để liên lạc cơ à?”
Chu Vân đáp: “Ừm, một vài trạm phát sóng đặc biệt, không phải loại dân dụng. Các cậu bàn bạc thế nào rồi?” Hắn biết Chu Triện học về an ninh thông tin, chắc chắn biết đây không phải tín hiệu bình thường, nên cũng không che giấu gì.
Tần Mộ thở dài: “Đúng như anh dự đoán, quả nhiên Cung Nghiên Thanh hoàn toàn không hỏi gì đến chuyện trồng thuốc ở cứ điểm nhà tù Nam Sơn, không trách hỏi chuyện Ngô Giao của Bang Tứ Hải bị giết, cũng không hỏi tình hình dị năng Hệ Ám của tôi, công hội dị năng hệ Mộc cũng không nhắc tới nửa lời. Chỉ cảm ơn tôi vì dân trừ hại, lại giải thích qua loa nỗi khổ tâm của ông ta, một lòng muốn lôi kéo.”
Anh ta cầm lấy tách trà hoa cúc trên bàn, cũng uống một ngụm nóng hổi, có cảm giác như thể mọi lỗ chân lông trên người mình đều giãn nở, trời nóng nực mà được uống một tách trà hoa cúc ấm nóng thế này quả thực khoan khoái, vẫn là bác sĩ Chu biết hưởng thụ cuộc sống.
Toàn bộ hội sở của công hội, dưới sự chỉ huy của Chu Vân, được bài trí vừa trang nhã lại vừa thoải mái, chẳng qua chỉ là chỉ đạo treo thêm vài bức tranh, cắm thêm ít hoa, đặt một cái đỉnh cổ, kê mấy tấm bình phong, vẫn là những món đồ nội thất gỗ gụ cũ kỹ của đám nhà giàu mới nổi Bang Tứ Hải, nhưng cái vẻ quê mùa khoe của đã bị quét sạch.
“Điểm ông ta quan tâm chỉ là tại sao thuốc của tôi lại đến từ căn cứ Trung Châu, còn phải cố ý đến Trung Châu để tìm nhà phân phối.”
“Tôi đã làm theo lời anh dạy, nói thẳng là đối phương không muốn ra mặt. Cung Nghiên Thanh quả nhiên không hỏi thêm nữa, ngược lại còn như đã thông suốt điều gì đó, hơn nữa còn tin tưởng chắc chắn không chút nghi ngờ.”
Chu Vân cũng ngồi xuống, hai chân dài vắt chéo, xoa xoa đầu Tuệ Tinh đang ngoan ngoãn bên cạnh: “Cậu cũng đâu có nói dối.”
Chu Triện có chút bội phục sát đất: “Vậy cậu nói chuyện cháu trai và con rể của ông ta là có ý gì?”
Tần Mộ nói: “Chính là bảo ông ta đề phòng cháu trai mình, còn có thể có ý gì nữa.”
Chu Triện cứ cảm thấy có gì đó kỳ lạ, bởi vì lúc đó Cung Nghiên Thanh nhướng mày, khóe miệng trễ xuống, vẻ mặt cảnh giác. Từ camera giám sát, hắn ta nhìn thấy rõ ràng cơ vai gáy, lưng của Cung Nghiên Thanh khi đó căng cứng trong thoáng chốc, đồng tử giãn ra, thuộc về phản ứng bản năng của cơ thể khi bị uy h**p.
Chu Vân rót thêm chút nước vào bình giữ nhiệt: “Người thông minh luôn suy nghĩ nhiều, chắc chắn là ông ta cho rằng cậu đang uy h**p ông ta. Nếu ông ta không hợp tác với cậu, cậu sẽ giống như Bang Tứ Hải, lựa chọn hợp tác với cháu trai ông ta. Rõ ràng Bang Tứ Hải biết các cậu cùng với Cơ sở y tế bán thuốc mà vẫn dám cướp cứ điểm của các cậu, nhìn thế nào cũng thấy là cố ý khiêu khích và cảnh cáo.”
Tần Thịnh: “Anh, chẳng phải anh cũng có ý đó sao? Em thấy lúc đó anh giống như con hổ mặt cười, suýt chút nữa Cung thành chủ đã không giữ nổi nụ cười.”
Tần Mộ: “…”
Chu Triện: “…”
Chu Vân dựa vào ghế, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên tay vịn: “Vậy thì chuẩn bị sẵn sàng đi, đã được Cung thành chủ chấp thuận rồi thì dốc toàn lực tuyển người, dùng hết tất cả tinh hạch cũng không sao. Có người thì sẽ có tinh hạch, dùng tốc độ nhanh nhất ổn định tình hình vườn thuốc Nam Sơn, cố gắng đảm bảo cung ứng ổn định cho các tiệm thuốc ở Bắc Minh trong thời gian này, sau đó tích trữ một ít, đợi Tần Mộ về rồi tính.”
