Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 46: Bình An Là Phúc

Tối hôm đó, Tô Gia Ninh không xuất hiện nữa, các thành viên Đội đặc nhiệm cũng đã quen với bộ dạng yếu đuối mỗi lần bị phê bình là lại trốn đi khóc của cậu ta, nên cũng chẳng ai để ý, cứ thế chén sạch chỗ thịt dê nướng, không lãng phí chút nào.

 

Ngày hôm sau, Quan Viễn Phong dẫn Đội đặc nhiệm đến khu phố bán máy tính, hai mắt Tô Gia Ninh sưng đỏ, nhưng vẫn xuất hiện trong đội, vẻ mặt vô cùng bướng bỉnh. Dù không chủ động nói chuyện với Quan Viễn Phong, nhưng cậu ta vẫn giao tiếp bình thường với các thành viên khác trong đội, ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra.

 

Quan Viễn Phong cũng không để ý đến cậu ta, chỉ phân công nhiệm vụ một cách ngắn gọn, súc tích, rồi trực tiếp tiến thẳng đến khu phố bán máy tính lớn nhất thành phố Đan Lâm. Toàn bộ tòa nhà trung tâm thương mại này chủ yếu bán các loại máy tính và thiết bị công nghệ cao. Toàn bộ mặt ngoài của trung tâm được ốp kính cường lực khổ lớn, sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, làm nổi bật cảm giác theo đuổi tương lai. Người thời đó còn chưa thể ngờ rằng, tương lai lại không hướng đến công nghệ cao, mà xã lại quay về theo kiểu luật rừng, cá lớn nuốt cá bé.


 

Trung tâm thương mại này quy tụ tất cả các cửa hàng chuyên kinh doanh những thương hiệu máy tính và truyền thông nổi tiếng trên thị trường trước ngày tận thế, đủ loại laptop gaming cao cấp, máy trạm đồ họa chuyên nghiệp, máy tính xách tay gọn nhẹ và đủ loại máy tính bảng thông minh, điện thoại di động cao cấp. Giang Dung Khiêm vừa bước vào trung tâm thương mại, liền như mèo thấy mỡ, hai mắt sáng rực, vô cùng kích động: “Máy tính bảng, điện thoại di động, lấy hết! Có thể dùng để thiết lập mạng LAN khi mang theo máy chủ, mọi người có thể trao đổi nội bộ trong mạng LAN. Máy tính bảng, điện thoại di động đều có thể dùng làm thiết bị đầu cuối chỉ huy.”

 

“Robot cũng cần! Robot hướng dẫn mua hàng, robot hút bụi, các loại robot, thu hết về, sửa lại chương trình là có thể làm được rất nhiều việc!”


 

“Máy chủ, case máy tính, ổ cứng, lấy hết! Những thứ này ở gần các căn cứ lớn đã sớm bị thu gom sạch rồi, không ngờ ở đây vẫn còn giữ được, giao thông bất tiện cũng có cái lợi của giao thông bất tiện! Mấy năm trước còn nói các thành phố vừa và nhỏ bị rỗng ruột, dân số suy giảm… Lúc về chúng ta cũng có thể cố gắng đến những thành phố nhỏ giao thông bất tiện này để tìm kiếm vật tư.”

 

“Còn những đĩa CD, DVD kia nữa, âm nhạc, phim ảnh, sách vở, lấy hết! Nếu sau này tự xây dựng mạng LAN, những thứ này chính là tài nguyên quý giá!”

 

“Drone, drone, tìm cửa hàng chuyên bán drone, tốt nhất là tìm được kho hàng!”


 

Giang Dung Khiêm vô cùng kích động, không ngừng chỉ huy mọi người thu dọn đồ đạc. Giây phút này, anh ta như biến thành vị vua trong lĩnh vực của mình, tự tin chưa từng có, đôi mắt sáng ngời khi chỉ huy.

 

Quan Viễn Phong vẫn phối hợp chặt chẽ với Chu Vân và Tuệ Tinh. Trong khu phố bán máy tính cũng không có nhiều tang thi, dù sao thì lúc sương mù đỏ giáng xuống cũng là vào ban đêm, sau đó bên trong không có người sống, không có thức ăn, nên cũng không thu hút tang thi nào. Các cửa hàng trên cả dãy phố linh kiện máy tính có rất ít tang thi, dễ dàng dọn dẹp sạch sẽ. Nhiều nơi chính là kho hàng, bên trong có thể tìm thấy không ít hàng cao cấp.

