Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 162: Xa Hoa Lộng Lẫy
Chuyến du lịch này là sử dụng vé trọn gói áp dụng chung cho tất cả các căn cứ tổ chức sự kiện, có thể thanh toán theo từng giai đoạn, có thể từ từ tham quan hết các địa điểm được chỉ định của tất cả các căn cứ trong vòng ba năm tới.
Trong thời gian vé còn hiệu lực, người có vé có thể đến du lịch tại bất kỳ căn cứ nào. Giữa các căn cứ đồng tổ chức đã mở các chuyến bay chuyên tuyến du lịch, mỗi tuần một chuyến, vé máy bay được giảm giá 20%.
Sau khi đến căn cứ tổ chức sự kiện, du khách có thể ở tại khách sạn du lịch được chỉ định, hưởng dịch vụ đoàn du lịch chuyên nghiệp tại địa phương, bao gồm các dịch vụ đi kèm như hướng dẫn viên, bảo vệ an ninh cho đoàn, xe đưa đón… Mọi chi tiêu tại các căn cứ đều có thể dùng tiền Liên Minh, cũng có thể đổi ngang giá 1:1 với tiền của căn cứ tổ chức sự kiện.
Đợt vé trọn gói đầu tiên rẻ một cách bất ngờ, chỉ cần mười tinh hạch, thậm chí du khách có thể chọn một công việc hoặc nhiệm vụ tạm thời tại địa phương sau khi đến căn cứ du lịch đầu tiên, rồi tiếp tục hành trình đến căn cứ tiếp theo.
Mọi người trên mạng bàn tán xôn xao.
Chắc chỉ có dị năng giả mới được đi du lịch thôi nhỉ.
Không đâu, cả nhà chúng tôi dự định đi cùng nhau nè. Mười tinh hạch là có thể ở tại bất kỳ căn cứ nào trong liên minh mà không cần đóng thuế vào cổng thành. Vé máy bay lại được giảm giá, chúng tôi đã lên kế hoạch rồi, mỗi căn cứ sẽ làm công một tháng để dành tiền vé máy bay và tiền vé trả góp cho căn cứ tiếp theo, sau ba căn cứ là vừa kịp đến thành Quy Khư vào tháng mười hai để trải qua mùa đông ở đó. Nghe bạn bè tôi nói bên đó có nhiều cơ hội việc làm, nhà ở cũng rẻ, mùa đông dễ chịu, gần đó còn có nhiều căn cứ nhỏ, có thể tiếp tục du lịch tham quan. Tốt hơn nhiều so với việc co ro chịu đói chịu rét ở phương Bắc vào mùa đông, lại còn phải nộp thuế đầu người cho căn cứ.
Nghe nói vậy làm tôi cũng động lòng rồi đấy.
Với lại, không phải đang có lời đồn rằng thành Quy Khư đã có phương pháp cấy ghép tinh hạch rồi sao?
Ngốc à, cái đó chắc chắn là dành riêng cho đám quyền quý rồi.
Nghe mấy ca phẫu thuật này là biết mới bắt đầu, ai biết có tác dụng phụ gì không chứ.
Được trải nghiệm cảm giác của dị năng giả thì có tác dụng phụ cũng đáng.
Đừng có ngốc, chỉ sợ dị năng không có mà tác dụng phụ theo cả đời, rủi ro vẫn lớn lắm, để lãnh đạo lên trước đi.
Nghĩ nhiều làm gì, đã là mạt thế rồi, trước khi chết được ngắm nhìn thế giới này cũng tốt mà.
Lời quảng cáo viết hay thật, từ biệt nền văn minh quá khứ, kính trọng tự nhiên, khởi hành đến tương lai. Người nhà tôi mất hết rồi, biết đâu ra ngoài đi đây đi đó, còn có thể quen người mới, lập một gia đình mới thì sao?
“Thế giới kỳ diệu muôn màu muôn vẻ, có chút đáng ngờ, có chút không chân thực, nhưng thật sự xa hoa lộng lẫy.” Tôi thật sự muốn đi xem thử.
Chỉ có mình tôi đi vì đồ ăn thôi à. Mọi người không xem phần giới thiệu ẩm thực trong cuốn cẩm nang du lịch sao? Lâu lắm rồi tôi chưa được ăn thịt bò thịt cừu tươi, sắp quên mất vị của nó thế nào rồi. Đây là một cơ hội giao lưu di cư giữa các căn cứ hiếm có biết bao.