“Theo kinh nghiệm của tôi thì, mùa mưa sắp đến rồi, rất có thể sẽ lại xuất hiện tình trạng mưa lớn lũ lụt kéo dài, nên tôi đoán Cung thành chủ chắc sẽ sớm lên đường, để tránh kéo dài rồi gặp thời tiết cực đoan khó xuất phát.”
“Còn chúng ta cũng cần nhanh chóng tích trữ một lượng lớn thực phẩm, đào sẵn mương thoát nước, chuẩn bị phòng chống ngập úng, đồng thời cũng chuẩn bị cho khả năng không thể ra ngoài trong thời gian dài.”
“Vừa rồi xem qua thấy dị năng giả hệ Mộc ở Bắc Minh cơ bản đều đã gia nhập công hội, không cần khách sáo, mỗi ngày đúng giờ cử xe buýt đến cổng thành đưa đón bọn họ qua đó thi triển thuật Phồn Vinh.”
Tần Mộ và Tần Thịnh gật đầu, quay lại thì thấy Chu Triện không biết lấy đâu ra một cuốn sổ và một cây bút, đang hí hoáy ghi chép, còn nghiêm túc hỏi: “Vậy chúng ta có nên trồng một số loại cây trồng, rau củ quả chống ngập úng và cho thu hoạch trong thời gian ngắn không? Cụ thể thì nên trồng gì?”
Tần Thịnh thì thầm với anh trai: “Anh Chu Triện quả không hổ danh là học sinh giỏi.”
Tần Mộ lẩm bẩm: “Đây là đang họp, lãnh đạo giao nhiệm vụ, Tiểu Thịnh à, em không phải dân công sở nên em không hiểu đâu. Luôn có những người như vậy, lãnh đạo nói thì lấy bút ghi, lãnh đạo bưng trà thì rót nước.” Cảm giác khủng hoảng thật nặng nề.
Chu Triện quay đầu nhìn anh ta, rất bối rối: “Đến lúc đó các cậu rời Bắc Minh rồi, rõ ràng chỉ có một mình tôi phụ trách những việc này, đương nhiên là phải ghi chép cẩn thận rồi.”
Tần Thịnh: …
Đột nhiên cậu ta chợt hiểu ra tại sao mình lại là học sinh dốt rồi.
Chu Vân nói: “Lúa nước bây giờ có thể trồng vụ muộn rồi, thấy trời nóng dữ quá, trồng một ít vừa phải là được. Lạc, ngô, đậu tương cũng có thể trồng một ít, nhưng lạc không chịu úng, trồng ở khu sườn núi cao hơn kia.”
“Ngoài ra tôi thấy trong nông trại cũng có ao cá, tranh thủ thời gian này đến hồ chứa nước bắt một ít cá sống về đó nuôi. Trước khi nuôi thì lật bùn dưới ao lên phơi một lần, sau đó trồng sen và củ niễng. Mấy thứ này tôi có sẵn hạt giống, sẽ chuẩn bị cho các cậu một ít.”
“Ven ao cá nếu trồng rau thì tập trung trồng rau muống, cần tây, những loại chịu ngập úng, lỡ gặp đại hạn thì cũng có thể lấy nước từ ao cá bên cạnh.”
“Nuôi thêm một lượng lớn gia cầm dễ lấy thịt, ví dụ như vịt cũng không tệ.”
“Dù sao cũng có nhiều lao động mà, tôi thấy Bang Tứ Hải ăn uống rất tốt, thể trạng đều rất cường tráng.”
“Chi thêm chút tinh hạch, tuyển thêm công nhân kỹ thuật, dựng nhà kính, mua phân bón, thuốc trừ sâu, Tiểu Thịnh có thể dẫn người tiếp tục đi khắp nơi thu gom các loại thiết bị nông nghiệp, thuốc trừ sâu về đây. Chỗ tôi cũng còn một ít, Tiểu Thịnh rảnh thì qua lấy về.”
Chu Vân chốt lại: “Được rồi, những việc còn lại Chu Triện sắp xếp là được, thiếu thứ gì thì kịp thời lập danh sách. Tôi sẽ định kỳ qua đó.”
Chu Triện lập tức hỏi: “Hiện tại vườn thuốc nhà kính và vườn ươm cây thuốc thủy canh ở bên sân vận động đều đã sắp xếp xong, bác sĩ Chu có rảnh qua xem thử không?”