 

Theo danh sách Giang Dung Khiêm liệt kê, bọn họ lấy một lô máy chủ, máy tính, thiết bị đầu cuối máy tính bảng có cấu hình tốt nhất, phần mềm giám sát tốt nhất và ổn định nhất, camera độ nét cao, cảm biến hồng ngoại, cảm biến từ cửa sổ, thiết bị ghi hình và một loạt thiết bị giám sát khác. Sau đó, tiện thể qua các trung tâm thương mại gần đó thu gom một lô dây điện cần thiết, tấm pin năng lượng mặt trời, rồi lại lấy thêm một lô drone cao cấp nhất cùng các thiết bị công nghệ cao khác mang về.


 

Ngày hôm đó vẫn là một chuyến bội thu trở về, hai chiếc xe tải lớn chở đầy ắp hàng hóa về. Bọn họ tìm một căn biệt thự bỏ trống chưa bán được trong khu dân cư, Giang Dung Khiêm sắp xếp các loại thiết bị ngăn nắp, phân loại rõ ràng, rồi lại tiếc nuối nói riêng với Quan Viễn Phong: “Tiếc là thời gian chúng ta ở đây quá ít, nếu không với ngần này thứ có thể thiết lập được một mạng LAN rất tốt rồi.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Thiết bị cậu cứ giữ lại, đợi có kỳ nghỉ tôi sẽ quay về, hiện tại cứ ưu tiên hệ thống an ninh đã.”

 

Sau khi trở về khu dân cư, Giang Dung Khiêm dẫn theo Đường An Thần, Đổng Khả Tâm và mấy người khác cũng giỏi về kỹ thuật, chạy một vòng khắp khu dân cư, lắp đặt một mạng lưới giám sát không có điểm mù, thiết lập chức năng nhận diện và báo động tự động. Một khi thiết bị giám sát ghi nhận được động tĩnh bất thường, hệ thống sẽ lập tức gửi thông tin cảnh báo qua máy tính.


 

Sau đó, bọn họ thiết lập lại hệ thống tuần tra tự động bằng drone. Cẩn thận dạy Chu Vân cách sử dụng, cách kiểm tra và bảo trì định kỳ, đảm bảo thiết bị luôn ở trạng thái hoạt động tốt nhất, cách kiểm tra dữ liệu đã lưu trữ,….

 

Phòng điều khiển được lắp đặt trong căn phòng trống trên tầng ba mươi của Quan Viễn Phong. Anh dẫn người tháo dỡ và vứt bỏ hết đồ đạc, vật tư vô dụng trong căn hộ của mình, chỉ để lại bức tường đầy màn hình máy tính giám sát, rồi lại dẫn người kiểm tra từng thiết bị báo động.

 

Sau đó, theo yêu cầu của Chu Vân, Giang Dung Khiêm sử dụng một số thiết bị y tế xách tay mang về từ bệnh viện để cải tạo chiếc xe nhà di động thành một xe cứu thương y tế. Bọn họ tháo bỏ một phần ghế sofa không cần thiết, thiết lập khu vực kiểm tra, lắp đặt giường y tế có thể gấp lại. Đồng thời tích hợp các thiết bị theo dõi chỉ số sinh tồn cơ bản như máy đo nhịp tim, huyết áp, độ bão hòa oxy trong máu, trang bị máy siêu âm xách tay, máy điện tâm đồ, hộp cứu thương, trang bị các loại thuốc và dụng cụ cấp cứu thông dụng như băng cầm máu, mặt nạ thở, máy khử rung tim,…. Trong xe còn lắp đặt hệ thống cung cấp oxy và thiết bị hỗ trợ hô hấp.


 

Trong xe còn tách riêng một khu vực xét nghiệm thuốc, lắp đặt máy quang phổ hồng ngoại hoặc máy sắc ký lỏng hiệu năng cao xách tay, dự trữ các loại thuốc thử và dung môi xét nghiệm thuốc thông thường, cột sắc ký và các vật tư tiêu hao khác, trang bị khu vực chứa thiết bị, thuốc thử và tủ lạnh nhỏ.

 

Giang Dung Khiêm thấy Chu Vân quan tâm đến chiếc xe này như vậy, bèn nâng cấp luôn hệ thống điện của xe, lắp đặt lại bộ pin dung lượng lớn và bộ biến tần để đảm bảo các thiết bị y tế hoạt động ổn định, tăng cường hệ thống chiếu sáng khẩn cấp, đảm bảo ánh sáng trong xe đầy đủ.

