Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 45: Một Bát Mì Cá
Quan Viễn Phong chăm chú nhìn Chu Vân nói chuyện, trên mặt mang theo vẻ yêu thương và trân trọng mà chính bản thân anh cũng không nhận ra.
Nhưng các thành viên Đội đặc nhiệm đang nướng thịt dê bên đống lửa đối diện thì lại nhìn thấy rất rõ, ai nấy đều có chút ngưỡng mộ: “Đội trưởng Quan thay đổi nhiều quá, trước đây lúc nào mặt cũng nghiêm nghị.”
“Hôm nay xem Đội trưởng Quan, bác sĩ Chu và Tuệ Tinh phối hợp ăn ý thật đó, Tang thi vương cũng không chịu nổi một đòn.”
“Song hệ dị năng Phong và Lôi Điện, Đội trưởng Quan thật sự quá mạnh.” Tô Gia Ninh chen vào: “Chẳng trách hôm qua đội trưởng hỏi tôi song hệ dị năng có hiếm không, thì ra đội trưởng lại là song hệ dị năng hệ Phong và Lôi Điện.” Hai mắt cậu ta sáng rực lên: “Mấy lão chuyên gia ở viện nghiên cứu chắc chắn sẽ mừng phát điên cho coi.”
Võ Tuấn lạnh lùng liếc cậu ta một cái: “Đừng có suốt ngày nghĩ cách nghiên cứu con người được không? Sao không thấy các người nghiên cứu vắc-xin tang thi? Nếu có thể khiến người thường sau khi tiêm vắc-xin không bị tang thi lây nhiễm nữa, thì chúng ta đánh tang thi sẽ thoải mái hơn nhiều!”
Tô Gia Ninh sờ sờ mũi: “Nhưng quan điểm chủ đạo hiện nay là, nguồn gốc sức mạnh của tang thi và người có dị năng tương tự nhau, bị virus tang thi lây nhiễm cũng có khả năng tiến hóa thành người có dị năng, nên chẳng có ai nghiên cứu vắc-xin cả… Hơn nữa, chẳng lẽ các anh không muốn sở hữu dị năng một cách an toàn, ổn định sao? Chúng tôi hiện cũng đang nỗ lực theo hướng này mà.”
Đổng Khả Tâm cười lạnh một tiếng: “Tôi thấy là vì các đề tài được giới tư bản đầu tư và hỗ trợ chỉ có tiến hóa dị năng thôi. Giống hệt như trước mạt thế, tư bản quyết định tất cả, chỉ là bây giờ người nắm giữ tư bản đã thay đổi mà thôi.”
Tô Gia Ninh có chút ấm ức: “Căn cứ Trung Châu, bao gồm cả bản thân tôi, không ít người có dị năng đều đã ký thỏa thuận phục vụ căn cứ và thỏa thuận nghiên cứu của Viện Nghiên cứu Dị năng, cũng đều đặn lấy máu xét nghiệm hàng tháng cho viện nghiên cứu, mọi người đều cố gắng hết sức để nghiên cứu cách kích hoạt dị năng an toàn cho người thường. Còn có nhiệm vụ cứu viện, nhiệm vụ chữa trị của căn cứ, tất cả người có dị năng cũng đều chấp nhận triệu tập ngay lập tức, chúng tôi được hưởng ưu đãi, nhưng chúng tôi cũng đang thực hiện nghĩa vụ của mình.”
Đổng Khả Tâm liếc cậu ta một cái: “Chẳng lẽ không phải vì giai đoạn đầu người có dị năng quá yếu, cần chúng tôi là người thường săn vô số tinh hạch cho các người, các người mới ký những thỏa thuận này sao? Chẳng qua là đôi bên cùng có lợi thôi.”
Tô Gia Ninh vốn còn định nói gì đó, nhưng cậu ta thấy Chu Vân đứng dậy đi vào trong nhà, bên cạnh Quan Viễn Phong trống chỗ, vội vàng đứng dậy đi về phía Quan Viễn Phong.
Quan Viễn Phong đang thấy khó chịu trong lòng, thấy Tô Gia Ninh đến, nhớ lại Tô Gia Ninh vừa gặp Chu Vân, câu đầu tiên đã hỏi anh có ghi lại số liệu chi gãy mọc lại sau khi thức tỉnh dị năng không, một bộ dạng đương nhiên cho rằng anh nhất định sẽ phối hợp với viện nghiên cứu, lý lẽ hùng hồn.
Sau mạt thế, cái “Viện Nghiên cứu Dị năng” này có phải đã hiển nhiên cho rằng tất cả người có dị năng đều nên phối hợp nghiên cứu với họ không?
Nếu không phối hợp thì sẽ thế nào?
Ngay cả binh lính là người thường cũng phải ký vào bản cam kết “tự nguyện” phối hợp nghiên cứu…
Người có dị năng đứng trên người thường, mà viện nghiên cứu lại nhân danh nghiên cứu dị năng, kích hoạt dị năng để đứng trên cả người có dị năng.