Chu Vân gật đầu: “Được, mấy ngày nay tôi rảnh sẽ qua.”
Chu Triện lại nói: “Nhà ăn ở dưới lầu tôi vừa cho người chuẩn bị cơm rồi, ăn xong rồi hãy đi. Bác sĩ Chu có kiêng khem gì không?”
Chu Vân lắc đầu: “Không có.”
Chu Triện nhìn đồng hồ: “Còn nửa tiếng nữa là ăn cơm, có muốn xem phim không? Hay nghe chút nhạc? Ở đây tôi có lắp đặt loa, xem anh thích nghe nhạc gì. Piano? Violin? Cổ tranh dân ca cũng có.”
Chu Vân cười: “Nghe đài đi, dạo này hình như đài phát thanh lại bắt đầu thịnh hành rồi.” Hắn cứ cảm thấy hình như Chu Triện có hơi thần tượng mình.
Chu Triện nói: “Đúng vậy, cơ bản đều là chính phủ liên minh đang tuyên truyền chính sách của bọn họ, viện nghiên cứu dị năng tuyển người, quảng cáo các căn cứ tuyển mộ dị năng giả. Kênh địa phương, bên phủ thành chủ cũng thường phát thông tin tuyển dụng việc làm. Nói như vậy, hôm nay phải nói chuyện với bên Cung thành chủ, bảo ông ta quảng cáo cho thuốc Thanh Điểu một chút.”
Chu Vân tỏ ra hứng thú: “Nói rất đúng, làm một cái quảng cáo, Tần Mộ đến căn cứ Trung Châu nhớ cũng quảng cáo trên kênh phát thanh của bọn họ.”
Tần Mộ lẩm bẩm: “Cạnh tranh, cạnh tranh quá rồi.”
Tần Thịnh không hiểu, nhìn sang anh mình, Tần Mộ nói: “Đợi chúng ta từ căn cứ Trung Châu trở về, thành tích không biết chừng đã bị tên này vượt mặt rồi. Lúc đi học hắn ta đặc biệt được lòng thầy cô.”
Tần Thịnh: “…”
Chu Triện ở góc phòng bật đài lên, kênh đang phát nhạc từ trước mạt thế, trong tiếng nhạc du dương, một giọng nam trong trẻo, sáng, rõ ràng và rất có nội lực đang hát: “Tôi đã đi qua rừng núi u buồn, con suối nhỏ đóng băng, và đáy biển có rất nhiều cá, nhưng lại không thể đưa em đi… Chỉ có thể ước rằng, em sẽ đến tìm tôi.”
Giọng hát nhẹ nhàng thanh thoát mà tự do, nhả chữ lười biếng quyến luyến, có chút gì đó kìm nén muốn nói lại thôi và buông xuôi bất cần.
Chu Vân cầm cốc nước uống một ngụm, trong lòng từ từ suy tính kế hoạch tiếp theo. Nhà tù Nam Sơn là một niềm vui bất ngờ, Chu Triện cũng là một trợ thủ trời ban cho hắn, có được nhân tài quản lý này và cứ điểm vườn thuốc Nam Sơn, cuối cùng hắn cũng có thể tạm thời thoát khỏi những việc vặt vãnh như nuôi cấy thảo dược biến dị, bào chế thuốc, để bắt tay vào kế hoạch tiếp theo.
Tinh hạch hệ Thủy cấp Vương thu được từ chuyến đi biển, hắn đã hấp thụ toàn bộ, năng lượng tinh hạch quả nhiên tăng lên rất nhiều, uy lực của kỹ năng hệ Thủy, đặc biệt là kỹ năng hệ Băng đã tăng lên rõ rệt, số lượng thực vật biến dị có thể dung hợp cũng tăng thêm một ít.
Nhưng xét về mặt cân bằng sức mạnh, tốt nhất là hắn nên hấp thụ tinh hạch hệ Mộc cấp Vương chất lượng cao cùng cấp, như vậy mới có thể khiến năng lượng tinh hạch của mình ổn định và cân bằng hơn. Tinh hạch của sói Băng Sương mà Quan Viễn Phong giữ lại, chắc cũng có không ít tinh hạch hệ Mộc của thực vật biến dị, nhưng đợi họ trở về thì quá lâu.
Phải vào núi rồi.
Nhớ lại lời dặn của Quan Viễn Phong, hắn có chút chột dạ, may mà hắn hứa là không ra biển, hắn đi nhanh về nhanh, một tuần là về, cũng không tính là vi phạm lời hứa nhỉ.