 

Trong lúc Giang Dung Khiêm và Đổng Khả Tâm cải tạo xe trong khu dân cư, Quan Viễn Phong cũng không hề nhàn rỗi. Anh dẫn những người còn lại đi tìm kiếm ở các bệnh viện, siêu thị lớn trong thành phố, chở tất cả thực phẩm, xăng, dầu diesel, gas, than đá hữu ích về khu dân cư, sắp xếp cẩn thận trong tầng hầm để xe và hầm trú ẩn của tòa nhà.


 

Sau khi trở về, xem xét tình hình cải tạo xe y tế, Quan Viễn Phong lại dẫn thêm người dán phim chống nổ và phim chống nhìn trộm cho cửa sổ xe, kiểm tra bình chữa cháy và các thiết bị khác.

 

Đến lúc này, các thành viên Đội đặc nhiệm cũng đã nhận ra: “Bác sĩ Chu không về căn cứ Trung Châu cùng chúng ta sao?” Tìm kiếm nhiều vật tư như vậy, trực thăng chắc chắn không thể mang đi hết, chỉ có thể chọn lựa một số thứ quan trọng. Vậy thì mục đích mấy ngày nay ráo riết tìm kiếm vật tư của Đội trưởng Quan thực ra rất rõ ràng, chính là đang chuẩn bị những vật tư cần thiết cho bác sĩ Chu sống một mình sau này. Đội trưởng Quan đây là không yên tâm.

 

Chu Vân mỉm cười: “Ừm, xa quá ở không quen, tôi vẫn quen ở lại quê nhà hơn.”


 

Tô Gia Ninh mấy ngày nay vốn ít nói, nhưng lúc này cũng kinh ngạc: “Một mình anh làm sao sống sót được, không thể lâu dài đâu! Đến căn cứ sẽ có đội bảo vệ bảo vệ anh, có thể sống trong căn cứ an toàn, có đảm bảo y tế, nếu không một mình anh, lỡ bị bệnh thì sao? Bị thương thì sao?”

 

Chu Vân vốn không muốn trả lời cậu ta, nhưng liếc mắt thấy Quan Viễn Phong lộ vẻ lo lắng, trong lòng mềm nhũn, bèn giải thích: “Bản thân tôi cũng là bác sĩ mà, mấy bệnh vặt đó đều có thể chữa được, bệnh nặng thì cũng có thể đến các căn cứ sinh tồn gần đây, đâu phải hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài.”

 

Đường An Thần thì cười hì hì, từ khi đến đây cậu ta được Chu Vân đặc biệt chăm sóc, tuy cũng không nỡ xa Chu Vân, nhưng vẫn phải nói giúp Chu Vân vài câu: “Ở đây bác sĩ Chu và Đội trưởng Quan đã xây dựng lâu như vậy, nhiều thứ như vậy, không nỡ đi cũng là bình thường. Dù sao sau này đội trưởng vẫn có thể về thăm mà, đợi đội trưởng ở căn cứ Trung Châu đứng vững rồi, chúng ta lại qua đón bác sĩ Chu.”


 

Chu Vân mỉm cười: “Tiểu Đường nói rất đúng, đều là đàn ông cả, ở đâu cũng sống được như nhau thôi.”

 

Võ Tuấn nói: “Hôm nào làm không nổi nữa, tôi sẽ đến nương tựa bác sĩ Chu, ở đây khá tốt, dù sao cũng không vướng bận gì, một thân một mình, căn cứ cũng chỉ cần dị năng giả, không thèm người thường như chúng tôi, thà đến đây theo bác sĩ Chu trồng rau, nuôi dê, bắt cá còn thú vị hơn.”

 

Đổng Khả Tâm cười nói: “Còn có trách nhiệm, còn có anh em nữa chứ. Đội trưởng Quan vốn đã giải ngũ rồi, vì chúng ta mà từ bỏ cuộc sống tốt đẹp như vậy, rời xa quê hương tái xuất, cậu giờ lại nói muốn lui về ở ẩn không muốn làm nữa.”

 

Võ Tuấn nhìn Quan Viễn Phong, môi mấp máy, trên mặt lộ vẻ áy náy: “Xin lỗi đội trưởng. Tôi chỉ là nhất thời hơi chán nản thôi.”

 

Quan Viễn Phong lạnh nhạt nói: “Nói ít, làm nhiều vào.”

