Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 161: Chuyến Du Hành Ngày Mạt Thế

Việc có thể phát triển đấu trường dị năng thực sự là một chủ đề hay, ngay cả trên bàn tiệc, mọi người vẫn bàn luận sôi nổi.

 

Mỗi người một ý tưởng, từ việc xây dựng đấu trường để phát triển ngành công nghiệp thi đấu, hay phát sóng trực tiếp các trận đấu, thúc đẩy việc tuyển sinh dị năng giả cho Học viện Quy Khư,… các ý tưởng không ngừng tuôn trào, càng nói càng hăng say, cả một chuỗi ngành công nghiệp – học thuật – nghiên cứu về thi đấu dị năng đều đã được quy hoạch.

 

Chu Vân thực sự rất thích cảm giác này, giống như hắn gieo một hạt giống, rồi hạt giống tự mình bay lượn đến vùng đất mà hắn không ngờ tới để bén rễ nảy mầm, nở ra những bông hoa mà hắn không ngờ tới.


 

Chủ đề nhanh chóng quay trở lại tin tức về nhà họ Diệp: “Sau khi Diệp Tử Khê bị bắt giam, ông lão đã yêu cầu gặp Diệp Duật Khanh, dường như đã giao ra một số con bài tẩy, có lẽ là hối hận, hoặc là để lấy lòng người ta.”

 

Tần Thịnh hóng chuyện rất vui vẻ: “Hình như Diệp Thời Khanh phát hiện ra tinh hạch của mình có vấn đề, dị năng không ngừng tiêu tan, chỉ có thể loại bỏ tinh hạch. Gã ta không chịu chấp nhận phương án điều trị này, rồi lại bị bắt, thế nên mới liều lĩnh tự bạo. Gã ta chết rồi, mẹ ruột của gã ta rất đau lòng, đã đề nghị ly hôn. Dù sao Diệp Lý Tuệ cũng phải thụ án, vậy nên đã đồng ý.”

 

Chu Vân có chút ngạc nhiên: “Cậu lấy đâu ra nhiều tin tức vậy.” Diệp Duật Khanh không giống người sẽ nói những chuyện gia đình này với người khác, mà đây rõ ràng là tin tức nội bộ của nhà họ Diệp.


 

Tần Thịnh nói: “Là Lăng Đỉnh Tu nói cho tôi biết đó, gã ta vui mừng biết bao nhiêu, coi như đã trút được cơn giận.”

 

Cậu ta say sưa nói tiếp: “Nói đến ly hôn, còn có nhà họ Cung bên kia. Có lẽ Cung thành chủ cảm thấy con gái và con rể cứ làm một cặp vợ chồng oán hận nhau như vậy cũng không ổn, nên đã chủ động đề nghị đồng ý cho bọn họ ly hôn. Ông ta đã nói với Ngô Trụ rằng ông ta có lỗi với hai vợ chồng, sẽ tiếp tục nâng đỡ Ngô Trụ, anh ta muốn làm ngành nghề gì, nhà họ Cung cũng sẽ ủng hộ. Muốn rời khỏi Bắc Minh cũng được, ly hôn sẽ có một khoản bồi thường riêng, con cái cũng có thể đến thăm bất cứ lúc nào.”

 

Tần Mộ cười một tiếng: “Cung thành chủ đúng là lão già gian xảo, con cái cũng có rồi, bản thân cũng đã cấy ghép tinh hạch, sức khỏe tốt lên, đây là muốn qua cầu rút ván rồi.” May mà lúc đó anh ta đã kiên quyết ngăn cản em trai mình.


 

Tần Thịnh nói: “Những người từng làm hộ vệ chung trước đây còn rất ghen tị với Ngô Trụ đấy.”

 

Chu Vân lại tò mò: “Ngô Trụ đồng ý rồi sao? Ai nói cho cậu những chuyện này vậy?” Cung thành chủ chắc sẽ không nói những chuyện này ra ngoài đâu nhỉ.

