Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 154: Cuộc Đời Như Tiểu Mãn
Tối hôm đó, Chu Vân lại cùng Quan Viễn Phong quyến luyến mặn nồng một phen. Cậu tỉ mỉ thưởng thức từng tấc da thịt của Quan Viễn Phong, từ mày kiếm mắt sao, môi răng yết hầu, đến lồng ngực rộng lớn rắn chắc và tứ chi thon dài khỏe khoắn của anh. Nơi nào không nếm được thì cậu dùng dây leo nhẹ nhàng quấn quýt.
Sáng sớm hôm sau, điện thoại của Diệp Duật Khanh đã gọi tới, có lẽ ông ta biết cậu đã gọi cho Tần Thịnh nên cười nói: “Là bản thân tôi không chu đáo, lại để thành chủ phải bận tâm rồi. Nhưng sao không gọi thẳng cho tôi mà lại đi hỏi Tiểu Tần thế.”
Chu Vân ngủ đủ giấc nên tinh thần sảng khoái, cậu vừa dậy, chuẩn bị đi họp nghiên cứu đề tài. Cậu chọn một chiếc áo sơ mi lụa pha sợi gai màu trắng trong tủ, đang định mặc vào thì thấy có điện thoại, liền bắt máy, Chu Vân cười nói: “Chẳng phải là sợ ảnh hưởng Diệp tướng quân phát huy hay sao.”
Cậu vừa dứt lời, bên ngoài Quan Viễn Phong nghe thấy tiếng cậu gọi điện thoại liền bước vào. Thấy chiếc áo sơ mi của cậu treo hờ hững trên người, một tay đang chật vật cài cúc áo, anh liền bước tới cài giúp cậu.
Chu Vân có chút ngạc nhiên, nhướng mày: “Anh không đi làm à?” Đã giờ này rồi.
Diệp Duật Khanh lại tưởng Chu Vân đang hỏi mình, cười nói: “Tôi là bệnh nhân, không đi làm. Tôi đâu giống Quan tướng quân, chuyện gì cũng tự thân vận động, chỉ làm khổ mình thôi.”
Quan Viễn Phong cài giúp Chu Vân chiếc cúc áo trên cùng, che đi những dấu vết của đêm qua, rồi vuốt phẳng nếp nhăn trên vai áo, nói vào điện thoại: “Diệp tướng quân phân chia quyền lực, cho nên ở ngay sân nhà mình cũng bị lật thuyền trong mương.” Mà còn lật một cú đau.
Diệp Duật Khanh: “…”
Chu Vân bật cười, nhưng vẫn chu đáo chuyển chủ đề giúp Diệp Duật Khanh: “Diệp tướng quân bây giờ đã hoàn toàn nắm được cục diện rồi chứ?”
Diệp Duật Khanh ho nhẹ hai tiếng, mặt dày đáp: “Đúng vậy, các tướng lĩnh trong quân vốn chỉ phục mình tôi, không có gì khó khăn. Lý do không gọi cho bác sĩ Chu là vì còn một vài việc tiếp theo, muốn có kết quả rồi mới nói với cậu.”
Chu Vân nói: “Tôi nghe nói Diệp tướng quân vẫn nể tình máu mủ, cho kẻ thù một con đường sống.”
Diệp Duật Khanh cười một tiếng: “Chắc Tiểu Tần sợ lắm nhỉ, nghe nói cậu nhóc ói luôn mà.”
Chu Vân: “…” Chuyện này thì Tần Thịnh không nói, đừng để đứa nhỏ tội nghiệp này bị ám ảnh tâm lý chứ.
Diệp Duật Khanh nói: “Cũng không phải cho bọn họ một con đường sống đâu. Tôi cố ý để bọn họ tự chọn nơi mình đến, chính là để xem bên ngoài bọn họ còn tay chân nào nữa không. Quả nhiên bọn họ chọn Trung Châu, tôi đã phái người đưa bọn họ đến căn nhà ở bên đó. Cứ thả vài ngày để bọn họ liên lạc hết người của mình rồi tính… Viện nghiên cứu Dị năng quả nhiên là người của bọn họ, ha ha.” Cứ thả câu vài ngày rồi mới thu lưới, dù sao thì giờ bọn họ cũng già yếu bệnh tật, chỉ còn lại một mình Diệp Lý Tuệ là có thể hành động, chẳng làm nên sóng gió gì được nữa.
