Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 163: Thiên Thượng Nhân Gian

Đấu trường dị năng có sự giúp đỡ của các dị năng giả hệ Thổ và hệ Kim, rất nhanh đã được sửa xong, đặt ở một khu đất trống bên cạnh hồ chứa nước, nơi này trước đây vốn là bãi xử lý rác thải của thành phố. Gần đó có những dãy núi xanh trập trùng, dựa lưng vào núi là nghĩa trang, vì vậy cả khu vực này không được tận dụng, bị bỏ hoang.

 

Địa điểm này là do đạo trưởng Vân Ẩn xem, ông nói một tràng lý lẽ về huyền học. Nơi đây vốn dựa lưng vào núi xanh, phong thủy cực tốt. Nhưng mạt thế tang thi hoành hành, âm khí quá nặng, bãi rác lại là nơi uế khí, hai thứ xung khắc, nơi này liền trở thành nơi hội tụ âm tà. Nếu xây dựng đấu trường dị năng ở gần đây, lúc chiến đấu, khí thế binh đao kim loại dồi dào, có thể trấn tà hàng ma, lúc đó dương khí sẽ thịnh, Đông Tây Nam Bắc âm dương hội tụ, sẽ vượng phong thủy, lợi con cháu, hưng thịnh sự nghiệp.


 

Trung tâm đấu trường là hình tròn, xung quanh tường rào trồng một vòng lớn những cây phượng vĩ cao lớn khỏe mạnh, đúng mùa hoa nở rộ. Trên tán cây là những phiến lá xanh biếc hình lông chim, giữa đó là những bông hoa lớn màu đỏ rực đang bừng nở, những đóa hoa tựa như ly rượu chân cao, thướt tha tươi tắn, nối liền với nhau như một ngọn lửa lập lòe, bao quanh từng tầng khán đài bậc thang.

 

Giữa sân đấu trường là một cây đại thụ cao lớn hùng vĩ, thân cây thẳng tắp và to khỏe, cần tám người đàn ông trưởng thành dang tay mới ôm xuể, thân chính cứng cáp mạnh mẽ, vươn thẳng lên trời, xuyên vào tầng mây, cao gần trăm mét.

 

Những cành cây to lớn phân ra vô số nhánh cây khẳng khiu trên không trung, cứng như sắt, vươn ngang ra, cành xanh lá biếc, bóng râm bao phủ mặt đất, che kín cả đấu trường rộng lớn dưới tán cây.


 

Từ cách đó mấy dặm đã có thể nhìn thấy cây đại thụ cao ngất trời này sừng sững dưới vòm trời như một vị thần khổng lồ, uy phong lẫm liệt không ai bì kịp.

 

Đây chính là cây đại thụ được trồng từ hạt giống cây Vọng Thiên mà Chu Vân đã mua tại triển lãm ở đại hội thành chủ Trung Châu trước đó.

 

Hắn đã mất nửa tháng dùng dị năng hệ Mộc để thúc đẩy và nuôi dưỡng nó, kiên nhẫn dùng một lượng lớn dị năng để nó bén rễ trước, rồi mới phát triển lên trên, mới có thể lớn lên uy vũ hùng tráng như vậy, ngay cả vỏ cây cũng cứng như áo giáp.


 

“Chỉ đánh nhau bừa bãi trên sân thì chán lắm, phải có một cây đại thụ thế này ở trung tâm thì chiều sâu không gian chiến đấu mới được khai thác. Vòng quanh thân cây để né tránh, leo lên cành cây để chiếm thế thượng phong tung kỹ năng, như vậy tính thú vị và tính thưởng thức sẽ mạnh hơn. Còn có thể đặt nhiều máy quay trên cành cây, phát sóng đa chiều, không góc chết.”

 

Chu Vân đứng dưới gốc cây, nhìn tán lá xanh um tùm trên cao đang xào xạc trong gió nhẹ, vô cùng đắc ý với ý tưởng này của mình.

 

Mấy ngày nay, ngày nào hắn cũng dành thời gian qua đây nuôi dưỡng cái cây này, Quan Viễn Phong cũng đi cùng hắn.


 

Quan Viễn Phong đỗ xe xong đi tới, đứng bên cạnh hắn ngẩng đầu nhìn cái cây: “Các dị năng giả hệ Mộc khác có thể điều khiển được cây này không? Nếu có thể, e là dị năng giả hệ Mộc sẽ chơi gian lận.”