Tôi cũng định nói thế, nhưng thấy mọi người toàn bàn về sinh mệnh, về mạt thế, về tương lai, nên tôi hơi ngại. Mạt thế mà còn được thưởng thức ẩm thực khắp nơi, không còn gì hạnh phúc hơn nữa rồi.
Chúng tôi đi là để chữa bệnh. Con gái tôi bị chuột biến dị cắn nhiễm khuẩn nên phải cắt cụt chi, đau dây thần kinh kinh niên, nghe nói bên căn cứ Quy Khư có dị năng giả hệ Mộc cao cấp, có thể chữa được. Tôi và vợ định bán nhà để qua đó chữa trị, con bé còn nhỏ, hy vọng nó sẽ có một cuộc đời mới.
Bạn lầu trên có muốn thêm vào nhóm không? Mấy người bạn cùng là bệnh nhân chúng tôi đã lập một nhóm, cũng có trường hợp giống con gái bạn, cũng định lần này đi cùng nhau đến thành Quy Khư, có thể trao đổi một chút được không?
Tương lai sẽ tốt đẹp hơn chứ nhỉ. Cuộc sống dường như ngày một tốt hơn.
Một lượng lớn người đã đổ về thành Quy Khư, trong đó đông nhất là du khách từ phương Bắc, nơi sắp phải đối mặt với mùa đông.
Và giữa những ồn ào náo nhiệt đó, Quy Khư cũng chào đón một vị khách kín tiếng.
Tướng quân Đàm Khải đáp trực thăng đến Quy Khư vào một buổi chiều tối. Quan Viễn Phong đích thân lái xe đưa ông về Vân Đỉnh Sơn Uyển. Toàn bộ khu Vân Đỉnh Sơn Uyển kể từ sau khi phương án cấy ghép tinh hạch được công bố, công tác an ninh đã được nâng lên một cấp độ cao chưa từng có.
Chu Vân vốn nghĩ Đàm Khải hẳn là một vị đại tướng quân cao to vạm vỡ, nghiêm nghị ít nói giống như Quan Viễn Phong. Không ngờ vóc dáng ông chỉ ở mức trung bình, thậm chí có phần hơi gầy gò, trông còn có chút nhỏ bé khi đứng giữa các vệ sĩ có chiều cao trung bình một mét tám, một mét chín. Tóc hai bên thái dương ông đã bạc trắng, đôi mắt sắc bén, lưng thẳng tắp, lúc không cười trông rất nghiêm túc, nhưng khi nhìn thấy Chu Vân lại tỏ ra rất thân thiện.
Tướng quân Đàm Khải nhìn Chu Vân với vẻ mặt rất hiền hòa: “Chào bác sĩ Chu. Viễn Phong nói cậu ấy sắp kết hôn với cậu, tiếc là lúc hôn lễ chính thức, e là tôi không đến được. Chuyến đi lần này là hoàn toàn là bí mật. Tình hình ở Trung Châu không được tốt lắm, thật sự xin lỗi.”
Chu Vân cười: “Tướng quân với Viễn Phong vừa như thầy vừa như cha, ơn nặng như núi, không thể đích thân đến quả thực có chút tiếc nuối, nhưng nhận được lời chúc phúc của tướng quân đã là mãn nguyện lắm rồi.”
“Chúng tôi có thể yên ổn ở đây đều là nhờ tướng quân ở Trung Châu đã chiếu cố, tướng quân không cần phải xin lỗi vì việc này đâu ạ.”
Tướng quân Đàm Khải lắc đầu cười khổ: “Tôi chỉ có một mình, khó mà chống đỡ, vốn có Viễn Phong ở đó, gánh vác giúp tôi rất nhiều. Sau này Viễn Phong đã kiên quyết muốn rời khỏi Trung Châu, tôi cũng chỉ nghĩ cậu ấy mệt rồi, cũng nghĩ Viễn Phong quá thẳng thắn, quá cương trực, ở Trung Châu chịu quá nhiều ấm ức, nên để cậu ấy về quê thư giãn vài hôm.”
Ông cảm thán: “Không ngờ, hai cậu ở đây lại thật sự mở ra một chân trời mới, hơn nữa ngược lại còn hỗ trợ tôi rất nhiều. Cái nước cờ lấy lùi làm tiến này, làm tốt lắm. Viễn Phong có can đảm có kiêu hãnh, biết đánh trận, biết cầm quân, nhưng tuyệt đối không có được tầm nhìn và mưu lược sâu rộng như vậy.”