Chu Vân đã sớm đoán được, cũng không cảm thấy quá bất ngờ: “Thì ra là vậy?”
Diệp Duật Khanh nói: “Đúng thế, ông nội tôi đã làm phẫu thuật cấy ghép tinh hạch, tác dụng phụ rất lớn, bây giờ định lấy tinh hạch ra. Nhưng Diệp Thời Khanh hiện đang bệnh nặng, không thể phẫu thuật cho ông lão được nữa, giờ ông lão chỉ có thể tìm đến sự giúp đỡ của Viện nghiên cứu Dị năng.”
“Ngoài ra còn một chuyện rất thú vị.”
“Bọn họ đã tìm chuyên gia ở bên đó để chữa trị cho Diệp Thời Khanh, kết quả phát hiện tinh hạch trong cơ thể gã ta hình như có vấn đề, cộng thêm việc tiêu hao quá độ trong trận chiến trước đó, bây giờ đã hoàn toàn không thể sử dụng dị năng được nữa.”
Chu Vân nói: “Vậy à, Viện nghiên cứu Dị năng tinh anh tài hội tụ, chắc sẽ chữa trị tốt cho gã ta thôi nhỉ.”
Diệp Duật Khanh nói: “Phương án điều trị bọn họ đưa ra cũng là lấy tinh hạch ra, nói là máy móc dò xét cảm thấy tinh hạch đó dường như đã xảy ra biến dị, dao động năng lượng rất bất thường. Hơn nữa, dị năng giả hệ Quang và hệ Mộc chữa trị cho gã ta hiệu quả cũng rất kém, nói là trong tinh hạch dường như có năng lượng triệt tiêu việc điều trị. Nếu cứ tiếp tục có thể sẽ bất lợi cho quá trình điều trị tiếp theo.”
“Nhưng Diệp Thời Khanh vô cùng tức giận, kiên quyết không đồng ý phẫu thuật lấy tinh hạch ra, gã ta cho rằng mình có thể đã kích phát được dị năng biến dị gì đó rất lợi hại, muốn tự mình tiếp tục luyện tập nâng cấp.”
Chu Vân: “…” Được lắm, đúng là thiên chi kiêu tử, tự tin là chuyện tốt.
Diệp Duật Khanh lại cười nói: “Sau khi bọn họ đi. Tôi đã thẩm vấn những người bên cạnh bọn họ, lúc này mới biết thì ra Diệp Thời Khanh đến Tây Ninh bắt nhện núi lửa, kết quả lại được Quan tướng quân và cậu cứu? Các thành viên đội hộ vệ được cứu ra đều vô cùng cảm kích cậu, hơn nữa đều cho rằng Diệp Thời Khanh trước đó thì huênh hoang tự đại, sau đó lại một mực khẳng định việc bị hủy dung là do cậu gây ra, đúng là lấy oán báo ân, không biết xấu hổ. Vì chuyện này mà tất cả bọn họ đều quay lưng, không chút do dự mà quy thuận và trung thành với tôi.”
Chu Vân: “…”
Diệp Duật Khanh nói: “Bác sĩ Chu đối với căn cứ Lâm Đông có ơn sâu nghĩa nặng, mạng sống của những hộ vệ này, cũng xem như tôi nợ bác sĩ Chu. Bác sĩ Chu cho tôi cơ hội tự tay báo thù, tôi ghi lòng tạc dạ, một ngày không dám quên ơn.”
Thực ra Chu Vân đã hiểu, có lẽ Diệp Duật Khanh đã đoán được tinh hạch trong cơ thể Diệp Thời Khanh là do mình động tay động chân, liền cười nói: “Không cần khách sáo, dọn dẹp rác rưởi, bảo vệ môi trường, người người đều có trách nhiệm.”
Hai bên cúp máy, lúc này Chu Vân mới cười nói với Quan Viễn Phong: “Sao hôm nay anh lại rảnh rỗi thế?”
Quan Viễn Phong nói: “Có một hoạt động ngoài trời, vì trời mưa nên tạm thời hủy bỏ, anh làm việc ở nhà, ở bên em.”