 

Võ Tuấn không nói gì, Quan Viễn Phong lại tiếp tục ra lệnh: “Trước khi đi dọn dẹp một lượt trong khu dân cư, cây chết thì đào hết đi, xới đất lên, trồng cây vào.”

 

Các thành viên Đội đặc nhiệm đồng thanh hô lớn: “Tuân lệnh!”

 

Sau đó lại nhìn Chu Vân hi hi ha ha nở nụ cười, Chu Vân cũng mỉm cười.

 

Đợi mọi người giải tán, Quan Viễn Phong liền đi theo Chu Vân ra bờ hồ, chỉ trỏ khắp nơi, xem ra là muốn xác định chỗ nào trồng cây gì.

 

Lúc này Đổng Khả Tâm mới nói với Võ Tuấn: “Cậu đúng là đồ ngốc mà! Đội trưởng Quan bây giờ hoàn toàn có thể lui về ở ẩn. Anh ấy vì chúng ta mà phải tái xuất, cậu lại còn nói mấy lời chán nản đó. Cậu ở lại ư? Còn nuôi gà nuôi dê bắt cá nữa chứ! Bác sĩ Chu là người tốt như vậy, mà đội trưởng cũng đành phải để anh ấy một mình ở lại đây rồi đi. Thế rồi người của chúng ta lại tự mình nhụt chí trước, không nỡ rời xa cuộc sống thoải mái ở đây, vậy sự hy sinh của Đội trưởng Quan thì tính là cái gì? Muốn sống những ngày tháng an nhàn, sao anh ấy không tự mình ở lại? Dựa vào đâu mà nhường bác sĩ Chu cho cậu.”

 

Nói xong, trong lòng cô đột nhiên cảm thấy có gì đó kỳ lạ, như thể lời này nói ra nghe thật quái gở.

 

Liêu Cẩm Thịnh đã bật cười: “Chị Khả Tâm, sao chị nói bác sĩ Chu giống như cô vợ bé nhỏ của Đội trưởng Quan vậy, còn sống những ngày tháng ngọt ngào hạnh phúc nữa chứ, nói cứ như anh Võ Tuấn muốn xen vào cướp người yêu vậy.”

 

Đổng Khả Tâm không nhịn được cũng bật cười: “Chủ yếu là bác sĩ Chu cho người ta cảm giác quá thoải mái, sống cùng anh ấy thực sự rất dễ chịu, mọi thứ đều đâu vào đấy… Tính tình lại tốt, cậu không thấy lúc nãy Võ Tuấn nói câu đó, sắc mặt đội trưởng khó coi đến mức nào đâu.”

 

Võ Tuấn lẩm bẩm: “Thực ra là tôi muốn nói, chúng ta đều ở lại không tốt sao… Dù sao đội trưởng ở đâu, chúng ta cũng có thể ở đó, căn cứ Trung Châu có gì tốt, người thường ở đó còn phải đóng thuế. Mọi người xem, nếu ở lại đây, ăn ở mặc tự do tự tại, tự cung tự cấp, thoải mái biết bao.”

 

Trương Kỳ cười nói: “Cậu thì không còn vướng bận gì, chứ chúng tôi thì còn có gia đình phải lo nữa. Đừng nói mấy lời chán nản đó nữa, lần này đến mời được đội trưởng, hơn nữa chân đội trưởng còn bình phục rồi, thế đã là vui mừng ngoài mong đợi rồi, còn nghĩ gì nữa.”

 

Liêu Cẩm Thịnh vui vẻ nói: “Có đội trưởng dẫn dắt, lại có sức chiến đấu của Tuệ Tinh, con chó dị năng mạnh như vậy, Đội đặc nhiệm của chúng ta nhất định sẽ lấy lại được vinh quang. Tướng quân Đàm có Đội trưởng Quan về hỗ trợ, nhất định cũng sẽ nhanh chóng ổn định tình hình, mọi chuyện rồi sẽ ngày càng tốt đẹp hơn thôi.”

 

Đổng Khả Tâm nói: “Tôi thấy, nói không chừng Đội trưởng Quan sẽ để Tuệ Tinh lại cho bác sĩ Chu.”

 

Liêu Cẩm Thịnh “A” một tiếng, vẻ mặt vô cùng tiếc nuối: “Sức chiến đấu mạnh như vậy, để lại đây, thật đáng tiếc.”