Nói như vậy, Chu Vân quả thực đã nổi giận khi Tô Gia Ninh bắt đầu nói muốn thuyết phục anh làm người tình nguyện nghiên cứu. Một người ôn hòa lý trí như vậy mà cũng tức giận đến mức làm vỡ cả ly rượu. Chu Vân vốn đã không có cảm giác an toàn, anh lại phải theo đồng đội đến căn cứ Trung Châu, người này tâm tư tỉ mỉ, e rằng lúc đó đã nghĩ đến việc anh có thể sẽ bị người ta bắt trở thành đối tượng nghiên cứu rồi.
Sắc mặt anh lạnh lùng: “Có chuyện gì.”
Tô Gia Ninh thấy anh vốn đang nói chuyện với Chu Vân mặt mày tươi cười, như tắm trong gió xuân, giờ phút này nhìn cậu ta lại tắt nụ cười, mặt mày nghiêm nghị lạnh lùng, nhất thời có chút không quen, nhưng nhớ lại trước khi giải ngũ đội trưởng cũng luôn lạnh lùng như vậy, bèn đè nén chút sợ hãi đó xuống, cười hỏi: “Đội trưởng, anh với bác sĩ Chu là hàng xóm phải không? Nhà anh ấy ở đâu vậy? Tôi nghe anh ấy nói cũng ở tòa nhà khác trong tiểu khu này?”
Quan Viễn Phong nói: “Cậu muốn nói gì thì nói thẳng, đừng vòng vo tam quốc với tôi.”
Tô Gia Ninh nói: “Hôm nay tôi thấy sân sau nhà anh nuôi một tổ ong mật, loài ong này đã biến dị, khá quý hiếm, nên muốn bàn bạc với bác sĩ Chu, lần này về cố gắng mang ong chúa biến dị này theo.”
“Sữa ong chúa chứa axit decenoic độc nhất trong tự nhiên, có tác dụng diệt khuẩn, ức chế vi khuẩn rất tốt và có khả năng chống ung thư, chống phóng xạ, có biểu hiện xuất sắc trong việc nâng cao khả năng miễn dịch, cũng có hiệu quả trong việc chống lão hóa và duy trì sức sống tế bào, trước mạt thế đã được ứng dụng rộng rãi trong lĩnh vực khoa học đời sống rồi.”
“Còn nữa…” Tô Gia Ninh chỉ vào cây xương rồng cầu khổng lồ bên cạnh, trước đó cậu ta chỉ nghĩ đó là cây xương rồng cầu bình thường, sau đó lại đột nhiên phát hiện trên cây xương rồng cầu này có những vệt bạc lấp lánh rõ ràng, quả cầu màu xanh đậm to lớn vô cùng, trên đó mọc ra một đóa hoa màu hồng nhạt, cánh hoa như lụa mỏng, không ngờ lại là Ô Vũ Ngọc biến dị.
Mùa đông lạnh giá như vậy vừa qua, thành phố Đan Lâm không phải vùng nhiệt đới, có xương rồng sống sót ngoài trời quả thực không dễ. Sau đó cậu ta để ý xem xét, những cây cối trong sân, hóa ra không chỉ có cây xương rồng cầu này, mà cả cây xương rồng Lượng thiên xích màu xanh đậm bên tường rào, cây Cửu lý hương và hoa Lăng tiêu nở rộ bên bồn hoa ở cửa, hoa trà, tất cả đều là thực vật biến dị. Vậy mà ban đầu cậu ta lại lơ đãng, tưởng chỉ là một khu vườn bình thường. Ở đây lại có nhiều thực vật biến dị đến vậy, có liên quan gì đến đàn ong biến dị kia không?
Cậu ta vừa kinh ngạc vừa vui mừng, hiện tại viện nghiên cứu cũng có đề tài về việc nghiên cứu thực vật biến dị, xem như là hướng phát triển trọng điểm, vì hiện tại đã có bằng chứng cho thấy tác dụng ban đầu của thực vật biến dị sẽ được tăng cường. Người có dị năng sử dụng thực vật, động vật biến dị cũng có thể nhanh chóng bổ sung năng lượng.
Nhưng vì thực vật biến dị tương đối khó kiếm, chỉ dựa vào một số người của căn cứ đi làm nhiệm vụ mang về đổi lấy điểm tích lũy, sau đó viện nghiên cứu giữ lại để nghiên cứu, nhưng mùa đông quá lạnh, những cây thực vật biến dị trồng xuống cũng thường chết do không biết cách trồng.
