Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 159: Vững Như Bàn Thạch
Mọi người xem xong video giám sát trong phòng làm việc, đều có chút cạn lời.
Chu Triện nói: “Mọi người đều xem rồi, bàn bạc xem định đáp trả thế nào đây. Bên nhà họ Cung đã âm thầm ém chuyện này xuống, chỉ nói với bên ngoài là bệnh cấp tính. Cung thành chủ nói hành động tiếp theo có thể phối hợp với chúng ta, nếu cần thiết, bọn họ cũng sẵn sàng làm nhân chứng.”
Tần Thịnh nói: “Cứ trực tiếp cử chiến đội dị năng của chúng ta đến Viện Nghiên cứu Dị năng tàn sát không chừa một mống, đẫ là thời mạt thế rồi, nắm đấm là lớn nhất. Chúng ta còn có pháo năng lượng, Trung Châu dám làm gì chúng ta chứ?”
Thẩm Lan nói: “Bằng chứng về các thí nghiệm phi pháp của phòng thí nghiệm Ám Cốc lần trước mang về đã rất đầy đủ rồi, cộng thêm cây anh túc biến dị và video lần này, chỉ cần công bố ra, đủ để đóng Viện Nghiên cứu Dị năng lên cây cột ô nhục rồi.”
Tần Mộ lắc đầu: “Không đề nghị công bố ra ngoài, việc Đông Quân chưa từng xuất hiện trước mặt mọi người là sự thật, nếu công bố video này và những lời đồn được thêu dệt tinh vi kia ra ngoài, quần chúng sẽ chỉ chú ý hơn đến những tình tiết giật gân như giam cầm, khống chế, anh túc biến dị, và sau này tin đồn đó sẽ chỉ lan truyền rộng hơn, thậm chí có thể truyền từ đời này sang đời khác.”
Anh ta liếc nhìn Quan Viễn Phong vẫn luôn im lặng và Chu Vân đang mân mê con dấu như thể đang xuất thần, có chút bất đắc dĩ.
Thẩm Lan nói: “Vậy thì chỉ có thể âm thầm trả đũa lại thôi, chiến đội Niết Bàn đi cho Viện Nghiên cứu Dị năng một bài học trước đi.”
Cuối cùng Quan Viễn Phong cũng lên tiếng: “Chuyện này cứ giao cho tôi. Bằng chứng của phòng thí nghiệm Ám Cốc lần trước và bằng chứng lần này, tôi sẽ để Tiểu Giang viết một bản báo cáo gửi cho quân đội, yêu cầu quân đội ra mặt xử lý Viện Nghiên cứu Dị năng.”
Giang Dung Khiêm đáp: “Vâng!” Nhưng rồi anh ta lại có chút thiếu tự tin: “Lỡ như bọn họ lại muốn khuyên anh lo cho đại cục thì sao?”
Quan Viễn Phong nói: “Bây giờ người cần phải lo cho đại cục là bọn họ.”
Cả phòng họp im lặng.
Chu Vân không nhịn được bật cười thành tiếng.
Mọi người cũng đều bật cười, bầu không khí trong phòng họp đột nhiên trở nên thoải mái hơn rất nhiều.
Nhưng Tần Mộ lại uyển chuyển nói: “Nhưng mà, để ngăn chặn những tin đồn tương tự, tôi vẫn đề nghị Đông Quân thỉnh thoảng nên lộ diện, công khai một cách thích hợp — ví dụ như trong một dịp trang trọng như đám cưới chẳng hạn.”
Tần Thịnh nói: “Đám cưới? Ai sắp kết hôn à?”
Tất cả mọi người đều nhìn cậu ta, như thể đang nhìn một kẻ ngốc.
Tần Thịnh: “…” Cảm thấy hình như mình vừa nói sai điều gì đó.
Chu Vân cười nói: “Chúng tôi sẽ xem xét. Còn vấn đề nào khác không?”
Mọi người đều nói: “Hết rồi.” “Hết rồi.”
“Vậy thì tan họp thôi.”
Rất nhanh sau đó mọi người đều tan họp, trong phòng họp chỉ còn lại Quan Viễn Phong và Chu Vân.
Ánh mắt Quan Viễn Phong sáng rực nhìn Chu Vân, trái ngược hoàn toàn với vẻ lạnh lùng sắc bén lúc nãy: “Kết hôn?”
Anh vẫn luôn nghĩ Chu Vân không thích đứng trước mặt mọi người, không muốn bị chú ý và bàn tán, không câu nệ thế tục, chỉ thích cuộc sống ẩn dật yên tĩnh, chỉ vì anh mà mới miễn cưỡng bước ra khỏi hòn đảo cô độc. Vì vậy anh cũng chỉ lặng lẽ ở bên hắn, mãi mãi ở bên hắn.