 

Chu Vân cười: “Không điều khiển được đâu, em đã thử cấy ghép một tinh hạch hệ Mộc cấp Vương của Long Não vào, dường như đã thành công, đây là lần đầu tiên em thử thành công trên một loài không thuộc họ xương rồng. Cây Vọng Thiên là thực vật họ Dầu, loài này vốn rất hiếm.”

 

“Cách đây không lâu mấy người Thẩm Lan nói, trong khu rừng mưa bên ngoài trang viên Niết Bàn có một con voi ma m*t biến dị và một con mãng xà khổng lồ cấp Vương chiến đấu, giẫm chết rất nhiều cây, suýt nữa đã lan đến trang viên Niết Bàn. Sau đó bọn họ tổ chức cho người kéo một vài cây gỗ lớn về định dùng để sửa tường rào, có chụp ảnh cho em xem.”


 

“Em thấy trong đó có một cây gỗ lớn là cây Long Não Hương, liền bảo bọn họ vận chuyển qua đây, lấy ra được một tinh hạch cấp Vương ở trong đó, rất đáng tiếc, nên đã thử dùng trên cây Vọng Thiên này, không ngờ lại thành công.”

 

“Trước đây không làm được, có thể là do cây này từ khi là hạt giống đã được nuôi dưỡng bằng năng lượng dị năng của một mình em, cũng có thể liên quan đến chất lượng của tinh hạch cấp Vương này, cần phải tiếp tục nghiệm chứng, nhưng đây là một khởi đầu tốt đẹp.”

 

Quan Viễn Phong nghe hắn lẩm bẩm chia sẻ những suy nghĩ quen thuộc chỉ có khi ở trước mặt mình, khóe miệng cũng nở nụ cười vui vẻ. Anh ngẩng đầu nhìn cây Vọng Thiên cao chọc trời: “Nghe nói thiết bị của khiên tinh hạch đã được điều chỉnh lại theo chỉ số yêu cầu của chúng ta rồi, bên Diệp Duật Khanh đã cho người gửi qua, ngày mai ngày mốt là có thể chạy thử.”


 

Chu Vân tính toán ngày tháng: “Có thể kịp tổ chức Đại hội thi đấu Dị năng giả lần thứ nhất trước khi học viện Quy Khư khai giảng. Tần Mộ và Thẩm Lan bọn họ đang xây dựng và công bố chi tiết giải thưởng lớn rồi, đạo trưởng Vân Ẩn và thiền sư Tâm Hải cũng đóng góp rất nhiều ý tưởng – còn có Đỗ Tông Hàm, không ngờ cậu ta tuy trình độ dị năng rất kém, nhưng lý thuyết dị năng thì lại làu làu.”

 

Hắn cảm thán: “Quy Khư của chúng ta đúng là nhân tài hội tụ đông đúc.”

 

Quan Viễn Phong thấy hắn tự cao tự đại rất đắc ý, không khỏi mỉm cười.


 

Hôm nay họ ăn cơm xong mới ra ngoài, lúc này mặt trời đã ngã về tây, Chu Vân đột nhiên nói: “Chúng ta lên trên ngắm hoàng hôn đi.” Hắn vung tay, Lượng Thiên Xích đột nhiên từ dưới mặt đất chui lên, quấn quanh từng lớp trên thân cây Vọng Thiên leo lên, rất nhanh đã tạo thành một chiếc thang xoắn ốc màu xanh đậm, uốn lượn lên đến nơi cao nhất.

 

Chu Vân mỉm cười quay đầu mời anh: “Lên xem đi.”

 

Quan Viễn Phong lại nói: “Em lên trước đi, anh ở sau em.” Đây là lo hắn bị trượt chân chứ gì, Chu Vân cười trêu anh: “Trước mặt cây cối thực vật, anh nên lo cho mình nhiều hơn.” Nhưng hắn vẫn đi lên trước.


 

Quan Viễn Phong theo sau hắn: “Nhớ lúc mạt thế mới đến, chúng ta qua nhà hàng mái vòm bên cạnh, để anh tiện lên xuống, em cũng đã làm một cái cầu thang.”

 

Chu Vân nói: “Phải rồi, lúc ấy chúng ta còn chưa có gì cả.” Nhưng lúc đó, hắn lại cảm thấy vô cùng mãn nguyện, vì có Quan Viễn Phong ở bên cạnh.

 

Quan Viễn Phong nhìn hắn mặc chiếc áo sơ mi mỏng bằng vải lanh, tấm lưng sau lớp áo sơ mi trắng bán trong suốt có cơ bắp rõ ràng, mượt mà, đường cong eo hông cũng nhấp nhô theo bước chân đi lên của hắn, có thể tưởng tượng được cảm giác tràn đầy sức sống khi đặt tay lên đó.


