Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 153: Đêm Say Như Rượu Nồng
Đến bữa tối, Chu Vân đã ngủ một giấc no nê, tinh thần phấn chấn.
Bữa tối được tổ chức tại nhà khách chính thức của thành Quy Khư, nơi đây trước kia là khu bồi dưỡng cán bộ, phong cách kiến trúc và trang trí cũng rất khiêm tốn, giản dị, mộc mạc, nhưng lại có cảnh sắc cực kỳ đẹp, tựa núi kề sông, vật liệu xây dựng cũng toàn là hàng thật giá thật, các loại thiết bị cũng rất đầy đủ.
Đổng Khả Tâm đã dọn dẹp lại nơi này, lại mời người của công hội hệ Mộc đến di chuyển và thúc đẩy sinh trưởng một loạt cây cảnh, lại đúng vào mùa xuân nên phong cảnh đẹp vô cùng.
Lúc Chu Vân bước vào thì vừa hay nghe thấy Lạc Thủ Thường đang nói: “Tôi với nhà tôi đã trở mặt từ lâu rồi, cái tên công tử bột này toàn mượn danh tôi, vốn dĩ tôi không muốn quan tâm. Nhưng biết người cứu nó là tướng quân Quan và thành chủ, tôi cũng lấy làm hổ thẹn, không thể nói vì tôi không nhận họ hàng mà không nhận cái ân tình này của thành chủ và tướng quân được. Nhà họ Lạc tôi không quản, cứ coi như là cá nhân tôi nợ ân của hai người đi.”
Lạc Thủ Thường vừa nói thì thấy Chu Vân bước vào, vội vàng đứng dậy cười tiến lên. Chu Vân đưa tay ra bắt tay với ông, vừa cười vừa nói: “Tướng quân Lạc là người thẳng thắn, tôi đã nói ông một thân chính khí, tuyệt đối không thể có loại cháu chắt lòng dạ hèn hạ, xảo trá, cướp đoạt, lấy oán báo ân như vậy, ông không cần bận tâm…”
Lạc Thần Huy đang đứng bên cạnh ông ta bị Chu Vân châm chọc mỉa mai một tràng không chút nể nang, mặt mũi cứng đờ, nhưng vẫn cố nặn ra nụ cười tiến lên hạ giọng: “Là tôi có mắt không tròng, đã mạo phạm tướng quân Quan và thành chủ Chu…”
Chu Vân cười tủm tỉm: “Chẳng qua chỉ là thế lực và thực lực của cậu không bằng chúng tôi, biết đã đắc tội với người không nên đắc tội, nên mới vội vã đến tạ tội, chứ không phải thật lòng cảm thấy mình làm sai.”
Lạc Thần Huy không biết nên có biểu cảm thế nào trên mặt nữa. Trên quan trường không phải mọi người đều giữ cho nhau chút thể diện rồi cho qua sao? Thế này thì tiếp tục thế nào đây, đã không muốn chấp nhận, vậy sao lại còn đặc biệt sắp xếp một bữa tối làm gì…
Chu Vân lại hỏi Lạc Thủ Thường: “Gia tộc của ông không cho ông chút lợi lộc gì, chắc ông cũng không đến đây một chuyến đâu nhỉ?”
Lạc Thủ Thường cười gượng hai tiếng: “Thành chủ quả là thông minh sáng suốt, chẳng phải chỗ tôi đang bị lũ lụt sao, họ miễn cho tôi ba năm tiền thuế.”
Chu Vân hai mắt sáng lên: “Nhà họ Lạc lợi hại đến vậy à?” Hắn cười tủm tỉm ngồi xuống. “Quan Viễn Phong quá chính trực, không tiện đòi hỏi lợi lộc, còn tôi thì mặt dày lắm. Quân tử trọng nghĩa, tiểu nhân hám lợi. Cứ để tôi làm kẻ tiểu nhân này là được.”
Lạc Thần Huy: “…” Không phải vừa rồi còn tỏ thái độ chính nghĩa lẫm liệt lắm sao?
Hắn ta khép nép hạ giọng: “Ý của thành chủ là…”
Chu Vân nói: “Cướp Bướm Tia Chớp là một chuyện, cứu người là một chuyện khác, tính riêng từng khoản, xem nhà họ Lạc có thể đưa ra được bao nhiêu lợi lộc cho thành Quy Khư.”
Lạc Thần Huy ngập ngừng nói: “Trước khi đến, ông cụ trong nhà có dặn dò, mấy năm nay tôi sẽ nhậm chức ở Trúc Thành, mặc cho tướng quân Quan sai khiến, toàn lực phối hợp công việc của tướng quân Quan.”