Chu Vân cười: “Em vốn định đợi anh cầu hôn…”
Quan Viễn Phong lập tức nói: “Anh sẽ bù lại ngay!”
Chu Vân nhìn anh, lại không nhịn được tiếp tục bật cười. Quan Viễn Phong đã bước đến hôn lên môi hắn, nụ hôn này vừa mạnh mẽ vừa sâu, vô cùng mãnh liệt, mang theo đam mê bất tận.
Chu Vân bị anh hôn đến không thở nổi, cơ thể cũng bị ôm quá chặt. Hắn thấy Đổng Khả Tâm lướt qua cửa phòng họp, có lẽ cô vốn định vào xin chỉ thị gì đó, nhưng lại nhanh chóng biến mất, còn nhẹ nhàng không một tiếng động tiện tay khép cửa lại.
Chu Vân có chút cảm động trước sự bộc lộ tình cảm hiếm hoi của Quan Viễn Phong, dù sao anh cũng luôn là người nội tâm và nghiêm túc, hắn đưa tay nắm lấy cổ tay Quan Viễn Phong, từ từ đáp lại, hai người quấn quýt hồi lâu mới buông ra, Quan Viễn Phong vẫn còn hơi kích động, ôm hắn một lúc lâu: “Cảm ơn em.”
Chu Vân: “…”
Quan Viễn Phong đưa tay ra từ từ v**t v* đôi môi đỏ mọng của Chu Vân do bị mình hôn, sau khi nhiệt huyết dần lắng xuống, đầu óc anh cũng dần bình tĩnh lại: “Không cần phải chiều theo người khác, nếu em không thích, không tổ chức đám cưới cũng không sao. Anh hy vọng là bản thân em thích.”
Chu Vân nói: “Ừm… Từ nhỏ em vẫn luôn cảm thấy đám cưới rất giống như diễn kịch cho người khác xem. Nhưng cho đến khi em có người yêu, bỗng nhiên có chút hiểu được suy nghĩ có phần trẻ con này, muốn tuyên bố với cả thế giới, người này là của em.” Hắn nhìn Quan Viễn Phong, lại cười một tiếng: “Hơn nữa còn có quà để nhận nữa chứ.”
Hắn nắm lấy tay Quan Viễn Phong: “Em lại muốn nghe suy nghĩ của anh.”
Quan Viễn Phong khẽ nói: “Gặp được em anh mới biết một mái nhà là như thế nào, kết hôn rất tốt.”
Chu Vân: “…” Mặc dù rất sến súa, nhưng đúng là lời tỏ tình mà Quan Viễn Phong có thể nói ra.
Xác định sẽ tổ chức đám cưới rồi thì phải chọn ngày, Quan Viễn Phong vốn không bao giờ mê tín cũng hiếm khi lén đi tìm thiền sư Tâm Hải, đạo trưởng Vân Ẩn, nhờ họ giúp chọn ngày lành tháng tốt.
Diêu Hoán biết chuyện thì râu cũng muốn dựng lên, nhưng ông vẫn nói: “Tháng Chín học viện Quy Khư khai giảng, còn có Đóa Đóa cũng đến ở, nhân khí ngày càng vượng, nhưng chuyện vặt vãnh làm phân tâm quá nhiều. Đợi qua ngày khai giảng, mọi việc ổn định lại rồi tập trung lo chuyện cưới xin thì tốt hơn.”
Chu Vân gật đầu đồng ý.
Còn Quan Viễn Phong bên đó thì phái người đặc biệt bay đến Trung Châu, đặc biệt gửi vật chứng và video giám sát đến tận tay tướng quân Đàm.
Tối hôm đó, một đội quân cảnh đã bao vây Viện Nghiên cứu Dị năng, đồng thời lục soát biệt thự của nhà họ Diệp ở Trung Châu, đáng thương thay cho Diệp Duật Khanh, lần trước ở đó có cái cây bị Quan Viễn Phong chém chết còn chưa mọc lại, bây giờ lại bị bao vây, lục soát ra được thuốc anh túc biến dị.
Ngày hôm sau, có người của chính phủ liên minh ra mặt chất vấn quân đội tại sao bắt người mà không qua xét xử.
Lý do mà bên quân đội đưa ra rất chính thức: Các bên liên quan trong vụ án đều có chức vụ trong quân đội, quân đội có quyền thực thi quyền điều tra đối với các vụ án hình sự xảy ra trong nội bộ quân đội, thu thập bằng chứng, điều tra sự thật, hiện tại sự thật phạm tội đã rõ ràng, bằng chứng xác thực đầy đủ. Để bảo vệ quyền lợi hợp pháp của quân nhân và trật tự của quân đội, vụ án này đã bị khởi tố, do liên quan đến bí mật quân sự, sẽ do tòa án quân sự xét xử. Nếu muốn biết nguyên nhân, có thể cử người đến tòa án quân sự để nghe quá trình xét xử, có thể cử thẩm phán thành lập hội đồng xét xử, nhưng phải ký thỏa thuận bảo mật.