Chu Vân nói: “Vậy thì không đúng lúc rồi, hôm nay em lại phải đi họp, hẹn các chuyên gia từ Trung Châu đến để họp nghiên cứu chọn đề tài, Đỗ Tông Hàm cũng sẽ đến.”
Quan Viễn Phong: “…”
Chu Vân cười nói: “Hay là Quan tướng quân cùng đi họp nghiên cứu đề tài luôn nhé?”
Quan Viễn Phong tuy thấy nụ cười của Chu Vân rất đáng yêu, nhưng vẫn kiên quyết từ chối: “Không cần đâu, em cứ bận đi, tan họp anh đến đón.” Hội nghị học thuật quá khô khan, anh nhất quyết không tham gia.
Chu Vân cười, ăn sáng cùng Quan Viễn Phong rồi đến viện nghiên cứu, triệu tập cuộc họp nghiên cứu đề tài. Đỗ Tông Hàm, vị phó chấp chính quan này quả nhiên đến đúng giờ, cậu ta tập hợp các chuyên gia có liên quan từ Trung Châu lại, phân chia các dự án nghiên cứu khoa học hiện có, sắp xếp các nhóm đề tài tương ứng.
Trong số các chuyên gia này, có người quen biết nhau từ trước nên hợp tác, cũng có người mang theo học trò đến, tự lập nhóm đề tài. Còn Đỗ Tông Hàm cũng không ngần ngại nhận đề tài về thỏ núi lửa, còn đề tài về nhện núi lửa và bướm tia chớp thì cậu ta rất khiêm tốn nhường lại cho một nhà côn trùng học có uy tín khác trong ngành.
Ông ngoại của Đóa Đóa, giáo sư Mễ, không nhận đề tài nào, mà nhận nhiệm vụ lớn là chuẩn bị thành lập Học viện Quy Khư.
Những người chủ trì các nhóm dự án nghiên cứu khoa học đa phần là các chuyên gia, học giả trẻ tuổi đang ở thời kỳ sung sức. Còn các chuyên gia lão thành có danh tiếng và lớn tuổi hơn, giống như Diêu Hoán thì đảm nhận vai trò cố vấn danh dự, ngày thường cung cấp tư vấn giải đáp một số vấn đề nghiên cứu khoa học, thỉnh thoảng cũng hướng dẫn sinh viên phụ trách một vài nhiệm vụ nghiên cứu đơn giản.
Rất nhanh, Đỗ Tông Hàm đã tự mình triệu tập các bạn học cũ và một số bạn bè ở Trung Châu, thành lập nhóm đề tài, bay đến Tây Ninh. Trước khi bay, cậu ta còn đặc biệt gửi cho Hoa Nhu một tinh hạch hệ Quang chất lượng rất tốt, trịnh trọng xin lỗi cô rồi mới rời đi.
Không lâu sau, “Tạp chí Khoa học Quy Khư” ra mắt số đầu tiên. Số báo này có vài bài luận văn bom tấn, trong đó có bài “Nghiên cứu cấu trúc quần thể tảo núi lửa biến dị và tiềm năng ứng dụng dị năng tại khu vực hoạt động núi lửa” ký tên Chu Minh, và bài “Nghiên cứu sơ bộ về tập tính sinh thái và kỹ thuật thuần dưỡng thỏ núi lửa biến dị” của Đỗ Tông Hàm.
Ngoài ra còn có hơn mười bài luận văn bom tấn khác được đăng tải như “Phát hiện và nhận dạng giống Bướm tia chớp biến dị mới”, “Nghiên cứu cấu trúc và tính năng của tơ nhện núi lửa”, “Nghiên cứu cấu trúc giải phẫu và tính thích nghi chức năng của nhện núi lửa”, “Nghiên cứu sơ bộ ứng dụng vỏ giáp xác nhện núi lửa trong lĩnh vực khung xương ngoài”, “Nghiên cứu ứng dụng tơ nhện núi lửa trong vật liệu composite cho khung xương ngoài biến hình mềm dẻo”…
Số báo đầu tiên được in màu toàn bộ, mỗi bài luận văn đều kèm theo hình ảnh màu và rất nhiều biểu đồ chi tiết, thậm chí còn dành một số góc trang để đăng tải những câu chuyện bên lề, hình ảnh nghiên cứu tại hiện trường và trong phòng thí nghiệm của các nhóm đề tài.