 

Tần Thịnh nói: “Là Ngô Trụ nói với tôi đó. Trước đây tuy chỉ là quan hệ xã giao. Nhưng hồi Tết họp mặt chẳng phải anh ta đi cùng Cung thành chủ tới sao, có nói chuyện vài câu. Sau đó Tết đến, mấy người hộ vệ cũ có tụ tập mấy lần, lần nào anh ta cũng đều đến. Mọi người còn thấy lạ, trước đây anh ta rất nội tâm và mọt sách, sau khi ở rể lại càng không hay qua lại với chúng tôi.”


 

Tần Mộ bật cười thành tiếng: “Đương nhiên là vì em đã đến đó rồi.”

 

Tần Thịnh: “Hả?”

 

Nhìn Tần Thịnh hoàn toàn không nhận ra mình cũng đã là một nhân vật quan trọng của thành Quy Khư, mọi người trên bàn tiệc đều cười.

 

Tần Thịnh có chút khó hiểu, nhưng vẫn tiếp tục nói: “Lúc ăn tối có thêm số liên lạc của em, thỉnh thoảng vẫn trò chuyện vài câu. Em nghĩ anh ta là phó hội trưởng của Hội Dị năng giả, nên dò hỏi thêm chút tin tức, kết quả anh ta đúng là một tên mọt sách. Thỉnh thoảng nói về công việc của hội, thực sự chỉ là những công việc rất bình thường.”


 

“Rồi sau chuyện lần này, anh ta có lẽ hơi bất an, nên mới hỏi ý kiến em. Anh ta kể cho em chuyện đó, hỏi em nên chọn thế nào.”

 

Chu Vân cười hỏi: “Sau đó thì sao? Anh ta nói gì với cậu.” Quan Viễn Phong đứng bên cạnh liếc nhìn hắn, thái độ của Chu Vân đối với nhà họ Cung luôn rất kỳ lạ, hợp tác nhưng không tin tưởng, mà cũng không phải là không quan tâm, ngược lại còn có chút chú ý khác thường.

 

Tần Thịnh nói: “Đại tiểu thư nhà họ Cung rõ ràng có người yêu khác rồi, hà cớ gì phải tiếp tục kéo dài làm một đôi vợ chồng oán hận. Nhà họ Cung đã tự mình từ bỏ trước, thế thì còn gì phải do dự nữa?”


 

“Kết quả anh ta nói, Cung tiểu thư không kiên quyết yêu cầu ly hôn, ngược lại chỉ nói xem ý kiến của anh ta, nếu vì con cái mà nguyện ý ở lại, cô ấy cũng không phản đối, dù sao trước đây anh ta đã cứu cô ấy. Nếu Ngô Trụ nguyện ý ở lại, cô ấy nguyện ý bắt đầu lại, chung thủy với gia đình, chỉ để cho con cái một gia đình trọn vẹn.”

 

“Anh ta thấy đại tiểu thư nhà họ Cung như vậy, cũng có chút do dự.”

 

Tần Thịnh nhún vai: “Thật không hiểu nổi, đại tiểu thư nhà họ Cung chẳng phải vẫn luôn thích La Vân Khai sao, bây giờ cuối cùng cũng có thể tự do theo đuổi tình yêu, tại sao lại không muốn ly hôn nữa.”


 

Nhậm Dược Phi cười nói: “Cậu em Tiểu Tần còn quá trẻ. Bọn họ có con rồi, vì con cái, đôi khi tạm bợ cũng có thể sống tiếp được.”

 

Tần Thịnh ngạc nhiên: “Tôi thấy Ngô Trụ đối với đứa bé đó cũng không quan tâm lắm.” Bên ngoài còn có tin đồn đứa bé đó không phải con của anh ta, nhưng từ nhỏ Tần Thịnh đã nếm trải khổ cực không có cha mẹ, nên tốt bụng không lan truyền những tin đồn này.

 

Tần Mộ dạy dỗ cậu ta: “Chuyện giữa vợ chồng người ta, em đừng có cho ý kiến. Chuyện con cái càng không được xen vào, cũng đừng đi đồn bậy.”