Nhưng mà, dường như sau khi sang xuân, nghe nói thực vật biến dị ngoài tự nhiên có xu hướng tăng lên. Đợi cậu ta về đăng nhiệm vụ, thu thập ong mật biến dị, thực vật biến dị, thảo dược biến dị, cậu ta là dị năng hệ trị liệu, về cơ bản thì, một khi cậu ta đăng bất kỳ nhiệm vụ treo thưởng nào, đều sẽ có người tranh nhau mang đến trước mặt cậu ta, chỉ để sau này khi gặp nguy hiểm, cậu ta có thể ra tay cứu giúp bọn họ.
Cậu ta cố gắng hết sức thuyết phục Đội trưởng Quan, có lẽ Đội trưởng Quan và Chu Vân không biết giá trị của những thứ này, người chính khí lẫm liệt như Đội trưởng Quan, tưởng mình chiếm đoạt tài sản của dân chúng, anh ấy không biết mạt thế bên ngoài đã khác xưa rồi, bọn họ không biết tính đặc thù của viện nghiên cứu mà thôi, bọn họ nuôi lâu như vậy, có lẽ cũng có tình cảm rồi, có thể cũng không biết tính đặc thù của những thực vật biến dị này.
“Ô Vũ Ngọc là loại xương rồng gây ảo giác nổi tiếng, chứa nhiều loại alkaloid, thứ này nếu biến dị, có thể tưởng tượng hiệu quả gây ảo giác chắc chắn cũng tăng cường. Alkaloid chiết xuất ra có thể dùng cho nhiều nghiên cứu, đặc biệt là sự xuất hiện của động thực vật biến dị hiện nay đã khiến một số lý thuyết của y học cổ truyền được chứng minh… Nghiên cứu y học sau này chắc chắn sẽ tập trung vào nghiên cứu dược dụng của động thực vật biến dị, thúc đẩy dị năng, nghiên cứu kích hoạt.”
Tô Gia Ninh nhìn Quan Viễn Phong, vô cùng nhiệt thành khao khát: “Tôi đã nói với bác sĩ Chu rồi, nếu bác sĩ Chu có thể quyên tặng cho viện nghiên cứu, thì tôi và giáo sư hướng dẫn của tôi sẽ tiến cử, lại có đàn ong biến dị này, nhất định có thể thuận lợi vào viện nghiên cứu, trở thành nghiên cứu viên cốt cán, tham gia vào một số nhóm dự án trọng điểm.”
“Nhưng bác sĩ Chu có lẽ vẫn chưa hiểu địa vị của Viện Nghiên cứu Dị năng, nên không muốn.”
“Tôi không tham lam gì của anh ấy cả, tôi là dị năng giả trị liệu hệ Quang, tôi chỉ cần đăng nhiệm vụ treo thưởng ở sở nhiệm vụ của căn cứ, muốn thảo dược biến dị và động vật biến dị gì là sẽ có rất nhiều người tìm đến cho tôi. Nhưng bác sĩ Chu là bạn của anh, tôi có thể cùng anh ấy lập một nhóm đề tài, tôi sẽ chịu trách nhiệm xin kinh phí dự án, đảm bảo việc ghi tên khoa học của anh ấy…”
Cậu ta giải thích: “Ví dụ như Tuệ Tinh, động vật biến dị có thể được thuần hóa, nghiên cứu này cũng rất quý giá.”
Quan Viễn Phong nhìn chằm chằm cậu ta, không nói một lời.
Từ sau mạt thế Tô Gia Ninh thức tỉnh dị năng trị liệu hệ Quang, đi đâu cũng được tươi cười chào đón, tất cả mọi người đều nịnh nọt tâng bốc cậu ta, cậu ta nhận được sự quan tâm và nguồn lực ưu ái chưa từng có, được ưu tiên cung cấp tinh hạch để thăng cấp, được vô số những kẻ quyền quý trước đây coi thường cậu ta tươi cười chào đón, mời cậu ta đến chữa trị cho người thân.
Cậu ta đã lâu không bị Quan Viễn Phong nhìn chằm chằm nghiêm khắc như vậy, anh không nói một lời, nhưng lại vô cùng áp lực, cảm giác sợ hãi quen thuộc khi bị Quan Viễn Phong rèn giũa nghiêm khắc trước mạt thế lại ùa về.