=====
Ngày hôm sau, Tần Mộ và Tần Thịnh lại lái một chiếc máy gặt đến chỗ Chu Vân, Tần Mộ nói: “Tôi thấy hoa màu ở chỗ anh cơ bản cũng thu hoạch được rồi, chỗ anh không tiện cho người ngoài vào, tôi và Tiểu Thịnh đến thu hoạch giúp anh, chở đến vườn thuốc Nam Sơn cho người ta phơi khô, xử lý tách hạt.”
Chu Vân có chút cảm động, quả thực mấy ngày nay hắn hấp thụ tinh hạch cấp Vương, phạm vi sử dụng dị năng khá lớn, lúa mì ven hồ, đậu tương trong rừng cây, tất cả đều đã chín.
Tần Mộ và Tần Thịnh làm việc rất nhanh nhẹn, lại đều là dị năng giả, tinh lực dồi dào, sức lực cũng rất lớn, chỉ mất mấy ngày là đã thu hoạch xong hết hoa màu ở chỗ Chu Vân, rồi lại chất lên xe chở đến Nam Sơn.
Chu Vân lại dứt khoát bảo bọn họ chở luôn cả gia súc gia cầm ở đây đến Nam Sơn luôn.
Tần Mộ có chút kỳ lạ: “Không giữ lại một ít để anh tiện ăn sao?”
Chu Vân nói: “Tôi phải đi một thời gian, tuy có thiết bị cho ăn tự động, nhưng nếu gặp mưa hay gì đó thì không tiện. Cứ để Chu Triện sắp xếp người nuôi, tôi về muốn ăn gì thì qua lấy.”
Tần Mộ cảnh giác nói: “Không phải là anh muốn một mình ra biển đấy chứ? Tốt nhất là đừng, chúng tôi không có ở đây, một mình anh dễ bị lạc đường lắm.”
Chu Vân cười nói: “Không phải, không phải ra biển.” Mà là vào núi.
Tần Mộ thấy hắn không nói, cũng không hỏi thêm, chỉ nói: “Phải chú ý an toàn.”
Mấy ngày nay tuy bác sĩ Chu đối xử với họ rất thẳng thắn, nhưng thực ra anh ta nhìn ra được, trong cốt cách bác sĩ Chu vẫn là một kẻ độc hành, liên quan đến chuyện của mình, hắn kín như bưng, hơn nữa còn vô cùng cố chấp, ranh giới vạch ra rất rõ ràng.
Bác sĩ Chu thực sự quá bí ẩn, e rằng khu Vân Đỉnh Sơn Uyển này cũng chỉ là một trạm dừng chân tạm thời của hắn, hắn làm việc gì cũng rất dứt khoát, rõ ràng như đã có kế hoạch sẵn trong lòng, dường như có một mục tiêu rất rõ ràng, ánh mắt hắn thường hướng về nơi xa, hắn thường xuyên lơ đãng, dường như ở nơi xa đó có thứ gì đó khác đang níu kéo hắn.
Chu Chu nói nhìn dáng vẻ hắn nghe điện thoại, vẻ mặt dịu dàng, giọng điệu thân mật, giống như với người rất thân thiết. Trạm phát sóng dân dụng ở Bắc Minh vẫn chưa phục hồi, có thể liên lạc được, lại có thể nắm bắt kịp thời tin tức ở căn cứ Trung Châu, còn có những người lính trong quân đội mà Tần Thịnh từng gặp trong biệt thự, người ở đầu dây bên kia đã rõ như ban ngày.
Là người mà bác sĩ Chu rất quan tâm nhỉ.
Tần Mộ chỉ suy đoán trong đầu, anh ta cũng không tiếp tục suy diễn, mà lại hỏi Chu Vân xác định không cần giúp gì nữa, mới đến Nam Sơn, cũng chu đáo sắp xếp một phen.
Cửa hàng và hội sở ở thành Bắc Minh đã hoàn toàn ổn định, mọi việc ở vườn thuốc Nam Sơn cũng bước đầu đã đi vào quỹ đạo.
Quả nhiên bên phủ thành chủ truyền tin đến, thu dọn hành lý, ấn định ngày xuất phát.
Chu Vân thu dọn hai vali hành lý đầy ắp mang đến cho Tần Mộ, một vali đựng tinh hạch Lôi Điện, mì cá mới phơi, lạp xưởng mới hong, cá viên, rượu dâu tằm mới ủ thử, rượu tequila. Vali còn lại là các loại thuốc đặc chế do chính hắn làm cho Quan Viễn Phong và đồng đội.