Lạc Thủ Thường khinh bỉ cười khẩy một tiếng: “Vẫn là cái kiểu chỉ biết nói lời hay ý đẹp. Lão Tam, miễn thuế cho thành Quy Khư, còn có nguyên vật liệu bên mảng công nghiệp nữa, cung cấp giảm giá, đưa ra chút gì đó thực tế hơn đi.”
Lạc Thần Huy vội nói: “Cháu sẽ cố gắng tranh thủ.”
Quan Viễn Phong đột nhiên nói: “Trong ba năm nhiệm kỳ Phó Chấp chính quan ở Trúc Thành, chỉ cần nhận được tố cáo và điều tra xác thực cậu có hành vi phi pháp, xảo trá cướp đoạt, ức h**p nam nữ, thì cậu cũng đừng hòng quay về nữa.”
Lạc Thần Huy khẽ rùng mình, vội vàng nói: “Bảo đảm làm được!” Hắn ta thậm chí còn bất giác kẹp chặt hai chân, gót chân sát vào nhau làm động tác đứng nghiêm, sau đó mới muộn màng nhận ra mình không phải quân nhân. Nhưng trong lòng hắn ta hoàn toàn hiểu rõ, những lời nói bừa bãi với thuộc hạ về việc cưới vị thành chủ Lâm kia chắc chắn đã bị nghe thấy, bản thân hắn ta bây giờ hoàn toàn không dám có ý đồ gì nữa, chỉ có thể ngoan ngoãn ở lại cho hết nhiệm kỳ.
Lạc Thủ Thường lạnh lùng cười một tiếng: “Yên tâm đi tướng quân Quan, thằng nhóc này mới tốt nghiệp, tuy một bụng danh lợi gian xảo nhưng vẫn chưa kịp làm ác. Nếu không tôi cũng chẳng đến đây một chuyến, cũng coi như nể mặt cháu trai, uốn nắn nó một chút, còn nó có nên người hay không thì phải xem bản thân nó.” Ông ta không hề khách sáo mà dạy dỗ Lạc Thần Huy: “Lúc này gặp được tướng quân Quan là phúc của mày, tuy là mạt thế, nhưng nếu đi sai đường, ngày nào đó bị người ta trùm bao tải cũng không biết đâu.”
Lạc Thần Huy cười làm lành: “Chú nói đúng, Thần Huy nhất định sẽ hối cải triệt để, sau này nhất định sẽ cố gắng hướng thiện.”
Lúc này Chu Vân mới cười nói: “Thức ăn nguội hết sẽ không ngon đâu, ăn cơm đi.”
Trong phút chốc mọi người ngồi vào bàn, nhưng Lạc Thần Huy nuốt không trôi. Kết quả là Chu Vân lại bắt đầu hỏi hắn ta Trúc Thành có đặc sản gì, có động thực vật biến dị gì quý hiếm, khiến Lạc Thần Huy đáng thương ngồi như trên đống lửa, mồ hôi vã ra như tắm.
Giữa chừng, Chu Vân thản nhiên hỏi hắn ta: “Đúng rồi, cái cậu Diệp thiếu gia lần trước đi cùng cậu thế nào rồi? Cậu và gã ta thân lắm đúng không?”
Trán Lạc Thần Huy rịn ra mồ hôi mịn, vội vàng phân bua: “Tôi và gã ta chỉ là bạn học cùng trường, thậm chí còn không cùng khóa. Lúc tôi nhập học thì gã ta đã sắp tốt nghiệp rồi, hơn nữa gã ta còn học ngành y, lớn hơn tôi rất nhiều tuổi. Tính cách gã ta khá cô độc, không có bạn bè gì mấy. Chẳng phải lần này tuyển chọn Phó Chấp chính quan sao, gã ta là anh họ của Diệp Duật Khanh, được xem là ứng cử viên sáng giá, người nhà biết chúng tôi từng là bạn học cùng trường nên mới bảo tôi kết giao với gã ta…”
Chu Vân cười: “Vậy bây giờ sức khỏe gã ta thế nào rồi?” Xem ra đám công tử nhà quyền quý này quả nhiên mũi thính, phân bua rạch ròi như vậy, chắc chắn là Diệp Duật Khanh đã có hành động rồi.
