Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 160: Đối Chiến Dị Năng
Vân Đỉnh Sơn Uyển.
Mặt hồ phản chiếu ánh nắng mùa thu, sóng nước long lanh lấp lánh.
Một cơn gió thổi qua, những hạt tầm ma nhỏ li ti màu nâu đỏ từ lòng bàn tay trắng nõn, thon dài bay theo gió, rơi xuống đất rồi lập tức sinh trưởng thành một bụi tầm ma lớn cao bằng người.
Những chiếc lá tầm ma biến dị phủ đầy lông tơ đung đưa theo gió, giữa thân cây bốn cạnh mọc ra những chiếc gai ngứa trong suốt, nhỏ như sợi lông trâu nhưng sắc như đuôi bọ cạp. Một khi chạm vào người, đầu gai sẽ gãy ra, tiết axit fomic khiến người ta đau đớn không thể chịu nổi.
Tuệ Tinh “gâu” một tiếng rồi chạy sang phía khác, rõ ràng không muốn dây vào đám thực vật đáng sợ này.
Giữa đám cành lá bay lả tả, một cô bé xinh xắn đứng trong bụi tầm ma, nụ cười rạng rỡ như hoa.
Tuy nhiên, một lúc sau, nụ cười ngọt ngào trên mặt cô bé cứng lại.
Chỉ thấy vô số quả cầu lông đen ngòm đang ngọ nguậy không ngừng trồi lên từ dưới mặt đất, ăn mòn từ dưới lên trên những chiếc gai tầm ma khiến người thường phải sởn gai ốc kia. Chẳng mấy chốc, tất cả những chiếc lá tầm ma được triệu hồi đều bị quả cầu bóng tối ăn mòn và nuốt chửng, héo úa rũ xuống, trông thật tiêu điều.
Cậu bé Triệu Dực đứng ở phía bên kia khu vườn, vẫy tay triệu hồi những quả cầu bóng tối, một đàn vịt con vây quanh bên cạnh cậu bé, lúc này đang kêu “cạp cạp cạp” xông về phía Nhậm Đóa Đóa.
Khóe miệng Triệu Dực nở một nụ cười có phần đắc ý, mắt hơi đảo qua đảo lại, tuy vẫn còn hơi đờ đẫn, nhưng đã có thể lờ mờ nhìn thấy cảnh vật rồi.
Tần Mộ vừa nướng con ngỗng hun khói mà Nhậm Dược Phi mang tới trên ban công rộng lớn ở tầng hai, vừa chỉ trỏ bình luận: “Tiểu Đóa Đóa không biết rồi, Triệu Dực coi như là đồ đệ của tôi, kinh nghiệm đối chiến với hệ Mộc là phong phú nhất đấy.”
Nhậm Dược Phi cười: “Thật hiếm thấy, Đóa Đóa dựa vào cây tầm ma biến dị này mà gần như vô địch trong cùng cấp bậc, đi đâu con bé cũng mang theo những túi hạt giống lớn. Lần này để con bé thua một lần, cũng là để nó biết người tài còn có người tài hơn, trời cao còn có trời cao hơn.”
Chu Vân đang đứng bên cạnh nhìn xuống nói: “Đóa Đóa vẫn còn thiếu kinh nghiệm, thuộc tính hệ Ám quả thật rất bá đạo, cùng cấp bậc thì vô địch. Thực vật hệ Quang cũng tạm thời khó tìm, nhưng có thể thả ra trước một vài loại thực vật nhỏ nhạy cảm để tiêu hao chúng.”
“Ví dụ như cây trinh nữ có cành lá nhạy cảm, cây chua me đất có thể bắn hạt giống, hay các loại nấm có thể phát tán bào tử,…. Tất cả đều phòng thủ tự động, sinh sôi nhanh chóng, chỉ cần một chút năng lượng là có thể sinh ra hàng ngàn hàng vạn, mọc tràn lan khắp nơi, có thể nhanh chóng tiêu hao hết những quả cầu bóng tối đó, rất hữu dụng.”
Tần Mộ: “…”
Chu Vân nhướng mày nhìn anh ta, vô cùng đắc ý.
Tần Mộ nói: “Vậy nếu tôi triệu hồi con Ếch bóng tối của tôi ra, phun một luồng dịch bệnh thì sao?”
Chu Vân duỗi tay ra tóm một cái: “Lượng Thiên Xích sẽ tiếp đãi nó, thứ đó không sợ virus.”
Tần Mộ hừ lạnh một tiếng, Chu Vân lại hăm hở muốn thử: “Hay là xuống dưới so tài một trận.”
Tần Mộ nhìn trái nhìn phải rồi nói lảng sang chuyện khác: “Thôi đi, tướng quân Nhậm mới từ xa tới mà.”
Thực ra Nhậm Dược Phi cũng hơi ngứa tay: “Hay là tôi và thành chủ đấu một trận đi.”