 

Anh bất giác nhớ lại lúc đó anh cũng nhìn Chu Vân bận rộn lên lên xuống xuống lắp cầu thang như vậy, ba năm đã qua, mà dường như chẳng có gì thay đổi, người này vẫn ở bên cạnh anh như cũ, đôi mắt đen tuyền trong veo ấy nhìn anh mỉm cười, như thể từng giây từng phút đang lặng lẽ ôm lấy anh.

 

Ngày hôm đó, bản thân anh còn đang chìm đắm trong buồn bã tự trách mình là một phế nhân, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng, có một ngày, làn da ấm áp săn chắc ấy, vòng eo thon gọn dẻo dai ấy, đôi chân dài đầy sức mạnh ấy, từng tấc từng tấc đều được chính bàn tay anh v**t v* hôn lên.

 

Chu Vân lại không biết Quan Viễn Phong đang nghĩ gì ở phía sau, vẫn đang nói chuyện phiếm với anh: “Nhắc mới nhớ, sau khi thành Quy Khư được thành lập, một số người già ở Đan Lâm cũng đã quay về. Cũng có những cư dân từng ở khu chung cư của chúng ta, đã đăng ký với tòa thị chính. Biết đây là phủ thành chủ, bọn họ cũng không đề nghị quay về ở, chỉ nói hy vọng có thể quay lại nơi ở cũ xem còn lại thứ gì có ý nghĩa kỷ niệm không. Em đã bảo họ xác minh rồi dẫn người đi xem, ai có nhu cầu gì đều cho họ dọn đi hết rồi.”

 

Quan Viễn Phong nói: “Ừ, bên anh cũng có người đến hỏi.”

 

Chu Vân hào hứng: “Cặp vợ chồng giáo viên ở dưới lầu nhà mình, anh còn nhớ không?”

 

Quan Viễn Phong: “Anh quen rất ít hàng xóm.” Sau khi xuất ngũ về quê vẫn luôn đóng cửa không ra ngoài, có thể nói là gần như không quen hàng xóm nào.

 

Chu Vân nói: “Thật ra em cũng không quen lắm. Nhưng mẹ em thì rất giỏi giao tiếp, quan hệ rất tốt, cả khu chung cư nhà nào cũng quen, bà lại tự trồng rau, trên dưới lầu thường qua mượn hành mượn tỏi, đứng ở cửa nói chuyện cả nửa ngày.”

 

“Cặp vợ chồng dưới lầu đều là giáo viên, lúc họ sinh con, còn mang trứng gà đến tặng nhà em. Sau đó mẹ em mất, cũng không còn qua lại nữa.”

 

“Không ngờ cả nhà họ đều sống sót, đưa hai đứa con vượt ngàn dặm từ Tam Sở trở về. Hai đứa bé đều đã thức tỉnh dị năng, bây giờ đều đã nhập học ở trường tiểu học Quy Khư, hai vợ chồng cũng dạy học ở trường tiểu học. Người chồng còn đưa con đến bệnh viện khám bệnh, vì là vấn đề sử dụng dị năng của trẻ nhỏ có chút rối loạn, nên các bác sĩ không chắc chắn, bệnh án đã được trình lên cho em. Em đến khám cho bọn nó, anh ta nhận ra em, còn vui vẻ nói với em rất nhiều chuyện phiếm, còn bảo em có rảnh thì đến nhà chơi.”

 

Quan Viễn Phong nhớ ra: “Ừ, tầng đầu tiên chúng ta dọn dẹp chính là nhà họ nhỉ. Anh nhớ là nhà họ ngoài sách ra thì chẳng có gì.”

 

Chu Vân cười: “Đúng vậy, anh ta còn khen em, nói rằng những cư dân cũ trở về đều được sắp xếp ổn thỏa, có thể trở về quê hương, thật sự là không ngờ tới, càng không ngờ ngay cả đồ đạc trong nhà cũng được trả lại.”

 

Chu Vân cảm thán: “Nhìn thấy họ, cứ như lại trở về thời thái bình trước mạt thế, mọi người đều có công việc, bận rộn vì cơm áo gạo tiền.”

 

Trong lòng Quan Viễn Phong cũng có một cảm giác thật khó tả, thực ra anh không mấy hoài niệm về quá khứ đầy u ám đó, anh cũng chán ghét bản thân mình từng buông thả của ngày xưa, nhưng anh lại thích thái độ này của Chu Vân, rõ ràng đã ảnh hưởng đến vận mệnh của rất nhiều người, nhưng dường như lại không hề nhận thức được tầm quan trọng và sức ảnh hưởng của mình, vẫn xem mình như một người bình thường, và còn say sưa đắm chìm trong cuộc sống thường nhật.