Lạc Thần Huy cẩn thận nói: “Sau khi chúng tôi chia tay ở căn cứ Tây Ninh, cha gã ta đã đích thân đến đón gã ta về căn cứ Lâm Đông. Thực ra sức khỏe không có vấn đề gì lớn, nhưng gã ta có nói với tôi, hình như là việc thi triển dị năng có chút không thuận lợi. Hôm qua tôi đến gặp chú nhỏ, người nhà có gọi điện, chỉ nhắc tôi rằng hình như gã ta sắp đến Trung Châu dưỡng bệnh, ông cụ nhà họ Diệp cũng cùng đến Trung Châu tĩnh dưỡng, đang tìm thầy thuốc giỏi. Nhưng người nhà nói với tôi, e rằng nhà họ Diệp đã xảy ra chuyện gì đó, bảo tôi không cần kết giao với gã ta nữa.”
Chu Vân gật đầu, cũng không hỏi thêm, dường như chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi.
Lạc Thủ Thường nói: “Ông cụ nhà họ Diệp cũng đến Trung Châu rồi à? Ha ha, xem ra bệnh tình trước đây của con cáo già họ Diệp quả nhiên có vấn đề.”
Ông thấy Quan Viễn Phong đang gắp một đũa thịt xông khói xào hành dại cho Chu Vân, dường như hai người hoàn toàn không có hứng thú gì với chủ đề này, lại nghĩ đến việc Quan Viễn Phong và Diệp Duật Khanh là tử địch, bèn không nói thêm nữa mà chuyển sang chuyện phiếm: “Sao thành chủ hợp tác dự án với căn cứ Tây Ninh bên kia mà không cân nhắc đến chúng tôi? Tôi nghe lão quái họ Phó nói, hình như là đã phát hiện ra vật liệu mới gì đó cho vũ khí.”
Chu Vân cười nói: “Nếu thành chủ Lạc chịu hỗ trợ thì đương nhiên là tốt hơn nữa rồi. Chỗ các ông là căn cứ công nghiệp lâu đời, có thể chi viện chút nhân tài kỹ thuật qua đó, biết đâu sẽ đột phá nhanh hơn. Chúng tôi có một vài đột phá mới về cộng hưởng tinh hạch, đã phát hiện ra vật liệu mới.”
Lạc Thủ Thường sốt sắng: “Vật liệu gì?”
Chu Vân nói: “Một loại tơ nhện của Nhện Núi Lửa.”
Lạc Thủ Thường mừng rỡ: “Mong thành chủ nhất định phải để căn cứ Tam Sở tham gia!”
Chu Vân cười nói: “Bên căn cứ Tĩnh Nam cũng rất tích cực đấy, nếu căn cứ Tam Sở có nhân viên kỹ thuật và nhà nghiên cứu phù hợp, mau báo danh đi, chúng tôi sắp lập nhóm đề tài rồi.”
Lạc Thủ Thường lập tức nói: “Ngày mai tôi đưa cho cậu ngay!”
Sau khi tiệc tan, Quan Viễn Phong lái xe đưa Chu Vân về. Lúc đi ngang qua bờ sông, hoa hai bên đường nở rộ như mây, hương thơm ngát lan tỏa, ven sông toàn là du khách đông như mắc cửi, già trẻ trai gái dắt theo con nhỏ, cứ như thời thái bình thịnh thế trước mạt thế. Mà hoa được dị năng giả hệ Mộc chăm sóc, lại càng nở rực rỡ hơn.
Chu Vân nhìn ra ngoài cửa sổ xe, rất vui vẻ: “Thời tiết đẹp thật, chúng ta xuống đi dạo rồi về nhé.”
Tuệ Tinh bên cạnh hắn cũng “gâu” lên một tiếng, hiển nhiên là cũng rất tán thành.
Quan Viễn Phong nói: “Được.” Hai người xuống xe, Quan Viễn Phong cho người lái xe về trước, còn hai người thì thong thả dắt chó đi bộ.
Chu Vân lại lấy điện thoại ra: “Em lén gọi điện hỏi thăm tình hình bên Tần Thịnh một chút.”
Quan Viễn Phong biết trái dưa này Chu Vân cuối cùng cũng phải ăn, chỉ khẽ gật đầu, kéo dây dắt Tuệ Tinh, tìm một chỗ ven đường có thể ngắm cảnh sông rồi vỗ vỗ ra hiệu cho hắn ngồi xuống.
Chu Vân ngồi xuống, vừa bấm số điện thoại, vừa nhìn Quan Viễn Phong dắt Tuệ Tinh đi xuống con dốc ra bờ sông xem người ta câu cá.
Tần Thịnh nhanh chóng bắt máy: “Chào bác sĩ Chu! Sao hôm nay lại rảnh rỗi gọi điện thoại cho tôi thế?”