Cậu ta cố gắng đè nén cảm giác sợ hãi rụt rè dâng lên từ sống lưng, nhưng giọng nói bất giác nhỏ đi: “Tôi biết anh Chu không phải quân nhân, không phải công chức, không có bất kỳ nghĩa vụ nào phải đóng góp tài sản của mình… Tôi là vì muốn tốt cho anh ấy, anh và bác sĩ Chu vẫn luôn sống ở đây, không biết bây giờ các căn cứ lớn bên ngoài đều rất chú trọng nghiên cứu dị năng, Viện Nghiên cứu Dị năng là nơi mà các nhà nghiên cứu của các căn cứ lớn đều khao khát hướng tới. Hiếm có cơ hội tốt như vậy để vào được viện nghiên cứu. Đây cũng là đóng góp cho viện nghiên cứu để nghiên cứu, cũng là mang lại phúc lợi cho nhân loại…”
Cậu ta cố gắng trấn tĩnh lại, để giọng nói của mình bớt run rẩy hơn, tự biện giải cho bản thân: “Tôi không phải đang ép buộc về mặt đạo đức, mà là anh Chu mới đến căn cứ, có một số đề tài quan trọng thì sẽ càng dễ dàng gia nhập vào nhóm nghiên cứu cốt lõi hơn … Anh ấy còn học y học cổ truyền, vừa hay có thể bắt đầu từ những thảo dược biến dị và động vật biến dị này, để mở ra một bầu trời mới tốt hơn…”
Quan Viễn Phong chỉ nhìn chằm chằm cậu ta một lúc lâu, rồi mới hỏi: “Lúc chiến đấu hôm nay, khi đối mặt với bầy tang thi, cậu không nghe theo chỉ huy, mà lại là người đầu tiên chỉ trích oán trách.”
“Trước đây cậu chưa bao giờ thiếu chuyên nghiệp như vậy, ít nhất thì bề ngoài khiêm tốn và phục tùng mệnh lệnh vẫn có. Cha và anh cậu có công với nước, Tướng quân Đàm và tôi cũng vì nể mặt cha và anh của cậu mà quan tâm chăm sóc cậu nhiều hơn, nhưng trước đây cậu cũng không kiêu ngạo tự mãn, ích kỷ tư lợi, khoe khoang đặc quyền như vậy, điều gì đã thay đổi cậu? Dị năng hệ trị liệu quý giá ư? Địa vị đặc biệt của viện nghiên cứu? Đặc quyền của người có dị năng?”
Mặt Tô Gia Ninh trắng bệch, vội vàng giải thích: “Đội trưởng Quan, tôi chỉ là nhất thời nóng vội, kẻ địch bây giờ là tang thi, không giống như trước đây, bây giờ là mạt thế, mỗi ngày đều có người chết…”
Quan Viễn Phong trầm ngâm hỏi cậu ta: “Tô Gia Ninh, tôi đã cứu cậu, tuy tôi không có ý khoe khoang, nhưng cậu đến đây nói là mang lòng biết ơn và áy náy, vậy mà mở miệng ra là đòi tôi cái này cái kia, Chu Vân đã từ chối cậu rõ ràng, cậu lại đến tìm tôi. Những thứ đó rõ ràng đều là đồ Chu Vân trồng và nuôi, tại sao cậu lại nghĩ tôi sẽ ủng hộ cậu, đi thuyết phục bác sĩ Chu?”
“Trong tiềm thức cậu đang coi thường cậu ấy, dù cậu ấy rõ ràng cũng là một người có dị năng rất mạnh?”
Tô Gia Ninh lắp bắp, hoảng loạn giải thích biện bạch: “Đội trưởng đối với tôi ơn nặng như núi… Sao tôi có thể lấy oán báo ơn? Tôi chỉ cảm thấy như vậy tốt hơn…”
Quan Viễn Phong ngắt lời cậu ta: “Cậu không phải coi thường cậu ấy, dù sao cậu cũng mới quen cậu ấy vài ngày, thực ra người cậu đang coi thường là tôi.”
“Sau khi vào đội, cậu bị tôi quản thúc nghiêm khắc trong lòng cậu không phục, mang theo cảm giác ưu việt, cho rằng gia thế mình ưu việt, chuyên môn khan hiếm, tương lai nhất định có thể vượt trên tôi, khiến tôi hối hận vì đã từng nghiêm khắc đàn áp cậu như vậy. Cậu cảm thấy tôi bắt nạt cậu, đàn áp cậu, sỉ nhục cậu, cậu khao khát có một ngày được đứng ở vị trí cao hơn, trả thù tôi một cách tàn nhẫn.”
Mặt Tô Gia Ninh đỏ bừng như gan lợn: “Tôi không có!”
Quan Viễn Phong lại lạnh lùng thốt ra những lời vô tình như trước đây, giống như mỗi lần cậu ta không hoàn thành nhiệm vụ đều bị châm biếm chế giễu: “Kết quả là tôi lại cứu cậu, có ơn lớn với cậu. Cậu không còn cách nào khác, chỉ có thể cầu xin cha và anh trai mình sắp xếp cho tôi một vị trí giảng dạy ưu đãi ở trường quân đội, hy vọng sớm ngày trả hết ân tình. Với tình trạng vết thương và cơn đau ảo của tôi lúc đó, căn bản không thể nào hoàn thành nhiệm vụ giảng dạy được, các người để tôi ngồi không hưởng lương, không cần xếp lịch dạy… Một vinh dự ngồi không hưởng lộc, có thể kéo dài được bao lâu? Tôi đã từ chối, trực tiếp về quê, hoàn toàn rời xa cái vòng tròn đó của các người.”