Tòa án quân sự nhanh chóng bí mật mở phiên tòa, mà Diệp Duật Khanh với tư cách là nhân chứng quan trọng nên cũng được triệu tập đến.
Trước đây ông ta từng bị điều tra thẩm vấn với tư cách là nghi phạm chính, nhưng Diệp Duật Khanh đã nhanh chóng đưa ra bằng chứng mình không hề hay biết, thậm chí bao gồm cả video ông ta bị Diệp Thời Khanh thả chó cắn xé đến chết, moi mất mắt. Video này được tìm thấy trong máy tính của Diệp Thời Khanh, thật không thể tưởng tượng được gã ta lại quay lại, xem số lần phát thì gã ta còn thường xuyên thưởng thức lại.
Sau khi video được chiếu tại tòa, có người nôn ngay tại chỗ.
Trên mặt Diệp Thời Khanh lại không có vẻ gì gọi là hổ thẹn, khuôn mặt xấu xí đáng sợ của gã ta cười điên cuồng: “Có cơ hội, tao sẽ lại chặt vụn tứ chi mới mọc ra của mày một lần nữa.”
Trong phòng xử án vang lên những tiếng la ó.
Video về cuộc mật đàm trong phòng làm việc của Ngô Trụ và Cung Phi Vân cũng được phát, nhưng đã cắt đi đoạn cuối bị phát hiện và bị giết. Ngoài ra, lời khai của mẹ ruột Diệp Thời Khanh cũng chứng minh Diệp Tử Khê và Diệp Lý Tuệ quả thực có hành vi mưu đồ.
Các bức ảnh, video, tài liệu trong máy tính của phòng thí nghiệm Ám Cốc đều được sắp xếp và trình bày tại tòa.
Tội chứng của hai phòng thí nghiệm tự ý tiến hành các thí nghiệm trên cơ thể người, thí nghiệm chỉnh sửa gen không phù hợp với y học và đạo đức sinh học, cấy phôi người hoặc động vật đã được chỉnh sửa gen, nhân bản vào cơ thể người hoặc động vật, tổ chức buôn bán nội tạng người đều rành rành ra đó.
Nạn nhân bị hãm hại là Quan Viễn Phong không có xuất hiện tại tòa, nhưng tất cả mọi người có mặt đều biết, nếu không đưa ra một kết quả xét xử thỏa đáng, thì con sư tử đang nằm im ở phương Nam kia sẽ không do dự mà khởi động cuộc thanh trừng.
Thành Quy Khư đã trở thành một nơi không thể lay chuyển được nữa, không ai có thể đoán được hậu quả của việc chọc giận con sư tử đó sẽ ra sao, càng không ai biết Đông Quân, người chưa bao giờ xuất hiện trước mặt mọi người nhưng lại nắm giữ công nghệ đáng sợ kinh người, sẽ có phản ứng và đối phó như thế nào.
Dù sao bọn họ vẫn luôn khiêm tốn kín đáo như vậy.
Kết quả xét xử được đưa ra, ba người nhà họ Diệp bị cách chức, tù chung thân, Diệp Tử Khê, Diệp Thời Khanh bị án tử hình, Diệp Lý Tuệ tù chung thân.
Diệp Thời Khanh cười khẩy: “Lũ người thường các người như sâu như kiến mà cũng muốn phán xét dị năng giả sao? Dị năng giả sao có thể ngoan ngoãn chịu xét xử như lũ người thường các người được?”
“Phải cho các người biết, chọc giận dị năng giả sẽ có hậu quả gì. Sức mạnh của tinh hạch tự bạo của dị năng giả cấp cao là như thế nào, tất cả cùng chết đi!” Vẻ mặt gã ta khinh miệt, cười điên dại, vùng vẫy thoát khỏi bộ đồ giam cầm bằng đay bóng tối, toàn thân gã ta bao gồm cả tóc cũng biến thành kim loại lấp lánh, một luồng sáng bất thường lóe lên, gã ta kích hoạt tinh hạch ngay tại phòng xử án, mọi người đều kinh hãi. Trong ánh sáng chói mắt, những người trong tòa án hoảng loạn chạy tứ tán, có người cúi người bò xuống dưới bục, tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
====
Sau đó, Diệp Duật Khanh gọi điện cho Quan Viễn Phong: “Bây giờ bên ngoài lại đang đồn là tôi với cậu không hòa thuận.”