Bên phía cậu ta có tiếng gió vù vù, Chu Vân có chút ngạc nhiên: “Đang làm gì thế?”
Tần Thịnh cười ha hả: “Đang ra biển đây! Lăng Đỉnh Tu kiếm được một chiếc du thuyền lớn đưa chúng tôi ra biển câu cá trên băng, sướng thật! Hô hô hô! Nhưng mà lạnh quá! Lạnh chết mất!” Trong điện thoại có tiếng của đạo trưởng: “Tránh ra tránh ra! Con cá to này! Xem lão đạo ta chích điện nó một phát! Nó sẽ ngoan ngay!”
Tiếng cười ồn ào vang lên phía sau, Thẩm Lan ở bên đó cao giọng nói: “Nói với thành chủ Chu là mọi việc bên chúng ta đều tốt.”
Chu Vân: “…” Hắn hỏi: “Bên căn cứ ổn định rồi à?” Đã dám cho họ ra biển rồi.
Tần Thịnh nói: “Ổn định rồi, người cũng đã bị xử lý hết rồi.” Dường như cậu ta đã tìm được một góc vắng vẻ yên tĩnh, những tạp âm trong điện thoại đã biến mất.
Tần Thịnh hạ thấp giọng: “Thành chủ ơi, con cáo già họ Diệp này, thật sự ra tay độc ác lắm, sau này giao thiệp với ông ta vẫn nên cẩn thận một chút, thật sự quá tàn nhẫn độc ác rồi…”
Cậu ta nhỏ giọng thì thầm: “Sợ chết người ta rồi.”
Chu Vân không nhịn được cũng hạ thấp giọng theo cậu ta: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Tần Thịnh nói: “Chúng tôi cùng Phó Chấp chính quan trở về căn cứ Lâm Đông, lão tướng quân Diệp và Diệp Lý Tuệ dẫn theo các tướng lĩnh của quân đội ra, tất cả đều đang ở sân bay để đón Phó Chấp chính quan. Thấy con cáo già họ Diệp và Phó Chấp chính quan cùng xuống máy bay, sắc mặt bọn họ bỗng biến đổi.”
“Có lẽ là thấy Diệp Duật Khanh tứ chi lành lặn, lại còn dẫn theo nhiều người như vậy trở về nên sợ rồi. Có mặt đông đảo tướng lĩnh như vậy, bọn họ cũng không nghi ngờ gì, chỉ chúc mừng ông ta đã khỏi bệnh. Tiệc chào mừng ăn được nửa chừng, Diệp Lý Tuệ kia giữa chừng rời tiệc, muốn đưa Diệp Thời Khanh lên máy bay bỏ trốn, kết quả đương nhiên là bị Thẩm Lan chặn đứng.”
“Đợi tiệc chào mừng tan, vị Phó Chấp chính quan không biết gì kia trở về phòng khách sạn. Diệp Duật Khanh liền dẫn lão tướng quân họ Diệp, Diệp Lý Tuệ và Diệp Thời Khanh đến trại thú mà Diệp Thời Khanh nuôi, đuổi hết lũ thú của gã ta vào trong lồng. Rồi nói với ba người bọn họ, nể tình máu mủ ruột rà, chỉ cần Diệp Thời Khanh vào trong đó giết hết lũ dã thú và còn sống sót ra ngoài, món nợ này sẽ được xóa bỏ. Ba người rời khỏi căn cứ Lâm Đông, đi đâu cũng được, ông ta sẽ không truy cứu nữa.”
“Trong cái lồng đó có ít nhất mười mấy con mãnh thú, đều là loại biến dị, ôi trời đất ơi.” Cậu ta cũng không chắc có thể sống sót ra ngoài không.
“Điều đáng sợ nhất là, Diệp Duật Khanh thậm chí còn nói, nếu bọn họ thương con cháu, Diệp lão gia tử và Diệp Lý Tuệ cũng có thể vào giúp, ông ta không phản đối.”
Chu Vân: “…”
Tần Thịnh trốn trong khoang tàu tối tăm, dường như nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó, khẽ rùng mình một cái. Diệp Duật Khanh thậm chí còn cười tủm tỉm nói một câu: “Nghe nói ông nội cũng đã thức tỉnh dị năng rồi, nếu thương cháu trai, vào giúp cũng không tệ, xác suất sống sót sẽ lớn hơn một chút. Dù sao cũng là dị năng giả duy nhất của nhà họ Diệp chúng ta mà.”