Anh nhìn Tô Gia Ninh môi run run không nói nên lời, tiếp tục nói: “Mạt thế rồi, cậu thức tỉnh dị năng, cậu nhất quyết muốn đến đón tôi, vì cậu nghe nói tôi không thức tỉnh dị năng. Cậu nóng lòng muốn thấy tôi chật vật giữa bầy tang thi trong thời mạt thế, cậu khao khát đứng trước mặt tôi với tư cách là người cứu rỗi bằng dị năng hệ Quang, cao cao tại thượng đưa tay ra giúp đỡ tôi, biến tôi thành đối tượng nghiên cứu của cậu. Muốn tôi khóc lóc van xin cậu, nịnh nọt cậu, khiến tôi hối hận vì ngày xưa đã không đối xử tốt với cậu, bây giờ chỉ có thể cầu xin cậu chữa trị… Phát hiện ra tôi cũng thức tỉnh dị năng rồi, lại vội vàng muốn lấy dữ liệu của tôi để lót đường cho học thuật của cậu… Quả nhiên, ân lớn như thù sâu sao?”
Nước mắt Tô Gia Ninh lăn dài: “Đội trưởng Quan, sao anh có thể nghĩ về tôi như vậy, tôi không có!”
Quan Viễn Phong lại lạnh lùng nói: “Nếu cậu thực sự nhớ ơn tôi, tại sao lúc Đội trưởng Đàm vẫn còn liên lạc được với tôi, cậu không nói muốn đến đón tôi?”
“Lúc đó cậu đang bận gì? Bận tranh giành một suất lên tàu? Một mùa đông trôi qua, ngay cả căn cứ cũng căng thẳng như vậy, một người thường bị cụt cả hai chân, không thức tỉnh dị năng, trong mùa đông dài bị tang thi vây khốn, sẽ gặp phải chuyện gì, cậu không tưởng tượng được sao? Tại sao cậu không đến cứu ân nhân của mình?”
Môi Tô Gia Ninh run rẩy: “Tôi… lúc đó mới thức tỉnh dị năng, còn chưa biết đó là gì, biết đâu là virus mới, mọi người không cho tôi tùy tiện rời đi… Đội trưởng… tôi muốn đến… tôi tưởng Tướng quân Đàm sẽ chăm sóc tốt cho anh…”
Quan Viễn Phong bình tĩnh nói: “Ừm, lúc đó cậu còn quá yếu, không có cách nào khoe khoang trước mặt tôi. Bây giờ cậu là dị năng giả trị liệu mạnh nhất, ở căn cứ được ưu đãi, được mọi người tâng bốc, cuối cùng cậu cũng có thể vênh váo tự đắc trước mặt tôi, vậy nên cậu mới nóng lòng muốn đến đón tôi…”
Anh nhìn Tô Gia Ninh, lời lẽ châm biếm: “Tiếc là, tôi vậy mà cũng có dị năng, lại còn là song hệ, sức chiến đấu phi thường, cậu nợ ơn tôi, trả không được, trong lòng cậu ấm ức, nhưng không dám trút giận trước mặt tôi, liền chọn bác sĩ Chu để nhắm vào.”
“Tô Gia Ninh, chút tâm tư nhỏ nhen đó của cậu, cậu nghĩ là tôi không nhìn ra sao? Tôi không nói là vì lười tính toán với cậu, cậu tưởng người khác không nhìn ra à?”
“Anh em trong đội tác chiến tại sao không chịu coi cậu là anh em? Vì thái độ coi thường người khác của cậu quá rõ ràng. Trước đây bọn họ đối xử khách sáo ưu ái với cậu, là hy vọng cậu có thể cứu tôi, nhưng bây giờ không cần nữa, thái độ ghét bỏ của bọn họ đối với cậu lập tức lộ ra.”
“Chính bản thân cậu cũng cảm nhận được, nên cậu mới nóng lòng muốn tìm lại chút cảm giác ưu việt của mình trên người bác sĩ Chu. Cố ý muốn thứ mà cậu ấy quý trọng nhất, cố ý thể hiện sự ưu việt của cậu, cố ý lợi dụng sự thiếu hiểu biết của tôi về căn cứ, về viện nghiên cứu, để gây khó dễ cho Chu Vân, muốn ra tay trước, khiến cậu ấy phải dựa dẫm vào cậu, qua đó thỏa mãn chút lòng hư vinh không thể lộ ra ngoài của cậu.”
Tô Gia Ninh sắp sụp đổ rồi: “Đội trưởng! Tôi không có! Anh đang nói oan cho tôi!”
Cậu ta như quay lại những ngày tháng đau khổ khi mới vào đội đặc nhiệm, bị Quan Viễn Phong sửa chữa động tác chiến thuật hết lần này đến lần khác, phạt cậu ta huấn luyện đi huấn luyện lại hết lần này đến lần khác, từng câu nói lạnh lùng vô tình đả kích, không chút lưu tình công kích sỉ nhục cậu ta, mỗi câu mỗi chữ đều chọc vào chỗ đau nhất của cậu ta.