Quan Viễn Phong đáp: “Sự thật là vậy mà.”
Diệp Duật Khanh: “…”
Chu Vân nhận điện thoại, mỉm cười: “Tôi nghe nói tướng quân Diệp đã thi triển Khiên Ánh Sáng uy lực kinh người tại tòa án quân sự, một mình cứu sống toàn bộ mọi người trong phòng xử án?”
Diệp Duật Khanh cười nói: “Cũng là nhờ được truyền cảm hứng từ khiên năng lượng hệ Quang của Đông Quân và kỹ năng cộng hưởng hệ Mộc do nhiều người cùng thi triển. Kết nối cộng hưởng tinh hạch hệ Quang của bản thân với một lượng lớn tinh hạch hệ Quang mang theo người bằng tơ nhện núi lửa, kích hoạt chúng ở cùng một tần số, vậy là có thể thi triển ra khiên năng lượng vượt xa cấp bậc của mình.”
Chu Vân kinh ngạc tán thưởng: “Nói cách khác, thực ra ông đã mang vũ khí vào tòa án quân sự.”
Diệp Duật Khanh khiêm tốn kín đáo nói: “Chỉ là vật phòng thân mà thôi. Tướng quân Quan nói đúng, tổ kiến có thể làm vỡ đê. Từ sau khi bị lật thuyền trong chính nhà mình, tôi rất cảnh giác khi ở cùng một không gian với Diệp Thời Khanh, không thể dự đoán được logic hành vi của kẻ điên.” Thế mà lại dùng đến thật? Suýt chút nữa lại bị tên điên đó cho đi bán muối.
Nghe Lăng Đỉnh Tu nói, lúc Diệp Thời Khanh tự bạo, ánh mắt độc địa của gã ta vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Diệp Duật Khanh, khi thấy tấm khiên ánh sáng khổng lồ phát ra từ người ông ta, vẻ mặt Diệp Thời Khanh ngập tràn kinh ngạc, thật sự không thể tin nổi, mặt mũi cũng trở nên vặn vẹo vì tức giận, gã ta tức đến nỗi thăng thiên ngay lập tức. Mặc dù không tận mắt chứng kiến, nhưng nghe kể lại thôi ông ta cũng cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Chu Vân nói: “Theo nguyên lý này có thể chế tạo ra khiên năng lượng, thì tự nhiên cũng có thể thi triển được pháo năng lượng rồi. Tướng quân Diệp đừng giấu nghề, khiên năng lượng, súng năng lượng, đều tặng tôi vài cái đi.”
Diệp Duật Khanh: “… Vẫn chưa hoàn thiện lắm, sẽ gây ra một mức độ phản thương nhất định, tương tự như lực giật của súng, đợi làm xong nhất định sẽ tặng thành chủ một bộ tốt nhất.”
Chu Vân vẫn cứ truy hỏi không tha: “Khoảng khi nào? Cuối năm nay tôi kết hôn rồi, anh có kịp làm quà cưới cho tôi không?”
Trong lòng Diệp Duật Khanh cảm thấy có chút kinh ngạc: “Nhất định sẽ chế tạo nhanh nhất có thể…” Ông ta suy nghĩ một hồi rồi thăm dò, nói: “Nhất định sẽ kịp để chúc mừng hỷ sự của thành chủ và tướng quân Quan.”
Chu Vân hài lòng: “Vậy tôi sẽ chờ tin tốt.”
Diệp Duật Khanh đã nhận được câu trả lời chắc chắn, quả nhiên là vậy, cũng không có gì bất ngờ. Ông ta cười nói: “Anh hùng xứng với tài tử, không có gì viên mãn hơn nữa, xin chúc trước hai vị trăm năm hòa hợp, vĩnh kết đồng tâm.”
Chu Vân cười tủm tỉm: “Cảm ơn nhiều, hy vọng đến lúc đó mắt của ông đã tái tạo và hồi phục lại rồi.”
Diệp Duật Khanh cười: “Bản thân tôi sẽ cố gắng, để được tận mắt chứng kiến hôn lễ trọng đại của đôi uyên ương — nói đến đây, tôi vẫn chưa được gặp bác sĩ Chu, nghe Tiểu Lăng nói cậu ôn nhuận như ngọc, nho nhã lịch sự, anh tuấn tiêu sái. Tướng quân Quan thật có phúc.”
Quan Viễn Phong nhận điện thoại, nói: “Cảm ơn, còn có chuyện gì không?”
Diệp Duật Khanh bật cười: “Không làm phiền không gian riêng tư của hai vị nữa, còn một số chuyện tiếp theo tôi sẽ để Tiểu Lăng chuyển cho các cậu.”
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