 

Tần Thịnh ấm ức biện minh: “Em vốn dĩ chỉ là người ngoài hóng chuyện, không hề nói xấu sau lưng gì cả. Là anh ta tự tìm em hỏi ý kiến mà.”

 

Tần Mộ nói: “Thực ra người ta đang khéo léo hỏi em xem thành Quy Khư có cơ hội cho anh ta làm việc không. Anh ta đang tìm em để dò hỏi về tương lai, nếu em có ý định chiêu mộ, lúc này có thể chiêu mộ anh ta rồi. Dù sao em cũng quản lý một phòng ban, chuyện này không phải đã rõ như ban ngày sao?”

 

Tần Thịnh: “…” Cậu ta kinh ngạc: “Thật sự có ý đó sao? Anh ta từng là con rể của thành chủ một thành, lại là phó hội trưởng của Hội Dị năng giả, cao cao tại thượng như vậy, đến chỗ chúng ta không phải là thiệt thòi cho anh ta sao?”


 

Mọi người đều cười.

 

Nhậm Dược Phi chua chát nói: “Cậu không biết bên tôi có bao nhiêu người kéo cả gia đình đến Quy Khư rồi đâu. Đợi khi đấu trường năng lượng tinh hạch mà các người nói hôm nay được xây xong, tin tức về thi đấu dị năng được tung ra, sẽ còn hot hơn nữa.”

 

Anh ta nghiêm mặt lại: “Nói chuyện chính đi, lần này tôi nghe tin Quy Khư và Bắc Minh cùng quản lý, mới đặc biệt đến đây. Chuyện tốt như vậy sao chỉ có thể nghiêng về phía Bắc Minh chứ, căn cứ Tĩnh Nam cũng sẵn sàng chia sẻ chế độ cư dân với Quy Khư, kết nối dữ liệu, đôi bên cùng có lợi. Không chỉ vậy, trước khi đến đây tôi đã hỏi bên Tam Sở rồi, tất nhiên Lạc Thủ Thường cũng đồng ý. Quan tướng quân, tôi đề nghị toàn bộ quân khu Tây Nam đều nên thực hiện việc đồng quản lý và xây dựng các căn cứ, hợp nhất quân bị, thống nhất quy hoạch kinh tế, như vậy sẽ có lợi hơn cho bước phát triển tiếp theo.”

 

Quan Viễn Phong im lặng, Chu Vân cười nói: “Đây là đến tranh sủng rồi.”

 

Nhậm Dược Phi nhìn Quan Viễn Phong nói: “Quan tướng quân lo bị bên Trung Châu nghi kỵ à?”

 

Quan Viễn Phong nói: “Mấy căn cứ phía Bắc liên hợp định phản bội liên minh, bây giờ tạm thời im ắng rồi, không chắc lúc nào sẽ trỗi dậy lại. Lúc này tôi mà thực hiện việc các căn cứ Tây Nam cùng quản lý thì quá nhạy cảm.” Tuy anh không sợ chuyện, nhưng cũng không muốn gây chuyện, hôn lễ còn chưa tổ chức, những ngày tháng yên bình không dễ có được.

 

Chu Triện nói: “Hơn nữa, căn cứ Tĩnh Nam cũng có phó chấp chính quan đúng không?” Hắn ta giải thích: “Bắc Minh tương đối nhỏ, lại gần Quy Khư, nên không có phó chấp chính quan được cử đến. Mà phó chấp chính quan của Quy Khư lại khá ủng hộ công việc của chúng tôi, Bắc Minh và Quy Khư lại thực sự rất gần, việc hợp nhất cùng quản lý cũng có lợi cho liên minh, nên đương nhiên là liên minh vui vẻ đồng ý điều đó.”

 

“Nhưng các căn cứ lớn như Tĩnh Nam, Tam Sở chắc chắn có phó chấp chính quan, bọn họ phụ trách công việc hành chính, nếu hấp tấp thúc đẩy việc cùng quản lý sẽ rất dễ dẫn đến thất bại, ngược lại còn trở thành cái đinh bị đập, bị mọi người công kích.”

