Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 47: Quyển Hai: Dạ Hành Chương 47: Vào Thành Bắc Minh

Quan Viễn Phong đi rồi, dường như trong nhà cũng trở nên yên tĩnh hẳn.

Thực ra bản thân Quan Viễn Phong cũng không phải người nói nhiều, thậm chí còn không ồn ào bằng Tuệ Tinh, nhưng vắng anh, căn nhà lập tức trở nên trống trải.

Chu Vân cảm thấy trong lòng mình bỗng dâng lên một cảm giác vô cùng cấp bách.

Sự mất mát khiến hắn khao khát trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.


Hơn nữa, may mà Quan Viễn Phong đã dẫn người càn quét bệnh viện một phen, lấy giúp hắn toàn bộ thiết bị bào chế thuốc tự chế của bệnh viện, thậm chí còn thu thập được rất nhiều thuốc, điều này khiến kế hoạch tiếp theo của hắn được thực hiện thuận lợi hơn.

Thực ra hắn không hề thẳng thắn với Quan Viễn Phong, nhưng dường như lúc nào anh cũng nhạy bén nắm bắt được nhu cầu của hắn, ví dụ như tinh hạch hệ Mộc, ví dụ như thiết bị trong bệnh viện.

Đây có lẽ là sự nhạy bén của một người chỉ huy, lúc nào anh cũng có thể nhận ra nhu cầu của người khác một cách hiệu quả, đồng thời phán đoán và hành động.

Chu Vân trộn lẫn các loại thảo dược biến dị thu thập được lại với nhau rồi xay thành bột, sau đó thêm một số thành phần gây nhiễu như bột hoài sơn, bột sắn dây…, chế tạo ra một lượng lớn thuốc thành phẩm, bột thuốc và gel trị ngoại thương thành phẩm.

Sau đó, vào một buổi sáng nắng đẹp, hắn chuẩn bị sẵn thức ăn và cỏ khô cho chuồng gia súc gia cầm, rồi lại thầm cảm ơn Giang Dung Khiêm một lần nữa trong lòng, sau đó dắt theo Tuệ Tinh, lái chiếc xe việt dã của Quan Viễn Phong đi về phía căn cứ Bắc Minh.


Trên đường cao tốc quả nhiên có dấu vết đường bị băng tuyết chặn kín, nhưng lúc này đã tan đi khá nhiều, Tuệ Tinh phun lửa một cái là thông suốt, có một đoạn đường còn bị sạt lở, bùn đất từ trên núi chảy xuống chặn ở cửa đường hầm, gần cửa đường hầm và trong đường hầm còn có thể nghe thấy tiếng gào thét chói tai của tang thi.

Chẳng trách cả mùa đông lại yên bình đến vậy, thành phố Đan Lâm là một thành phố vùng ven, dị năng giả bên căn cứ Bắc Minh vẫn không có ai qua lại, chi phí để mở đường hoặc đi đường vòng quá cao.

Chu Vân xem bản đồ, quay đầu xe đi theo một đoạn đường cấp hai khác, vòng qua vài ngôi làng và thị trấn đầy tang thi, đi một đoạn đường lầy lội rất khó đi, có thể tưởng tượng đoạn đường lầy lội này vào mùa đông chắc chắn đã bị băng tuyết hoàn toàn bao phủ và phong tỏa, cuối cùng mới quay trở lại được đường cao tốc.

Ra ngoài một chuyến thật không dễ dàng, Chu Vân cảm khái, chẳng trách đồng đội của Quan Viễn Phong chọn trực thăng để bay qua, từ căn cứ Trung Châu đến đây quá xa, lại còn bị hạn chế bởi điều kiện thời tiết.


Kiếp trước tuyết còn chưa rơi, Tiểu Đường vừa hay về quê thăm người thân, ở gần thành phố Đan Lâm nhất, nên Quan Viễn Phong chỉ gọi Đường An Thần đến ứng cứu, bọn họ đã lái xe việt dã vượt núi băng rừng đến tận căn cứ Tam Sở xa xôi… lúc đó trật tự xã hội vẫn chưa hoàn toàn hỗn loạn, trên đường cũng không có nhiều người, bọn họ đi đường tương đối bình an.

Chu Vân phát hiện mình lại bất giác nghĩ đến Quan Viễn Phong, có chút tự giễu. Hắn đạp chân ga, phải đến căn cứ Bắc Minh trước khi trời tối, nếu không trời tối, tang thi bên ngoài cùng một số yêu ma quỷ quái sẽ ra chặn đường cướp bóc.