Hắn đơn giản dặn dò Tần Mộ: “Đến đó sẽ có người tự tìm các cậu, mang qua là được.”
Tần Mộ nói: “Tôi nghe đài nói, trong thời gian đại hội thành chủ ở đó, sẽ tổ chức đấu giá, anh có cần gì không?”
Chu Vân nói: “Không cần lo cho tôi, cậu tranh thủ bây giờ thực vật biến dị và tinh hạch thuộc tính hệ Ám còn rẻ, thu mua thêm một ít đi, lo cho Tiểu Thịnh là được rồi. À đúng rồi, hôm trước kiểm tra cho Chu Triện, không ngờ cậu ấy lại thân thiện với hệ Quang. Tinh hạch hệ Quang rất đắt, các cậu chắc chắn cũng không mua nổi, sau này hãy nói đi.”
Tần Mộ trợn tròn mắt: “Cái gì? Vậy mà lại là thiện với hệ Quang? Hắn ta từ cái tên đến trái tim đều đỏ rực, vậy mà không phải thân thiện với hệ Hỏa à? Tôi còn định kiểm tra cho hắn ta rồi cười nhạo một trận nữa chứ.”
Anh ta vô cùng tiếc nuối: “Thực ra nếu hắn ta là dị năng giả thì đắt mấy tôi cũng tìm cách cho hắn ta, tiếc là chỉ thân thiện thôi, vậy mua tinh hạch cũng vô dụng nhỉ? Động thực vật làm gì có loại nào ra hệ Quang?”
Chu Vân nói: “Tương tự như tinh hạch hệ Lôi Điện, trong các loài động vật có thể phóng điện thì một trăm phần trăm sẽ có, hệ Quang cũng vậy, động thực vật biết phát quang, một trăm phần trăm sẽ có.”
Tần Thịnh ở bên cạnh cười: “Vậy chẳng phải đom đóm cũng có à? Thế thì nhỏ biết bao!”
Chu Vân mỉm cười: “Đom đóm biến dị không nhỏ đâu.” Lần này vào núi có thể để ý một chút.
Tần Mộ lại trầm tư: “Nói vậy, sứa biển sâu… hình như còn có mực phát quang gì đó… tôi còn từng thấy tảo biển phát quang, lúc sóng vỗ rất đẹp.”
Chu Vân gật đầu: “Đúng vậy, sinh vật biển sâu và trong hang động phát quang khá nhiều, tiếc là lần trước không gặp sứa biến dị.” Biển sâu là một nơi tốt, nhưng hắn đã hứa với Quan Viễn Phong rồi, thế thì đợi anh ấy nghỉ phép về rồi đi xem thử vậy.
Tạm biệt hai anh em Tần Mộ và Tần Thịnh, Chu Vân bắt đầu thu dọn hành lý vào núi. Lều trại, đệm chống ẩm, bếp dã ngoại, sạc dự phòng, máy phát điện dã ngoại, đèn pin, đèn dã ngoại năng lượng mặt trời, túi cứu thương. Trong núi lạnh, còn phải mang theo một ít áo khoác phao lông vũ giữ ấm nhẹ nhàng, giày leo núi dự phòng, quần áo dự phòng các loại….
Vào núi không nên lái xe quá tốt, không chỉ vì đường khó đi, mà trên đường chắc chắn sẽ gặp phải bọn cướp, chúng sẽ không tiếc xe của nạn nhân đâu, hắn không nỡ lái xe của Quan Viễn Phong đi, vậy nên đã tùy tiện tìm một chiếc xe việt dã nội địa dùng cả năng lượng mặt trời và xăng. Trên xe để một ít xăng dự phòng, cộng thêm thực phẩm, thức ăn cho chó tự làm và lương khô các loại.…
Khi máy bay của phái đoàn thành Bắc Minh cất cánh bay đến căn cứ Trung Châu, sau khi Chu Vân xử lý sắp xếp xong những dược liệu biến dị quý giá trên sân thượng tầng ba mươi, liền cùng Tuệ Tinh lái chiếc xe việt dã rời khỏi thành phố Đan Lâm.
Điểm đến của hắn là dãy núi Cửu Nghi.
“Trên núi Cửu Nghi mây trắng bay, Đế tử cưỡi gió về chốn non xanh.”
Dãy núi Cửu Nghi, nơi Thuấn Đế yên nghỉ, phía nam giáp La Phù, phía bắc nối Hành Nhạc, nơi đó có núi cao hồ nước rộng lớn, có rừng nguyên sinh thứ sinh diện tích lớn, núi non trùng điệp, sâu thẳm kỳ bí. Trong rừng rậm có vô số kỳ trân dị thú, cùng với thực vật biến dị quý giá và thảo dược hiếm có.