 

Ngay cả Tô Gia Ninh vốn im lặng nãy giờ, lúc này cũng bị thu hút sự chú ý, nhìn sang. Tuệ Tinh, con chó biến dị này thực sự rất có giá trị nghiên cứu… Nếu có thể kích hoạt dị năng trên những con chó quân đội, chó cảnh sát đã được thuần hóa… Nhưng cậu ta nhớ lại lời cảnh cáo nghiêm khắc của Quan Viễn Phong, lời định nói ra lại nuốt trở vào.

 

Đổng Khả Tâm nói: “Không để Tuệ Tinh lại, Đội trưởng Quan chắc chắn không thể yên tâm để một mình bác sĩ Chu ở lại đây.”

 

Giang Dung Khiêm là người đầu tiên biết Chu Vân sẽ ở lại, Tuệ Tinh cũng sẽ ở lại. Lúc này, anh ta khẽ ho một tiếng: “Được rồi! Mọi người làm việc của mình đi, dựa núi núi đổ, dựa sông sông chảy, dù chúng ta có Đội trưởng Quan, nhưng bản thân cũng phải tự đứng vững vàng mới được.”

 

Mọi người đều đồng ý, cũng không bàn tán gì thêm nữa, quả nhiên làm theo lệnh của Quan Viễn Phong. Bọn họ dùng hai ngày để đào bỏ, dọn dẹp hết cây cối đã chết cóng trong rừng trên núi và dưới chân núi của khu Vân Đỉnh Sơn Uyển, thu gom những hài cốt mà tang thi chưa ăn hết ở các góc khuất, để Tuệ Tinh phun lửa thiêu thành tro rồi chôn xuống đất.

 

Tường rào của khu dân cư cũng được xây cao, gia cố và làm dày thêm. Thậm chí Quan Viễn Phong còn dẫn các thành viên Đội đặc nhiệm xây lại tường ở cổng chính và cổng sau, chỉ để lại một cánh cửa sắt chống trộm, chống cháy rất nhỏ nhưng rất dày và chắc chắn để ra vào.

 

Các cửa hàng ọp ẹp trong khu dân cư đều được dọn dẹp lại, tài nguyên ở các nơi trong khu dân cư được rà soát, thu gom và sắp xếp lại một lần nữa. Đất ở ven hồ, trên núi và trong rừng cũng được máy xới đất xới lên.

 

Các thành viên Đội đặc nhiệm vốn đều là những người trẻ tuổi, khỏe mạnh, được huấn luyện lâu năm, nên khi huy động thì hiệu suất làm việc quả thực rất cao.

 

Chu Vân đột nhiên có nhiều người giúp đỡ như vậy, nên cũng cẩn thận lên kế hoạch phạm vi trồng trọt. Ngoài lúa, ngô, lúa mì và các loại cây trồng khác vốn đã trồng ở ven hồ, hắn để các thành viên Đội đặc nhiệm đào những cây giống ăn quả mang về từ vườn ươm của lâm trường ra khỏi nhà kính, rồi trồng phân tán vào đó.

 

Trong khu đất rừng, bọn họ còn chia lô trồng các loại hạt giống cỏ chăn nuôi chịu hạn, chịu rét, chịu mặn như cỏ băng, cỏ linh lăng, cỏ mang tím, cỏ lông dê.

 

Loại cỏ này vừa có thể nuôi cừu, bò, lợn, lại có thể nuôi ngỗng, thỏ, thậm chí còn có thể băm nhỏ cho cá ăn. Chúng có khả năng thích nghi rất tốt, thích hợp trồng dưới tán rừng, ở một mức độ nhất định còn giúp phục hồi sinh thái và cải tạo đất.

 

Đương nhiên, quan trọng nhất là những loại cỏ này một khi đã trồng xuống thì không cần chăm sóc nhiều, mà năng suất lại rất cao. Sau khi tường rào khu dân cư được gia cố lại, có thể thả luôn cừu, lợn, ngỗng, gà vịt vào trong rừng, thậm chí không cần phải lo lắng nhiều về việc cho ăn.

 

Còn ở sườn núi phía sau, nơi râm mát, Chu Vân lại cho khoanh vùng trồng lạc, đỗ xanh, đỗ tương, những loại cây thân thấp vốn thích hợp trồng trong đất rừng. Loại cây này có tác dụng cố định đạm, lá còn có thể làm phân hữu cơ, tăng độ phì nhiêu cho đất, cũng không cần chăm sóc nhiều.