Đường càng gần căn cứ, ngược lại càng không có ai dám cướp bóc, vì không biết người xuống xe có phải là dị năng giả hay không.

Quãng đường bình thường chỉ mất hai ba tiếng, sau khi đi vòng đường và tìm đường mới, đến bốn năm giờ chiều, Chu Vân mới đến được căn cứ Bắc Minh.

Cổng thành có không ít đội viên bảo vệ căn cứ, Chu Vân lái xe qua, hạ cửa sổ xuống, đội viên bảo vệ nhìn qua cửa sổ thấy Tuệ Tinh thì nhìn thêm vài lần rồi nói: “Có giấy tạm trú không? Nếu không có, thuế vào cổng thành mỗi người một tinh hạch.”


Đội viên bảo vệ lấy nhiệt kế ra đo nhiệt độ cho Chu Vân, rồi bảo hắn há miệng ngậm một miếng que thử virus tang thi, một phút sau xem que thử không đổi màu: “Được rồi.”

Chu Vân đưa một viên tinh hạch màu xám cho đội viên bảo vệ, đội viên bảo vệ lại nhìn Tuệ Tinh nói: “Chó phải quản cho kỹ, mất không chịu trách nhiệm tìm lại, có người sẽ trộm chó ăn thịt. Làm giấy tạm trú của căn cứ thì đến sở thị chính, tòa nhà mái đỏ ấy, ở tạm thì phải nộp năm viên tinh hạch cho một tháng. Dị năng giả thì được miễn thuế tạm trú.”

Chu Vân gật đầu: “Cảm ơn nhiều.”

Đội viên bảo vệ xua tay ra sau, rào chắn nâng lên cho qua, Chu Vân lái xe vào.

Chu Vân lái xe vào trước, thành Bắc Minh cũng là một tòa thành cổ, đường sá tương đối chật hẹp, ngõ hẻm khá nhiều, hắn lái thẳng đến khu phố cổ.


Đầu những con ngõ phố cổ ở đây hun hút sâu thăm thẳm, hai bên đường lát gạch xanh đá phiến là những ngôi nhà hai tầng kiểu cũ kết cấu gạch gỗ, màu sắc u ám. Ở đầu ngõ thỉnh thoảng có vài tiệm tạp hóa, cửa hàng tiện lợi, người ở thưa thớt.

Gần đầu một con ngõ nhỏ, mấy đứa trẻ đang bày hàng ven đường bán giá đỗ, đậu phụ nhà làm, trên thùng gỗ đặt một cái rổ tre, đậy một miếng vải bông trắng ẩm ướt, một đứa trẻ đang cầm bình xịt nước cẩn thận xịt lên trên, tấm biển phía trước viết nguệch ngoạc mấy chữ: “Đậu phụ, sữa đậu nành, giá đỗ”.

Chu Vân dừng xe, hạ cửa sổ xuống, lấy mấy viên kẹo và sô cô la ra đưa cho bọn trẻ: “Mấy nhóc, ở đây có chỗ nào đậu xe được? Chỗ an toàn ấy.”

Bọn trẻ nhìn thấy kẹo và sô cô la được đóng gói đẹp mắt, nuốt nước bọt, mắt dán chặt vào đó, nhưng không nhận, chỉ nhao nhao nói: “Cứ đậu ở đây, bọn cháu trông hộ cho. Đây là địa bàn của băng Lão Nhai, chúng cháu trông thì không ai dám trộm đồ của chú đâu! Đảm bảo xe không trầy xước chút nào! Chỉ cần cho một ít đồ ăn là được.”


Chu Vân gật đầu, lấy từ trên xe ra một gói bánh mì đưa cho chúng, đây là bánh mì hạt trái cây khô tự hắn nướng, đã cắt lát sẵn bằng dao, vừa hay cho bọn trẻ chia nhau ăn: “Cái này được không?”

Mắt bọn trẻ đều sáng lên: “Được ạ! Hai lát là được rồi! Với cả mấy viên kẹo này là đủ rồi!”

Chu Vân vẫn đưa cả bánh mì và kẹo cho chúng: “Cầm lấy đi, trông xe cẩn thận là được.”

Bọn trẻ do dự một lúc rồi nhận lấy, thấy chúng không nỡ ăn mà cẩn thận cất đi, trong lòng hắn khẽ thở dài, lại hỏi chúng: “Đậu phụ có bán không?”

Mắt bọn trẻ lập tức sáng rỡ, nhao nhao nói liến thoắng: “Có bán ạ! Đậu phụ nhà cháu làm bằng nước chát gia truyền đấy.”