“Cậu dựa vào công lao của cha anh mình để vào đội đặc nhiệm hưởng thụ sao? Vậy tại sao cậu không đổi chỗ khác? Tại sao lại đến đây? Cậu liên tục mắc lỗi, là muốn mạng người khác làm bàn đạp cho cậu mạ vàng sao?”
“Lượng huấn luyện này ai cũng hoàn thành được, tại sao cậu không hoàn thành được? Vào Đội đặc nhiệm rồi thì không được phép có đặc quyền, muốn có đặc quyền thì cút sớm đi.”
“Trong đội đặc nhiệm, cái giá của việc phạm lỗi là cái chết, cậu chính là kẻ giết người!”
Vô số lời lẽ lạnh lùng như những mũi gai độc, mỗi câu nói khiến người ta nghẹt thở ấy, đến tận bây giờ cậu ta vẫn còn nhớ. Cậu ta khóc nức nở trong chăn lúc nửa đêm, nghi ngờ Quan Viễn Phong cố tình muốn ép cậu ta rời đội, nghi ngờ tất cả mọi người trong đội đặc nhiệm đều đang nhắm vào cậu ta, xem cậu ta là trò cười, cuộc đời cậu ta chưa bao giờ đen tối, lạnh lẽo và khó chịu đến vậy, chưa từng bị người khác hạ thấp đến mức này.
Cuối cùng cậu ta quyết định từ bỏ, lại bị cha nghiêm khắc khiển trách, không cho phép cậu ta bỏ cuộc giữa chừng, cậu ta chán nản thất vọng, định buông xuôi rời đội, nhưng kết quả, đội trưởng lại cứu cậu ta.
Cậu ta nợ một ân tình lớn như trời bể, nợ đội đặc nhiệm, cậu ta không còn cơ hội để hối hận nữa, cậu ta đã hối hận cả vạn lần tại sao mình lại chọn vào đội đặc nhiệm, rõ ràng chỉ cần chuyên tâm học thuật là được rồi, chỉ vì không phục cha chỉ coi trọng anh trai… mãi mãi coi thường cậu ta…
Toàn thân Tô Gia Ninh run rẩy, phản ứng căng thẳng đối với những ngày tháng đau khổ năm xưa lại quay trở lại, cậu ta sống lại cảm giác ngột ngạt và đau đớn xưa kia, như thể vẫn là tên lính nhỏ bé đầy thương tích, là kẻ đáng thương bị cha và anh mình coi thường, chuyện gì cũng cần gia đình đứng ra sắp xếp…
Quan Viễn Phong vẫn không chịu buông tha: “Chẳng qua là bị tôi nói trúng tim đen thôi, rõ ràng có bao nhiêu người sẵn lòng cung cấp động vật biến dị, thảo dược biến dị cho cậu, nhưng cậu lại cứ muốn cướp của Chu Vân, chẳng lẽ không phải cậu cố ý sao?”
Tô Gia Ninh hét lên: “Đội trưởng! Tôi không có! Tôi không có! Tôi không phải loại người lấy oán báo ơn! Tôi là vì suy nghĩ cho anh ấy!”
Các thành viên đội đặc nhiệm bên kia vốn đang lén lút nhìn sang bên này, bây giờ lại nghe thấy cậu ta hét lên, đều trao đổi ánh mắt với nhau. Trước đây đội trưởng phê bình cậu ta, chưa bao giờ nói trước mặt mọi người trong đội, mà là phê bình riêng, như vậy đã rất giữ thể diện cho cậu ta rồi, vậy mà cậu ta còn suốt ngày về phòng ký túc xá là khóc, như thể chịu oan ức tày trời vậy.
Bây giờ thì sao nữa? Cậu ta lại làm gì chọc giận đội trưởng rồi.
Mọi người sớm đã không ưa vẻ vênh váo tự đắc của cậu ta, bây giờ có chút hả hê, nhưng ai cũng đều biết ý không qua đó hóng chuyện.