Trước cấp bốn hắn không dám đặt chân đến đây, nhưng nay bản thân đã vững vàng lên cấp bốn đỉnh cấp, đang tiến dần đến cấp năm, phải tranh thủ lúc hắn còn có chút ưu thế về cấp bậc, vào đó thu thập một ít đồ tốt.
Từ thành phố Đan Lâm đến dãy núi Cửu Nghi khoảng tám trăm cây số, trước mạt thế lái xe đi đường cao tốc, chỉ cần một ngày là đến. Nhưng nay đường không dễ đi, trên đường không chừng còn gặp phải một số yêu ma quỷ quái, trước khi vào núi còn phải bỏ xe lại rồi đi đường núi vào rừng, không chừng bất cứ lúc nào cũng phải bỏ xe. Vì vậy hắn chuẩn bị đầy đủ xăng, cửa sổ xe hai bên cũng dán toàn bộ phim chống nhìn trộm, chỉ để lại kính chắn gió phía trước có thể nhìn thấy.
Lúc mới ra khỏi đường cao tốc, đường đi khá thuận lợi, đến khi lái được hơn một trăm cây số đến đại lộ Hà Hải thì bắt đầu gặp phải từng đàn tang thi, bầy khỉ biến dị, đàn dê tang thi trên đường. Hắn dựa vào chiếc xe việt dã đủ chắc chắn, cứ thế lao qua. Khi đến gần một số thành phố nhỏ hơn, hắn bắt đầu gặp phải rào chắn cướp đường.
Hắn cứ đi đi dừng dừng, trong mắt bọn cướp đường thì giống như đang do dự dừng xe, khi người của bọn chúng vây lại quát tháo, yêu cầu mở cửa xe thì hắn lại mở cửa sổ trời, sau đó Tuệ Tinh từ cửa sổ trời nhảy ra, với tốc độ sét đánh không kịp bịt tai phun một ngụm lửa, rồi chạy xuống.
Sau đó thường thì không còn sau đó nữa, thậm chí phần lớn bọn cướp đường khi nhìn thấy con chó biết phun lửa phun ra ngọn lửa đầu tiên, đã mở rào chắn cho đi, còn quỳ xuống đất dập đầu xin tha.
Sau đó Tuệ Tinh vui vẻ nhảy lại lên nóc xe, từ cửa sổ trời nhảy vào trong xe, được Chu Vân xoa đầu, ngậm một miếng cá khô biến dị vui vẻ tiếp tục hành trình của bọn họ.
Cứ như vậy cũng coi như một đường gập ghềnh, vẫn bị trì hoãn không ít thời gian, cộng thêm một số đoạn đường hỏng hoặc bị chặn, đành phải đi đường vòng, cuối cùng hắn lái xe gần mười bốn tiếng đồng hồ mới đến một ngôi làng dưới chân ngọn Tam Phân Thạch Phong trong dãy Cửu Nghi.
Ngọn núi này đặc biệt cao, thế núi rất hiểm, là nơi phân chia của ba dòng sông, đó là Tiêu Thủy, Vị Thủy và Đà Thủy.
Ngôi làng nhỏ dưới chân núi đã bị bỏ hoang, đường đất cũng đã hoàn toàn bị cỏ dại chiếm lĩnh, chỉ có con đường bê tông trước kia còn tạm thời đi được, khi xe bật đèn pha tiến vào, còn làm kinh động một số chuột, ếch nhái và rắn cỏ.
Lúc còn học đại học, Chu Vân đã từng cùng bạn học đến đây leo núi dã ngoại, đây là một tuyến đường đi bộ leo núi rất nổi tiếng, trên mạng có đủ loại hướng dẫn đi bộ. Cơ bản đều lấy ngôi làng này làm điểm xuất phát và điểm kết thúc của chuyến đi bộ, cũng vì thế mà ngôi làng nhỏ này trở thành một ngôi làng nổi tiếng trên mạng, còn mọc lên đủ loại nhà hàng, nhà nghỉ kiểu homestay…
Hắn vẫn còn nhớ mang máng nhà hàng nông trại ở ngôi làng này tên là “Cơm Canh Đạm Bạc”, dùng nấm rừng, mì hoặc bún nấu với nước dùng gà ta, mười đồng một phần, thêm nước dùng không giới hạn, trên bát mì có một quả trứng ốp la vàng rộm, lấy đũa chọc vào lòng đỏ trứng một cái, lòng đỏ trứng màu cam đỏ sền sệt sẽ chảy ra.