“Tươi non mềm mại, vừa trắng vừa mịn, vừa non vừa trơn, không có chút mùi tanh nào của đậu đâu ạ!”


“Mua một cân tặng một túi mắm cua bí truyền nhà cháu để chấm.”

“Đậu phụ mới làm còn nóng hổi, ăn với mắm cua bí truyền nhà cháu, rắc thêm muối vừng, ớt bột, hành hoa, củ cải thái hạt lựu, ngon lắm ạ!”

Cậu nhóc nhỏ nhất mặt bị gió lạnh thổi đỏ ửng, nứt nẻ, nhưng vẫn hét to: “Cháu chỉ thích món này thôi, cho cháu bào ngư yến sào cháu cũng không đổi đâu!” Nói xong còn nuốt nước miếng ừng ực, vẻ mặt thèm thuồng.

Chu Vân cười: “Vậy chú mua hết cả mẹt đậu phụ này của cháu, rồi mua thêm mắm cua nhà cháu nữa, được không?”

Đứa bé vui vẻ nói: “Được ạ được ạ! Đậu phụ một điểm tín dụng một miếng, cả rổ thì hai mươi điểm tín dụng là được rồi.”

Chu Vân nói: “Chú không có điểm tín dụng, tinh hạch được không?” Hắn lấy một viên tinh hạch ra cho cậu bé xem.


Đứa trẻ lớn hơn vội chạy vào trong gọi mấy tiếng, một người phụ nữ trung niên từ trong đi ra, tay vẫn cầm que đan len, tươi cười nói: “Quý khách muốn mua đậu phụ à? Đậu phụ nhà chúng tôi ngon lắm, đều làm bằng nước chát, công thức gia truyền, không dùng thạch cao đâu.”

Chu Vân nói: “Tôi đến tìm bạn, quả thực lâu rồi không ăn đậu phụ, nhà đông người, nhưng không có điểm tín dụng, tinh hạch này có được không?”

Người phụ nữ trung niên đó cầm lấy soi dưới ánh sáng rồi nói: “Một viên tinh hạch xám đổi được năm điểm tín dụng, tinh hạch cấp thấp màu khác thì mười điểm tín dụng, tinh hạch trung cấp cao cấp thì ở đây chúng tôi không biết xem, anh phải đến sở quản lý đô thị để đổi điểm tín dụng, ở đó có máy chuyên đo cấp bậc tinh hạch.”

Chu Vân liền lấy năm viên tinh hạch xám đưa cho bà: “Cái rổ và lọ đựng mắm cua chấm, đều cho tôi nhé.”


Bà ta tươi cười trải miếng vải màn lên: “Chỉ là đồ không đáng tiền thôi, cảm ơn quý khách, tôi tặng thêm cho anh một chai mắm cua nữa nhé. Nhà chúng tôi tự làm, đều là làm từ cua sống ở bãi biển, vị ngon lắm.” Vừa nói vừa nhanh nhẹn giúp thu dọn đóng gói.

Chu Vân xuống xe nhận lấy mẹt đậu phụ, mở cửa xe đặt ở ghế sau, sau đó vỗ đầu Tuệ Tinh, bảo nó cố nhịn, rồi lại đóng cửa xe lại, hỏi người phụ nữ trung niên: “Chị ơi, tôi được người ta nhờ đến tìm một người bạn ở khu phố cổ này, chỉ nói là ở đây, tên là Tần Thịnh, không biết nhà cậu ấy cụ thể đi đường nào? Đường ở đây nhiều qúa.”

Bọn trẻ đều cười: “Là anh Tình Thánh.”

Người phụ nữ cười nói: “Hóa ra là tìm Tần Lão Nhị à, ở ngay phía trước, số 35 phố Thái Bình Tây, từ đây đi thẳng tới, cửa nhà cậu ấy có treo một cái mỏ neo sắt. Nếu biết sớm đã giảm giá cho anh rồi.”

Chu Vân hỏi: “Cậu ấy có ở nhà không?”

Đứa trẻ nói: “Ban ngày anh ấy đều ở nhà, tối mới ra ngoài.”

“Phải đi trực ca đêm ạ.”

Chu Vân gật đầu, lên xe đỗ sát vào lề đường, cửa sổ xe bên phía tường để hé một khe, rồi vỗ đầu Tuệ Tinh, nhỏ giọng dặn dò nó: “Ở trên xe canh chừng.”

Sau đó hắn xuống xe, bên hông đeo thẳng bao súng rõ ràng, tay cầm trường đao, lưng đeo một chiếc ba lô, sau đó đóng cửa xe lại rồi đi thẳng vào trong khu phố cổ.