 

Thảo dược thì hắn trồng một số loại như thiên ma, kim ngân hoa, hoài sơn, sài hồ, bản lam căn, tam thất, phục linh, hoàng tinh, bạch truật… Những thứ này cũng không quá quý hiếm, nhưng dễ trồng và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày.

 

Còn Giang Dung Khiêm thì quả thực là cao thủ trong lĩnh vực này. Anh ta tận dụng máy chủ của toàn bộ hệ thống giám sát và mạng LAN, điều chỉnh lại thiết bị phun tưới tự động cho Chu Vân. Ngoài việc có thể cài đặt thống nhất trên máy tính khoảng thời gian phun tưới định kỳ, thậm chí anh ta còn làm cho Chu Vân một hệ thống cho gia súc gia cầm ăn tự động trong chuồng.

 

Chỉ cần đổ sẵn thức ăn và nước vào các thùng inox cố định, rồi cài đặt thời gian trên máy tính, đến giờ hệ thống sẽ tự động thả thức ăn và nước vào máng ăn và máng nước.

 

Điều này thực sự vô cùng tiện lợi, quả nhiên là mỗi người giỏi một nghề. Chu Vân đối với Giang Dung Khiêm tưởng chừng như bình thường này bội phục sát đất, cũng thân thiết với anh ta hơn rất nhiều. Ngay cả Đổng Khả Tâm cũng có chút ghen tị: “Bác sĩ Chu, tôi cài đặt hệ thống thuốc nổ cũng rất lợi hại đó, sau này có cơ hội sẽ cho anh xem tài nghệ.”

 

Toàn bộ khu Vân Đỉnh Sơn Uyển được bao bọc kín mít. Quan Viễn Phong vẫn không yên tâm, anh dẫn Đội đặc nhiệm ngụy trang thêm bên ngoài khu dân cư. Bọn họ lái mấy chiếc xe tải lớn đến chặn con đường lên núi, rồi lại chở mấy đống cát sỏi, giàn giáo công trường, gạch đá… đến bao quanh lại.

 

Toàn bộ tường ngoài của khu dân cư được sơn các khẩu hiệu lớn thường thấy ở công trường như: “Bình an là phúc, phía trước là công trường, xin dừng bước”, “Thi công an toàn đảm bảo sản xuất, vận hành văn minh đảm bảo an toàn”, “Xây dựng hình ảnh doanh nghiệp bằng công trường văn minh, giành được niềm tin của chủ đầu tư bằng công trình chất lượng”….

 

Rồi bọn họ lại lái những chiếc cần cẩu tháp, xe tải vận chuyển han gỉ từ các công trường khác đến, bày biện vật liệu xây dựng rơi vãi khắp nơi, những khối bê tông vỡ, bột vôi, những thanh thép gỉ sét loang lổ, những lán trại công nhân sụp đổ. Khu dân cư hoàn toàn được ngụy trang thành một công trường xây dựng bỏ hoang khổng lồ.

 

Trước cổng công trường, trước những chiếc xe tải lớn, họ đặt thêm các biển báo cảnh báo như “Khu vực đang thi công, cấm đi lại”, dựng rào chắn ngang đường. Cả khu vực trông hoang tàn, đổ nát vô cùng.

 

Chu Vân thực sự phải thán phục trước ý tưởng ngụy trang này của Quan Viễn Phong. Hắn rắc thêm một ít hạt cỏ vào các khe gạch, đống cát, chỉ cần vài trận mưa, lại đúng vào mùa xuân, chắc chắn cỏ hoang hoa dại sẽ mọc um tùm. Nhìn từ xa, nơi đây chỉ là một công trường xây dựng của một khu nhà bỏ hoang dưới chân một ngọn núi hoang.

 

Mà bên trong bức tường ngoài trông có vẻ hoang tàn cao ngất ấy lại là một khu dân cư trên đỉnh núi trồng đầy cây ăn quả, hoa cảnh tràn đầy sức sống, cỏ chăn nuôi tươi tốt, cây trồng đủ loại, gà vịt ngỗng chạy đầy sân.