 

“Đến rồi.”

 

Trước mắt hai người bỗng nhiên quang đãng.

 

Gió trên cao thổi vào mặt.

 

Hai người đứng trên đỉnh cây Vọng Thiên cao trăm mét này, như thể đang ở giữa tầng mây, chỉ cách chân trời một đường kẻ.

 

Mặt trời đang từ từ lặn xuống sau những dãy núi phía chân trời, cả bầu trời ngập tràn ánh sáng màu cam rực rỡ mà dịu dàng. Những ngọn núi xa xa được hoàng hôn chiếu rọi, tầng tầng lớp lớp, đường nét mềm mại, vừa tĩnh lặng vừa hùng vĩ.

 

Dưới chân, tán lá cây dưới ánh hoàng hôn càng thêm sâu thẳm và um tùm, gió thổi qua, lá cây khẽ lay động phát ra âm thanh xào xạc.

 

Chu Vân nói: “Ở đây có thể nhìn thấy cả thành Quy Khư đấy.”

 

Hồ chứa nước Thanh Vân như một tấm gương bạc, lấp lánh dưới ánh tà dương. Trên đồng, những bông lúa trĩu nặng cúi xuống, chưa thu hoạch, bên cạnh là những cánh đồng ngô bạt ngàn, họ có người đã lai tạo ra giống ngô biến dị, có vườn nho. Cây thùa đã được mở rộng diện tích trồng, lúa mì cải tiến biến dị vàng óng.

 

Bức tường thành bằng xương rồng màu xanh thẫm nhìn từ trên cao là một đường viền dày dặn màu xanh đậm, bao bọc thành phố và con người bên trong. Trong khu rừng bên ngoài tường thành, vẫn có những bầy tang thi lang thang.

 

Thời gian như ngừng lại, Chu Vân lặng lẽ ngắm nhìn thành phố mà hắn và Quan Viễn Phong đã cùng nhau xây dựng lại, tâm hồn vô cùng tĩnh lặng. Hắn ngồi xuống, một chân co lên, gác trên cành cây, chân kia buông thõng lơ lửng trong không trung, hai tay chống sau cành cây, dáng vẻ thảnh thơi, trí tưởng tượng bay bổng tự do trong hoàng hôn. Quan Viễn Phong cũng ngồi xuống bên cạnh hắn, một cánh tay anh lại vững vàng vòng qua eo Chu Vân.

 

Chu Vân nghiêng mặt cười với anh, gương mặt hắn tắm trong ánh hoàng hôn, ngay cả lông mi cũng mang một màu vàng nhạt: “Đẹp không? Cây này em trồng tốt chứ? Xây một đài quan sát ở trên này, lại là một điểm tham quan kiếm tiền nữa.”

 

Quan Viễn Phong: “…” Đẹp, nhưng không chỉ có phong cảnh.

 

Anh ghé sát lại, dùng môi mình chạm vào đôi môi mỏng có hình dáng tuyệt đẹp kia, hai người cứ tự nhiên trao cho nhau nụ hôn triền miên say đắm trên không trung này.

 

Tia nắng cuối cùng đã biến mất sau đường chân trời, ngày đã tàn, đêm lặng lẽ buông xuống, mặt trời lặn, mặt trăng lên. Những vì sao mờ ảo bắt đầu lấp lánh trên bầu trời, ngàn vạn ngôi nhà trong thành Quy Khư cũng sáng đèn.

 

Hai người ngồi kề vai nhau, như đang đối diện với những vì sao trên không trung, lại như đang chìm trong biển đêm sâu thẳm, mặt trăng từ từ lên cao, dải ngân hà vắt ngang bầu trời. Họ như những sinh vật nhỏ bé trong vũ trụ bao la.

 

Thế nhưng, tiếng chuông điện thoại phiền phức lại vang lên, kéo họ trở về thực tại.

 

Một tay Quan Viễn Phong vẫn ôm Chu Vân, tay kia cầm điện thoại lên, anh nghe một lúc rồi nhíu mày: “Cậu cứ trông chừng sắp xếp trước đi, lát nữa chúng tôi về rồi nói sau.”

 

Anh cúp điện thoại, thấy Chu Vân dùng ánh mắt dò hỏi mình, liền giải thích: “Tô Gia Ninh, em còn nhớ không? Cậu ta bị người ta mổ lấy tinh hạch, vừa mới trốn đến Quy Khư.”


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 163: Thiên Thượng Nhân Gian
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...