Đây cũng là nguyên tắc đi lại bên ngoài trong thời mạt thế, nếu bạn có súng, có đao, tốt nhất là nên để người khác nhìn thấy, có thể loại bỏ trước một số phiền phức cấp thấp.

Hắn đi dọc theo con phố cổ, cảm giác có người đang nhìn trộm hắn qua vô số cửa sổ phía sau, nhưng đây cũng là chuyện thường tình ở thời mạt thế, phần lớn lao động trong gia đình sẽ đi làm nhiệm vụ của căn cứ hoặc làm các công việc do căn cứ cung cấp, ở nhà phần lớn là người già yếu, phụ nữ và trẻ em, bọn họ sẽ cảnh giác cao độ với người lạ xuất hiện.

Đặc biệt là một người đàn ông trẻ tuổi khỏe mạnh và mang theo vũ khí như hắn.

Hắn cũng nhờ mua đậu phụ mới làm tan biến sự cảnh giác của gia đình bán đậu phụ kia, nếu không cũng không hỏi được địa chỉ nhà Tần Thịnh thuận lợi như vậy.

Hắn tìm thấy nhà số 35 phố Tây, gõ cửa.

Bên trong có người hỏi: “Ai đó?”

Chu Vân nói: “Tôi tìm Tần Thịnh, người bán tinh hạch hệ Kim.”

Một lúc sau có người ra mở cửa, một người đàn ông rất trẻ nhìn hắn, mặt mày cau có: “Anh là ai! Tôi quen anh à?”

Tuy mặt mày cậu ta đầy vẻ mệt mỏi và khó chịu, nhưng ngũ quan lại sâu sắc tinh xảo, đôi mắt đào hoa, đuôi mắt ửng hồng, dù đang nhìn người ta với vẻ tức giận, cũng toát lên vẻ phong lưu đa tình.

Mặc dù vai rộng, chân dài, dáng người cao ráo như người trưởng thành, nhưng cằm vẫn còn nét bầu bĩnh trẻ con, lộ ra vẻ non nớt của thiếu niên.

Chu Vân tò mò nhìn Tần Thịnh, buột miệng: “Cậu đã hai mươi tuổi chưa?”

Tần Thịnh trừng mắt, mặt đầy vẻ giận dữ: “Ý anh là gì?”

Chu Vân bật cười, nhận ra Tần Thịnh lúc này quả thực còn rất trẻ, cũng quả thực rất đẹp trai, chẳng trách bị nhà họ Cung trực tiếp chọn làm rể hiền, sau đó lại dùng thân phận ở rể mà nắm quyền thành Bắc Minh, một thời kiêu hùng, bá chủ một phương.

Mà kiếp trước hắn gặp cậu ta, đã là Tần Thịnh sa cơ thất thế bị làm nhục nhiều năm sau đó.

Hắn đưa tay ra, lấy viên tinh hạch hệ Kim đã chuẩn bị sẵn: “Nghe nói cậu là dị năng giả hệ Kim, tôi có một viên tinh hạch hệ Kim chất lượng cao, muốn bán cho cậu.”

Tần Thịnh vốn không để ý, nhưng khi nhìn thấy viên tinh hạch hệ Kim to lớn lấp lánh đó thì trợn tròn mắt, cậu ta cầm lấy viên tinh hạch xem qua, quả nhiên là tinh hạch thật, cậu ta nhìn Chu Vân: “Viên tinh hạch này mang đi đấu giá sẽ được giá rất cao, sao anh lại nghĩ đến việc bán cho tôi?”

Chu Vân cười nói: “Vì thứ tôi cần, cậu có.”

Tần Thịnh nhìn Chu Vân một lượt, thấy hắn dáng người thon dài thẳng tắp, mặc áo phao lông vũ màu đen, cổ áo lật lên lớp áo sơ mi nhung dày màu xanh lam kẻ ô vuông, quần vải dày màu xanh đen, chân dài đi bốt cao cổ, bên hông tuy đeo súng lục, nhưng đôi mắt sáng, khuôn mặt tuấn tú, sống mũi cao thẳng, đường môi rõ ràng, khóe miệng hơi nhếch lên, mang theo nụ cười nhạt, cả người toát ra một loại khí chất ôn văn nhã nhặn, yên tĩnh bình thản.

Người có khí chất như vậy ở thời mạt thế rất hiếm, thường cho thấy hắn sống rất tốt, được bảo vệ rất an toàn chu đáo, đa phần là người nhà quyền thế.