Chu Vân nói: “Cuối cùng bọn họ không vào đúng không.”
Tần Thịnh nói: “Không, Diệp Lý Tuệ thì có quỳ xuống, khóc lóc dập đầu cầu xin ông ta, nhưng mà ông ấy không hề vào trong. Diệp lão gia tử thì từ đầu đến cuối đều im lặng.”
Chu Vân rất hứng thú: “Vậy, Diệp Thời Khanh không chết à?”
Tần Thịnh rùng mình một cái: “Không chết, gã ta thật sự đã giết hết tất cả mãnh thú. Nói thật, ban đầu lũ mãnh thú đó thậm chí còn hơi sợ gã ta, có lẽ là đã bị gã ta dùng thủ đoạn tàn nhẫn để thuần hóa. Nhưng sau khi có máu, dã tính và thú tính của chúng đều trỗi dậy…”
Cảnh tượng quá thảm khốc, thực sự rất phi nhân đạo, cậu ta không muốn nhớ lại, chỉ nói: “Nói chung là máu me be bét quá đáng sợ. Mặt Diệp Thời Khanh đầy sẹo, xấu đến kinh người, sau khi bị dã thú cắn xé lại càng không thể nhìn nổi. Nhưng gã ta là hệ Kim, tuy tứ chi các thứ bị cắn xé tàn phế… nhưng vẫn bảo vệ được các bộ phận hiểm yếu, chỉ có điều kỳ lạ là, dường như việc thi triển dị năng của gã ta không được thuận lợi.”
Tần Thịnh thì thầm: “Sau đó tôi không xem tiếp nữa mà rời đi, cũng là nghe Thẩm Lan bọn họ nói là gã ta còn sống sót, chỉ là trông không ra hình người nữa, chỉ còn lại một hơi tàn. Diệp Duật Khanh cũng giữ lời, sắp xếp một chiếc máy bay đưa bọn họ rời khỏi Lâm Đông ngay trong đêm.” Thực ra cuối cùng xem tiếp có lẽ cũng chẳng có mấy người, cậu ta nghi ngờ nếu không phải mắt Diệp Duật Khanh không nhìn thấy, thì có lẽ cũng không nỡ nhìn.
Tần Thịnh lại nói tiếp: “May mà anh không đến, thảm quá. Tóm lại, tuy tôi cũng biết Diệp Duật Khanh đáng thương, cũng là gậy ông đập lưng ông, nhưng cũng không cần thiết… cho một nhát dứt khoát không được sao… Thôi không nói những chuyện này nữa, Quy Khư thế nào rồi? Tôi có hơi nhớ nhà.”
Chu Vân mỉm cười: “Hoa đang nở đẹp lắm, đợi các cậu về.”
Hắn cúp điện thoại, thấy Quan Viễn Phong dắt chó từ xa đi lại. Tối nay đi dự tiệc nên anh đã thay thường phục, vai rộng chân dài, trông gọn gàng dứt khoát, dắt theo chú chó, dáng vẻ hiên ngang oai hùng, đẹp vô cùng. Cơn ác mộng đã là chuyện của kiếp trước.
Hắn ngả người ra sau lưng ghế dài, ngước mắt nhìn những vì sao lấp lánh, cảm nhận được Quan Viễn Phong ngồi xuống bên cạnh mình: “Thế nào rồi em?”
Chu Vân nói: “Ác có ác báo, rất tốt.” Kẻ ác đã bị báo ứng, người thiện đã có nơi nương tựa, và kẻ sắp làm ác cũng không dám dòm ngó nữa. Lòng hắn tĩnh lặng như nước, đưa tay phủ lên mu bàn tay của Quan Viễn Phong bên cạnh, khóe miệng nở nụ cười: “Những ngày tháng bây giờ thật tốt.”
Thật sự sợ đây chỉ là một giấc mơ. Hắn đã quen với việc vào những lúc cảm thấy hạnh phúc nhất, sẽ để Quan Viễn Phong cho mình một chút k*ch th*ch nhẹ, để nhắc nhở bản thân rằng những ngày tháng tốt đẹp này không phải là mơ.
Hắn khẽ nghiêng đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi Quan Viễn Phong. Quan Viễn Phong có chút bất ngờ, dù sao đây cũng là ngoài trời, đây là lần đầu tiên Chu Vân to gan như vậy.
Đương nhiên, màn đêm rất tối, xung quanh đây cũng không có ai, anh bằng lòng nuông chiều người yêu của mình.
Quan Viễn Phong siết chặt tay hắn, đáp lại nụ hôn của hắn.
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