Quan Viễn Phong nói: “Tôi đấu với anh.”
Nhậm Dược Phi: “…”
Chu Vân nhịn cười. Quan Viễn Phong vẫn chưa tiến vào cấp năm, có lẽ kinh mạch của anh quá mạnh mẽ, việc thăng cấp song hệ vốn đã chậm hơn người thường. Anh thăng cấp chậm như vậy càng cho thấy một khi lên cấp năm, sức tấn công của anh sẽ khủng khiếp đến mức nào. Dù bây giờ anh chỉ mới cấp bốn, còn bản thân hắn đã là cấp năm, nhưng khi đối chiến với anh có lẽ cũng chẳng chiếm được lợi thế gì.
Nhậm Dược Phi bực bội nói: “Cái kiểu giáng một tia sét xuống như cậu thì không chết cũng bị thương, giao đấu kiểu gì chứ, tôi thấy cho dù có một người hệ Quang đứng bên cạnh cũng chưa chắc cứu về được.”
Tần Mộ cũng vô cùng đồng cảm: “Đúng vậy, đôi khi tôi rất muốn cùng thành chủ và Quan tướng quân thả tay đánh một trận, nhưng lại lo lỡ tay quá làm thành chủ bị thương.” Chắc chắn sẽ bị Quan Viễn Phong dùng sấm sét truy sát.
Quan Viễn Phong nói: “Cậu không làm em ấy bị thương được đâu.”
Tần Thịnh cũng rất mong đợi: “Em cũng rất muốn cùng tướng quân Nhậm giao đấu một trận sảng khoái.”
Chu Triện nói: “Dị năng mới được kích hoạt của chúng tôi cũng rất muốn tìm người giao đấu thử một chút.”
Tần Thịnh ngạc nhiên: “Anh Chu Chu, anh chỉ là một ‘vú em’ hệ Quang thì giao đấu cái gì chứ?”
Chu Triện: “…”
Chu Vân lại rơi vào trầm tư.
Giáo sư Mễ đứng bên cạnh nói: “Hiện tại, học viện dị năng mà Học viện Quy Khư chúng ta đang thành lập cũng đối mặt với vấn đề này. Việc ứng dụng và vận dụng dị năng thông thường thì còn có thể dạy được, nhưng chiến đấu bằng dị năng dường như chỉ có thể dạy bằng cách thực chiến với dã thú biến dị và tang thi.”
“Làm sao để các dị năng giả có thể giao đấu có chừng mực? Nếu chỉ giao đấu có chừng mực thì về cơ bản sẽ chỉ trở thành một buổi trình diễn dị năng, không thể cảm nhận một cách trực quan sự khác biệt về kỹ năng dị năng, không thể nhanh chóng nâng cao trình độ chiến đấu của dị năng giả. Vì vậy, hiện tại chúng ta có cần xây dựng một sân đối chiến dành cho dị năng giả hay không, đây cũng là một điểm gây tranh cãi trong quy hoạch.”
Quan Viễn Phong nói: “Điểm này đội đặc nhiệm dị năng khi huấn luyện cũng gặp phải, không có cách nào khác, rất nhiều dị năng chỉ có kỹ năng gây sát thương, không thể kiểm soát để dừng lại đúng lúc. Nếu không cho họ sử dụng kỹ năng sát thương, họ cũng không thể chiến đấu được.”
Chu Vân đột nhiên nói: “Có thể xây dựng đấu trường dị năng. Sân đấu xây lớn một chút, dùng vật liệu kiên cố hơn một chút, xây riêng ở một nơi hẻo lánh. Chỗ ngồi cho khán giả xây nhiều một chút, có thể tận dụng sân vận động cũ để hoàn thiện.”
Diêu Hoán nói: “Con có cách gì hay à?”
Chu Vân nói: “Hôm qua Diệp Duật Khanh gọi điện tới, bọn họ đã có thể sử dụng tơ nhện núi lửa để chế tạo khiên năng lượng và súng năng lượng, mặc dù vẫn cần một số cải tiến nữa.”
“Trước tiên bố trí khiên năng lượng hệ Ám xung quanh sân đấu để khống chế sát thương từ các dị năng giả tràn ra, giữ nó bên trong sân đấu, không làm hại đến các công trình xung quanh và khán giả.”
“Sau đó, mỗi dị năng giả tham chiến sẽ mở lá chắn năng lượng thuộc tính tương ứng của mình để đối chiến, trận đấu sẽ kết thúc khi lá chắn bị phá vỡ. Lá chắn của ai bị phá trước thì người đó thua.”
Mọi người đều nhìn về phía Chu Vân, ánh mắt tràn đầy vẻ kích động.
Diêu Hoán tán thưởng: “Ý tưởng này khả thi!”
Chu Triện lập tức nói: “Tôi sẽ sắp xếp quy hoạch sân bãi ngay.”