 

Nhậm Dược Phi có chút thất vọng: “Nói cũng đúng.”

 

Tần Mộ cười nói: “Các người làm quan đúng là đầu óc cứng nhắc, linh hoạt một chút đi. Cứ làm, nhưng đừng nói là cùng xây dựng là được.”

 

Nhậm Dược Phi ngẩn ra, khiêm tốn hỏi: “Chấp chính Tần có cách gì hay không?”

 

Tần Mộ nói: “Đừng động vào những chỗ nhạy cảm. Trước tiên hãy cùng nhau tổ chức hoạt động du lịch, mua một vé trọn gói là có thể đi hết các điểm tham quan của các nơi cùng tổ chức sự kiện, miễn thuế vào cổng thành, tiền tệ của các căn cứ có thể quy đổi theo tỉ lệ 1:1.”

 

Nhậm Dược Phi ngẩn người.

 

Tần Mộ tiếp tục nói: “Sau đó là mảng giáo dục, các trường học liên kết tổ chức giao lưu, các khoa cùng các ngành của các trường khác nhau có thể trao đổi học tập, có thể nhận được chứng chỉ tốt nghiệp.”

 

Diêu Hoán và giáo sư Mễ cũng chú ý, giáo sư Mễ nói: “Rất khả thi.”

 

Diêu Hoán nói: “Mảng y tế có thể công nhận kết quả xét nghiệm của nhau, các chuyên gia y tế có thể giao lưu kiêm nhiệm.”

 

“Đúng rồi,” Tần Mộ nói tiếp: “Rồi đến sở nhiệm vụ của dị năng giả, điểm cống hiến của dị năng giả vốn dĩ được công nhận trên toàn liên minh, vậy chúng ta có thể tổ chức giải thi đấu dị năng, người đoạt giải có thể đưa gia đình đến định cư tại các thành phố liên kết, và nhận được cơ hội việc làm cụ thể, ví dụ như giảng viên danh dự của phân viện dị năng giả Học viện Quy Khư chẳng hạn.”

 

“Cứ thế mà suy ra, bắt đầu từ những lĩnh vực liên quan đến dân sinh như du lịch, văn hóa giáo dục, y tế, sau khi kinh tế nhất thể hóa, việc thúc đẩy sáp nhập hành chính sẽ đơn giản hơn nhiều.”

 

Mọi người kinh ngạc thán phục, Chu Triện nói: “A Mộ, cậu đúng là cao thủ bày mưu tính kế.”

 

Tần Mộ: “…”

 

Tần Thịnh nói đỡ cho anh trai: “Là cao thủ quyền mưu.”

 

Càng tô càng đen, trán Tần Mộ nổi gân xanh, vội biện minh: “Tôi đây gọi là dương mưu. Bắt đầu từ du lịch là đơn giản nhất, mùa thu sắp đến rồi, các nơi chọn ra vài tuyến du lịch có điểm tham quan, mời thành chủ Lâm trước đây đến tham mưu, chắc chắn sẽ lên kế hoạch được một phương án tốt nhất. Thành chủ Lâm hôm qua còn gọi điện cho chúng tôi, mời chúng tôi qua đó du lịch ngắm lá đỏ của bọn họ đấy.”

 

Vân Ẩn đạo trưởng nói: “Bầy bướm của chúng ta cũng đã nuôi thành công, là một điểm tham quan rất tốt.”

 

Chu Vân chốt hạ: “Được đó, dành một tháng để chuẩn bị đi, triển khai càng sớm càng tốt, không thì vào đông sẽ khó làm.”

 

Năm thứ ba của mạt thế, mới bước vào tháng tám, chiến dịch “Chuyến du hành ngày mạt thế” đã rầm rộ quảng bá trên mạng. Hoạt động du lịch “Chuyến du hành ngày mạt thế” do tám căn cứ lớn chính thức và hơn mười căn cứ tư nhân cùng tổ chức đã chính thức khởi động.