Quan Viễn Phong lại vẫn chọc vào chỗ đau của cậu ta: “Không có? Không có mà cậu vừa đến đã muốn tôi làm vật thí nghiệm? Muốn Tuệ Tinh làm vật thí nghiệm, muốn hoa cỏ chúng tôi trồng làm vật thí nghiệm. Trong mắt cậu, cái gì cũng có thể làm vật thí nghiệm, vì cậu vốn không coi người khác là người, mạt thế rồi cậu cũng lộ nguyên hình luôn.…”
Tô Gia Ninh gào thét đến khản cả cổ: “Tại sao đội trưởng lại coi tôi là loại người hèn hạ như vậy? Thỏa thuận thí nghiệm của viện nghiên cứu tôi cũng ký rồi! Tôi nguyện cống hiến cho khoa học! Rất nhiều người có dị năng đều đã ký rồi! Mọi người đều vì tương lai của nhân loại!” Cậu ta khóc không ra hơi, toàn thân run rẩy…
Giọng Quan Viễn Phong lạnh lùng như dao: “Cậu mang tâm địa gì đến thuyết phục tôi làm vật thí nghiệm? Cậu nghĩ dù sao tôi cũng tàn phế rồi, nhất định sẽ đồng ý với cậu phải không? Bây giờ tôi không đồng ý với cậu, có phải cậu định về rồi còn tìm mọi cách, tiếp tục dựa vào ảnh hưởng của cậu, ép buộc đạo đức, lấy danh nghĩa hy vọng của toàn nhân loại, lấy danh nghĩa tất cả người có dị năng đều tự nguyện, để uy h**p ép buộc tôi phải phối hợp với các người làm nghiên cứu?”
“Có phải cậu còn định nói cả thông tin về mấy con ong mật biến dị, hoa cỏ này cho giáo sư hướng dẫn của cậu, để giáo sư hướng dẫn của cậu đến thuyết phục, chỉ vì chút thành tựu nghiên cứu khoa học đó của cậu… Mồm miệng nhân nghĩa đạo đức, vì toàn nhân loại, tham lam vô độ, mặt dày vô sỉ không bỏ qua bất cứ thứ gì…”
Tô Gia Ninh sụp đổ: “Đội trưởng! Nếu tôi có tâm địa đó! Xin trời đánh tia sét xuống cho tôi chết không tử tế! Tôi không có! Tôi cũng sẽ không nói với giáo sư hướng dẫn những chuyện nhỏ nhặt này! Chẳng qua chỉ là một chút động thực vật biến dị mà thôi! Có rất nhiều người sẵn lòng chạy vạy vì tôi! Nếu sau này tôi có bảo anh phối hợp nghiên cứu làm thí nghiệm, anh cứ triệu hồi sấm sét đánh chết tôi luôn đi!”
Quan Viễn Phong không còn che giấu khí thế áp bức tích tụ đã lâu, lạnh lùng nhìn cậu ta, như cảnh cáo lại như ra lệnh: “Tốt nhất là cậu không có.”
Anh bình tĩnh nói sự thật: “Cha và anh cậu có ở đây tôi cũng không sợ, bọn họ còn lên tàu rồi, rốt cuộc cậu có tư cách gì mà khoe khoang vênh váo trước mặt tôi?”
Tô Gia Ninh nước mắt giàn giụa, vừa tức giận vừa tủi thân lại vừa xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu, quay đầu lại chạy thẳng vào biệt thự, xông thẳng vào phòng mình đóng sầm cửa lại, rồi gục xuống giường khóc nức nở như trước đây.
Quan Viễn Phong không thèm để ý đến cậu ta nữa, lườm đám thành viên đội đặc nhiệm đang hóng hớt nhìn về phía này một cái, rồi cũng xoay người đi về phía cửa sau biệt thự, bất chợt lại thấy Chu Vân đang đứng ở cửa sau, Tuệ Tinh đứng bên chân hắn, còn hắn thì đang mỉm cười nhìn anh.
Quan Viễn Phong có chút lúng túng ngượng ngùng, vẻ mặt vốn đang chứa đầy lửa giận, nhất thời chưa chuyển đổi kịp, chỉ đành ho khan mấy tiếng: “Em nghe thấy rồi à? Tôi cố ý… Sợ cậu ta về gây chuyện cho chúng ta, chi bằng kích động cậu ta một chút, cậu ta nợ ơn tôi, bị tôi kích động như vậy, cậu ta lại sĩ diện, chắc chắn sẽ không đến làm phiền chúng ta nữa.”
Anh thấp thỏm nhìn biểu cảm trên mặt của Chu Vân, sợ hắn đột nhiên thấy được bộ mặt hung hãn này của mình, sẽ hiểu lầm về mình: “Bình thường tôi đều đối xử công bằng với tất cả các đội viên, không hề bắt nạt cậu ta, là do cậu ta không chịu được khổ.”
Chu Vân cười nói: “Cảm ơn anh Quan đã trút giận giúp em.”
Quan Viễn Phong thầm thở phào nhẹ nhõm: “Sợ em thấy cậu ta khóc lóc như vậy, hiểu lầm tôi thật sự bắt nạt ức h**p cậu ta… Nhưng trước đây cậu ta thật sự, cái gì cũng viết hết trên mặt, chỉ cần nhìn một cái là ra ngay, nhiều tân binh cũng đều như vậy, mới vào đều mang vẻ mặt đừng khinh thiếu niên nghèo, sau này bố mày quân hàm cao hơn mày, sẽ báo thù, nhưng cuối cùng đều ngoan ngoãn cả.”
Chu Vân bật cười: “Em với anh ở chung lâu như vậy, còn em mới quen cậu ta vài ngày, sao em lại tin cậu ta được?”