Sau khi đi bộ trở về, lại quay lại ngôi làng nhỏ này ăn tối, măng tươi xào thịt hun khói, rau dương xỉ trộn, ốc xào tía tô, lươn chiên giòn rang muối tiêu, cơm rang huyết vịt xào dầu trà, thêm một bát trà dầu nóng hổi, lúc đó bọn họ leo núi cả ngày, vừa mệt vừa đói, ăn những món ăn dân dã địa phương này chỉ thấy ngon như sơn hào hải vị.
Nay ngôi làng đã hoàn toàn tiêu điều hoang tàn, nhà cửa không người ở, cửa sổ gỗ tường đất đều đã mục nát, trên mái ngói mọc đầy cỏ dại.
Chu Vân đỗ xe xong, trời đã rất khuya, hắn cho Tuệ Tinh xuống trước, Tuệ Tinh cảnh giác xuống xe, đi vòng quanh xe một vòng, rồi lại chạy vào trong các ngôi nhà, tìm kiếm khắp trong ngoài khắp nơi, rất nhanh đã có thể nghe thấy tiếng gào thét của tang thi, rồi rất nhanh sau đó, Tuệ Tinh đã dụ được một đám tang thi đến bãi đỗ xe giữa làng, thành thạo phun một ngọn lửa qua, thiêu chết toàn bộ.
Rồi lại tiếp tục chạy tới chạy lui, dụ thêm một số bò tang thi, dê tang thi và vài con tang thi lẻ tẻ ra thiêu hủy.
Tang thi trong làng không nhiều, trông cũng khá yếu ớt, có lẽ động vật biến dị trong núi đã sớm xuống núi dọn dẹp một lượt rồi, số còn lại có thể là những con tang thi vốn bị nhốt trong các căn phòng kín, bị Tuệ Tinh mở cửa dẫn dụ ra.
Chu Vân dựa vào trí nhớ tìm đến nhà hàng nông trại “Cơm Canh Đạm Bạc” đó, treo đèn dã ngoại trong sảnh lớn, nhìn bảng giá cùng bức tranh lịch phong cảnh đậm chất nông thôn trên tường đã bám đầy khói dầu và bụi bặm.
Hắn mở cốp xe, bưng một thùng xốp và một bình giữ nhiệt vào quán, trải một tấm nhựa lên chiếc bàn đầy bụi, rót nước dùng gà hầm từ trước khi đi ra khỏi bình giữ nhiệt, cắm nguồn điện di động ngoài trời vào một cái bếp từ, đặt xửng hấp lên, cho cơm nắm cá chình ngâm mơ, bánh chẻo hấp, cơm nắm làm thức ăn cho chó trong thùng xốp vào hấp chung.
Lại thấy Tuệ Tinh chạy về, chắc là đã dọn dẹp sạch sẽ rồi, miệng nó lại còn ngậm một con gà rừng. Nó cắn con gà rừng cọ cọ vào chân hắn, cả ngày hôm nay, trên xe chỉ toàn ăn thức ăn cho chó, giờ lại chạy ngược chạy xuôi đốt tang thi, tất nhiên là đã đói meo rồi.
Chu Vân không khỏi bật cười, nhấc con gà rừng đáng thương lên xem, con gà này đã bị lửa đốt chín quá nửa, lông cũng cháy gần hết, còn biết đốt lông trước. Hắn lấy dao ra, cạo sạch phần lông còn lại không nhiều, chặt bỏ đầu và chân, rạch bụng, vứt bỏ hết nội tạng, chỉ giữ lại tim và gan gà.
Sau đó dùng dao găm xé thịt gà ra, lóc bỏ xương, rồi cho phần gà rừng chín quá nửa này vào ngâm cùng nước dùng gà, đặt lên bếp từ đun nóng lại, sau đó trộn với cơm nắm thức ăn cho chó đã hấp, đặt vào bát cho Tuệ Tinh ăn.
Chính bản thân hắn cũng dùng nước dùng gà ăn với cơm nắm và bánh chẻo, ăn xong, dọn dẹp sơ qua một chút rồi đi ra ngoài nhìn lên bầu trời.
Sau mạt thế, ánh sáng trên mặt đất dường như đã biến mất. Trên bầu trời đen kịt, mỗi một vì sao đều sáng như những viên kim cương lấp lánh, dải Ngân Hà mênh mông buông xuống, bốn bề tĩnh lặng, hắn ngẩng đầu nhìn trời sao, cảm giác có chút cô đơn, như thể trên thế giới chỉ còn lại một mình hắn.