Ánh mắt cậu ta lóe lên ý định muốn từ chối, nhưng nhìn viên tinh hạch hệ Kim to lớn kia, quả thực là thứ cậu ta đang rất cần để thăng cấp, lại do dự một lúc, cuối cùng cũng mở cửa ra, nói: “Vào đi.” Bên ngoài cả con phố cổ chắc đều đang nhìn về phía này.

Cửa đóng lại, Tần Thịnh hỏi hắn: “Anh nhìn chỗ tôi đây thì biết tôi là người nghèo rồi, tôi có gì mà anh coi trọng được? Viên tinh hạch hệ Kim này, nếu anh mang đến phủ thành chủ, nhất định bọn họ sẽ cho anh đãi ngộ hậu hĩnh, hoặc trực tiếp đổi lấy bất động sản trong căn cứ, miễn thuế, hoặc đổi lấy một công việc ở phủ thành chủ, ở chỗ tôi chẳng có gì cho anh đâu.”

Chu Vân quan sát căn nhà, quả nhiên là chật hẹp tối tăm, là kiểu nhà cổ điển hình ở phố cổ, gác mái phía trên để ở, tầng dưới sát đường làm cửa hàng bán đồ, giếng trời ở giữa để rửa rau trồng hoa, sân sau là nhà bếp và kho gác xép.

Hắn nói: “Tôi nghe nói cậu là bang chủ băng Lão Nhai?”

Tần Thịnh cười khẩy một tiếng: “Băng nhóm ở thành Bắc Minh nhiều vô kể, cái gọi là băng Lão Nhai, chỉ là đại ca đám trẻ mấy con phố này, từ nhỏ dẫn người đánh nhau làm đại ca trẻ con. Sau mạt thế không còn cách nào khác, mới liên kết những người trẻ tuổi ở mấy con phố cổ này, chiếm địa bàn để tự vệ mà thôi, anh đừng tưởng tôi có thể làm gì giúp anh kiểu đánh đấm giết người cướp của đấy nhé?”

Tần Thịnh ngồi trên chiếc ghế sofa gỗ đã bong sơn, duỗi chân dài ra, một cánh tay gác lên lưng ghế sofa phía sau, vẻ bất cần đời nói: “Chúng tôi ngay cả tìm việc ở phủ thành chủ, cũng chỉ tìm được công việc tuần tra ca đêm vất vả nhất, hoặc đi cùng các cậu ấm cô chiêu ra ngoài săn giết tang thi.”

Chu Vân nói: “Tôi chỉ có một mình, nhân lực có hạn, có một số thứ muốn nhờ cậu bán giúp, mỗi món đồ đều cho cậu bốn mươi phần trăm hoa hồng.”

Ánh mắt Tần Thịnh lóe lên: “Không phải là hàng trộm cắp ở đâu đó chứ? Hàng sẽ gây rắc rối tôi không bán đâu.”

Chu Vân lại lấy từ trong ba lô ra một gói hàng mẫu đưa cho cậu ta: “Tôi là bác sĩ, đây là thuốc tôi tự bào chế, muốn có người phụ trách bán.”

Tần Thịnh sững sờ: “Làm sao tôi biết đây có phải là thuốc giả không.”

Chu Vân nói: “Cậu có thể dùng thử, đây là hàng mẫu nhỏ, tất cả các loại thuốc đều có hàng mẫu nhỏ để dùng thử, mỗi loại thuốc đều có dán nhãn.” Sau đó, hắn lấy chứng chỉ dược sĩ của mình ra cho Tần Thịnh xem: “Đây là chứng chỉ dược sĩ của tôi, nhưng đối ngoại hy vọng cậu có thể giữ bí mật, không tiết lộ nguồn hàng.”

Tần Thịnh nửa tin nửa ngờ xem qua chứng chỉ dược sĩ trước, sau đó cầm lấy gói hàng mẫu thuốc được xếp ngay ngắn, mở ra xem, tiện tay cầm một lọ xịt lên, thấy tên thuốc trên đó là “Rượu thuốc tiêu sưng giảm đau”, mặt sau dán công dụng: Hoạt huyết tiêu sưng, giảm đau, chủ trị ngã chấn thương, đau nhức xương khớp do phong thấp, tê cóng tay chân, sưng đỏ da. Rất đơn giản rõ ràng.

Lại lấy thêm hai lọ xịt nữa ra, sắc mặt cậu ta thay đổi: “Thuốc xua đuổi tang thi?” Cậu ta lại nhìn một lọ khác là “Thuốc dẫn dụ tang thi.”