Và tất cả những bài luận văn này đều được công bố lần đầu trên “Tạp chí Khoa học Quy Khư”, ngay lập tức gây ra một làn sóng chấn động trong giới học thuật.
Hội Dị năng giả cũng có chút xấu hổ, bởi vì tạp chí của hội do bọn họ sáng lập chẳng có bài luận văn bom tấn nào được công bố. Lần này “Tạp chí Khoa học Quy Khư” đăng tải luận văn, tuy cũng cho phép đăng lại, nhưng nếu bọn họ đăng lại thì khó tránh khỏi việc quảng cáo cho “Tạp chí Khoa học Quy Khư”. Không đăng lại, các căn cứ khác đều đang thi nhau đăng lại, bọn họ không đăng thì khó tránh khỏi bị coi là không đủ uy tín. Cuối cùng đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt, chọn vài bài để đăng.
Thực ra Chu Vân cũng rất bất ngờ, kiếp trước khi hai xác dị thú biến dị này được phát hiện, chúng đều đã ở trong tình trạng thối rữa, cậu chưa từng nghe nói có thành quả nghiên cứu khoa học nào đáng kể. Cậu không ngờ chỉ cần giao những thứ này ra, lại có thể k*ch th*ch ra nhiều thành quả nghiên cứu đến vậy.
Cậu có chút xúc động cầm quyển tạp chí khoa học dày cộp nói với Quan Viễn Phong: “Đúng là ném gạch dẫn ngọc thật. Người tài hoa thật sự quá nhiều, anh xem ý tưởng về khung xương ngoài này, em thật sự chưa từng nghĩ đến phương diện này.” Đương nhiên đây cũng không phải là chuyên môn của cậu.
Vỏ giáp xác và khớp chân của nhện núi lửa cực kỳ linh hoạt, vừa cứng vừa dẻo, chống va đập, chống đâm xuyên, có thể đeo được, có thể dùng để phát triển ra loại khung xương ngoài bằng vật liệu mới, dùng cho người khuyết tật, cũng có thể dùng làm giáp khung xương ngoài đeo trên người cho quân lính tác chiến đơn lẻ.
So với chân nhện núi lửa, tơ nhện núi lửa còn là một bất ngờ lớn hơn. Các chuyên gia cho rằng nó có thể dùng làm vật liệu mới cho khung xương ngoài mềm dẻo, có thể bao bọc lên các chi và khớp của cơ thể người, hoạt động song song với cơ và dây chằng của người, truyền lực kéo đến cơ thể để hỗ trợ chuyển động của khớp. Nhẹ, dẻo dai lại dễ đeo, có thể ứng dụng trong phục hồi cơ bắp cho bệnh nhân, hỗ trợ người già sử dụng tay chân trong lĩnh vực phục hồi chức năng y tế.
Nếu mang tư tưởng ích kỷ, giữ những thứ này làm của riêng, đóng cửa nghiên cứu, chỉ dựa vào cậu hoặc một vài người có hạn, làm sao có thể nghiên cứu ra những thành quả như vậy? Tập hợp trí tuệ của mọi người mới có thể trăm hoa đua nở. Trí tuệ của nhân loại là vô hạn, khoa học sẽ luôn không ngừng phát triển.
Quan Viễn Phong lại biết Chu Vân trước nay vẫn luôn vô tư như vậy, dường như chỉ đối với bản thân anh, cậu mới bộc lộ sự chiếm hữu và tính bài xích mạnh mẽ đến vậy. Trong những việc có thể mang lại lợi ích cho nhiều người hơn, cậu luôn rất hào phóng, chưa bao giờ bị danh lợi lay động.
Chu Vân lại không biết Quan Viễn Phong lại vừa phủ lên người mình một lớp hào quang mới, cậu lật tờ lịch trên tường, có chút cảm khái: “Ngày mai là Tiểu Mãn rồi.”
“Tiểu Mãn, Tiểu Mãn, sông ngòi dần đầy”, bước vào mùa hè, mưa nhiều lên. Tiểu Mãn có nghĩa là vạn vật đến lúc này đã có sự đầy đặn nho nhỏ. Hà tất phải lo chuyện được mất, đời người như Tiểu Mãn thắng vạn toàn.
Bây giờ cậu có thể ở bên Quan Viễn Phong, đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện rồi.
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