Quan Viễn Phong cúi đầu nhìn Tuệ Tinh: “Vừa nãy không phải em nói cho chó ăn sao, cho ăn xong rồi à?”
Chu Vân nói: “Ừm… em nấu cho anh bát mì.”
Quan Viễn Phong có chút không hiểu ý hắn: “Vừa nãy tôi cũng ăn không ít thịt nướng rồi, cần gì phải nấu mì riêng cho tôi?”
Chu Vân mỉm cười: “Vào đi.”
Quan Viễn Phong hơi cúi đầu bước vào trong, thấy bếp gas đang cháy liu riu, từ sau mạt thế, khi anh có thể ra ngoài kiếm vật tư, đã chuyển không ít bình ga từ trạm gas về cất giữ, nhưng bây giờ anh không còn ở đây nữa, mặc dù vẫn còn điện, nhưng dù sao cũng không an toàn.
Nước dùng trong nồi nhỏ đang sôi sùng sục, lách tách những bọt khí nhỏ, hơi nước trắng xóa bốc lên nghi ngút, Chu Vân rửa sạch nắm hành lá trong tay rồi cắt nhỏ, rắc vào nồi nước dùng.
Lúc này Quan Viễn Phong mới hiểu ra, chắc là Chu Vân định ra vườn rau nhổ hành lá, vừa hay bắt gặp cảnh tượng anh đang mắng mỏ Tô Gia Ninh.
Chu Vân nhấc nồi lên, đổ mì bên trong ra một chiếc bát lớn tinh xảo, những sợi mì tròn trịa thon dài màu vàng nhạt, phía trên rắc chút hành lá, trong nước dùng có sò điệp khô, tôm khô và những lát thịt dê hồng nhạt mỏng như giấy, trong suốt, nhìn là biết rất tỉ mỉ.
Chu Vân nói: “Là mì cá, dùng thịt cá mè biến dị xay nhuyễn bằng máy xay thịt, rồi trộn với bột mì làm thành mì cá, rất tươi ngon, anh nếm thử đi.”
Quan Viễn Phong cười nói: “Sao lại chỉ có một bát? Em ăn cùng đi.”
Chu Vân lại cầm một đôi đũa nhét vào tay anh, mắt ánh lên ý cười: “Đây là mì trường thọ, đương nhiên phải là người sinh ra trong ngày hôm nay mới được ăn, chúc mừng sinh nhật anh.”
Quan Viễn Phong sững người, sau đó lại bật cười: “Mạt thế sống qua ngày đến quên cả thời gian luôn rồi, hôm nay là hai mươi sáu tháng tư à? Sao em biết hôm nay là sinh nhật tôi.”
Chu Vân mỉm cười: “Lúc dọn dẹp đồ cũ trong nhà anh, em thấy thẻ sinh viên cũ của anh, em nghĩ với tính cách của anh chắc sẽ không thích kiểu sinh nhật náo nhiệt đó. Quả nhiên thấy các đội viên của anh hình như cũng không biết, thôi thì nấu một bát mì trường thọ cho anh vậy.”
Quan Viễn Phong ngồi xuống cầm đũa gắp sợi mì, quả nhiên thấy đó là một sợi mì trường thọ dài không đứt, trường trường cửu cửu. Có thể nhìn ra được là chắc chắn Chu Vân đã tốn không ít tâm tư, lòng anh ấm lại, vừa định nói lời cảm ơn, lại nghe hắn nói tiếp: “Dù sao khi anh đến căn cứ Trung Châu rồi, sau này cũng không có cơ hội nấu mì cho anh ăn nữa.”
Quan Viễn Phong: “…”
Chu Vân lại cười ranh mãnh hơn: “Nhưng em đã hấp mì cá rồi cắt thành sợi, sấy khô, làm thành mì cá khô dễ bảo quản, đến lúc đó mang theo cho anh. Lúc nào anh đói muốn ăn, cứ lấy chút nước nóng đun sôi cho mì vào là ăn được rồi, thêm xúc xích, đánh trứng, rắc hành lá vào, cũng rất tiện, nghe nói đồ ăn ở căn cứ đều được phân phát theo khẩu phần, rất eo hẹp. Anh có thể tự làm ở ký túc xá ăn, lại là cá biến dị, không lo đói.”
Quan Viễn Phong khẽ ho một tiếng: “Ừm… Cảm ơn em đã đón sinh nhật một mình với tôi.” Trong tim anh từ từ dâng lên một chút cảm giác chua xót mềm mại thật khó tả, vị đắng và chua chát đan xen với nhau, dày đặc như kim châm đam vào trái tim anh.
Anh rũ mắt nhìn bát mì, cầm đũa ăn, sợi mì mềm mại trơn tuột, thơm ngon nức mũi, hơi nóng bốc lên mặt anh, đột nhiên anh cảm thấy vành mắt có hơi nóng.
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