Chu Vân gật đầu: “Ừm, có tác dụng hay không, cậu dùng thử là biết.”

Sắc mặt Tần Thịnh hơi thay đổi, lại cẩn thận nhìn Chu Vân một lượt: “Thứ này anh mang đến phủ thành chủ, chắc chắn nhà họ Cung sẽ coi anh là thượng khách, hơn nữa bọn họ bán, chắc chắn sẽ bán với giá tốt hơn, bán chạy hơn tôi nhiều.”

Chu Vân gật đầu: “Tôi biết, nhưng tôi không muốn lộ diện. Cùng chia sẻ quyền lợi thì không bằng nhau, nội bộ nhà họ Cung phức tạp, không có người đại diện phù hợp, không đáng tin cậy.”

Tần Thịnh khó hiểu: “Vậy sao anh lại chắc chắn tôi đáng tin? Tôi cũng chưa chắc đã bảo vệ được anh.”

Chu Vân mỉm cười: “Tôi tin tưởng cậu.” Kiếp trước Cung đại tiểu thư thay người yêu như thay áo, đối với người chồng ở rể này thì quát tháo sai bảo đủ đường, nhưng cậu ta niệm tình nhà họ Cung có ơn với mình, vẫn luôn nhẫn nhịn, cuối cùng Cung đại tiểu thư cấu kết với tình nhân ám toán Tần thành chủ, Tần Thịnh lại mềm lòng nhân từ tha cho cô ta.

Mà cuối cùng cũng vì như vậy, bị Cung đại tiểu thư liên kết với các anh em họ trong nhà họ Cung, giam cầm Tần Thịnh, đối ngoại thì tuyên bố cô ta cũng không giết Tần Thịnh, nhưng thực tế lại phế tứ chi ngũ quan của cậu ta, ném vào lồng sắt dưới cống ngầm, mỗi ngày đổ cơm thừa canh cặn xuống, lấy việc làm nhục cậu ta làm vui.

Lúc đó Chu Vân cũng vì một chút lòng trắc ẩn, mang cậu ta đi, cuối cùng lại cứu sống được cậu ta.

Tính cách người này kiên cường chưa từng có, mà kiếp trước nghe nói khi cậu ta nắm quyền căn cứ Bắc Minh, cũng có thể cân bằng trấn áp các thế lực khác, dị năng hệ Kim lại đạt đến đỉnh cao, điều này mới khiến nhà họ Cung bằng lòng truyền chức thành chủ cho cậu ta.

Bất kể là năng lực, thủ đoạn, hay phẩm chất gì cũng đều là người đáng để hợp tác, bản thân Chu Vân cũng không giỏi kinh doanh, vẫn nên giao việc này cho người thích hợp làm.

Tần Thịnh có chút khó hiểu, lại lật xem các loại thuốc bên trong, đột nhiên hỏi hắn: “Có thuốc giải độc không?”

Chu Vân nói: “Có, thuốc mỡ giải độc.”

Tần Thịnh cầm lên xem rồi hỏi hắn: “Giải được độc gì?”

Chu Vân nói: “Độc rắn, độc bọ cạp, độc kiến lửa…., các loại độc của động vật biến dị, nhưng chỉ là bôi bên ngoài để trì hoãn sơ cứu, tốt nhất vẫn nên nhanh chóng đưa đến bệnh viện kịp thời, sử dụng huyết thanh kháng độc rắn, độc bọ cạp chuyên dụng và thuốc đặc trị tương ứng, hoặc mời dị năng giả hệ Mộc ra tay giải độc, hoặc là cắt bỏ bộ phận bị trúng độc, mời dị năng giả hệ Quang chữa trị.”

Tần Thịnh do dự một lúc rồi hỏi: “Độc tang thi thì sao?”

Chu Vân nhìn Tần Thịnh: “Cậu có bệnh nhân bị trúng độc tang thi à?”

Tần Thịnh lảng tránh không đáp: “Anh cứ nói xem có chữa được không đã.”

Chu Vân nói: “Bị tang thi cào hoặc cắn, có xác suất bị nhiễm bệnh rồi biến thành tang thi rất lớn. Nhưng nếu xử lý y tế kịp thời cũng có thể sống sót ở một xác suất nhất định nào đó.”

Tần Thịnh nhìn hắn, Chu Vân bình tĩnh nói: “Nhưng ở giai đoạn đầu, đa số mọi người đều cho rằng bị tang thi cào cắn, chắc chắn sẽ biến thành tang thi, nên sẽ chỉ nhanh chóng tránh xa hoặc từ bỏ, hoặc ra tay giết đối phương trước khi người đó biến thành tang thi.”