Tần Mộ nói: “Tôi sẽ liên lạc với Tướng quân Diệp, xem làm thế nào để hoàn thiện lá chắn sân đấu và lá chắn bảo vệ cá nhân này, để nhóm nghiên cứu khoa học theo sát, chế tạo ra càng sớm càng tốt, cố gắng hoàn thành trước khi Học viện Quy Khư khai giảng, đây cũng là một điểm quảng bá rất tốt.”
Mắt Nhậm Dược Phi sáng rực: “Con cáo già họ Diệp đó giấu kỹ quá, năng lượng tinh hạch có tiến triển tốt như vậy mà không hề tiết lộ ra một chút nào. Chẳng trách tôi nghe nói ông ta đã thể hiện thần uy oai phong lẫm liệt ở tòa án quân sự, tung ra một lá chắn ánh sáng quần thể, tôi còn đang nghĩ ông ta mới kích phát dị năng được vài tháng, lẽ nào là thiên phú dị bẩm?”
Quan Viễn Phong nhìn anh ta: “Anh cũng biết rồi à?”
Nhậm Dược Phi bật cười: “Các quan chức cấp cao trong quân đội ai cần biết đều đã biết cả rồi. Nói là bí mật, nhưng chuyện của Diệp Thời Khanh kinh thiên động địa như vậy, cuối cùng vẫn bị lan truyền ra ngoài. Lại liên hệ với bài luận văn về trị liệu mà Quy Khư công bố cách đây không lâu, tất cả mọi người đều đoán ra trường hợp bị cụt tứ chi, mù cả hai mắt đó là ai. Thành chủ Đông Quân bây giờ chắc áp lực lắm nhỉ?”
“Bởi vì tôi có quan hệ tốt với thành Quy Khư nên gần đây tôi nhận được rất nhiều cuộc gọi, muốn tôi làm người trung gian giới thiệu, bọn họ sẵn sàng trả một khoản thù lao hậu hĩnh để mời thành chủ Đông Quân cấy ghép tinh hạch cho mình.”
Nhậm Dược Phi nhìn Chu Vân: “Tôi không dám nhận lời, chỉ nói là mình không biết chuyện này. Thời gian này cậu nhất định phải chú ý an toàn.”
Diêu Hoán nói: “Ngay cả hòm thư của ta cũng đầy ắp, ta không thèm xem nữa, đều để Trương Kỳ xem giúp rồi.”
Chu Vân: “…”
Diêu Hoán nói: “Thằng nhóc Tiểu Dịch kia đã nhờ người chuyển lời xin lỗi ta, nhờ ta nói giúp với con một tiếng, nói rằng cậu ta biết sai rồi, sẵn lòng toàn tâm toàn ý làm nghiên cứu, hy vọng chúng ta cho cậu ta thêm một cơ hội. Cậu ta còn gửi mấy bản dày cộp về những ý tưởng nghiên cứu, kinh nghiệm nghiên cứu về cây đay bóng tối trong thời gian qua vào hòm thư của ta, còn có một số đề xuất xây dựng vườn thuốc, trông cũng khá thành khẩn.”
“Ta thấy thực sự cũng khá vững chắc, là một mầm non tốt có thể chuyên tâm làm nghiên cứu, nghĩ đến việc học viện đang trong giai đoạn thành lập, rất thiếu người. Các dự án cốt lõi thì không cho cậu ta tham gia, nhưng một số dự án bình thường của trường, hay là cứ để cậu ta tham gia một chút đi.”
Chu Vân thấy thầy mình đột nhiên nhắc đến Dịch Khiêm thì có chút bất ngờ, nhưng cũng nhanh chóng hiểu ra, thầy đây là thấy Nhậm Dược Phi nhắc đến chuyện nhờ vả cấy ghép tinh hạch, sợ mình khó xử nên cố ý chuyển chủ đề, chưa chắc đã thật lòng muốn xin giúp cho Dịch Khiêm.
Hắn cười nói: “Thầy cứ xem xét rồi quyết định là được ạ, con cũng thấy cậu ta là một người có thể đào tạo, nên mới giữ cậu ta ở vườn thuốc để chuyên tâm nghiên cứu, một số báo cáo về cây đay bóng tối của cậu ta con cũng đã xem qua, làm rất chắc chắn.” Kiếp trước nếu không phải vậy, hắn cũng đã không dốc lòng truyền dạy.
Diêu Hoán nói: “Vậy được rồi, để ta xem có dự án nào thì sẽ cho người kèm cặp cậu ta.”
Tần Mộ cười nói: “Ăn cơm thôi, tôi thấy hai đứa nhỏ cũng giao đấu gần xong rồi.”
Trong vườn, Nhậm Đóa Đóa và Triệu Dực vừa rồi còn đánh qua đánh lại, bây giờ lại cùng Tuệ Tinh chơi đùa với đàn vịt bóng tối, tiếng cười vang lên không ngớt.
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