Ông nhìn về phía Chu Vân: “Mãi đến khi cậu ấy nói mình sắp kết hôn, tôi hỏi ra, mới khớp với ‘bác sĩ Chu’ đệ tử của Diêu Hoán trong các thông tin tình báo đó, Đông Quân ánh xuân soi rọi, đêm dài sắp tàn rồi.”
Chu Vân có chút ngượng ngùng: “Tôi chỉ là lo cho bản thân mình, làm một vài việc mình có thể làm mà thôi. Tướng quân lòng mang thiên hạ, mới là người đáng ngưỡng mộ.”
Tướng quân Đàm Khải lắc đầu: “Tôi muốn lo cho thiên hạ, nhưng lại tiến thoái lưỡng nan, ngay cả thuộc hạ mình xem trọng nhất cũng không bảo vệ chu toàn được. Cậu chỉ nói là lo cho bản thân, nhưng thực chất lại yêu thương khắp thế nhân. Thật hổ thẹn, tôi già rồi, sức lực không đủ, hôm nay từ Tổng bộ đến đây, thấy Quy Khư hoa nở như xuân, không khỏi hâm mộ tiểu Quan vô cùng, cũng nảy sinh ý định về quê dưỡng lão.”
Chu Vân cười: “Tướng quân Đàm gừng càng già càng cay, đặc biệt là sau khi tôi cấy ghép tinh hạch cho ngài, ngài nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi.” Tướng quân Đàm có độ tương thích với dị năng hệ Mộc, một khi cấy ghép thành công, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng tốt, sẽ lại tràn đầy sức sống.
Đàm Khải nói: “Sự xuất hiện của dị năng giống như một hướng tiến hóa mới của nhân loại, nhưng đôi khi tôi cũng nghĩ liệu có nên thuận theo thiên mệnh, vạn vật cạnh tranh ông trời cũng có lựa chọn, chúng ta đã không được trời ban cho năng lực tiến hóa và sinh tồn, liệu có nên an phận với số trời hay không.”
Chu Vân cười: “Tướng quân Đàm, Bàn Cổ khai thiên, Khoa Phụ đuổi mặt trời, Hậu Nghệ bắn mặt trời, Đại Vũ trị thủy. Văn hóa truyền thống của chúng ta chính là chiến đấu với trời đất, quyết không khuất phục. Ai có thể đại diện cho thiên mệnh chứ, sức mạnh phải nắm trong tay mình trước, rồi mới đi con đường mà chúng ta cho là đúng.”
Nếu không nắm giữ sức mạnh, sẽ không ngừng bị can thiệp, bị chèn ép, bị làm thịt, hắn không muốn nhớ lại nữa, nhưng nhìn thế giới ngày càng hỗn loạn từ kiếp trước, những người lòng mang thiên hạ như tướng quân Đàm chắc chắn đã dần biến mất, rời khỏi trung tâm quyền lực, cả thế giới hoàn toàn đi đến ngày tận thế sụp đổ.
Quan Viễn Phong nói: “Đội trưởng Đàm, chúng tôi vẫn còn cần ngài.”
Tướng quân Đàm thở dài: “Tôi không phủ nhận mình quả thực tràn đầy khao khát đối với sức mạnh, nhưng tôi lại rất lo lắng, sau khi tôi có được tuổi thọ và sức mạnh, liệu tôi có bị quyền lực tha hóa, trở thành người mà mình không muốn trở thành hay không.” Ông đã nghe lời khuyên của Quan Viễn Phong mà bay đến Quy Khư, nhưng khi tận mắt nhìn thấy Đông Quân, khi sức mạnh thực sự trong tầm tay, đột nhiên ông lại có chút do dự.
Quan Viễn Phong quả quyết nói: “Ngài sẽ không như vậy đâu, tôi cũng cần ngài giám sát. Nếu có lỡ bước sai đường, đội trưởng, ngài vẫn như trước đây, nhắc nhở tôi, sửa chữa cho tôi.”
Tướng quân Đàm nghe những lời này mà vành mắt hơi hoe đỏ: “Nói hay lắm.”