Tần Thịnh nuốt nước bọt: “Nên điều trị thế nào? Và nên phán đoán đối phương có biến thành tang thi hay không như thế nào?”

Chu Vân nói: “Quá trình nhiễm bệnh hơi giống quá trình nhiễm bệnh dại, sợ ánh sáng, sợ nước, sợ gió, khó nuốt khi uống nước, ch** n**c dãi, co giật toàn thân, sau đó phát cuồng bắt đầu cắn người, não bộ hoàn toàn bị nhiễm bệnh trở thành tang thi, không thể đảo ngược.”

Hắn nhớ lại cảnh Tuệ Tinh lúc đầu bắt đầu phát cuồng, Quan Viễn Phong mắt đỏ hoe chém đầu nó.

Tần Thịnh nhìn vẻ mặt của hắn, rõ ràng đang nói những lời lý trí bình tĩnh nhất, giống như một bác sĩ chuyên nghiệp, nhưng vẻ mặt lại mang theo chút bi thương đau xót. Cậu ta lại nhìn thuốc xua đuổi tang thi và thuốc dụ tang thi đặt trên bàn, nếu thuốc này là thật, đối phương đã giao một bí mật vô cùng quan trọng cho mình, hơn nữa còn cho mình xem chứng chỉ dược sĩ…

Cậu ta cắn răng: “Nếu đối phương vẫn chưa bước vào giai đoạn này, chỉ là chỗ bị cắn sưng tấy lở loét, đau đớn ngất đi, khó ăn uống thì sao?”

Chu Vân nói: “Tìm người chữa trị hệ Mộc giải độc, có cơ hội hồi phục.”

Vẫn cần dị năng giả hệ Mộc sao? Ánh mắt cậu ta tối sầm lại, dị năng giả hệ Mộc cũng được coi là dị năng chữa trị hiếm có, sớm đã bị phủ thành chủ chiêu mộ đi rồi.

Chu Vân nhìn vẻ mặt của cậu ta: “Có phải cậu lo lắng tìm được dị năng giả hệ Mộc, người ta cũng sẽ vì hoảng sợ đối phương sắp biến thành tang thi mà từ chối chữa trị không?”

Tần Thịnh nói: “Dị năng giả hệ Mộc, hệ Quang đều ở trong phủ thành chủ hết cả rồi, muốn mời họ thì phải đăng ký lấy số trước, nộp tinh hạch hoặc điểm tín dụng…”

Chu Vân nói: “Mà quy định của căn cứ Bắc Minh là bị tang thi cắn, tuyệt đối không được vào thành, càng không thể chữa trị.”

Tần Thịnh nói: “Phải… thuốc mỡ giải độc này, có thể cung cấp thêm cho tôi một ít không?” Cậu ta cũng không quen biết dị năng giả hệ Mộc nào khác, chỉ có thể thử loại thuốc này trước, sau đó đi các căn cứ khác xem sao.

Chu Vân lại nhìn cậu ta nói: “Hiện tại tất cả các căn cứ đều từ chối cho bệnh nhân bị tang thi cắn hoặc cào vào.” Virus tang thi là một loại virus xa lạ, không thể xác định được thời gian ủ bệnh bao lâu, do đó không có căn cứ nào dám mạo hiểm. Bệnh nhân bị cào cắn thường bị bỏ mặc ở ngoài tự nhiên…

Chu Vân nhìn Tần Thịnh, suy nghĩ một lát rồi nói: “Để tôi xem bệnh nhân đi, tôi là bác sĩ, có thể giữ bí mật cho cậu.”

Tần Thịnh do dự một lúc: “Được — anh không cần lo lắng, anh ấy không có những triệu chứng sợ ánh sáng, sợ nước, sợ gió đó, anh ấy chỉ hôn mê bất tỉnh, sốt cao liên tục, vết thương lở loét.” Cậu ta ngay cả bác sĩ cũng không dám mời.

Cậu ta dẫn Chu Vân lên gác mái, Chu Vân vừa lên đã ngửi thấy mùi thịt thối, trong lòng thở dài.

Tần Thịnh bật đèn, gác mái sáng hơn một chút.

Chu Vân cúi đầu nhìn người đàn ông đang nằm hôn mê bất tỉnh trên giường, gương mặt anh tuấn, đường nét mơ hồ có chút giống Tần Thịnh, nhưng trông cứng rắn trưởng thành hơn, có lẽ là người thân của Tần Thịnh. Vừa rồi người phụ nữ bán đậu phụ nói “Tần Lão Nhị”, lẽ nào đây là anh cả nhà họ Tần?