 

Đối với các đội dị năng giả và người thường đi tìm kiếm vật tư theo nhóm, một công trường bỏ hoang trên một ngọn núi hoang sẽ không có vật tư gì quý giá. Vì vậy, bọn họ thường sẽ không mạo hiểm để vào khám phá, đa số sẽ đi đường vòng ở chân núi. Cho dù vẫn có người vất vả trèo tường vào, phát hiện đây là một khu dân cư, nơi này quá lớn, nhiều nhất cũng chỉ lấy đi một ít gà vịt vật tư, tổn thất không lớn, chỉ cần Chu Vân phát hiện có người đột nhập thì tránh đi là được. Chu Vân sống một mình ở đây hoàn toàn có thể tự cung tự cấp, không cần ra ngoài. Nếu thực sự muốn ra ngoài, có thể mở cánh cửa nhỏ bí mật để đi ra. Nếu muốn lái xe, có thể dời chiếc xe tải lớn đi, thông đường là có thể lái xe ra ngoài.

 

Nhưng dù vậy, Quan Viễn Phong vẫn chưa cảm thấy hài lòng. Anh dẫn các thành viên Đội đặc nhiệm đến hồ chứa nước, bắt một lượng lớn cá biến dị và các loại cá sống khác trong hồ về thả vào hồ nhân tạo trong khu dân cư.

 

Như vậy, dù chỉ dựa vào việc ăn cá cũng có thể đảm bảo đủ lượng thịt. Cộng thêm gạo, mì, thực phẩm… thu thập từ các trung tâm thương mại, siêu thị lớn ở thành phố Đan Lâm và được cất giữ ở các vị trí khác nhau trong khu dân cư, dù Chu Vân không ra khỏi khu dân cư cũng có thể sống sót rất lâu. Bọn họ lại lắp một máy bơm và bể chứa nước, bể lọc nước ở biệt thự bên dưới. Dù trời không mưa, cũng có thể bơm nước từ hồ lên lọc để cung cấp cho khu dân cư. Hệ thống pin năng lượng mặt trời cũng được lắp đặt lại một bộ mới, hơn nữa các máy phát điện thu gom được cũng được chuẩn bị sẵn ở nhiều nơi khác nhau.

 

Ngoài ra, các thành viên Đội đặc nhiệm còn thoải mái đi săn trong rừng núi gần đó hai ngày, bắt về một đống vịt trời, gà rừng, thỏ rừng… những con mồi sống không có nhiều mối đe dọa, mang về nuôi nhốt trong khu dân cư.

 

Như vậy, trông có vẻ mọi thứ đã chuẩn bị đầy đủ, Quan Viễn Phong suy đi tính lại nhiều lần, dù vẫn cảm thấy không yên tâm, nhưng cuối cùng cũng quyết định ngày khởi hành.

 

Các thành viên Đội đặc nhiệm đi săn, bắt cá, ngày nào cũng ăn thịt cá ê hề, vô cùng vui vẻ, có chút vui quên đường về. Nhưng khi đã quyết định ngày khởi hành, mọi người cũng đều thu dọn đồ đạc.

 

Chu Vân nói với Quan Viễn Phong: “Thuốc xua đuổi tang thi, thuốc dụ tang thi, mỗi chai là một liều dùng một lần, đựng trong bình xịt, tiện cho các anh sử dụng. Tất cả đều đựng trong hộp đựng, bình thường cất giữ nơi khô ráo, thoáng mát là được.”

 

“Hộp này, là viên dinh dưỡng dị năng, có thể nâng cao khả năng miễn dịch, ổn định và tăng cường dị năng. Anh cứ uống một viên mỗi ngày. Nếu cơ thể bị thương, có thể tăng gấp đôi liều lượng.”

 

“Đây là gel trị ngoại thương, cũng được làm từ lô hội biến dị, bột tam thất biến dị, keo ong và một số loại thuốc bột trị ngoại thương khác. Có thể cầm máu rất nhanh, thúc đẩy vết thương mau lành, tiêu viêm giảm đau, bảo vệ vết thương. Cái này em nghĩ các anh sẽ thường xuyên dùng đến, em làm rất nhiều, đều đựng trong hộp đựng, hai hộp lớn, đều đã chia vào các tuýp thuốc mỡ, bóp ra dùng trực tiếp lên vết thương là được.”

 

“Hộp này toàn là thuốc thường dùng, thuốc kháng sinh, thuốc cảm, vitamin, thuốc hạ sốt, thuốc giảm đau, đều là loại phổ biến, cũng có hướng dẫn sử dụng, em cũng ghi chú thêm một số loại dùng cho cảm cúm, ho, sốt. Nếu thực sự không hiểu có thể hỏi bác sĩ ở căn cứ.”