Ông nhìn Quan Viễn Phong, dường như thấy lại chàng trai mười tám tuổi cao lớn, trẻ trung và bướng bỉnh ngày nào mới nhập ngũ, cậu làm gì cũng vừa nhanh vừa tốt, nhưng lại bướng như một con trâu. Ông đã tay cầm tay chỉ dạy cậu chiến thuật, dạy cậu mưu lược, dạy cậu cách quản lý cấp dưới, nhìn cậu trưởng thành thành rường cột, trở thành đội trưởng đội đặc nhiệm trẻ tuổi nhất, lập vô số công trạng.
Vậy mà không ngờ vì một kẻ đi cửa sau, một quả bom đã hủy hoại mầm non tốt mà ông yêu quý nhất.
Ông đã hối hận ngàn vạn lần vì đã mở lời nhận lời nhờ vả, nhận kẻ đi cửa sau, rồi lại đau đớn tột cùng khi nhìn người kiên cường nhất sau khi bị cắt cụt chi không thể cứu vãn được mà rơi vào trầm cảm.
Bác sĩ tâm lý nói với ông, Quan Viễn Phong có ý chí và sức chịu đựng cực mạnh, nhưng chính vì vậy, có thể do tinh thần trách nhiệm cao và yêu cầu bản thân quá khắt khe, ngược lại sẽ chịu đựng áp lực đau khổ trong thời gian dài, không muốn giãi bày, dẫn đến cảm xúc tiêu cực không ngừng tích tụ, nếu tiếp tục ở trong môi trường quân đội, triệu chứng trầm cảm có thể ngày càng nghiêm trọng, phát triển đến mức không thể cứu vãn được.
Và lúc đó Quan Viễn Phong cũng đề nghị xuất ngũ về nhà, ông nghĩ có gia đình ở bên, có lẽ sẽ cải thiện được tình trạng trầm cảm của cậu ấy, nên đã đồng ý. Nhưng rồi mạt thế ập đến, ông lại một lần nữa đau đớn hối hận vì đã không kiên quyết giữ cậu ấy lại.
Nhưng mà, mọi thứ đều đã tốt đẹp hơn. Ông hài lòng nhìn Quan Viễn Phong, cậu ấy luôn vô thức dõi theo từng cử chỉ của Đông Quân, dù người đó đang đi bên cạnh mình, ánh mắt cậu ấy vẫn luôn đặt trên người đối phương, sẽ dễ dàng vì một lời nói của đối phương mà thay đổi biểu cảm, tâm trí cũng vì thế mà lay động.
Đó chính là tình yêu, dù đối phương tình cờ là một người đàn ông, cũng là bạn đời tâm giao cùng kề vai sát cánh, ông thật lòng mừng cho Quan Viễn Phong.
Ông trêu chọc Chu Vân: “Trước đây tôi thật không ngờ Quan Viễn Phong lại có thể thấu tình đạt lý như vậy, vẫn là bác sĩ Chu biết điều chỉnh người ta.”
Vành tai Chu Vân hơi nóng lên, không đáp lời, ngược lại Diêu Hoán đang đến chuẩn bị trước phẫu thuật cho ông, vừa bắt mạch vừa đáp lời: “Cái này gọi là nước muối làm đông đậu phụ, vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Đệ tử này của ta trước đây cũng là loại xem hoa lá gió trăng không bằng dầu muối tương giấm, bây giờ ở cùng tướng quân Quan rồi, không nói muốn ra biển thì cũng nói muốn đi du lịch. Ngay cả ăn một con gà cũng phải có mấy cách làm, bày đủ trò. Não yêu đương hình như là thứ mới mọc ra, hai người lây cho nhau, ngày một nghiêm trọng.”
Quan Viễn Phong: “…”
Chu Vân: “…”
Tướng quân Đàm Khải chỉ ở lại Quy Khư ba ngày ngắn ngủi, Chu Vân đích thân làm phẫu thuật cấy ghép tinh hạch cho ông, không những thế, hắn còn lập một kế hoạch phục hồi chi tiết, sau đó ông liền vội vàng bay về Trung Châu.
Rất nhanh, tin tức tướng quân Đàm Khải thức tỉnh dị năng hệ Mộc cũng lặng lẽ lan truyền. Mọi người đều đoán được thành Quy Khư có thể thực hiện phẫu thuật cấy ghép tinh hạch, nhưng thành Quy Khư lại chưa bao giờ thừa nhận điều này với bên ngoài.
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