Tần Thịnh kéo chăn ra, cho hắn xem vết thương ở chân.

Chu Vân nhìn thấy một vết thương khủng khiếp do năm móng tay sắc nhọn cào rách, quả nhiên đã xanh xám lở loét, hắn bình tĩnh nói: “May mà vẫn đang là mùa đông, tốc độ lở loét chậm, nếu thời tiết sắp tới nóng lên, cái chân này sẽ không giữ được nữa.”

Tần Thịnh khẽ nói: “Vết thương quá cao, tôi cũng không dám cưỡng ép cắt cụt chân cho anh ấy…”

Chu Vân gật đầu: “Quả thực rất nguy hiểm, cắt cụt chân chắc chắn sẽ chết.”

Tần Thịnh nhìn hắn, Chu Vân nói: “Tôi sẽ cắt bỏ phần thịt thối cho anh ấy, sau đó bôi thuốc giải độc, sau này cậu mỗi ngày thay thuốc thử xem, tôi sẽ kê thêm thuốc uống cho cậu.”

Trong lòng Tần Thịnh dấy lên một tia hy vọng: “Phải làm thế nào?”

Chu Vân nói: “Cậu xuống dưới tìm một con dao sắc, dao phẫu thuật là tốt nhất, sau đó dùng cồn khử trùng mang lên, rồi tìm thêm một ít băng gạc.”

Tần Thịnh vội vàng xuống nhà tìm.

Chu Vân lại đưa tay lên chân người đàn ông đó, thi triển thuật giải độc, rất nhanh sau đó, màu xanh xám trên vết thương lở loét từ từ mờ đi, vết thương lở loét chảy mủ cũng ngừng rỉ mủ.

Đợi Tần Thịnh lên đưa cho Chu Vân một con dao phẫu thuật sắc bén, hắn dứt khoát cắt bỏ phần thịt thối ở chỗ vết thương, sau đó khâu vết thương lại, bóp một lớp dày gel trị ngoại thương từ tam thất nhân sâm biến dị lên vết thương, băng gạc lại: “Xong rồi, mỗi ngày thay thuốc một lần, cứ dùng gel trị ngoại thương này bóp một lớp dày, sau đó uống chai Sâm Linh Bạch Truật Tán này là được.”

Độc đã giải, thuốc uống chẳng qua chỉ là để củng cố gốc rễ bồi bổ nguyên khí, bổ khí ích tỳ mà thôi.

Tần Thịnh giật mình: “Gel trị ngoại thương này còn nhiều không? Tôi mua của anh.”

Chu Vân nói: “Không cần, hàng tôi đều mang đến để ở trên xe ngoài kia, tôi đến đây một chuyến cũng không dễ, nên mới vội tìm người làm đại lý, cậu ra ngoài mang hết hàng về, rồi từ từ bán, mỗi tháng tôi đến một lần.”

Tần Thịnh ngẩn ra: “Anh không sợ tôi nuốt hàng à?”

Chu Vân mỉm cười: “Vậy thì cậu cũng chỉ nuốt được một lô hàng này thôi, kiếm được bao nhiêu đâu chứ?”

Tần Thịnh suy nghĩ một lát rồi lại hỏi: “Vậy giá cả thì sao?”

Chu Vân nói: “Thuốc xua đuổi tang thi và thuốc dụ tang thi, lãi ít bán nhiều, không cần làm giá quá cao, lấy hai loại này làm thuốc chủ lực để thu hút khách hàng. Các loại khác có đánh dấu sao màu xanh lá cây là thuốc biến dị, giá đắt hơn một chút, giá hướng dẫn tôi đều đã ghi trong sổ, cậu cứ xem theo đó là được.”

Tần Thịnh hỏi: “Tại sao? Thuốc xua đuổi tang thi và thuốc dụ tang thi hiện tại trên thị trường không có, đội dị năng giả có bao nhiêu tinh hạch cũng sẽ cắn răng mua của anh!”

Chu Vân nhìn cậu ta nói: “Người thường sống sót càng nhiều, thị trường của chúng ta mới càng rộng lớn hơn chứ.”

Tần Thịnh sững sờ.

Chu Vân nhìn cậu ta mỉm cười: “Cố lên nhé tiểu Tần, sự nghiệp của chúng ta trông cậy cả vào cậu đấy.”


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 47: Quyển Hai: Dạ Hành Chương 47: Vào Thành Bắc Minh
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...