 

Những khung cảnh được quay bằng máy bay không người lái độ nét cao và máy quay dưới biển sâu lần lượt xuất hiện trong video quảng bá. Những khung cảnh đó khác với cảnh sắc thiên nhiên thuần túy trước mạt thế, mà tập trung thể hiện một phong cảnh mạt thế hoàn toàn khác biệt.

 

Rừng lá đỏ bạt ngàn, rừng bạch quả vàng óng, núi tuyết hùng vĩ, những dòng sông lớn cuồn cuộn chảy xiết, dải ngân hà lộng lẫy vắt ngang qua bầu trời cao, núi lửa phun trào dòng dung nham đỏ rực chảy dài xuống dưới, hồ nước mặn tĩnh lặng như ngọc bích. Những cảnh quan thiên nhiên vốn dĩ đã đẹp nhất trước mạt thế, muôn màu muôn vẻ, tuyệt đẹp như tranh vẽ, lúc này lại được thêm vào những cảnh tượng khác biệt.

 

Vòng đu quay khổng lồ hoang tàn, đổ nát bị dây leo quấn chặt, trên dây leo nở đầy những bông hoa rực rỡ yêu dị. Trên những con phố bỏ hoang, những chiếc xe gỉ sét lặng lẽ dừng lại không còn lăn bánh, cỏ dại mọc cao bằng người, những cây bên đường trĩu quả đào dại không ai ngó ngàng.

 

Ống kính rời khỏi những tàn tích xưa kia rực rỡ và nóng bỏng, chuyển sang các loài động vật.

 

Những con bướm màu xanh lam lấp lánh ánh điện nhảy múa giữa giàn hoa màu tím sáng chói, lập lòe tia lôi điện, những con thỏ béo với bộ lông mềm mại, bung xù như ngọn lửa nhảy thành đàn qua bên cạnh suối nước nóng có rêu đỏ tươi. Những con đom đóm to như lồng đèn lập lòe trong khu rừng khi hoàng hôn buông xuống, mộng ảo và tĩnh lặng. Từng đàn nhện núi lửa bò qua mạng nhện trắng khổng lồ, ếch bóng tối nhảy qua những cây đay bóng tối đang trôi nổi những quả cầu chứa hạt giống bóng tối, dùng lưỡi cuốn một con đom đóm vào trong.

 

Từng đàn chim bay lượn trên bầu trời rừng mưa nhiệt đới, vượn chuyền cành trên những dây leo biến dị ở vùng Tam Giác Vàng, voi chậm rãi đi qua rừng rậm, trăn khổng lồ uốn lượn trườn từ thân cây xuống.

 

Những con sứa hải đăng khổng lồ trôi lơ lửng giữa rạn san hô kỳ ảo, những loài tảo phát sáng trên mặt biển đêm tựa như những con sóng lấp lánh, bạch tuộc khổng lồ đáng sợ như một Cthulhu bí ẩn của biển sâu, rùa biển khổng lồ như một ngọn núi trên hòn đảo cô độc.

 

Cuối video, bức tường thành bằng xương rồng khổng lồ của thành Quy Khư, cùng với dòng chữ “Bắc Minh” bong tróc, loang lổ trên tường thành cổ kính, cổng của các căn cứ như Tĩnh Nam, Tam Sở lần lượt hiện ra, dòng chữ phụ đề màu xám lạnh hiện ra: “Mạt thế không còn là nỗi sợ hãi chưa biết, mà là chương mở đầu của một bản hùng ca tráng lệ.”

 

“Chúng tôi mời bạn tham gia chuyến du hành ngày mạt thế chưa từng có này.”

 

“Đây không phải là một cuộc trốn chạy, mà là một lời tôn vinh.”

 

“Là một lời từ biệt, và cũng là một khởi hành.”

 

“Hãy tham gia cùng chúng tôi, tiến về miền đất của tận cùng.”


Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Truyện Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc Story Chương 161: Chuyến Du Hành Ngày Mạt Thế
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...