 

“Tất cả các loại thuốc tự chế đều được dán nhãn decal, nhưng đều không ghi thành phần. Nếu có ai hỏi anh cứ nói là người khác tặng, không biết thành phần, cố gắng chỉ dùng trong nội bộ đội.”

 

“Mấy hộp này là sữa ong chúa biến dị và mật ong biến dị, đều đã đóng chai rồi. Anh có thể mang đi tặng trưởng bối, ví dụ như Đàm tướng quân. Lúc anh uống nước cũng có thể pha một chút vào, vì là đồ biến dị nên rất tốt cho sức khỏe. Còn có một hộp nhân sâm biến dị, cái này dùng trong trường hợp cấp cứu, thái lát ngậm, lúc nguy kịch có tác dụng bồi bổ cơ thể rất hiệu quả.”

 

“Hộp này là mì cá biến dị mấy hôm trước em nói với anh, đều đã sấy khô, đóng gói hút chân không rồi, một túi là một suất ăn cho một người. Còn có xúc xích cá, lạp xưởng, cá khô miếng, có nước nóng là ăn được, rất tiện lợi.”

 

“Hai túi bên này đều là túi đồ dùng khi đi làm nhiệm vụ bên ngoài. Bên trong có một số trang bị cắm trại, đèn pin dùng khẩn cấp, dao đa năng, thanh magie, sạc dự phòng, bánh quy nén, thanh dinh dưỡng, túi cứu thương… Đồ tuy nhỏ nhưng trong thời mạt thế thu thập đủ cũng không dễ, lúc đi làm nhiệm vụ cứ đeo lên là được. Gặp tình huống khẩn cấp cũng không cần phải tiếc, em đã chuẩn bị hai túi, ra ngoài chỉ cần mang một túi, túi còn lại là dự phòng.”

 

“Cung tên anh mang theo, em còn để cho anh một thanh Đường đao, một cây kiếm côn, một cây liềm. Còn tập này đều là da cá biến dị đã phơi khô. Sau khi anh đến căn cứ Trung Châu, tìm thợ thuộc da gia công lại, làm thành miếng giáp khâu vào quân phục, có thể tăng cường khả năng phòng ngự.”

 

“Em nghe Tiểu Liêu nói, bên căn cứ Trung Châu vật tư khan hiếm, tuy đội bảo vệ, dị năng giả có một số ưu đãi điểm tích lũy và một số vật tư phân phát, nhưng vẫn thiếu rất nhiều thứ. Đến đó e là anh vẫn phải dùng điểm tích lũy để đổi, hoặc tốn thời gian ra ngoài tìm kiếm, không bằng mang đồ ở đây đi.”

 

“Chiếc vali da này khóa bằng mật khẩu, mật khẩu chính là mật khẩu cửa. Bên trong này đều là tinh hạch mà anh và Tuệ Tinh đánh được. Loại không thuộc tính và có thuộc tính em đều đã phân loại theo từng cấp bậc, chất lượng, cũng đã chia ra rồi, đều có dán nhãn.”

 

“Anh đến căn cứ, chắc chắn sẽ dùng đến những thứ này, dùng để đổi vật tư cũng được, tặng bạn bè, chăm sóc đồng đội của anh, đều cần những thứ này. Bây giờ hấp thụ tinh hạch đối với em đã không còn tác dụng nữa, nhưng ở căn cứ chắc chắn đây là thứ có giá trị lưu thông, anh cứ yên tâm mang theo.”

 

“Còn nữa…” Chu Vân mở chiếc vali mật khẩu, từ túi bên hông lấy ra hai thỏi vàng, hắn nhìn Quan Viễn Phong cười ranh mãnh: “Thứ này, ở chỗ em không còn tác dụng nữa, nhưng anh đến căn cứ bên đó, chắc vẫn có thể dùng được, anh mang theo phòng khi cần thiết nhé.”

 

Quan Viễn Phong nhìn chằm chằm hắn một lúc, ngàn lời muốn nói chất chứa trong lòng, nhưng cuối cùng chỉ bước tới ôm lấy hắn: “Cảm ơn em, Chu Vân.” Hốc mắt anh đỏ hoe, cuối cùng vẫn không nói thêm gì nữa, vì bây giờ anh có nói gì cũng đều là sáo rỗng, anh nợ Chu Vân quá nhiều.

 

Chiếc trực thăng màu xanh quân đội lượn vài vòng trên không phận khu Vân Đỉnh Sơn Uyển rồi bay về phía căn cứ Trung Châu.


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 46: Bình An Là Phúc
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...