Hắn lấy lều trại và các thứ khác từ trên xe xuống, dọn dẹp giữa sảnh lớn, dựng lều lên, trải đệm, giũ một chiếc chăn lông ngỗng ra. Nhiệt độ trong núi thấp, đến đêm chắc chỉ còn mười mấy độ, nhưng có Tuệ Tinh ở đây, cũng không sợ lạnh.
Chỗ ngủ đã dọn dẹp xong, hắn kiểm tra cửa nẻo, ra ngoài đặt cây hoa Lăng Tiêu biến dị bên cạnh xe, thúc giục một chút, hoa Lăng Tiêu lập tức bao phủ dày đặc toàn bộ chiếc xe, nhìn thoáng qua chỉ thấy dây leo quấn quanh chiếc xe bỏ hoang.
Chu Vân lại để cây Lượng thiên xích biến dị bên ngoài nhà, thúc giục Lượng thiên xích leo kín tường nhà, lúc này mới cùng Tuệ Tinh vào lều trong nhà nằm ngủ.
Lái xe cả một ngày trời, hắn dựa vào người Tuệ Tinh, đắp chiếc chăn lông ngỗng nhẹ nhàng ấm áp lên, bật đèn dã ngoại, lấy sách điện tử màn hình mực ra đọc một chương trước khi ngủ.
Trong núi vạn vật tĩnh lặng, có thể nghe thấy tiếng ếch nhái kêu ở xa xa, cùng với tiếng cú mèo thỉnh thoảng vang lên, còn có cả tiếng kêu của những loài động vật không rõ tên trong núi, chỉ cảm thấy yên bình và tĩnh lặng vô cùng.
Cất sách điện tử đi, hắn nhìn thấy chiếc điện thoại bên cạnh, theo thói quen cầm lên mở ra xem, tín hiệu chỉ còn một vạch, chắc ngày mai vào núi sẽ không còn tín hiệu nữa.
Hắn do dự một lúc, muộn thế này rồi… chắc là Quan Viễn Phong đã ngủ rồi, trước kia ở chung, mỗi ngày anh ấy đều thức dậy và đi ngủ như đồng hồ, vô cùng tự giác nghiêm túc.
Nhưng nếu không gọi, ngày mai vào núi chắc chắn sẽ không gọi được, đến lúc đó Quan Viễn Phong nhất định sẽ lo lắng.
Hắn nghĩ một chút rồi gửi một tin nhắn qua: “Anh ngủ chưa?”
Không ngờ màn hình sáng lên, lại có tin nhắn trả lời: “Chưa, tôi còn nhiệm vụ, đang trực. Muộn thế này sao em còn chưa ngủ?”
Chu Vân nghĩ một chút, liếc nhìn cuốn sách điện tử bên gối: “Em có cuốn sách chưa đọc xong, đọc xong rồi sẽ ngủ.”
“Ngủ sớm đi, buổi tối ánh sáng không tốt, đừng làm hỏng mắt.”
Chu Vân trả lời: “Vâng. Hai anh em Tần Mộ và Tần Thịnh đã đi theo Cung thành chủ đến căn cứ Trung Châu rồi. Họp đại hội thành chủ thì bên anh cũng sẽ rất bận nhỉ? Em cũng vừa có một đề tài nghiên cứu quan trọng phải làm, có lẽ mấy ngày nay sẽ ít gọi điện cho anh hơn.”
Quan Viễn Phong trả lời rất dứt khoát: “Được, nhưng nghiên cứu cũng phải chú ý ăn uống ngủ nghỉ, làm việc và nghỉ ngơi điều độ nhé.”
Chu Vân thở phào nhẹ nhõm: “Ừm, là bọn em chiếm được nhà tù Nam Sơn cũ, trồng một ít dược liệu ở trong đó, để đảm bảo nguyên liệu bào chế thuốc, lại làm một dây chuyền sản xuất thuốc, dạo này quả thực hơi bận. Nhưng nông trại ở đó, tín hiệu cũng không tốt lắm, nếu anh gọi điện mà tín hiệu không thông, cũng đừng quá lo lắng.”
Quan Viễn Phong không nghi ngờ gì: “Được.”
Một lúc sau anh lại thêm một câu: “Nhớ đừng ra biển là được, tôi đã xin nghỉ phép sau khi đại hội kết thúc, đã được phê duyệt hai mươi ngày nghỉ phép thăm người thân rồi.”
Chu Vân hơi chột dạ: “Ừ, em sẽ không ra biển. Hơn nữa em đi đâu cũng mang theo Tuệ Tinh, an toàn lắm. Anh ngủ ngon.”
“Em ngủ ngon.”
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
